Cá Voi Và Cơn Mưa Chưa Dứt
Chương 76: Lặng lẽ dưới mưa
Cá Voi Và Cơn Mưa Chưa Dứt thuộc thể loại Linh Dị, chương 76 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Cậu muốn... tới phòng khách sạn của mình sao?"
Hôm sau, bà Bách cùng ba của Văn Nhiễm bê đầy túi thực phẩm lớn nhỏ tới căn hộ thuê của cô.
Văn Nhiễm về đến, thấy bếp đang khói lửa nghi ngút.
Bà Bách thò đầu ra giữa làn khói, nhìn ra ngoài: "Ôi chao, hôm nay tan làm sớm ghê, không tăng ca sao?"
Văn Nhiễm đặt túi xuống: "Xong việc rồi ạ." Rồi bước vào bếp: "Mẹ đang nấu gì vậy?"
"Nấu tôm rang dầu con thích. Cá hoa vàng kho bánh gạo gần đây nấu hoài rồi, nên muốn đổi món cho con."
Tôm vừa đặt xuống bàn, đỏ au óng ánh nằm trên đĩa, Văn Nhiễm đưa tay định bóc ăn vụng.
Bà Bách khẽ đập tay cô: "Không sợ phỏng à! Rửa tay rồi mới ăn nha."
Văn Nhiễm ngoan ngoãn đi rửa tay.
Trong bữa ăn, bà Bách kể không ngớt chuyện ba Văn Nhiễm chạy xe Didi gặp phải.
Văn Nhiễm hỏi ba: "Lưng ba còn đau không ạ? Con mua máy massage cho ba nhé?"
Ba cô nhặt một hạt đậu phộng: "Được."
Suốt bữa ăn chẳng ai nhắc tới chuyện tối hôm qua.
Mãi tới lúc cô giúp bà rửa chén, bà cầm điện thoại đứng bên cạnh chém gió, hỏi: "Con coi hot search hôm nay chưa? Cái váy đỏ Hứa Tịch Ngôn mặc đẹp quá trời luôn đó."
Văn Nhiễm rửa chén, không đáp.
"Nhắc mới nhớ, hai đứa hồi xưa học chung cấp ba. Mẹ còn mời con bé về nhà ăn cơm, con còn nhớ chứ? Khi đó con còn trách mẹ thân mật quá, blah blah blah."
Văn Nhiễm rửa sạch bọt rồi úp vào rổ: "Con không trách mẹ, hồi đó mẹ đã làm đúng."
Bà Bách liếc cô: "Giờ con hiểu rồi hả?"
"Dạ." Văn Nhiễm cụp mắt: "Hồi đó cậu ấy không có nơi ăn cơm, mẹ không mời thì chắc cứ ăn cơm hộp một mình suốt thôi."
Bà Bách nhìn cô một lát, khẽ huých tay: "Con coi hot search đi, toàn là Hứa Tịch Ngôn thôi. Mẹ biết con để ý chuyện đó, nhưng chuyện đã qua thì cho qua, không ai nhớ nữa đâu, đừng nghĩ lung tung."
Văn Nhiễm ngẩng đầu cười: "Con biết rồi."
Tiễn ba mẹ về, cô như thường tắm rửa rồi ngủ.
Studio chỉ có mình cô nhưng cô vẫn thuê văn phòng nhỏ, ít nhất có chỗ tiếp đối tác. Ngày thứ ba sau sự cố, cô tới studio đúng giờ, mọi thứ vẫn như hôm qua, điện thoại vẫn réo liên tục, toàn khách hủy hợp đồng.
Cô bình thản chấp nhận, không thu phí nào.
Tan làm, hiếm khi cô không tăng ca. Vì quen về muộn, cô ở lại văn phòng, hút một điếu thuốc, ngồi yên thật lâu.
Hai ngày nay cô không dám đi tàu, không biết đối diện thế giới thế nào, nên đành gọi xe, tốn hơn chút cũng không sao.
Khi tới chân tòa nhà căn hộ, trăng lưỡi liềm treo trên trời. Ánh trăng lạnh, nhưng dưới nó có người ngồi trên ghế đá bên vệ đường, gương mặt trầm nhuận xinh đẹp.
Là Hứa Tịch Ngôn, ngồi đó, điếu thuốc kẹp trên tay.
Văn Nhiễm ngạc nhiên, đeo túi bước lại gần.
Hứa Tịch Ngôn đứng dậy, mỉm cười với cô: "Tan làm rồi à?"
Văn Nhiễm gật đầu: "Cậu ở đây...?"
Hứa Tịch Ngôn hất cằm lên: "Mình thuê căn bên cạnh nhà cậu mà."
Giọng cô rất tự nhiên.
"Còn Trần Hi?"
"Em ấy nghỉ phép rồi."
"Vậy ngồi dưới nhà làm gì?"
"Hả?" Hứa Tịch Ngôn nhìn cô, đưa tay dài: "À thì, hút thuốc thôi."
"Trước đó cậu còn ở Ushuaia mà?"
Hứa Tịch Ngôn cười: "Xong việc rồi, bay về luôn."
"Ushuaia ở đâu vậy?" Văn Nhiễm nói: "Dù mình học xã hội, nhưng địa lý thì cùi quá."
"Ở Nam Mỹ." Hứa Tịch Ngôn nhẹ giọng: "Thuộc Argentina."
"Xa vậy, bay về chắc lâu lắm?"
Hứa Tịch Ngôn khựng: "Cũng tàm tạm."
Văn Nhiễm gật đầu.
Cô cảm thấy giữa hai người giờ thật kỳ lạ.
Không hoàn toàn xa lạ, cũng chẳng thân mật.
Nên chẳng nên mãi nói chuyện khách sáo hời hợt như vậy.
Hứa Tịch Ngôn bỗng: "Muốn đi dạo không?"
"Hả?" Văn Nhiễm hơi giật mình, ngước nhìn trời: "Hình như sắp mưa rồi."
Hứa Tịch Ngôn mấp máy môi, định nói gì nhưng nghe cô tiếp: "Nhưng được."
******
Hai người bước đi, cách nhau nửa bước chân.
Khu nhà cũ ít người qua lại, giờ này lại sắp mưa nên chẳng còn bóng ai.
Hứa Tịch Ngôn nói gì đó, Văn Nhiễm không nghe rõ.
Cô tiến sát một nửa bước: "Gì cơ?"
Hứa Tịch Ngôn lặp lại: "F1 sao rồi?"
"Ồ, nó ổn. Lớn hơn nhiều, còn mập nữa."
Văn Nhiễm ngập ngừng một chút, định mời Hứa Tịch Ngôn về xem mèo, dù sao cũng do cô cứu nhưng nghĩ lại thấy chẳng đủ can đảm.
Im lặng tiếp.
Trời mới mưa hôm trước, mặt đường đã khô, nhưng những chiếc lá gần đất vẫn ẩm, tỏa mùi mưa xuân đặc trưng.
Văn Nhiễm phá vỡ im lặng: "Mình hỏi cậu chuyện này nhé."
"Ừm?" Hứa Tịch Ngôn: "Hỏi đi."
"Trâu Na sao lại qua được vòng phỏng vấn ở studio cậu vậy?"
Hứa Tịch Ngôn ngẩn người.
Cô rõ là bất ngờ được hỏi.
Hứa Tịch Ngôn hỏi lại: "Ai cơ?"
"Trâu Na."
Cô suy nghĩ, nhíu mày — rõ ràng là không nhớ.
Văn Nhiễm nhắc: "Tóc dài xoăn nâu, nói khi phỏng vấn ở studio cậu có gặp cậu, cậu còn khen cô ta khéo tay nữa."
"À." Hứa Tịch Ngôn cuối cùng nhớ ra: "Cô ta tên Trâu Na à? Lúc đó mình không phỏng vấn cô ta, cũng không tuyển cô ta làm hiệu chỉnh viên. Dạo này studio tuyển nghệ sĩ dương cầm trẻ, chị Đậu phỏng vấn vài người, muốn lập dữ liệu. Ngày Phỏng vấn cô ta, mình tình cờ có mặt ở công ty, ghé qua nghe chút."
"Rồi cậu khen cô ta khéo tay."
"Mình có khen đâu."
Văn Nhiễm hỏi: "Vậy cậu khen gì?"
"Mình không khen gì cả."
"Thế hôm đó cậu nói gì?"
Hứa Tịch Ngôn suy nghĩ: "Hôm đó mình chẳng nói gì."
Văn Nhiễm khẽ cười.
Hai người lại im lặng.
Cho tới khi "tách" — Văn Nhiễm cúi nhìn tay, trời đã nóng hơn, cô xắn tay áo ra, lộ cánh tay trắng thon, lúc đó một giọt nước tròn rơi.
Mấy ngày đầu còn đờ đẫn, phải vài giây mới nhớ ra: trời mưa rồi.
Cô gọi Hứa Tịch Ngôn: "Tìm mái hiên trú mưa một chút nhé."
Một sạp bán báo nhỏ đã đóng cửa lâu, chỉ khu phố cổ mới còn từng đó.
Gian hàng bên cạnh đặt cả đống báo, mái hiên vốn nhỏ càng chật.
Hai người đứng sát nhau dưới mái hiên, mưa tạt, đọng lại trên hàng mi.
Giống như 18 tuổi, cả hai cùng đứng dưới mái hiên phòng dương cầm tránh mưa nắng. Cánh tay nhỏ của cô va vào cánh tay cô ấy.
Chỉ cần da phụ nữ chạm vao, mềm mại, lông tơ mịn, như điện chạy qua.
Văn Nhiễm cảm nhận vai Hứa Tịch Ngôn khẽ căng thẳng.
Trong không gian nhỏ sao vẫn chạm vào nhau.
Cô nhìn mưa trước mặt, nói: "Hứa Tịch Ngôn."
Hứa Tịch Ngôn "Ừ".
"Thật ra, mình hơi buồn."
Nói ra, cô thở nhẹ.
Từ lúc chuyện xảy ra cô vẫn cố tỏ ra bình thường. Câu này, từ Đào Mạn Tư tới ba mẹ, chưa từng nói.
Hứa Tịch Ngôn bây giờ mới hỏi: "Hôm đó xảy ra chuyện gì?"
"Hai buổi đầu, Mâu lão sư rất hài lòng cách mình lên dây. Buổi cuối, bà chơi 《Winter Wind》, bảo mình muốn âm thanh trầm hơn, như khí thế sấm sét. Mình tin là làm tốt, thêm hôm đó bà có phỏng vấn, không kịp kiểm tra đàn, nên lên sân khấu luôn."
"Rồi bà phát hiện âm thanh không ổn, hủy buổi diễn." Văn Nhiễm miết các đầu ngón tay: "Cho nên mình buồn."
Hứa Tịch Ngôn nhẹ giọng: "Mình hiểu."
Mắt Văn Nhiễm cay cay.
Câu này cô không dám nói với Đào Mạn Tư hay ba mẹ. Một là sợ họ lo, hai là, nếu không thật sự tin vào dương cầm, không thể hiểu cô buồn vì gì.
Không phải vì mất đơn.
Không phải vì khó giữ chỗ đứng.
Cũng không phải vì bị chê bai.
Hứa Tịch Ngôn đứng cạnh: "Hôm đó mình phỏng vấn ở Ushuaia, có nói kế hoạch nửa năm sau, cậu biết chứ? Mình có buổi hòa nhạc ở Trung Quốc, dành một suất cho khách mời đặc biệt."
"Mình sẽ mời Mâu Tố Đình lão sư, nói với bà muốn song tấu 《Winter Wind》."
Trong mùa này, mưa thường nặng hạt, tí tách rơi trên mi.
Thấm ướt hàng mi, khiến Văn Nhiễm suýt rơi lệ.
Đúng, điều đó làm cô đau lòng.
Với tuổi Mâu Tố Đình, ba buổi diễn này có thể là lần công khai lớn cuối. Phong cách bà hợp 《Winter Wind》, trang nghiêm, sâu sắc.
Vì sai lầm của cô, có thể thế giới mất đi bản thể hiện kết thúc sự nghiệp của bà.
Cuộc sống của người thường sao khổ vậy?
Studio cô vừa có chút tiến triển, cô vừa thả lỏng vai, bắt đầu làm điều mình thích, tự hào nhếch miệng thì trời lại vụt một cái tát.
Chuyện xảy ra, cô chẳng kể ai, nhưng tự lặp trong lòng bao lần. Có lẽ cô đã sai nhiều, ví dụ trước khi lên dây nên hỏi rõ hơn ý Mâu lão sư, dù gấp cũng nên để bà kiểm tra dây.
Nhưng cô cũng nghĩ, dù tránh mọi sai sót, dù cẩn thận từng ly, có lẽ vẫn không đạt yêu cầu của bà.
Cô thở dài.
Có lẽ, trời đối xử với người thường như vậy.
Luôn nhắc nhở đừng khoe khoang, lúc đang cười thì rơi gáo nước lạnh. Nhắc con người dù vui phải khiêm tốn, đừng để ai phát hiện. Nhắc rằng cuộc sống tầm thường lúc nào cũng có tiếc nuối.
Con người bất lực, không cứu vãn được, rồi tiếc nuối.
Nhưng lúc này, Hứa Tịch Ngôn đứng bên, giọng nghiêm nhưng dịu, như lời hứa: "Mâu Tố Đình sẽ chơi 《Winter Wind》một lần nữa, hoàn hảo, không tì vết, sẽ là tuyệt tác sự nghiệp bà."
"Đến lúc đó, mình mời cậu tới nghe trực tiếp."
Văn Nhiễm cắn môi dưới.
「Sao chỉ có thể là Hứa Tịch Ngôn?!」
Câu đó hiện lên trong đầu.
Tại sao từ 18 tuổi đến giờ, người chỉ cần một câu đã chạm vào linh hồn cô chỉ là Hứa Tịch Ngôn.
Hứa Tịch Ngôn nói xong im lặng, hàng mi dày rũ xuống, tay vẫn chạm cánh tay cô, nhìn mưa rơi.
Mùa hè gần tới rồi, nhưng mưa không kéo dài, dần tan, chỉ còn hơi nước mơ hồ quấn hai người.
Hứa Tịch Ngôn bước ra khỏi mái hiên: "Vậy mình đi trước nhé."
Văn Nhiễm nhắc: "Cậu thuê phòng gần đây mà nhỉ?"
Biểu cảm cô khựng lại.
"À..." cô nói, "mình chợt nhớ còn chút việc khác."
"À đúng rồi." Trước khi đi, cô hỏi: "Cậu chưa từng nghĩ đổi nghề sao?"
"Mình chưa biết." Văn Nhiễm nhẹ đáp.
Thực sự từ bỏ dương cầm với cô là việc cực khó.
Nhưng tình hình hiện tại quả là khó khăn.
Hứa Tịch Ngôn: "Nếu có ngày cậu thấy không thể tiếp tục đứng trong giới, ý nghĩ đổi nghề lóe lên, thì nhất định tới tìm mình."
"Tại sao?"
"Mình sẽ để cậu lên dây cho mình, mình sẽ cho cậu cơ hội chơi dương cầm lần cuối."
Sống mũi Văn Nhiễm cay xè, Hứa Tịch Ngôn vẫn bình tĩnh, mỉm cười: "Vậy mình đi đây."
"Bye."
******
Về nhà, Văn Nhiễm ngồi xếp bằng trên sofa, mở điện thoại tìm Ushuaia.
Ushuaia, thành phố nhỏ miền nam Argentina, giáp Nam Cực, được gọi là thành phố tận cùng thế giới, vĩ độ 54°47′ Nam, kinh độ 68°20′ Tây.
Tính ra đây là nơi xa Hải Thành nhất thế giới.
Thời gian bay một chiều hơn ba mươi tiếng.
Văn Nhiễm đặt điện thoại xuống, ngồi lặng khá lâu.
Thời gian trôi, tình hình tệ như cô dự đoán.
Nhiều đơn hủy, không có khách mới, hot search của Hứa Tịch Ngôn giúp cô bớt sự chú ý công chúng, nhưng danh tiếng trong giới dường như khó cứu.
Cô trở nên rảnh, mỗi ngày đọc sách nhạc lý, tự luyện, nghe đi nghe lại các nghệ sĩ hàng đầu, phân tích chất âm từng cây đàn.
Chỉ có Chu Bối Di vẫn dùng dịch vụ cô.
Cô biết Chu Bối Di ngượng: "Hay là em..."
"Chị Văn Nhiễm." Chu Bối Di không để cô nói tiếp: "Hồi đó em chơi dương cầm ở trung tâm thương mại, không có tiền trả, là chị luôn chỉnh đàn cho em."
Sự nghiệp Chu Bối Di đang lên.
Đột phá mới là cô được mời tham gia Giải thưởng Âm nhạc châu Á năm nay.
Giải thưởng được tổ chức hàng năm, năm nay ở Hải Thành. Người được mời toàn nghệ sĩ nổi tiếng châu Á, về dương cầm ngoài một nghệ sĩ Nhật còn có Hứa Tịch Ngôn và Chu Bối Di.
Đội ngũ Chu Bối Di gọi đến họp chiến lược truyền thông, Văn Nhiễm theo với vai trò hiệu chỉnh viên.
"Bối Di, lần này có lẽ em phải gánh trọng trách lớn."
"Ý gì ạ?" Chu Bối Di hỏi.
"Bàn tay phải của Hứa Tịch Ngôn," người kia nói nhẹ, "gần đây có vẻ... ừm, xảy ra chuyện."
Chứng viêm dây thần kinh tay phải của Hứa Tịch Ngôn trong studio không phải bí mật.
Người kia nói tiếp: "Đây là cơ hội diễn cùng sân khấu với Hứa Tịch Ngôn. Hơn nữa em có thể nổi bật hơn cô ấy, lúc đó cả thế giới sẽ nhớ tên em."
"Sao, em dám không?"
Phòng họp im lặng lâu, như trước khi nốt nhạc đầu vang lên, cả đàn chờ nghiêm.
Chu Bối Di lên tiếng: "Tại sao không dám?"
"Vì... Hứa Tịch Ngôn."
Câu nói nhẹ khiến ai cũng sững.
"Vậy em định chơi bản gì?"
Chu Bối Di: "Nếu được, 《Sonata Pathétique》."
Vừa nói xong, cả phòng yên lặng.
Bản nhạc cô đã biểu diễn thành công ở Paris, được ca ngợi tái định nghĩa vẻ đẹp và bi thương.
Với Hứa Tịch Ngôn, điểm khó là cô muốn thế giới nhớ mình, phải tự đặt chuẩn mực riêng.
Với người khác, vừa dễ lại vừa khó — muốn khiến thế giới nhớ mình thì phải vượt qua cô.
Đội ngũ nói: "Được, chúng tôi báo bản nhạc lên, xem studio có duyệt không."
Chiều hôm đó, khi Văn Nhiễm lên dây cho Chu Bối Di, cô nhận được thông báo từ studio.
"Bản em chọn được duyệt rồi." Cô nói với Văn Nhiễm: "Và, chị Tịch Ngôn cũng chơi 《Sonata Pathétique》."
Văn Nhiễm mấp môi, rồi gật đầu.
Như bất ngờ, mà cũng chẳng bất ngờ.
Đó là Hứa Tịch Ngôn.
Suy nghĩ của cô chưa từng là đối đầu trực diện với nghệ sĩ trẻ studio ký hợp đồng để thu hút chú ý.
Cô chỉ là...
Văn Nhiễm nghĩ, cô chỉ là đang ở đó, như mặt trời, như núi cao.
Cô chưa bao giờ ngại ánh nhìn ngưỡng mộ hay nỗ lực vượt qua. Ở một mức độ nào đó, khi cô chọn 《Sonata Pathétique》 là đang chiến đấu với chính mình, chiến đấu với trạng thái hoàn hảo khi trình diễn ở Paris.
Sau khi ra khỏi phòng Chu Bối Di, Văn Nhiễm không kìm được nhắn Trần Hi: [Tay cậu ấy sao rồi?]
Trần Hi trả lời: [Ai cơ? Cậu ấy là ai? Ai là cậu ấy?]
Văn Nhiễm: ...
Trần Hi nhắn tiếp: [Hay cô tự hỏi chị ấy đi, mấy chuyện này tụi mình khó nói lắm.]
Trần Hi trong lòng tính, lần này cứu chị Ngôn Ngôn ra khỏi "lãnh cung", thưởng Tết phải gấp ba mới đủ.
Văn Nhiễm suy nghĩ, cuối cùng gửi tin đầu tiên sau khi bỏ chặn Hứa Tịch Ngôn: [Tay sao rồi?]
Hứa Tịch Ngôn chỉ nhắn: [Yên tâm.]
******
Trước lễ trao giải, Văn Nhiễm theo Chu Bối Di tới khách sạn ban tổ chức chỉ định.
Dù đã có danh tiếng, Hứa Tịch Ngôn giai đoạn gấp rút chuẩn bị chưa nhận bất kỳ phỏng vấn hay quảng cáo nào, hoàn toàn không quan tâm đến thiệt hại kinh tế.
Khi Văn Nhiễm dẫn đội Chu Bối Di đến, ai cũng quan tâm: "Hứa Tịch Ngôn đến chưa?"
"Đến rồi, là người đầu tiên."
Văn Nhiễm vừa mang hành lý vô khách sạn thì gặp Hứa Tịch Ngôn đi ra.
Cô mặc áo dây đen rộng, phối quần ống rộng sari Ấn Độ, màu như hoàng hôn, gió thổi qua trông như mùa hè nở rộ trên người cô.
Đeo kính râm, không phô trương, bên cạnh chỉ có trợ lý Trần Hi.
Chu Bối Di chủ động chào: "Chị Tịch Ngôn."
Hứa Tịch Ngôn tuy lạnh lùng, nhưng tháo kính râm khi nói chuyện, giọng lại nghiêm túc.
Ánh mắt đầu tiên dừng trên Văn Nhiễm, giây lát rồi mới chào Chu Bối Di.
Rồi hỏi cô: "Có áp lực không?"
Chu Bối Di thẳng thắn: "Có chứ ạ."
"Yên tâm." Cô kẹp kính, khẽ cong môi: "Chị cũng có."
Văn Nhiễm đứng cạnh, nhìn bàn tay cô rủ xuống.
Nhìn như vô tình cầm kính, nhưng chỉ cô nhận ra, ngón cái và trỏ vẫn run nhẹ.
Yên tâm gì cơ?
Văn Nhiễm hiểu rõ sự run đó.
Lần trước, cô "bắt cóc" Hứa Tịch Ngôn từ Maroc, cô nằm co ro trên sofa, hai người xem phim, đôi lần cô nắm tay Hứa Tịch Ngôn.
Bàn tay cô run không kiểm soát.
Lúc đó cô mới biết tay cô đau đến mức gần tê liệt.
Hứa Tịch Ngôn nói "Tạm biệt", gật đầu với Chu Bối Di, liếc Văn Nhiễm, đeo kính râm, cùng Trần Hi rời đi.
Cô như chưa bao giờ để lộ yếu đuối. Chỉ cần xuất hiện, luôn thanh tao, lạnh lùng, ung dung.
Đội có nhiều người Hải Thành, nhưng thời gian chuẩn bị cho lễ trao giải tập trung ở khách sạn tiện hơn nhiều.
Ban tổ chức cũng thuê phòng luyện tập cho nghệ sĩ.
Sau khi Hứa Tịch Ngôn luyện xong, về khách sạn, Trần Hi đi mua cà phê cho cô. Cô lên lầu, thấy Văn Nhiễm đứng chờ thang máy.
Văn Nhiễm nhìn cô, không né tránh, còn ấn nút mở thang máy.
Cô vào, đứng yên.
Hứa Tịch Ngôn hơi ngạc nhiên, bước theo, tháo kính râm, bấm tầng mình rồi hỏi: "Phòng cậu tầng mấy?"
"Tầng hai mươi bảy, cảm ơn." Văn Nhiễm liếc số cô bấm, cô ở tầng mười lăm.
Hứa Tịch Ngôn không nói thêm, kính kẹp tay, ngón tay khều gọng kính.
Thang máy chật, hương thơm cô phảng phất đầy không gian, gợi lại mùi nhau và những lần da chạm da.
Chính vì quá quen, Văn Nhiễm nhận ra rất rõ——
Trên người Hứa Tịch Ngôn có mùi thuốc, dù nhẹ.
Cô cố đẩy Trần Hi đi mua cà phê để về bôi thuốc. Người như cô kiêu ngạo, không chịu ai thấy dáng yếu đuối, kể cả Trần Hi.
Khi số nhảy tới "mười ba", Văn Nhiễm mở miệng: "Cần mình giúp không?"
"Hả?"
Hứa Tịch Ngôn phản ứng, cô biết cô về bôi thuốc. Cô quay lại, vẻ ngạc nhiên hỏi: "Cậu muốn... đến phòng khách sạn của mình sao?"
"Không được à?" Văn Nhiễm nhìn cô: "Cậu tự bôi thuốc cho tay phải, có phải bất tiện không."
Hứa Tịch Ngôn mỉm cười.
Rồi cô nói: "Không cần đâu, cảm ơn cậu."
Văn Nhiễm hít sâu, nín thở: "Ồ."
Thôi được, giờ đúng là chẳng thân thiết gì cả.
Thang máy tới tầng mười lăm, cửa mở, Hứa Tịch Ngôn nói "Tạm biệt", rồi bước ra.
Cửa khép lại, khe hẹp dần.
Ngay khi khe gần đóng, Văn Nhiễm đưa tay ngăn lại.
Cô bước nhanh ra, qua lớp thảm dày, Hứa Tịch Ngôn đã tới cửa phòng, quẹt thẻ, nghe tiếng bước chân liền quay lại.
Thấy cô tới, đứng trước mặt, thấp giọng: "Vào đi."
Hứa Tịch Ngôn bước vào, mặt vẫn hơi ngơ.
Văn Nhiễm theo vào, đóng cửa, tim đập loạn.
Hứa Tịch Ngôn khá tùy tiện, trong phòng đầy váy ngủ mỏng và nội y. Cô liếc Văn Nhiễm, Văn Nhiễm không thay đổi sắc mặt, hỏi: "Thuốc đâu?"
Hứa Tịch Ngôn tới bàn, dời váy ngủ, lấy lọ thuốc đưa cô.
Loại thuốc trước đây cô từng thoa cho Hứa Tịch Ngôn, rất quen tay. Cô kéo tay cô, thoa nhanh.
Sau đó đặt lọ lại, hỏi: "Hứa Tịch Ngôn, sao thế, cậu sợ mình vào phòng cậu à?"
Hứa Tịch Ngôn xoay tay phải, hàng mi cụp xuống, ngừng lát rồi thỏ thẻ: "Sợ chứ."
Lần này tới lượt Văn Nhiễm ngạc nhiên.
Cô nghĩ Hứa Tịch Ngôn sẽ cố tình nói: "Có gì mà phải sợ."
Cô ngẩng lên nhìn thẳng: "Cậu cũng biết sợ à."
Rồi quay người, mở cửa phòng ra. Động tác dứt khoát như lúc vừa bôi thuốc.
******
Editor:
Chương sau khá hay, tối nay về edit xong sẽ đăng luôn 🤗