Cá Voi Và Cơn Mưa Chưa Dứt
Chương 85: Nốt ruồi kiêu sa
Cá Voi Và Cơn Mưa Chưa Dứt thuộc thể loại Linh Dị, chương 85 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Cậu có cái nốt ruồi này từ bao giờ vậy?”
Đào Mạn Tư cười rồi hỏi Văn Nhiễm: “Thôi nào, kể đi. Rốt cuộc là sao? Cô ấy cũng để ý tới cậu rồi hả?”
Văn Nhiễm dừng tay đang nhắn tin cho Hứa Tịch Ngôn, gật đầu.
Đào Mạn Tư cố tình trêu: “Thế là ngọt rồi đúng không? Cậu, ngay lúc này, đang nhắn tin cho Hứa Tịch Ngôn — người ra đường ra là thấy đầy poster, tên cô ấy có thể nghe thấy ở bất kỳ ga tàu điện ngầm nào!”
Cô nhích lại gần Văn Nhiễm, cười gian: “Cho mình xem chút đi.”
“Ôi trời.” Văn Nhiễm vội giấu điện thoại, xoa mũi: “Bọn mình còn chưa chính thức bên nhau, chỉ nhắn vài câu linh tinh thôi, chưa tiện cho cậu xem.”
“Vậy rốt cuộc vì sao còn chưa bên nhau? Cậu đang hưởng thụ cảm giác cô ấy theo đuổi mình hả?”
Đúng lúc đó có tiếng gõ ngoài cửa: “Giao hàng đến rồi!”
Văn Nhiễm vừa đứng dậy lấy gà rán, vừa gửi xong tin nhắn cho Hứa Tịch Ngôn. Nàng bước vào phòng vẫn giữ nét cười trên môi: “Ăn luôn đi hay để sau bữa chính rồi mới ăn?”
“Ăn luôn đi.”
Văn Nhiễm đặt điện thoại xuống, mở hộp gà rán và đáp lại câu hỏi của Đào Mạn Tư: “Thật ra, mình chưa bao giờ nghĩ cô ấy sẽ thích mình. Việc cô ấy cũng thích mình…”
Nói tới đây, nàng mím môi cười: “Cảm giác như tim mình biến thành quả bong bóng được bơm căng, một nửa sướng đến nổ tung, một nửa lại lo sợ vì sắp nổ.”
Đào Mạn Tư gật đầu: “Mình hiểu.”
Cô và Trương Triết Văn cũng vậy.
Khi Văn Nhiễm yêu thầm Hứa Tịch Ngôn, Đào Mạn Tư cũng đang yêu thầm Trương Triết Văn lớp Năm. Sau khi tốt nghiệp đại học, Trương Triết Văn từ Bắc Thành trở về Hải Thành làm việc, họ gặp lại ở buổi họp lớp, thêm WeChat, rồi phát hiện từng ăn cùng một quán, xem cùng một bộ phim, thích cùng thể loại nhạc.
Không lâu sau, họ bắt đầu hẹn hò.
Nhưng rồi chẳng bao lâu sau, Đào Mạn Tư bật khóc. Văn Nhiễm vẫn nhớ rõ, lúc ấy họ ở trong một phòng KTV nhỏ chỉ có hai người, Đào Mạn Tư đang hát thì nhạc dừng, Văn Nhiễm ngoảnh lại, thấy bạn thân đang lặng lẽ rơi nước mắt.
Cả hai đều thuộc kiểu hướng nội, nhìn phía ngoài trầm ổn. Quen nhau từ tiểu học đến giờ, Văn Nhiễm hiếm khi thấy Đào Mạn Tư khóc, lòng cũng thoáng tủi.
Đào Mạn Tư nói: “Cậu đừng lại gần, cứ nghe mình nói. Mình đã chia tay với anh ấy, để mình khóc một chút thôi vì cái ảo tưởng lung linh đã vỡ tan rồi.”
Văn Nhiễm vì thấy Đào Mạn Tư cố gắng nhẹ nhàng nên cũng gượng cười.
Có lẽ đúng là như vậy.
Đối với người hoặc điều mình yêu thích từ lâu, trong khoảng thời gian dài, tâm trí bị lấp đầy bởi những mộng tưởng hoàn mỹ. Đạt được rồi lại thấy giống cảnh hoa trong gương, trăng trong nước; hoặc không giống tưởng tượng nữa; hoặc thực tế phũ phàng đến mức cứ ngỡ là mơ.
Trường hợp của Đào Mạn Tư là vế đầu.
Văn Nhiễm nói: “Mình không thấy cô ấy khác tưởng tượng. Thực ra… ở bên cô ấy rồi, mình cảm giác có khi cô ấy còn hơn cả trong tưởng tượng, thậm chí còn đánh trúng điểm chí mạng của mình.”
Đào Mạn Tư giả vờ lấy xương gà ném nàng: “Lại muốn khoe khoang nữa hả?”
Rồi hỏi tiếp: “Vậy lý do vẫn chưa bên nhau là gì?”
“Vì mình có hơi… lo cho cô ấy.”
“Sao vậy?”
“Chính là…” Văn Nhiễm vốn không ăn nhiều gà rán, chỉ uống rượu trái cây, xoay xoay ly thủy tinh nhỏ trong tay. Chỉ ở đây, nhà Đào Mạn Tư, nàng mới dám uống rượu một cách thoải mái: “Tính cô ấy thật sự độc lập. Nói một chuyện nhỏ thôi, đến giờ cô ấy mới ôm mình ngủ. Trước đó cô ấy toàn quay lưng, cuộn mình, mặt hướng vào tường, như thể chỉ như vậy mới cảm thấy an toàn.”
Văn Nhiễm không muốn tiết lộ bí mật tuổi thơ của Hứa Tịch Ngôn, nên chỉ tâm sự với bạn thân vậy.
Đào Mạn Tư tròn mắt: “Cậu đang nói Hứa Tịch Ngôn đúng không? Là Hứa Tịch Ngôn mà cả mạng xã hội cho là lạnh lùng vô cảm, giờ tối nào cũng ôm cậu ngủ hả?”
“Ái chà…” Tai Văn Nhiễm đỏ lên: “Mình không định nói cái đó.”
Đào Mạn Tư thở ra: “Cậu nói tiếp đi.”
Văn Nhiễm khẽ siết ly trong tay: “Mình sợ cô ấy sẽ không còn vui vẻ.”
“Cậu nghĩ cô ấy không muốn một mối quan hệ ổn định?”
“Không phải.” Văn Nhiễm lắc đầu: “Cô ấy muốn. Mình còn nghĩ, trong tiềm thức, cô ấy vẫn luôn mong đợi một mối quan hệ ấm áp, ổn định.”
Nhưng ngọn lửa tuổi thơ đã để lại vết bỏng trong tim, mưng mủ, kết vảy, tự lành, rồi cuối cùng chỉ còn lại một vết sẹo màu hồng nhạt.
Với Hứa Tịch Ngôn, để có được mối quan hệ ổn định cô khao khát, là phải vượt qua bao ngọn núi, bơi qua bao đại dương, vượt qua nhiều rào cản trong lòng.
Văn Nhiễm chỉ lo duy nhất một điều: cô ấy sẽ mất đi niềm vui.
Đào Mạn Tư thở dài: “Có phải cậu nghĩ quá nhiều rồi không?”
“Vì,” Văn Nhiễm uống một ngụm rượu trái cây, môi nở nụ cười dịu dàng, “Biết sao được, mình thật sự rất thích cô ấy.”
Thích đến mức không ngại tiến tới, thích đến mức cứ chần chừ lùi bước.
Đào Mạn Tư bỏ luôn lon coca, uống rượu cùng nàng, vừa khuyên: “Chỉ cần hai người đều thích nhau, nhất định sẽ tìm được cách ở bên nhau, đúng không?”
Cái đuôi mùa hè luôn kéo dài, rồi một đêm bỗng nhiên sang thu.
Hà Vu Già đến studio tìm Văn Nhiễm, mở file Excel cùng nàng tính toán chi phí vận hành: “Studio của em vẫn chưa khởi sắc, cứ thế này thì tiền tiết kiệm mua nhà của em trụ được bao lâu nữa?”
Giới giải trí là thế, có thể thấy người ta dựng nên tòa thành cao, cũng thấy tòa thành sụp đổ. Thành danh hay rơi xuống vực sâu, đều có thể xảy ra chỉ sau một đêm.
Một hôm, sau khi chỉnh đàn cho Chu Bối Di xong, Văn Nhiễm ngập ngừng mở lời: “Bối Di.”
“Sao chị?”
“Lần trước em nói, Kỳ lão sư đang tìm người hiệu chỉnh dương cầm… cô ấy đã tìm được chưa?”
Chu Bối Di hơi khựng lại.
Nếu có khoảnh khắc nào khiến cô xác định mình và Văn Nhiễm không thể, thì không phải lúc Văn Nhiễm từ chối cô, mà là khoảnh khắc này.
Nếu văn Nhiễm có chút tình ý với cô, tuyệt đối sẽ không hỏi chuyện này.
Chu Bối Di cười: “Chị biết mà, tìm người hiệu chỉnh phù hợp đâu dễ. Hay để em mời Kỳ lão sư một bữa, rồi chị nói chuyện trực tiếp với cô ấy nhé?”
Văn Nhiễm vội: “Bữa đó để chị mời.”
Chu Bối Di không ép: “Được thôi.”
Kỳ Uyển Lâm vui vẻ đồng ý. Chu Bối Di biết cô thích rượu vang, Văn Nhiễm liền nhờ khách hàng cũ tìm giúp vài chai rượu ngoại ngon, có hương trái cây đậm và mùi khoáng nhẹ, dùng kèm phô mai cứng.
Ban đầu Kỳ Uyển Lâm còn hoài nghi Văn Nhiễm, nhưng sau bữa ăn, nghe nàng trình bày quan điểm hiệu chỉnh âm, cuối cùng cũng cởi mở hơn.
Cô suy nghĩ: “Thế này nhé, em đến thử chỉnh một lần, để tôi xem thực lực.”
Chỉ cần một cơ hội là đủ.
Văn Nhiễm cảm ơn liên tục.
Tiễn Kỳ Uyển Lâm xong, nàng quay sang Chu Bối Di: “Bối Di…”
Chu Bối Di khẽ cong môi: “Thôi nào, chị ngàn vạn lần đừng cảm ơn em. Em chỉ giới thiệu chị với Kỳ lão sư, còn con đường sau này chị đi đến đâu, hoàn toàn dựa vào chị.”
Đôi mắt cô sáng lấp lánh, khiến Văn Nhiễm xúc động.
Câu ấy, nàng từng nói với Chu Bối Di rất lâu trước đây.
Hồi đó Chu Bối Di còn đánh đàn ở trung tâm thương mại, may mắn được phỏng vấn ở công ty quản lý; cô không có tiền, chỉ đủ mời Văn Nhiễm một tô mì, còn Văn Nhiễm thì chỉnh đàn miễn phí cho cô.
Chu Bối Di nói: “Chị đúng là đồ ngốc, sao cứ chỉnh đàn miễn phí cho em hoài?”
Văn Nhiễm trêu: “Sao thế, thấy ngại à? Nói vậy gay gắt quá.”
Chu Bối Di mím môi.
“Không cần cảm ơn chị.” Văn Nhiễm dịu dàng: “Chị chỉ sửa đàn giúp em, còn con đường sau này thế nào đều do em.”
Chu Bối Di bằng cách riêng của mình, cuối cùng cũng đáp lại lòng tốt của Văn Nhiễm, hoàn thành lời tạm biệt trong lòng.
Tiễn Văn Nhiễm xong, trợ lý tới đón Chu Bối Di, hỏi: “Sao không lên xe?”
Chu Bối Di ngoái lại nhìn bóng lưng Văn Nhiễm.
Tạm biệt, chị Văn Nhiễm.
Con đường sau này, chị phải tự đi tốt nhé.
Tối đó uống với Kỳ Uyển Lâm hơi nhiều, Văn Nhiễm bắt xe về, mở khóa mãi không được.
Vặn một hồi, cửa lại mở từ bên trong.
Văn Nhiễm ngơ ngác ngẩng lên: “Hứa Tịch Ngôn, mình hoa mắt rồi sao, sao lại thấy cậu ở đây, không phải cậu đang ở Tây Ban Nha à?”
Hứa Tịch Ngôn mặc áo choàng ngủ, hoa sen nở rực rỡ trên nền lụa đen. Nếu là người khác, sẽ khá sến, nhưng vẻ đẹp cô lại nồng nàn, trấn áp mọi nét diễm lệ khác.
Cô đỡ lấy Văn Nhiễm mà không nói gì.
Chỉ lặng lẽ nhìn nàng.
Văn Nhiễm khẽ cười.
“Cười gì?” Hứa Tịch Ngôn vừa thương vừa giận: “Uống gì mà nhiều vậy?”
Văn Nhiễm: “Cũng không nhiều, mình còn đọc được công thức toán hồi cấp ba kìa.”
Còn cố giả vờ tỉnh táo? Hứa Tịch Ngôn dọa: “Mình thấy đồ chơi nhỏ của cậu rồi.”
Văn Nhiễm trợn mắt, vội chạy vào phòng ngủ mở tủ, kéo ngăn thứ hai mò sâu vào trong, moi ra một món đồ chơi silicon nhỏ màu hồng: “Không thể nào, Hứa Tịch Ngôn, mình giấu kỹ thế này mà cậu cũng tìm được?”
Hứa Tịch Ngôn: …
Cô chỉ định dọa để nàng tỉnh chút, ai ngờ lại có thật.
Văn Nhiễm đột nhiên vứt món đồ, che miệng lao vào nhà tắm. Nàng biết phải khóa cửa, sau đó tiếng nôn vang lên.
Hứa Tịch Ngôn nhíu mày định đi theo; F1 lách qua cửa phòng ngủ mở sẵn, nhảy lên giường định ngoạm lấy món đồ nhỏ Văn Nhiễm vừa vứt.
Hứa Tịch Ngôn vội nhặt lên: “Đây là đồ chơi của mẹ con, không phải của con.”
Cô bỏ lại vào ngăn kéo nơi Văn Nhiễm lấy ra, rồi vội chạy tới nhà tắm, thấy cửa khóa, gõ: “A Nhiễm, mở cửa.”
Lại một trận nôn.
Hứa Tịch Ngôn nhíu mày gõ tiếp: “A Nhiễm.” Giọng nghiêm hơn.
Tiếng xả nước bồn cầu vang lên.
Cửa kính mờ bên trong một cái bóng dựa vào, co đầu gối: “Mình không mở được.”
“Sao vậy?”
“Xấu quá.”
“Cậu nghĩ mình để ý sao?”
“Mình biết cậu không để ý, nhưng mình để ý. Vì cậu quá xinh đẹp, Hứa Tịch Ngôn, cậu như thần tiên, mình không thể xấu xí trước mặt cậu, hiểu không?”
Hứa Tịch Ngôn ngừng gõ, để nàng tựa cửa nghỉ ngơi, đứng ngoài hỏi: “Dạo này áp lực lớn lắm à?”
Văn Nhiễm không đáp, vẫn ngồi dựa cửa.
Hứa Tịch Ngôn hỏi: “Tối nay uống với ai? Mạn Tư à?”
Cô hy vọng là Đào Mạn Tư.
Nhưng Văn Nhiễm đáp: “Với Kỳ lão sư.”
Hứa Tịch Ngôn phản ứng: “Cậu đi nhờ Bối Di giúp?”
“Cậu thà tìm cô ấy giúp, uống đến mức này, cũng không chịu tìm mình?”
“Mình đâu thể tìm cậu.” Văn Nhiễm lẩm bẩm trong phòng tắm.
“Tại sao không thể? Vì lòng kiêu hãnh, hay là… ngay cả cậu cũng giữ khoảng cách với mình?”
“Không phải, Hứa Tịch Ngôn.” Văn Nhiễm lắc đầu: “Mình không thể tìm cậu, vì chỉ cần nghe đến tên cậu, người ta chẳng cần biết mình cố gắng thế nào, cũng vội đưa cơ hội, không bận tâm mình là Văn Nhiễm hay Trương Nhiễm, Vương Nhiễm, Tôn Nhiễm.”
“Ở bên cậu mình phải cẩn thận lắm, vì cậu quá xuất sắc, quá nổi tiếng. Mình đứng trong hào quang của cậu, lúc nào cũng phải chú ý đừng để đánh mất chính mình, dù cái chính mình đó nhỏ bé, bình thường, cũng không thể đánh mất.”
“Vì nếu chính mình còn không giữ được, thì sao yêu cậu đây?” Văn Nhiễm ôm đầu gối: “Ít nhất chuyện hiệu chỉnh dương cầm mình không thể dựa vào cậu. Dù có nhờ bạn bè, cũng thấy mất mặt, nhưng mình không thể nhờ cậu.”
Hứa Tịch Ngôn gằn giọng: “Bạn bè thì được, còn mình thì không?”
Văn Nhiễm lẩm bẩm điều gì đó, Hứa Tịch Ngôn không nghe rõ, lại gõ cửa: “Mở ra.”
“Chờ chút.”
Hứa Tịch Ngôn giận thật sự, bước ra phòng khách tìm chìa khóa. Cô sải bước mạnh, tà áo choàng mỏng tung bay, F1 nhảy theo định cắn, cô cũng mặc kệ.
Cô ngồi khoanh chân dưới đất, lục đống chìa khóa, bực bội cầm cả nắm đến cửa nhà tắm, thử từng chiếc, cuối cùng mở được.
Văn Nhiễm tựa vào cửa: “Cho mình nghỉ.”
Hứa Tịch Ngôn đẩy mạnh: “Mình vừa kết thúc công việc, vội về, bay mười mấy tiếng chỉ để thấy cậu thế này?”
Văn Nhiễm loạng choạng lùi.
Hứa Tịch Ngôn bước vào, đỡ eo nàng, thấy khóe mắt và sống mũi đỏ vì nôn, chân mày nhíu, nhưng ánh mắt dịu đi. Cô định nói gì thì nghe Văn Nhiễm thì thầm: “Cảm ơn.”
Hứa Tịch Ngôn bật cười, giọng lạnh lại: “Cậu còn biết nói cảm ơn?”
Cô rót nước đưa Văn Nhiễm: “Súc miệng đi.”
Phòng tắm nhỏ, Hứa Tịch Ngôn đứng sát nàng. Văn Nhiễm nói: “Đừng nhìn mình súc miệng, mình muốn trông đẹp hơn trước mặt cậu.”
Hứa Tịch Ngôn lùi nửa bước.
Văn Nhiễm tự súc, một tay bám bồn rửa, đầu cúi, sau gáy lộ nét trắng mịn: “Thật ra cậu không cần vội về sau khi xong việc.”
Hứa Tịch Ngôn hoài nghi: “Gì cơ?”
“Cậu vẫn có thể đi du lịch, chỉ đừng chơi trò mạo hiểm.” Văn Nhiễm dựa bồn rửa: “Mình nghe cậu nhận điện thoại bạn, lúc đó cậu tưởng mình đi lấy pate cho F1, thật ra mình nghe hết. Họ rủ cậu đi săn cực quang, cậu cười muốn đi nhưng đi không tiện.”
Nàng quay lại, mắt vẫn đỏ, hỏi: “Mình là cái không tiện của cậu à?”
Hứa Tịch Ngôn: “Sao lại nói vậy?”
“Bởi hôm đó chúng ta xem phim, mình ngủ gục trên chân cậu, tỉnh ra thấy cậu ngẩn ngơ nhìn màn hình đã chạy xong.” Văn Nhiễm hỏi: “Mình thật lòng muốn biết, bây giờ cậu có vui không, Hứa Tịch Ngôn?”
Hứa Tịch Ngôn mím môi, im lặng.
“Cứ thế này không được.” Văn Nhiễm lắc đầu: “Cậu đang đánh mất chính mình, mình cũng vậy. Nếu không tìm cách hòa hợp, tụi mình sẽ thế nào?”
“Cậu nghĩ tụi mình không thể tiếp tục sao? Văn Nhiễm, cậu có hiểu việc người như mình mở miệng nói yêu cậu là gì không?”
“Không phải mình nghĩ tụi mình không tiếp tục được. Ý mình là, tụi mình nhất định phải tiếp tục bên nhau.”
Hứa Tịch Ngôn nhìn nàng một lúc rồi bước tới, hai tay áp vào má nàng: “Đừng lắc nữa, đã uống nhiều rồi, cứ lắc không chóng mặt sao?”
Cô dìu Văn Nhiễm ra khỏi nhà tắm.
Đặt nàng lên giường, rồi vào bếp pha mật ong, khi quay lại thấy nàng nằm nghiêng mép giường, mắt hơi hé mở.
Nghe tiếng bước gần, nàng khẽ mở mắt, ánh nhìn dừng ở nốt ruồi nâu nhạt trên đùi Hứa Tịch Ngôn.
“Hứa Tịch Ngôn,” Văn Nhiễm ngây ngất hỏi, “Tại sao ngay cả nốt ruồi trên chân cậu cũng xinh thế?”
Hứa Tịch Ngôn: …
Người này say thật rồi.
Văn Nhiễm lại hỏi: “Đồ chơi nhỏ của mình đâu?”
Hứa Tịch Ngôn ngồi bên giường, đỡ nàng uống mật ong: “Vứt rồi. Đừng để lung tung, F1 sẽ nhặt mất.”
Văn Nhiễm khựng, răng chạm vào thành ly.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, nàng chẳng nhớ gì.
Đầu đau khủng khiếp, chỉ nhớ mình quấn lấy Hứa Tịch Ngôn hỏi mãi về nốt ruồi trên chân cô.
Hứa Tịch Ngôn: “Trời sinh đấy.”
“Không thể nào.” Nàng quấn không buông: “Không ai bẩm sinh mọc nốt ruồi quyến rũ vậy, chắc là cố tình mọc ra!”
Hứa Tịch Ngôn: …
Văn Nhiễm còn không nhớ mình ngủ lúc nào.
Sáng tỉnh dậy thấy trên tủ đầu giường có ly nước cam tươi.
Dưới ly là một mảnh giấy: [Chuyến công tác lần này là bay đến Abisko.]
Văn Nhiễm tra điện thoại, phát hiện Abisko là công viên quốc gia ở Thụy Điển, có núi tuyết, hồ nước, thác đổ, cũng có cơ hội xem cực quang.
Nàng dậy đánh răng, ngồi khoanh chân trên giường, từng ngụm nước cam Hứa Tịch Ngôn ép uống hết.
Ơ, nàng và Hứa Tịch Ngôn, lần này có tính là cãi nhau không nhỉ?
Trên mạng nói lần cãi nhau đầu tiên là bước tiến lớn trong mối quan hệ, vậy chuyện của họ có tính không?
Lúc này, Hứa Tịch Ngôn và Trần Hi đang ngồi ở sân bay.
Ồ, Trần Hi nhìn sắc mặt Hứa Tịch Ngôn thú vị đấy.
Dù là người trả lương, cô không nhịn được hỏi nhỏ: “Hai người cãi nhau hả?”
Hứa Tịch Ngôn liếc: “Ai nói?”
Là chính chị đấy! Trần Hi hét trong bụng: Mặt chị đầy dấu hiệu kìa, môi mím, sống mũi nhăn, tóc cũng vậy! Không còn dáng kiêu ngạo thường ngày đâu!
Có lẽ biểu cảm cô quá rõ.
Hứa Tịch Ngôn liếc thêm: “Không muốn nhận thưởng cuối năm nữa à?”
Trần Hi vẫy tay: “Không có không có!”
Hứa Tịch Ngôn hiểu, lời giãi bày đêm trước của Văn Nhiễm rất hợp lý.
Thời gian bên Văn Nhiễm, gần như thay đổi hoàn toàn lối sống trước kia. Cô vẫn lo, sợ, bất an. Cô nghĩ có lẽ cần thời gian một mình để tiêu hoá, rồi mới bên Văn Nhiễm tốt hơn, nhưng lại sợ nàng hiểu nhầm không muốn quan hệ ổn định.
Cả hai đều căng thẳng.
Sau đó, Hứa Tịch Ngôn bay khắp thế giới làm việc.
Trần Hi giờ thành cao thủ hóng rồi, thấy mặt Hứa Tịch Ngôn là biết hai người vẫn chưa làm lành.
Nhưng Hứa Tịch Ngôn không ngừng liên lạc.
Cô vẫn nhắn tin, gọi điện cho Văn Nhiễm. Văn Nhiễm cũng trả lời.
Chỉ là hai người nói chuyện về những điều thường ngày buồn tẻ.
Trước khi mỗi người tự nghĩ thong thả, cả hai không nhắc lại trận cãi hôm đó.
Cho tới một hôm, đi làm về, Văn Nhiễm thấy khe cửa có một tấm bìa mỏng lộ ra một góc. Vừa mở cửa, tờ giấy nhẹ rơi xuống chân, nàng cúi nhìn dưới ánh hành lang.
Giống như một chiều thu trống vắng, có vùng biển xao xuyến trải dài.
Nàng nhặt, là tấm bưu thiếp.
Lật mặt sau, dòng chữ quen thuộc của Hứa Tịch Ngôn, viết địa chỉ nhà nàng.
Cô từng thấy tấm thiếp này, nằm trong ngăn kéo nhà Hứa Tịch Ngôn, có rất nhiều, mỗi tấm là một đại dương xanh đậm nhạt khác nhau.
Hứa Tịch Ngôn từng định tặng nàng những tấm thiếp ấy khi tỏ tình, nhưng nàng cố tình nhét trả lại: “Trả cậu. Cậu không định gửi mình thì giữ lại.”
Giờ đây cô đi công tác, thực sự quay lại những nơi đó.
Từng tấm thiệp gửi lại nàng lần nữa.
Dấu bưu điện khắp thế giới in đè lên chữ viết mực xanh của Hứa Tịch Ngôn, giống như lời tỏ tình không nói ra.
Trong khoảng thời gian Hứa Tịch Ngôn bận bay, Văn Nhiễm cuối cùng ký hợp đồng với Kỳ Uyển Lâm, Chu Bối Di đoạt giải lớn châu Á, Đào Mạn Tư được thăng chức.
Rồi không lâu, sinh nhật Văn Nhiễm tới.
Bà Bách gọi từ sớm: “Bé con à, năm nay con bao nhiêu tuổi rồi nhỉ?”
Văn Nhiễm: “… Mẹ đừng nhắc nữa được không?” Đúng là mẹ ruột.
“Năm nay sinh nhật con định tổ chức thế nào?”
“Không tổ chức, bận muốn chết.”
“Đâu có được!”
Gần đây nàng thật sự bận. Sau khi ký với Kỳ Uyển Lâm, nàng dùng đôi tai và bàn tay mình giành lấy lòng tin, dần có nghệ sĩ trẻ mời nàng hiệu chỉnh.
Nàng biết cơ hội không dễ, nên không dám lơ. Trước mỗi lần làm việc chuẩn bị kỹ, kết hợp kỹ thuật, tiết tấu, âm sắc của từng người. Có khi ngủ cũng trăn trở, nửa đêm bật dậy ghi lại ý tưởng mới.
Nàng đã chấp nhận mình là người bình thường, sẵn sàng chịu cú sốc số phận bất kỳ lúc nào. Điều nàng có thể làm là tự rèn luyện tốt hơn.
Bà Bách nói sinh nhật phải tổ chức, Đào Mạn Tư cũng vậy. Nhưng đúng hôm sinh nhật, nàng có hẹn hiệu chỉnh, nên mời Đào Mạn Tư về nhà ăn cơm bà Bách nấu. Đào Mạn Tư mang bánh kem, coi như tổ chức sớm.
Nàng không dám để mẹ biết hút thuốc, bảo Đào Mạn Tư đi mua bật lửa, rồi thắp nến, bà Bách thúc nàng ước nguyện.
Có nhiều điều muốn ước: studio thuận lợi, ký thêm hợp đồng, mau mua được căn hộ nhỏ.
Nhưng khi chắp tay trước nến, trong đầu hiện cảnh xem phim hôm đó, Hứa Tịch Ngôn ngồi ngẩn trên sofa, ánh sáng xanh từ màn hình chiếu lên mặt cô.
Nàng âm thầm ước:
Mong Hứa Tịch Ngôn luôn vui vẻ.
“Chúc mừng sinh nhật” luôn đi với “vui vẻ”, nàng biết cô ấy không thích sinh nhật, nên lời chúc chỉ mình nàng gửi dùm.
Thổi nến xong, bà Bách nói: “Nhiễm Nhiễm à, con cũng không còn nhỏ, cứ không có bạn trai mẹ lo lắm.” Rồi quay sang Đào Mạn Tư: “Con có ai giới thiệu cho nó không?”
“Dì ơi, con còn lo cho con chưa xong.” Đào Mạn Tư cười: “Người thường chắc Nhiễm Nhiễm không chịu.”
Văn Nhiễm liếc cô.
“Sao không? Nhiễm Nhiễm của chúng ta đâu cần người giàu nứt đổ vách, tìm người bình thường thôi. Con không giới thiệu được thì dì phải nhờ bạn bè hỏi xem.”
“Mẹ, đừng mà.”
Cùng lúc đó, ở quán cà phê sảnh khách sạn năm sao lâu đời Thụy Sĩ.
Trần Hi lật tạp chí Anh: “Ủa? Gần đây sao Thủy nghịch hành? Chỉ Thiên Bình vận khí tốt nhất thôi sao?”
“Ồ——” Cô cố tình nói cao: “Thì ra tháng sinh nhật Thiên Bình, vận tốt là đúng rồi!”
Hứa Tịch Ngôn ngồi nghiêng, trước mặt ly cà phê đá, trông vẫn kiêu ngạo.
Này!
Trần Hi nghĩ: Khó không, vì còn giận nên sinh nhật Văn Nhiễm cũng không về nước hả? Gan lớn thật!
Cô đang định trêu thêm thì nghe Hứa Tịch Ngôn chậm rãi: “Vé máy bay, đặt chưa?”