Cải Tà Quy Chính Tôi Bẻ Cong Nam Chính Rồi
Sự thật hé lộ, gia đình Cố đón nhận
Cải Tà Quy Chính Tôi Bẻ Cong Nam Chính Rồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 84 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trước đây, mỗi khi Giang Dữ Mặc hỏi hệ thống, nó chưa bao giờ nghiêm túc đến thế.
Sau khi đã hiểu rõ tính cách của Giang Dữ Mặc, hệ thống chưa từng khuyên bảo cậu như vậy. Bởi vậy có thể thấy, đáp án này, ít nhất theo lẽ thường, có thể cực kỳ khó chấp nhận.
"Ưm."
Cố Ngu vẫn chìm trong ác mộng như mọi khi, có lẽ do tính cách mà ngay cả giờ phút này anh cũng vô cùng kiềm chế. Nhưng chính sự nhẫn nhịn lặng lẽ này lại càng khiến người ta đau lòng.
Ngón tay Giang Dữ Mặc gõ nhẹ lên mu bàn tay anh, rồi lần xuống những ngón tay đang nắm chặt. Cậu cúi đầu, dường như đang trầm tư.
Nhưng không bao lâu sau, Giang Dữ Mặc đã đưa ra quyết định: "Nói đi."
Hệ thống thở dài một hơi thật sâu: [Tiêu tốn 3 điểm giá trị năng lượng, ký chủ xin chờ một lát.]
Trong lúc chờ đợi, Giang Dữ Mặc bò lên giường, nằm nghiêng bên cạnh Cố Ngu. Trong lòng cậu lại cảm thấy bình yên đến lạ thường.
Bờ vai Cố Ngu rất rộng, những ngón tay trắng nõn của cậu đặt nhẹ lên đó. Cậu rúc cằm vào, mùi sữa tắm thoang thoảng cùng hơi thở đặc trưng của Cố Ngu khiến Giang Dữ Mặc cũng lơ mơ buồn ngủ.
[Ký chủ, tìm được rồi.]
Giọng hệ thống trở nên trầm ổn, vô cảm đọc ra đáp án cho Giang Dữ Mặc nghe.
Hệ thống nói xong, phát hiện Giang Dữ Mặc vẫn chưa có phản ứng, ngược lại hai mắt đã nhắm nghiền, như thể đã thiếp đi chỉ trong vài giây ngắn ngủi.
Nhưng hệ thống biết chuyện này không thể nào xảy ra, nó có hơi thấp thỏm, nhỏ giọng hỏi trong đầu ký chủ: [Ký chủ, anh không có suy nghĩ gì sao?]
[Ký chủ ~]
[Gọi hồn đấy à, đừng làm ồn.]
Giang Dữ Mặc tâm tình bình thản, đã sớm chuẩn bị tâm lý. Cậu nghĩ cũng biết cho dù có cách tháo gỡ khúc mắc của Cố Ngu, cũng sẽ không dễ dàng hoàn thành ngay lập tức như thế.
Nếu đã biết vậy, vậy tiếp theo nên lên kế hoạch thật tỉ mỉ.
Nghĩ rồi, Giang Dữ Mặc hơi nắm chặt cánh tay Cố Ngu, chẳng tốn bao nhiêu thời gian đã ngủ thiếp đi.
Hôm sau, lúc Cố Ngu tỉnh lại, nhận thấy cánh tay có hơi nặng. Anh cúi đầu, Giang Dữ Mặc đang tựa vào vai anh, ngủ ngon lành, má bị ép ra một chút thịt mềm mại.
Cố Ngu nhắm mắt lại, dụi dụi đỉnh đầu cậu, cẩn thận cố hết sức dùng lực nhỏ nhất để không đánh thức người.
Nhưng dù động tác có nhỏ đến đâu thì Giang Dữ Mặc vẫn tỉnh. Cậu dụi dụi mắt, ngồi dậy, hai mắt còn chưa mở, khóe môi đã nhếch lên trước: "Anh ơi, chào buổi sáng!"
"Chào buổi sáng." Cố Ngu xoa xoa đỉnh đầu cậu: "Sao lại ngủ cùng với anh?"
Nói đến việc này, Giang Dữ Mặc nhân cơ hội biểu đạt sự bất mãn: "Em một mình hơi khó ngủ, hơn nữa em cũng rất tò mò tư thế ngủ của anh, cho nên liền lén…"
Giang Dữ Mặc dựng hai ngón tay lên, giả bộ làm người tí hon đi trên lòng bàn tay: "Hì hì, anh trai sẽ không trách em chứ?"
Bộ dáng đáng thương như vậy của cậu khiến Cố Ngu cũng có hơi đau lòng.
Có phải mình quá không xứng đáng không? Hơn nữa đều đã sống cùng nhau, còn tách ra ngủ, biết đâu Giang Dữ Mặc lại cảm thấy tủi thân, nhưng cậu lại hoàn toàn không biểu hiện ra ngoài, không những không tức giận, còn cẩn thận lo sẽ mạo phạm đến anh như vậy.
Trong lòng Cố Ngu lại mềm đi một chút.
"Đương nhiên sẽ không."
Cố Ngu không dấu vết nhíu mày, nhưng rất nhanh giãn ra. Anh nhớ tới Giang Dữ Mặc trong mười mấy năm ngắn ngủi qua chưa bao giờ nhận được gì.
Anh sao nhẫn tâm được?
Cố Ngu nâng mặt cậu lên hôn một cái: "Sau này, chúng ta ngủ chung."
"Thật vậy ạ?" Giang Dữ Mặc vui vẻ ôm lấy cổ anh: "Thật tốt quá! Anh trai! Em rất thích anh!"
·
Nhà họ Cố
Cố Du Du học xong tiết buổi sáng, lúc nghỉ trưa, bị mẹ Cố đi đi lại lại trước mắt khiến cô chóng cả mặt.
"Mẹ, mẹ sao vậy?" Cố Du Du gần đây phải học rất nhiều thứ, nên không có mấy thời gian đi ra ngoài chơi, cũng giảm bớt tần suất ra ngoài với mẹ Cố. Bởi vậy, cô vẫn chưa biết chuyện hoang đường mẹ Cố đã làm trước đó.
Mẹ Cố dừng bước chân, nhìn chằm chằm điện thoại màn hình đen trên bàn, ngồi phịch xuống bên cạnh Cố Du Du, thở dài thườn thượt: "Không có việc gì."
Từ ngày đó sau khi bị đưa về, mẹ Cố lúc ấy vốn đang rất tự tin, nhưng sau đó càng nghĩ càng có hơi chột dạ.
Bà quá sốt ruột.
A Ngu chỉ muốn yêu đương thôi, đâu phải kết hôn ngay đâu. Để cho anh yêu một chút cũng không nhất định có thể đi đến cuối cùng.
Nhưng mẹ Cố vẫn luôn nghĩ đến con trai ưu tú nhất của bà có thể sinh ra cháu trai cháu gái thông minh hơn người. Hiện tại lại đột nhiên biết được anh thích đồng tính, nhất thời cảm xúc kích động, mất đi phần lớn lý trí mà làm ra chuyện quá khích như vậy.
Ba Cố mang đĩa trái cây đến, toàn là loại thanh nhiệt: "Mẹ con nghĩ quá nhiều rồi, đến ăn chút trái cây, hạ hỏa."
Mẹ Cố cắn miếng trái cây ông xiên bằng nĩa, trừng mắt lườm ông một cái, nhai nuốt mạnh như thể đang trút giận.
Sau khi nuốt xuống, mẹ Cố bất mãn nói: "Chuyện này chúng ta vốn dĩ nên thống nhất chiến tuyến, sao anh có thể làm như không biết gì?"
"Hai người họ sao vậy?" Cố Hiên mới vừa rời giường, ba mẹ vốn luôn ân ái lại như có mâu thuẫn, liền bưng bữa sáng đến ăn, chỉ để không bỏ lỡ màn kịch hay này.
Cố Du Du cười hì hì ăn trái cây, bầu không khí gia đình hòa thuận. Cô bây giờ đã hoàn toàn hòa nhập, hơn nữa vì ngày thường tiếp xúc quá mức với Giang Dữ Mặc, có đôi khi hành vi lại có chút phong cách của Giang Dữ Mặc.
Cố Du Du che miệng cười trộm: "Mẹ đang giận ba, nhưng còn chưa biết nguyên nhân cụ thể."
"Con cháu đều có phúc của con cháu." Ba Cố cười an ủi, tay nhẹ nhàng bóp vai mẹ Cố: "Hơn nữa, A Ngu từ nhỏ đến lớn đều rất có ý nghĩ của riêng mình, trước kia chúng ta không quản được, hiện tại quản được sao?"
Mẹ Cố vẫn có chút không cam lòng, nhưng cũng không thể không đồng ý cách nói của ba Cố.
Cố Ngu từ nhỏ đã thể hiện thiên phú thương nghiệp kinh người, được ông cụ Cố coi trọng, thường xuyên đưa đến bên cạnh ra vào đủ loại nơi.
Trùng hợp ba Cố tính cách ôn hòa, giữ gìn những gì đã có, giữ được nhưng không thể phát triển tập đoàn.
Ông Cố đương nhiên không cam lòng dậm chân tại chỗ, sớm đã xác định Cố Ngu là người thừa kế.
Có thể nói, nhà họ Cố sau khi ông cụ Cố qua đời, tất cả đều nhờ vào Cố Ngu mà không những không suy sụp, ngược lại địa vị còn tăng lên.
Mẹ Cố thở dài, trong lòng bà thật ra vẫn rất không vui, nhưng ba Cố lại nói nếu cứ tiếp tục e rằng sẽ tổn thương tình cảm.
Mẹ Cố có hơi chột dạ, bà còn nhớ rõ vẻ mặt của A Ngu lúc đó, đó là biểu cảm anh chưa bao giờ thể hiện với người trong nhà.
Đây cũng là nguyên nhân mấy ngày này bà không quá dám chủ động liên lạc với Cố Ngu, bà lo A Ngu còn đang giận.
Mẹ Cố nhỏ giọng nói với ba Cố.
Ba Cố: "..."
Ông nắm chặt ôm lấy bả vai mẹ Cố: "Ít nhất, trước tiên hãy nói lời xin lỗi với bạn nhỏ kia đi."
Mẹ Cố không quá nguyện ý: "Làm gì có chuyện trưởng bối phải xin lỗi tiểu bối?"
Ba Cố: "A Ngu…"
Bà nhấp ngụm trà: "Nhưng nói đi thì cũng phải nói lại, em chỉ là vì A Ngu thôi."
Ba Cố cười hôn lên mặt bà một cái: "Đúng vậy, coi như là vì A Ngu."
Cố Hiên rùng mình, cầm chén đi mất.
Cố Du Du đang muốn lên lầu ngủ trưa, mới vừa đứng dậy thì đã bị gọi lại.
·
Hôm nay, khi Giang Dữ Mặc hoàn thành nhiệm vụ hằng ngày bên ngoài, nhận được cuộc gọi của Cố Ngu.
Cố Ngu nói mẹ Cố mời họ về nhà họ Cố dùng bữa, hỏi Giang Dữ Mặc ở đâu, Cố Ngu sẽ đến đón cậu.
Giang Dữ Mặc nói địa chỉ, rồi tiện thể đi dạo quanh đó. Cậu không ngờ sẽ gặp phải hai cha con Giang Sùng Nguyên và Giang Hoa Dung.
Hai người họ sắc mặt tiều tụy, như vừa trải qua một trận thua.
Nhưng bọn họ vừa nhìn thấy Giang Dữ Mặc thì kích động chạy đến chất vấn.
Giang Hoa Dung gầy đi không ít so với trước, bụng cũng nhỏ hơn nhiều. Bộ vest trên người trông có vẻ hơi cũ nát, trong tay ôm một chiếc cặp tài liệu màu đen: "Thằng ranh con! Mày hại nhà ta thảm hại như vậy, còn mình thì lại bám víu Cố Ngu mà phất lên, sao tao lại có đứa con tâm địa độc ác như mày chứ!"
Ông ta cầm cặp tài liệu lên, suýt nữa thì đập vào người Giang Dữ Mặc. Giang Sùng Nguyên vội vàng ngăn lại: "Ba, em út chắc chắn không phải cố ý. Tiểu Mặc, cậu hãy nói xin lỗi với ba, chúng ta cứ xem như chuyện này chưa từng xảy ra, chúng ta vẫn là người một nhà."
Giang Sùng Nguyên nháy mắt với cậu, như thể đang muốn tốt cho cậu.
Giang Dữ Mặc gần đây bận vun đắp tình cảm với Cố Ngu, nắm giữ người trong lòng bàn tay.
Đúng là đã quên bẵng mất mấy người này rồi.
Cậu không biết, trong đó cũng có một phần do người của Cố Ngu ngăn cản bọn họ.
Hôm nay sẽ gặp phải họ cũng là trùng hợp, chủ yếu là những vệ sĩ đó không thể đi theo quá gần. Nếu Giang Dữ Mặc biết Cố Ngu phái người theo dõi cậu, có lẽ sẽ tức giận cho rằng anh là kẻ bần tiện thì sao?
"Tôi không ngờ các người mặt dày đến vậy đấy." Giang Dữ Mặc hai tay cắm túi, hất cằm, khinh thường nói: "Chỉ với những chuyện các người đã làm với tôi trước đây, sẽ không sợ tôi tiếp tục trả thù sao? Sao còn tưởng rằng tùy tiện nói vài lời là tôi sẽ mang ơn đội nghĩa?"
"Sao? Bài học của Giang Nhiễm còn chưa đủ thấm sao?" Giang Dữ Mặc chế giễu nói: "Hiện tại các người cố gắng còn có thể kiếm chút tiền sinh hoạt. Nếu còn đến chọc tôi, các người hãy nghĩ kỹ hậu quả."
Giang Sùng Nguyên lạnh lùng nhìn cậu, giữ chặt Giang Hoa Dung đang phẫn nộ, nhìn Giang Dữ Mặc bước lên chiếc Rolls-Royce Phantom vừa đỗ bên đường.
"Nghiệt tử này." Giang Hoa Dung che ngực, nhanh chóng nuốt viên thuốc trợ tim cấp tốc vào.
Giang Sùng Nguyên nắm chặt nắm tay, trong lòng hắn hoàn toàn không bình tĩnh như vẻ bề ngoài.
Nếu không phải Giang Dữ Mặc, hắn ta bây giờ vẫn là cậu chủ lớn chính thức của nhà họ Giang. Công ty cũng sẽ không nát bươn như bây giờ, gần như sắp đứng bên bờ phá sản.
Mấy ngày nay, mặc kệ chạy bao nhiêu, đều ngay cả cửa còn không thể nào vào được, những công tử ngày xưa càng trực tiếp trở mặt không nhận người.
Tình cảnh của Giang Sùng Nguyên còn gian nan hơn Giang Dữ Mặc tưởng tượng nhiều.
Sau một ngày bôn ba vô ích, hai cha con lê bước chân mệt mỏi trở về phòng thuê, ăn qua loa vài miếng thức ăn nhanh để lấp bụng.
Bà Giang đã ly hôn với cha Giang và trở về nhà mẹ đẻ. Trước khi đi có hỏi Giang Sùng Nguyên có muốn đi cùng bà không, nhưng Giang Sùng Nguyên từ nhỏ đã được giáo dục rằng công ty là của hắn. Cho dù hiện tại biến thành một đống đổ nát, Giang Sùng Nguyên cũng không thể bỏ xuống được chấp niệm trong lòng.
Nhưng mấy ngày liền tốn công vô ích, khiến hắn mệt mỏi cả về thể xác lẫn tinh thần, trở lại phòng ngủ nằm đờ đẫn trên giường.
Điện thoại đột nhiên reo lên, hắn cầm lấy điện thoại nhìn, là một số điện thoại lạ.
Giang Sùng Nguyên đảo mắt, yếu ớt nói: "Alo, không mua nhà, không mua bảo hiểm, không cho vay."
Đối diện là một giọng nói xa lạ: "Tôi là đến giúp cậu."
"Anh có mấy trăm triệu không?"
"..."
"Không có tiền cũng đừng bốc phét." Giang Sùng Nguyên vừa muốn cúp máy.
"Tôi không có, nhưng nhà họ Cố có."
Tay Giang Sùng Nguyên lơ lửng trên nút đỏ, lộ ra vẻ mặt rất có hứng thú: "Anh nói đi."
·
Chiếc Rolls-Royce Phantom lướt qua những con phố sầm uất, qua những mảng cây xanh được cắt tỉa tinh xảo, băng qua cổng lớn trang viên, rồi dừng lại ở cửa chính tòa nhà bên trong.
Người hầu lập tức tiến lên mở cửa.
Cố Ngu xuống xe trước, trên người anh hôm nay là âu phục màu nhạt, bả vai rộng rãi, toát lên khí chất ưu nhã.
Nhưng anh xuống xe lại không lập tức đi vào trong, mà xoay người đưa tay vào trong xe.
Những người hầu thấy lạ.
Chưa từng thấy cậu hai dẫn người về nhà bao giờ, đây chính là lần đầu tiên. Trên mặt họ không biểu lộ gì, nhưng lại trợn tròn mắt khi nhìn thấy thiếu niên được cậu hai dắt xuống xe.
Là một cậu trai xinh đẹp ư?
Chết tiệt!
Đám người hầu nhìn đôi tay nắm lấy nhau của hai người, không khỏi để trí tưởng tượng bay xa.
Giang Dữ Mặc lần đầu tiên đến đây, cậu nắm chặt tay Cố Ngu, nhíu mày lo lắng hỏi: "Nếu như dì còn giận em thì làm sao đây?"
Cố Ngu véo má cậu: "Em đáng yêu như vậy, bà ấy sao lại giận em được chứ?"
Giang Dữ Mặc một tay gỡ tay anh ra, xoa xoa má, trừng mắt lườm Cố Ngu một cái: "Bởi vì em đã bắt cóc anh đi mất rồi."
"Đó là bởi vì anh thích em mà." Cố Ngu nâng mặt cậu, hôn một cái lên trán cậu như an ủi, hoàn toàn không màng đến ánh mắt há hốc mồm của những người hầu xung quanh.
"Em cũng thích anh trai." Giang Dữ Mặc cười nhẹ nhõm.
Hai người nắm tay đi vào biệt thự.
"Các người nhìn thấy không? Trời ạ, cậu hai thế mà thích con trai."
"Thích con trai thì có làm sao? Cậu ấy không phải khá đẹp sao? Hơn nữa trông còn rất xứng đôi."
"Được rồi đừng nói nữa, bị nghe thấy mấy người nghị luận những việc này, coi chừng mất việc."
Cố Ngu hoàn toàn không có ý che giấu, hành động lớn mật như vậy, chỉ một đoạn đường ngắn ngủi như thế không ít người đều thấy được.
"Hừ, anh xem nó kìa. Đây là muốn cho cả thế giới biết nhà họ Cố chúng ta có 'chàng dâu' đúng không?" Mẹ Cố nhìn thấy cảnh tượng bên ngoài từ cửa sổ, cảm thấy A Ngu đây là đang thẳng thừng cắt đứt hy vọng của bà.
Một khi tin tức này truyền ra, gia đình thực sự yêu thương con gái sẽ không có khả năng đẩy con gái vào hố lửa.
Đến bước này, mẹ Cố có lẽ đã nhận ra quyết tâm của con trai, sự kiên trì trong lòng bắt đầu phai nhạt.
Ba Cố cười: "Đây không phải khá tốt sao? Chứng tỏ tình cảm của họ rất tốt. A Ngu thật vất vả lắm mới thích một người, chúng ta hẳn nên cảm thấy vui vẻ cho nó."
Giang Dữ Mặc vừa bước vào, trừ mẹ Cố còn có chút cảm xúc không muốn nhìn cậu, những người khác đều tỏ vẻ nhiệt liệt hoan nghênh cậu.
Giang Dữ Mặc luôn luôn rất nhạy cảm với cảm xúc, cậu có thể cảm nhận được họ là thật sự hoan nghênh mình.
Chưa kể ba Cố, chỉ riêng Cố Hiên và Cố Du Du đều rất nhiệt tình kéo cậu đến phòng khách để trò chuyện.
Mà Cố Ngu thì lại ngồi xuống bên cửa sổ sáng sủa với ba mẹ, vừa uống trà vừa trò chuyện gì đó, ánh mắt thường xuyên liếc về phía phòng khách bên kia.
Ba Cố liếc nhìn mẹ Cố một cái, mẹ Cố thở dài gật đầu, dường như đã chấp nhận số phận.
Ba Cố nói: "Là cậu ấy à?"
Cố Ngu trong lòng suy nghĩ miên man, nói đến thì, mối quan hệ giữa anh và Giang Dữ Mặc nói phức tạp cũng phức tạp, nói đơn giản cũng đơn giản.
Phức tạp chính là kiếp trước, đơn giản chính là kiếp này.
Nhưng hiện giờ người thân bạn bè bình an, Cố Ngu đã cảm thấy rất đủ. Anh chỉ là luôn sẽ đêm khuya mộng về, lo lắng tất cả những gì đang có hôm nay đều là giấc mơ.
Ngoài ra, mỗi một khắc sau khi ở bên Giang Dữ Mặc, anh đều không nhớ đến chuyện kiếp trước, ngược lại tình cảm lại không ngừng gia tăng.
"Vâng." Cố Ngu gật đầu.
Anh rất ít biểu lộ cảm xúc, cho dù là giờ phút này, khóe môi hơi nhếch lên, nhưng khoảnh khắc nhìn về phía phòng khách ấy, vẻ dịu dàng nơi khóe môi lại không thể che giấu được.
Mẹ Cố hít một hơi khẽ, móng tay đính kim cương đẹp đẽ siết chặt lòng bàn tay: "Lần trước, là mẹ quá sốt ruột."
Cố Ngu hơi khựng lại, ngước mắt, ánh mắt bình tĩnh.
Những lời còn lại mẹ Cố không hiểu sao lại không khó nói ra miệng nữa: "Con cũng lớn vậy rồi, biết mình nghĩ gì và muốn gì. Mấy ngày nay mẹ cũng tìm hiểu mọi việc có liên quan đến đồng giới, tuy vẫn không thể hiểu được, nhưng…"
Mẹ Cố hơi nhíu mày, khó khăn nói từng chữ: "Chỉ cần con thích, thì cứ thích đi."