Giai điệu ánh hoàng hôn

Cá Voi Và Cơn Mưa Chưa Dứt

Giai điệu ánh hoàng hôn

Cá Voi Và Cơn Mưa Chưa Dứt thuộc thể loại Linh Dị, chương 93 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Thế giới thật sự rất tĩnh lặng."
Không rõ sao, khi Hứa Tịch Ngôn đứng dưới tán cây long não trong sân trường, ngoảnh đầu nhìn lại, câu nói ấy bỗng vang lên trong đầu cô.
Câu chuyện phải kể từ hai tuần trước.
– Biết rồi. – Cô cúp máy của mẹ.
Mẹ cô gọi đến để nói rằng nếu cô đã bắt đầu chuẩn bị vào Học viện Âm nhạc Hoàng Gia Bách Lệ Tư thì các thủ tục rất nhiều, chi bằng dọn đến Hải Thành sống, ông bà ngoại đều ở đó, thư ký riêng của ông ngoại có thể giúp cô không ít việc.
Hứa Tịch Ngôn cúp máy, tiện tay ném điện thoại sang một bên, ra ban công, tựa nửa người lên lan can nhìn xuống.
Cô sang Mỹ cùng mẹ từ năm sáu tuổi, học hết cấp hai rồi một mình trở về Trung Quốc học tại Bắc Thành. Lý do là vì họ hàng nội ngoại đều ở miền Nam, ở Bắc Thành cô gần như một mình.
Ở miền Nam thì sao? Dù sao gia tộc nhà cô cũng chẳng coi trọng tình thân, ai cũng theo đuổi mục tiêu quan trọng hơn.
Mẹ cô dặn vài câu rồi để cô tự quyết.
Thực ra cô rõ, mẹ mình đâu có thật sự quan tâm.
Không thiếu tiền bạc, năm cô về nước khi còn chưa có xe đạp công cộng, cô mua một chiếc xe cũ có lớp sơn bong tróc, đúng với gu của cô. Cô đội mũ lưỡi trai, đạp xe qua từng con hẻm ngói xám phủ rêu khô.
Đi gần hết Bắc Thành mới chọn được chỗ ở.
Cô không để mình chịu thiệt, thuê hẳn căn hộ cao cấp giá mỗi mét vuông sáu chữ số.
Từ ban công tầng mười hai nhìn xuống một con hẻm nhỏ uốn lượn, buổi sáng ông cụ xách lồng chim, bà cụ phe phẩy quạt lụa; buổi tối vài đứa trẻ tan học mua mì và những nhân viên văn phòng vội vàng.
Thỉnh thoảng sáng sớm cô đứng trên ban công, tay đánh bàn chải điện, nhìn con hẻm náo nhiệt bên dưới.
Sự náo nhiệt ấy dường như xua đi cảm giác bất an do tiếng bàn chải đánh răng đều đều gây ra.
Âm thanh vụn vặt đó khiến người ta tự hỏi:
Thế giới của cô cô quạnh đến mức nào mà nghe rõ những âm thanh như thế?
Thế giới của Hứa Tịch Ngôn vốn luôn náo nhiệt.
Một trận hỏa hoạn năm sáu tuổi in sâu trong mắt cô, như thiêu rụi một thứ gì đó. Sau đó thiên phú bùng nở, tám tuổi đã có giáo sư Học viện Âm nhạc Hoàng Gia Hoàng Gia Bách Lệ Tư tìm đến tận nhà: “Cô bé này, nhất định chúng tôi phải nhận.”
Ánh mắt mẹ cô chưa bao giờ thực sự hướng về cô.
Tiểu Tịch Ngôn ngồi giữa sân khấu, cây dương cầm trước mặt vẫn to lớn như mãnh thú đen đầy kiêu ngạo. Cô giơ cao cánh tay trắng nõn, ánh đèn chiếu sau cổ khiến da nơi đó nóng ran.
– Ting…! – Nốt nhạc đầu vang lên, cô khẽ nhắm mắt.
Âm thanh ấy với khán giả chỉ là một câu mở màn để kiểm chứng tài năng của cô gái gốc Á. Nhưng với Hứa Tịch Ngôn, đó là tiếng gầm rú của dã thú.
Dương cầm là dã thú. Cô nghĩ vậy từ lâu. Dương cầm không vô tri mà có linh hồn riêng, phải đủ mạnh mẽ, kiên định mới chinh phục được nó.
Đó là mối quan hệ giữa Hứa Tịch Ngôn và dương cầm: đối thủ, đồng hành, con mãnh thú cô chém bằng thanh kiếm, hốc cây để giấu khăn nhung. Cô dành cả đời để chiến đấu và đồng hành cùng nó.
Làm sao cô có thể cô đơn?
Ngoại hình, tài năng khiến ai cũng biết tên Hứa Tịch Ngôn.
Tài ngoại ngữ tốt nên cô đến Mỹ không gặp khó. Ngày thứ hai đi học, một cô bé da trắng định giật ly sữa của cô, cô đè người ta xuống, túm tóc.
Sau đó cô hòa nhập nhanh, kết bạn nhiều, cuối tuần đi nhảy, chơi ván trượt, nhận thư tình không đếm xuể. Một cậu con trai định tiến gần cô trong sàn nhảy tối, cô chỉ thấy mùi mồ hôi khó chịu rồi tránh xa, không bao giờ gặp lại.
Cô sống tùy ý, nói gì làm nấy, chỉ cần giữ phép lịch sự thôi.
Dù sao thế giới đã ưu ái cô quá nhiều.
Chỉ có một lần.
Một buổi tan học năm lớp chín, cô về nhà lấy chuối với cà rốt làm nước ép. Ngoài vườn biệt thự, mẹ cô và bạn trai đang tựa vào nhau.
Người đàn ông nước ngoài tóc xoăn vàng hỏi: “Hay là mình tính có con đi?”
Hứa Tịch Ngôn cầm nửa củ cà rốt, cười mỉm, cắn một miếng. Vị đắng đặc trưng lan ra nơi gốc lưỡi.
Có con? Mẹ cô sao có thể muốn có con.
Một người phụ nữ xinh đẹp kiêu kỳ như vậy chỉ thích hưởng thụ, mỗi khi phải gánh trách nhiệm gia đình lại mệt mỏi.
Nếu không, năm đó sao lại xảy ra hỏa hoạn?
Máy xay chạy, mẹ cô nói tiếng Anh khá chuẩn, cô không ngờ lại nghe mẹ đáp: “Được thôi.”
Tay cô khựng lại, máy xay trượt khỏi tay, nắp bật tung, nước ép văng lên tường hoa văn chìm.
Vì trộn cà rốt nên màu đỏ sẫm như máu từ tim người nào đó tuôn ra.
Hứa Tịch Ngôn mang máy xay đi rửa, để lưỡi dao sắc cứa vào ngón tay, máu trào ra.
Lần đầu cô cảm nhận thấy mùi trước khi thấy máu.
Trong mùi chuối và cà rốt, cô ngửi được tanh sắt gỉ, nhớ lại đêm hỏa hoạn năm sáu tuổi.
Kỳ lạ, đêm ấy không ai chảy máu, không ai bị thương. Hay đó là máu từ trái tim ai đó?
Hứa Tịch Ngôn khẽ nhếch môi cười.
Người thẳng thắn, hôm đó cô im lặng lâu rồi nói muốn về Trung Quốc học cấp ba.
Đôi mắt mẹ nhìn cô.
Cô tưởng mẹ hỏi: “Tại sao?”
Nhưng mẹ chỉ nhẹ mở môi: “Vậy thì tốt.”
Hứa Tịch Ngôn thu dọn năm va li lớn, trở về Trung Quốc giữa muôn hoa rực rỡ.
Sau khi về, chương trình không khó để theo kịp. Cô có năng khiếu ngôn ngữ, tư duy logic. Dì họ là Dịch Thính Trúc có phòng thí nghiệm vật lý phân tử ở California, gen gia tộc không phải để làm cảnh.
Cô là ngôi sao bẩm sinh. Lần đầu gặp người ta cảm giác nàng xa cách vì ngoại hình và giọng nói đặc biệt. Nhưng nếu cô muốn… cô có thể có nhiều bạn bè.
Sống một mình có cái hay riêng: tụ tập đêm khuya không ai quản. Ở tuổi đó các cô gái hay tụ lại tám chuyện, xem phim, ăn bắp rang.
Hứa Tịch Ngôn thực ra không nói nhiều, thường ôm gối ngồi một bên.
Bạn mới hỏi: “Hứa Tịch Ngôn, tóc cậu là uốn hay tự nhiên vậy?”
– Hửm? – Cô hơi lơ đãng, cười, giọng cao hứng, nhưng tâm trí đã trôi đâu đâu.
Sofa nhung rộng, thảm lông dài đều thích hợp để ngủ. Mệt thì cuộn chăn ngủ luôn ở đó.
Đôi khi cô tỉnh dậy, nhìn các cô gái ngủ say bên cạnh, ánh mắt chợt dời về khe rèm cửa chưa khép hẳn.
Thì ra bình minh có màu lửa, như ngọn lửa bùng cháy.
Hứa Tịch Ngôn lại nhắm mắt nhưng không ngủ được.
Kỳ nghỉ hè trước năm cuối, mẹ gọi, cô bất ngờ. Thấy mẹ lúc nào cũng gánh nặng và ký ức khiến cô không chịu nổi, vậy mà giờ lại gọi đến giả vờ quan tâm.
Không rõ vì sợ dị nghị hay vẫn còn chút lương tâm.
Cô không nói nhiều, đồng ý luôn.
Nhiều năm sau cứ thế, cô giữ thái độ như vậy với mẹ: chẳng tranh cãi, càng không dây dưa.
Chuyển đến Hải Thành sao? Ông bà ngoại nuôi một người mẹ như vậy, lẽ nào thật lòng quan tâm cô để diễn vở kịch “ông bà yêu thương con cháu”?
Cô chỉ chào hỏi qua loa rồi thuê nhà riêng bên ngoài.
Đã quyết thi Học viện Âm nhạc Hoàng Gia, cô muốn hồ sơ hoàn hảo. Trong chuyện dương cầm cô không chấp nhận sai sót.
Bạn bè ở Bắc Thành, cô được thêm vào hơn chục nhóm WeChat, nhưng sau khi đến Hải Thành cô lần lượt rời hết.
Không ai nhắn hỏi: “Sao cậu ra nhóm vậy?”
Cô dường như luôn như vậy.
Như con chim không chân cứ bay mãi.
Cũng chẳng sao. Cô dành nhiều thời gian luyện đàn. Dù mới mười tám, cô chơi những bản nhạc hùng tráng, náo nhiệt như chính cô.
Cô tham gia vô số cuộc thi. Vừa đến Hải Thành, có cuộc thi là cô tham dự.
Không ngờ vướng chút phiền toái: một cuộc thi nhỏ lại bắt buộc mang tất da.
Người cho cô mượn tất là một cô gái đôi mắt mảnh, chân mày thanh tú, nét đẹp phương Nam.
Từ Mỹ về Bắc Thành, cô hiếm gặp kiểu con gái đó nên nhìn nàng nhiều hơn một chút.
Cô gái ít nói. Khi Hứa Tịch Ngôn hỏi tên, nàng cũng không nói.
Cô vừa thay lễ phục, vừa mang tất, động tác nhanh, cười khẽ, mi mắt mang vẻ kiêu kỳ: “Này.”
Nàng vẫn đứng bên kia cánh cửa tủ, đầu cúi thấp, da trắng đến mức khi ánh mắt cô dừng lại, thấy vành tai nàng đỏ lên.
Hứa Tịch Ngôn định đùa: “Cậu ít nói, mẹ cậu dùng hết lời cho cậu rồi à?”
Nhưng nuốt xuống, chỉ nói: “Mình phải đi rồi.”
Cô gái cúi đầu: “Ừ, cậu đi đi.”
Hứa Tịch Ngôn xách lễ phục lao ra khỏi phòng thay đồ. Cô không thích khuôn phép, giấu bốt Martin dưới váy, dây giày buông, chạy phát ra tiếng bốp vào bắp chân.
Bất cẩn bị vướng dây, suýt ngã.
Cô gập người giữ thăng bằng, nhớ lại ánh mắt cô gái lúc nãy trong phòng thay đồ.
Trên cổ nàng, những mạch máu nhợt nhạt ánh xanh lộ ra.
Không lâu sau năm cuối bắt đầu.
Thực ra cô chuyển đến Hải Thành khá đột ngột, như mẹ gọi điện nói tiện đưa cô về. Nhưng chẳng sao, chọn trường nhờ quan hệ ông bà ngoại không khó.
Không phải ông ngoại gọi, mà thư ký gọi: “Tiểu thư muốn học trường nào?”
Hứa Tịch Ngôn cười: “Trường thứ ba.”
Tiếng bên kia ngạc nhiên: “Gì cơ?”
Giọng cô vẫn mang tiếng cười, lười biếng: “Danh sách các trường ông có trước mặt rồi, tôi chọn trường thứ ba.”
“Trường Trung học Tử Dục? Nhưng đó đâu phải trường tốt nhất…”
“Không sao.” Cô vừa xem phim, đứng ngoài rạp, ngón tay vuốt lên tường nhung, lướt đi.
Cúp máy, thở ra.
Sự tùy tiện ấy không phải trả đũa. Hứa Tịch Ngôn chỉ đơn thuần tùy tiện.
Trước khai giảng cô đi thi nơi khác. Đến làm thủ tục nhập học, cô mới trở về từ tỉnh khác, đến trường thì trời đã chạng vạng.
Thư ký ông ngoại vẫn giúp rồi ban giám hiệu rất nhiệt tình: “Không sao, cứ để em ấy đến, muộn chút cũng không sao.”
Cô đi làm thủ tục.
Chưa nhận được đồng phục nên vẫn mặc đồ thường.
Áo phông đen cổ chữ V, quần short jean, bốt Martin, kết hợp lộn xộn bất chấp thời tiết.
Bước vào sân trường, cô thấy hơi khó chịu.
Hoàng hôn lúc đó ra sao?
Tĩnh lặng.
Quá tĩnh lặng.
Nhóm học sinh làm thủ tục từ sáng đã tan, chỉ còn những câu chuyện rôm rả về kỳ nghỉ hè vương lại dưới dạng sóng âm mà người thường không nghe thấy, vang vọng trong sân trường phủ ánh chiều tà.
Ánh hoàng hôn sủi bọt như nước cam dần mất. Đám bồ câu trên tháp chuông tạo nốt lặng cho bản nhạc. Cây long não trầm tư, gió cuối hạ lướt qua cũng phải dừng lại để không làm phiền.
Chính sự tĩnh lặng đó khiến cô nhớ lại những sáng đứng trên ban công Bắc Thành, nếu không có tiếng khói lửa dưới hẻm thì cô nghe rõ cả tiếng bàn chải điện.
Sắc mặt cô lúc ấy không tươi.
Cô tìm đến thầy chủ nhiệm khối mà thư ký đã hẹn, thầy đứng dưới tán long não nói chuyện với cô. Cô vốn lịch sự, không vô cớ tỏ thái độ, nhưng gương mặt luôn mang vẻ trưởng thành, quyến rũ hơn bạn cùng tuổi.
Nhưng khi không cười thì khó gần.
Cô đeo túi chéo, nghe thầy giảng, cảm nhận ẩm ướt cuối hạ miền Nam làm cổ áo dính vào xương quai xanh, khó chịu; nghĩ lát nữa ra khỏi trường sẽ đi đâu.
Có thể sẽ đến livehouse, gặp nhiều người, cô nghĩ đến chuyện lập ban nhạc.
Tâm trí lơ đãng trôi, bên tai ngứa ngáy. Cô đưa tay gạt, vô cớ ngoảnh đầu lại.
Là cô gái ấy.
Thị lực cô tốt, dù nàng tránh đi nhanh cô vẫn thấy rõ.
Chính là cô gái ngày cuộc thi cho mượn tất da.
Nàng mặc đồng phục mùa hè viền xanh dương, dường như nhìn cô. Nhưng vừa thấy cô, nàng vội đeo cặp, lẩn vào tòa nhà Giảng Dạy.
– Hứa Tịch Ngôn? – Thầy chủ nhiệm hỏi: “Có vấn đề sao?”
– Không, thầy cứ tiếp ạ. – Cô quay lại.
Cô vốn dùng âm nhạc kể chuyện, nhưng khi dùng lời nói lại không biết hình dung cảm giác lúc đó ra sao.
Có lẽ là…
Chuông đồng tháp vang đúng sáu giờ, âm vang xưa cũ lan vào tai.
Ong— Đám bồ câu tung cánh bay.
Ong— Gió chiều tiếp tục thổi qua.
Ong— Ánh đèn đường vàng vọt bắt đầu viết câu chuyện thời gian.
Ong— Lá long não rơi trên vai, chạm đất phát tiếng vang trầm lặng.
Thế giới như thoát khỏi kén tĩnh lặng, lại náo nhiệt.
Nhưng đồng thời tĩnh hơn bao giờ hết.
Có lẽ gió chiều cuốn đi phần bực tức trong lòng cô; khi đèn đường sáng lên trùng khớp kỳ diệu, trước mắt Hứa Tịch Ngôn hiện ra sắc xanh dương trên đồng phục thiếu nữ ấy.
Lặng lẽ. An nhiên. Bình thản giữa trống vắng và cô đơn. Màu xanh dương.
Cô nhớ buổi chiều hôm đó trong phòng thay đồ ở cuộc thi: cô đứng bên cửa tủ mở, liếc thiếu nữ phía kia.
Vành tai đỏ hồng, cổ trắng mịn, mạch máu nhợt nhạt ánh xanh.
Cũng là sắc xanh dương mờ ảo.
******
Hứa Tịch Ngôn kể lại chuyện ấy cho Văn Nhiễm nghe khi gối đầu lên đùi nàng, tay lười cầm điện thoại, màn hình hiện "Chiến thắng" mà cô không thèm thoát. Hàng mi dày rủ xuống, lười biếng.
Không rõ điều gì gợi hồi ức, có thể là gió cuối hạ từ cửa sổ thổi vào khiến cô nhớ khoảnh khắc chú ý đến Văn Nhiễm ngay từ ánh nhìn đầu tiên.
– Lúc đó cậu biết mình nhìn thấy cậu rồi không? – Cằm cô có đường nét tinh xảo dễ khiến người khác cảm thấy lạnh lùng, nhưng nhìn Văn Nhiễm lại mang vẻ thư thái. Giọng trầm khàn mỉm cười: – Cậu nói xem, có gọi là tiếng sét ái tình không? –
Văn Nhiễm nhìn cô bằng ánh mắt không tin nổi. Khi cô chơi game, nàng đọc sách nhạc lý, nghe vậy nàng cầm gáy sách gõ nhẹ lên trán cô, gần chạm thì thu lực lại, chỉ để trang sách lướt qua môi cô.
– Cậu nghiêm túc không? – Nàng khẽ trừng mắt: – Cậu hiểu gì về tiếng sét ái tình? Ngay cả lúc miệng cậu cứ nói muốn hẹn hò với mình, cậu còn không biết… –
Hứa Tịch Ngôn mỉm cười nhìn nàng.
Văn Nhiễm nghẹn lời: – Mình không nói từ đó, phế liệu đồi trụy xàm xí, ai viết ra sẽ bị độc giả mắng. –
Hứa Tịch Ngôn ngồi dậy khỏi đùi nàng, đôi chân trần bước xuống sàn, kéo tay nàng: – Đi. –
– Đi đâu? –
– Đi với mình là được. –
– Này mình vừa sơn móng chân chưa khô… –
Sau khi ở Hải Thành lâu, cô mua mô tô, để trong garage chung cư Văn Nhiễm. Hôm đó cô kéo nàng đi, ném mũ bảo hiểm.
Gió đêm mùa hạ đung đưa giữa phóng túng và dịu dàng.
Đèn đêm mùa hạ lấp lánh giữa cô đơn và ấm áp.
Văn Nhiễm ngồi sau, ôm vòng eo thon thả của cô, nghĩ hai từ đó đúng để miêu tả Hứa Tịch Ngôn.
Cô chở nàng đến trường trung học Tử Dục.
Lần này không trèo tường, đường đường chính chính đi vào. Vì Hứa Tịch Ngôn đã đồng ý với lãnh đạo trường giảng một buổi cho học sinh chuyên dương cầm chuẩn bị thi nghệ thuật. Lý do? Trong nhóm nhảy quảng trường bà Bách Huệ Trân có chị lớn, cháu gái học năm cuối Tử Dục, bà Bách nói: “Tôi thân với Tịch Ngôn lắm, ai biết chơi dương cầm bằng con bé?”
– Biết thì sao? Người ta là siêu sao, dạy mấy đứa nhỏ sao được? –
– Chỉ là một câu nói, cho tụi nhỏ nghe cũng tốt. –
Khi bà nói với Văn Nhiễm, nàng…
Hứa Tịch Ngôn dựa vào tường ban công, nghịch đuôi tóc xoăn, nhìn Văn Nhiễm vừa nghe điện thoại vừa tưới sen đá. Cô cười, cố tình mấp môi hỏi: – Sẽ báo đáp mình sao? –
Văn Nhiễm liếc cô.
Trợ lý Trần Hi chủ động gọi cho hiệu trưởng, khiến người ta suýt ngất.
Trước năm học mới, cô nhân danh chuẩn bị giảng bài cùng Văn Nhiễm bước vào trường, tiện ký tên cho bác bảo vệ có cháu là fan.
Hai người đi trong sân trường lúc hoàng hôn:
– Cậu đúng là nghĩ gì làm nấy… – Văn Nhiễm nói.
– Gì vậy? – Hứa Tịch Ngôn bước đi thong dong, như đang dẫm lên bóng mình: “Không muốn đến sao?”
– Muốn chứ. – Văn Nhiễm thành thật: “Nơi này chứa nhiều ký ức.”
Phòng dương cầm giữ một chút, lớp học giữ một chút.
Trường như cuốn album còn sống, càng mở càng mới.
Hứa Tịch Ngôn giơ tay, vỗ cây long não hỏi: – Là chỗ này đúng không? –
– Cái gì cơ? –
– Mình nói với chủ nhiệm là dưới tán cây này đúng không? –
Văn Nhiễm quay lưng: – Không biết. –
– Không biết ư? – cô kéo giọng nói.
Đ định vòng trước mặt nàng thì Văn Nhiễm bước nhanh về phía tòa nhà Giảng Dạy.
Cô dừng lại, đi theo vài bước, rồi đứng dưới tán cây nói không nên lời, nhìn bóng lưng nàng.
Văn Nhiễm đi nhanh qua bậc thềm, đến trước tòa nhà. Nàng quay lại, nhìn cô.
Đèn đường đã sáng, dáng nàng bị kéo dài mảnh khảnh.
Nàng đứng nơi có thể lẩn vào tòa nhà bất cứ lúc nào, giơ tay lên.
Ngón cái và ngón trỏ dựng thành khung vuông.
Khung ấy đóng lấy Hứa Tịch Ngôn bên trong.
Văn Nhiễm đang nghĩ gì nhỉ?
Có lẽ nàng nghĩ không cần chụp ảnh. Khoảnh khắc ấy sẽ sống động mãi, lá long não vẫn đung đưa, đèn đường vẫn lấp lánh, cô gái áo phông đen trong ký ức, nhịp thở trùng khớp với Hứa Tịch Ngôn kia.
Ký ức sống động đủ để bước cùng nàng đến hôm nay.
Hứa Tịch Ngôn bước về phía nàng.
Nàng giật mình, né vào tòa nhà.
Chưa đến năm học nên trong tòa nhà tối om. Cô bước nhẹ, gọi: – Văn Nhiễm. –
Nàng không đáp.
– A Nhiễm? –
Hai tay nàng đặt sau lưng, dựa tường, đầu cúi.
Cho đến khi mùi hương quen thuộc dần đến gần.
– Văn Nhiễm. –
Nàng vẫn cúi đầu.
Khoảnh khắc ấy khó tả.
Khung cảnh như tái hiện tuổi mười bảy, như tiếng sét ái tình thật sự, quét sạch bụi bặm tháng năm. Nàng trốn vào tòa nhà, cô gái khiến nàng rung động từ cái nhìn đầu tiên đang chơi trốn tìm.
Lông mi nàng rủ xuống, nhìn thấy mũi giày cô.
Yêu nhau lâu rồi, đã nghe nhau nghiến răng, nói mớ. Nhưng khoảnh khắc này, tim vẫn đập rộn như xưa.
Tim đập mạnh vào tường sau lưng.
– Văn Nhiễm. –
Nàng nghĩ cô sắp nói gì đó.
Có thể là “Mình yêu cậu.” Có thể là “Chúng ta mãi bên nhau.”
Cô giơ tay, nàng nhắm mắt theo phản xạ nhưng không cảm nhận được sự mềm mại quen thuộc. Mở mắt ra thì thấy đầu ngón tay cô chỉ vuốt nhẹ lên cổ áo sơ mi nàng.
Hứa Tịch Ngôn ghé sát tai nàng: – Sơ mi trắng của cậu dưới ánh sáng này như ánh xanh nhạt. –
Cô gái này thật đáng ghét, nàng nghĩ, hơi thở ẩm thơm muốn trói vành tai mình.
Phút sau, cô ôm nàng thật nhẹ.
Văn Nhiễm ngẩn người.
Hai người nép vào góc tối tòa nhà, lặng lẽ ôm nhau, gió hành lang tuổi mười bảy cứ lướt qua. Tối đó Hứa Tịch Ngôn không nói thêm.
Cô chỉ dựa vào vai Văn Nhiễm, nép sát, Văn Nhiễm đứng thẳng, tựa tường.
Nàng có đôi tai rất thính.
Bởi nàng nghe thấy lời thì thầm trong tim cô lúc ôm nàng.
“Trong thế giới hỗn loạn rực cháy này, mong cậu mãi là đại dương xanh thẳm chảy trong mình.”
-TOÀN VĂN HOÀN-
Lời tác giả:
Các bạn học sinh, xếp lại bàn ghế, dọn ngăn bàn, đeo cặp, lau bảng. Học kỳ sau gặp lại nhé~
(chạy ào ra khỏi lớp)
Editor:
Sau đây là cảm xúc linh tinh của mình 🤭 và giới thiệu truyện mới của Cố Lai Nhất ở cuối (có thể edit)
Quả thật truyện Cố Lai Nhất khó edit. Thứ nhất là ngôn ngữ, nhiều câu dịch sát nghĩa từng từ nhưng không hợp ngữ cảnh. Mình nghĩ do không hiểu ngữ pháp nên nhờ lão sư nhỏ em giúp, nhưng lão sư không đọc truyện nên dịch cũng không khác mình. Mình phải dùng từ gần nghĩa để phù hợp. Tác giả dùng nhiều từ lặp khi dùng tính từ và trạng từ để nhấn mạnh, ví dụ “minh minh bạch bạch”, “hư hư ảo ảo”, “rất… rất…”, vì là văn phong tác giả nên mình ghi để mọi người biết.
Thứ hai là cảm xúc, sự ngược ở đây không đổ ồ ạt mà âm ỉ kéo dài, ảnh hưởng đến tâm trạng mình 🥹. Thật ra mình lạc quan, ít để cảm xúc tiêu cực ảnh hưởng, thường phớt lờ hoặc loại bỏ.
Mình định drop vài lần hoặc tạm drop để ổn định. Vì càng đọc càng thấy yêu nhau sao đau khổ quá. Nhưng thấy nhiều bạn mỗi ngày chờ chương nên mình cố vượt qua sự “nản” trong lòng.
Sau khi hiểu rõ các nhân vật thì tình cảm rất đẹp. Truyện đứng trên góc nhìn Văn Nhiễm nên tình cảm nàng dành cho Hứa Tịch Ngôn rất rõ ràng. Cả truyện mình chỉ rưng rưng cho Văn Nhiễm, không hiểu sao khóc vì Hứa Tịch Ngôn. Đó là lúc Văn Nhiễm thấy xấp bưu thiếp có tên mình nhưng chưa từng được gửi, bao hình ảnh hiện ra khiến mình rơi nước mắt. Nên việc Văn Nhiễm chấp nhận lời tỏ tình dễ dàng là hợp lý. Tình yêu là thấu hiểu, đứng ở vị trí nhau suy nghĩ chứ không phải muốn đối phương thay đổi vì mình. Theo mạch truyện cả Nhiễm Nhiễm và Ngôn Ngôn tự điều chỉnh để hòa hợp. Tình yêu là từ hai phía, khó cân bằng nhưng cả hai dùng hết mình để vun vén. Mình thấy Cố Lai Nhất vẽ nên một câu chuyện tình yêu rất đẹp.
Trong truyện tác giả dùng nhiều ẩn dụ hay. Hứa Tịch Ngôn là cây dương cầm lệch âm, Văn Nhiễm là người đến chỉnh sửa. Hứa Tịch Ngôn bên ngoài rực rỡ, bên trong tối tăm. Văn Nhiễm là đóm sáng nhỏ nhưng đủ xua tan bóng tối. Nàng thường nói Hứa Tịch Ngôn không sợ lạnh, bên trong có ngọn lửa, chính là trận hỏa hoạn. Văn Nhiễm thích màu xanh dương, buồn nhưng mát mẻ, bản thân nàng là đại dương xoa dịu ngọn lửa trong cô, bầu bạn với nỗi cô đơn của cá voi.
Cố Lai Nhất tạo ra Hứa Tịch Ngôn sống động tới mức mình tự hỏi nếu nhân vật thật sự tồn tại thì Sonata Moonlight và Sonata Pathétique sẽ thế nào. Mình vô tình có đĩa than gồm Clair de lune (Moonlight), Pathétique và Appassionata. Ba bản thường đi chung; Appassionata nghĩa là say đắm, nhưng đoạn kết sụp đổ hoàn toàn nên tác giả không nhắc.
Toàn truyện phủ màu buồn là xanh dương; blue trong tiếng Anh cũng nghĩa buồn. Dù kết đẹp nhưng tác giả không viết vài chương ngọt 🥹🥹🥹
Kế hoạch edit tiếp theo là… không có kế hoạch.
Cố Lai Nhất đang ra bộ mới hơn chục chương, tác giả bảo không phải ngược văn (tin vậy đi 😂). Điểm nhấn là nữ chính 1 chết chương 1 rồi trọng sinh vào người khác, người mới đẹp hơn, giàu hơn, giỏi hơn nữ chính 1. Sau đó cô muốn dùng bản thân mới để cua nữ chính 2 rồi đá cổ; họ từng yêu rồi chia tay. Tuy nhiên nữ chính 2 nhận ra là nữ chính 1, yêu vì tâm hồn. Thường mình phải đọc bốn năm chục chương mới quyết được.