106. Ngoại truyện 14

Cải Tà Quy Chính Tôi Bẻ Cong Nam Chính Rồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 106 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Từ Phi Diệu mất một lúc để nói với Giang Dữ Mặc rằng cậu độc thân từ khi sinh ra, đừng nói là chồng, đến một người bạn nam có chút tình cảm cũng không có.
Hơn nữa Cố Ngu là bạn tốt của hắn, nếu hai người họ ở bên nhau, không thể nào hắn lại không biết.
Giang Dữ Mặc vẫn tỏ vẻ không tin.
"Tôi nhớ rõ mọi thứ." Cậu chỉ chỉ đầu: "Ký ức sẽ không lừa tôi. Sự thật chỉ có một! Hai người chúng tôi đã bí mật hẹn hò, lừa anh đấy!"
Giang Dữ Mặc gật đầu lia lịa: "Bị anh biết thì chắc chắn sẽ như hôm nay vậy, lừa anh là hoàn toàn đúng đắn."
Thấy cậu ấy cứng đầu, nói thế nào cũng không nghe lọt tai.
Từ Phi Diệu ôm đầu hét to, như có chó điên đuổi phía sau: "Bác sĩ! Bác sĩ!"
'Mình rốt cuộc đã kết bạn với Từ Phi Diệu bằng cách nào vậy?'
Giang Dữ Mặc bĩu môi, lộ rõ vẻ chán ghét, trầm tư một lát rồi cho ra kết luận: "Chắc chắn là vì tôi quá thiện lương, nên mới vì thương hại cái đầu óc có vấn đề của anh ta, mà làm bạn với anh ta."
Ừm, hợp tình hợp lý.
Bác sĩ vừa mới ngồi xuống uống miếng nước đã bị kéo đến nghe Từ Phi Diệu kể lại tình trạng bệnh cuống quýt, hắn kêu 'suỵt' một tiếng rồi bịt tai lại: "Dừng! Để bệnh nhân tự nói!"
Giang Dữ Mặc càng thêm cảm thấy mình có thể làm bạn với Từ Phi Diệu vô duyên như vậy, thật sự quá tốt bụng.
Giang Dữ Mặc nặng nề thở dài, không hiểu sao khi nhìn thấy ánh mắt chán ghét tương tự trong mắt vị bác sĩ, trong lòng cậu chợt có cảm xúc: "Vừa rồi tôi đột nhiên đau đầu như búa bổ, sau đó thì khôi phục một phần ký ức. Trong trí nhớ toàn là những hình ảnh khi tôi và chồng ở bên nhau."
"A a a! Nhưng cậu ấy vốn dĩ không có người yêu." Từ Phi Diệu hét lên, túm lấy cổ áo bác sĩ lắc lắc: "Bác sĩ, anh kiểm tra lại một chút xem cậu ấy có phải bị hoang tưởng không!"
Bác sĩ bị lắc đến choáng váng, đầu óc ong ong.
Giang Dữ Mặc lạnh lùng trừng mắt, mỗi khi liếc nhìn Từ Phi Diệu, cậu lại không nhịn được lộ ra vẻ mặt chán ghét như nhìn thấy thứ gì đó cực kỳ khó chịu.
Cậu nói về sinh nhật của Cố Ngu, anh đang ở đâu, ngày thường tạm gác công việc để kiên trì tập luyện một tiếng mỗi ngày trong phòng tập thể dục, buổi tối thích ngắm trời đêm thưởng thức rượu vang đỏ sau giờ làm, có khi còn đọc sách hoặc xử lý một vài công việc cho ngày hôm sau.
Anh không thích ăn cay, thức ăn thanh đạm, những việc này chỉ cần để ý một chút là có thể biết, nhưng Giang Dữ Mặc ngay cả cỡ nhẫn, số đo vòng eo, vòng ngực, và cỡ giày của Cố Ngu cũng đều biết rõ.
Một vài chuyện rất riêng tư nếu không phải người thân cận thì căn bản không thể nào biết được.
"Nhưng… nhưng mà các cậu vốn dĩ chưa gặp nhau mấy lần…" Từ Phi Diệu lần này có hơi dao động, cố gắng tìm lý do phản bác: "Hơn nữa tôi không nghe A Ngu từng nói cậu ấy thích người đồng giới..."
Hắn nghi ngờ A Ngu có lẽ ngay cả tên của Giang Dữ Mặc cũng không rõ.
Nhưng thái độ của Giang Dữ Mặc chắc chắn như vậy, hơn nữa cậu ấy thực sự đã tiết lộ rất nhiều thông tin cùng một lúc, thậm chí còn hiểu Cố Ngu rõ hơn cả hắn.
Phát hiện Từ Phi Diệu còn đang nghi ngờ, Giang Dữ Mặc trực tiếp tung ra chiêu cuối: "Hừ, tôi còn biết, ở gần bắp đùi trong của Cố Ngu có một nốt ruồi đen rất nhỏ."
"Đờ mờ đờ mờ đờ mờ!" Từ Phi Diệu bật dậy như bị kim châm vào mông, hắn đè lưng bác sĩ, đẩy anh ta ra khỏi phòng bệnh, xoay người đóng sầm cửa lại, dựa lưng vào cửa trừng mắt nhìn thiếu niên thân hình gầy gò, sắc mặt hơi tái trên giường bệnh: "Sao cậu lại biết?"
Giang Dữ Mặc trợn trắng mắt.
Vừa nãy đã nói cậu và Cố Ngu quen nhau rồi, biết những việc này không phải đương nhiên sao?
Từ Phi Diệu không chỉ đầu óc có vấn đề, chỉ số thông minh còn đáng ngờ hơn cả người có vấn đề, những điều đã nhấn mạnh rất nhiều lần mà vẫn còn hỏi…
Từ Phi Diệu rối bời, mãi vẫn không sắp xếp được suy nghĩ cho rõ ràng.
Giang Dữ Mặc sau khi kiểm tra chỉ bị chấn động não rất nhẹ, hơn nữa cũng không có triệu chứng choáng váng, nôn mửa hay gì khác, sau khi nằm viện theo dõi hai ngày, cậu liền xuất viện.
Bởi vì hiện tại trong đầu cậu chỉ có những ký ức liên quan đến Cố Ngu, còn những chuyện khác thì hoàn toàn không biết gì, hơn nữa Giang Dữ Mặc là bị xe đụng trên địa bàn của Từ Phi Diệu, và Từ Phi Diệu lại rất thích cậu em trai Giang Dữ Mặc này, nên Từ Phi Diệu tự thấy mình có trách nhiệm chăm sóc Giang Dữ Mặc.
Cho nên Từ Phi Diệu liền đưa Giang Dữ Mặc đến nơi mà họ từng thường xuyên đến: "Thế nào? Nhớ ra rồi chưa?"
Giang Dữ Mặc lắc đầu: "Chẳng nhớ được gì cả."
Cậu có hơi bực bội, móng tay đều bị cắn đến rách nát: "Không phải, Cố Ngu rốt cuộc có chuyện gì? Anh ấy tại sao không tới tìm tôi? Chẳng lẽ chúng tôi đang cãi nhau mà chia tay?"
Nhưng không đúng, trong trí nhớ họ rõ ràng rất ân ái mà!
Từ Phi Diệu đảo mắt.
Hắn đã khéo léo dò hỏi A Ngu, nhưng rất đáng tiếc, hắn cũng không nhận được câu trả lời chính xác.
Nhưng Giang Dữ Mặc biết được một vài điều rất bí ẩn, mà người khác căn bản không thể nào biết được.
Trong lòng hắn đối với việc hai người quen nhau, cũng chỉ tin 50-50 mà thôi.
"Thôi, biết ngay không thể trông chờ anh." Giang Dữ Mặc lẩm bẩm xong, lấy ra chiếc điện thoại mới mua khi xuất viện hôm nay, điện thoại cũ bị mất vì sự cố trước đó, cậu đành phải mua một cái mới.
Sim điện thoại cũng mua mới, trong đó trống trơn, không có lấy một số liên lạc.
Nhưng Giang Dữ Mặc lại nhớ rõ trong lòng số của Cố Ngu, Từ Phi Diệu kinh hãi nhìn cậu trực tiếp bấm số điện thoại riêng của A Ngu, há hốc mồm nhìn trân trối.
Sau khi điện thoại chuông reo vài tiếng thì được kết nối, giọng nói trầm thấp truyền qua điện thoại, với chút tạp âm nhỏ càng khiến nó thêm cuốn hút, giọng anh cũng có vẻ hờ hững: "Alo? Xin hỏi là ai?"
Giọng nói này vừa xa lạ lại vừa quen thuộc, có lẽ vì đã mấy ngày không liên lạc?
Thật là bị Từ Phi Diệu làm cho sai lệch, người đó đầu óc có vấn đề, lời nói phải nghe một cách có chọn lọc và suy xét.
Ký ức sẽ không lừa người.
Giang Dữ Mặc gạt bỏ nghi ngờ chợt xuất hiện trong đầu, khác với giọng điệu khi nói chuyện với Từ Phi Diệu, cậu lập tức tự nhiên mà bắt đầu chỉ trích người đàn ông ở đầu dây bên kia, trong khi người yêu nằm viện mấy ngày mà anh ta chẳng đến thăm lấy một lần: "Cố Ngu! Em biết em có lẽ đã chọc anh giận, nhưng em cũng bị bệnh nằm viện rồi, anh cũng không tới thăm em, anh không thấy mình quá đáng sao!"
Khi mới mở miệng còn có chút không quen, nhưng càng nói ngữ điệu và thần thái càng trở nên tự nhiên, thân mật hơn, khí thế dâng trào mạnh mẽ!
Đầu dây bên kia im lặng vài giây, miệng vừa định mở lời.
Giang Dữ Mặc như thể đã đoán trước, liên tục nói hết câu này đến câu khác, chặn họng anh, cũng ngăn luôn hành động muốn cúp máy của anh ta.
"Hừ! Anh có phải muốn nói, em gọi nhầm số rồi không? Anh có phải còn muốn nói anh không có người yêu, chưa từng yêu đương bao giờ đúng không? Được lắm! Em đã bảo tại sao Từ Phi Diệu lại không biết hai chúng ta đang hẹn hò, chắc chắn là vì anh ghét bỏ em, không muốn thừa nhận thân phận của em!"
"Em thấy anh ngay từ đầu đã muốn vứt bỏ em bất cứ lúc nào rồi. Nếu là tình yêu đích thực của anh, sao anh có thể nỡ lòng yêu đương bí mật với em chứ! Không ngờ Cố Ngu anh lại là loại người như vậy! Đồ tồi! Từ Phi Diệu anh và anh ta là bạn tốt, anh cũng là đồ tồi! Cút đi!!"
Giang Dữ Mặc càng nói càng tức, trong trí nhớ quan hệ giữa cậu và Cố Ngu thật sự quá ấm áp và mê đắm, Giang Dữ Mặc một khi đã đắm chìm vào thì rất khó thoát ra.
Điện thoại bị quăng cái 'bộp' xuống đất, Giang Dữ Mặc liếc ngang Từ Phi Diệu miệng há hốc ra đủ nuốt trọn một hai bóng đèn, ánh mắt chán ghét đã ăn sâu vào tiềm thức lại trỗi dậy, cậu một tay đẩy người ra ngoài cửa: "Nhìn thấy anh là phiền! Anh cũng cút đi!"
Từ Phi Diệu quá sốc, nhất thời không kịp phòng bị, cho đến khi cửa đóng sầm lại trước mắt, hắn chợt giật mình hoàn hồn, gõ cửa lớn tiếng giải thích: "Không phải, Tiểu Mặc, tôi không giống với A Ngu, tôi không phải đồ tồi, không phải, phì! A Ngu cậu ấy không phải là đồ tồi!"
Bên trong không có một tiếng động nào.
Từ Phi Diệu xoa xoa giữa hai lông mày, đợi đến khi ngồi vào chiếc xe thể thao sang trọng trong bãi đỗ xe ngầm, Từ Phi Diệu đột nhiên đập mạnh vào vô lăng: "Từ từ! Đây hình như là nhà tôi nhỉ, tôi bị đuổi ra khỏi nhà tôi?"
"… Thôi, việc cấp bách bây giờ là vẫn nên đi tìm A Ngu trước đã."