Cải Tà Quy Chính Tôi Bẻ Cong Nam Chính Rồi
Áy Náy Và Mưu Kế
Cải Tà Quy Chính Tôi Bẻ Cong Nam Chính Rồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 34 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Giang Dữ Mặc nằm bất động úp mặt xuống như thể kiệt sức, áo ngủ đã sớm bị kéo lên đến lưng, trên đùi và eo đều hằn những vết tay do anh bạo lực trấn áp mà bóp chặt lúc nãy.
Người đàn ông vốn luôn trầm ổn suốt hai mươi lăm năm, dù ở đâu cũng giữ vẻ mặt không đổi, giờ đây liên tiếp hiện lên vẻ kinh ngạc, hoảng loạn, xin lỗi và đau lòng.
Vết ẩm ướt đáng xấu hổ trên khóa quần tây tố cáo hành vi phóng túng, dâm loạn của anh vừa rồi.
Cố Ngu vô cùng ảo não, đồng thời một cơn giận dữ mãnh liệt bùng lên với kẻ chủ mưu gây ra mọi chuyện này.
Anh hít sâu một hơi, dùng sức kéo áo ngủ xuống che khuất.
Giang Dữ Mặc vẫn không nhúc nhích, chẳng lẽ bị thương?
Cố Ngu nhổm nửa người trên, đè lên bờ vai gầy yếu như tờ giấy, muốn lật cậu lại để kiểm tra kỹ lưỡng.
Thiếu niên đang yên lặng đột nhiên bùng nổ, xoay người, hai móng tay ghim chặt vào cơ lưng căng cứng của người đàn ông, ngửa đầu cắn chặt vào sườn cổ nghiêng nổi gân xanh lộ ra khỏi khẩu trang của anh ta.
Dù chỉ là một thoáng kinh hãi, nhưng anh vẫn thấy hai mắt Giang Dữ Mặc đỏ hoe như đã khóc.
Cố Ngu luôn khinh thường nhất những kẻ sa vào lối sống trụy lạc, anh không thể nào ngờ có một ngày mình cũng trở thành một trong số đó.
Dù là do trúng chiêu, nhưng đã làm thì là đã làm, Cố Ngu hổ thẹn trong lòng, mặc cho cậu trút giận lên mình.
Đau đớn truyền vào vỏ não, Cố Ngu một tay chống giường, gân xanh trên mu bàn tay nổi lên như những con rắn gầy bò lan lên cánh tay, bàn tay kia ấn sau gáy Giang Dữ Mặc, như thể đang bao dung vô hạn.
Anh không nhịn được khẽ nuốt nước bọt, chớp mắt sau lại bị một chiếc răng nanh cắn thêm lần nữa.
Chỉ là sắc mặt Cố Ngu không khỏi có chút kỳ lạ, trước khi cắn, hình như cậu ta đã hôn một cái? Ảo giác nhỉ?
Lúc này bên ngoài cửa lớn, Chu Ý Bạch đã xách theo hòm thuốc chờ từ lâu.
Y biết được tình hình từ trợ lý, giọng điệu nhàn nhạt phỏng đoán: "Bây giờ có loại nước hoa, bên trong chứa hương liệu kích dục. Chỉ có nước hoa thì tác dụng kích thích tình cảm chỉ một ít, nhưng nếu kết hợp với cồn, thì sẽ nhanh chóng phát huy tất cả hiệu quả trước đó, lý trí không thể chống đỡ nổi."
Trợ lý nhíu mày: "Tôi biết rồi."
Anh ấy lập tức bảo vệ sĩ đi điều tra nhân viên có liên quan trong buổi tiệc, điều tra rõ sự việc.
"Cậu nói A Ngu đã vào trong hơn nửa tiếng?" Chu Ý Bạch hỏi: "Sao cậu có thể để cậu ấy chờ một mình, một mình dễ xảy ra bất trắc."
Trợ lý vẻ mặt thâm thúy: "Thật ra tôi cảm thấy bên trong hẳn không chỉ có một mình sếp Cố."
"Hả?" Chu Ý Bạch kinh hãi, vẻ mặt đạm nhiên nứt ra một khe hở: "Cậu không phải là gọi người vào cho cậu ấy đó chứ?"
"Anh dám nghĩ, tôi cũng không dám làm." Trợ lý vội vàng giải thích, nói ra phỏng đoán của mình: "Cho nên tôi nghi ngờ sếp đã có đối tượng sống chung, bằng không đôi giày thể thao kia sao lại ở đây?"
Cỡ giày cũng nhỏ hơn ông chủ hai cỡ đấy.
Chu Ý Bạch không ngờ đêm khuya còn có thể ăn được dưa lớn của bạn tốt.
Y điên cuồng ấn ngón tay lên chuông cửa một cách liên tục không nghỉ, dù sao tầng này chỉ có một hộ, cũng không cần lo phiền dân.
Cứ như vậy ấn liên tục không ngừng hơn mười phút sau, cửa lớn cùm cụp mở ra.
"Các cậu làm gì thế? Ồn!"
Chu Ý Bạch và trợ lý cùng lúc nhìn sang, khoảnh khắc nhìn thấy Cố Ngu lời muốn nói đồng thời nghẹn trong cổ họng.
Cố Ngu hẳn vừa tắm nước lạnh, mái tóc đen ướt đẫm rũ xuống ngoan ngoãn, làn da vốn đã trắng giờ đây càng thêm tái nhợt lạnh lẽo, mặt mày tối sầm, ánh mắt đen thẫm khó dò.
"Có việc?" Cố Ngu hỏi.
Ánh mắt Chu Ý Bạch khó khăn lắm mới rời khỏi hai dấu răng hằn rõ trên cổ anh: "Ừm, nghe nói cậu trúng thuốc, đến tiêm thuốc giải cho cậu."
Cố Ngu sờ sờ yết hầu, ho vài tiếng: "Không cần. Không còn sớm, các cậu đi về trước nghỉ ngơi đi."
Chu Ý Bạch đè lại cửa lớn: "Dù đã trút ra rồi, nhưng dược tính của loại thuốc này rất lâu, nếu không xử lý sẽ tái phát."
Cố Ngu hơi nghiêng người, dừng lại một chút rồi do dự: "Vào đi."
Bọn họ ngồi xuống sofa trong phòng khách, Chu Ý Bạch lấy ra thuốc tiêm giảm bớt dược tính tiêm vào cho Cố Ngu, tò mò hỏi: "A Ngu cậu có đối tượng khi nào thế? Sao không dẫn theo để mọi người gặp?"
Lần trước y còn tưởng Từ Phi Diệu nói đùa, không ngờ lại có dấu răng thật. Nhưng tính tình của người này cũng quá hung dữ, ba ngày hai bữa lại cắn, không biết A Ngu có chịu nổi không.
Cố Ngu muốn nói không phải, nhưng tay lại không nhịn được sờ vào dấu răng trên cổ: "Khụ khụ, không phải như các cậu nghĩ đâu."
Chu Ý Bạch tiêm xong, thu dọn đồ đạc thả lại hòm thuốc một cách ngay ngắn: "Sao thế? Người ở bên trong bị cậu giày vò không dậy nổi?"
Với thân thể cường tráng như rồng hổ của A Ngu, chậc chậc chậc, người bình thường quả thật không chịu nổi.
Trợ lý thì lại đang đánh giá phòng khách, trang trí hiện đại tối giản, không phát hiện dấu vết sinh hoạt của người khác.
Nhưng không gian nơi này lớn như vậy, ước chừng bốn năm trăm mét vuông, có lẽ người nọ thích hoạt động ở bên trong.
"Cậu lúc nào thì vô nghĩa nhiều vậy."
Tiêm xong, Cố Ngu đuổi hai người đi, trước khi đóng cửa, cố ý dặn dò: "Chuyện đêm nay, đừng nói với người khác, đặc biệt là Từ Phi Diệu."
Với cái miệng rộng kia của cậu ta, không quá một ngày ngay cả kẻ lang thang dưới cầu cũng đã biết.
Chu Ý Bạch: "OK"
Trợ lý: "Vâng."
Chu Ý Bạch vốn dĩ tính tình đã khá lạnh lùng, còn trợ lý miệng không kín thì không thể ngồi vào vị trí này. Vì thế, Cố Ngu không lo hai người họ sẽ nói lung tung gì bên ngoài.
Hiện tại khiến anh đau đầu chính là vị kia bên trong.
Cố Ngu chưa từng ngờ rằng chuyện sẽ phát triển đến nước này, nhất thời có hơi không biết nên đối mặt cậu ta thế nào, cứ ngơ ngác ngồi trong phòng khách đến tận khuya, mới chậm rãi bò về phía phòng ngủ như con rùa già.
Bên kia, hệ thống được thả ra khỏi phòng tối nhỏ.
Hệ thống: [Vừa rồi đã xảy ra chuyện gì? Sao lại nhốt tôi vào phòng tối?]
Hệ thống giám sát: [Giám sát thấy Ký chủ đã hoàn thành hình phạt ngẫu nhiên, hy vọng Ký chủ không ngừng cố gắng!]
Hệ thống: [Hở? Nhiệm vụ sao đã hoàn thành rồi?]
Chuyện gì vậy?
Hệ thống vừa định hỏi, khoảnh khắc nhìn thấy Ký chủ lại kẹt lại.
Nói thế nào ta, cảm thấy khí sắc của Ký chủ ngày càng hồng hào. Người khác bị nhốt vào đây toàn chịu tội, chỉ có Ký chủ là như đi dưỡng sinh vậy.
Giang Dữ Mặc vừa rồi đã trải qua một "trận chiến ác liệt" với Cố Ngu, tốn không ít sức lực, nhưng mục đích đã đạt được, nên lúc này cậu ta thực sự rất vui vẻ và đắc ý.
Tất cả những điều khiến Cố Ngu áy náy xảy ra hiện giờ, trong tương lai không xa đều sẽ trở thành xiềng xích để cậu ta khống chế Cố Ngu.
Chỉ là cậu ta biết có theo dõi, không thể lộ ra cảm xúc. Cậu ta vờ như sắp khóc mà nằm xuống, chỉ có lúc đưa lưng về phía theo dõi, vùi mặt vào ga trải giường mới dám lộ ra nụ cười ngạo mạn.
Cố Ngu vốn muốn đến phòng cho khách cách chút khoảng cách để ngủ, nhưng lăn qua lộn lại làm sao cũng không ngủ được. Anh gắng gượng hơn một giờ, cau mày thất bại trở lại phòng ngủ chính.
Trợ lý vừa rồi đã đưa điện thoại về, sạc pin khởi động máy, theo thói quen mở ra theo dõi, thì nhìn thấy Giang Dữ Mặc nằm nghiêng úp mặt xuống như thể đã ngủ, nhưng nếu nhìn kỹ lại có thể thấy bờ vai cậu đang run rẩy rất nhẹ.
Trong lòng Cố Ngu dấy lên một cảm xúc xa lạ, chua xót.
Cậu ta nhất định là đang khóc. Nói không chừng còn sẽ hận không thể muốn giết anh.
Ánh mắt Cố Ngu tối đen.
Anh 25 tuổi, Giang Dữ Mặc 18 tuổi, họ kém 7 tuổi. Dù là vì trúng thuốc, nhưng Cố Ngu lại cảm thấy anh chẳng có gì khác với những gã đàn ông già cưỡng ép người trẻ tuổi đó.
Trong đêm nay, Cố Ngu không biết đã sờ lên dấu răng trên cổ mình bao nhiêu lần.
Là anh có lỗi với Giang Dữ Mặc.
Ánh mắt Cố Ngu trầm như vực sâu đầm lạnh, trong giây lát đã đưa ra quyết định.
Sau này chỉ cần Giang Dữ Mặc không đưa ra những yêu cầu vi phạm nguyên tắc, mặc kệ là gì, anh đều sẽ thỏa mãn cậu ta!
Bởi vì ngoài ý muốn xảy ra đêm nay, Cố Ngu nhất thời thế mà không hề buồn ngủ, dược hiệu phát huy tác dụng, bây giờ cả người anh đều rất bình tĩnh.
Đèn trong phòng sách sáng mãi đến tận ba giờ sáng.
Mà bên này, hệ thống không thấy rõ biểu cảm của Ký chủ, cho dù bị nhốt trong phòng tối, không thấy được đã xảy ra chuyện gì.
Nhưng từ dấu vết trên người Ký chủ, còn có ga trải giường trên giường lớn này phảng phất từng trải qua ác chiến gian nan, lại nhớ đến nhiệm vụ hình phạt ngẫu nhiên đã hoàn thành…
Các dòng lệnh nền của hệ thống lần lượt xếp thành hai cánh, lạnh quá là lạnh!
Huhuhu, nam chính thanh cao thoát tục của nó huhuhu
Sao lại biến thành như vậy.
Còn có Ký chủ, đây là đau lòng thật nhỉ, cơ thể run rẩy dữ như vậy, chắc chắn rất sợ hãi nhỉ?
Ký chủ kiếp trước vẫn yêu người khác giới mà, không ngờ lại bị một tên đàn ông trưởng thành đè ra làm loại chuyện này.
Hệ thống thở dài, ngẩng đầu ưỡn ngực chỉnh lại cổ con bướm của bộ vest nhỏ không tồn tại, lúc này chính là thời cơ nó lên sân khấu an ủi Ký chủ.
Tôi cũng rốt cuộc có tác dụng rồi, có thể khẽ vả mặt Ký chủ.
[Ký chủ, anh đừng...]
Giang Dữ Mặc vùi vào ga trải giường cười đắc ý vui sướng quá nên có hơi thiếu oxy. Cậu ta hơi nghiêng đầu rất nhẹ, vẫn cứ đưa lưng về phía theo dõi, khiến người đối diện không nhìn thấy cảm xúc thật sự trên mặt cậu ta.
Nhưng hệ thống lại thấy rõ ràng.
Gương mặt phấn nhuận như hoa đào, đôi mắt cong cong như trăng non đêm xuân.
Đây nào phải đang buồn chứ, rõ ràng rất vui được không.
Hệ thống kéo cổ con bướm xuống nện bộp xuống đất, trực tiếp vùi vào đống mã số hậu trường tự kỷ.
Nó khỏi cần ôm lòng đồng tình với Ký chủ.
Giang Dữ Mặc không biết vô hình trung đã tổn thương nội tâm yếu ớt của một Thống, bây giờ tâm trạng của cậu ta rất tốt.
Đôi chân trơn lạnh như ngọc thạch khẽ đung đưa, xích sắt phát ra tiếng kêu lanh canh.
Nghĩ đến, không bao lâu nữa dây xích này đã có thể tháo xuống.
Giang Dữ Mặc hừ một tiếng, hình ảnh chibi của cậu ta ngẩng cằm lên như vừa nghĩ ra một ý hay.
Có lẽ, có thể rèn sắt lúc còn nóng.
Quần áo trên người trải qua một hồi giằng co kịch liệt, lại dính rất nhiều mồ hôi, đã sớm nhăn nhúm như dưa chua.
Hơn nữa không biết có phải ảo giác không, trong không khí vẫn còn mùi hương của Cố Ngu, nhàn nhạt lại khiến Giang Dữ Mặc cảm thấy mình bị quấn quýt.
Cậu ta ghét bỏ một phen cởi áo trên ra, đi thẳng vào phòng tắm muốn rửa đi mùi hỗn tạp trên người.
Giang Dữ Mặc đứng trước gương, xoay người nhìn phía sau lưng mình: "Chậc chậc chậc, đàn ông mà điên lên thì đúng là chẳng phải người!"
Sau eo, đùi, những vùng da nhiều thịt ở chân đều như người mới tập cưỡi ngựa, bị mài ra một mảng lớn màu đỏ ám muội.
Đặc biệt là bên trong bắp đùi, giữa mảng lớn màu đỏ lốm đốm đỏ thẫm như sắp trầy da, sờ vào còn có chút hơi nóng rát.
"Hừ!" Giang Dữ Mặc xấu tính tức giận mắng: "Tên đàn ông chó!"
Tuy thế, nhưng so với lửa giận, nhiều hơn lại là đắc ý ngạo mạn.
Cố Ngu ơi Cố Ngu, người khác đều nói anh đức hạnh, hành vi thường ngày cao thượng, trên thực tế lại hung mãnh như hổ, sự bình tĩnh trầm ổn ngày thường tất cả biến mất. Chắc không phải ngày thường nhịn lâu rồi đó chứ.
Giang Dữ Mặc hai mắt nheo lại cong cong sung sướng.
Cảm giác thành tựu khi xé xuống mặt nạ của người đàn ông mang đến sự sảng khoái thoải mái thế nhưng còn mãnh liệt hơn so với việc khiến Cố Ngu đau lòng trước đây.
Chỉ khiến anh ta đau lòng thù hận có gì hay, nếu cậu ta có thể xé toang nội tâm Cố Ngu, nhẹ nhàng tự nhiên thao túng cảm xúc của anh, vậy niềm vui mà cảm giác thành tựu mang đến dám chắc chắn còn muốn mãnh liệt hơn gấp trăm lần ngàn lần so với hiện tại!
Vừa lúc cậu ta cũng chán con đường đời trước, đời này đi lại lối cũ có gì thú vị?
Gió lạnh của điều hòa thổi khiến Giang Dữ Mặc run rẩy cầm cập.
Hừm, không vội, trước tắm cái đã.
"Hì hì hì, he he he, ha ha ha ha."
Hệ thống mới vừa tự an ủi xong bản thân, bò ra từ đống số hiệu, đã bị tiếng cười quỷ dị dọa sợ tới mức bắt đầu run run.
[Huhuhu! Ký chủ anh cười rợn người quá.] Nó còn tưởng đâu nữ quỷ trong phim ma nào bò ra ngoài.
Giang Dữ Mặc tâm trạng tốt, không so đo với nó.
Hơn mười phút sau, tắm xong, Giang Dữ Mặc gì cũng chưa mặc bước thẳng ra khỏi phòng tắm.
Một đống vải trên mặt đất đã nhìn không ra hình dạng áo ngủ, cậu ta đứng tại mép giường trong chốc lát, trực tiếp trần trụi bò lên giường.
May mắn có ga trải giường mỏng hơi có thể che chắn bộ phận mấu chốt.
Giang Dữ Mặc vốn chơi một ngày đã rất mệt, lại cùng Cố Ngu đón đi rước về chơi một chút, sau khi tắm nước ấm, thân thể vừa mỏi vừa mệt, cơn buồn ngủ dày đặc chồng chất, mí mắt dính chặt với nhau như bị keo nước dính lại.
Mười mấy giây sau, Giang Dữ Mặc đã chìm vào giấc mộng ngọt ngào, hơi thở nhẹ nhàng đều đặn.
Lúc trời tờ mờ sáng, Cố Ngu xoa xoa sống mũi bước ra khỏi phòng sách.
Trong tay anh cầm một tờ giấy đầy chữ in, đây là những thứ anh có thể bồi thường cho Giang Dữ Mặc mà anh đã suy nghĩ cả đêm.
Có số người trẻ tuổi thích giày chơi bóng phiên bản giới hạn, phục sức trào lưu, châu báu trang sức đồng hồ giá trị xa xỉ, trực tiếp hơn chút còn có tiền tài nhà cửa.
Dù sao cũng lần đầu tiên trải qua chuyện này, Cố Ngu cũng không biết nên đưa ra bồi thường gì, cố ý lên mạng tra xét một chút, một đáp án trong đó có số lượt thích cao nhất.
"Hỏi han ân cần không bằng tặng khoản tiền lớn."
Lời nói luôn nhạt nhẽo, chỉ có thứ nắm trong tay mới là chân thật.
Cố Ngu hiểu rõ đạo lý này, chỉ là, những thứ này hiện tại anh vẫn chưa thể cho cậu ta.
Ngày mùa hè sáng sớm, ánh bình minh ấm áp màu cam hồng lưu lại trong mắt Cố Ngu.
Chờ một chút, chờ hết thảy anh xác định Giang Dữ Mặc này an toàn, không có nguy hiểm, anh nhất định sẽ dốc hết sức bồi thường. Trước mắt tạm thời anh chỉ có thể đồng ý cậu ta một số yêu cầu không ảnh hưởng đến đại cục.
Cố Ngu bỏ giấy vào ngăn kéo dưới tủ đầu giường, rửa mặt xong, sau đó vào bếp nấu bữa sáng cho hai người.
Anh nấu từ lúc mặt trời chưa mọc đến sáng, bận rộn trong bếp hơn hai tiếng. Xe đẩy bên cạnh chẳng mấy chốc đã chất đầy một món ăn, rồi một món rau, đợi đến khi Cố Ngu nhận ra, trên chiếc xe đẩy hai tầng thậm chí đã không còn chỗ để bát đũa.
"Thời gian không còn sớm, cứ thế này đi."
Cố Ngu đẩy xe đẩy đi vào cửa, thấy bóng dáng mình trong gương, anh dừng bước chân lại.
Suýt nữa quên đội mũ.
Sau đó không lâu, anh một lần nữa đứng ở cửa, hít sâu một hơi, đẩy cửa vào.
Rèm cửa trong phòng mở toang, ánh nắng ban mai len lỏi lên chiếc giường rộng rãi mềm mại, phủ lên vòng eo nhỏ trắng muốt trần trụi của người nằm trên giường, để lại bóng mờ nhạt nhòa trên rãnh xương sống sâu ở giữa.
Phần lưng không tiếp xúc với ánh nắng của Giang Dữ Mặc tựa như thật sự biết phát sáng, nhưng càng chói mắt hơn lại là những dấu vết nghi bị véo trên eo cậu.
Xanh tím đan xen, tựa như vừa chịu đựng một hành vi bạo lực lạnh lùng không chút thương xót nào.
Tuy rằng quả thật như thế.
Mặt thiếu niên nghiêng về cửa sổ, khóe mắt đỏ lên, mí mắt hơi sưng, dưới mắt phảng phất còn có nước mắt.
Cậu ta quả nhiên rất buồn, cũng đúng, Giang Dữ Mặc hiện tại cũng chẳng qua vừa mới thành niên mà thôi.
Cố Ngu vốn hổ thẹn trong lòng, sáng sớm nhìn thấy những thứ này, tâm trạng càng thêm phức tạp.
"Ưm." Giang Dữ Mặc bị ánh mặt trời chiếu lên mí mắt đánh thức. Cậu ta lười nhác mở mắt, ngồi dậy duỗi người, mới phát hiện xe đẩy thức ăn bên giường, và một bộ đồ lụa màu sáng rộng rãi nằm yên trên chân giường.
Giang Dữ Mặc khẽ nhúc nhích, nhướng mày trực tiếp vén ga trải giường lên.
Dây xích khóa cổ chân mấy ngày nay không cánh mà bay, còn người đàn ông từ trước đến nay vẫn cùng cậu ăn cơm lại không thấy bóng dáng đâu.
[Ký chủ, anh ta tháo dây xích cho anh rồi.]
"Ha." Giang Dữ Mặc lại cười khẩy: "Đồ nhát gan! Đồ nhu nhược!"
Rất tốt, cũng dám trốn cậu ta.
Hàng mi dài cũng không ngăn được ác ý trong mắt Giang Dữ Mặc.
Lúc này trong văn phòng tầng cao nhất tại tòa nhà lớn của Tập đoàn Cố thị cách mấy kilomet, Cố Ngu đột nhiên hắt xì.
Trợ lý nhìn sang với ánh mắt tò mò, ánh mắt hơi lóe lên: "Ông chủ, ngài bị cảm?"
Làm kịch liệt vậy sao?
Trợ lý không khống chế được ánh mắt dời khỏi cổ sếp Cố. Đừng nói anh ấy, mỗi một nhân viên giám đốc vào văn phòng đều như bị cám dỗ, không dám nhìn thẳng, chỉ trộm ngắm. Ai cũng thấy được cho dù cúc áo sơ mi cài đến cao nhất cũng chẳng che được dấu vết trăng non nho nhỏ.
Vì thế Cố Ngu dưới tình huống không hiểu rõ, lời đồn đãi nghi ngờ anh thoát ế như gió xuân nhanh chóng truyền khắp Tập đoàn Cố thị từ trên xuống dưới mỗi một ngóc ngách.
Mà lúc này vệ sĩ đã điều tra rõ ràng chuyện tối qua.
Cố Ngu đoán được bên trong có lẽ có dấu vết của người nhà họ Tiền, nhưng khiến anh ngoài ý muốn là người đề xuất chuyện này lại là Giang Nhiễm.
Mà thiếu nữ đổ rượu vang đỏ kia chẳng qua là bị tiền mua chuộc, xịt nước hoa có chứa tác dụng kích dục lên đầu.
Cố Ngu nhìn nhìn, liền đặt tài liệu sang một bên, tiếp tục xem văn kiện trên tay.
Mà sau đó không lâu, cha Giang vẫn đang ngược xuôi vì dự án của công ty, lau mồ hôi bước ra từ một tòa nhà văn phòng.
Ông ta vừa mới đàm phán xong một hợp đồng kinh doanh, dù lợi nhuận ít hơn một nửa so với trước kia, nhưng đây là dấu hiệu tốt cho thấy nhà họ Giang một lần nữa đi trên con đường rộng mở.
Cha Giang tức khắc cảm thấy cuộc sống tràn ngập hy vọng.
Ông ta đi nhanh về phía bãi đỗ xe, vừa muốn mở cửa xe, bỗng nhiên nhận được một cuộc điện thoại.
Trong điện thoại là giám đốc công ty vừa nói chuyện xong, Giang Hoa Dung vốn cho rằng đối phương có chi tiết gì quên trao đổi, song không ngờ rằng đối phương gọi điện đến để hủy bỏ hợp tác.
Giang Hoa Dung tức giận đến sắc mặt trắng bệch, đầu váng mắt hoa.
Nếu không phải trợ lý kịp thời đỡ lấy ông ta, ông ta lúc này đã ngã vật ra đất.
Uống xong viên thuốc trợ tim tác dụng nhanh mà trợ lý nhét vào.
Giang Hoa Dung miễn cưỡng đứng lên: "Nhanh, lên xe, đến Tập đoàn Cố thị."
Câu nói cuối cùng của người vừa gọi điện: 'Ai bảo các người đắc tội Cố thị chứ.', như một lời nguyền ám ảnh trong đầu Giang Hoa Dung.
Ông ta muốn đi làm rõ, tại sao…
Nhưng xe mới lái ra không bao lâu, thư ký trong công ty đã gọi điện đến, nói là có người phụ trách của mấy công ty đều đến công ty muốn hủy bỏ hợp tác.
Giang Hoa Dung như bị sét đánh: "Không, không đi Cố thị, về công ty trước."
Nhà họ Tiền bên này, nhà họ Tiền hiện giờ nội bộ đang loạn như cào cào, Tiền Diệu đêm không về nhà ngủ là chuyện thường tình, cho nên lần này gã chơi một đêm, rạng sáng mới về nhà ngủ cũng chẳng ai trách gã.
Nhà họ Tiền trên dưới hết làm từ thiện lại quyên tiền, tự mình đến những thôn làng hẻo lánh phát vật tư, vân vân, muốn xoay chuyển ấn tượng của công chúng, đặc biệt là các hào môn khác trong giới đối với nhà họ Tiền.
Dưới sự marketing rầm rộ trên mạng, đã có cư dân mạng lên tiếng bênh vực nhà họ Tiền.
Ý tứ chủ yếu xoay quanh,
đừng vì hai con sâu làm rầu nồi canh
.
Những người khác trong nhà họ Tiền chỉ thiếu nước ra đường la to: Xin trời xanh hãy phân rõ trung gian.
Một loạt động tác như thế tự nhiên có hiệu quả tốt, ít nhất sau quan sát một thời gian, phát hiện người nhà họ Tiền khác không có dấu hiệu vào cục cảnh sát, việc kinh doanh thế mà chậm rãi cũng hồi sinh.
Tuy rằng sức sống bị tổn thương nặng nề hơn trước, nhưng tốt xấu cũng là một hiện tượng tốt.
Tiền Đại và Tiền Nhị vật lộn cả đêm với các buổi tiệc xã giao, vừa mới nằm xuống sofa đã nghe thấy một loạt tiếng bước chân dồn dập.
Quản gia dẫn hai cảnh sát mặc đồng phục màu lam tiến vào.
"Chào anh, chúng tôi nhận được báo cáo, Tiền Diệu cưỡng ép phụ nữ khác thực hiện hành vi phi tự nguyện, hiện tại chúng tôi muốn dẫn cậu ta đi hỗ trợ điều tra."
Hai gã đàn ông trung niên tối sầm mặt mũi.
Trực giác mách bảo rằng mọi nỗ lực này đều đổ sông đổ biển.
Quả nhiên, sau khi Tiền Diệu bị dẫn đi, danh tiếng vừa mới có chút khởi sắc trên mạng lập tức tuột dốc không phanh.
Càng khiến cho bọn họ khủng hoảng là, thư ký công ty gọi điện nói là có người báo cáo công ty trốn thuế lậu thuế, đã có nhân viên Cục Thuế vụ đang kiểm tra sổ sách của công ty rồi.
Nhà họ Tiền vừa mới tạm lắng lại một lần nữa rơi vào khủng hoảng danh dự, bọn họ đã đứng bên bờ vực thẳm.
^
Giang Dữ Mặc phát hiện Cố Ngu đang trốn cậu ta.
Buổi sáng không thấy bóng người thì thôi, giữa trưa cũng trực tiếp đẩy xe đồ ăn vào, chỉ thò mỗi cánh tay rồi đóng cửa ngay lập tức.
Giang Dữ Mặc vừa bực mình vừa buồn cười.
Nếu để người ngoài biết Cố Ngu luôn tự phụ, ưu nhã lại có một ngày làm rùa rụt cổ, không biết sẽ có phản ứng gì.
Có lẽ sẽ hô to anh là Lục Nhĩ Mi Hầu* mất thôi.
*Con khỉ sáu tai (六耳獼猴) là một trong bốn linh hầu không thuộc bất kỳ mười loại mà tất cả chúng sinh trong vũ trụ được phân loại.
(Ờm theo tui hiểu thì kiểu là CN muốn bịt tai để vờ không nghe không biết gì, nhưng được ví là "khỉ sáu tai" nên dù bịt được hai thì vẫn còn bốn => muốn giả ngu cũng vô dụng thôi. Nếu sai thì nói tui nhe 😢)
Nhưng cũng không thể tiếp tục để anh trốn tránh, như vậy cậu ta còn đi ra khỏi đây kiểu gì, không ra ngoài kế hoạch của cậu ta lại làm sao tiến hành?
Cố Ngu cả ngày đều đắm chìm trong công việc bận rộn, cố gắng dùng sự bận rộn để xua đuổi hết những ý nghĩ lung tung rối loạn trong đầu.
Nhưng với tần suất nhắc nhở thường xuyên của trợ lý, hiệu quả lại cực kỳ nhỏ.
Ví như giờ phút này, Cố Ngu xem văn kiện nhìn rồi nhìn, ánh mắt không khỏi lại chuyển sang chiếc điện thoại màn hình ngang đặt bên cạnh.
Văn kiện nửa ngày không lật được trang nào.
Trợ lý: "…" Hôm nay đã thất thần đến lần thứ 14 rồi. Chẳng lẽ ngày hôm qua đã bắt nạt vị kia trong nhà quá tàn nhẫn, nên giờ đang lo lắng cho người trong nhà?
Màn hình giám sát hiển thị thiếu niên đang chơi máy tính bảng, hai chân gác lên tường, ống quần rộng rãi lỏng lẻo dừng trên hông.
Cố Ngu nhanh chóng né tránh như thể hai mắt bị bỏng, khóe mắt chú ý thấy nụ cười bí ẩn của trợ lý.
Cố Ngu: "…"
"Khụ khụ." Cố Ngu nói: "Pha cho tôi một ly cà phê."
"Lúc này ạ?" Trợ lý nhìn xuống đồng hồ, giờ này cũng sắp tan làm rồi, còn uống cà phê?
"Ngài không về nhà sao?" Trợ lý không nhịn được hỏi.
Cố Ngu khẽ nhíu mày.
"Vâng, có ngay." Trợ lý xoay người đi ngay, biểu cảm lại không cố giữ.
Gì chứ, ngày hôm sau đã tăng ca không về nhà. Làm vậy để người ta đối mặt cả căn nhà lạnh lẽo sẽ nghĩ như thế nào?
Không ngờ luôn không ngờ, sếp Cố thế mà là trai thẳng sắt thép!
Thật là quá không săn sóc!
Ly cà phê cạch một tiếng đặt trong tầm tay sếp Cố, trợ lý không nhịn được nhắc nhở một câu: "Sếp Cố, lúc này, ngài hẳn nên về nhà sớm một chút." Mà không phải ở đây tăng ca.
"Chuyện này và anh..."
Cố Ngu cầm ly cà phê vừa nhấp một ngụm, khóe mắt liếc đến màn hình giám sát, thiếu niên vừa rồi còn đang chơi máy tính bảng trên giường đã biến mất.
Cố Ngu cẩn thận tìm kiếm một lượt nhưng không thấy tung tích. Anh cau mày cầm điện thoại đưa lên trước mặt, nghiêm túc tìm kiếm từng tấc một, cuối cùng phát hiện một đôi chân nằm rạp trên mặt đất cạnh khung cửa phòng tắm mở toang.
Sắc mặt Cố Ngu biến đổi: "Tan làm."
Khi dứt lời, anh đã vội vã bước vào thang máy.