41. Chương 41: Thuận theo tự nhiên

Cách Một Cảnh Cửa

Chương 41: Thuận theo tự nhiên

Cách Một Cảnh Cửa thuộc thể loại Linh Dị, chương 41 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thang Đồ chậm rãi mở mắt, đưa ngón tay lên môi.
Sầm Từ không nói gì, tò mò quan sát động tác tiếp theo của cô.
Thang Đồ đưa tay ra, lật bài Tarot trên bàn.
Sầm Từ không hiểu gì về Tarot, cũng không biết cách xếp bài trên bàn, nhưng nhìn qua có vẻ giống Kim Tự Tháp.
Mỗi lần Thang Đồ lật một lá bài, sắc mặt cô lại dần tối sầm lại.
Đến khi lật đến lá bài trên đỉnh của Kim Tự Tháp, Sầm Từ nghe thấy tiếng Thang Đồ rên rỉ, rồi gục xuống bàn không động đậy.
Sầm Từ thấy vậy nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh, bước tới nhìn lá bài trên cùng. Lá bài vẽ hình một chiến xa có cánh, bên dưới đề dòng chữ The Chariot.
Sầm Từ quan sát kỹ, chiến xa ư? Dù sao cũng chỉ là một cỗ xe ngựa được vẽ khá rõ ràng, nhưng kỹ thuật vẽ vẫn còn hạn chế.
"Đại sư, ngài giải thích lá bài này xem! Nó có ý nghĩa gì chứ?" Sầm Từ cười hỏi: "Cậu sắp phá sản à? Nên mới cuống cuồng kiếm tiền?" Giọng Thang Đồ vọng ra từ sau cánh tay: "Không biết thì đừng nói linh tinh..." Thang Đồ ngẩng đầu lên, vẻ mặt uể oải, cầm lá bài Chariot, nhìn qua nhìn lại, rồi thở dài.
"Quả nhiên đúng là chuẩn quá, trời ơi, cậu nói xem, ý chí chiến đấu của mình đâu cả rồi?" Gì vậy chứ? "Cậu bảo Dương Tiểu Đào giăng lưới bắt cá mà vẫn không có ý chí chiến đấu à?" Thang Đồ chống cằm, lắc đầu: "Mình không định dùng công việc để tê liệt bản thân." Sầm Từ nhướng mày.
"Cậu nói xem." Thang Đồ ngước nhìn cô: "Có phải đội trưởng Bùi Lục quá đẹp trai, khiến mình chùn bước đúng không?" Sầm Từ nghe đến đây không còn gì để nói, định quay người đi.
Thang Đồ kéo tay cô lại, khiến ghế trượt theo nửa mét: "Đừng đi mà, cậu nhẫn tâm nhìn chị em mình buồn như thế à?" Sầm Từ mặc cho Thang Đồ ôm chặt cánh tay mình, quay đầu lườm cô: "Chỉ một việc nhỏ như vậy mà cứ lằng nhằng, buồn đau chẳng phải do cậu tự chuốc lấy sao? Mình nói trước, cậu có buồn đến mức đổ bệnh thì mình cũng mặc kệ." Thang Đồ áp mặt vào cánh tay Sầm Từ, than thở: "Mình không can đảm nổi, lúc nào cũng cảm thấy giữa mình và anh ấy nói qua nói lại vẫn rẽ sang chủ đề nhạy cảm, cuối cùng khiến cả hai mất hứng, nhất là anh ấy vẫn nghi ngờ cậu, giống như một bức tường vô hình khiến mình khó chịu." Nghe vậy, Sầm Từ vui thầm, nhưng vẫn nói nghiêm: "Cậu thích anh ta thì cứ thích thôi, cứ phải kéo mình vào làm gì? Nếu sợ thì thừa nhận là sợ đi, đừng đổ tội vạ lên đầu mình." "Đồ vô lương tâm." Thang Đồ thả tay cô ra, nhoẻn miệng cười rồi đẩy Sầm Từ một cái, nhân thể trượt ghế trở về chỗ cũ.
Thang Đồ dọn mấy lá bài Tarot trên bàn: "Mình nghĩ thông rồi, chuyện tình cảm cứ để thuận theo tự nhiên đi. Mình đã nghĩ đến chuyện chủ động tiếp cận, nhưng bảo mình làm thì thật khó, suy cho cùng, mình vẫn không mặt dày nổi." Sầm Từ khoanh tay: "Hồi xưa là ai nói ôm cây chờ trai, sao giờ lại không có động lực hả quý cô Thang?" Thang Đồ xếp xong bài Tarot, kéo chiếc túi màu đen bên cạnh, giũ mạnh, mấy viên đá đủ màu lăn ra ngoài. Sầm Từ nhặt một viên đá trắng, chỉ là viên đá bình thường, nhưng phía trên khắc ký hiệu kỳ lạ, giống chữ Runes.
Ba Runes là hệ thống cổ tự của người Bắc Âu, dùng để viết, dự đoán tương lai và bùa chú, được sử dụng rộng rãi ở Bắc Âu, Scandinavia, quần đảo Anh và Iceland từ năm 100 TCN đến 1600 CN.
Thang Đồ thở dài, cướp lại viên đá trong tay Sầm Từ, cất cả đá lẫn bài Tarot vào túi: "Đừng nghịch linh tinh, dù là bài Tarot hay đá Runes cũng chỉ nhận một chủ nhân mà thôi." "Đá gì cơ?" "Đá Runes, chữ khắc trên đó đều là chữ Runes, dùng để bói toán." Sầm Từ xoa trán, đề nghị: "Quý cô Thang, hay cô chuyển chuyên ngành thành bói toán đổi mệnh đi, cô học tâm lý học coi như cũng phí công, cuối cùng vẫn chịu thua trước bài với đá." "Mình chỉ muốn đi đường tắt, nên dùng nó để xem phương hướng tình cảm trong tương lai." Sầm Từ nhìn đồng hồ trên tường, còn lâu mới đến giờ khám, cô kéo ghế ngồi đối diện Thang Đồ, thốt lên một tiếng chà: "Thế này đi, cậu trả mình phí khám bệnh, mình sẽ phân tích giúp cậu." Thang Đồ ngạc nhiên nhìn Sầm Từ chằm chằm: "Sầm Từ! Cậu bị tiền làm cho mở mắt rồi hả? Theo mình biết cậu đâu phải loại người như thế!" "Biết người biết mặt không biết lòng, cậu có dám chắc cậu hiểu mình hoàn toàn không?" Sầm Từ nói đùa.
Thang Đồ thoáng ngẩn người, nhưng nhanh chóng trở lại vẻ bình thường, bĩu môi: "Bác sĩ Sẩm, vấn đề của mình không cần cậu bận tâm, cầu tư vấn cho mình chuyện tình cảm, mình không tin được." Sầm Từ không để ý sắc mặt Thang Đồ thay đổi, còn cười nói: "Thang Đồ ơi Thang Đồ à, cuối cùng cậu cũng có ngày hôm nay, bình thường mắt chọn đàn ông cao lắm cơ mà, bây giờ đến cảm xúc bản thân cũng bị Bùi Lục dắt mũi. Một nhà tư vấn tâm lý xuất sắc suýt nữa bị ép đi làm thầy bói, đúng là bác sĩ cứu người mà không thể cứu mình. Dù gì cậu cũng có đôi mắt tinh đời, nếu Bùi Lục không có hứng thú với cậu, chắc hẳn cậu cũng phải nhận ra chứ." Thang Đồ lắc đầu: "Cậu nhầm rồi, người trong cuộc u mê, người ngoài cuộc tỉnh táo là thế nào? Chính là mình đấy, mình không dám đoán mò, chứ đừng nói là nhận ra được điều gì. Cậu nói thì dễ lắm, đổi lại là cậu, cậu có nhận ra được là Tần Huân có hứng thú với cậu không?" "Có." Sầm Từ khẳng định: "Anh ta có hứng thú với mình." Thang Đồ nghe vậy liền choáng váng, vẻ mặt lộ rõ sự tò mò: "Anh ta tỏ tình với cậu rồi à? Cũng đúng, chắc chắn anh ta thích cậu, còn chặn xe cứu mạng cậu cơ mà, chuyện này liên quan đến sống chết đấy." Sầm Từ ra vẻ suy nghĩ: "Đúng thế, chuyện liên quan đến sống chết, đâu thể làm người ta nghi ngờ." Thang Đồ cảm thấy câu nói này lạ lùng, ngẫm một lúc thì không khỏi ngạc nhiên: "Ý cô là, Tần Huân có ý đồ khác với cậu ngoài chuyện tình cảm?" Sầm Từ cắn môi, không nói gì.
"Hay là cậu nghĩ nhiều quá? Cậu xinh đẹp nhường này, anh ta thích cậu cũng là chuyện bình thường mà?" Sầm Từ lắc đầu: "Không giải thích được, chỉ là trực giác của mình thôi." Cô ngước mắt nhìn Thang Đồ, hơi chau mày: "Đương nhiên, phán đoán một người không thể chỉ dựa vào trực giác, huống chi anh ta còn có ơn cứu mạng mình. Nhưng thực tế, đúng là cô cảm thấy sự xuất hiện của Tần Huân không đơn giản như thế. Chỉ để tìm bạn anh ta thôi sao? Một người bạn mất tích từ bốn năm trước? Hay anh ta còn mục đích khác?" Thang Đồ gõ nhẹ lên bàn: "Nếu Tần Huân có mục đích khác, cậu cho rằng anh ta muốn có được gì từ cậu?" Sầm Từ ngẩn người.
Thật vậy, anh có thể lấy được gì? Ban đầu Tần Huân tìm cô vì chuyện của Mẫn Vi Vi, sau đó anh đã giải thích nguyên nhân, nói thẳng ra, vì chuyện của Mẫn Vi Vi mới thu hút Tần Huân đến, nếu không có sự kiện đó, liệu anh có chủ động đến tìm cô không? Sầm Từ không nghĩ ra được, cuối cùng đành lắc đầu.
"Thế nên..." Thang Đồ mỉm cười: "Có thể mọi chuyện không phức tạp như cậu nghĩ, cậu tiếp xúc với nhiều bệnh án phức tạp quá, nên lòng cũng rối theo. Mà dù sao đã đi ăn với người ta rồi, cứ thuận theo tự nhiên đi."