Cá Voi Và Cơn Mưa Chưa Dứt
Chương 82: Dán cao
Cá Voi Và Cơn Mưa Chưa Dứt thuộc thể loại Linh Dị, chương 82 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Văn Nhiễm đúng là không phải dạng vừa!
Khi Trần Hi chỉ đạo tài xế tới đón, cô khẽ nhìn thấy hai bóng người gầy guộc dưới tán cây.
Hứa Tịch Ngôn chống một chân lên thân cây, vẫn giữ vẻ thờ ơ thường ngày, đeo khẩu trang, đôi má hơi động như đang nhai kẹo cao su. Văn Nhiễm thì đứng bên lề đường, ánh mắt phòng bị.
Nhìn thấy xe tới, nàng vẫy tay với Trần Hi ngồi ghế phụ.
Mở cửa xe, gái lấy tay nắm, quay đầu gọi Hứa Tịch Ngôn: “Lên xe đi.”
Trần Hi ngồi ghế phụ bật cười khẽ.
Hứa Tịch Ngôn vốn là người khó quản, quen lối sống tự tại ở nước ngoài, Trần Hi đi theo suốt ngày lo sợ có người nhận ra cô.
Giờ thì… haha!
Hứa Tịch Ngôn leo vào hàng ghế sau, liếc Trần Hi một cái.
Trần Hi lập tức nhịn cười, cố tình quay người nhìn ra cửa sổ.
Khi Văn Nhiễm ngồi yên vị, xe mới bắt đầu lăn bánh.
Văn Nhiễm ngồi thẳng, rất nghiêm túc. Hứa Tịch Ngôn nghiêng đầu, nhìn nàng. Nàng cảm nhận được và mím môi, không quay lại.
Hứa Tịch Ngôn như mỉm cười, hoặc chỉ đơn giản là hít một hơi dài. Giây sau, Văn Nhiễm cảm thấy đầu ngón tay mình được một dòng nhiệt ấm áp vây quanh.
Là Hứa Tịch Ngôn đặt tay lên tay nàng.
Nàng cố tỏ ra bình tĩnh, nhìn về phía trước.
Ngón tay Hứa Tịch Ngôn mềm nhưng có lực, ấm áp, đan vào kẽ tay nàng.
Sau đó nhẹ nhàng kéo, ra hiệu nàng có thể dựa vào vai cô.
Văn Nhiễm không làm theo. Trời ơi, tài xế với Trần Hi đang ngồi kia mà.
Hứa Tịch Ngôn bật ra tiếng “hừ” nhỏ, hơi không hài lòng. Văn Nhiễm đang nghĩ cô giận sao thì giây sau, đầu cô đã tựa lên hõm cổ nàng.
Tim Văn Nhiễm đập mạnh.
Tóc trên đỉnh đầu Hứa Tịch Ngôn mềm, vài sợi nghịch ngợm cọ vào cổ nàng, ngứa ngáy.
Văn Nhiễm hỏi nhỏ: “Cậu làm gì vậy?”
Hứa Tịch Ngôn đáp nhẹ “ừm”. Không phải hỏi, cũng chẳng phải trả lời rõ ràng, chỉ là một tiếng “ừm” như vậy.
Văn Nhiễm không hiểu sao bị lay động bởi tiếng ấy. Sự chắc chắn của Hứa Tịch Ngôn với mối quan hệ của họ như đã ẩn sau tiếng “ừm”, không cần giải thích thêm, cũng chẳng ngại có người chứng kiến.
Việc cô yêu Văn Nhiễm là điều hiển nhiên, tất cả diễn ra theo cách tự nhiên nhất.
Mùi rượu nhẹ trên người cô không khó chịu, ngược lại còn thanh mát. Dựa vào một lúc, Văn Nhiễm cúi đầu nhìn mặt cô, tưởng cô đã ngủ.
Mi mắt khẽ sụp, nhưng cô vẫn chưa ngủ, chỉ lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ.
Trước đó cô mở hé cửa sổ, gió đêm len vào, ánh đèn neon tràn vào. Hứa Tịch Ngôn giơ tay về phía cửa sổ, các ngón hơi xòe.
Văn Nhiễm chưa rõ cô làm gì, định hỏi có phải say không thì nghe cô khe khẽ ngân nga bài hát.
Giai điệu bị gió thổi tan, Văn Nhiễm nghiêng đầu về cô nhưng vẫn nghe mơ hồ. Chỉ cảm thấy đó là một khúc ca buồn. Văn Nhiễm nhìn ra ngoài qua kẽ tay Hứa Tịch Ngôn, gió lướt qua ngón tay cô, ánh đèn đêm cũng lướt qua, không rõ hóa thành mưa màu gì rơi trên mặt cô.
Văn Nhiễm nói: “Hứa Tịch Ngôn, cậu say rồi.”
Hứa Tịch Ngôn bật cười, hạ tay xuống.
Văn Nhiễm suy nghĩ một lúc, vòng một cánh tay qua, ôm cô vào cổ.
Hứa Tịch Ngôn lại đưa tay lên, đặt lên cánh tay Văn Nhiễm.
Từng chút từng chút, tay cô trượt lên cánh tay nàng, ôm lấy cổ nàng.
Rồi hơi ngẩng cằm, tựa vào vai Văn Nhiễm và ngẩng mặt lên nhìn nàng.
Văn Nhiễm lặng lẽ nhìn thẳng về phía trước một lúc, tài xế lái xe nghiêm túc, Trần Hi nhìn ra cửa sổ.
Văn Nhiễm nghĩ:
Kệ đi.
Rồi cúi đầu, hôn lên môi Hứa Tịch Ngôn.
Đây là lần thứ hai nàng cảm nhận Hứa Tịch Ngôn cần đến mình. Lần đầu là ngày bão kia, sau khi mẹ Hứa Tịch Ngôn đến thăm, Trần Hi thấy cô có vẻ không ổn nên gọi Văn Nhiễm đến.
Văn Nhiễm bước vào phòng executive suite nhìn ra dòng sông, trời u ám, trong phòng chỉ có cây đèn đứng hắt ánh lờ mờ. Hứa Tịch Ngôn ngồi trên ghế đơn bên cửa sổ, nhìn nàng mỉm cười.
Lúc đó, Văn Nhiễm chợt nhớ câu thơ cổ: “Điều tốt đẹp trên đời chẳng bền lâu, mây màu dễ tan, lưu ly dễ vỡ.”
*
Lưu ly là tên loại ngọc màu xanh dương.
Hứa Tịch Ngôn như cơn gió mang sắc hoa tường vi, như pháo hoa, như lưu ly. Văn Nhiễm cảm thấy khoảnh khắc cô đưa tay ra, là vì thế giới này trong mắt cô đã tan vỡ thành từng mảnh.
Nhưng thứ bị vỡ không phải thế giới, mà là chính Hứa Tịch Ngôn.
Gió từ cửa sổ lao vào như muốn cuốn cô tan biến, Văn Nhiễm đặt tay lên vai cô, như muốn che chở cô khỏi cơn gió ấy.
Hứa Tịch Ngôn chắc không ngờ Văn Nhiễm sẽ đưa lưỡi vào.
Gái có vẻ ngoài ngoan hiền này, lần nào cũng khiến cô bất ngờ.
Đây là nụ hôn đầu tiên sau khi họ thổ lộ. Văn Nhiễm đưa lưỡi vào đôi môi ấm, tìm kiếm, quấn lấy thật sâu. Có lẽ vì e ngại tài xế và Trần Hi phía trước, nên nụ hôn rất nhẹ nhàng, không phát ra tiếng động.
Giống như khung hình trong phim câm cổ.
Thế giới đen trắng, họ chính là sắc màu rực rỡ.
Hay cũng có thể thế giới vốn rực rỡ, còn họ là bức ảnh trắng đen lưu giữ kỷ niệm.
Trần Hi ngồi ghế phụ tỏ vẻ “phi lễ đừng nhìn”, nhưng thật ra không nhịn được liếc trộm.
Rồi lôi điện thoại ra, cúi đầu gõ: [Mình cong rồi.]
Bạn cô: [???]
Trần Hi: [Đĩa nhang muỗi mà cậu đặt hè năm sau, có thể chính mình đấy.]
Xe dừng trước nhà Văn Nhiễm, Trần Hi xuống mở cửa cho hai người.
Hứa Tịch Ngôn nói với Trần Hi: “Em tan làm đi.”
Trần Hi biết chắc tối nay cô sẽ không ra khỏi nhà Văn Nhiễm, chuyện cô đoán được: “Dạ, chị Ngôn Ngôn.”
Không ngờ Hứa Tịch Ngôn nói thêm: “Nghỉ thêm vài bữa đi.”
Trần Hi khựng lại.
“Ba ngày nhé.” Hứa Tịch Ngôn suy nghĩ, “Không, năm ngày. Thôi, một tuần luôn đi.”
Đôi mắt Trần Hi càng mở to.
Mỗi lần xong buổi diễn lớn, Hứa Tịch Ngôn thường cho cô nghỉ vài ngày, nhưng giọng điệu kiểu bảy ngày sẽ không rời nhà Văn Nhiễm là sao?
Hứa Tịch Ngôn khẽ nhếch môi với Trần Hi: “Quyết định vậy đi, ngủ ngon.”
Trần Hi liếc Văn Nhiễm bên cạnh, thấy nàng ngẩng đầu ngắm trăng, như không hiểu họ nói gì.
“À đúng rồi chị Ngôn Ngôn.”
“Hửm?”
“Bếp trưởng Bocuse của khách sạn hỏi chị bữa sáng đặc biệt hôm nay thế nào?”
“Cũng được.”
“Ok, để em báo lại.” Trần Hi nói rồi chuồn đi.
Hứa Tịch Ngôn gọi Văn Nhiễm: “Chúng mình lên lầu đi.”
Văn Nhiễm liếc cô.
Hứa Tịch Ngôn: ...?
Hứa Tịch Ngôn tửu lượng tốt, chưa phải say, chỉ là tâm trạng vui quá nên uống hơi nhiều, quên mất sáng nay trước mặt là bữa sáng muộn xa hoa, cô vừa kẹp thuốc vừa giả vờ đáng thương với Văn Nhiễm.
Hai người vào nhà, thay giày.
Hứa Tịch Ngôn đi đến bàn ăn, chống tay lên mép bàn, F1 vòng quanh chân cô. Dáng cô luôn thướt tha tùy hứng, lưng hơi cong, tóc xoăn dày xõa về một bên vai: “Mình đói.”
Giọng cô trầm, câu nói bình thường nghe quá gợi cảm, làm người khác xao động tâm hồn.
Văn Nhiễm vẫn bình tĩnh: “Ừ.”
Hứa Tịch Ngôn chỉ vào hộp cá hoa vàng với bánh gạo: “Mẹ cậu nấu à? Mình ăn được không?”
“Không.” Văn Nhiễm bước lại, nhét hộp đồ ăn vào tủ lạnh, đóng cửa lại.
Động tác dứt khoát khiến Hứa Tịch Ngôn đứng hình.
Khoan đã, Hứa Tịch Ngôn như chợt nhớ ra điều gì...
Chưa kịp nói gì, Văn Nhiễm đã bước đến sau lưng cô.
Đứng rất gần, áp lưng vào cô.
Văn Nhiễm gầy, mảnh mai, sự mềm mại bên trước nổi bật, cọ nhẹ lên sống lưng Hứa Tịch Ngôn. Cô đứng đó, một tay chống bàn, hương thơm ấm áp từ cô bốc lên.
Gợi nhớ áo ngủ cotton cũ của nàng.
Và vẻ mặt đỏ bừng mỗi khi nằm trên giường.
Nhưng bây giờ không phải lúc nàng gọi cô là “A Ngôn” bằng giọng mèo con đòi một lần thoải mái. Văn Nhiễm áp sát, chất vải cotton quần kaki cọ vào đùi cô.
Váy Hứa Tịch Ngôn hôm nay quá ngắn, ôm sát đùi trên.
Tay Văn Nhiễm đưa ra.
Hứa Tịch Ngôn nhắm mắt lại, mới biết nàng đang tìm nốt ruồi nhỏ màu nâu nhạt ở mặt trong đùi cô.
Chạm nhẹ từng cái.
Cử chỉ Văn Nhiễm kiên nhẫn như lên dây đàn. Hứa Tịch Ngôn không nhịn được nói trước: “Văn Nhiễm.”
Nàng không dừng, Hứa Tịch Ngôn quay người, nàng ôm eo cô nhưng không nhấc lên, chỉ hơi nâng, ra hiệu cô ngồi lên mép bàn.
Như vậy nàng dễ đứng gác chân Hứa Tịch Ngôn. Cô một tay ôm eo nàng, tay kia chống phía sau giữ thăng bằng. Nụ hôn diễn ra gấp gáp, vài sợi tóc nghịch ngợm của Hứa Tịch Ngôn mắc giữa môi răng hai người.
Không như nụ hôn xe hơi yên lặng, lần này phát ra đủ âm thanh vụn vặt, lấp đầy căn phòng nhỏ.
F1 không hiểu chuyện gì, cứ loanh quanh chân Văn Nhiễm, ngẩng đầu meo meo.
Mắt cá chân Văn Nhiễm bị cọ ngứa, lòng cũng rối, nghĩ sao F1 vẫn chưa ngủ.
Vừa hôn cô, nàng lấy mu bàn chân đẩy F1.
F1 chẳng động, tiếp tục quanh chân nàng.
Văn Nhiễm đành dừng: “Thế này không được.”
Hứa Tịch Ngôn rung vai cười khúc khích.
Văn Nhiễm ngẩn người. Không rõ son cô dùng hiệu gì mà lên màu tuyệt. Hai người hôn nhau dữ dội, son chỉ nhạt đi một chút, còn đậm lại trên vân môi, quyến rũ.
Lúc này mới nhận ra, nàng khiến môi cô hơi sưng.
Hứa Tịch Ngôn đặt tay lên vai nàng: “Mình đi tắm trước.”
Ra khỏi phòng tắm, cô mặc áo phông trắng rộng của Văn Nhiễm, tóc còn ướt, nước vương trên vai. Cô liếc nàng, không nói, đi thẳng vào phòng ngủ.
Văn Nhiễm vào tắm, trong đầu toàn công thức toán cấp ba đã từng khiến nàng khổ sở.
Không hiểu sao lại nhớ đến mấy cái đó.
Tắm xong trở lại phòng, vừa định mở cửa thì F1 lại bám theo.
Nàng quay lưng, thì thầm với F1: “Chúng ta đang đánh nhau, con hiểu đánh nhau là gì không? Hồi con đi lang thang chắc cũng từng đánh với mấy con mèo khác chứ hả? Cũng giống vậy thôi, không có gì đáng tò mò.”
Nói xong, lập tức vào phòng, đóng cửa lại.
Hứa Tịch Ngôn dựa đầu giường giả vờ ngủ, Văn Nhiễm quay lưng, cầm máy sấy.
Rồi gọi cô: “Hứa Tịch Ngôn, tóc cậu còn ẩm.”
Người như cô không có kiên nhẫn, tóc chỉ được sáu phần khô, cứ để ướt xõa. Văn Nhiễm cầm máy sấy đến, cắm ổ bên đầu giường, bảo cô: “Ngồi dậy đi.”
Hứa Tịch Ngôn ngồi dậy.
Văn Nhiễm đứng trước, ngón tay luồn vào mái tóc dày, vuốt qua.
Vô tình chạm vào tai cô, bị máy sấy làm nóng.
Nàng nhẹ nhàng bóp rồi xoa xoa. Tai phụ nữ mịn như ngọc, hiểu sao Hứa Tịch Ngôn thích vê.
Dù tiếng máy sấy, nàng vẫn nghe hơi thở Hứa Tịch Ngôn hơi gấp.
Hứa Tịch Ngôn hỏi: “Cậu không muốn hôn mình cái à?”
Nàng tắt máy sấy, đặt xuống, len vào giữa mái tóc còn ẩm, hôn lên tai cô. Hơi nước ấm như sương phủ mặt biển, vây lấy đôi môi cô.
Ngay lúc đó, trọng tâm bắt đầu nghiêng ngả.
Lần đầu nàng nhìn xuống Hứa Tịch Ngôn từ chiếc giường đơn nhỏ.
Nàng rất kiên nhẫn, đức tính nghề nghiệp của người chỉnh dương cầm. Nàng hôn từng chút, nhất là hôn lên nốt ruồi nâu nhạt ở mặt trong đùi cô.
Ngẩng lên hỏi: “Cậu biết vì sao mình thích hôn nốt ruồi đó không?”
Hứa Tịch Ngôn thở gấp: “Sao vậy?”
“Lần đầu gặp cậu ở cuộc thi dương cầm ấy, mình cho cậu mượn tất, cùng cậu vào phòng thay đồ sau hậu trường. Cậu ẩn sau cánh cửa tủ đồ, chẳng tránh mặt mình, cứ thế thay đồ. Khi đó mình thấy cậu,” Văn Nhiễm ngập ngừng: “Đôi chân thẳng, rất trắng, trưởng thành hơn bạn bè cùng tuổi.
Và mặt trong đùi cậu có một nốt ruồi màu nâu nhạt.”
Nàng thì thầm mười năm khao khát, mộng tưởng, si mê.
Đến bây giờ mới nói ra được.
Hứa Tịch Ngôn: “Vậy là từ lần đầu gặp nhau.”
“Phải.”
Hứa Tịch Ngôn cười không thở nổi: “Văn Nhiễm, cậu đúng là giỏi giả vờ.”
Giả vờ điềm đạm, giả vờ ngoan ngoãn.
Nhưng khi chuyện thật xảy ra, nàng lại dừng lại.
Hứa Tịch Ngôn: “Sao vậy?”
Lúc đó Văn Nhiễm cúi nhìn cô, chiếc giường đơn như chiếc thuyền đỡ cả hai. Những hành động táo bạo vừa rồi, kể cả lấy hộp nhỏ trên tủ đầu giường, xé ra, cúi nhìn tay mình với ánh mắt hoang dã.
Nhưng lúc này, nàng vuốt tóc mai trên trán cô, hỏi giọng nhỏ: “Hứa Tịch Ngôn, cậu có yêu mình không?”
Đèn vàng bên đầu giường hắt lên mặt nàng.
Hứa Tịch Ngôn bỗng hiểu vì sao trước nay Văn Nhiễm không chạm vào cô.
Đúng như nàng nói, đối với cô, hoặc có tất cả, hoặc không cần gì.
Nếu cô không yêu nàng, thì thân thể này để làm gì?
Khoảnh khắc cô tưởng là dục vọng, thực ra là tình yêu.
Cô ôm Văn Nhiễm.
Chữ “yêu” đối với cô vẫn lạ lẫm, khó mở lời.
Khi cô tỏ tình, cô đã nghiêm túc nói ra ba chữ đó. Việc đó khó khăn, như vượt qua bóng ma gần chết mới làm được.
Cô thở phào, nghĩ mình đã khiến Văn Nhiễm hiểu lòng mình. Từ đó, không biết còn nói lại ba chữ ấy không.
Nhưng bây giờ, cô nhìn vào đôi mắt lấp lánh của Văn Nhiễm.
Dùng giọng dịu dàng như nàng, gọi: “A Nhiễm.”
Lúc đó, đáy mắt Văn Nhiễm đã ngấn nước.
Hứa Tịch Ngôn nhẹ nói: “Mình yêu cậu, mình rất yêu cậu.”
Văn Nhiễm bật khóc.
Nàng không nghĩ mình sẽ khóc, nhưng đúng là xảy ra. Nước mắt cùng khoảnh khắc tiến vào khiến nàng vừa dịu dàng vừa hoang dã. Trong mắt Hứa Tịch Ngôn, nàng vừa tĩnh lại, vừa mang linh hồn cực đoan.
Phong cách nàng khác Hứa Tịch Ngôn, có sự nhẫn nại của người hiệu chỉnh dương cầm đỉnh cao, đủ khiến nghệ sĩ dương cầm kiêu ngạo nhất thế giới nhìn nàng bằng ánh mắt đẫm nước: “A Nhiễm, xin cậu.”
Nàng cúi hôn: “Nói lại một lần nữa.”
Thì ra, nghệ sĩ dương cầm kiêu ngạo nhất thế giới cũng là cây đàn để nàng ấn lên, âm thanh trong cổ họng là nốt của nàng, trầm bổng du dương.
Nước mắt hòa mồ hôi trên má: “Lần nữa được không?”
Mười năm rồi, Văn Nhiễm nghĩ, nàng xứng đáng có một lần hoang dại như vậy.
Nàng dùng mười năm kiên nhẫn, cuối cùng chiếm trọn Hứa Tịch Ngôn.
Chiếm thân thể cô. Cũng chiếm cả linh hồn cô.
******
Bên ngoài trời mưa, như giọt nước mắt thỏa mãn cuối cùng của Văn Nhiễm.
Sau khi xong, nàng đưa khăn giấy cho Hứa Tịch Ngôn, cô cũng đưa lại để nàng lau nước mắt. Cảnh tượng hơi buồn cười, Hứa Tịch Ngôn bật cười, nàng cũng cười theo.
Hứa Tịch Ngôn vào phòng tắm dọn khá lâu, trở lại thấy Văn Nhiễm đứng bên cửa sổ.
Cô bước tới ôm eo nàng: “Mưa rồi.”
Văn Nhiễm khẽ “ừ”.
“Trước mình không thích mưa, mưa xong lại phải một mình rời nhà cậu, thật thê thảm.”
“Cậu thê thảm gì, lúc đó cơ bản chẳng hiểu gì cả.”
Nói vậy, nàng vẫn hỏi: “Cậu thật sự đói sao?”
Hứa Tịch Ngôn bắt chước giọng phổ thông Hải Thành mềm mại của nàng: “Thật mà, mình ăn mấy món đó, chẳng thấy ngon.”
Nàng vỗ tay cô, xoay ra phòng khách.
F1 ngủ, nàng nhẹ tay hâm nóng cá hoa vàng và bánh gạo, sợ F1 ngửi mùi, gọi Hứa Tịch Ngôn vào bếp.
Chỉ múc một chén nhỏ, chuẩn bị hai đôi đũa mảnh.
Hai người đứng bên bồn rửa, dùng chung chén, cùng cúi đầu, trán gần chạm nhau.
Hứa Tịch Ngôn hỏi: “Vì sao các cậu thích ăn gạo nếp vậy?”
Văn Nhiễm nghĩ rồi nói: “Không biết, từ nhỏ đã ăn.” Rồi nhắc: “Ăn nhiều cá, ít bánh gạo thôi, khuya rồi, cẩn thận không tiêu hóa nổi.”
Hứa Tịch Ngôn nhai nửa miếng, Văn Nhiễm liếc cô, cô nói: “Gấp gì đâu.”
“Đêm còn dài, có gì mà không tiêu hóa được.”
******
Trần Hi còn đắm trong cú sốc “bảy ngày”.
Bảy ngày đó, họ không có ý định ra ngoài.
Không ngờ hôm sau cô nhận được điện thoại Hứa Tịch Ngôn: “Alo, chị Ngôn Ngôn.”
Bên kia dừng, Trần Hi nghe tiếng Văn Nhiễm nói nhỏ, rồi Hứa Tịch Ngôn hạ giọng: “Tại sao phải dùng tạm?”
Cô ho khẽ, nói: “Trần Hi.”
Đã rõ, Trần Hi nhận ra giọng Hứa Tịch Ngôn lúc nói với Văn Nhiễm khác hẳn với lúc nói chuyện người khác.
Hứa Tịch Ngôn hỏi: “Em đang ở Hải Thành?”
“Ở chứ.” Dù được nghỉ bảy ngày, cô cũng không dám ra ngoài du lịch.
Hứa Tịch Ngôn: “Vậy em mua vài bộ khăn trải giường gửi chị được không? Định mua online mà thấy xấu quá.”
Trần Hi cuối cùng hiểu “tại sao phải dùng tạm” của cô.
Hứa Tịch Ngôn đến đời này là để hưởng thụ, khăn xấu thì thà không dùng.
Trần Hi thật sự muốn hỏi: Nhà Văn Nhiễm có bao nhiêu bộ khăn vậy? Mới ngày thứ hai đã hết để thay?
Nhưng cô nhịn, chuyên nghiệp hỏi: “Vậy... em mua mấy bộ mang qua?”
Hứa Tịch Ngôn khẽ cười, rồi cúp máy.
Trần Hi siết chặt điện thoại.
Cô gửi thêm tin: [Mua màu xanh dương.]
Lát sau, cửa nhà Văn Nhiễm có tiếng gõ.
Người mở là Hứa Tịch Ngôn.
Trần Hi tưởng cô mặc đồ ở nhà thoải mái, không ngờ cô diện sơ mi, có lẽ là của Văn Nhiễm. Mặc trên người ôm, lại tôn đường cong uyển chuyển.
Nút áo cài kín tới cổ.
Trần Hi chợt hiểu:
Hóa ra có nhiều chỗ không thể lộ.
Cổ, vai, cánh tay... tất cả che kín.
Trần Hi đưa túi lớn, Hứa Tịch Ngôn nhận, hỏi: “Mấy bộ?”
“Bảy bộ.”
Cô không nói gì thêm.
Trần Hi tiếp: “Đều đã giặt sạch sấy khô rồi, dùng luôn được.”
Hứa Tịch Ngôn liếc cô.
Trần Hi thầm nghĩ:
Sao vậy, mình lo quá không cần đâu?
Đôi môi đỏ mọng của cô, Trần Hi không biết có ảo giác không, cứ thấy hơi sưng, cô mấp môi nói: “Tăng tiền thưởng.”
Rồi đóng cửa vào.
Trần Hi vui, cùng tài xế về.
Cô vẫn không đi du lịch, nghĩ họ chán sẽ gọi cô sắp tài xế.
Ở nhà chơi game, xem phim, thi thoảng về nhà mẹ ăn cơm.
Ăn cơm lướt Weibo, thấy nhiều người hỏi: [Nữ thần sau khi kết thúc giải lớn này đi đâu chơi?]
Hứa Tịch Ngôn nổi tiếng thích vòng quanh thế giới, chuyện ai cũng biết.
Fan như thám tử, liệt kê đủ địa điểm thú vị cô chưa từng bị chụp.
Từ lặn với cá mập ở Great Barrier, đến nhảy dù ở Grand Canyon, hay săn cực quang ở Iceland.
Trần Hi vừa ăn táo vừa nghĩ, chẳng ai biết cô đang ở khu tập thể cũ trong hẻm nhỏ Hải Thành, dùng bảy bộ khăn xanh do cô “chi viện khẩn cấp”, rồi chẳng gọi lại, cũng không ra khỏi cửa.
******
Văn Nhiễm rất thích những chiếc khăn xanh ấy.
Người bên cạnh Hứa Tịch Ngôn hiểu cô kén chọn, tới mùi nước xả cũng không tùy tiện. Trần Hi chọn loại hương biển tươi mát có chút chát.
Những chiếc khăn xanh thật sự như vùng biển ôm lấy họ. Không rộng, vừa đủ bao họ, trôi nổi bên nhau, đón từng đợt thủy triều bất ngờ, hơi ẩm vây lấy.
Hứa Tịch Ngôn cuối cùng cũng làm món bánh mì nướng kiểu Pháp từng nhắc với nàng. Cô mặc sơ mi trắng, đứng bên bếp.
Ít người thấy cô mặc trắng, thế giới cho cô hợp màu đen đỏ, nhưng Văn Nhiễm biết cô mặc trắng cũng đẹp lắm.
Màu nhạt càng tôn gương mặt đậm, sơ mi của nàng vốn chỉnh tề, cô mặc tùy ý, chỉ cài một nút ở ngực, lộ chân dài.
Văn Nhiễm đứng cạnh rửa đào, ngửi mùi trứng sữa thơm, nghe cô gọi: “A Nhiễm.”
“Ừm?”
“Thể lực mình kém đi sao?”
Văn Nhiễm đáp: “Khó nói.”
“Tại sao?”
Bếp nhỏ, nàng cầm thớt cắt đào chỉ chen được đứng cạnh cô: “Thể lực mà, không thể nhìn ra trong ngày một ngày hai.”
Hứa Tịch Ngôn nhún vai, lật chiếc bánh mì, lấy miếng đào trên đĩa Văn Nhiễm ăn.
Văn Nhiễm vỗ tay cô.
Cô nói: “Có gì đâu, dù gì cũng chỉ hai đứa mình ăn.”
“Trang trí xấu quá.”
Văn Nhiễm thích cây sen đá, sổ tay, bộ chén đẹp, cũng thích bày món ăn.
Bảy ngày sau, Hứa Tịch Ngôn quay lại công việc, Trần Hi cùng tài xế đến đón cô dưới lầu.
Lúc đó sáu giờ sáng, mặt trời vừa ló dạng. Một là lần này cần tranh thủ ánh sáng, hai là đi sớm tránh bị chú ý.
Hứa Tịch Ngôn nói với Văn Nhiễm: “Vậy mình đi nhé.”
Văn Nhiễm: “Ừ.”
“Hôm nay cậu có lịch gì không?”
“Mình hẹn Tranh Dạng bàn chuyện hợp tác.”
Hứa Tịch Ngôn véo tai nàng: “Chúc cậu thuận lợi.”
Lên xe, cô ngả người ghế sau chợp mắt, Trần Hi thi thoảng liếc qua gương.
“Trần Hi.” Cô mở mắt khi nào không biết.
“Dạ?” Trần Hi giật mình.
“Đi mua giúp chị một hộp cao dán.”
Trần Hi tưởng mình nghe nhầm: “Gì cơ?”
Hứa Tịch Ngôn nói rõ: “Cao, dán.”
Trần Hi sững sờ, hoàn toàn sững sờ.
Cần biết cô chơi thể thao mạo hiểm quanh năm, thể lực cực tốt. Hồi cô đi bộ từ nam đến bắc Tân Cương bảy ngày, Trần Hi tới đón thấy cô gầy nhưng vẫn linh hoạt.
Văn Nhiễm đúng là lợi hại thật!