35. Khách Không Mời

Cải Tà Quy Chính Tôi Bẻ Cong Nam Chính Rồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 35 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cố Ngu vừa rời đi, Từ Phi Diệu đã đến ngay sau đó.
Ngoài cửa, thư ký nhìn thấy Từ Phi Diệu thì hơi há miệng, định nói gì đó.
"Suỵt, đừng báo A Ngu, muốn tạo bất ngờ cho cậu ấy." Từ Phi Diệu nói nhỏ.
Hắn chợt đẩy cửa văn phòng ra: "A Ngu, surprise~"
Trong văn phòng chẳng có ai.
"Ơ?" Từ Phi Diệu lùi lại, tựa vào bàn thư ký. Thư ký che miệng dường như đang cười, Từ Phi Diệu cũng chẳng bận tâm, hỏi thẳng: "A Ngu đâu?"
Thư ký buồn cười đáp: "Vừa rồi tôi đã định nói, sếp Cố đã tan làm rồi, hình như có việc gấp ạ."
"Nhà cậu ấy trống không, lạnh lẽo không kém gì nhà xác, thì có việc gì gấp chứ?"
Từ Phi Diệu dừng một chút, đột nhiên nhớ đến vết răng cắn trên vai Cố Ngu mà hắn thấy lúc đi bơi trước đó.
Chẳng lẽ Cố Ngu thật sự có người ở nhà? Hắn đã thắc mắc vì sao Cố Ngu đột nhiên dọn ra khỏi nhà Cố, hóa ra là vì không tiện sống chung với người kia ở nhà cũ.
Lúc này, Từ Phi Diệu như đứa trẻ bảy tuổi giấu được mấy thỏi vàng, vừa kích động vừa thấp thỏm, vừa tò mò vừa mong đợi.
Lúc này, trợ lý đang hoàn tất nốt tài liệu công việc cho ngày mai, vừa gập máy tính lại, thì nghe thấy tiếng gõ cửa văn phòng.
"Trợ lý Nghiêm, tôi hỏi cậu chuyện này nhé." Từ Phi Diệu ngồi vắt vẻo trên bàn: "Sếp Cố nhà các cậu gần đây có chuyện gì không ổn không?"
"Hả? Chuyện gì cơ?" Trợ lý Nghiêm lại nghĩ đến vết răng mà sếp Cố mang theo cả ngày hôm nay, khóe môi hiện lên nụ cười đầy ẩn ý.
Miệng thì vẫn bình thản đáp lại: "Không thể nào, mong ngài đừng đoán bừa, sếp Cố mà biết thì không hay đâu ạ."
Từ Phi Diệu gõ gõ bàn, bất mãn nói: "Tôi và sếp Cố của các cậu có quan hệ thế nào?"
Trợ lý Nghiêm lập tức hỏi ngược lại: "Hả? Việc này ngài không biết sao tôi biết?"
"Không phải, thế thì chẳng thú vị chút nào." Từ Phi Diệu nói: "Cậu tên Nghiêm Tối, mà chẳng kín miệng chút nào…"
Kín miệng là kỹ năng chuyên nghiệp của trợ lý đặc biệt mà.
Trợ lý nở nụ cười chuẩn mực nhưng đầy giả tạo: "Ngài còn việc gì không?"
Ha, ngay cả Từ tổng cũng không biết chuyện của sếp Cố, anh ấy thắng rồi.
Từ Phi Diệu thấy không thể moi được gì từ miệng trợ lý, hết sạch kiên nhẫn, hừ một tiếng đầy bất mãn rồi quay đầu bỏ đi.
Chẳng lẽ hắn đã đoán sai thật?
Khi Từ Phi Diệu còn đang có chút không chắc chắn, thang máy dừng lại ở tầng hai mươi mấy, mấy nhân viên tan làm bước vào.
Các cô gái nhỏ giọng nói gì đó, Từ Phi Diệu vốn dĩ hai tay đút túi nhìn trần nhà, ra vẻ công tử ăn chơi đẹp trai lãng tử, cho đến khi hắn nghe thấy từ ngữ mấu chốt.
"Không ngờ sếp Cố trông hào hoa phong nhã, đối tượng lại hoang dã như vậy."
"Ngay cả nơi không thể che giấu cũng có vết răng, vậy bên dưới quần áo chẳng phải là thảm không nỡ nhìn sao?"
"Hì hì hì, tôi còn tưởng sếp Cố sẽ mãi mãi làm bạn với công việc cơ, dù sao anh ấy trông cứ như coi thường bất cứ ai ấy."
"Đối tượng của anh ấy chắc chắn rất lợi hại, nghe nói hôm nay sếp Cố tan làm sớm, khẳng định là về chốn bình yên rồi."
Mấy nữ nhân viên nhỏ giọng trò chuyện suốt đường, thỉnh thoảng lại bật ra tiếng cười đáng sợ, đáng khinh, Từ Phi Diệu nghe mà da gà nổi hết cả lên.
Nhưng đôi mắt hắn lại sáng kinh người.
Chờ thang máy tới lầu một, hắn đã dựa vào kinh nghiệm trà trộn chốn ăn chơi lâu năm để moi móc sự thật từ miệng mấy nữ nhân viên.
Vết răng trên yết hầu?
Từ Phi Diệu khó có thể tưởng tượng Cố Ngu – anh em của hắn – lại có thể cho phép chuyện đó xảy ra sao?
Nghe cứ như chuyện mà thằng em Từ Thành Anh, cái đứa lúc nào cũng chỉ biết yêu đương, của hắn sẽ làm ấy.
Nhắc đến Từ Thành Anh, gần đây lại bắt đầu rủ rê bạn bè đi du lịch khắp nơi, nói gì mà muốn tìm thấy Giang Dữ Mặc trước Cố Du Du.
Hắn không biết cậu ta quen Giang Dữ Mặc bằng cách nào, lại còn cạnh tranh với Cố Du Du, nhưng chỉ cần cậu ta không bị người ta lừa gạt đến quay mòng mòng như kẻ ngốc nữa, thì làm chuyện gì hắn cũng không bận tâm.
Hiện tại vẫn là chuyện bên A Ngu quan trọng hơn.
Đôi mắt Từ Phi Diệu xoay chuyển liên tục, ai cũng có thể nhìn ra hắn đang ấp ủ chuyện gì đó không hay ho.
·
Bên này, Cố Ngu đang trên đường về nhà.
Anh cho tài xế về, tự mình lái xe chạy về nhà.
Dọc đường đi, anh không kìm được mà suy đoán đủ điều.
Là bất cẩn trượt chân ngã? Hay nghĩ đến chuyện ngày hôm qua buồn nôn đến mức muốn tự sát?
Chơi cả ngày chỉ là đang cố gắng làm tê liệt cảm xúc của bản thân, kết quả phát hiện ký ức vẫn còn quá sâu đậm, nhất thời quẫn bách trong lòng mà tự sát?
Dọc đường đi, Cố Ngu không biết đã nhìn điện thoại bao nhiêu lần, anh mong sao Giang Dữ Mặc có thể dần dần đứng dậy và bước ra khỏi trạng thái đó.
Nhưng mỗi lần nhìn thấy đều là hình ảnh y hệt.
Bàn chân ấy vẫn không hề nhúc nhích, Cố Ngu thậm chí cảm thấy chút da thịt lộ ra của cậu mơ hồ phảng phất một chút màu xanh tái –-
Xanh xám như người chết.
Đèn đỏ phía trước còn ba mươi giây.
Cố Ngu nghiến chặt hàm, hai tay nắm chặt vô lăng.
Sự tự trách và áy náy sôi sục như nước đang sôi.
Anh không nên vì hổ thẹn, khó có thể đối mặt, mà đã lạnh nhạt và phớt lờ cậu ấy!
Chỉ là nghĩ lại một thiếu niên vừa mới trưởng thành không lâu, sau khi bị một người đàn ông lớn hơn bảy tuổi xâm phạm, ngày hôm sau người đàn ông đó không hề có bất kỳ lời xin lỗi hay giải thích nào, ngay cả những lần gặp mặt thường xuyên trước đây cũng bị hủy bỏ.
Anh như vậy khác gì những gã tồi tệ "ăn xong rồi phủi tay" chứ?
Giang Dữ Mặc kiếp trước hiển nhiên đáng ghét, nhưng Giang Dữ Mặc kiếp này vẫn hoàn toàn vô tội.
Vô số ý nghĩ bay lượn như bong bóng, cái này vỡ, cái khác lại xuất hiện.
Vào khoảnh khắc đèn xanh sáng lên, Cố Ngu nhấn ga mạnh, phóng vút đi như tên bắn.
Két!
Cố Ngu vừa kịp dừng xe dưới lầu, anh đã vội vã lao vào hành lang.
Lòng anh cảm thấy mất trọng lực, cảm giác choáng váng như khi thang máy lao nhanh lên cao, đến giày cũng không kịp cởi đã mở cửa xông thẳng vào.
Phòng tắm dù không thiếu ánh sáng mặt trời, sàn nhà vẫn lạnh lẽo và ẩm ướt.
Giang Dữ Mặc còn trần truồng, hơi lạnh từ sườn mặt và lồng ngực thấm vào não bộ và nội tạng.
Sàn phòng tắm dù có sạch đến mấy, trong lòng cậu vẫn có ảo giác nó thật bẩn thỉu.
Chỉ cách hai mét là bồn cầu, dù trong không khí thoang thoảng mùi hương nhẹ, Giang Dữ Mặc vẫn cảm thấy bẩn.
Vì Cố Ngu, cậu đã hy sinh quá nhiều.
Hy vọng kế hoạch này sẽ đáng giá.
Giang Dữ Mặc đếm số trong lòng, còn hỏi hệ thống: "Đã bao lâu rồi?"
[Sắp hai mươi phút.]
Sao còn chưa về? Chờ càng lâu, Giang Dữ Mặc trong lòng liền càng tức, những thứ này bị cậu tính hết lên đầu Cố Ngu.
Đều do anh ta!
Đúng lúc này, cửa phòng mở.
Cộp cộp cộp!
Tiếng bước chân giòn giã và dồn dập từ xa vọng lại, xuyên thẳng vào tai Giang Dữ Mặc qua mặt sàn.
Tiếng bước chân ngừng lại ở cửa phòng tắm.
Cố Ngu không ngờ Giang Dữ Mặc lại không mặc quần áo. Ánh hoàng hôn từ ngoài cửa sổ chiếu xiên qua, phản chiếu trên mặt kính khiến cả phòng tắm bừng sáng, càng làm cho thân thể trắng nõn của Giang Dữ Mặc như phát sáng, in sâu vào đôi mắt đen thẳm của Cố Ngu.
Quần áo mặc cả ngày đã vứt vào giỏ đồ dơ, cậu dường như muốn tắm, nhưng không cẩn thận trượt chân ngã.
Không có máu.
Cố Ngu nhẹ nhõm thở phào, nhưng rất nhanh lại hoảng loạn dời mắt đi vì sự tồn tại quá mãnh liệt của đôi chân trắng muốt kia.
Anh mím chặt môi.
Tôi chỉ đang kiểm tra cơ thể cậu ấy, chứ không phải muốn xâm phạm cậu ấy.
Có lẽ là để tự nhủ, Cố Ngu hít sâu một hơi, ánh mắt dán chặt vào nửa người trên của cậu.
Anh quỳ một gối xuống bên cánh tay Giang Dữ Mặc, tay anh khẽ rụt lại khi chạm vào làn da thiếu niên, các ngón tay mở ra rồi co lại vài lần, bàn tay lớn nắm lấy bờ vai tròn lẳn lật cậu qua, cứ thế thuận thế nằm trên đùi đang chống lên của Cố Ngu.
Cố Ngu thần sắc nghiêm túc như đang xem xét một dự án hàng chục tỷ.
Sau khi kiểm tra tỉ mỉ không bỏ sót bất cứ góc nào, Cố Ngu không phát hiện vết thương rõ ràng nào.
Vậy sao lại ngất xỉu?
Anh cẩn thận vén tóc mái trên trán thiếu niên ra, vết bầm tím lớn bằng chiếc bánh trôi lộ ra từ mái tóc đen nhánh.
Chắc là đập vào góc bồn rửa tay.
Chỉ bị thương ngoài da thôi.
Khoảnh khắc Cố Ngu đưa ra phán đoán, trái tim vẫn treo ngược trên cổ họng cuối cùng cũng an tâm trở lại.
Một khi cảm giác căng thẳng rút đi, cảm giác về thứ mà anh cố ý phớt lờ nãy giờ bỗng trở nên mãnh liệt!
Làn da tinh tế, trơn tuột, những vết đỏ mờ ám trên người cậu nhắc nhở anh đêm qua mình đã quá mức đến nhường nào.
Yết hầu Cố Ngu khẽ động.
Rõ ràng đã trưởng thành, rõ ràng cao hơn 1m7, nhưng thiếu niên nằm ngang trên tay anh vẫn quá nhẹ.
Cố Ngu nhẹ nhàng đặt người lên giường.
"Hừ." Giang Dữ Mặc rên khẽ một tiếng, dường như sắp tỉnh lại.
Đúng lúc cậu mở mắt, Cố Ngu từ hình ảnh phản chiếu trên cửa sổ đối diện phát hiện mình trong tình thế cấp bách đã quên che mặt lại!
Nếu như bị cậu biết kẻ mấy ngày nay giam cầm cậu, thậm chí đêm qua còn làm ra hành vi cầm thú kia chính là Cố Ngu…
Cố Ngu không kịp suy nghĩ rốt cuộc mình có muốn giữ gìn hình tượng của Cố Ngu trong lòng Giang Dữ Mặc hay không, hoàn toàn không có thời gian để tự vấn, anh bản năng vươn tay che đi đôi mắt Giang Dữ Mặc.
"Ừm?" Giang Dữ Mặc phát ra tiếng nghi hoặc.
Bàn tay kia lướt qua người cậu với tấm chăn mỏng ở bên kia, hoàn toàn không chú ý tới cánh tay áo vest hơi buông xuống đã chạm phải nụ hoa đỏ thắm trên lồng ngực trắng tuyết gầy gò.
"Ưm?" Giang Dữ Mặc hai tay nắm lấy bàn tay đang che mắt, chất vấn: "Anh đang làm gì thế?!"
Cậu chưa từng biết hóa ra nơi đó không chạm vào mà vẫn có cảm giác!
Cậu chính là đàn ông!
Cố Ngu cầm lấy chăn mỏng che kín từ dưới vai thiếu niên, đẩy cậu xoay người sang bên phải, chăn che kín phần dưới, rồi lại lật sang bên trái, chăn quấn một vòng sau lưng – quấn cậu thành một chú sâu lông, Cố Ngu mới thở phào một hơi.
Chỉ một lát như vậy, Cố Ngu lại cảm thấy việc này còn dễ khiến anh tim đập loạn nhịp hơn cả những cuộc đấu đá lừa lọc trên thương trường.
Cố Ngu không trả lời, sau khi xác định cậu bị chăn mỏng vây khốn nhất thời không thể động đậy, lập tức xuống giường xoay người bước nhanh ra khỏi phòng.
Anh dựa vào cửa, hít sâu một hơi, cong lưng dùng hai tay xoa mặt thật mạnh, như muốn xoa sạch mọi hình ảnh vừa nhìn thấy khỏi não bộ.
Nhưng anh ngẩng đầu, nhìn nghiêng những chấm đèn li ti bên ngoài, trong đầu hiện lên vẫn cứ là khoảnh khắc kinh diễm vừa rồi.
Không chỉ phía trên là hồng nhạt, mà ngay cả nơi đó cũng là hồng nhạt…
Cố Ngu tự trách đấm vào trán.
Đừng nghĩ nữa!
Vừa lúc này, tiếng chuông cửa vang lên như một cọng rơm cứu mạng.
Trong căn phòng, Giang Dữ Mặc vẻ mặt đầy sát khí âm trầm như ác quỷ bò ra từ âm tào địa phủ.
Cậu bị chăn quấn chặt lấy, không thể nhúc nhích, như con bướm bị mắc kẹt trong mạng nhện.
Rất tốt! Tốt lắm!
Anh ta đang nhắc nhở mình đừng hòng vùng vẫy, dù làm gì cũng không thoát khỏi sự khống chế của anh ta sao?
Trong ánh mắt Giang Dữ Mặc phát ra ý chí chiến đấu và sự tàn nhẫn đến rợn người.
Ha! Cũng đúng! Chính là phải như vậy mới có tính khiêu chiến!
Thứ dễ dàng như trở bàn tay thì chó cũng chẳng thèm!
Sớm muộn gì cậu cũng muốn Cố Ngu cúi đầu xưng thần trước cậu! Cậu nói đông Cố Ngu cũng không dám nói tây, hừ!
Lúc này, ở cửa căn hộ, hai bóng người đang lôi kéo nhau trước chuông cửa có màn hình.
"Ê, cậu đừng đi mà, bộ cậu không muốn biết trong nhà A Ngu có giấu người không hả?" Từ Phi Diệu tay trái xách theo đồ vật, tay phải giữ chặt quần áo Chu Ý Bạch không cho y đi.
Chu Ý Bạch vừa mới hoàn thành mấy ca phẫu thuật, khó khăn lắm mới có thể tan làm bình thường, y chỉ muốn về nhà nghỉ ngơi.
Từ Phi Diệu gọi điện đến, giọng điệu vô cùng dồn dập sốt ruột, y nghĩ có chuyện gì gấp nên vội vàng chạy tới, nhưng không ngờ cái tên trời đánh này lại muốn tìm hiểu xem Cố Ngu rốt cuộc có "lầu vàng giấu Kiều" hay không.
Hắn một mình không dám, hơn nữa cũng không dễ hành động, bèn gọi Chu Ý Bạch, cũng là bạn thân của Cố Ngu, đi cùng.
Đến lúc đó cho dù A Ngu tức giận, pháp luật còn không trách tập thể đâu, với hai anh em chơi với nhau từ nhỏ đến lớn, anh ấy cũng không thể thật sự tức giận được chứ.
"Anh em tốt, tôi cầu xin cậu." Từ Phi Diệu trong tư thế Tây Thi ôm ngực: "Việc này nếu một ngày không biết rõ ràng, lòng tôi sẽ như có kiến bò đầy, vừa đau vừa ngứa, khó chịu vô cùng."
Chu Ý Bạch thở dài: "Một ngày nào đó cậu sẽ bị cái tính tò mò của mình giết chết."
Từ Phi Diệu biết y đã đồng ý, vui vẻ huých vai Chu Ý Bạch khiến y lảo đảo, ngay sau đó ngón tay hắn không ngừng nhấn chuông cửa như gửi điện tín.
Đợi gần mấy phút, cửa không mở, giọng Cố Ngu vọng ra từ loa chuông cửa: "Sao các cậu đến đây?"
Từ Phi Diệu nhấc túi chứa đầy đồ ăn trong tay trái lên, tươi cười rạng rỡ đến mức hai mắt híp lại chỉ còn một khe nhỏ như sợi tóc: "Nhớ cậu quá, anh em chúng ta lâu rồi không tụ tập ăn bữa cơm đàng hoàng."
Loại thời điểm này, Cố Ngu không muốn để họ vào.
Nhưng trước đây họ cũng từng đến đây tụ tập, từ chối lại sẽ khiến người ta nghi ngờ.
Bảo người kia đừng ra ngoài, chắc không phải vấn đề lớn.
Bên trong yên tĩnh cỡ mười phút, Từ Phi Diệu tay xách túi cũng mỏi nhừ: "Có vấn đề, rất có vấn đề!"
Nếu không có vấn đề thì lập tức mở cửa rồi.
Ngay cả Chu Ý Bạch cũng không khỏi hơi tin vào những suy đoán bừa bãi của Từ Phi Diệu, không khỏi nảy sinh tò mò.
Dài đến hơn mười phút sau, cửa mở.
Cố Ngu vẫn mặc áo sơ mi màu xanh ngọc, cúc áo cài đến tận cùng, bên cạnh yết hầu có một vết dài nửa ngón út, mang theo chút độ cong.
Thật đúng là rất giống vết răng cắn.
Chu Ý Bạch liếc nhìn Từ Phi Diệu, không ngờ bị hắn nói trúng thật rồi.
Từ Phi Diệu lần này mang theo rất nhiều đồ ăn, có thịt có rau còn có ba con cua hoàng đế lớn cỡ bàn tay người lớn, bò bông tuyết hữu cơ hảo hạng vân vân, cũng may phòng bếp trong căn hộ này của Cố Ngu đủ lớn, ba người đàn ông phân công rõ ràng, Chu Ý Bạch rửa rau, thái rau, bàn tay cầm dao phẫu thuật cũng vô cùng điêu luyện khi thái rau, tỉa củ.
So với Cố Ngu giỏi những món ăn phong cách thanh đạm, Từ Phi Diệu thích các món nhiều dầu mỡ và cay nóng hơn, thường xuyên ăn thì không tốt cho sức khỏe, nhưng thỉnh thoảng một lần cũng không sao.
Ba người đàn ông trưởng thành ăn uống không ít, khi nấu xong đủ đồ ăn để ăn đã qua hơn một giờ.
Có Từ Phi Diệu ở đây thì không thể thiếu uống chút rượu. Sau bữa cơm, Từ Phi Diệu đến tủ rượu ở quầy bar nhỏ chọn một chai rượu vài chục triệu.
"Nào, uống chút." Từ Phi Diệu cười nói: "Khó khăn lắm mới đến chỗ cậu một lát, không uống chút rượu ngon rồi về, tôi sẽ tự mắng mình lãng phí cơ hội."
"Muốn uống cứ mở." Cố Ngu cười cười.
Anh với Từ Phi Diệu và Chu Ý Bạch đã quen biết từ nhỏ, cùng là người trong một vòng tròn, cũng không phân biệt giàu nghèo, sang hèn.
Lúc ấy ông Cố vẫn còn, Từ Phi Diệu và Chu Ý Bạch lúc đầu là bị lệnh cưỡng chế lấy lòng Cố Ngu, trẻ con mà, mọi sự quan tâm đều sẽ coi tâm trạng, thích làm trái với lời của phụ huynh.
Trên mặt bọn họ làm bạn bè, nhưng thực tế chỉ tâng bốc Cố Ngu nói lời hay thôi, thực tế ai cũng không phục ai.
Thẳng đến cấp hai, Từ Phi Diệu bị trùm trường nổi tiếng trong trường tìm tới cửa, nói là Từ Phi Diệu xâm phạm người phụ nữ của gã, muốn đánh gãy tay hắn.
Bảy tám tên lớp chín chặn ba người họ mới vừa lên cấp hai trong con ngõ.
Từ Phi Diệu cũng sợ tới mức sắc mặt tái nhợt, cho rằng mình chết chắc rồi, khi đã thuần thục ôm đầu ngồi xổm, Cố Ngu ra tay nhẹ nhàng đã giải quyết bọn chúng.
Sau này hắn mới biết được Cố Ngu từ nhỏ đã học tán đả, Muay Thái, cận chiến vân vân, Từ Phi Diệu coi rồi nhận luôn đại ca, từ đây thiệt tình kết giao bạn bè.
Chu Ý Bạch cũng thế.
Trên bàn cơm, ba người nói chuyện trời đất, rượu xuống bụng ly này đến ly khác, uống xong một chai lại lấy một chai, chẳng bao lâu ba người đã uống đến mặt đỏ tai hồng.
Từ Phi Diệu nằm sấp trên bàn, tựa như đã ngủ phát ra tiếng nói mớ.
Chu Ý Bạch thì dựa vào ghế, nhắm mắt lại như ngủ rồi.
Chỉ có Cố Ngu ngồi thẳng tắp, nhưng nhìn kỹ, thì sẽ nhìn thấy cổ và trên mặt anh một mảng đỏ bừng, trong ánh mắt đã có chút men say.
Cố Ngu ngồi ngẩn ngơ, như đang thất thần.
Cà vạt đã bị kéo ra, cúc áo sơ mi cũng bị cởi thẳng tới ngực, cơ ngực được rèn luyện cực tốt như ẩn như hiện, hơi nóng trong người vì cồn mà bốc cháy lên mới có thể giải phóng.
Như thế, dấu răng in sâu trên cổ liền trần trụi bại lộ trong không khí.
Đột nhiên anh không biết nghĩ đến gì, lấy điện thoại trong túi quần tây ra.
Cố Ngu không hề nhận ra rằng hiện tại, chỉ cần một khoảng thời gian không nhìn vào màn hình giám sát, tiềm thức đã thúc đẩy anh chủ động lấy điện thoại ra.
Cảm giác an toàn của anh hoàn toàn đến từ sự kiểm soát của chính mình đối với Giang Dữ Mặc.
Khi anh còn chưa ý thức được, cảm xúc của anh đã bắt đầu bị thiếu niên ảnh hưởng.
Mà hiện giờ, Giang Dữ Mặc cũng còn chưa nhận thức được điểm này.
Cậu hiện tại còn đang tức giận, cậu cũng không biết bây giờ có người đang đến thăm, chỉ cách cậu vài bức tường, cậu chỉ biết cái tên đàn ông chó kia sau khi đưa vào một ít đồ ăn nhanh cao cấp rồi biến mất.
Mẹ kiếp!
Trước đây toàn là đồ ăn mới mẻ, nóng hổi, thế quái nào sau khi làm chuyện kia thì đãi ngộ của mình lại giảm xuống!
Cái tên Cố Ngu chó chết này quả đúng là ăn xong rồi phủi tay!
Cậu sớm đã quên bữa cơm xin lỗi thịnh soạn bất thường chứa đựng lời xin lỗi của Cố Ngu vào sáng sớm, chỉ nhớ hiện tại trước mặt mình chỉ có chiếc sandwich lạnh lẽo.
Giang Dữ Mặc tức giận mắng: "Khạc! Thứ này, chó cũng không thèm!"
Cậu khó thở, lại là một trận mắng mỏ khó nghe, cảm xúc vô cùng kịch liệt.
Nhưng so với lần chửi trước đây nhiều hơn là "hỏi thăm" cả nhà người ta, lần này có rất nhiều là lặp đi lặp lại mắng Cố Ngu là tên đàn ông chó!
Hệ thống cảm thấy mình hơi bối rối, đây tựa thù không phải thù, sao lại có cảm giác kỳ lạ thế nhỉ.
Hệ thống rụt rè nói: [Ký chủ, mặt anh đỏ quá.]
Giang Dữ Mặc cười khẩy: "Ha! Chẳng phải bị cái tên chó chết kia chọc tức sao!"
Hệ thống im lặng chốc lát, lại hỏi: [Ký chủ, ngài không mặc quần áo sao?]
Giang Dữ Mặc vốn dĩ không muốn mặc, nhưng bỗng nghĩ đến không biết đã từng nghe ở đâu, rằng che che giấu giấu, nửa kín nửa hở mới là cao cấp.
"Mặc! Tao đương nhiên phải mặc!"
Chờ Cố Ngu híp mắt, nhấn sai mấy lần rồi cuối cùng cũng mở được hình ảnh giám sát.
Bữa cơm Tây nhanh gọn trên bàn ăn vẫn không được đụng tới, thiếu niên mặc áo trên cuộn tròn trên giường, vai run rẩy. Anh vốn đã luôn hổ thẹn trong lòng, khi nhìn rõ thiếu niên quay đầu, híp mắt khóc thầm, một góc trong lòng anh sụp đổ không hề báo trước.
Cậu che miệng lại, không cho mình khóc thành tiếng, nhưng rồi đôi mắt đã bị nước mắt dữ dội làm cho dính chặt, không sao mở ra được.
Lúc Cố Ngu đứng dậy, thân thể còn hơi lắc lư, chân còn không cẩn thận va vào góc bàn, nhưng anh không hề quan tâm, đi đường loạng choạng như rắn bò, dưới chân đã có chút không vững.
Anh không chú ý rằng, ở phía sau anh, Từ Phi Diệu nằm sấp trên bàn đã ngẩng đầu lên, đẩy tỉnh Chu Ý Bạch đang ngủ gật, hai người lén lút, rón rén đi theo phía sau.
Đại não bị cồn làm mờ đi của Cố Ngu phản ứng chậm rất nhiều so với ngày thường, nhưng người phía sau lại cẩn thận như chuột ăn trộm gạo, nên anh nhất thời không phát hiện ra.
Áy náy và tự trách tích tụ trong lòng hai ngày nay sớm đã chất thành một ngọn núi lớn, khiến lòng Cố Ngu nặng trĩu, nghĩ đến Giang Dữ Mặc là anh lại thấy hơi khó thở.
Nhưng thói quen và ham muốn kiểm soát sâu xa hơn mà ngay cả chính anh cũng không nhận ra, lại khiến anh luôn không tự chủ được mà muốn nhìn Giang Dữ Mặc.
Băng qua hành lang phòng khách, cửa phòng ngủ chính được thiết kế cửa ẩn. Nếu không phải nhìn Cố Ngu đi vào đó, Từ Phi Diệu và Chu Ý Bạch tuyệt đối không thể tưởng tượng được "bức tường" không có bất kỳ tay nắm cửa nào, trông hệt như một bức tường, lại chính là cửa phòng ngủ chính.
Lúc này bên trong, Cố Ngu đã chạy tới cửa phụ bên phòng ngủ chính.
Anh lần này không quên đội mũ trùm đầu lên, vừa đẩy cửa ra, một bóng người lập tức vọt ra, ngay sau đó đôi tay trắng nõn thon gầy vòng lấy eo Cố Ngu.
Cố Ngu trợn to mắt, men say cũng tan biến hơn nửa.
Lòng bàn tay anh vừa chạm vào vai thiếu niên.
"Huhu, tại sao? Tại sao hôm nay anh không đến gặp em? Cả ngày hôm nay em cũng chẳng nhìn thấy anh!"
Giang Dữ Mặc dường như đã chịu tủi thân rất lớn, cậu nghẹn ngào, chất lỏng ấm áp tí tách rơi xuống cơ ngực lộ ra của Cố Ngu – sườn mặt thiếu niên lúc này vừa lúc áp lên đó.
"Trước đây anh vẫn luôn ăn cơm cùng em, có phải em đã làm sai gì không?"
Lúc Giang Dữ Mặc khóc không có âm thanh, chỉ là thi thoảng lại có tiếng nức nở vì khóc quá nhiều: "Ngày hôm qua anh như vậy, hôm nay anh đã không thích em nữa rồi sao?"
Toàn thân Cố Ngu đều cứng đờ.
Cho đến lúc này, anh mới thực sự tỉnh táo.
Anh không khỏi nghĩ đến một từ --- hội chứng Stockholm.
Cố Ngu vẻ mặt phức tạp.
Anh một tay ấn vai, một tay dừng lại một chút trong không trung, rồi mới đặt xuống đầu cậu, vừa định an ủi.
Cửa phía sau phát ra âm thanh rất nhỏ, tốc độ phản ứng của Cố Ngu nhanh chưa từng có, anh ôm eo Giang Dữ Mặc, nhanh chóng lao về phía phòng quần áo đối diện.
Từ Phi Diệu và Chu Ý Bạch mở cửa, nhưng lại loạng choạng ngã ập vào.
Từ Phi Diệu: "Ôi mẹ ơi!"
Chu Ý Bạch: "Suỵt."
Hai người ngã trên mặt đất, trong lòng đang nhanh chóng nghĩ ra lý do, để A Ngu sẽ không nghi ngờ mục đích của họ.
Vừa ngẩng đầu, vài bước là thân thể cao lớn của Cố Ngu đang bước nhanh về phía phòng để quần áo.
Chu Ý Bạch không phản ứng kịp, Từ Phi Diệu đã tay chân cùng lúc bò dậy khỏi mặt đất, vọt tới cửa phòng để quần áo.
Đưa mắt nhìn lại, người đàn ông đã có chút men say, gương mặt hơi ửng hồng đang đứng trước một hàng quần áo được xếp theo màu sắc từ tối đến nhạt.
"A Ngu, cậu làm gì thế?"
Có lẽ hơi vội vàng, ngữ điệu Từ Phi Diệu nói lời này có chút chất vấn.
Chu Ý Bạch lúc này cũng chậm rãi bước tới.
"Tôi muốn tắm." Cố Ngu nói với giọng hơi khàn.
Anh cụp mắt, lại đang nhìn thiếu niên ngồi xổm giữa đống quần áo trước mặt.
Mũ trùm đầu màu đen che đến vị trí hai mắt thiếu niên, nửa phần dưới che kín hai mắt, còn phần trên lộ ra đôi mắt thì được gập ra sau đầu.
Mái tóc đen nhánh và làn da trắng, đôi môi có vẻ đỏ quá mức.
Cổ áo vẫn hơi rộng, rõ ràng đã được chọn lựa kỹ, nhưng hiện tại vẫn có thể nhìn thấy một mảng lớn xương quai xanh nổi bật của thiếu niên.
Thiếu niên dường như không thể ngồi xổm được nữa, thân thể ngã chúi về phía trước, trên mặt cậu xuất hiện vẻ hoảng loạn, ngón tay gầy trắng cào loạn trong không trung, rồi nắm chặt lấy chất vải quần tây ngoài đùi Cố Ngu.