Cải Tà Quy Chính Tôi Bẻ Cong Nam Chính Rồi
Chương 103: Ngoại truyện 11
Cải Tà Quy Chính Tôi Bẻ Cong Nam Chính Rồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 103 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cố Ngu cảm thấy mình như lại đang nằm mơ.
Từ mấy năm trước, sau lần đầu tiên mơ thấy liên tục mấy lần, sau đó có một khoảng thời gian rất dài anh không còn mơ thấy mình và Giang Dữ Mặc trưởng thành quấn quýt nồng nhiệt nữa.
Cố Ngu nuôi Giang Dữ Mặc rất tốt, môi trường tuyệt vời, dinh dưỡng đầy đủ cùng với sự quan tâm đúng mực đã khiến thiếu niên vốn dĩ như một cái cây khô héo bỗng đâm chồi nảy lộc, tràn đầy sức sống trở lại. Cậu không chỉ cao lớn hơn, có da có thịt hơn, mà làn da trắng ngần cũng ửng lên sắc hồng nhạt, cả người toát lên vẻ khỏe mạnh, tràn đầy sức sống.
Càng ngày cậu càng giống với dáng vẻ anh nhìn thấy trong mơ. Không rõ có phải vì lý do này mà Cố Ngu lại bắt đầu mơ thấy những giấc mơ đó.
Gần như mỗi tối, anh đều sẽ xem cảnh mình và Giang Dữ Mặc ân ái từ góc nhìn của một người ngoài cuộc. Anh chưa từng ngờ có một ngày mình lại nhìn thấy ánh mắt mình tràn ngập thâm tình nồng đậm đến vậy. Anh không dám nhìn, nhưng càng không dám nhìn thẳng vào thiếu niên đỏ bừng, đang nằm dưới thân mình.
Anh chỉ có thể nhìn tường, như hòa thượng nhập định, chỉ là tiếng thở dốc và rên rỉ ấy bất kể thế nào cũng không thể ngăn cản được, cứ thế ngang ngược quấy nhiễu tâm trí anh.
Cố Ngu bị những giấc mơ đó ám ảnh sâu sắc, mỗi khi đối diện với ánh mắt hồn nhiên, trong sáng của Giang Dữ Mặc, anh luôn cảm thấy áy náy.
Nội dung trong mơ ngày càng mãnh liệt, không ngừng đổi mới, sáng tạo, những trò ái ân đa dạng mà Cố Ngu ngay cả nghe cũng chưa từng, chứ đừng nói là tận mắt chứng kiến.
Mỗi lần nhìn thấy những bộ phận trên cơ thể Giang Dữ Mặc, đầu óc anh lại tự động hiện lên những hình ảnh cấm kỵ. Khi hoàn hồn, đối diện với những câu hỏi thăm đơn thuần của thiếu niên, anh lại cảm thấy tội lỗi như thể trong đầu toàn những suy nghĩ không đứng đắn. Cùng với bức tường phòng thủ trong lòng ngày càng sụp đổ, điều đó đã thôi thúc Cố Ngu phải áp dụng cách mà trước đây anh tuyệt đối khinh thường: bắt đầu lảng tránh, hạn chế thời gian ở cạnh Giang Dữ Mặc.
Và theo Cố Ngu hạn chế ở cùng Giang Dữ Mặc, buổi tối anh quả nhiên không còn mơ nhiều nữa.
Chẳng lẽ điều này có nghĩa Cố Ngu thật sự có ý nghĩ với Giang Dữ Mặc? Vừa nhìn thấy cậu thì không kìm lòng được?
Vì thế anh chỉ có thể khiến mình đắm chìm vào công việc.
Chỉ là, giờ hình như anh lại đang nằm mơ rồi?
Cố Ngu cảm thấy mình như rơi vào một biển lửa nóng bỏng đang thiêu đốt, ngọn lửa hừng hực cháy bỏng trên làn da anh, cảm giác ẩm ướt, ấm áp chân thực đến lạ, cùng với sự bao bọc mạnh mẽ.
Anh bỗng mở mắt, thiếu niên vừa tròn mười tám tuổi, đã trưởng thành, đang chống tay lên người anh, khó chịu cúi thấp xuống, mặt ửng hồng như hoa đào, đôi mắt ướt át, vừa cầu xin vừa đáng thương.
Đầu óc Cố Ngu 'oành' một tiếng, dường như cũng bốc cháy.
Giang Dữ Mặc không ngờ anh nhanh như vậy đã tỉnh, đang bối rối không biết làm sao, rụt vai, định tìm cớ biện minh, ngẩn ngơ nghe thấy Cố Ngu lẩm bẩm: "Sao lại nằm mơ rồi?"
Hả? Mơ gì?
Giang Dữ Mặc còn chưa nghĩ thông suốt, Cố Ngu đã dùng sức ở eo, lật người, lập tức đổi ngược vị trí trên dưới, cắn mạnh lên bờ môi cậu, trong ánh mắt kinh ngạc của Giang Dữ Mặc: "Lâu rồi không gặp, bé cưng Mặc, để anh trai hôn một cái nào."
Giang Dữ Mặc tròn xoe mắt, bị tiếng "bé cưng Mặc" này khiến đầu óc ong ong, như bị búa tạ giáng xuống liên hồi. Những ngón tay không kìm được cào lên cơ lưng anh, để lại vô số vết máu. Giang Dữ Mặc không hề giãy giụa đã bị cuốn vào làn sóng ái ân mãnh liệt.
Đau đớn lúc đầu chỉ kéo dài một thời gian ngắn ngủi, Giang Dữ Mặc bị ghì chặt, ngược lại cảm thấy an toàn lạ thường. Cậu càng tích cực ưỡn eo, ôm chặt lấy anh hơn, nhưng rất nhanh, cậu đã không còn sức lực, hai chân trượt xuống, chỉ có thể bị bắt thừa nhận sự khai phá dã man từ đối phương.
Những cú thúc mạnh bạo và quấn hôn dịu dàng từng chút xen kẽ. Giang Dữ Mặc rất khó tưởng tượng người đàn ông trước nay đều dịu dàng, nhã nhặn cũng sẽ mất kiểm soát như vậy, nhưng cậu rất vui vẻ. Một người anh trai hoang dã, mất kiểm soát đến vậy, chỉ có cậu mới biết.
Động tĩnh trong phòng kéo dài mãi đến khi sắc trời hửng sáng.
Giang Dữ Mặc không ngờ tác dụng của thuốc mãnh liệt đến vậy. Cậu bị hành cho chết đi sống lại, thậm chí có rất nhiều lần bị thúc sâu đến ngất lịm, rồi lại bị đánh thức bởi những cú thúc tiếp theo, cơn ngứa ngáy râm ran khắp cơ thể.
Lúc Giang Dữ Mặc tỉnh lại đã là một giờ chiều, trong phòng chỉ có một mình cậu, vị trí bên cạnh trống không. Cậu duỗi tay chạm vào, đã lạnh.
Cũng không biết Cố Ngu đi khi nào.
Nơi thầm kín vừa xót vừa mềm, eo như bị nghiền nát vậy. Giang Dữ Mặc có chút mờ mịt ôm chăn ngồi dậy. Cậu vừa nhúc nhích thì cảm thấy có thứ gì đó đang chảy xuống, lập tức cứng đờ như một pho tượng.
Cạch!
Giang Dữ Mặc bỗng quay đầu.
Người đàn ông cao lớn để trần thân trên bước ra từ trong phòng tắm. Ngực anh đều là dấu cắn và dấu hôn bị Giang Dữ Mặc tạo ra khi lên cơn tình dục, trên lưng càng chằng chịt những vết cào.
Sắc mặt Cố Ngu không được tốt lắm, nhưng người đàn ông nhịn lâu như vậy, ngày hôm qua bỗng nhiên được giải tỏa, hiện giờ ngay cả từng sợi tóc cũng toát lên vẻ thỏa mãn và lười biếng.
Giang Dữ Mặc nhìn thấy người đàn ông, hoảng loạn trong lòng biến thành chột dạ.
Cố Ngu không nói lời nào, Giang Dữ Mặc càng mất tự tin. Lúc này đã không thể rút lui, cậu căng da đầu, nói ra những lời mình đã chuẩn bị sẵn từ hôm qua: "Anh trai, em, anh, chúng ta…"
Thiếu niên được anh nuôi ba năm giờ đây tuấn tú đến mức có thể gọi là xinh đẹp. Cậu đáng thương rụt hai vai lại, làn da lộ ra ngoài chăn đầy rẫy những dấu vết mà cậu đã tạo ra đêm qua, trông cậu vừa đáng thương vừa khiến người ta muốn yêu chiều.
Môi vừa hồng vừa sưng, khắp nơi trên cổ thon dài đều là dấu răng và vết đỏ.
Cố Ngu nhất thời khó chấp nhận việc mình lại ngủ với Giang Dữ Mặc, nhưng nghĩ kỹ lại, việc này cũng không thể hoàn toàn trách anh. Tối hôm qua anh giữa chừng thật ra đã tỉnh táo, nhưng lúc ấy mũi tên đã lên dây cung, anh đè thiếu niên xuống chăn mềm, cả trên lẫn dưới đều bị cuốn lấy, tay anh chạm vào đâu cũng là làn da non mềm, trắng nõn, cảm giác mịn màng ấy khiến anh muốn ngừng cũng không được.
Cố Ngu không thể phân biệt được rốt cuộc là anh thích cậu vì những cảnh tượng trong mơ, hay vì thích cậu mà anh mới mơ lại những giấc mơ ấy.
Nhưng không hề nghi ngờ là, nếu anh không muốn, anh chỉ sẽ phẫn nộ đá người xuống giường, mà không phải phẫn nộ lật người lại, ra sức rót đầy, muốn dùng chính mình để dạy dỗ Giang Dữ Mặc, khiến cậu nhớ đời.
Ánh mắt Cố Ngu không nhịn được mà nhìn chằm chằm vào chiếc bụng nhỏ nhô lên của thiếu niên, nhưng chỉ một giây sau đã vội vã dời đi như bị bỏng.
Trong đầu anh thình lình xẹt qua một ý nghĩ.
Nếu Giang Dữ Mặc là con gái, bây giờ cậu đã mang thai rồi.
"Anh ơi, anh còn nhớ rõ chúng ta làm gì vào tối qua không?" Giang Dữ Mặc vốn dĩ chột dạ, nhưng mãi không đợi được Cố Ngu lên tiếng, sự chột dạ của cậu nhanh chóng biến thành lửa giận: "Anh sẽ không quên đó chứ?"
Giang Dữ Mặc hất chăn ra, để lộ thảm trạng trên người mình cho anh thấy. Cậu trực tiếp đứng dậy, đối mặt với Cố Ngu. Cố Ngu theo bản năng đỡ lấy eo cậu, ánh mắt anh ngang với bụng dưới của cậu. Thứ dịch lỏng trong bụng dưới từ từ chảy ra, uốn lượn xuống đùi, có thể nhìn thấy rõ ràng bằng mắt thường.
Cố Ngu mím môi dưới: "Tắm rửa trước đã."
Giang Dữ Mặc cũng cảm thấy cơ thể không được thoải mái cho lắm, "ò" một tiếng, vừa định xuống giường thì đã bị anh túm lấy, bế thẳng vào phòng tắm.
Bồn tắm đã được xả đầy nước, Giang Dữ Mặc được đặt vào đó. Nhìn bóng lưng Cố Ngu đang rời đi, cậu hỏi: "Anh ơi, anh không giúp em tắm sao?"
Bóng lưng Cố Ngu cứng đờ. Giang Dữ Mặc không ngừng nài nỉ, lẩm bẩm nói: "Đằng sau lưng em không thể tự nhìn thấy được, hơn nữa, những vết tích này đều do anh gây ra. Ngón tay em lại quá ngắn, có lẽ không thể làm sạch được đâu."
Cố Ngu xoay người, thật sâu nhìn cậu, giọng nói khàn khàn: "Em đừng hối hận."
Giang Dữ Mặc đã nhếch mông: "Anh trai, nhanh lên đi."
Cậu giọng điệu tự nhiên, nhưng thực tế mặt và cổ đã đỏ bừng.
Chiếc đào mật (mông) đã ửng hồng vì chịu đủ sự yêu thương, trong khe đào mật đang tràn đầy chất lỏng.
Giang Dữ Mặc đợi chốc lát, vừa muốn quay đầu thúc giục, thân thể hơi ngả về phía trước, nghẹn ngào nói: "Ặc, chờ đã, cứ như vậy sẽ hỏng mất thôi."
Hơi ấm từ phía sau lưng bao trùm lấy cậu, Cố Ngu cắn bờ vai cậu: "Sẽ không đâu, bé Mặc cực kỳ giỏi, ngay cả… cũng có thể chịu đựng được, huống chi chỉ là ba ngón tay nhỏ nhoi."
Giang Dữ Mặc nghe xong đỏ bừng tai, không dám rên một tiếng, chịu đựng chờ đến khi tiếng nước chảy ngừng hẳn. Chưa kịp biết mình bị chạm vào đâu, đầu gối đã mềm nhũn, quỳ sụp xuống.
Cố Ngu đỡ eo cậu lên, tiếng nói lười biếng pha lẫn ý cười: "Sao đến đứng cũng không vững thế này hả?"
Anh cũng không muốn, chỉ là, cậu ngoan như vậy khiến anh không nhịn được muốn bắt nạt cậu.
Cố Ngu cũng lần đầu tiên trong đời phát hiện mình thế mà có loại thú vui ác này.
Làm xong những việc này, lại đi tắm dưới vòi sen. Thật sự rời khỏi phòng tắm đã là nửa tiếng sau.
Cố Ngu đi ra bên ngoài phòng ngủ, không lâu sau đã quay lại với một túi quần áo mới trên tay: "Thay đồ xong thì ra ngoài nhé."
Chờ Giang Dữ Mặc thay xong đi ra ngoài, bàn ăn đầy ắp đồ ăn lập tức thu hút sự chú ý. Bụng cậu kêu réo ùng ục. Sau khi ăn no bụng, Giang Dữ Mặc ngước mắt, liền nhìn thấy Cố Ngu đối diện đang nghiêm mặt, như muốn tính sổ sau này.
Giang Dữ Mặc cướp lời oán giận trước khi anh kịp lên tiếng: "Mọi việc này đều tại anh! Nếu không phải anh luôn trốn tránh em, em cũng sẽ không nghĩ ra cách này! Anh tự ý bước vào thế giới của em, khiến thế giới của em khắp nơi đều là hình bóng của anh, sau đó lại tự ý rời bỏ, anh thật sự rất quá đáng!"
Giang Dữ Mặc vốn chỉ muốn đổ lỗi, nhưng càng nói càng uất ức: "Anh thậm chí còn muốn vứt bỏ em kết hôn với người khác!"
Giang Dữ Mặc kích động cầm lấy điện thoại, cho anh xem đoạn video ân ái của hai người được quay lại tối qua: "Em nói cho anh hay, anh tiêu rồi! Anh dám kết hôn với người khác, em sẽ tung video ra. Anh cũng không muốn để người khác biết anh là loại người như thế này đâu nhỉ?"
Giang Dữ Mặc một tràng hùng hồn, dõng dạc, cho rằng Cố Ngu sẽ tức giận, sẽ bị ép thỏa hiệp, nhưng không ngờ anh chỉ lặng lẽ xem video, cuối cùng còn bình luận một cách nghiêm túc: "Quay không tệ, quyến rũ đến động lòng người."
Giang Dữ Mặc bực, lần đầu tiên gọi tên anh: "Cố Ngu!"
Cố Ngu muốn cười, nhưng anh nhịn xuống, nghiêm túc nói: "Ai nói với em anh muốn kết hôn? Tin tức này hiện tại tạm thời còn chưa ai biết đâu!"
Giọng điệu Giang Dữ Mặc chua loét như dấm đổ: "Còn cần người khác nói à? Anh trốn em lâu như vậy, chẳng phải anh muốn em tự biết điều mà rời đi, tránh để sau khi anh kết hôn, em còn quấn lấy anh khiến vợ anh không vui sao? Hơn nữa em cũng thấy rồi, chiếc nhẫn đá quý trong tủ đầu giường của anh đó! Thế này còn không phải anh muốn cầu hôn ai đó thì là gì?"
Cố Ngu đột nhiên liền rất muốn trêu cậu: "Anh là người thừa kế Cố thị, anh sớm muộn gì cũng phải kết hôn thôi."
"Em không cho!" Nước mắt Giang Dữ Mặc rơi lộp bộp xuống. Đúng lúc Cố Ngu đang thở dài, định nói rằng anh chỉ đùa thôi, thì cậu nhào thẳng qua đó, kéo quần Cố Ngu xuống, lôi vật kia ra, rồi sắp sửa ngồi lên.
Cố Ngu bị đánh úp không kịp trở tay, một tay nắm lấy cổ tay cậu, dở khóc dở cười nói: "Ai dạy em không nói tiếp được thì dùng cách này? Hửm?"
Giang Dữ Mặc căn bản không thể lay chuyển được anh về mặt sức mạnh, nhưng lại không chịu thua, liền cào rồi cắn, cả tay chân đều dùng đến. Cố Ngu vì không muốn làm cậu bị thương thật, có chút bó tay bó chân, nên nhất thời đã bị cậu thực hiện được ý đồ.
"Hừ!" Giang Dữ Mặc giơ điện thoại lên liên tục chụp ảnh: "Em nói cho anh biết, sau này nếu anh dám gần gũi quá mức với người khác, anh cứ chờ thanh danh bị hủy hoại đi!"
Giang Dữ Mặc vỗ vỗ vào mặt anh, kiêu ngạo nhướng mày: "Anh trai, anh cũng không muốn để người khác biết anh bao nuôi nam sinh đâu nhỉ."
Cố Ngu có đôi khi thật sự rất khó hiểu, anh cũng không dạy Giang Dữ Mặc uy hiếp người khác vì đạt được mục đích như vậy, chỉ lên mạng tìm kiếm thôi mà đã ảnh hưởng lớn đến vậy sao?
Giang Dữ Mặc còn đang đợi đáp án của anh, dùng sức vỗ vào ngực anh, kiêu ngạo nhướng mày: "Anh trai, anh nghĩ kỹ chưa?"
Thôi, tùy em ấy đi. Lảng tránh Giang Dữ Mặc đã hơn một năm, bản thân Cố Ngu trong lòng cũng cảm thấy hổ thẹn.
Cố Ngu lặng lẽ lộ ra vẻ mặt khuất phục: "Anh biết rồi."
Giang Dữ Mặc: "Hừ, biết thì tốt."
Cậu nói xong thì muốn đứng dậy, dù sao tối hôm qua quá mệt, hôm nay cậu vẫn muốn nghỉ ngơi.
Nhưng mới nhích một chút, đã bị Cố Ngu ấn xuống.
Giang Dữ Mặc: "Ưm?"
"Anh biết rồi, anh sẽ hầu hạ em, đến khi em vừa lòng mới thôi, em tận hưởng đi."
"Hả? Không cần, chờ chút, em đã rất vừa ưm..."
Cố Ngu biến bản thân thành công cụ, tận tâm tận sức "hầu hạ" cậu. Miệng nói là hầu hạ nhưng thực chất là dạy dỗ, khiến chiếc mông cậu đỏ bừng như mông khỉ.
Xong việc, Giang Dữ Mặc tuy nằm bẹp trên giường cả ngày, nhưng vẫn coi như hài lòng với kết quả chung cuộc.
Trong tay cậu có ảnh chụp và video, Cố Ngu căn bản không dám phản đối cậu, nói gì nghe nấy cũng không hề ngoa chút nào, đã hoàn toàn biến thành người dưới trướng của cậu.
----
Lời tác giả:
Bằng sức của chính mình, biến câu chuyện ngọt ngào thành truyện uy hiếp cưỡng ép, làm tốt lắm!
Còn một chương nữa, đoạn "nếu như" này đã viết xong rồi.