Chương 91: Hòn đảo cổ tích

Cá Voi Và Cơn Mưa Chưa Dứt

Chương 91: Hòn đảo cổ tích

Cá Voi Và Cơn Mưa Chưa Dứt thuộc thể loại Linh Dị, chương 91 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lời hứa cổ tích dành cho cậu
Văn Nhiễm hơi bất ngờ: “Cậu thuê luôn cả hòn đảo này rồi sao?”
Hứa Tịch Ngôn đưa tay ra mời nàng: “Sẽ chẳng ai quấy rầy chúng ta.”
Cử chỉ ấy mang cảm giác trang trọng như nghi lễ, tựa như hòn đảo đang dang tay ôm lấy nàng, nhẹ nhàng chào đón bước chân nàng.
Nàng đặt đầu ngón tay lên lòng bàn tay Hứa Tịch Ngôn. Lòng bàn tay luôn ấm áp, mềm mại ấy thoang thoảng mùi biển, nhẹ nhàng mát mẻ.
Trần Hi đi cùng họ xuống máy bay rồi lặng lẽ biến mất lúc nào không biết. Khi thủy phi cơ cất cánh trở lại, trên hòn đảo dường như chỉ còn lại hai người họ.
Đây thực sự là một hòn đảo rất đẹp.
Hàng dừa rì rào bao quanh những căn nhà gỗ mái nhọn như bước ra từ truyện cổ tích, phủ rèm voan trắng tung bay trong gió, như ánh trăng phủ lên một giấc mộng tuyệt diệu.
Vừa rời khỏi mùa đông ẩm ướt lạnh lẽo ở Hải Thành, nàng đặt chân đến vùng khí hậu nhiệt đới này, cảm thấy cái lạnh dần tan ra từng lỗ chân lông, cơ thể ấm áp dễ chịu.
Hứa Tịch Ngôn quen đường, dẫn nàng đi dạo một đoạn rồi đến căn nhà gỗ mái hở, nói: “Cởi giày đi, cát ở đây rất mịn.”
Đôi giày da cừu non mềm mại là Hứa Tịch Ngôn chuẩn bị cho nàng, che chở các ngón chân như đôi giày thủy tinh trân quý, khiến nàng cảm nhận mình cũng được nâng niu.
Nhưng khi chân chạm cát, nàng mới nhận ra sự hiện diện của đôi giày: hạt cát mịn như hôn lên từng ngón chân, như đang bước đi giữa tầng mây.
Văn Nhiễm định nhặt giày lên thì Hứa Tịch Ngôn kéo tay nàng lại: “Không cần. Chỉ cần đi về phía trước.”
Cô cũng cởi giày, nắm tay Văn Nhiễm đi tiếp.
Nàng thuận theo thói quen ngoảnh lại, nhìn thấy giữa rừng dừa có một nhân viên xuất hiện lặng lẽ, thu dọn đôi giày của họ.
Văn Nhiễm khẽ cười.
Hứa Tịch Ngôn hỏi: “Cười gì vậy?”
“Nhớ lúc mới gặp nhau không? Lúc đó chưa thân, vô tình chạm mặt ở buổi tiệc, cậu nói muốn chở mình đi dạo bằng mô tô. Rồi cậu cứ vậy bỏ xe bên đường, mua nước ép dưa hấu, còn nói không cần lo xe, tự nhiên sẽ có người đến thu dọn. Lúc ấy mình nghĩ gì biết không?”
“Là gì?”
“Cậu cứ như biết phép thuật. Vung tay một cái là tạo ra khoảnh khắc rực rỡ, còn việc vặt phía sau cậu chẳng để ý.”
Hứa Tịch Ngôn nhếch môi cười: “Biết phép thuật không tốt sao?”
Văn Nhiễm suy nghĩ: “Trong đời thường thì hơi khó, cuộc sống bình thường của mình toàn là chuyện vụn vặt. Nhưng...,” nàng mỉm cười, “những lúc hẹn hò thế này thì thật lãng mạn.”
Hứa Tịch Ngôn cười nhẹ, không nói thêm.
Họ tới căn nhà gỗ mái nhọn nằm ở vị trí ngắm biển đẹp nhất. Hứa Tịch Ngôn dẫn Văn Nhiễm vào trong, ấn nhẹ vai nàng: “Mời ngồi.”
Văn Nhiễm mím môi cười.
Cô đang cười vì Hứa Tịch Ngôn quả thật như có phép màu. Trên bàn trà đầy nước trái cây tươi và món nhẹ, nước ép vị chua ngọt vừa phải có kèm thịt quả tươi, đồ chiên giòn tan mà không ngấy dầu.
Nàng không thấy bóng nhân viên nào, nhưng chắc chắn có người canh thời điểm để dọn lên lúc họ vừa đến.
Văn Nhiễm ngả người trên chiếc sofa rộng, hóng gió biển: “Hẹn hò kiểu không làm gì thế này thật dễ chịu.”
Hứa Tịch Ngôn lắc đầu: “Không hẳn chẳng làm gì. Đợi cậu nghỉ xong, mình đưa cậu đến một nơi.”
“Đâu vậy?”
Hứa Tịch Ngôn chỉ cười.
Họ ngủ một giấc sau khi ăn xong, nước ép làm dịu cảm giác choáng sau chuyến bay bằng thủy phi cơ. Hứa Tịch Ngôn đeo một bên tai nghe, rồi đặt nửa còn lại vào tai Văn Nhiễm.
Hứa Tịch Ngôn ít khi nghe nhạc dương cầm, Văn Nhiễm từng hỏi vì sao, cô nói vì phong cách khác biệt, sợ ảnh hưởng cảm giác tay khi chơi đàn.
Cô thường nghe nhạc rock, hay các ban nhạc tự do, đều mạnh mẽ. Khi cô đưa tai nghe, Văn Nhiễm phản xạ né tránh nhưng bị giữ lại, gắn tai nghe vào tai và tiếng hát nữ vang lên như tách biệt với thế giới, không hiểu lời nhưng cảm giác như đang nhìn thấy thác nước Lauterbrunnen mà Hứa Tịch Ngôn từng cho nàng xem video, giữa dãy Jungfrau hùng vĩ, suối chảy róc rách.
Hứa Tịch Ngôn nói lần sau muốn cùng nàng đi Lauterbrunnen.
Âm nhạc trong trẻo khiến Văn Nhiễm an tâm hơn.
Sau mấy tiếng bay cộng với chuyến thủy phi cơ, nàng ngủ trên đùi Hứa Tịch Ngôn.
Tỉnh dậy, Hứa Tịch Ngôn đang xem bản nhạc.
Nàng duỗi chân, rồi hỏi: “Chúng ta làm gì tiếp theo?”
“Ăn trưa rồi ra khơi.”
Văn Nhiễm lấy điện thoại, hỏi mật khẩu Wi-Fi, thấy Đào Mạn Tư nhắn: [Hai người đi đâu hẹn hò đấy!]
Cô gửi ảnh lại.
Đào Mạn Tư: [!!!]
Đào Mạn Tư: [Chuyện gì vậy? Mình như bỏ lỡ cả một mùa phim rồi!]
Văn Nhiễm: [Tối qua cậu uống nhiều rồi ngủ sớm, nửa đêm cậu ấy đến tìm mình, đưa mình bay sang đây.]
Đào Mạn Tư: [Cậu ấy mua vé máy bay cho cậu hả?]
Văn Nhiễm: [Thuê máy bay riêng.]
Đào Mạn Tư: [!!!]
Đào Mạn Tư: [Hứa Tịch Ngôn lãng mạn điên luôn! Giao thừa mà mang cậu đi, đúng câu chuyện cổ tích!]
Cất điện thoại, Hứa Tịch Ngôn hỏi: “Là Mạn Tư à?”
“Ừ. Cậu nhớ không? Lần mình tới nhà đa phương tiện ở công viên hải dương là ngày cuối năm.”
Hứa Tịch Ngôn mỉm cười, tay quấn lấy đuôi tóc nàng: “Mình nhớ.”
Ký ức của cô là mảnh vụn, nhặt lại một phần, bỏ phần kia. Tựa như tiềm thức tránh né một con người, tránh né một mối quan hệ sâu sắc thực sự.
Nhưng giờ thì khác.
Cô chắc chắn rằng bất kỳ chi tiết nhỏ nào thuộc về Văn Nhiễm, cô sẽ không bao giờ quên.
Bữa trưa là cá nướng. Không kho đậm như bà Bách, cá biển tươi muối chút đơn giản đã đủ vị ngọt đậm đà.
Rồi họ lên thuyền ra khơi, chiếc du thuyền trắng mang tên “Fairy Tale”.
Văn Nhiễm lại cười.
Hứa Tịch Ngôn dẫn nàng tham quan, quầy bar đầy rượu, tủ lạnh mini, máy chiếu, boong tàu sạch bóng, bày hai ghế dài. Họ vào cabin tránh nắng.
Trong cabin có kệ sách nhỏ, nhiều quyển y hệt kệ sách của Văn Nhiễm.
Nàng rút ra cuốn đang đọc, mở trang vừa đọc, tiếp tục đọc trôi chảy.
Nàng nằm ngửa trên đùi Hứa Tịch Ngôn, vừa đọc vừa liếc nhìn cô.
Hứa Tịch Ngôn ngẩng lên: “Sao vậy?”
Văn Nhiễm lắc đầu.
Cô biết Hứa Tịch Ngôn có vẻ tùy hứng nhưng thực tế vô cùng tỉ mỉ, tỉ mỉ đến độ như có phép màu, vung tay là biến thành hiện thực.
Làn da trắng như sứ dưới ánh nắng lọt qua cửa sổ trở nên rực rỡ. Cô ít đánh má hồng vì da vốn đỏ kiều diễm, phơi nắng lại như tường vi nở rộ.
Thế gian đâu nên có vẻ đẹp tuyệt vời như vậy ngoài truyện cổ tích và phép màu.
Đọc một lúc, Hứa Tịch Ngôn cũng chợp mắt. Khi tỉnh dậy, hỏi Văn Nhiễm: “Có muốn lên boong tàu không?”
Văn Nhiễm sợ nóng: “Không đâu.”
Hứa Tịch Ngôn đeo kính râm: “Vậy mình đi trước nhé.”
Trên bàn trà đã có đĩa hoa quả cắt sẵn, như thể lúc nàng mải đọc, trái cây đã hiện ra trước mặt.
Văn Nhiễm mắt tròn cả lên. Một người hướng nội như nàng chưa từng gặp kiểu phục vụ thân thiện thế này.
Ăn vài miếng hoa quả, nàng định ra ngoài tìm Hứa Tịch Ngôn thì cô gọi từ trên boong: “A Nhiễm, mau lại đây.”
“Gì vậy...”
Vừa ra khỏi cabin, Hứa Tịch Ngôn kéo tay nàng ra boong, đưa cho nàng một ống nhòm, còn mình cầm cái còn lại.
Mọi thứ diễn ra quá nhanh, nàng chỉ kịp đưa ống nhòm lên mắt.
Một tiếng nổ lớn vang lên trong lòng nàng.
Lát sau nàng mới hỏi: “Có phải là nó không?”
Nàng xúc động đến mức không thể thốt ra.
Hứa Tịch Ngôn cười: “Đúng vậy, là cá voi.”
Thật sự là cá voi.
Trong lòng Văn Nhiễm, cá voi là sinh vật kỳ diệu, to lớn như phép màu, to đến mức khiến người ta không thể ngó lơ, bị cuốn vào chấn động bao la.
Chúng chỉ xuất hiện nơi biển sâu, xa đất liền, xa cuộc sống thường nhật, xa mọi thứ nhỏ nhặt tầm thường.
Trước đây Văn Nhiễm từng nghĩ Hứa Tịch Ngôn như cá voi.
Còn nàng sinh ra trong gia đình bình thường, ba mẹ không đi du lịch, chưa từng thấy cá voi ngoài đời. Đêm giao thừa năm cuối cấp, nàng từng thấy cá voi mô phỏng ở phòng đa phương tiện, dù hình ảnh méo mó, nhưng với nàng đã đủ làm chấn động lòng người.
Giờ cá voi thật sự đang ngay trước mắt.
Trước đây, đại dương xanh thẳm như giấc mơ bao trùm lấy mình. Khi thấy cá voi, nàng mới cảm nhận mình đang lặn sâu trong lòng biển.
Rồi nàng rời xa đất liền.
Rời xa tàu điện ngầm đông nghẹt, rời xa tiền nhà và hóa đơn nước điện không bao giờ hết, rời xa tủ quần áo ẩm mốc ngày mưa.
Rời khỏi cuộc sống thường ngày đầy phiền toái.
Bên nàng giờ chỉ còn hòn đảo, cá voi và Hứa Tịch Ngôn.
Cùng nhau viết nên câu chuyện cổ tích.
Cá voi bơi lâu rồi dần biến mất. Mặt biển yên tĩnh trở lại, Văn Nhiễm hạ ống nhòm xuống, mới nói được: “Hứa Tịch Ngôn, lúc mình vừa xuống thủy phi cơ còn nghĩ cậu thuê cả hòn đảo cho buổi hẹn hò này thật xa xỉ.”
“Nhưng giờ lại thấy, kiểu xa xỉ thế này thật đáng giá.”
Hứa Tịch Ngôn bật cười, ôm vai nàng. Nàng thở dài: “Thật đấy, cậu đúng là kẻ điên lãng mạn.”
Du thuyền hướng về đảo, nàng hỏi: “Chúng ta sắp bay về Hải Thành rồi đúng không?”
Một cuộc hẹn hoàn hảo như thế chẳng cần gì thêm. Nhưng vừa nói câu ấy, trong lòng lại vang lên sự trống vắng vô danh.
Lại phải trở về cuộc sống thường ngày.
Hứa Tịch Ngôn nói: “Không vội, mình đưa cậu về đảo ăn tối rồi mới đi.”
“Được.”
Ít ra vẫn còn bữa hải sản tươi ngon nữa.
Du thuyền cập bến, Hứa Tịch Ngôn dìu nàng xuống rồi đi về hướng ngược lại căn nhà gỗ.
Văn Nhiễm hỏi: “Chúng ta đổi nơi ăn tối sao?”
Từ xa nhìn thấy dãy nhà tường trắng như trang viên xa hoa, chắc là biệt thự độc lập trong hệ thống khách sạn cao cấp. Nhưng đó không phải nơi họ đến.
Hứa Tịch Ngôn nói: “Chúng ta sẽ ăn dưới nước.”
Văn Nhiễm giật mình: “Gì cơ?”
Nàng đã thấy đảo này xa hoa, không ngờ còn có cả nhà hàng dưới nước.
Hứa Tịch Ngôn giải thích: “Đảo hợp tác với hội bảo vệ động vật biển, nhà hàng vừa để ngắm cá, vừa hỗ trợ nghiên cứu.”
Họ bước xuống hành lang dài, xanh thẳm bao quanh như đưa đôi người vào lòng đại dương. Nhà hàng nhỏ hơn tưởng tượng của nàng, chỉ bốn bàn tròn, một bàn đã chuẩn bị bữa tối thịnh soạn.
Tiến sâu hơn, trước mắt là mặt kính lớn như màn hình kéo tới trần, ánh sáng xanh mờ ảo xuyên qua.
Đó là biển.
Là biển thật sự.
Biển có kết cấu rõ ràng. Dù mắt thường không thấy dòng chảy, nhưng cảm nhận được sự sống động, sức mạnh nhiệm màu trong lòng đại dương, không phải mặt nước phẳng lặng vô vị.
Hứa Tịch Ngôn nói: “Cô Văn Nhiễm, mời ngồi.”
Văn Nhiễm không còn chú ý tới mâm cơm nữa.
Nàng yêu sắc xanh, chưa từng nghĩ mình sẽ được đặt chân xuống tận đáy biển, như thể chính mình cũng trở thành một phần của sắc xanh ấy. Những đàn cá bơi trước mắt, có loài quen thuộc, phần lớn thì không. Con người đối mặt đại dương chỉ biết cúi đầu trước vẻ đẹp và bí ẩn của nó.
Hứa Tịch Ngôn gõ nhẹ gốc nĩa lên bàn: “Cậu biết mình đang ăn gì không?”
Văn Nhiễm tỉnh lại: “Hứa Tịch Ngôn, thật quá tuyệt.”
Hứa Tịch Ngôn nói: “Cứ từ từ ngắm, từ từ ăn, cá cũng đâu có chạy mất.”
Một lúc sau, Văn Nhiễm mới thấy mình dần thích nghi.
Nàng ngồi trong nhà hàng dưới đáy biển cùng Hứa Tịch Ngôn, như cùng nhau trốn khỏi thế giới. Dù Hứa Tịch Ngôn nổi tiếng, cả thế giới cũng chẳng ai tìm thấy họ, chẳng ai làm phiền.
Một ngày diệu kỳ như vậy.
Mỗi lần nàng nghĩ mình đã quen, phép màu lại xuất hiện.
Hứa Tịch Ngôn thấy nàng cắt cá khựng lại, đuôi mắt cong lên nụ cười mơ hồ.
Văn Nhiễm ngẩng đầu, quên cả đặt dao nĩa xuống, giọng hơi run: “Ở đây cũng có sao...”
“Đúng vậy.” Hứa Tịch Ngôn điềm tĩnh: “Ở đây cũng nhìn thấy cá voi.”
Nếu Hứa Tịch Ngôn vì khoảnh khắc nào đó dẫn nàng tới hòn đảo này thì khoảnh khắc ấy là bây giờ.
Giữa đại dương sâu thẳm, cá voi khổng lồ bơi trên đầu họ, che kín bầu trời, khiến người ta quên lời, chỉ biết ngơ ngác trước kỳ tích.
Thiếu nữ mười bảy năm nào, nay đã thành người phụ nữ trưởng thành.
Cá voi ảo trong phòng đa phương tiện ngày ấy giờ đã hiện thực trước mặt.
Viền mắt Văn Nhiễm ươn ướt.
Đó gần như là những giọt nước mắt bản năng. Khóc vì gì? Vì cảnh tượng mười bảy tuổi thành hiện thực? Hay vì những năm tháng mình đã trải qua?
Tài năng dần vơi, bước đi chênh vênh, hành trình không dễ dàng. Nhưng hóa ra cổ tích vẫn có thể thành hiện thực.
Hứa Tịch Ngôn gọi nhẹ: “A Nhiễm.”
“Gì vậy?” Văn Nhiễm nghẹn giọng.
“Mình có chuyện muốn nói với cậu.”
Văn Nhiễm nhìn cô hòa nước mắt.
Hứa Tịch Ngôn mở chiếc hộp nhỏ bên bàn, lấy phong bì từ túi giấy kraft đưa nàng.
Nàng hỏi: “Gì vậy? Thư cậu viết cho mình?”
Hứa Tịch Ngôn chỉ nói: “Mở ra xem đi.”
Văn Nhiễm mở phong bì.
Đúng là thư, nhưng là bưu thiếp Hứa Tịch Ngôn từng gửi từ khắp nơi trên thế giới, mỗi tấm là biển xanh thẳm sắc độ khác nhau.
Nàng từng cất chúng ở ngăn kéo bàn làm việc, chắc đêm qua khi nàng đi rửa mặt, Hứa Tịch Ngôn lấy rồi bỏ vào túi áo khoác.
Nàng lật từng tấm, cá voi bơi lượn như đang lặn kia vùng biển nào đó.
Nàng hỏi: “Cậu muốn nói gì với mình?”
Hứa Tịch Ngôn đưa nàng đồng xu: “Cậu nói mình biết phép thuật đúng không?”
Văn Nhiễm ngạc nhiên.
Cô đưa đồng xu: “Giữ lấy. Chà góc trái dưới mỗi tấm bưu thiếp.”
Văn Nhiễm nhận lấy.
Đó là đồng xu băng chì hay hợp kim, khi chà lên giấy sẽ hiện vệt đen nhạt. Nàng sợ làm hỏng bưu thiếp, nên dùng đầu ngón trỏ và ngón cái giữ chặt, nhẹ nhàng chà từng chút.
Hứa Tịch Ngôn không thúc, chỉ ngồi nhìn nàng.
Dần dần một chữ hiện ra — "W".
Nàng chà tấm thứ hai.
Từng chữ hiện lên, ghép thành câu hoàn chỉnh. Khi vừa đọc xong, tiếng ghế khẽ dịch bên kia vang lên.
Văn Nhiễm ngẩng đầu.
Hứa Tịch Ngôn cầm hộp nhung xanh dương nhỏ, đứng trước nàng: “Văn Nhiễm, mình kết hôn nhé?”
Còn dòng chữ ở góc bưu thiếp là: “Will you marry me?”
Đầu nàng như đông cứng trong khoảnh khắc.
Từ khi nào nàng nhận được những tấm bưu thiếp ấy?
Sau khi Hứa Tịch Ngôn tỏ tình rồi bay công tác, nàng lần lượt nhận từng tấm thư xanh ấy.
Trong khoảng thời gian đó họ từng cãi vã, từng tìm hiểu nhau hơn. Hứa Tịch Ngôn nói:
“Cậu hiểu không, một người như mình mà nói yêu cậu, nghĩa là gì?”
Lúc này, cô quỳ một gối, sơ mi đen dưới ánh sáng xanh thẫm của đại dương như lễ phục trang trọng.
Hứa Tịch Ngôn ngẩng lên: “Ngày đó mình nói yêu cậu, cậu bảo đừng thử, đã bắt đầu thì phải là mãi mãi, không thì đừng bắt đầu.”
“Mình bật cười, không phải cười nhạo, mà thấy đúng là Văn Nhiễm.”
“Người mình yêu là Văn Nhiễm như thế.”
“Cậu nói muốn hoặc tất cả, hoặc không gì cả. Nhưng cậu có biết, khi quyết định ở bên cậu, mình cũng mang quyết tâm như vậy?”
“Cậu đúng, quá khứ ảnh hưởng cậu nhiều, khiến khó tiếp nhận mối quan hệ dài lâu. Mình từng bối rối, từng lùi bước, từng chất vấn chính mình. Nhưng mình biết chỉ khi vượt qua những điều đó mới yêu cậu trọn vẹn.”
“Quá trình đó khó với mình, cần thời gian dài để chấp nhận, nhưng kể từ ngày tỏ tình, suy nghĩ mình chỉ có mãi mãi.” Hứa Tịch Ngôn mở hộp nhung, đưa hai chiếc nhẫn bạch kim trơn: “Kể từ ngày đó, mình nghĩ nếu chúng ta không bao giờ rời xa, thì nên kết hôn chứ?”
Nước mắt Văn Nhiễm rơi ướt.
Nàng nắm lấy cánh tay cô: “Cậu đứng dậy đã.”
Hứa Tịch Ngôn: “Chờ chút, mình còn chưa nói xong. Hôm lên đảo mình nói ‘Chào mừng đến đảo của cậu’. Vì đảo này không phải mình thuê, mà mình mua.”
Văn Nhiễm mở lớn mắt.
Hứa Tịch Ngôn cười: “Cậu từng nói muốn người giàu mua hòn đảo đúng không?”
Văn Nhiễm sốt ruột: “Mình nói bừa thôi!”
“Nhưng mình không đùa. Mình mua đảo vì nó nằm sâu trong đại dương, tách biệt thế giới, hợp tác với hiệp hội bảo tồn sinh vật biển, có thể ngắm cá voi dưới nước. Mua đảo không đơn giản,” cô mỉm cười, “phải nộp đơn chính quyền, đánh giá môi trường, trả phí môi giới, thuế, thủ tục đã xong. Chỉ còn đợi cậu ký là đảo thuộc về cậu.”
Văn Nhiễm hỏi phản xạ: “Một hòn đảo như vậy giá bao nhiêu?”
Hứa Tịch Ngôn nói ra một con số.
“Cậu bị điên sao?!”
“Không, mình trả được. Văn Nhiễm, cậu không đòi hỏi mình mua nhà, xe, trang sức, cũng không cần tiền. Studio của cậu gặp khó, cậu thà nhờ Chu Bối Di hơn là tìm mình. Trước đây mình không hiểu, cũng thấy khó chịu.”
“Nhưng dần mình học cách đứng ở vị trí cậu để nghĩ, giống như cậu đứng ở vị trí mình để khuyên mình đi du lịch.” Ánh mắt cô dịu dàng: “Đó là điều cậu dạy mình.”
“Mình nhận ra cậu chỉ muốn làm người bình thường. Trong lòng cậu chỉ là người bình thường, có một chút tài năng, chút kiên trì, chút bướng bỉnh. Mỗi bước đi đều cân nhắc, tỉ mỉ, cúi xuống nhặt từng thành quả nhỏ bên vệ đường, âm thầm chịu đựng khi cuộc sống đánh đau, sau khi nghỉ ngơi sẽ đứng lên bước tiếp.”
“Mình tặng cậu hòn đảo không phải câu nói đùa, mà muốn nói: Cậu có thể sống cuộc sống cậu muốn, giữ lại chính mình, có thể là người bình thường, có thể loạng choạng tiến lên, ngã rồi đứng dậy, sống trong phòng trọ nhỏ, chen chúc trên xe buýt, tàu điện.”
“Mình sẽ không kéo cậu ra khỏi cuộc sống ấy, làm vậy quá kiêu ngạo. Điều mình làm được là ở bên cậu.”
“Khi cậu mệt, muốn tạm rời mọi thứ, mình luôn bên cậu, cùng bay về hòn đảo này, cho chim ăn, đọc sách, ngẩn ngơ, ngắm cá voi.”
“Cậu nói mình biết phép thuật sao?” Hứa Tịch Ngôn nhẹ nhàng: “Đúng, phép thuật của mình là giữ lại cho cậu một câu chuyện cổ tích giữa những ngày bận rộn.”
Văn Nhiễm òa khóc.
Nàng liên tục kéo tay Hứa Tịch Ngôn: “Cậu đứng dậy, đứng dậy rồi nói.”
Nàng không muốn cô quỳ trước mặt, sự kiên trì của nàng chỉ để có thể ngang hàng với người mình yêu.
Hứa Tịch Ngôn đứng lên. Khi cô đứng, cá voi khổng lồ bơi qua ngay trên đầu.
Hứa Tịch Ngôn như cá voi, như phép màu tươi đẹp giữa những ngày bình thường mờ nhạt.
Cô lấy chiếc nhẫn trơn: “Cậu đồng ý chứ, cô Văn Nhiễm?”
Văn Nhiễm đưa tay, nghiêm túc: “Được, Hứa Tịch Ngôn.”
Nhẫn trơn chậm chạp đeo vào tay nàng như in. Hứa Tịch Ngôn luôn biết cỡ tay nàng, có lẽ đo lén lúc nàng ngủ, có lẽ nhớ từ những tiếp xúc gần nhất.
Văn Nhiễm cầm nhẫn còn lại đeo vào tay Hứa Tịch Ngôn, bàn tay duy nhất ấy.
Hứa Tịch Ngôn nâng khuôn mặt nàng lên, dưới ánh mắt cá voi khổng lồ, hôn nàng thật sâu. Nước biển xanh bao lấy như cơn mưa nắng mười tám tuổi dưới hiên phòng dương cầm vẫn chưa dứt, mãi đến giờ vẫn rơi.
Đêm ấy họ nghỉ ở biệt thự trên đảo.
Văn Nhiễm nghĩ hôm nay thật hoàn mỹ, tình yêu cũng mãnh liệt như không có điểm dừng.
Sáng hôm sau thủy phi cơ tới đón, Trần Hi lại xuất hiện không biết từ đâu. Không cần nói cũng biết sau một ngày đêm hoàn hảo không thể thiếu công lao cô.
Văn Nhiễm nói chân thành: “Cảm ơn.”
Trần Hi đùa: “Bảo chị Ngôn Ngôn tăng lương cho em đi, vợ chị nhất định nghe lời.”
Văn Nhiễm đỏ mặt.
Trên thủy phi cơ, nàng đeo tai nghe chống ồn, cúi đầu nhìn xuống.
Đảo từ trên cao trông như trái tim đập trong lồng ngực trái người. Lần rời đi này, nàng không tiếc nuối vì biết khi tiếp tục vật lộn trong đời thường, đầy vết xước, nàng vẫn là chính mình.
Nhưng vẫn sẽ có khoảnh khắc nàng trốn đến đảo này, hồi phục, ngây thơ và dũng cảm tin vào điều đẹp đẽ, tin vào chăm chỉ, kiên trì, tin rằng trong cuộc sống luôn có cổ tích.
Tiếng cánh quạt ầm vang, nàng mấp máy môi hỏi Hứa Tịch Ngôn: “Mình thật sự có một hòn đảo sao?”
Hứa Tịch Ngôn đã hiểu, nhìn nàng cười dịu, môi khẽ mấp máy, khẩu hình đáp: “Đúng vậy, A Nhiễm.”
“Là đảo của cậu.”
Là câu chuyện cổ tích luôn thuộc về cậu, ngoài cuộc sống đời thường.
— Hết chính văn —
******
Lời tác giả:
Văn Nhiễm dùng tham vọng bất tận và năng lực thực hành gần xuất chúng để lội ngược dòng tưởng như không thể trong cuộc sống, sự nghiệp, tình cảm. Nàng giống con người bình thường trong mỗi chúng ta: tài năng chút đỉnh, kiên trì một phần, bướng bỉnh nhiều, do dự nhưng vẫn tiến bước. Người tỏa sáng rực rỡ là Hứa Tịch Ngôn, còn tia sáng nhỏ bé mãi mãi là Văn Nhiễm. Bởi nàng đã lăn lộn, chịu tổn thương, rút kinh nghiệm, không ngừng ôm lấy thất bại và thành tựu nhỏ bé của mình.
Cho nên cuối cùng, tôi ích kỷ viết một cái kết như cổ tích. Câu chuyện là hành trình của Hứa Tịch Ngôn, là cổ tích của Văn Nhiễm. Tôi gửi cổ tích ấy đến mọi người, hãy chấp nhận bản thân có thể tổn thương, buồn bã, vấp ngã rồi đứng dậy, khóc, có lúc muốn buông xuôi, tất cả không sao cả. Tham vọng nhỏ mà chúng ta ôm ấp chính là tin rằng trong đời sẽ luôn có ngày gặp “cá voi”. Con “cá voi” ấy có thể là tình yêu, giấc mơ, hoặc hình thức vô danh nào đó, nhưng khi gặp, bạn sẽ nhận ra.
Chúc mọi học sinh mỗi ngày đúng giờ đến lớp sẽ gặp “cá voi” riêng mình.
Nếu tiếp tục viết, câu chuyện vẫn còn nhiều điều để kể, nhưng hãy dừng ở khoảnh khắc lãng mạn nhất này. Vẫn còn hai chương ngoại truyện nữa rồi toàn văn hoàn. Cô nàng dã tâm Văn Nhiễm và kẻ lãng mạn điên Hứa Tịch Ngôn sẽ tiếp tục cùng nhau trong thế giới của họ. Một khoảng trống vừa đủ cũng tốt, biết đâu một ngày câu chuyện sẽ xuất hiện dưới hình thức khác, khi đó mình lại có dịp trò chuyện thêm: về sự nghiệp Văn Nhiễm, việc hai người đứng chung sân khấu, về 《Gió Đông》 của Mâu Tố Đình, về những chuyến du lịch, về cuộc sống thường nhật vui vẻ giữa họ với F1 và bà Bách...
Hãy để lại khoảng trống ấy như lời chờ đợi nhỏ nhé.
Cảm ơn các bạn học sinh đã đồng hành và ủng hộ, chúng ta vừa kết thúc một học kỳ rồi đấy~ [like][like] Học kỳ sau các bạn vẫn ở đây chứ? [mắt lấp lánh][mắt lấp lánh]
******
Editor:
Mình cũng có nhiều điều muốn nói, nhưng chắc để sau khi kết thúc nói luôn 🤭