Cải Tà Quy Chính Tôi Bẻ Cong Nam Chính Rồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 53 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trong phòng bệnh, Tần Húc đờ đẫn chơi điện thoại trên sofa, Từ Phi Diệu thì đứng trước cửa sổ, xem lại WeChat của Du Du và Từ Thành Anh.
Hai người họ hôm nay vốn muốn đến, nhưng một người bị mẹ Cố kéo đi tham gia tụ hội của các tiểu thư, phu nhân giàu có; một người khác thì bởi vì hàng năm chạy ra ngoài du lịch, bị bố Từ bắt đi làm bạn với ông cụ Từ đã về hưu.
Tần Húc đờ đẫn chơi mấy ván game, chơi một cách uể oải suốt, bị khiếu nại vài lần, dứt khoát thoát game, chuyển sang lướt vài video ngắn, vừa nhìn thời gian, hắn đột nhiên đứng dậy: "Đã nửa tiếng rồi, tắm rửa phải tắm lâu như vậy? Không lẽ gã kia đang bắt nạt Tiểu Mặc đó chứ?"
Từ Phi Diệu không nén nổi mà liếc hắn một cái: "Đây là ở bệnh viện, bọn họ có thể làm gì?"
A Ngu là người đứng đắn đến thế nào, ngày thường ngay cả scandal cũng không có, hắn nghi ngờ A Ngu đến cả th* d*m cũng chưa làm mấy lần, thậm chí phim nóng cũng chẳng xem bao giờ, thì làm sao có chuyện anh ta bắt nạt Giang Dữ Mặc được.
"Cậu cứ yên tâm đi." Từ Phi Diệu an ủi nói: "Nếu thực sự có chuyện gì xảy ra, cánh cửa này cũng không ngăn được âm thanh, giờ cậu xông vào, nói không chừng còn sẽ làm hỏng chuyện, đừng trách tôi chưa nói qua, Tiểu Mặc không dễ dỗ lắm đâu."
A di đà phật, hắn tuy chưa từng dỗ, nhưng đây cũng không phải nói dối.
Tần Húc buồn bã một lát, ngồi trở về.
Chỉ là hắn ngay cả lướt video ngắn cũng chẳng còn tâm trí, chống cằm bất động, tầm mắt dán chặt vào cửa phòng tắm.
Bên trong cánh cửa phòng tắm trắng tinh.
Hơi nóng bốc lên mịt mờ, hơi nước tràn ngập.
Hai bóng người nương tựa vào nhau, Giang Dữ Mặc cằm gác trên xương quai xanh người đàn ông, hai tay buông thõng bên eo người đàn ông, quần áo đều bị tay thiếu niên vò nát.
Bàn tay lớn nóng bỏng ấn vào sau eo, xúc cảm trơn mềm như đậu hủ, một tay phải khác luồn xuống bụng thiếu niên.
Thiếu niên lắc eo, đôi môi bị cắn đến đỏ mọng.
Trong tầm mắt Cố Ngu nhìn thấy được, trừ khuôn mặt diễm lệ phi thường, như đóa hoa đào nở rộ của thiếu niên, chính là thứ mềm mại nhấp nhô thỉnh thoảng đung đưa trong tầm mắt.
Ngoài ra không nhìn thấy gì khác, hoàn toàn dựa vào trực giác.
Khi thì lòng bàn tay xoay tròn, khi thì kẽ ngón tay cọ xát, làn da bên trong ngón cái hơi thô ráp, luôn sẽ khiến cho thiếu niên kích động từng đợt, như không chịu nổi mà nhếch mông lên như mèo con, nhưng không hai giây lại như được nếm mật ngọt, dính lấy mà rướn tới.
Lúc này, Cố Ngu liền sẽ nhíu mày, hơi lùi ra sau, tránh cho quá nhiều tiếp xúc, nhưng Giang Dữ Mặc luôn sẽ không kìm lòng được đến gần, cho đến thân thể trơn bóng dán sát vào.
Hơi thở trong khẩu trang nóng hổi, những đầu ngón tay nóng bỏng khẽ vuốt ve.
"Ưm." Đôi mắt Giang Dữ Mặc đẫm hơi nước, gọi "anh trai", cắn một cái lên xương quai xanh ở cổ người đàn ông, nhón mũi chân, quả đào mật run rẩy tạo ra sóng nước.
Phản ứng của Giang Dữ Mặc trỗi dậy vì anh, rồi lại dịu xuống vì anh, anh dẫn theo thiếu niên, vượt qua dòng chảy của dục vọng, kiềm chế dục vọng của cậu.
Cố Ngu nheo mắt, ẩn sau hàng mi dài và dày, là sự thỏa mãn chính anh cũng không nhận thấy được.
Không khí phảng phất mùi hương khó tả, Giang Dữ Mặc dựa vào bả vai người đàn ông, híp mắt ổn định hơi thở dồn dập.
Cố Ngu ung dung mở vòi nước, đưa tay cọ rửa sạch sẽ.
Trên cổ đột nhiên bị vật mềm ướt nóng liếm qua.
Giang Dữ Mặc vẻ mặt xin lỗi: "Thật xin lỗi anh trai, em lại cắn anh rồi."
Trong gương, dấu răng trên xương quai xanh của người đàn ông, mang theo chút tơ máu.
Người đàn ông vẫn không nói lời nào.
Giang Dữ Mặc liếc nhìn đôi tai đỏ bừng của anh, trong lòng cười ha ha, trên mặt lại không bỏ qua cơ hội: "Anh trai, anh vì sao không nói lời nào? Anh có phải giận rồi không? Em không phải cố ý QAQ"
Giang Dữ Mặc vội vàng xông tới, Cố Ngu nhất thời bất cẩn bị cậu dán chặt vào.
"Hưm?!"
Giang Dữ Mặc cúi đầu, như con thú khổng lồ dữ tợn sắp phá tan trói buộc, vùng dưới mái vòm đã có chút vết ướt lan rộng.
"Anh ơi ~" Giang Dữ Mặc dán vào anh mà lay lay: "Ư, làm sao bây giờ?"
Chỗ đó của Cố Ngu lại không có chướng ngại, sao có thể thờ ơ?
Chẳng qua anh chưa từng định thật sự xảy ra chuyện gì với Giang Dữ Mặc, thẳng tay cầm lấy quần áo sạch sẽ, dứt khoát nhanh gọn lảng sang chuyện khác: "Mặc quần áo vào trước đã."
Ừm?
Như vậy mà nhịn được? Anh là Ninja rùa à?
Giang Dữ Mặc liếm liếm môi: "Anh ơi, em không muốn anh khó chịu, ưm."
Cậu trực tiếp bị anh tròng áo vào cổ, tầm mắt bị che đậy, miệng vẫn không ngừng nói: "Nếu không thì em giúp anh nha, có qua có lại mà, anh ơi anh nói đúng không?"
"Nhấc chân."
Cố Ngu lờ đi, áo mặc xong rồi, lại cầm lấy quần, ngồi xổm xuống, thản nhiên tròng quần lên cho Giang Dữ Mặc.
Nhưng ánh mắt Giang Dữ Mặc không ngừng liếc nhìn đôi tai và cổ vẫn còn đỏ bừng của anh, còn muốn tiếp tục trêu chọc anh: "Anh trai, anh để cho em giúp anh đi mà, không sao đâu, anh vừa rồi giúp em đó, chúng ta đây là giúp đỡ lẫn nhau."
Cố Ngu buông tay, lưng quần lập tức ôm sát vào eo thiếu niên.
Cố Ngu nhìn Giang Dữ Mặc mặc quần áo mình tự tay chọn, sự bất mãn vẫn luôn kêu gào trong lòng chợt nếm được chút ngọt ngào, cảm thấy một chút thỏa mãn.
"Không cần." Cố Ngu một lần nữa từ chối.
Giang Dữ Mặc phồng phồng má: "Nhưng anh trai ơi anh như vậy, sao ra ngoài?"
Cậu nhấn đầu gối vào anh, cho anh biết hiện tại tình huống nghiêm túc cỡ nào.
Như vậy cậu không tin Cố Ngu có thể nhịn được.
Nhưng mà.
Người đàn ông duỗi tay, không chút do dự bóp mạnh vào chỗ đó rồi dùng sức, mày cũng chẳng nhíu một chút.
Chỉ một lát, cũng đã lặng lẽ xẹp xuống, khôi phục thành dáng vẻ ngày thường.
Ha!
Giang Dữ Mặc trong lòng cười thầm.
Dù có phản ứng như vậy, cũng phải từ chối cậu.
Giang Dữ Mặc cắn chặt hàm răng.
Chờ! Cậu sẽ khiến Cố Ngu không nhịn được xin cậu, xin mình thỏa mãn anh ta, mà đến lúc đó, cậu nhất định trêu anh ta, sẽ không để anh ta được thỏa mãn dễ dàng, để anh ta vẫn luôn đắm chìm trong dục vọng không được thỏa mãn, cho đến khi không nhịn được, cầu xin mình.
Hừ!
"Anh ơi, có đau không?" Giang Dữ Mặc đau lòng nói: "Anh trai, thật là. Đó là có thể tùy tiện dùng vũ lực như thế sao? Nếu như anh trai bị làm sao thì sao ưm."
"Coi như tôi xin cậu." Cố Ngu che miệng cậu lại, bất lực nói giọng khàn khàn: "Im miệng đi."
Giang Dữ Mặc: Hi.
Cậu ngạo mạn gật đầu, tạm thời buông tha anh.
Tiếng vù vù của máy sấy vang lên hơn mười phút, cửa phòng tắm rốt cuộc mở ra, Tần Húc mỏi mắt chờ mong: "Các cậu rốt cuộc cũng ra ngoài, tắm cũng lâu rồi đấy. Cũng sắp một tiếng rồi."
Hắn cẩn thận đánh giá Giang Dữ Mặc, chỉ cảm thấy mặt cậu đỏ khác thường, trông đầy sức sống, vẻ mặt còn mơ hồ có chút thỏa mãn.
Nghi ngờ bốc lên trong lòng, sau khi cẩn thận quan sát người đàn ông tóc xám, tạm thời biến mất.
Tuy dù có nhăn nhúm và ướt, chỗ đó cũng rất bình thường, chắc là không cương cứng.
Từ từ, đó là, dấu răng?
Đồng tử Tần Húc run rẩy, ngón tay chỉ vào Cố Ngu run rẩy kịch liệt, hắn muốn chất vấn các người làm gì bên trong, nhưng vì Giang Dữ Mặc ở đây, trong cổ họng như bị đổ keo đặc, nói không nên lời.
Ánh mắt Từ Phi Diệu phức tạp.
Hắn cuối cùng cũng xác nhận khoảng thời gian trước, dấu răng trên cổ A Ngu là ai cắn.
Hóa ra, đối tượng thần bí kia trước đây, và người đang khiến anh ta động lòng hiện tại là một người.
Cũng đúng, hắn sớm nên biết A Ngu không phải loại người thay lòng đổi dạ này.
Xe anh thích vẫn luôn là kiểu dáng thô kệch, ngang ngược, thích ai tự nhiên cũng chỉ sẽ là một người đó.
May mắn là, Giang Dữ Mặc đối với A Ngu dường như cũng không phải thờ ơ.
Không đúng, chờ đã, Giang Dữ Mặc thích hình như là bộ dạng ngụy trang của A Ngu, xét từ trang viên lần đó, cậu cũng không giống như rất thích A Ngu thật sự.
Từ Phi Diệu rất muốn ôm đầu, đây đều là chuyện gì thế?
Hơn nữa, hắn hình như nhìn ra A Ngu lúc này có chút khó chịu, như kiểu dục vọng không được thỏa mãn.
Từ Phi Diệu bày tỏ hắn đã không dám nghĩ bọn họ đã xảy ra chuyện gì trong phòng tắm.
Giang Dữ Mặc vừa rồi cũng đã rửa mặt luôn trong phòng tắm, hiện tại nằm lên giường, từ trong xương cốt toát ra vẻ thanh thản và lười biếng.
Cậu ngáp một cái, buồn ngủ chớp chớp mắt.
"Ôi trời, cũng giờ này rồi. Tiểu Mặc, cậu ngủ đi, vậy chúng tôi không làm phiền cậu ngủ nữa." Lúc Từ Phi Diệu đi cũng kéo Tần Húc đi: "Ngày mai chúng tôi lại đến thăm cậu."
Vẻ mặt Tần Húc: ?
"Không phải, tự anh đi thì thôi, sao lại kéo tôi? Tôi không yên tâm để Tiểu Mặc ở chung phòng với gã đó!"
Tần Húc quay người định về phòng bệnh.
"Cậu thích Tiểu Mặc." Từ Phi Diệu khẳng định chắc nịch.
Tần Húc nói: "Đúng vậy, thế nào? Anh muốn cản tôi?"
"Nhưng Tiểu Mặc lại không thích cậu." Từ Phi Diệu từng lời đâm vào tim: "Cậu ấy rõ ràng chỉ thích cái gã kia, cậu bây giờ trở về không phải khiến người ghét sao? Nói không chừng cậu ấy sẽ chán ghét cậu hơn, làm hỏng chuyện tốt của cậu ấy."
Tần Húc thở ra một hơi thật dài, đầu cúi xuống thật sâu.
"Cậu đừng như vậy, thiếu gì cây cỏ tươi tốt ngoài kia." Từ Phi Diệu một tay ôm vai hắn: "Dưa hái xanh không ngọt, huống chi, dưa này, cậu cũng hái không được, làm khó bản thân làm gì?"
Từ Phi Diệu người anh tri kỷ lên tiếng, tận tình khuyên bảo mà khuyên: "Cậu và Tiểu Mặc giờ cũng chẳng qua mới quen biết hơn một tuần, có thể có bao nhiêu thích? Hai người kia hiện tại đều tương tư lẫn nhau, chỉ thiếu tỏ tình, phá hỏng nhân duyên của người ta là phải bị người ta chửi rủa!"
"Đi, anh giới thiệu đối tượng cho cậu nhé, mặc kệ cậu muốn trai đẹp hay muốn gái xinh, nóng bỏng, e thẹn hay hướng nội, toàn bộ có hết."
Tần Húc một phen hất tay hắn ra: "Thích của Tiểu Mặc đối với anh ta hiện tại, đều là giả! Là cái gì kia… đúng đúng, Stockholm! Tôi nhất định phải để Tiểu Mặc nhận rõ, tất cả tâm tình của cậu ấy hiện tại đều là bệnh trạng! Không bình thường!"
Tần Húc nói xong chạy ngay.
Từ Phi Diệu sửng sốt, sau một lúc lâu thì nắm tóc: "Đó là Stockholm! Không phải, bây giờ không phải lúc bận tâm chuyện này, f*ck! A Ngu cậu ấy rốt cuộc muốn làm gì?"
Nhưng Từ Phi Diệu biết rõ, mặc kệ Cố Ngu muốn làm gì, hắn cũng chỉ sẽ mãi mãi đứng về phía Cố Ngu.
Trong phòng bệnh, Cố Ngu đang rơi vào trong mâu thuẫn.
Những gì xảy ra trong phòng tắm, Giang Dữ Mặc càng thể hiện sự ỷ lại sâu sắc hơn trước.
Anh có phải không nên, dùng thân phận này tiếp xúc với Giang Dữ Mặc nữa không?
Cố Ngu ngẩn ngơ suy nghĩ. Vô thức dùng cằm cọ đỉnh tóc Giang Dữ Mặc.
Chỉ là vừa nhớ đến, Giang Dữ Mặc trước đó xa lánh con người thật của anh, đặc biệt là khi cảm nhận qua cậu thân thiết với anh trong hình dạng tóc xám đến mức nào, lồng ngực cứ chua xót như ngâm trong nước chanh.
Nhưng đây là không đúng.
Cố Ngu cụp mắt, tay lướt qua trên gò má yên bình của Giang Dữ Mặc.
Cố Ngu cảm thấy vô cùng khó xử, cơ thể như bị hai luồng sức mạnh giằng xé, lý trí và tình cảm va chạm.
Khiến trong mắt anh cũng hiện lên vẻ đau khổ.
Anh chỉ là vì những chuyện làm với Giang Dữ Mặc trước đây, cảm thấy xin lỗi thôi, anh chỉ là đang đền bù.
Chỉ thế mà thôi.
Đêm nay, Giang Dữ Mặc ngủ thật sự ngon lành.
Nhưng Cố Ngu một lần nữa bắt đầu gặp ác mộng.
Lần này ác mộng lại có thay đổi, anh lơ lửng giữa không trung, từ góc nhìn của một đấng tối cao, tận mắt nhìn thấy Giang Dữ Mặc đã dùng cách như thế nào hãm hại người thân bạn bè của anh.
Phá hỏng phanh xe, khiến Từ Phi Diệu lao ra quốc lộ và rơi xuống vách đá; mua chuộc người phục vụ bỏ thuốc, rồi đỡ Chu Ý Bạch vào bồn tắm khiến y chết đuối; cười nói một câu bên tai Du Du đang chìm trong cảm xúc uất ức, trơ mắt nhìn Du Du nhảy lầu tự sát…
[Đinh! Ký chủ! Anh mau tỉnh lại! Ký chủ!]
Giọng hệ thống chói tai vang lên không ngừng bên tai cậu, Giang Dữ Mặc bị đánh thức, cảm xúc bực bội còn chưa kịp tuôn ra thành lời, cổ bỗng nhiên bị một lực lớn bóp chặt, Giang Dữ Mặc mở to mắt, Cố Ngu đè trên người cậu, hai tay gắt gao bóp chặt cổ cậu.
?
Hơn nửa đêm lại phát điên gì thế?
Người đàn ông dường như rơi vào một cơn ác mộng, ánh mắt vô cùng đau khổ.
"Ưm," Giang Dữ Mặc khó khăn nặn ra mấy chữ: "Anh ơi?"
Cố Ngu bừng tỉnh.
Anh đột nhiên buông tay, kịch liệt thở dốc, phía sau lưng lập tức toát mồ hôi.
"Khụ khụ khụ khụ." Giang Dữ Mặc ho đỏ bừng cả mặt, vừa bình tĩnh lại đã lập tức quan tâm hỏi han: "Anh ơi, anh gặp ác mộng ạ?"
Cố Ngu suy sụp ngồi lùi lại, khuỷu tay chống ở đầu gối, tay vò tóc, thật lâu sau: "Ừ."
Thiếu niên không tức giận, ngược lại đau lòng thò qua, ngồi xuống bên chân anh, dựa lưng vào chân cong lên của người đàn ông, thuận theo tựa vào ngực anh: "Không sao hết, chẳng qua là ác mộng mà thôi, có em bên cạnh anh trai rồi!"
Hơi thở của Cố Ngu dần dần ổn định, anh không đến gần, cũng không đẩy Giang Dữ Mặc ra.
Người đàn ông vẫn không nhúc nhích, như một bức tượng đá lạnh băng.
Giang Dữ Mặc dựa vào anh nhắm mắt lại, nhìn qua như ngủ rồi.
Trong lòng lại đang nói chuyện với hệ thống: 'Tra một chút, Cố Ngu gặp ác mộng gì?'
Hệ thống không lập tức trả lời, mãi hơn mười phút sau, lâu đến mức Giang Dữ Mặc cho rằng hệ thống có phải bị trục trặc rồi không.
Mới nghe được nó trả lời.
[Nếu muốn tra ác mộng của nam chính, phải tiêu 15 giá trị năng lượng.]
Giang Dữ Mặc: 'Sao nhiều vậy?'
Phải biết cậu bây giờ tổng cộng mới 23 giá trị năng lượng, cứu đứa nhỏ cũng chỉ cộng thêm 5 giá trị năng lượng, sao tra một chút Cố Ngu gặp ác mộng gì lại tốn đến 15 giá trị năng lượng?
[Ký chủ, còn tra không?]
Giang Dữ Mặc: 'Thôi, tạm thời không tra xét.'
Giang Dữ Mặc một lần nữa ngủ thiếp đi, chờ lúc cậu tỉnh lại, trong phòng bệnh lại chỉ còn một mình cậu, Cố Ngu đã không thấy bóng dáng, mà mình thì lại nằm đàng hoàng trên giường.
Bác sĩ đến kiểm tra hằng ngày, truyền dịch chống nhiễm trùng cho cậu, dặn dò một ít những việc cần chú ý, rồi rời đi.
Sáng hôm nay chỉ có Tần Húc đến thăm cậu, Từ Phi Diệu thì thật ra có gọi đến thông báo một tiếng, nói là bị em trai anh ta làm phiền không ngớt, chạy đến chỗ ông cụ đón người.
Mà Cố Ngu bên kia vẫn chẳng có động tĩnh gì.
Hai người tản bộ quanh hồ trong rừng cây dưới lầu, Tần Húc nghĩ đến mãi mới có cơ hội ở riêng một mình với Giang Dữ Mặc, hắn không chần chừ lâu, liền giữ chặt Giang Dữ Mặc, nghiêm túc nói: "Tiểu Mặc, tôi có lời muốn nói với cậu."
Giang Dữ Mặc: "?"
Hệ thống: [Ôi trời ơi! Anh ta không phải muốn tỏ tình đó chứ?]
Tần Húc ngó trái ngó phải, chỉ vào đình nghỉ mát cách đó không xa: "Chúng ta sang đó nói đi."
Đình nghỉ mát vừa vặn che chắn ánh nắng chói chang, gió mát hiu hiu, cành liễu lay động.
Giang Dữ Mặc: "Anh muốn nói gì?"
Tần Húc hít sâu một hơi, vẻ mặt quyết tâm: "Tiểu Mặc, trước đó cậu nói với tôi, anh trai cậu bắt cóc cậu, nhốt vài ngày."
Giang Dữ Mặc vẫn cứ vẻ mặt đơn thuần: "Đúng vậy, sao thế?"
"Cậu có nghĩ tới không, rằng tất cả tình cảm của cậu đối với anh ta bây giờ, đều chỉ vì cậu lúc ấy đang trong hoàn cảnh đó, chỉ có thể tiếp xúc với người đàn ông kia, cho nên mới nảy sinh tình cảm đó với anh ta!"
Tần Húc càng nói càng kích động, nắm lấy bả vai Giang Dữ Mặc: "Bằng không, cậu làm sao sẽ thích anh ta? Anh ta nhìn là biết không phải người đứng đắn, cả ngày mặt cũng không dám lộ ra, trên người chắc chắn có chuyện mờ ám, Tiểu Mặc, cậu đừng thích anh ta."
"Anh câm miệng!" Giang Dữ Mặc đứng bật dậy, giận dữ nói: "Không cho anh nói anh ấy như vậy!"
"Cậu không tin tôi? Tôi cho cậu xem một thứ."
Tần Húc lấy điện thoại ra, mở giao diện tìm kiếm, gõ mấy chữ: "Cậu xem, cái này là chứng bệnh Stockholm, giống hệt với những gì cậu đã trải qua!"
Giang Dữ Mặc trong lòng thật sự hơi phiền hắn.
Không thể làm một người công cụ cho tốt à?
"Anh ta chắc chắn nhìn là đã để mắt đến cậu, nhưng sợ hãi cậu không thích anh ta, cho nên đê tiện, âm hiểm làm những chuyện đó với cậu." Tần Húc muốn mắng bẩn hơn, nhưng lo lắng sẽ tăng thêm ác cảm của Giang Dữ Mặc, vẫn là không nói, chỉ tiếp tục nói xấu tình địch: "Cái loại người ngay cả mặt cũng không dám lộ ra này chắc chắn trông rất xấu, cậu đừng thích anh ta. Chuyện cậu nên làm bây giờ là báo cảnh sát."
"Anh ta hẳn nên trả giá vì chuyện anh ta làm!"
Ánh mắt Giang Dữ Mặc lạnh lùng, nhưng thoáng qua, cậu trợn to mắt, hùng hổ như một chú chó nhỏ: "Anh đừng nói những lời này tôi không thích nghe! Anh đi đi! Nơi này không chào đón anh!"
Giang Dữ Mặc một tay giật lấy túi truyền dịch trong tay hắn, rồi nhanh như bay đi mất.
Tần Húc vừa đi vừa xin lỗi, đuổi theo Giang Dữ Mặc lao vào khu nội trú.
Mà tại cửa tòa nhà phòng khám lớn phía trước có một người phụ nữ chậm rãi đi ra, chính là Giang Nhiễm.
Cô ta được bà Giang đưa ra nước ngoài, chưa kể mức sống đột ngột giảm sút, cha Giang gọi điện cho cô ta, muốn cô ta trở về trợ giúp nhà họ Giang vượt qua giai đoạn khó khăn, hơn nữa hứa hẹn không truy cứu tai họa mà cô ta gây ra khi lần trước tính kế Cố Ngu.
Nhà họ Giang sa sút, đối với Giang Nhiễm chẳng có lợi lộc gì.
Cô ta không lâu sau đã lừa bà Giang để về nước, hiện tại sống bên ngoài, âm thầm xây dựng mối quan hệ tốt với một số ông chủ, để cho bọn họ đạt được hợp tác với nhà họ Giang.
Nhà họ Giang vốn dĩ đã dần dần có khởi sắc, nhưng video phỏng vấn kia của Giang Dữ Mặc vừa ra, nhà họ Giang vừa có chút khởi sắc lại một lần nữa rơi vào thế bị động.
Giang Nhiễm hận chết Giang Dữ Mặc.
Gương mặt kia của cậu ta giống như người mẹ lẳng lơ của cậu ta, luôn sẽ giả vờ đáng thương, cảm thấy mình đáng thương nhất, cả thiên hạ đều nợ họ!
Giang Nhiễm hơn Giang Dữ Mặc một tháng tuổi, cha Giang đã ngoại tình lúc bà Giang mang thai Giang Nhiễm, cho nên nhà họ Giang, không có ai hận mẹ con Giang Dữ Mặc hơn Giang Nhiễm!
Cô ta biết Tần Húc.
Trước kia nhà họ Giang còn đang thời kỳ hoàng kim, Giang Sùng Nguyên lúc ấy có quan hệ không tệ với Tần Húc, xem như bạn bè, thường xuyên xuất hiện trong cùng một party.
Trước đó Giang Sùng Nguyên còn muốn Tần Húc giúp đỡ, nhưng không ngờ Tần Húc lập tức trở mặt, còn nói trước nay không coi Giang Sùng Nguyên là bạn bè, kẻ sa cơ thất thế thì nên ngoan ngoãn chấp nhận vận mệnh, đừng mơ tưởng chiếm lợi của người khác.
Giang Sùng Nguyên phải tốn chút công sức mới kéo được đầu tư của Tần Húc, Giang Nhiễm trước đó còn không biết nguyên nhân, hiện tại nhìn thấy Giang Dữ Mặc, không khỏi có liên tưởng.
Mà đây còn chưa phải điểm khiến Giang Nhiễm tức giận nhất, cô ta phẫn nộ nhất chính là, đối tượng mà Giang Sùng Nguyên đau khổ cầu xin, hiện giờ lại lẽo đẽo theo sau người mà cô ta hận nhất khinh thường nhất.
Dựa vào đâu?
Cộng thêm video phỏng vấn gần đây, danh tiếng nhà họ Giang bị ảnh hưởng nặng nề, mấy ngày nay không biết lại hủy bỏ biết bao hợp đồng hợp tác, cô ta thật sự rất hận!
Móng tay Giang Nhiễm ghì chặt vào lòng bàn tay, ánh mắt hung ác, ngay lập tức nghĩ đến một cách có thể cứu vớt danh tiếng của nhà họ Giang.
Loa gọi số Giang Nhiễm, cô ta đứng dậy, đi về phía khoa phụ sản.
Tần Húc còn chưa kịp bước vào cửa phòng bệnh, Giang Dữ Mặc trực tiếp đóng cửa đuổi người.
Tần Húc bực bội đá tường, phẫn nộ rời đi.
Giang Dữ Mặc thở phào nhẹ nhõm.
Cả ngày phải giả vờ ngây thơ, ngọt ngào đã đủ phiền.
Nếu Giang Dữ Mặc là người bình thường, những hành động này của Tần Húc, có lẽ sẽ có một ít hiệu quả.
Nhưng đáng tiếc là, Giang Dữ Mặc cậu mới là người tự mình bày kế và tự mình chịu hại kia.
Cậu giờ chỉ hy vọng Tần Húc đừng phá chuyện tốt của cậu.
Buổi chiều ngủ một lát, lại lướt video ngắn, thời gian cứ thế trôi qua từng chút một.
Tới giờ cơm, khách sạn đúng giờ mang cơm đến.
7 giờ, Giang Dữ Mặc xem bộ phim, không có ai gõ cửa.
8 giờ rưỡi, phim xem xong, bắt đầu lướt video ngắn, trên hành lang yên tĩnh.
9 giờ, cửa bị đẩy ra.
Giang Dữ Mặc quay phắt đầu.
Là bác sĩ kiểm tra phòng, ngoài cửa một mảnh trống vắng, không có ai tới.
10 giờ, Giang Dữ Mặc nằm xuống tắt đèn ngủ!
Cố Ngu nới lỏng cà vạt, liếc nhìn ảnh chụp vệ sĩ gửi đến, Giang Dữ Mặc lẻ loi ngồi trên giường bệnh, trong phòng bệnh chỉ có một mình cậu.
Cố Ngu mím môi.
Chờ anh sắp xếp rõ ràng anh rốt cuộc nên đối với Giang Dữ Mặc như thế nào, những chuyện và kế hoạch cần làm tiếp theo…
Dù sao có vệ sĩ, sẽ không xảy ra chuyện.
Chỉ là Cố Ngu đánh giá sai một điều, đó chính là kế hoạch không theo kịp sự thay đổi.
Giang Nhiễm tốn hai ngày quan sát lịch trình sinh hoạt hằng ngày của Giang Dữ Mặc, cuối cùng kế hoạch được quyết định vào sáng ngày thứ ba.
Tần Húc dường như bị Giang Dữ Mặc đuổi đi rồi, có hai ngày không xuất hiện, chỉ có những lúc này Giang Dữ Mặc mới một mình tản bộ dưới lầu.
Giang Nhiễm quyết định nắm bắt cơ hội.
Mà trong khi cô ta nhìn chằm chằm Giang Dữ Mặc, không biết mình cũng bị người khác nhìn chằm chằm.
Hai ngày gần đây Cố Ngu đều không đến bệnh viện, ngay cả buổi tối cũng không ngụy trang thành người đàn ông tóc xám qua đó thăm Giang Dữ Mặc.
Mà thuê hộ lý với giá cao, có bất tiện gì cũng có thể giúp Giang Dữ Mặc.
Mắt thấy Giang Dữ Mặc ngày càng cô đơn, nụ cười bị nỗi buồn thay thế, Cố Ngu vẫn nhẫn nại, không đến.
Chỉ là, vào hôm nay khi nhìn thấy ảnh chụp vệ sĩ gửi đến, Cố Ngu vẫn ngồi không yên.
Anh cắt ngang cuộc họp, trực tiếp bảo giám đốc chủ trì cuộc họp tiếp tục, còn mình thì rời đi trước.
Vội vã chạy đến bệnh viện.
Hôm nay thời tiết rất tốt, trời xanh thẳm, vạn dặm không một gợn mây.
Giang Dữ Mặc tự mình ăn uống xong, sau khi khó khăn đi vệ sinh xong, bảo hộ lý đi, cậu tự đẩy giá treo túi truyền dịch, trước khi hộ lý trở về, băng qua hành lang, vào thang máy.
Lúc này gần 10 giờ, trên đường không nhiều người tản bộ lắm.
Tuy rằng còn chưa đến giữa trưa, ánh mặt trời chiếu lên người vẫn có hơi gắt, Giang Dữ Mặc đứng dưới nắng một lát, cơ thể đã nóng bừng, cậu đẩy giá truyền dịch đi đến dưới bóng cây bên đường.
Đột nhiên.
"Gâu! Gâu gâu gâu! Gâu gâu gâu gâu!"
Một loạt tiếng chó sủa hung dữ vang lên lanh lảnh từ phía sau.
Giang Dữ Mặc quay đầu.
Một con chó dữ cao đến nửa người, vừa thè lưỡi vừa phi như bay về phía cậu.
"Gừ gừ gâu gâu gâu!" Chó dữ phát ra tiếng gầm gừ đe dọa từ cổ họng.
[Con chó này trông không ổn lắm, sao cảm thấy như đã điên rồi vậy, ký chủ, chạy mau, nó chạy tới phía anh!]
Hệ thống hơi gấp gáp: [Nó nhanh quá! Chạy không thoát! Ký chủ anh mau dùng giá trị năng lượng!]
Hệ thống nói mãi, mới phát hiện ký chủ đứng tại chỗ, vẫn luôn không nói chuyện.
Giang Dữ Mặc mặt không cảm xúc, trừng mắt nhìn con chó dữ cao bằng nửa người, hung tợn nhe ra hàm răng sắc nhọn kia, nó dừng lại cách cậu hai bước, hung hăng nhe răng với Giang Dữ Mặc.
Đôi mắt bị những sợi tóc đen nhánh che khuất, chỉ thấy được cậu nắm chặt giá truyền dịch, ngón tay trở nên trắng nhợt, cậu chậm rãi nâng lên, đặt trước người, coi như vũ khí chống đỡ.
Mà ở cách đó không xa, Giang Nhiễm trốn sau một thân cây giơ điện thoại quay lén.
Giang Dữ Mặc từ nhỏ đã lớn lên trong ổ chó, giành ăn với chó, ngày thường lúc bình thường, gặp phải những con chó nhỏ bình thường, cũng không có phản ứng gì.
Nhưng mà, cô ta biết Giang Dữ Mặc một khi gặp phải chó dữ hung dữ, độc ác, thì sẽ biến thành một kẻ điên!
Mà cô ta chỉ cần quay được hình ảnh Giang Dữ Mặc phát điên đánh chó, chưa kể Giang Dữ Mặc khẳng định sẽ bị một đám người yêu chó kịch liệt công kích, quan trọng hơn là, này có thể chứng minh Giang Dữ Mặc là một kẻ điên tâm thần không bình thường.
Một kẻ điên, cho dù cậu cứu người, nhưng lời cậu nói, còn đáng tin được bao nhiêu?
Độ tin cậy của video đó sẽ giảm mạnh, đến lúc đó, nhà họ Giang lại kể khổ, gán cho Giang Dữ Mặc cái mác ăn cháo đá bát, không biết cảm ơn.
Ha ha ha, chỉ nghĩ đến hình ảnh kia, Giang Nhiễm đã không nhịn được cười ra tiếng!
"Lên! Lên đi!" Giang Nhiễm hưng phấn nói: "Cắn chết cậu ta!"
Phía sau đột nhiên truyền đến tiếng bước chân, Giang Nhiễm cũng chưa kịp quay đầu, đã bị người ấn xuống đất, điện thoại cũng bị cướp đi.
"Các người làm gì thế?"
Giang Nhiễm vừa thốt lên một câu, miệng đã bị một miếng vải bịt kín.
Cô ta trơ mắt nhìn Cố Ngu chạy nhanh về phía một người và một con chó đang giằng co.
Vệ sĩ thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng đuổi kịp.
Lại không chú ý thấy Giang Nhiễm trợn trừng đôi mắt đầy oán độc, giãy giụa thò tay vào túi, sờ đến cái nút kia, dùng sức ấn xuống.
"Gừ gừ gừ gâu!"
Chó dữ phát ra tiếng kêu thô bạo, hung ác, cúi người nhảy lên, nhe hàm răng dữ tợn, hung hãn cắn về phía cổ Giang Dữ Mặc.
Phập!
Máu bắn tung tóe!