42. Chương 42: Trí tuệ bị tình yêu đánh bại

Cách Một Cảnh Cửa

Chương 42: Trí tuệ bị tình yêu đánh bại

Cách Một Cảnh Cửa thuộc thể loại Linh Dị, chương 42 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sầm Từ hoàn toàn không nể mặt ai, cô chỉ nhận khám bệnh chứ không đi ăn nữa, dần dà mọi người cũng chẳng buồn làm phiền cô nữa.
Dương Tiểu Đào vô cùng tò mò về người có thể mời Sầm Từ đi ăn cơm, cô còn thì thầm đầy vẻ bí mật: “Em đoán là anh Tân.” Thang Đồ không cần suy nghĩ cũng biết người đó chính là Tần Huân, dạo này hai người gặp nhau ăn cơm khá thường xuyên.
“Nhà hàng đó như thế nào? Lúc nào mời mình đi nhé.” Sầm Từ thong thả nói: “Cũng được, cậu đã được Bùi Lục đãi rồi, đừng có đứng im như thế mãi.” Nghe xong, Thang Đồ bất lực.
Đúng lúc này, Dương Tiểu Đào gõ cửa bước vào, nhắc nhở Sầm Từ mười phút nữa khách sẽ đến, cô còn hỏi: “Trà, nước hoa quả, cà phê hay nước khoáng, em cần chuẩn bị loại nào?” Sầm Từ đáp: “Trà và nước hoa quả đều được, đừng để khách hàng nhìn thấy nước lọc.” Sau khi Dương Tiểu Đào đi, Thang Đồ hỏi: “Sao vậy?” “Khách hàng lấp chỗ trống của Mẫn Vi Vi sợ nước lọc, chỉ thích uống nước có màu.” Thang Đồ khẽ ho mấy tiếng, như thể chưa nhìn thấy người khách đã ngửi thấy mùi cay cay.
“Này.” Thang Đồ gọi Sầm Từ khi cô chuẩn bị ra khỏi phòng làm việc: “Châu Quân từ chối cho cậu gặp Mẫn Vi Vi à?” Sầm Từ mỉm cười: “Đúng thế, bây giờ anh ta chỉ mong mình càng xa Mẫn Vi Vi càng tốt. Tôi nghĩ nếu hồi xưa anh ta biết Mẫn Vi Vi sẽ thay đổi như thế này, chắc đã không để cô ta tiếp xúc với bác sĩ tư vấn tâm lý.” Chính vì thế có thể khẳng định, việc Mẫn Vi Vi xảy ra chuyện như thế này hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của anh ta, nên rốt cuộc anh ta biết được bao nhiêu vẫn còn là một ẩn số.
***
Cuối tuần Sầm Từ không đến phòng khám, cô muốn ngủ một giấc ngon nhưng không thành.
Sầm Từ ngủ chập chờn, toàn là những giấc mơ.
Có lúc cô gặp Trạm Tiểu Dã, có lúc lại là Mẫn Vi Vi hoặc Trạm Xương, ông ta lạnh lùng nhìn cô chăm chăm và nói: “Bác sĩ Sâm, cô thích xen vào chuyện người khác quá nhỉ...
Nhưng trong giấc mơ luôn có Tần Huân, có lúc anh trò chuyện cùng cô, có lúc thong thả cùng cô đi dạo trên đại lộ Hoa Anh Đào.
Trước khi trời sáng hẳn, Sầm Từ mơ thấy một người đàn ông đứng cùng Tần Huân.
Họ như đứng trong màn sương mù, xung quanh mờ mịt, hình như đang nói chuyện với nhau, rất xa, rất huyền hồ, khiến Sầm Từ chỉ nhìn thấy bóng lưng của họ.
Thỉnh thoảng có tiếng chuông gió leng keng vọng từ xa nhưng lại bị gió thổi tan biến.
Một giọng nói trầm thấp đột nhiên vang bên tai cô: “Tôi không tán đồng cách làm của cậu...
Giọng này liệu có phải của Tần Huân?” Sầm Từ giật mình tỉnh giấc, phía chân trời đã le lói ánh sáng. Vào mùa này, trước khi trời sáng lúc nào thời tiết cũng u ám như vậy.
Khi Thang Đồ gọi điện đến, Sầm Từ đang ngồi trong bồn tắm, xoa tinh dầu mát xa.
Dạo này cô thỉnh thoảng lại cảm thấy thân thể mình dường như không còn là của mình nữa.
Trong điện thoại, Thang Đồ vẫn than thở chuyện tình cảm. Cô hỏi Sầm Từ: “Cậu nói xem, nếu tôi mời Bùi Lục ăn cơm, liệu anh ấy có nhận lời không?” Nói xong, cô tự mình trả lời: “Anh ấy còn nói sẽ đến phòng khám nữa kia, đúng là chuyên nuốt lời.”
Sầm Từ nhận ra cô bạn mình đã thực sự rơi vào bể tình. Không biết tình cảm này sâu hay nông, liệu Thang Đồ có bước chân xuống mà sống dở chết dở không? Sầm Từ cũng không biết nên khuyên thế nào, những gì có thể cô đã nói hết rồi.
Cuối cùng, Sầm Từ đề nghị Thang Đồ gọi điện cho Bùi Lục, nhưng đừng nhắc đến chuyện mời cơm, bởi anh ta đâu phải là thùng cơm chứ? Phải khéo léo một chút.
Thang Đồ nghe theo, vui vẻ làm theo.
Sầm Từ thở dài, đúng là yêu một người quả nhiên biến người ta thành điên dại.
Cô vừa chưa kịp thư giãn, Thang Đồ đã gửi tin nhắn thoại đến, cô vừa mở điện thoại đã nghe thấy tiếng kêu thảm thiết: “Bùi Lục tắt máy! Sao anh ấy lại tắt máy.” Tiếng kêu của Thang Đồ khiến Sầm Từ chói tai, lòng thầm nghĩ liệu IQ của cô nàng này có bị tình yêu đánh bại không? Cô nhắn trả lời: “Có lẽ đang phải làm nhiệm vụ.” Sau đó cô ngẫm nghĩ rồi bổ sung: “Cậu bắt một người không có kinh nghiệm như mình làm quân sự thì có ý nghĩa gì không?” Thang Đồ nhanh chóng nhắn lại: “Cực kỳ có ý nghĩa, coi như cậu chuẩn bị trước mà.” Điều này Sầm Từ chưa từng nghĩ tới.
Điện thoại vừa đặt xuống đã đổ chuông.
Cô tưởng là Thang Đồ, song không ngờ lại là Tần Huân.
Đầu tiên anh gửi cho cô một bức ảnh cá ngừ vây xanh phương Nam, sau đó là một tin nhắn thoại: “Thứ Sáu tuần sau tôi về thành phố Nam, đến lúc đó sẽ mua một con cá ngừ vây xanh phương Nam, cuối tuần đến nhà hàng ăn cơm nhé.” Giọng nói trầm thấp của Tần Huân rất dễ nghe.
Lúc này Sầm Từ mới biết anh không ở thành phố Nam, thầm nhủ người này quả thật không khách sáo với mình, đã dùng tin nhắn thoại để gửi cho cô rồi.
Sầm Từ gõ một từ “Được” định gửi đi, nhưng nghĩ thế nào lại xóa đi, ấn mở tin nhắn thoại nói: “Được.” Chớp mắt đã đến thứ Hai.
Dương Tiểu Đào mắt trũng sâu như gấu trúc đi làm, thấy Sầm Từ đang chỉ trích Thang Đồ không biết xấu hổ vì đã bóc lột thời gian riêng tư cuối tuần của người khác.
Không cần phải nói, phương án quảng cáo của Dương Tiểu Đào vừa hay vừa đặc sắc, vừa đăng lên mạng đã nhanh chóng nhận được rất nhiều phản hồi.
Cả tuần nay điện thoại không ngớt.
Điện thoại hỏi tư vấn, rồi điện thoại hẹn ngày đến phòng khám tư vấn.
Trước đó Sầm Từ đã nói rõ mình không tiếp nhận nhiều ca bệnh, thế nên Thang Đồ ôm đồm tất cả, nhất là những khách hàng liên quan đến vấn đề tình cảm, cô ấy đều không từ chối.
Sầm Từ ngạc nhiên đến sắp rớt cằm, lo lắng thay cho cô ấy, rốt cuộc cô nàng này có làm được không vậy? Từ sau khi gặp Bùi Lục, Sầm Từ mới biết trong chuyện tình cảm Thang Đồ cũng chỉ có lý thuyết suông mà thôi, thế mà bây giờ còn đi tư vấn tình cảm cho người khác? Song Thang Đồ không quan tâm mấy đến điều này, còn nói rất hùng hồn: “Công việc và tình cảm cá nhân đánh đồng với nhau được à? Mình nhận bệnh nhân đều xuất phát từ sự chuyên nghiệp.”
Được rồi...
Đã thế, Dương Tiểu Đào lại còn ngây thơ nói với Thang Đồ: “Chị bói bài Tarot cho em đi, xem đến khi nào em mới lấy chồng được.”
Sầm Từ đỡ trán, chuyện này hoàn toàn chệch khỏi quỹ đạo rồi...
Bận rộn cứ như thể kéo dài suốt cả tuần.
Trong khoảng thời gian này, cả Châu Quân và Trạm Xương đều không có bất cứ tin tức gì, tất cả đều bình lặng đến nỗi tưởng chừng như chưa có chuyện gì xảy ra.
Đến thứ Sáu, sáng sớm Tần Huân đã gửi tin nhắn, hỏi cô: “Liệu tôi có được hưởng dịch vụ đưa đón sân bay không?” Nghe xong, Sầm Từ bật cười, chắc hẳn anh không biết cô là dân mù đường.
Đang định nhắn lại thì điện thoại đổ chuông.
Là một dãy số lạ.
Sầm Từ ngẩn người, nhìn chằm chằm dãy số trên màn hình, không hiểu sao trong lòng thoáng qua một dự cảm không lành.
Cô nghe máy, giọng nói bên kia nghèn nghẹn.
“Bác sĩ Sầm, tôi muốn gặp cô.”