Cãi Nhau Cả Ngày, Ôm Nhau Cả Đêm
Chương 3: Buổi xem mắt định mệnh, gặp ngay bạn thân của Crush
Cãi Nhau Cả Ngày, Ôm Nhau Cả Đêm thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cặp đôi lạc quẻ: 3
Thời gian quay ngược lại hơn hai tháng trước.
Đầu tháng 5 năm nay, Nam Thành bước vào mùa nóng ẩm.
Thành thật mà nói, cho đến ngày hôm nay, Khương Tạo vẫn tin chắc rằng sẽ không có chuyện gì đen đủi hơn việc cô đột ngột sốt cao vào đêm trước kỳ thi nghiên cứu sinh.
Thế nhưng, không có đen đủi, chỉ có đen đủi hơn, thông báo của lãnh đạo đã được phổ biến – công ty Phi Đạt mà cô đã chọn lựa kỹ càng giữa ba đến năm lời mời làm việc, hôm nay chính thức tuyên bố bị một công ty công nghệ mới nổi thâu tóm.
Vẫn đang là thực tập sinh, chưa kịp được nhận chính thức, công ty đã biến mất.
…
…
Ủa alo?
Cùng đồng nghiệp vào phòng họp, nghe xong lãnh đạo trình bày quyết định tái cấu trúc toàn bộ phòng Marketing và Kế hoạch sau khi bị thâu tóm, rồi đến khi tan họp mọi người bàn tán xôn xao, Khương Tạo vẫn ngơ ngác.
Tựa như quay lại đêm trước kỳ thi nghiên cứu sinh, lúc nhiệt kế báo 38,5 độ, cả người cô rơi vào trạng thái mơ hồ, bối rối.
Phi Đạt là một công ty logistics ứng dụng công nghệ cao. Nói khách quan, ngoài những ý tưởng quảng cáo độc đáo, các khía cạnh khác như doanh số, dịch vụ khách hàng và thị phần của họ đều không thể sánh bằng các công ty logistics hàng đầu khác.
Nhưng chính nhờ những chiến dịch quảng cáo ấn tượng, dễ đi vào lòng người, đã giúp Phi Đạt luôn giữ được một vị trí nhất định trong thị trường logistics cạnh tranh khốc liệt.
Theo Khương Tạo, phòng Kế hoạch của Phi Đạt gần như là yếu tố sống còn, một cứu cánh thần kỳ cho vận mệnh công ty, chắc chắn cô sẽ học được rất nhiều điều ở đây. Hơn nữa, Phi Đạt tạo nhiều cơ hội cho người mới, sau khi có được những dự án thành công, việc chuyển sang các công ty có mức lương và chế độ đãi ngộ tốt hơn sẽ thuận lợi hơn.
“Này, Khương Tạo.” Về đến văn phòng, đồng nghiệp Lê Lê gõ nhẹ lên bàn cô, hỏi khẽ: “Nghe nói lúc thực tập bà đã từ chối lời mời tuyển dụng trực tiếp ngay tại trường với mức lương hậu hĩnh từ Durex để chọn Phi Đạt à?”
Giọng điệu đối phương đầy vẻ tiếc nuối và thở dài, ý tứ đã quá rõ ràng.
Nam Thành nằm ven biển, là trung tâm ngọc trai của toàn bộ Đồng bằng sông Dương Tử. Đầu tháng 5 thời tiết đã hơi nóng nực, gần đây máy điều hòa trung tâm của phòng Kế hoạch lại trục trặc, mọi người đều kêu nóng.
Nhưng Khương Tạo ngồi ở chỗ làm, lúc này lại cảm thấy lưng và cả tâm trạng cô đều lạnh buốt.
Cô nghiêng đầu, cười gượng gạo với Lê Lê, “Cũng không phải lương cao lắm đâu.”
Lê Lê: “…”
“Mong là mắt chọn đàn ông của bà đừng tệ như mắt chọn offer nhé, quá xu cà na!”
Khương Tạo như một cục kẹo bông xẹp lép, cô ôm đầu gục xuống bàn, tự cô lập mình.
“… Tui sẽ chú ý sau này.”
Lê Lê rút khăn giấy lau mồ hôi, lại liếc nhìn chiếc máy điều hòa trung tâm đang vật vã, vừa tiếc nuối vừa không hiểu: “Nhưng mà, quảng cáo của Durex nổi tiếng hàng đầu trong ngành mà, sao bà không đi?”
“Không muốn vào công ty sản phẩm người lớn? Có thành kiến với ngành nghề đó à?”
“Không phải, không có ý đó đâu.”
Khương Tạo ngẩng đầu, ánh mắt thoáng vẻ ngẩn ngơ rồi lại cụp xuống: “Ừm… vẫn thấy Phi Đạt phù hợp hơn về mọi mặt.”
Lê Lê không truy vấn nữa, thầm nghĩ một công ty nhỏ bé đang thoi thóp như vậy thì có gì để so sánh với chi nhánh Trung Quốc của Durex.
Có lẽ là do cô ấy vẫn còn ngại ngùng, việc mỗi ngày mở mắt ra đã phải động não nghĩ quảng cáo, làm truyền thông cho bao cao su, sáng tạo xoay quanh đời sống tình dục, thật sự có chút kỳ quặc.
“Bà xu ghê á, đã thực tập đến tận tháng 5, sắp đến tháng 7 là lấy bằng thạc sĩ và được nhận chính thức, vậy mà công ty lại xảy ra biến cố lớn như vậy.” Cô ấy thở dài, hỏi Khương Tạo: “Vậy bà tính chọn thế nào? Có đi theo họ không?”
Phi Đạt bị một công ty công nghệ chuyên nghiên cứu và phát triển máy bay không người lái Vân Thăng thâu tóm. Vân Thăng đã phát triển mạnh mẽ trong ba bốn năm gần đây. Một số đồng nghiệp biết chuyện đang bàn tán trong nhóm rằng Vân Thăng đang ngày càng lớn mạnh, không chỉ ở trong nước mà thị trường nước ngoài đã mở rộng ra hàng chục quốc gia. Giờ đây họ muốn phát triển chuỗi cung ứng logistics riêng, nên đã nhắm đến Phi Đạt – một công ty luôn bị đánh giá thấp vì đội ngũ lãnh đạo yếu kém nhưng lại sở hữu công nghệ logistics hoàn chỉnh.
Ngoài ra, Vân Thăng không chỉ nhắm đến chuỗi logistics của Phi Đạt mà còn là phòng Kế hoạch nhỏ nhưng có thực lực của Phi Đạt.
Vân Thăng thành lập gần bảy năm, sự bùng nổ trong ba bốn năm gần đây chủ yếu nhờ công nghệ cốt lõi và bản thân sản phẩm mới lạ, nhưng trình độ Marketing và Kế hoạch thực sự khó mà đánh giá cao được. Các quảng cáo do phòng Kế hoạch đưa ra thậm chí còn kém nổi bật hơn cả những lời quảng bá tự phát của các blogger và cộng đồng mạng.
Nhiều cư dân mạng hài hước nhận xét rằng Vân Thăng tạo cảm giác như một nhóm kỹ sư câm lặng chỉ biết cắm đầu vào làm sản phẩm, không chú trọng đến việc quảng bá.
Vì vậy, việc thành lập một đội ngũ Kế hoạch có thể tạo ra các chiến dịch quảng cáo mới lạ cho sản phẩm mới, là nhu cầu cấp thiết của Vân Thăng hiện tại.
Trong cuộc họp vừa rồi có nhân viên của Văn phòng Tổng giám đốc Vân Thăng đến giải thích về quyết định thâu tóm này.
Khác với nhân viên các bộ phận khác của Phi Đạt phải chờ đợi sự thay đổi nghiệp vụ tại chỗ sau khi công ty bị thâu tóm, mỗi người trong phòng Kế hoạch đều đứng trước hai lựa chọn:
Một, đi theo họ chuyển đến trụ sở của Vân Thăng tại thành phố Tần Nam, chính thức trở thành nhân viên mới của phòng Kế hoạch của Vân Thăng, hưởng mức lương và chế độ đãi ngộ tương đương.
Hai, ký hợp đồng bồi thường, nhận một khoản tiền bồi thường hậu hĩnh rồi nghỉ việc.
Thực tế, cả hai lựa chọn đều có lợi và hại riêng, nhưng nhìn chung đều không tệ.
So với quy mô và danh tiếng của Phi Đạt, việc vào phòng Kế hoạch của Vân Thăng chắc chắn là một bước nhảy vọt không đau đớn, nâng tầm hồ sơ kinh nghiệm của họ.
Tuy nhiên, Vân Thăng là công ty công nghệ, định hướng nội dung kế hoạch hoàn toàn khác biệt so với mảng logistics, không phải ai cũng thích nghi được. Do đó, nếu chọn nghỉ việc, khoản bồi thường cũng rất hậu hĩnh, có thể chấp nhận được.
Sau khi tan họp, mọi người đều bàn tán về chuyện này. Nhiều nhân viên đã có gia đình thì do dự, vợ con đều ở Nam Thành, việc phải đi công tác xa dài hạn đột ngột khiến gia đình khó lòng sắp xếp.
Ngay cả những người trẻ không bị ràng buộc bởi gia đình, việc đột nhiên đến một thành phố xa lạ để sống và làm việc một mình cũng cần rất nhiều can đảm.
Lê Lê quyết định rất nhanh, đương nhiên là đi theo Vân Thăng. Trước đây cô ấy đã phải dốc hết sức mình để được nhận chính thức ở Phi Đạt, với bằng cấp hệ vừa học vừa làm, cô ấy khó mà tìm được một công việc ở công ty lớn như Vân Thăng nữa. Vân Thăng hiện đang phát triển vượt bậc như vậy, chỉ vài năm nữa là có thể đạt đến mức “người người dùng sản phẩm của Vân Thăng”, việc niêm yết trên sàn chứng khoán cũng nằm trong tầm tay.
Đứa nào không đi đứa đó ngu!
Lê Lê kề sát hơn, tiếp tục hỏi Khương Tạo, cười hì hì: “Bà cũng sẽ chọn vào Vân Thăng chứ? Dù sao bà cũng đâu phải người Nam Thành, đi làm ở đâu cũng như nhau thôi.”
“Hơn nữa Tần Nam là thành phố loại một mới, thân thiện hơn với người trẻ, không như Nam Thành, sang trọng đến mức ngay cả một tiệm Mixue cũng không thể chen chân vào trung tâm thành phố.”
Tuy nhiên, Khương Tạo chống cằm, nhìn bản phương án bồi thường và hợp đồng tuyển dụng của Vân Thăng, đưa ra câu trả lời nằm ngoài dự liệu của Lê Lê: “Tui có lẽ sẽ không rời Nam Thành.”
Lê Lê kinh ngạc: “Hả? Không phải chứ… Chi phí sinh hoạt ở Nam Thành cao lắm, bà học đại học và thạc sĩ ở Nam Thành cũng tám năm rồi, lẽ nào không biết sao?”
“À quên, chưa hỏi bà, quê bà ở đâu?”
Khương Tạo gần như không bao giờ nhắc đến chuyện riêng của mình với người khác. Cô xoa xoa các chữ trên hợp đồng, một cái cau mày nhẹ lộ rõ sự do dự. Mặc dù hộ khẩu của cô ở Nam Thành, nhưng nói về quê hương…
“Tần Nam.”
Lê Lê đơ ra vài giây, càng không hiểu, giọng nói không kìm được mà cao lên: “Thế còn lăn tăn gì nữa!? Bà cô của tui ơi, bà nghĩ gì vậy!? Vừa được về nhà vừa có việc tốt.”
“Tui rút lại lời nói bà xu cà na nhé, lần này đúng là may mắn "đo ni đóng giày" cho bà rồi.”
Khương Tạo lật ngược hợp đồng úp xuống bàn, lắc đầu: “Tui suy nghĩ thêm đã.”
Lê Lê có chút nghiêm túc, nghiêm mặt nói: “Khương tiểu thư, xin bà cho tui một lý do hợp lý để bà phải do dự xem nào.”
Khương Tạo ngồi thẳng dậy nghịch máy tính, rồi liếc nhìn Lê Lê, nở một nụ cười hồn nhiên, nói đùa: “… Ghét thành phố Tần Nam mở quá nhiều tiệm Mixue được không?”
“Tui rất sợ cái nhân vật Tuyết Vương (1) với cái mũi nhọn cứ lắc lư của tiệm đó, vừa thấy là muốn khóc.”
(1) Tuyết Vương: linh vật chính thức của thương hiệu trà sữa Mixue
“Tối tôi sẽ lập tức gặp ác mộng, mơ thấy một đám Tuyết Vương dùng mũi đuổi theo chích tôi.”
“…” Lê Lê lườm cô, hoàn toàn không còn gì để nói.
Bà tự thấy mình hài hước lắm hả?!
Chắc là ăn cơm trộn bị ngộ độc não rồi, đúng là thần kinh!
Tất cả nhân viên phòng Kế hoạch phải đưa ra câu trả lời trước khi tan sở thứ Hai tuần sau. Hôm nay là thứ Sáu, mọi người có cả cuối tuần để cân nhắc.
Lúc tan sở, trong thành phố bỗng đổ mưa, những chiếc ô vội vã bung ra trên đường, giống như những đám bọt khí đang nén hơi, tụ lại thành mảng lớn ở bến xe và cửa tàu điện ngầm, chen lấn đến khi vỡ tan.
Khương Tạo lên được một chuyến xe buýt ít người, ngồi xuống như thường lệ định nghe nhạc, nhưng bị cuộc gọi của dì nhỏ làm gián đoạn. Cô đoán được dì sẽ nói gì trước khi nhấc máy, khẽ thở dài: “Alo?”
“Sao dì nhắn tin mà cháu không trả lời.” Dì nhỏ không hề trách móc, giọng nói luôn chứa đựng vài phần tươi cười, dịu dàng hỏi: “Tan làm chưa? Ăn cơm chưa?”
“Cháu vừa lên xe, có chuyện gì không ạ?” cô đáp.
“Chàng trai dì nói với cháu ấy, hẹn vào Chủ Nhật này, cháu nhớ đi gặp nhé.” Dì nhỏ lo lắng mai mối cho cô, tận tình khuyên nhủ: “Phụ huynh nhà người ta rất nhiệt tình, hơn nữa điều kiện cũng tốt, gia đình giàu có, bố lại là giáo sư đại học.”
“Dì cũng phải qua bao nhiêu mối quan hệ may mắn mới liên lạc được với người này đấy.”
Khương Tạo im lặng, theo bản năng muốn từ chối, nhưng lại không thể nói ra lời từ chối cứng rắn. Từ nhỏ đến lớn dì nhỏ là người tốt với cô nhất, cô đã sống cùng dì một thời gian dài trong tuổi thơ. Dì chưa bao giờ dùng thân phận trưởng bối để ra lệnh cho cô, nhưng vẫn luôn lo lắng sắp xếp những chuyện vặt vãnh này cho cô.
“Dì biết cháu không muốn bị ép đi xem mắt rồi cưới gấp như vậy.” Dì nhỏ khuyên giải cô: “Nhưng cháu hướng nội thế này, bình thường ngoài công việc cũng không chủ động làm quen bạn bè khác đúng không?”
“Con người không thể cứ tự nhốt mình mãi được. Cháu nói muốn chờ duyên phận đến, nhưng duyên phận đâu thể tự chạy đến cửa nhà cháu, cháu phải chủ động tiếp xúc mới gặp được đúng không?”
“Nếu thực sự gặp được người phù hợp, cháu có thêm một người để tâm sự, than thở cũng tốt.”
“Cứ coi như đi giao tiếp, đi ra ngoài đi dạo vậy. Giúp dì lần này, dì và người giới thiệu là bạn cũ rồi, thất hẹn thì ngại lắm.”
Khương Tạo nghe xong những lời này, biết lần này mình không trốn được nữa. Kể từ khi cô nói với dì nhỏ rằng mình không phải người theo chủ nghĩa không kết hôn, chỉ là không có niềm tin vào tình yêu và hôn nhân, dì nhỏ bắt đầu mai mối cho cô.
Lẽ ra lúc đó nên nói mình là người lãnh cảm hoặc đồng tính thì hơn.
… Thôi bỏ đi, nếu thế dì nhỏ sẽ lo lắng đến chết mất.
Chuyện xem mắt nhanh chóng được lật qua. Khương Tạo nhìn ra ngoài cửa sổ thành phố ướt đẫm mưa, ánh mắt hơi mông lung, hỏi dì: “Dì à, gần đây… dì có gặp mẹ cháu không?”
Đầu dây bên kia rõ ràng ngẩn ra, rất bất ngờ: “Sao tự dưng lại hỏi thăm mẹ cháu? Cháu có chuyện gì à?”
“Không, cháu chỉ không biết bà ấy bây giờ còn ở Tần Nam không.” Khương Tạo không nói chuyện công ty.
Dì nhỏ không truy hỏi, trực tiếp trả lời: “Không, lần giỗ bà ngoại trước chị ấy cũng không liên lạc với dì. Dì giúp cháu hỏi thăm nhé?”
“Không cần, đừng hỏi.” Khương Tạo vội vàng ngắt lời, giọng nói toát ra sự kháng cự không kiểm soát được.
Dì nhỏ nghe thái độ của cô, thở dài nhiều lần, khuyên nhủ: “Lần trước dì đã muốn hỏi cháu rồi, tốt nghiệp xong có muốn về nhà tìm việc không, cháu một mình ở Nam Thành vất vả lắm, dì cũng không giúp gì được cho cháu.”
“Cơ hội ở Tần Nam này cũng nhiều lắm, hay là về đây đi.”
“Hồi đó cháu thi trượt nghiên cứu sinh, thà chấp nhận học chậm lại để ở lại trường ôn thi lần hai còn hơn về Tần Nam, cứ ở Nam Thành suốt bao nhiêu năm như vậy, có phải là để trốn mẹ cháu không?”
“Chị ấy là mẹ cháu. Nếu một ngày nào đó chị ấy không thể tự chăm sóc bản thân, liệt giường, cháu vẫn phải lo cho chị ấy.”
“Mối quan hệ ruột thịt này đã được định sẵn rồi, máu mủ ruột rà, cháu không thể trốn tránh được. Chi bằng nói chuyện thẳng thắn một lần, có mối quan hệ mẹ con nào là không thể hòa giải?”
Chiếc xe buýt cũ kỹ chạy phát ra tiếng ồn kẽo kẹt, như thể lần phanh tiếp theo nó sẽ tan rã ra. Tiếng ồn va chạm của sắt thép xuyên qua tai nghe đập vào màng nhĩ, khiến Khương Tạo đau đầu, trái tim không ngừng chùng xuống. Sự bực bội bị kìm nén trong màn mưa, không tìm thấy nơi nào để giải tỏa.
Lưng cô thấy lạnh, mười ngón tay lại bắt đầu ngứa ran, cảm xúc chống đối đã khắc sâu vào thần kinh một cách kỳ quái đang kích động dục vọng phá hoại. Muốn đập vỡ cái gì đó, xé nát cái gì đó.
Bàn tay Khương Tạo siết chặt điện thoại đến trắng bệch, hàng mi rũ xuống không ngừng run rẩy, hơi thở yếu ớt bị tiếng ồn lớn khi cửa xe mở ra nhấn chìm.
“Alo? Nghe thấy không?”
“Thất Thất? Thất Thất…”
Khương Tạo không thể phàn nàn với dì nhỏ, cũng không muốn công khai suy nghĩ bất hiếu của mình, chỉ có thể lảng tránh chủ đề lần nữa, nở một nụ cười rồi hỏi ngược lại chuyện khác.
“Chủ Nhật xem mắt hẹn ở đâu ạ? Dì chuyển địa chỉ và số điện thoại cho cháu nhé.”
…………
Chiều Chủ Nhật, 1 giờ 30 phút, Khương Tạo đến đúng giờ để dự buổi xem mắt với một chút trang điểm nhẹ nhàng cho có lệ. Đối phương khá lãng mạn, hẹn ở tiệm trà chiều tại một nhà hàng cao tầng bên bờ sông.
Khương Tạo thi đậu nghiên cứu sinh lần thứ hai, năm nay mới tốt nghiệp thạc sĩ, 26 tuổi mới bước ra khỏi giảng đường đại học. So với bạn bè cùng lứa, bước chân của cô chậm hơn một nhịp.
Bạn bè cùng lứa, người thì đã có công việc ổn định, người thì đang nối đuôi nhau đi xem mắt, kết hôn. Nhìn vào ảnh cưới, hai bên rõ ràng chẳng có bao nhiêu tình cảm, trông biểu cảm cũng chẳng khác nhau là mấy.
Càng nhìn nhiều, Khương Tạo càng cảm thấy hôn nhân hiện đại phần lớn mang tính chất giao dịch, trao đổi tài nguyên. Càng trưởng thành, càng ít ai còn nhắc đến tình yêu.
Dì nhỏ không gửi ảnh của chàng trai, nói rằng đối phương không đưa nên dì cũng không tiện đòi.
Theo kinh nghiệm xem mắt của Khương Tạo, những người không thể gửi ảnh thường là người có vẻ ngoài không nổi bật. Bởi vì, nếu có ngoại hình bình thường, họ đã rất tự tin gửi một đống ảnh tự cho là đẹp trai cho đàng gái.
Những người giấu giếm ngoại hình như vậy, chỉ lặp đi lặp lại rằng điều kiện kinh tế của họ tốt thế nào. Không có nhan sắc thì có tính cách, không có nhan sắc thì có nhà có xe, không có nhan sắc thì có bằng cấp.
“Chào buổi chiều quý cô, cô có đặt trước không ạ?” Nhân viên phục vụ mỉm cười đón tiếp.
Khương Tạo đọc số điện thoại của đối phương, phục vụ gật đầu dẫn cô đến khu vực ngắm cảnh VIP bên cửa sổ.
Cô vừa đi vừa hình dung trong đầu lát nữa sẽ từ chối một cách khéo léo gã phú nhị đại có khả năng xấu đến mức không dám lộ mặt này như thế nào.
Khu vực ngắm cảnh VIP chỉ có ba bàn, hai bàn đã có các cặp đôi, chỉ có vị trí chính giữa là một người đàn ông ngồi một mình.
Anh ta ngồi nghiêng ngả trong chiếc sofa mềm, dáng ngồi không ngay ngắn, chân dang rộng. Mặc dù ngồi lười biếng như vậy, anh ta vẫn giữ được thân hình cân đối.
Khương Tạo nhìn thấy tổng thể vóc dáng anh ta, thầm nghĩ: Ừm, một gã xấu trai nhưng có thân hình không tồi.
Anh ta mặc áo phông đen và quần công sở đen, đều là trang phục cơ bản, nhưng đôi giày Nike phiên bản cao cấp và chiếc đồng hồ cơ sáng lấp lánh dưới ánh đèn, cùng với vòng tay xếp lớp, lại không hề cơ bản.
Cô lén bổ sung ấn tượng đầu tiên: Tuy rằng không có gì nổi bật về dung mạo, nhưng ít nhất thân hình ổn, lại khá biết cách chăm chút bản thân.
Người đàn ông tựa vào sofa, một tay cầm thực đơn trà chiều. Cả khuôn mặt đều bị che khuất. Ngón tay thon dài của anh ta chống trên trang sách, các khớp ngón tay lộ ra đường nét đẹp mắt, vì dùng lực nên vài đường gân xanh trên mu bàn tay hơi nổi lên— một vẻ gợi cảm rất khách quan.
Khương Tạo kéo khóe môi, lén bổ sung lần nữa: … Thôi, không nói đến khuôn mặt, ít nhất bàn tay rất đẹp.
Cô cảm thấy việc tự đánh giá người khác như vậy là không lịch sự nhưng cô không kiềm chế được. Cô không kiểm soát tốt, đúng lúc đi tới bàn thì bật cười thành tiếng.
Tiếng nhạc Jazz trong nhà hàng nhẹ nhàng, không lớn, tiếng cười mỉa mai này vừa vặn lọt vào tai người đàn ông đang xem thực đơn. Lông mày anh ta khẽ động.
Vì cảm thấy có lỗi khi đã thầm phán xét đối phương nhiều lần như vậy trong lòng, Khương Tạo quyết định chủ động chào, vừa định ngồi xuống: “Chào anh, tôi là người hôm nay…”
Đối phương đột nhiên dời thực đơn đang che mặt ra, ánh mắt nhìn thẳng về phía cô.
Khi khuôn mặt đẹp trai quá đỗi thẳng thắn của Tạ Lịch Thăng lộ ra— nụ cười còn sót lại của Khương Tạo lập tức đông cứng trên mặt, khóe mắt từ từ giãn ra vì sững sờ.
Dù đã nhiều năm không gặp, đôi mắt hồ ly một mí đẹp nhưng lạnh lùng kia vẫn lập tức gợi lại ký ức.
Cô nhớ rõ người này.
Từ cấp ba đến đại học, cô đã thầm yêu một đàn anh họ Ngụy suốt năm năm, âm thầm tiếp cận anh ấy dưới danh nghĩa đàn em, cuối cùng vẫn không đủ can đảm để thổ lộ. Mối tình đó kết thúc khi anh ấy tốt nghiệp và ra nước ngoài.
Còn Tạ Lịch Thăng— là anh em thân thiết đến mức “mặc chung quần” với đàn anh Ngụy Nguyên.
Người này có sức quan sát nhạy đến mức đáng sợ, ngay từ đầu đã nhìn ra cô thích Ngụy Nguyên. Hai năm ấy, Khương Tạo luôn có cảm giác ánh mắt Tạ Lịch Thăng nhìn mình lúc nào cũng mang theo chút chế giễu nhàn nhạt.
Cái kịch bản đi xem mắt lại gặp anh em chí cốt của crush này, ngay cả phim ngắn cũng chê không thèm quay rồi phải không? Lại còn gặp đúng người này, quả thực là xui xẻo đến mức tận cùng.
Tạ Lịch Thăng từ cấp ba đến đại học luôn là nhân vật nổi tiếng trong trường, kiêu ngạo, căn bản không thèm để ý đến người ngoài. Trong năm năm đó, số lần anh ta nói chuyện với cô đếm trên đầu ngón tay.
Anh ta chắc chắn không nhớ cô là ai.
Điều này khiến Khương Tạo hơi yên tâm hơn một chút. Cô cố giữ thể diện nói nốt câu sau: “Là… người hẹn với anh hôm nay.”
Cô vịn vào mép bàn chậm rãi ngồi xuống, điên cuồng nghĩ trong đầu một lý do hợp lý để rời đi ngay lập tức.
Sau đó nghe thấy đối phương hỏi một câu. “Vừa rồi cô cười tôi à?”
Lưng Khương Tạo toát mồ hôi vì chột dạ, mắt không dám ngước lên, nói dối: “Không, không phải.”
Cô vội vã giả bộ hỏi đối phương: “Xin hỏi anh tên là gì?”
Tạ Lịch Thăng không trả lời, chậm rãi rót cho cô một ly nước lọc, rồi đẩy qua. “Tôi nghe nói cô chưa từng yêu đương, cũng không muốn xem mắt lắm?”
Khương Tạo nâng cốc nước lên gần môi, không khẳng định nhưng cũng không nói dối: “Ừm…”
Tạ Lịch Thăng không đáp lại, cúi đầu nhìn thực đơn tráng miệng, im lặng hơn mười giây.
Anh lật trang, giọng nói rất nhẹ, tự mình suy đoán: “Cũng mấy năm rồi nhỉ.”
“Vẫn còn tơ tưởng đến Ngụy Nguyên sao?”
Cô lặng lẽ trợn mắt.
Khóe mắt Tạ Lịch Thăng cong lên rõ rệt khi anh giở trò xấu, anh mở thực đơn ra nhìn cô: “Không nhận ra tôi à?”
Khương Tạo bị sặc một ngụm nước, vịn vào bàn ho đến mức hai má đỏ bừng. “Khụ khụ khụ…”
Trong tầm nhìn mờ mịt, bàn tay lớn đẹp đẽ kia đưa đến khăn giấy, nhưng miệng vẫn không buông tha.
Anh cười một tiếng. “Đàn em, si tình gớm nhỉ.”