36. Chương 36

Cải Tà Quy Chính Tôi Bẻ Cong Nam Chính Rồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 36 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cố Ngu lúc này lại cảm thấy cơn say vừa mới tan dường như đang ập đến dữ dội hơn gấp bội.
Anh hình như có hơi say thật rồi. Nếu không thì sao đầu anh lại có chút choáng váng?
Cố Ngu nhất thời quên mất hai người bạn bên cạnh, ánh mắt lẳng lặng lướt qua giữa xương quai xanh, đôi môi đỏ mọng và sống mũi thanh tú của cậu.
Thiếu niên vì giảm bớt cơn tê mỏi ở hai chân do ngồi xổm lâu, lặng lẽ nhón mũi chân trái, cơ thể thuận thế nhích lại gần thêm chút nữa, gương mặt cứ thế tựa vào phần đùi săn chắc của người đàn ông.
Cố Ngu rũ mắt, đùi anh không tự chủ mà căng cứng như bức tượng đá.
Mặt cậu sạch sẽ không có chút tì vết nào, đôi môi đỏ thắm có một nửa áp lên đùi anh.
Thiếu niên hai mắt bị che lại không nhìn thấy, cũng không biết chóp mũi mình cách phần nhạy cảm kia của người đàn ông chỉ cỡ chừng nửa ngón tay.
Hầu kết Cố Ngu khẽ nuốt, anh nghiêng cơ thể cố ý muốn né tránh.
Đúng lúc này.
"A Ngu ưm…"
Từ Phi Diệu miệng há hốc có thể nhét vừa nắm tay, hai mắt trợn tròn đến mức con ngươi gần như lồi ra vì kinh ngạc.
Mới nói mấy chữ đã bị Chu Ý Bạch bịt miệng lại, Chu Ý Bạch vẻ mặt trấn tĩnh, như thể không thấy gì, bình tĩnh nói: "A Ngu, thời gian không còn sớm, chúng tôi đi trước."
"Ừm." Cố Ngu lúc này mới phản ứng lại hai người họ còn ở đây.
Chu Ý Bạch nói xong trực tiếp ôm chặt cổ Từ Phi Diệu kéo hắn đi, Cố Ngu duỗi tay cầm một chiếc cà vạt anh thường dùng, ngồi xổm xuống để trán thiếu niên dựa lên vai mình, kéo cổ tay cậu lại gần mình.
Cố Ngu rũ mắt, vòng eo mảnh mai và những đường cong mềm mại của thiếu niên đều lọt vào tầm mắt anh.
Dấu vết dây trói thít chặt mấy ngày trước trên cổ tay còn chưa hoàn toàn biến mất.
Cố Ngu khựng lại.
Chiếc cà vạt bằng lụa quấn lỏng lẻo quanh hai cổ tay, thắt thành một nơ bướm xinh đẹp như đang gói một món quà tinh xảo.
"Cậu ngoan ngoãn ở yên đây, tôi trở lại nhanh thôi." Cố Ngu thấp giọng giải thích.
Thiếu niên ngoan ngoãn gật đầu.
Nhìn thiếu niên vùi vào lòng mình, ngoan ngoãn ngửa đầu nhìn mình, Cố Ngu cảm thấy cổ họng lại khẽ nghẹn lại.
Tiếng bước chân dần dần rời xa, biểu cảm ngoan ngoãn trên mặt Giang Dữ Mặc nhanh chóng biến mất với tốc độ mắt thường có thể thấy được, thay thế là sự đắc ý không thể kiềm chế.
Nếu không phải cắn môi, tiếng cười của cậu lúc này có lẽ ngay cả hàng xóm lầu trên lầu dưới cũng có thể nghe thấy.
Hệ thống ở hậu trường thở dài thườn thượt với vẻ mặt ủ dột.
Haiz, kỹ năng diễn xuất của ký chủ thật sự quá đỉnh. Nam chính hoàn toàn không thể nào đấu lại ký chủ, nó hiện tại chỉ hy vọng ký chủ đừng chơi tàn nhẫn quá, dù sao kia chính là nam chính ánh trăng sáng của nó đó mà!
Đó là nam chính nó vẫn luôn khát khao đã nghe đến mấy trăm lần từ khi nó bắt đầu hoạt động!
Huhu, ký chủ quả thực là đâm thẳng vào tim người ta!
Hệ thống nghẹn ngào: [Ký chủ, bộ ngài không sợ lật xe à?]
"Lật xe? Mày cũng quá coi thường tao!" Giang Dữ Mặc nói trong lòng: "Nếu không thì mày nghĩ kiếp trước tao đã tung hoành ngang dọc, hô mưa gọi gió bằng sức của bản thân như thế nào?"
Thành công trong kiếp trước cũng đủ để Giang Dữ Mặc tận hưởng dư vị mấy đời, nếu không phải Nguyên Tiếu…
Giang Dữ Mặc đột nhiên yên tĩnh.
Cậu hình như đã lâu không nhớ đến Nguyên Tiếu, hiện giờ lại nghĩ đến người phụ nữ kia, trong lòng đã không có gợn sóng gì.
Giang Dữ Mặc suy nghĩ một lát rồi không nghĩ nữa.
Nguyên Tiếu nào có thú vị bằng Cố Ngu.
Chờ sau khi cậu thành công, Nguyên Tiếu biết Cố Ngu mà cô ta mến mộ lại đối với mình răm rắp nghe lời…
Giang Dữ Mặc cười đến mức cả người run lẩy bẩy.
Ha ha ha ha ha, cậu quá chờ mong Nguyên Tiếu sẽ có biểu cảm như thế nào! Nhất định sẽ vô cùng xuất sắc!
Lúc này, Từ Phi Diệu đang cùng Chu Ý Bạch thu dọn đồ ăn thừa trên bàn cơm, bỏ bát đĩa bẩn vào máy rửa bát, đổ hết cơm thừa canh cặn vào túi rác rồi mang đi.
Lúc Cố Ngu từ bên trong ra, hai người đã thu dọn gần xong.
Từ Phi Diệu và Chu Ý Bạch cũng không dám hỏi Cố Ngu vì sao nấn ná bên trong lâu như vậy.
Cố Ngu tiễn bọn họ đến cửa.
Từ Phi Diệu đổi xong giày, vẫn chưa từ bỏ ý định, liền mở miệng hỏi: "A Ngu, cậu bây giờ cũng hai lăm rồi, có người thích chưa thế?"
"Hửm? Cậu gần đây đổi nghề làm bà mai à?" Cố Ngu nhướng mày.
Chu Ý Bạch vỗ trán mình một cái: "A Ngu, cậu ấy vừa uống say là nói linh tinh…"
Từ Phi Diệu không cam lòng lắc bàn tay Chu Ý Bạch đang bịt miệng mình: "Không phải, tôi…"
Từ Phi Diệu nhịn cả đêm, trong lòng hắn đã không thể nhịn được nữa, nếu không thì sao vừa có chút nghi ngờ đã không nhịn được kéo Chu Ý Bạch đến cùng thăm dò.
Kết quả không ngờ sức của Chu Ý Bạch thế mà còn lớn hơn hắn, lập tức kéo hắn ra bên ngoài đồng thời còn đóng cửa lại.
Cửa chậm rãi khép lại, Chu Ý Bạch mới buông tay.
"Không phải, sao cậu ngăn tôi?" Từ Phi Diệu hỏi.
Chu Ý Bạch xách theo rác đi vào thang máy: "A Ngu nếu không muốn nói, khẳng định có lý của cậu ấy."
Từ Phi Diệu cũng đi vào, thang máy ting đóng lại.
Từ Phi Diệu trầm mặc trong chốc lát: "Tiểu Bạch, vừa rồi cậu cũng thấy được đúng không."
Trong thang máy yên tĩnh, Chu Ý Bạch ừ một tiếng.
Lấy góc độ của họ, thật ra không thấy được quá nhiều, nhưng đôi tay trắng nõn ấy nắm lấy quần A Ngu, còn có, đỉnh đầu với mái tóc đen nhánh tựa vào đùi A Ngu.
Ừm, cái góc độ đó.
Từ Phi Diệu cúi đầu nhìn xuống.
Hình như vừa vặn có thể áp sát vào.
"Suỵt. Không ngờ A Ngu thế mà có kiểu đam mê này! Thế này cũng quá ngoài lạnh trong nóng rồi!"
Thang máy đinh một tiếng đi vào lầu một.
Chu Ý Bạch bước nhanh đi ra: "Cậu tốt nhất là giữ mồm giữ miệng, đừng có nói lung tung khắp nơi, cậu quên lần trước lúc cậu nói A Ngu và Nguyên Tiếu rất xứng đôi, rồi phải đi Châu Phi ngây người ba tháng mới trở về?"
Từ Phi Diệu chột dạ sờ mũi, lần trước lúc hắn uống rượu tán gẫu với người khác, Cố Ngu với tư cách thiên tài kinh doanh sáng giá nhất trong giới, được vô số người trẻ cùng thế hệ trong giới hướng tới.
Hắn khi đó được tâng bốc đến quên cả trời đất, có người vừa nhắc đến không biết ai mới có tư cách đứng bên cạnh Cố Ngu.
Vậy hắn đương nhiên là theo đà phân tích tiếp, trong giới cũng chỉ có Nguyên Tiếu mới được coi là môn đăng hộ đối với A Ngu.
Hắn nào biết đâu rằng ngay ngày hôm sau, lời đồn Cố Ngu và Nguyên Tiếu đính hôn đã lan truyền khắp nơi.
Thậm chí còn khiến Nguyên Tiếu cho rằng Cố Ngu cố ý muốn liên hôn với nhà cô, tạo thành một số phiền phức không nhỏ cho Cố Ngu.
Sau đó hắn vì dự án nước ngoài của công ty mà không thể không đi Châu Phi ở lại mấy tháng.
Từ Phi Diệu đuối lý, khi trở về còn nói rất nhiều lần xin lỗi, chuyện này mới cho qua.
"Lần này không giống!" Từ Phi Diệu chỉ chột dạ trong chốc lát, liền thẳng lưng ưỡn ngực nói đầy lý lẽ: "Nguyên Tiếu đó và A Ngu giao tình vốn dĩ không sâu đậm, nhưng lần này người này là sống chung với A Ngu đấy!"
Chu Ý Bạch không thể phản bác.
Từ Phi Diệu tiếp tục nói: "Hơn nữa hai người lại làm chuyện đó đến mức này, không ngờ cậu ấy lại đi trước tôi nhiều bước đến thế!"
Hắn còn tưởng rằng A Ngu ngay cả chuyện giường chiếu thế nào cũng không biết chứ!
"Chờ thời điểm thích hợp, thì cậu ấy tự nhiên sẽ nói." Chu Ý Bạch một lần nữa cảnh cáo: "Cậu đừng nói lung tung khắp nơi."
"Được." Từ Phi Diệu nói miệng, nhưng đôi mắt lại không yên phận đảo qua đảo lại.
Chờ hai người lần lượt lái xe rời đi, Từ Phi Diệu cầm điện thoại lên rồi lại đặt xuống, cầm lên rồi lại đặt xuống, sau khi rối rắm lặp đi lặp lại vài lần, lúc hắn cuối cùng hạ quyết tâm lần này phải giữ bí mật, điện thoại vang lên.
Nhắc nhở người gọi hiển thị là mẹ của Cố Ngu.
Sự giằng co của Từ Phi Diệu suốt chặng đường đột nhiên tan rã: "Đây cũng không phải do tôi muốn nói, đây là ý trời!"
Nếu không thì sao sớm không đến, muộn không đến, cố tình lại đến ngay lúc hắn hạ quyết tâm, đây là ông trời nói cho hắn biết quyết định vừa rồi sai lầm đến mức nào!
Từ Phi Diệu bắt máy nhanh như tia chớp, ý cười vui sướng nở rộ: "Alo, bác gái…"
Cùng lúc đó, bên kia, sau khi Cố Ngu tiễn hai người đi, đến phòng bếp mở tủ lạnh uống một chai nước lạnh, rồi vội vàng tiến vào phòng ngủ chính, đi vào phòng để quần áo.
Anh sải bước suốt chặng đường, bước chân dồn dập vội vàng.
Nhưng mà khi đến gần phòng để quần áo, tốc độ của anh rõ ràng chậm lại.
Giống như một con lười, tới gần một cách lặng lẽ.
Giang Dữ Mặc vẫn là tư thế lúc anh rời đi, ngồi dưới đất dựa vào cửa tủ quần áo nghỉ ngơi, một đôi chân khoanh lại, cong nghiêng nghiêng.
Nửa trên khuôn mặt bị mũ trùm đầu của anh che khuất hoàn toàn, chỉ lộ ra môi và cằm.
Thiếu niên vẫn không nhúc nhích, phảng phất một con búp bê cao cấp được đặt trong tủ kính đẹp đẽ.
Cố Ngu cố ý tăng thêm tiếng bước chân.
Thiếu niên lập tức quay đầu nhìn về phía anh như có linh cảm.
Cố Ngu trong lòng khẽ động.
Trong lòng anh không khỏi sinh ra ảo giác cậu vẫn luôn đang đợi anh.
Thân hình cao lớn đứng từ trên nhìn xuống, ánh đèn từ phía sau chiếu đến, bóng dáng hoàn toàn bao phủ thiếu niên.
"Anh trở lại rồi?" Thiếu niên rụt rè nói.
Cậu mím môi, dường như có chút tủi thân, nhưng không biết nghĩ đến điều gì, má phồng lên: "Em đợi anh lâu rồi, em còn tưởng anh sẽ không trở về nữa?"
Thiếu niên khụt khịt mũi.
"Ừm." Cố Ngu bừng tỉnh, những lời dò hỏi vội vàng của thiếu niên không lâu trước đó ùa về trong đầu, anh không khỏi nhíu mày.
Dáng vẻ ỷ lại anh này của thiếu niên, khiến anh nhớ tới một chứng bệnh thường thấy giữa kẻ bắt cóc và con tin --- Hội chứng Stockholm.
Vào lúc nạn nhân gặp phải mối đe dọa cực đoan, sẽ sinh ra sự đồng cảm về mặt tình cảm với thủ phạm, cũng hình thành mối quan hệ hòa hợp.
Nạn nhân thậm chí có lẽ sẽ phục tùng, ngưỡng mộ thủ phạm.
Ý ban đầu của Cố Ngu cũng không phải như thế, anh chỉ là, muốn trốn tránh tổn thương mà thôi.
Nhưng sự tình phát triển đến bước này, hiển nhiên đã vượt xa dự đoán của anh.
Đủ loại cảm xúc dâng lên trong lòng, những cảm xúc phức tạp mạnh mẽ tấn công mạnh vào đạo đức và lương tri của anh.
Sự yên tĩnh này dường như khiến thiếu niên hơi sợ hãi: "Anh nói vài lời được không?"
Thiếu niên hai mắt không nhìn thấy, bằng vào hướng âm thanh vừa rồi nghe được, hai cổ tay bị trói chống xuống sàn nhà, hai đầu gối quỳ xuống đất, chậm rãi bò về phía trước.
Áo ngủ rũ xuống phác họa rõ nét vòng eo và những đường cong mềm mại của cậu, đôi chân mềm mại như ẩn như hiện trong khi bò.
Hai mắt Cố Ngu né tránh như bị tia lửa làm bỏng.
Hệ thống nhìn tất cả điều này, đột nhiên liền chấp nhận số phận.
Chợt, nó nhìn thấy ký chủ sắp đụng phải kệ thủy tinh đặt đủ loại khuy măng sét và đồng hồ nổi tiếng, vội vàng cất tiếng nhắc nhở: [Ký chủ! Mau dừng lại! Anh sắp đụng tủ rồi!]
Nó cho rằng ký chủ sẽ dừng lại, nhưng Giang Dữ Mặc như không nghe thấy nhắc nhở, cậu nhìn quanh với vẻ mặt vội vã như đang tìm kiếm chỗ dựa duy nhất.
"Anh giận hả? Tại sao anh không để ý đến em? Anh nói chút gì đi!"
Giang Dữ Mặc không chỉ không dừng lại, thậm chí còn tăng nhanh tốc độ, thấy cậu sắp đụng vào góc nhọn của kệ thủy tinh, bàn tay ấm áp của người đàn ông vững vàng đỡ trán cậu.
Cố Ngu trong lòng thả lỏng, ngữ điệu lại rất nghiêm khắc: "Cậu đang làm gì đấy! Cậu có biết như vậy rất nguy hiểm không?"
"Nhưng mà, nhưng mà em không tìm thấy anh." Trên mặt Giang Dữ Mặc tràn ngập uất ức, chẳng mấy giây, vị trí che mắt đã thấm ra hai vệt nước sẫm màu.
Sao khóc rồi?
Cố Ngu luống cuống nắm lấy hai vai cậu, Giang Dữ Mặc thuận thế dựa vào trong lòng anh, mặt vùi vào cổ anh, hơi thở phả vào cổ nổi gân xanh của người đàn ông.
"Em cho rằng anh lại muốn giống như ban ngày, không để ý tới em."
Nước mắt của thiếu niên nhiều đến mức thấm qua mũ trùm đầu thành hai vệt sẫm màu rõ ràng: "Em, em việc gì cũng nghe anh, anh muốn làm gì thì cứ làm, anh đừng bỏ mặc em."
Giang Dữ Mặc như bắt lấy cọng rơm cứu mạng nắm chặt lấy quần áo người đàn ông: "Được không?"
Cố Ngu không nói chuyện, hệ thống trơ mắt nhìn nam chính với biểu cảm đang đấu tranh, cảm xúc khó phân biệt nơi đáy mắt, như thể đang trải qua cuộc giằng co giữa lý trí và tình cảm.
Anh không trả lời thẳng, chỉ nói: "Tôi ôm cậu về."
Cố Ngu một tay đặt lên lưng, một tay vòng qua khoeo chân, bước chân vững vàng đưa cậu về giường trong phòng.
Dáng vẻ thiếu niên ngoan ngoãn nằm trên giường càng giống như món quà.
Nắm lấy dải ruy băng, chỉ cần thoáng kéo nhẹ, chiếc nơ bướm sẽ bung ra trong nháy mắt như hoa quỳnh nở rộ.
Hệ thống trơ mắt nhìn bóng lưng nam chính hoảng loạn rời đi, trong lòng phiền muộn.
Haiz, nam chính chính trực hoàn toàn không phải đối thủ của ký chủ.
Nó đã không biết hướng đi sau đó sẽ biến thành như thế nào.
Trong phòng tắm rộng rãi sáng sủa, nước lạnh trút xuống từ vòi sen cố định trên đầu.
Dáng người cường tráng của người đàn ông đắm chìm trong nước lạnh không chút hơi ấm, hai tay anh chống lên gạch đá hoa, đầu cúi xuống, tóc đen rũ xuống theo dòng nước, con ngươi nheo lại nhìn mặt đất từ trong dòng nước.
Tình huống của Giang Dữ Mặc hiện tại rất không ổn, trước đó anh không ngờ sẽ xuất hiện loại tình huống này, anh vẫn còn quá sốt ruột.
Cố Ngu không thể không thừa nhận rằng trước đây anh như bị bỏ bùa, hoàn toàn bị thù hận che mờ hai mắt.
Cố Ngu tự giễu.
Anh tự xưng là bình tĩnh và tự chủ, thế mà mấy lần mất kiểm soát cảm xúc vì Giang Dữ Mặc.
Cố Ngu đấm mạnh một cú lên tường.
Trong lòng từng câu chất vấn chính mình.
Nhìn xem người đang tốt bị mày hủy hoại thành dáng vẻ gì?
Cậu ấy như vậy điểm nào giống Giang Dữ Mặc đời trước?
Sống lại kiếp này, quỹ đạo cuộc đời đã sớm thay đổi rồi, Cố Du Du chính là một ví dụ sống.
Cố Ngu lặp lại từng lần trong lòng, cho đến thuyết phục chính mình.
Anh lờ đi từng đợt cảm xúc xa lạ, khó phân biệt và nhàn nhạt kia trong một góc nội tâm, thầm nghĩ.
Giang Dữ Mặc hiện tại mới vừa sinh ra sự ỷ lại với anh, bây giờ vấn đề vẫn chưa quá nghiêm trọng, hẳn có thể khôi phục nhanh chóng thôi.
Ngày mai sẽ thả người, anh đã tra cứu tài liệu rồi, rời xa hoàn cảnh gây ra chứng bệnh ban đầu, thì sẽ từ từ khôi phục.
Có thể sắp xếp thêm người giám thị Giang Dữ Mặc, như vậy cũng có thể biết rõ mọi hành động của cậu như lòng bàn tay, một khi có bất thường gì, mình cũng có thể kịp thời ra tay ngăn chặn.
Lúc chưa hạ quyết tâm, trong lòng do dự không quyết.
Một khi đưa ra quyết định, thì không khỏi thở phào.
Chỉ là.
Cố Ngu đè ngực, tại sao nơi này cảm giác như có thứ gì đè nặng lên, có hơi ngột ngạt.
Tắm rửa xong tỉnh táo hơn nhiều, lúc tóc rũ xuống hết, Cố Ngu trông trẻ hơn rất nhiều, như một cậu trai trẻ mới vừa tốt nghiệp, nhưng lại có khí chất chín chắn hơn hẳn một người đàn ông lăn lộn trên thương trường.
Anh để trần thân trên nằm sấp trên giường, cơ lưng rắn chắc, mượt mà và đầy sức mạnh, có sự dã tính của một chú báo đốm tự do săn mồi trên đồng cỏ.
Tôi chỉ là xem cậu ấy tâm trạng đã bình phục chưa thôi.
Cố Ngu tìm cớ, mở camera theo dõi như mấy ngày trước.
Thiếu niên nằm nghiêng cuộn tròn trên giường, hẳn đã ngủ rồi.
Gối đầu trắng tinh làm nổi bật mái tóc đen nhánh.
Cố Ngu đặc biệt phóng lớn hình ảnh, ánh mắt như chim ưng đảo quanh trên mặt cậu.
Khóe miệng cậu cong lên, là đang mơ mộng đẹp gì sao?
Suy đoán này khiến trong lòng Cố Ngu cũng hơi thả lỏng.
Chỉ cần Giang Dữ Mặc vui vẻ là tốt, ngày mai anh sẽ thả cậu rời đi, sau khi lấy lại tự do, Giang Dữ Mặc hẳn sẽ rất vui vẻ nhỉ.
"Nhất định vậy." Cố Ngu nói một cách quả quyết.
Dù sao chẳng có ai sẽ vẫn luôn muốn bị người ta nhốt lại.
Khi Cố Ngu muốn đặt điện thoại sang một bên, anh đột nhiên nhìn thấy một vật màu đen mà Giang Dữ Mặc đang đè dưới mặt.
"Hửm? Đó là gì?"
Cố Ngu một lần nữa phóng to, hình ảnh trước mắt khiến Cố Ngu đột nhiên không kịp đề phòng, ngạc nhiên mở to mắt.
Đó là, chiếc mũ trùm đầu của anh.
Cố Ngu cởi cà vạt liền đi ngay, anh không muốn mạo hiểm để Giang Dữ Mặc nhìn thấy khuôn mặt mình, bèn không mang theo mũ trùm đầu.
Không ngờ rằng, Giang Dữ Mặc thế nhưng lại coi chiếc mũ trùm đầu như báu vật, dùng hai tay nắm chặt nó, gối dưới mặt, còn mỉm cười bắt đầu mơ mộng đẹp.
Anh không khỏi nghĩ.
Thả Giang Dữ Mặc, cậu thật sự sẽ vui vẻ sao?
Người đàn ông luôn bày mưu lập kế trong mọi chuyện, lần đầu tiên trong đời bắt đầu nghi ngờ phán đoán của mình.
Nửa đêm, hệ thống giám sát vẫn như cũ thể hiện cảm giác tồn tại.
[Tích! Giám sát thấy ký chủ không hoàn thành nhiệm vụ hằng ngày, hình phạt ngẫu nhiên: Ôm Cố Ngu mười phút, thời hạn: 24 tiếng.]
Có kinh nghiệm mấy lần trước, Giang Dữ Mặc đã không có cảm giác gì với hình phạt ngẫu nhiên này.
Có chuyện gì cũng ngày mai nói tiếp, diễn xuất tối hôm nay đã rất tốn sức rồi!
Giang Dữ Mặc trở mình không bao lâu đã lại ngủ thiếp đi.
Cố Ngu trong lòng vẫn luôn nghĩ vấn đề, ngủ không yên ổn lắm.
Không biết có phải trong tiềm thức đã đại khái đã xác định Giang Dữ Mặc này vô hại không, giấc mơ đêm nay không còn mãnh liệt và đáng sợ như trước đây, người thân bạn bè vẫn duy trì trạng thái khi chết nhìn anh như có điều muốn nói.
Lúc Cố Ngu kiệt lực tới gần, đã sắp nghe được họ muốn nói gì.
Cố Ngu tỉnh.
Giấc mơ lần này không khắc sâu như trước đây, Cố Ngu cũng không nhớ rõ nội dung lắm.
Anh chỉ biết tâm trạng của mình bình thản nhất từ lúc sống lại đến nay, nhớ lại lo âu và bực bội sau khi sống lại, bừng tỉnh như chuyện đời trước.
Vấn đề vẫn luôn suy xét trước khi ngủ tối qua chợt hiện lên, ngay cả lúc đang bận làm cơm sáng cũng vẫn luôn nhớ.
Anh đẩy xe thức ăn đi vào, bên trong thiếu niên đang luống cuống giấu thứ gì đó ra phía sau, cúi đầu xuống, vành tai ửng hồng.
Cố Ngu bước chân hơi ngừng, rồi tiếp tục đẩy xe thức ăn tiến lên.
Thiếu niên bò đến mép giường ngồi xuống, hoàn toàn không biết chiếc mũ trùm đầu mà bản thân tự cho là giấu kỹ lại có một chút màu đen lộ ra từ dưới gối đầu.
Cố Ngu chỉ vờ như không nhìn thấy.
Hiện tại trên đầu anh là một chiếc mũ trùm đầu mới, so với màu đen thuần trước đó, vị trí bên miệng và má của chiếc mũ này phác họa hình dạng đẫm máu bằng đường đỏ thẫm --- vết thương máu thịt be bét bị lực bên ngoài xé toạc, kim chỉ khâu lại miệng vết thương bị kéo căng đến mức tận cùng, thấm đẫm máu tươi.
Anh không nhìn kỹ, chỉ tùy tiện lấy vài chiếc mũ trùm đầu, cũng không biết trên mũ có họa tiết này, cũng không biết thiếu niên lá gan nhỏ như vậy, liệu có bị dọa sợ không.
Cố Ngu sẽ có suy đoán này, là bởi vì hôm nay lúc thiếu niên ăn cơm, thường phải ngẩng đầu, lúc nhìn thấy anh lại vội vàng cúi đầu.
Cố Ngu sờ mặt mình, bị dọa sợ thật rồi?
Cố Ngu cũng không cảm thấy tính cách Giang Dữ Mặc thay đổi quá lớn, sau khi anh làm chuyện đó với cậu, cậu biến thành dạng gì cũng đều dễ hiểu.
Có khối người từng trải qua cú sốc quá lớn mà tính tình thay đổi lớn.
Đây chỉ có thể nói chuyện đó đối với cậu ảnh hưởng thật sự quá lớn, hình ảnh và xúc cảm đêm đó thình lình hiện lên trong đầu.
Cố Ngu không được tự nhiên mà đổi tư thế.
Không muốn tiếp tục nghĩ đêm đó mình đã bắt nạt cậu như thế nào.
Anh tập trung tinh thần vào vấn đề mấu chốt nhất hiện tại, nếu cậu ấy sợ mình, vậy nói với cậu ấy chuyện kia, cậu hẳn sẽ rất vui vẻ nhỉ.
Cố Ngu không chú ý rằng ánh mắt mình đã tối sầm lại.
Giống như là, trong lòng anh đã đưa ra quyết định cho là chính xác, nhưng cơ thể lại không cảm thấy vui vẻ.
Thiếu niên nhai kỹ nuốt chậm, ăn hết sạch cơm sáng: "Em ăn xong rồi."
Cố Ngu chống cằm nhìn cậu ăn xong, lau đi vết dầu mỡ bên miệng như một đứa trẻ, anh gác ngón tay trên cằm gõ gõ: "Tôi có chuyện muốn nói với cậu một chút."
"Chuyện gì?" Giang Dữ Mặc nghiêng đầu, mắt to liên tục chớp chớp, như vì sao sáng lấp lánh trên bầu trời đêm.
"Chính là, cậu có muốn đi ra ngoài không?" Cố Ngu cẩn thận sắp xếp lời nói, hai mắt cũng dán chặt vào mặt Giang Dữ Mặc, không muốn bỏ lỡ từng thay đổi biểu cảm rất nhỏ trên mặt cậu.
"Hả?" Giang Dữ Mặc ngây người một chút, ngẫm nghĩ, ngồi kiểu chữ W trên giường, hai tay chống phía trước: "Ý anh là em có thể ra bên ngoài chơi hả?"
"Không phải," Cố Ngu nhíu mày nói rõ ràng hơn chút: "Là rời khỏi đây, đi bất cứ nơi nào cậu muốn đi."
[Thật tốt quá! Ký chủ, anh ấy rốt cuộc muốn thả anh rời đi rồi!]
Hệ thống quả thực muốn rớt nước mắt vì mừng!
Cuối cùng! Nam chính cuối cùng cũng tỉnh ngộ rồi! Rốt cuộc có cơ hội rời khỏi ký chủ - kẻ điên tàn ác này rồi!
Hệ thống vội vã thuyết phục: [Ký chủ! Chúng ta rời khỏi là có thể hoàn thành nhiệm vụ hằng ngày, liền có điểm năng lượng, sẽ không cần bị cái hệ thống giám sát chơi khăm kia tóm lấy trừng phạt nữa!!]
Nó đã sớm phát hiện, ký chủ vô cùng thống hận tất cả nhiệm vụ có liên quan đến nam chính, cái hôn ngày hôm qua đã khiến nó tức giận đến muốn chết.
Đợi chút, hình phạt ngẫu nhiên hôm qua đã hoàn thành, nói cách khác, ký chủ đã biết người đàn ông trước mặt chính là nam chính Cố Ngu!!!
Hệ thống trước mắt tối đen.
Cả Hệ thống trời đất quay cuồng, mã số nứt ra rồi khép lại như thể đã phát điên.
Nó như ông già gần đất xa trời chỉ có thể nằm trên giường nhìn chằm chằm trần nhà, cứng ngắc nghĩ: Nếu ký chủ đã biết người này chính là nam chính, vậy ký chủ còn sẽ muốn rời đi ư?
"Anh muốn đuổi em đi?"
Thiếu niên như một cơn gió mùa hạ, nồng nhiệt thổi vào trong lòng Cố Ngu, tách chân ra, ngồi thẳng lên đùi anh.
Cố Ngu hoàn toàn không lường trước được Giang Dữ Mặc sẽ làm như vậy, da đầu anh cũng sắp nổ tung.
Làn da phần bên trong đùi luôn sẽ mềm mại non mịn hơn nơi khác, anh kề sát mặt ngoài đùi của người nọ, Cố Ngu muốn cử động cũng không dám động, bị hành vi ngoài dự đoán của cậu làm cho khiếp sợ, cứng đờ như một pho tượng.
"Vì sao?" Giang Dữ Mặc vội vàng muốn nhận được đáp án, cậu dụi dụi người về phía trước, hai mắt nhìn chằm chằm vào đôi mắt ẩn sâu trong hốc mắt của người đàn ông.
"Tại em bám người quá ư? Anh không thích bám người, cho nên liền muốn đuổi em đi ư?"
Cố Ngu lúc này hoàn toàn không có tâm trí nghe cậu nói gì, da đầu anh căng lên, ôm lấy eo thon gầy ấy, dùng sức đứng dậy, muốn đặt cậu xuống đất.
Nhưng Giang Dữ Mặc quyết tâm muốn dính anh, gần như là dùng sức quấn chặt như muốn cắt đứt thứ gì đó, hai chân khoanh chặt quanh eo anh, cũng dùng sức bắt chéo ra sau lưng anh.
"Em không muốn!" Giang Dữ Mặc cũng dùng sức siết chặt cổ anh, trán áp lên gân xanh bên cổ, cảm nhận nhịp đập nhanh chóng bên trong, Giang Dữ Mặc nhếch khóe môi, cười đến hai mắt híp lại như hồ ly, trong miệng lại phát ra tiếng khóc thút thít nói: "Anh không nói rõ ràng em sẽ dính chết ở đây luôn đấy, không đi đâu cả!"
Muốn trói là trói, muốn thả là thả?
Nào có chuyện tốt như vậy.
Cậu muốn cho Cố Ngu hiểu rõ một đạo lý rằng, mời thần dễ, tiễn thần khó!