104. Ngoại truyện 12: Màn cầu hôn bất ngờ

Cải Tà Quy Chính Tôi Bẻ Cong Nam Chính Rồi

Ngoại truyện 12: Màn cầu hôn bất ngờ

Cải Tà Quy Chính Tôi Bẻ Cong Nam Chính Rồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 104 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Giang Dữ Mặc nằm ba ngày trong khách sạn, Cố Ngu cũng ở lại đây cùng cậu.
Thời gian một năm trước đều bận rộn như vậy, trợ lý cũng bận rộn đến mức chân không chạm đất, nhưng lần này Cố Ngu coi như được nghỉ phép, làm việc từ xa trên máy tính, cũng coi như gián tiếp cho trợ lý một ngày nghỉ.
Giang Dữ Mặc đã lâu không ở chung thời gian dài như vậy với Cố Ngu, cậu một lần nữa cảm nhận được lợi ích của việc giữ ảnh chụp và video. Bất kể Giang Dữ Mặc muốn Cố Ngu làm gì, anh đều không hề từ chối.
Giang Dữ Mặc không muốn nhúc nhích, bảo Cố Ngu ôm cậu. Cố Ngu một khi do dự, Giang Dữ Mặc sẽ ngẩng cái đầu tròn tròn, lắc lắc điện thoại, ý là anh không có lựa chọn nào khác. Sau đó, Cố Ngu sẽ không tình nguyện làm theo lời cậu.
Chụp được mấy thứ này, Giang Dữ Mặc cho rằng đó là nước cờ đúng đắn nhất cậu từng đi.
Chuyện đêm đó ban đầu không ai hay biết, ngay cả Từ Phi Diệu cũng ngạc nhiên khi hai người họ rời sân nhanh như vậy, nhưng cũng không nghĩ ngợi gì nhiều. Chỉ là hắn rất nhanh nhận ra vài điều bất thường trong cách họ đối xử với nhau.
Trước kia, lúc Cố Ngu kéo Giang Dữ Mặc ra khỏi nhà họ Giang để nuôi, giữa hai người rất trong sáng. Thỉnh thoảng Từ Phi Diệu sẽ cảm thấy ánh mắt Cố Ngu nhìn Giang Dữ Mặc hơi lạ, nhưng phần lớn thời điểm vẫn bình thường.
Nhưng sau tiệc sinh nhật của cô Nguyên, hắn lại cùng Chu Ý Bạch hẹn Cố Ngu ra ăn cơm, Giang Dữ Mặc tự nhiên cũng bị kéo theo. Lần này, cả hai người không còn mù quáng nữa, đều đã nhận ra những điều bất thường trong cách họ đối xử với nhau.
Lúc vừa vào cửa phòng riêng, Cố Ngu gật đầu chào họ, sau đó kéo ghế ra, Giang Dữ Mặc ngồi xuống một cách rất tự nhiên, Cố Ngu ngồi bên cạnh cậu.
Chu Ý Bạch thoáng ngẩn ra, y là bác sĩ khoa ngoại, ngày thường công việc bận rộn, không thường xuyên liên lạc với Cố Ngu như Từ Phi Diệu. Lúc này y chuyển sang Từ Phi Diệu để hỏi thăm tin tức, lại phát hiện hắn trông còn ngơ ngác hơn cả y.
Hai người ngẫm nghĩ, xuất phát từ niềm tin đối với nhân phẩm của Cố Ngu, nhất thời không nghĩ theo hướng lệch lạc, mà cảm thán A Ngu thật sự coi Giang Dữ Mặc như em trai ruột mà nuôi dưỡng, nuôi đến mức không khác gì một cậu ấm trong giới thượng lưu của họ.
Cả hai đều trông da thịt non mịn, kiêu căng.
A Ngu đúng là biết cách nuôi người.
Hai người không khỏi cảm khái, sau đó thì họ đã thấy Cố Ngu nuôi người như thế nào.
Đồ ăn vừa mới được dọn lên, chén đũa đã được tráng nước ấm cẩn thận và đặt ngay trong tầm tay Giang Dữ Mặc. Hết xới cơm, rồi lại múc canh, đây còn chưa hết, sau đó còn gắp mấy món bỏ vào bát Giang Dữ Mặc.
Từ Phi Diệu nhìn kỹ, mấy món này còn đặc biệt chọn hương vị thanh đạm nhưng lại rất tươi ngon, thế này thì ăn ngon làm sao được?
Giang Dữ Mặc quả nhiên không vui, lườm Cố Ngu. Từ Phi Diệu vừa định dùng đũa chung gắp một món cay, thì nhìn thấy Cố Ngu ghé tai nói gì đó, Giang Dữ Mặc liền đỏ mặt ngoan ngoãn ăn cơm. Sau đó, Cố Ngu lúc này mới bắt đầu ăn uống.
Từ Phi Diệu liếc mắt nhìn Chu Ý Bạch vài lần, mãi đến khi Giang Dữ Mặc đi vệ sinh, hai người mới bắt được cơ hội tra hỏi Cố Ngu.
Từ Phi Diệu: "Không đúng, hai người có gì đó không đúng."
Chu Ý Bạch: "Quả thật, chưa bao giờ thấy A Ngu chăm sóc ai tận tình như vậy, không giống như em trai chút nào."
Từ Phi Diệu đột nhiên nói: "Tình nhân thì đúng hơn!"
Hai người cùng hỏi Cố Ngu rốt cuộc là chuyện thế nào?
Giang Dữ Mặc uống không ít canh, ăn lại có hơi no, cậu dạo bên ngoài chốc lát, mới quay trở lại phòng riêng. Đi đến cửa, vừa đẩy cửa hé ra một khe nhỏ, giọng nói vọng ra từ bên trong khiến Giang Dữ Mặc dừng bước.
Từ Phi Diệu khiếp sợ: "Cậu là nói, Tiểu Mặc dùng điểm yếu của cậu để khống chế cậu sao?"
Từ Phi Diệu vỗ bàn bật dậy: "Ba năm nay cậu ta được cậu nuôi nấng như con trai ruột, vậy mà lại dám uy hiếp cậu, chẳng phải là đồ vong ơn bội nghĩa sao?"
Chu Ý Bạch lại rất bình tĩnh, ám chỉ: "Cậu không giống người dễ thỏa hiệp như vậy." E rằng trong lòng cậu đã sớm có ý định, thuận thế mà chơi trò tình thú với Giang Dữ Mặc thôi.
Câu nói kế tiếp chưa nói ra, nhưng Chu Ý Bạch tin Cố Ngu cũng có thể biết y có ý gì.
Từ Phi Diệu ngẫm lại cũng đúng, lại ngồi về chỗ cũ.
Cố Ngu gỡ xương cá, cho phần thịt cá mềm vào chén Giang Dữ Mặc: "Quả thật, tôi định qua một khoảng thời gian sẽ cầu hôn với em ấy, định thời gian kết hôn luôn."
Từ Phi Diệu cảm thấy khó tin: "Nhanh như vậy sao? Cũng đúng, nếu cậu không hạ quyết tâm thì sẽ không làm vậy."
Chu Ý Bạch lại nói: "Cha mẹ cậu không có ý kiến sao?"
"Đối tượng của tôi, là tôi qua lại, chứ không phải cha mẹ tôi."
Cầu hôn? Kết hôn?
Đầu Giang Dữ Mặc hơi ong lên, nhất thời đầu óc cậu sắp loạn thành một đống hồ nhão.
Cậu sang ban công bên cạnh hóng gió một lát, cho đến khi bình tĩnh lại mới quay vào.
Giang Dữ Mặc cho rằng mình giả vờ rất tốt, giọng điệu bình tĩnh, vẻ mặt bình tĩnh, không hề có sơ hở.
Nhưng mấy năm nay cậu được Cố Ngu chiều chuộng đến mức không biết gì về thế sự, làm theo bản năng. Biểu cảm có thể giả vờ, nhưng nỗi thất vọng hiện rõ trên người nhất thời không cách nào che giấu được.
Trừ Từ Phi Diệu, những người khác đều không có thói quen uống rượu. Giang Dữ Mặc ở bên cạnh bưng nước cam nhấp từng ngụm đầy, cúi đầu, cái đầu nhỏ liều mạng vận hành.
Cầu hôn? Kết hôn? Là ai?
Giang Dữ Mặc lướt qua một lần tất cả những người khả nghi trong đầu, vẫn cứ không thể xác định được là ai.
Đột nhiên, cậu nghe thấy bọn Từ Phi Diệu đang nói chuyện trong giới có một đôi vợ chồng ân ái. Hai người họ lúc đầu cũng là liên hôn, nhưng sau khi ở chung cảm thấy đối phương cũng không tệ, ngày tháng sau đó sống rực rỡ, đều sống hạnh phúc mỹ mãn hơn so với một số nhà giàu kết hôn với danh nghĩa tình yêu đích thực.
Đúng rồi!
Cố Ngu cũng có khả năng là liên hôn với người khác. Giang Dữ Mặc nghe nói người liên hôn có lẽ ngay cả mặt cũng chưa gặp vài lần. Thay vì nói là hai người kết hôn, chi bằng nói là hai công ty kết hôn.
Cho nên có lẽ đối tượng liên hôn của Cố Ngu cũng chưa gặp vài lần, vì thế cậu mới không biết là ai.
Giọng nói yếu ớt trong lòng Giang Dữ Mặc nói có lẽ là chính cậu thì sao.
Nhưng rất nhanh đã bị kiên định phủ quyết.
Từ Phi Diệu nói đúng, cậu chỉ là kẻ vong ơn bội nghĩa dùng điểm yếu uy hiếp Cố Ngu. Tình cảm nồng nhiệt gần đây đều do cậu ép Cố Ngu làm. Cố Ngu lại không phải người thích bị ngược đãi, sao có thể thích cậu?
Hai mắt Giang Dữ Mặc bỗng sáng một chút.
Đúng ha!
Dù sao cậu cũng có thể ép Cố Ngu làm những chuyện đó, vậy thì buộc anh ấy không kết hôn chẳng phải được rồi sao?
Nghĩ đến cách giải quyết, Giang Dữ Mặc tự biết phải làm thế nào, vai cậu chợt thả lỏng, cả người không còn căng thẳng như vừa rồi.
Cậu không hề phát hiện vừa rồi họ đã trao đổi ánh mắt với nhau. Giữa chừng Cố Ngu đi ra ngoài nghe điện thoại. Từ Phi Diệu đột nhiên ngồi sang đây đặt một ly rượu trái cây xuống trước mặt Giang Dữ Mặc, nháy mắt: "Đến đây, Tiểu Mặc, anh hỏi cậu chút nhé, nếu anh Ngu của cậu muốn kết hôn, cậu sẽ chúc phúc anh ấy chứ?"
Chu Ý Bạch vỗ một cái vào cánh tay Từ Phi Diệu, khẽ cảnh cáo: "Cậu đừng nói bậy."
Từ Phi Diệu nháy mắt: "Ôi chao, tôi đây là muốn Tiểu Mặc có sự chuẩn bị tâm lý, sao lại gọi là nói bậy được chứ?"
Nếu như trước đó chỉ nghi ngờ, hiện tại chính là xác định.
Sắc mặt Giang Dữ Mặc lập tức tái nhợt như tuyết mùa đông, nhưng trong lòng cậu lại bình tĩnh lạ thường.
Cậu cười cười, hai mắt gần như híp thành một đường, vẻ mặt chân thành: "Vậy em đương nhiên phải chúc mừng anh ấy rồi, chúc anh ấy hạnh phúc."
"Nào, chúc A Ngu hạnh phúc." Từ Phi Diệu nâng ly rượu, Giang Dữ Mặc bị dẫn nâng ly cụng theo, Chu Ý Bạch không kịp ngăn cản, một ly rượu đã xuống bụng.
Cái miệng của Từ Phi Diệu có thể nói chết thành sống, hắn huyên thuyên nói một tràng dài, nói vài câu rồi lại giục Giang Dữ Mặc uống. Giang Dữ Mặc trong lòng có chuyện, hơn nữa đồ uống này lại khá ngon, cậu cứ thế uống hết ly này đến ly khác.
Đến khi Cố Ngu nghe điện thoại xong trở về.
"Ôi, A Ngu này, tôi và Ý Bạch đi tăng hai đây, đi trước nhé." Từ Phi Diệu nhanh chóng kéo Chu Ý Bạch chuồn, chỉ còn lại Giang Dữ Mặc nằm gục trên bàn.
Cố Ngu đến gần, tay vừa chạm vào mặt cậu liền nhận ra có gì đó không ổn.
Hơi nóng.
Cố Ngu nhíu mày nâng mặt cậu lên, Giang Dữ Mặc vô lực tựa vào vai anh, cả mặt đỏ bừng, ngay cả cổ cũng ửng hồng.
Cực kỳ giống dáng vẻ gợi tình trên giường của anh.
Giang Dữ Mặc khép mắt, như ngủ rồi.
Cố Ngu đặt tay cậu lên vai mình, một tay nâng mông cậu, hơi dùng sức, vững vàng bế cậu lên.
Cố Ngu suốt đường một tay bế cậu, may mà nhà hàng này nổi tiếng về sự riêng tư, suốt đường đến khi lên xe cũng không gặp ai.
Chẳng qua Cố Ngu cũng không thèm để ý nếu có gặp.
Trở lại chung cư, Cố Ngu một tay ôm cậu, cởi giày trên chân ra, bước chậm rãi vào phòng ngủ.
Thiếu niên được đặt lên giường, Cố Ngu nới lỏng cà vạt, đi vào phòng tắm xả nước vào bồn.
Tiếng nước ào ào.
Cố Ngu kiểm tra nhiệt độ nước, thấy độ ấm vừa vặn, định ra ngoài đưa cậu vào tắm, nhưng vừa quay người lại, Giang Dữ Mặc không biết xuất hiện từ lúc nào, đột nhiên xông tới ôm lấy vòng eo anh.
Ào!
Nước trong bồn tràn ra sàn nhà thành một vũng lớn. Trong bồn tắm, Cố Ngu ngồi bên trong, mặt Giang Dữ Mặc áp vào bụng anh, hai chân quỳ trên sàn ngoài bồn tắm, đường cong phần eo tạo nên một độ cong vô cùng quyến rũ.
"Ưm." Giang Dữ Mặc hơi choáng váng, cậu nhớ lại, vừa mới cử động một chút, eo sau lập tức bị Cố Ngu giữ chặt lại.
Giang Dữ Mặc hơi tránh, nói lắp bắp: "Anh làm gì vậy?"
"Việc này hẳn phải anh hỏi em,"
Bàn tay to lớn thô ráp trượt xuống theo đường cong, đi vào chỗ mềm mại như pudding, một tay ôm trọn: "Bé Mặc, em muốn làm gì?"
Giang Dữ Mặc nghe xong lời Từ Phi Diệu nói đã nghẹn một bụng tức giận, bây giờ nghe Cố Ngu nói, thì cảm thấy anh biết rõ mà còn hỏi. Tay cậu chống loạn xạ, bóp chặt đùi anh, tát một cái lên mặt anh: "Anh hư quá! Anh vậy mà muốn kết hôn! Sao anh có thể kết hôn!"
Cố Ngu: "?"
Giang Dữ Mặc khóc như mưa, vừa hung dữ nói: "Em nói cho anh biết, anh đừng nghĩ vứt bỏ em! Trên tay em có chứng cứ anh đã 'xâm phạm' em, nếu anh dám kết hôn, anh cứ chờ thân bại danh liệt đi!"
Nói xong, đồng thời cũng không chậm trễ kéo màn cửa xuống. Giang Dữ Mặc khẽ đánh vào thứ đang tinh thần sáng láng, giễu cợt nói: "Vợ sắp cưới của anh biết thứ này của anh đã bị em đùa giỡn hết rồi không? Ha, em nói cho anh biết, anh đã trêu chọc em rồi, đừng hòng bỏ rơi em."
Nói xong, Giang Dữ Mặc hạ quyết tâm muốn khiến Cố Ngu 'nếm mùi', đầu vùi xuống.
"Suỵt." Cố Ngu nhíu mày, nắm trọn phần mềm mại trong lòng bàn tay. Trong tiếng ho sặc của Giang Dữ Mặc, anh nắm lấy hàm dưới của cậu để cậu nhả ra, rồi kéo cậu dậy.
"Em ngốc hay sao vậy? Trong bồn toàn là nước, sao lại bất cẩn thế hả?" Cố Ngu vỗ lưng cậu: "Đỡ hơn chưa?"
Giang Dữ Mặc đỏ hoe mắt lên án: "Đều tại anh!"
Cố Ngu dỗ cậu: "Được được được, do anh hết."
"Đều là lỗi của anh!"
"Đúng đúng đúng, là lỗi của anh."
Giang Dữ Mặc liếc nhìn anh: "Anh có phải đang qua loa với em không? Không, không phải anh đang qua loa với em! Trong lòng anh nhất định cảm thấy em rất ngốc, vậy mà lại muốn ở bên anh cả đời."
Cố Ngu trong lòng mềm nhũn, anh đỡ lấy eo cậu, kéo cậu ngồi lên người: "Thật ra, vợ sắp cưới của anh... ưm."
"Em không muốn nghe anh nói về vợ sắp cưới của anh!" Giang Dữ Mặc dựng mày: "Anh há miệng nói chẳng mấy chữ là em thích nghe! Dứt khoát đừng nói nữa! Làm luôn đi!"
Giang Dữ Mặc một tay bịt miệng Cố Ngu, cau mày, bàn tay kia vòng ra phía sau tự giúp mình.
Cố Ngu cảm thấy Giang Dữ Mặc càng ngày càng mê người, anh cử động một chút, mặt đã bị tát một cái: "Đừng nhúc nhích!"
Không đau, đến một dấu vết cũng chẳng để lại, nhưng âm thanh giòn vang đánh thức sự hung tính của Cố Ngu, ánh mắt rất dữ, như muốn nuốt chửng Giang Dữ Mặc.
Sự thật chứng minh, cảm giác của Giang Dữ Mặc không sai.
Cố Ngu quả thật muốn nuốt chửng cậu.
Trong bồn tắm, nước gợn sóng, hơi nóng dâng trào. Dưới vòi hoa sen, gạch men sứ sau lưng lạnh lẽo, phía trước nóng bỏng. Anh dịu dàng bảo vệ đầu cậu, nhưng động tác lại hung ác, dã tính, hung hăng cắn lấy đầu lưỡi cậu.
Giang Dữ Mặc thần hồn điên đảo, nức nở ưm ư không ngừng.
Hức, sắp bị nuốt chửng rồi.
Trong phòng tắm hơi nóng mịt mờ, phủ lên không khí một lớp sương trắng mờ ảo.
Đầu lưỡi vừa thè ra giữa không trung đã bị Cố Ngu ngậm lấy, tinh tế cắn mút. Cậu đột nhiên hừ một tiếng, vài phút sau thì mọi thứ quy về yên tĩnh.
Lần tắm này rất lâu, hơn một tiếng sau Giang Dữ Mặc mới chân chính nằm trên giường.
Cậu nhắm mắt lại thành thạo tìm được vị trí, chóp mũi dụi dụi vào cơ ngực rắn chắc của người đàn ông, cắn một cái như trả đũa, cuối cùng thật sự hết sức lực chỉ có thể hậm hực chìm vào giấc ngủ.
Cố Ngu véo má cậu, nhìn cậu né tránh vùi sâu vào ngực mình hơn: "Tạm thời tha cho em trước."
Hôm sau, lúc Giang Dữ Mặc tỉnh lại, cảm thấy ngực ẩm ướt, ngứa ngáy. Cậu mở bừng mắt, một mái đầu đen nhánh vùi ngay ngực cậu.
Giang Dữ Mặc nhìn chằm chằm xuống mũi thẳng cao, nhanh chóng bị đôi môi hồng nhạt thu hút sự chú ý.
Giang Dữ Mặc nắm lấy tóc anh, một lúc muốn ôm chặt, một lúc lại muốn đẩy ra. Trên ngón tay nắm lấy tóc đen có ánh tím ẩn hiện, Giang Dữ Mặc trợn tròn mắt, buông tóc ra, hướng ngón tay về ánh nắng chiếu vào từ bên ngoài.
Chiếc nhẫn đá quý màu tím lấp lánh dưới ánh mặt trời.
Cậu hơi cắn nhẫn. Cứng đến gãy răng.
Giang Dữ Mặc ngơ ngẩn nhìn chăm chú, Cố Ngu không biết từ lúc nào đã dừng lại động tác, chống người phía trên cậu, nhìn cậu một cách dịu dàng.
Giang Dữ Mặc không kìm được nước mắt tuôn trào.
"Em không vui sao?" Cố Ngu đau lòng nhíu mày, ngón cái cẩn thận lau đi nước mắt nơi khóe mắt: "Không vui sao em?"
"Không phải, em, chiếc nhẫn này, tại sao?" Giang Dữ Mặc cũng không muốn mất mặt như vậy, chỉ là cảm xúc cậu nhất thời lên xuống quá lớn, nước mắt thật sự không cản được. Cậu ổn định tâm trạng, khi lên tiếng lại giọng nói bọc giọng mũi: "Tại sao? Cái này, không phải anh muốn tặng cho vợ sắp cưới của anh sao?"
Cố Ngu cười bất lực: "Anh muốn tặng thật, nhưng ai nói là vợ sắp cưới chứ?"
Bé mèo khóc nhè: "Hả?"
Cố Ngu véo chóp mũi cậu, há miệng cắn mút đôi môi mềm mại của cậu: "Bộ không thể là chồng sắp cưới sao?"
Giang Dữ Mặc ngây người chừng vài phút, rồi sau đó vui mừng khôn xiết, cậu nuốt nước miếng: "Em, em sao?"
Cố Ngu khẽ động hông, nhìn chằm chằm gò má ửng hồng của Giang Dữ Mặc: "Em cảm thấy còn có ai khác sao?"
Giang Dữ Mặc nhìn chằm chằm chiếc nhẫn, trái tim cũng sắp nhảy ra ngoài.
"Dù sao, anh có 'điểm yếu' trên tay em. Nếu không giữ chặt em bên mình, em phát tán mấy thứ đó ra ngoài, khiến danh dự anh đi tong, thân bại danh liệt thì sao?" Cố Ngu đẩy chân cậu ra, thong thả ung dung tiến vào, khẽ rên một tiếng. Đôi mắt trên thương trường khiến đối thủ không rét mà run, lúc này lại tràn đầy nhu tình, anh khẽ cười: "Em nói đúng không?"
Giang Dữ Mặc cũng phản ứng lại, cậu không ngốc, trái ngược còn rất thông minh.
Lập tức hiểu ra rằng những lời uy hiếp của cậu trước đó đối với Cố Ngu mà nói giống như một trò tình thú, cho nên họ vẫn luôn đang chơi trò tình thú cưỡng ép nào đó sao?
Giang Dữ Mặc xấu hổ đỏ hết cả người, đẹp cực, nhưng còn cãi bướng: "Hừ, còn phải xem biểu hiện của anh có làm em hài lòng không đã, rồi em mới cân nhắc có nên tha cho anh không."
Giọng Cố Ngu mang theo lười biếng khàn khàn: "Vậy anh cần phải nỗ lực một chút khiến em hài lòng."
Giống như đang lênh đênh trên mặt nước, Giang Dữ Mặc cắn chiếc nhẫn trên ngón tay, chân lỏng lẻo móc lấy eo hông. Trong tầm mắt mông lung, Cố Ngu cầm lấy điện thoại, nhắm vào 'cửa nhỏ': "Đầu tiên, cứ từ giờ trở đi. Mỗi ngày thêm một 'điểm yếu', ưm, để em mỗi ngày xóa một cái cũng không xóa hết."
Quá xấu hổ.
Giang Dữ Mặc đưa tay định cướp lấy, lại bị ra sức tấn công vào 'điểm yếu', ngã xuống như bị điện giật, sau đó đã bị đè lại, trở mình nằm sấp trên giường. Cuối cùng hình ảnh 'màn thầu lớn mềm mại kẹp xúc xích' đều bị chụp lại. Vài năm sau, vào buổi tối ngày hai người kết hôn, những 'điểm yếu' đó được chiếu trọn trên ba mặt tường. Giang Dữ Mặc bị Cố Ngu hung hăng bắt nạt, từ trước ra sau, từ nghiêng sang thẳng, lặp lại toàn bộ chu trình, lại chụp thêm không ít 'điểm yếu' mới.
Giang Dữ Mặc có nhiều 'điểm yếu' của anh trong tay như thế, Cố Ngu cả đời cũng không thể thoát khỏi lòng bàn tay Giang Dữ Mặc.