113. Ngoại truyện 21: Xuyên không về 25 năm trước (1)

Cải Tà Quy Chính Tôi Bẻ Cong Nam Chính Rồi

Ngoại truyện 21: Xuyên không về 25 năm trước (1)

Cải Tà Quy Chính Tôi Bẻ Cong Nam Chính Rồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 113 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đây là một buổi trưa bình thường.
Giang Dữ Mặc bị ánh nắng chiếu vào mắt đánh thức. Cậu khẽ cử động cơ thể, toàn thân đau nhức như vừa leo núi Thái Sơn về, cảm giác như sắp tan ra từng mảnh.
Hai người đã bên nhau bảy năm. Người khác thường nói về "lời nguyền" bảy năm*, nhưng Giang Dữ Mặc và Cố Ngu dường như không hề gặp phải sự bối rối này. Cố Ngu ra nước ngoài công tác nửa tháng, mới trở về hôm qua.
* Thất niên chi dương (七年之痒): có nghĩa là tình yêu sẽ bước vào giai đoạn nguy hiểm sau bảy năm. Người ta tin rằng nếu vượt qua được “thất niên chi dương” thì đôi lứa sẽ bên nhau đến đầu bạc răng long.
Câu nói "tiểu biệt thắng tân hôn"* quả nhiên không sai. Hai người họ cuồng nhiệt trên giường, từ nửa đêm quấn quýt không rời cho đến gần sáng.
* Tiểu biệt thắng tân hôn (小别胜新婚): gặp gỡ sau ít ngày xa cách còn mãnh liệt hơn tân hôn.
Cho dù đã ngủ, Cố Ngu vẫn như lo Giang Dữ Mặc sẽ bỏ chạy, ôm cậu thật chặt vào lòng từ phía sau.
Có lẽ vì chuyến công tác quá mệt mỏi, Giang Dữ Mặc chậm rãi chui ra khỏi vòng tay Cố Ngu. Người đàn ông vẫn chưa tỉnh, anh lúc ngủ trông vô cùng vô hại, nhưng Giang Dữ Mặc biết anh đã lăn lộn trên thương trường nhiều năm, sớm đã không cần tức giận cũng toát ra vẻ uy nghiêm, chỉ cần một ánh mắt thôi cũng đủ khiến nhân viên run rẩy chân tay.
Nhưng Giang Dữ Mặc không sợ anh, bởi vì trước mặt cậu, Cố Ngu dường như càng ngày càng trẻ con, còn dính người hơn cả kẹo mạch nha.
Giang Dữ Mặc vừa mới vào phòng tắm rửa mặt được một lát, Cố Ngu đã như có radar, nhắm nghiền mắt tiến vào ôm lấy cậu. Anh cúi người, dụi đầu vào cổ cậu, kiên quyết cọ tới cọ lui, đôi môi vô tình in xuống mấy nụ hôn phớt. Suốt quá trình, hai mắt anh cũng chưa mở, vẻ mặt buồn ngủ không chịu nổi nhưng lại không nỡ buông cậu ra.
Giang Dữ Mặc phun bọt kem đánh răng, bị dụi đến ngứa nên né sang bên: "Ha ha ha ha, mấy nhân viên của anh mà biết anh dính người thế này thì sao nhỉ?"
Cứ y như một cục bột nếp.
"Cho dù biết họ cũng không dám nói gì." Người đàn ông vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, giọng nói khàn khàn còn mang theo một tia lười biếng.
Giang Dữ Mặc cảm thấy mình như đang cõng một chú Koala. Hai mắt cậu híp lại thành một khe vì cười, lắc lư cơ thể. Cố Ngu gác cằm lên vai Giang Dữ Mặc như một hình nộm khổng lồ, thỉnh thoảng nhắm mắt lại há miệng tiếp nhận sự giúp đỡ của Giang Dữ Mặc.
Đánh răng súc miệng xong, hai người lặng lẽ hôn nhau, Cố Ngu lúc này mới coi như hoàn toàn tỉnh táo.
Dì đã nấu xong bữa trưa, đặt trên bàn ủ ấm. Tối hôm qua kịch liệt như vậy, hôm nay liền ăn rất thanh đạm, nhưng trong sự thanh đạm vẫn có tôm hùm và nhiều loại thịt khác, được nấu mềm rục, thơm ngọt.
Cố Ngu đã bận rộn hơn nửa tháng, hôm nay đặc biệt dành ra một ngày để dẫn Giang Dữ Mặc cùng đi ra ngoài chơi.
Hai người cùng ra ngoài, Giang Dữ Mặc đột nhiên hơi khựng lại: "Anh chờ chút, em quên mang theo điện thoại rồi."
Cậu xoay người trở vào lấy, rồi lần nữa mở cửa bước ra: "Rồi, anh ơi, chúng ta…"
Giọng cậu nghẹn lại, trợn tròn mắt nhìn đường phố người qua lại tấp nập trước mặt.
'Đệt đệt đệt! Hệ thống, giờ tao đang ở đâu đây?'
Hệ thống đang chìm đắm trong thế giới internet, bị một tiếng gọi của ký chủ triệu hồi. Khoảnh khắc nhìn rõ bốn phía, nó cũng ngơ ngác.
[Ký chủ đừng nóng vội! Chờ tôi kết nối mạng!]
Tốc độ mạng của hệ thống rất nhanh, chỉ mấy phút đã mang theo một tin tức lớn trở về: [A a a! Ký chủ, chúng ta bây giờ hình như đã đến...]
Giang Dữ Mặc đứng bên ngoài cửa hàng bán TV, qua lớp kính nhìn chằm chằm đồng hồ điện tử treo trên tường, gần như nói ra cùng lúc với hệ thống: "Hai mươi lăm năm trước…"
Ngày tháng năm đỏ rực trên đồng hồ điện tử chưa bao giờ chói mắt như bây giờ. Cậu có hơi hoảng hốt, trong tiếng kêu hoảng sợ của hệ thống, một phỏng đoán chợt lóe lên trong đầu.
Cậu bảo hệ thống tra xét một địa chỉ, không chậm trễ chút nào, chạy theo tuyến đường đã vẽ sẵn trong đầu.
Vừa mới đầu bước chân còn có chút loạng choạng, nhưng rất nhanh cậu càng chạy càng nhanh, hai chân gần như tạo thành tàn ảnh. Gió thổi lên tóc cậu, ánh nắng vàng như từng đốm vụn rơi vào trong ánh mắt.
Chỉ là lúc sắp đến nơi, Giang Dữ Mặc lại rất nhanh giảm tốc độ, không vội vàng đi truy tìm bóng người xa xăm nào đó như hệ thống nghĩ.
Hệ thống nhìn ký chủ đi qua đi lại nơi cách một con phố, như thể người xa quê ra ngoài nhiều năm, càng về gần đến quê thì trong lòng càng hồi hộp khi về nhà.
[Ký chủ, anh không sao chứ?]
Giang Dữ Mặc căng thẳng xoa tay, biểu cảm trên mặt sống động đến mức hệ thống cũng muốn chụp lại cho Cố Ngu xem.
"Mày nói xem lát nữa tao nên chào hỏi với bà ấy như thế nào? 'Xin chào' có thể quá trịnh trọng, khó gần không? Nhưng nếu nói 'Hi' có thể quá tùy tiện không? Hơn nữa tao nên gọi bà ấy như thế nào? Từ từ, bà ấy bây giờ hẳn nhỏ hơn tao..."
Giang Dữ Mặc chợt thấy choáng váng, đỡ trán tính toán một chút, vẻ mặt hoảng hốt: "Mẹ tao bây giờ nhỏ hơn tao năm tuổi, mẹ nó! Nếu anh trai ở đây thì tốt rồi."
Cố Ngu luôn luôn chín chắn, điềm tĩnh hơn cậu, suy nghĩ cũng toàn diện hơn. Cho dù gặp phải loại chuyện ly kỳ này, anh cũng nhất định có thể nghĩ ra chủ ý thích hợp hơn.
Trong lúc Giang Dữ Mặc đang do dự, liên tục phủ định mấy ý nghĩ trong lòng, một chiếc Audi chậm rãi dừng lại bên kia đường. Giang Dữ Mặc cũng không biết vì sao, trong lòng khẽ động, ngẩng đầu như có cảm giác, rồi thấy gương mặt cậu làm sao cũng sẽ không quên trên ghế lái.
Tuy rằng cha cặn bã trông trẻ hơn rất nhiều so với sau này, nhưng ông ta lúc này chẳng khác gì với lúc đưa bé Giang Dữ Mặc đi 5 năm sau.
Giang Dữ Mặc liếc mắt một cái đã nhận ra, tức thì mắt lộ ra vẻ hung ác, đặc biệt là lúc nhìn thấy ông ta ôm hôn người phụ nữ trẻ tuổi ở ghế phụ, nắm tay cậu cứng lại.
Người phụ nữ xuống xe, nụ cười trên mặt cho đến khi ô tô rời đi mới dần dần biến mất, thay vào đó là khuôn mặt thoáng buồn rầu.
Cô đã có dấu hiệu mang thai, bụng lớn trông đại khái ba tháng rồi. Cô không lập tức quay về tòa nhà cư dân cũ phía sau, mà chậm rãi đi đến băng ghế dài bằng gỗ dưới một cây đa cổ thụ rồi ngồi xuống.
Hệ thống rong ruổi nhiều năm trên mạng, đối với chuyện này không chút nào giữ kẽ, nói bốc nói phét: [Bà ấy hình như trông không hề vui tí nào. Hiện tại lúc này, ừm, đã tạm nghỉ học. Chẳng lẽ đang lo âu vì tạm nghỉ học?]
Tất cả cảm xúc đều yên lặng lại vào khoảnh khắc nhìn thấy người. Hệ thống không nhận được câu trả lời, thật cẩn thận liếc nhìn vẻ mặt ký chủ, quyết định im tiếng không nói.
Lúc Giang Dữ Mặc ra ngoài rõ ràng vừa mới sau giờ trưa, nhưng đi vào nơi này chẳng qua mới trong chốc lát, lúc này đã gần hoàng hôn.
Giang Dữ Mặc đến cửa hàng đồ uống gần đó mua ly đồ uống lạnh, loanh quanh chốc lát. Vào lúc người phụ nữ đứng dậy định về nhà, cậu không cẩn thận va vào vai cô, đồ uống trong tay đổ hết lên người mình.
"A, rất xin lỗi, rất xin lỗi, anh ổn chứ?" Giọng nói của người phụ nữ dịu dàng thân thiết đúng như cậu nghĩ.
Trong lòng Giang Dữ Mặc thầm muốn giết chết Giang Hoa Dung, nhưng trên mặt lại hoàn toàn không bận tâm chút nào: "Tôi không sao. Không trách cô, là tôi không chú ý đường đi."
Cậu hôm nay mặc áo hoodie màu trắng, nguyên một ly cà phê đổ hết lên trên, từng mảng lớn vết ướt màu nâu trên áo hoodie trắng tuyết. Giang Dữ Mặc khẽ thở dài, mày nhíu lại: "Nhưng không đến kịp cuộc hẹn vào lát nữa. Giờ về thay quần áo cũng không còn kịp rồi."
Người phụ nữ cũng chính là Chu Thiến cũng không hiểu sao. Người đàn ông trưởng thành rõ ràng lớn hơn mình, nhưng cô đối với dáng vẻ hơi mang ưu sầu này của cậu, trong lòng không hề báo trước hơi mềm nhũn: "Tôi ở ngay gần đây, nếu anh không ngại, chỗ tôi có quần áo có thể cho anh mượn."
Giang Dữ Mặc trong lòng vui vẻ: "Thật sao? Ơ, nhưng liệu có quấy rầy cô quá không."
Chu Thiến theo tầm mắt cậu nhìn xuống bụng mình, tay mất tự nhiên sờ sờ: "Không đâu."
Hai người cùng đi vào con hẻm mà Giang Dữ Mặc đã đi vô số lần sau khi lớn lên. Hiện tại còn chưa cũ kỹ như sau này, bước lên sàn nhà bằng gỗ hiện giờ còn chưa kẽo cà kẽo kẹt. Đẩy ra cánh cửa chống trộm, căn phòng nhỏ hẹp ấm áp tức thì hiện ra trước mặt Giang Dữ Mặc.
Căn nhà nhỏ nhưng được trang bị đầy đủ tiện nghi, sofa, bàn, tủ, bát đĩa vân vân, đủ loại gia cụ có vị trí cũng không có gì khác với ngày sau.
Chu Thiến mời người ngồi xuống sofa, lại rót ly nước ấm cho cậu: "Anh chờ tôi một chút nhé."
Giang Dữ Mặc nhìn quét bốn phía với ánh mắt ngạc nhiên lại hoài niệm, dáng vẻ cầm ly nước vô tội như một chú mèo. Nghe thấy động tĩnh thì quay đầu về nhìn Chu Thiến, dáng vẻ đó khiến lòng cô mềm đi.
"Bộ này anh hẳn có thể mặc." Chu Thiến hiện tại đang mang thai, bắt đầu mập lên và phù nề, mua quần áo đều thiên về cỡ lớn, mang tính nam tính hóa, mặc kệ kiểu dáng chỉ lấy sự thoải mái là chính. Bộ cô lấy cho Giang Dữ Mặc là một chiếc áo sơ-mi có cảm giác thiết kế, bên trái để trắng một khoảng lớn, bên phải thì là vòng ngọc trai có tua, sạch sẽ tinh xảo.
"Bộ này đẹp như vậy, thật sự muốn cho tôi?" Giang Dữ Mặc ngạc nhiên nói.
Chu Thiến vốn có hơi mất mát vì mình không mặc được, nhưng không biết vì sao, nhìn thấy dáng vẻ này của Giang Dữ Mặc, nỗi u sầu trong lòng thế nhưng vơi bớt phần nào: "Anh thích là được rồi."
Giang Dữ Mặc: "Tôi đương nhiên thích rồi!"
Giang Dữ Mặc đi thay đồ. Cậu thân hình cao gầy, được Cố Ngu nuôi rất tốt. Loại quần áo quá mức tinh xảo này trên người cậu cũng không có vẻ nữ tính chút nào, ngược lại có sự tinh xảo khó có thể miêu tả.
Chu Thiến khen không ngớt, Giang Dữ Mặc sắc mặt đỏ bừng, hiếm khi cảm thấy đôi phần thẹn thùng.
Cậu sờ sờ vạt áo, đây là lần đầu tiên cậu nhận được món quà mẹ tặng. Trong vô thức, đôi mắt cậu chợt đong đầy nước. Không muốn để Chu Thiến nhận thấy khác thường, cậu chớp mắt vài cái.
Vốn dĩ thay đồ thì nên đi rồi, nhưng Giang Dữ Mặc còn muốn ở lại trong chốc lát, liền tìm cớ nói người yêu bận việc, hủy cuộc hẹn rồi.
Dáng vẻ mất mát khiến Chu Thiến an ủi cậu. Dần dần hai người bắt đầu trò chuyện, không lâu sau, Giang Dữ Mặc đã khiến Chu Thiến bật cười, những nỗi lo lắng trên gương mặt cô cũng vơi đi phần nào.
Chỉ là trò chuyện rồi trò chuyện, cô nghĩ đến điều gì đó, không khỏi buông một tiếng thở dài.
Giang Dữ Mặc không biết có thể ở đây bao lâu, cậu rất muốn vạch trần bộ mặt thật của Giang Hoa Dung, nhưng vẫn luôn không tìm được cách gì. Nghe thấy cô thở dài, cậu lập tức ngồi bên cạnh quan tâm hỏi thăm: "Sao đột nhiên thở dài? Có tâm sự gì, có lẽ có thể nói với tôi?"
Chu Thiến rõ ràng biết người này còn lớn tuổi hơn mình, nhưng không biết có phải vì cậu trông quen thuộc không, rất khó nói ra lời từ chối với cậu. Nhưng dù sao cũng đề cập đến chuyện riêng tư, có hơi khó mở lời.
Giang Dữ Mặc thì giống như trong lúc lơ đãng hỏi về người yêu của cô. Chu Thiến một nửa buồn rầu một nửa ngọt ngào, nói người yêu công việc bận quá, tính sau khi sinh con ra rồi kết hôn.
"Đúng rồi, anh ấy họ Giang, anh cũng họ Giang, nói không chừng mấy trăm năm trước các anh còn là người một nhà!" Chu Thiến đột nhiên phản ứng lại, vỗ tay nói.
Hệ thống: [Nào cần đến mấy trăm năm trước…]
"Hửm? Vậy thật đúng là trùng hợp. Anh ta tên gì? Nói không chừng tôi thật sự quen biết anh ta đấy."
"Anh ấy tên Giang Hoa Dung."
Vừa dứt lời, sắc mặt Giang Dữ Mặc liền trở nên có chút quái lạ.
Chu Thiến như có cảm giác, sắc mặt có chút chần chờ: "Sao vậy? Sẽ không thật sự trùng hợp như vậy chứ? Anh quen biết thật?"
"Tôi quả thật biết một người tên Giang Hoa Dung, nhưng người nọ anh ta đã kết hôn rồi, đều có một đứa con, vợ anh ta gần đây còn đã mang thai đứa thứ hai."
Giang Dữ Mặc càng nói càng chậm, nhìn thấy vẻ mặt Chu Thiến không tốt, cậu không đành lòng, nhưng vẫn tiếp tục nói: "Có thể là tôi nhận sai rồi."
Thân thể Chu Thiến khẽ run lên như chiếc lá rụng trong gió thu, cô luống cuống lấy điện thoại ra cho Giang Dữ Mặc xem ảnh chụp chung: "Là, là anh ấy sao?"
Giang Dữ Mặc thể hiện kỹ năng diễn xuất đỉnh cao nhất đời mình: "Thật đúng là…"
Kinh ngạc rất nhanh chuyển biến thành phẫn nộ: "Anh ta thế mà lừa cô!"
"Sao anh không cảm thấy tôi là chủ động làm kẻ thứ ba?" Chu Thiến cười cay đắng nói.
Giang Dữ Mặc sắc mặt kiên định: "Bởi vì, cô là một người dịu dàng."
Cho nên cô tuyệt đối sẽ không cố ý đi phá hoại một gia đình.
Chu Thiến cười khổ, cô có hơi không dám tin, trước tiên liền gọi điện cho Giang Hoa Dung. Giang Dữ Mặc không ngăn cản, mà lặng lẽ ở bên cạnh.
Điện thoại không kết nối được, sau khi tự động ngắt cuộc gọi, Chu Thiến tiếp tục gọi lần thứ hai, lần thứ ba.
Lần thứ tư, điện thoại rốt cuộc kết nối. Chu Thiến còn định nói quanh co, nhưng lại nghe thấy một giọng nữ kiêu ngạo nói: "Anh muốn tìm Hoa Dung bàn về chi tiết dự án à? Anh ấy giờ đang tắm, lát tôi bảo anh ấy gọi lại cho anh."
Cô thần sắc tối tăm cúp máy.
"Trước đây anh ấy vẫn luôn nói công việc bận rộn, bận xã giao, bận đi công tác, bảo tôi đừng gọi điện cho anh ấy quấy rầy anh ấy. Chẳng ngờ là vì về nhà không tiện nghe máy."
Cổ họng Chu Thiến nghẹn lại, người đàn ông lịch thiệp, nho nhã trong ký ức cô lập tức trở nên đáng ghê tởm, buồn nôn.
Con gái ở tuổi này yêu ghét phân minh, còn chưa bị những chuyện dơ bẩn sau này khiến cô bị trầm cảm, bởi vậy hiện tại cô phẫn nộ lớn hơn đau lòng.
Giang Dữ Mặc rũ mắt, ánh mắt dừng trên bụng hơi nhô lên của cô. Tay cô vô thức đặt bên trên, trắng nõn thon dài.
Giang Dữ Mặc cúi đầu, không nhìn rõ bất kỳ cảm xúc nào, hỏi với ngữ điệu bình tĩnh: "Vậy cô, sẽ sinh đứa nhỏ này chứ?"