Cải Tà Quy Chính Tôi Bẻ Cong Nam Chính Rồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 87 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trong góc cách đó không xa, Nguyên Tiếu cũng cùng đến theo ba mẹ.
Được dẫn theo để ra mắt các trưởng bối quen thuộc, cô liền cùng Vương Nguyệt Vi và hai ba người bạn tốt khác đứng trong một chỗ để trò chuyện, chỉ là ánh mắt của mấy người đều không khỏi xuyên qua đám đông, nhìn về một góc đối diện.
Vương Nguyệt Vi đến nay vẫn còn bênh vực bạn thân Nguyên Tiếu: "Tiếu Tiếu, tớ còn cảm thấy như nằm mơ. Cố thiếu - một nhân vật sáng chói như vậy, sao có thể thích nam chứ?"
Mấy cô gái khác cũng nhỏ giọng hưởng ứng.
"Đúng đó đúng đó, hơn nữa còn là con riêng nhà họ Giang, làm sao xứng với Cố thiếu chứ!"
"Hơn nữa con trai khô khan, rốt cuộc tốt chỗ nào?"
Nguyên Tiếu trong lòng tuy cũng rất buồn, nhưng càng lo lời này bị người khác nghe được, ảnh hưởng đến sự hợp tác của hai gia đình, bởi vậy kịp thời hạ giọng ngăn lại: "Đủ rồi. Đừng tùy tiện phỏng đoán."
Lông mày cô được tỉa tót tinh xảo, dịu dàng, giữa hai hàng lông mày có dấu vết nhăn lại mơ hồ, dường như gần đây nhíu chặt liên tục nên để lại.
Nguyên Tiếu gần đây thường nằm mơ, bình thường thì nội dung giấc mơ khi tỉnh dậy đều quên gần hết, chỉ nhớ một vài hình ảnh ấn tượng sâu sắc.
Nhưng chưa kể một tuần gần đây cô liên tục mơ cùng một cảnh, chỉ nói khi cô tỉnh dậy, việc cô vẫn nhớ rõ phần lớn nội dung giấc mơ là vô cùng bất thường.
Lạ thường hơn là, thay vì nói là mơ, nói là quỹ đạo cuộc đời thì đúng hơn.
"Thật ra, tớ nghĩ, có lẽ Cố thiếu chỉ xem cậu ta như một bình phong thôi?"
Vương Nguyệt Vi chú ý đến ánh mắt bạn thân vẫn dán chặt vào bên kia, trông như còn vương vấn tình cảm với Cố Ngu, cô chợt nghĩ ngay đến khả năng này, hơn nữa càng nghĩ càng thấy hợp lý: "Trước đây chưa từng nghe Cố thiếu có sở thích này, nhưng nghe đâu bà Cố vẫn luôn giục giã kết hôn, có lẽ Cố thiếu không muốn làm lỡ dở tương lai của một cô gái, nên tìm một nam sinh làm lá chắn để đối phó với bà Cố chăng?"
Mấy cô gái nghe xong vội vàng gật đầu.
"Không ngờ, Vi Vi cậu sao mà thông minh thế?"
"Càng nghĩ càng có khả năng, người tốt như vậy sao có thể là gay được chứ?"
"Tớ cảm thấy rất có lý, Tiếu Tiếu cậu cảm thấy sao?"
Nếu là lúc trước, Nguyên Tiếu sẽ không tin vào những lời này. Cô hiểu rõ Cố Ngu, anh làm việc luôn luôn quy củ, chuyện như lá chắn này quá li kinh phản đạo*.
* Li kinh phản đạo '离经叛道': Làm trái với quy tắc và đạo lý chuẩn mực, ngang ngạnh, bướng bỉnh.
Nhưng, cô không khỏi nhớ đến nội dung trong mơ.
Giang Dữ Mặc, rõ ràng cậu ta thích…
Tối hôm nay, Giang Dữ Mặc đã nhận ra rất nhiều ánh mắt đang đổ dồn về phía mình, có ác ý, có cả sự tò mò không ác ý.
Cậu vốn không muốn bận tâm, nhưng cảm giác này quen thuộc đến lạ, Giang Dữ Mặc lơ đãng đảo mắt, không hề cố sức cũng đã bắt gặp đối phương.
Nhìn thấy Nguyên Tiếu vì cậu mà sặc rượu, ho khan có chút chật vật.
Giang Dữ Mặc vẻ mặt không chút thay đổi dời tầm mắt đi.
Tay cậu đặt trên đùi Cố Ngu, không dấu vết nhéo nhẹ một chút cơ đùi săn chắc của anh, sau khi thu hút được sự chú ý của Cố Ngu, cậu ghé vào tai người đàn ông, ngang ngược trách móc: "Anh trai, anh thật lắm nợ đào hoa."
Cố Ngu: "?"
Giang Dữ Mặc chu môi về phía xung quanh: "Nhiều mỹ nữ như vậy, anh trai không cảm thấy tiếc sao?"
Lúc cậu nói chuyện, Cố Hiên, Từ Phi Diệu và Từ Thành Anh đều đồng loạt im lặng.
Đặc biệt là Từ Phi Diệu và Từ Thành Anh, biết tính cách thật của Giang Dữ Mặc ở kiếp trước, chưa từng thấy Giang Dữ Mặc khi đang yêu cuồng nhiệt, nhất thời giả vờ trò chuyện phiếm với nhau, mỗi người nói một câu, thực chất đều đang lén lút chú ý, tò mò không biết Cố Ngu khi yêu sẽ trông như thế nào.
"Sẽ không." Cố Ngu nói thẳng thắn, anh đã sớm tìm hiểu trên mạng, khi yêu đương phải cho người yêu cảm giác an toàn tuyệt đối: "Anh chỉ thích em."
"Thật sao?" Giang Dữ Mặc liếc xéo anh một cái.
Ánh mắt Cố Ngu sâu thẳm, như muốn xác nhận lời mình vừa nói, ôm mặt cậu, hơi dùng sức cúi người, vững vàng hôn lên môi cậu.
"Khụ khụ." Cố Hiên bị sặc rượu ho khan.
Từ Phi Diệu và Từ Thành Anh đã sớm được chứng kiến tình cảm của Cố Ngu dành cho Giang Dữ Mặc, tối ngày hôm đó, hình ảnh người đàn ông bóp cổ thiếu niên, đè cậu lại hôn cuồng nhiệt chợt hiện lên trong đầu.
Như một lời nguyền.
Trước đây Từ Phi Diệu vẫn luôn lo Giang Dữ Mặc sẽ làm tổn thương Cố Ngu, mưu đồ lớn lao, nhưng Từ Phi Diệu giờ bỗng phát hiện, trong mối quan hệ chênh lệch địa vị này, ít nhất trước mắt xem ra, hình như ngược lại là phải cẩn thận xem Cố Ngu có làm tổn thương Giang Dữ Mặc không?
Dù sao vị này lúc đó đã bóp chặt cổ người ta, nhấc bổng lên rồi hôn mãnh liệt luôn mà.
Cố Du Du hai tay che mắt, nhưng hai mắt vẫn lén nhìn qua kẽ tay, nụ cười nơi khóe môi không sao giấu được.
Gần đó vang lên tiếng hít hà liên tục.
Xoảng!
Có người làm rơi vỡ ly rượu.
Ba Cố và mẹ Cố nhìn sang, cười ha hả trêu đùa bạn già.
Ba Cố: "Ha ha ha chê cười rồi, dù sao cũng là lần đầu yêu mà."
Mẹ Cố cũng hừ một tiếng, nhưng vẻ mặt lại dịu dàng hơn.
Bà phát hiện A Ngu vui vẻ hơn trước, thôi, nam thì nam vậy.
Giang Dữ Mặc liếm liếm môi, vòng tay ôm cổ Cố Ngu, cắn một miếng lên môi anh, mới quay đầu nhìn về phía phát ra âm thanh.
Sắc mặt Nguyên Tiếu trắng bệch, như bị dọa sợ, dưới chân là mảnh vỡ ly rượu.
Không chỉ cô, mấy cô gái bên cạnh cũng như thể chịu cú sốc không nhỏ.
Đối diện ánh mắt cậu, Nguyên Tiếu lo bị nhìn thấu điều gì, bỗng cúi đầu, nói gì đó với người bên cạnh, rồi vội vàng rời khỏi sảnh tiệc.
Trong mắt Giang Dữ Mặc xẹt qua một tia suy tư sâu xa, nhưng rất nhanh bị Cố Ngu, người cũng vừa nhìn thấy, ôm mặt cậu, trầm giọng nói: "Em đang nhìn gì?"
Nếu anh nhớ không nhầm, kiếp trước Giang Dữ Mặc vô cùng thích Nguyên Tiếu, thậm chí còn bị Nguyên Tiếu đâm chết.
Trước đây Giang Dữ Mặc và Nguyên Tiếu không giao tiếp nhiều lắm, hơn nữa hai người đã ở bên nhau rồi, Cố Ngu cũng không lo lắng, nhưng giờ thấy Giang Dữ Mặc dường như lại hứng thú với Nguyên Tiếu?
Cố Ngu bình tĩnh nói, hơi nhướng mày: "Em vẫn luôn nhìn cô ấy."
Lúc này đến lượt Giang Dữ Mặc ngây người: "Dạ?"
"Mười giây."
Cố Ngu thậm chí còn tính cả thời gian.
Cố Hiên không ngờ em trai mình lại có dục vọng chiếm hữu nặng nề đến vậy đối với bạn đời, Giang Dữ Mặc có thể chịu được sao?
Anh ta quay đầu muốn tìm Từ Phi Diệu để than phiền, lại thấy hắn vẻ mặt như thường, thậm chí ngay cả em trai hắn là Từ Thành Anh cũng không mấy kinh ngạc, điều này ngược lại khiến anh ta cảm thấy mình đang làm quá vấn đề.
Cố Hiên cảm thấy mình như đang bị tụt hậu một khoảng không nhỏ?
Giang Dữ Mặc bật cười, nhưng cùng lúc đó, làn da lại có cảm giác châm chích, trái tim dường như đang rung động, một sự run rẩy đột ngột bộc phát.
Giang Dữ Mặc phát hiện mình lại rất hưởng thụ dục vọng độc chiếm của Cố Ngu đối với cậu, cậu trực tiếp kéo Cố Ngu rời khỏi sảnh tiệc, hai người vừa đi, sảnh tiệc lớn lập tức bùng nổ, trở nên ồn ào như tiếng vo ve của vô số ruồi bọ.
Nguyên Tiếu hỏi người giúp việc nam nhà họ Từ đường đến phòng vệ sinh, đầu óc cô rất loạn, muốn tỉnh táo lại một chút.
Cô không tán thành suy đoán của Vương Nguyệt Vi, nhưng sâu thẳm trong lòng không phải không ôm một tia hy vọng.
Nhưng tia hy vọng mong manh ấy đã lập tức bị một nụ hôn nhẹ nhàng đánh bại.
Nếu là giả, hoàn toàn không cần phải hôn thật.
Hai người ở chung thân mật khăng khít đến thế, hoàn toàn không có khoảng cách xã giao, xem ra là thật.
Nguyên Tiếu xoa xoa giữa hai hàng lông mày.
Cô vẫn bị giấc mơ ảnh hưởng, hy vọng đừng nằm mơ nữa.
Ở bên ngoài hóng gió một lát, Nguyên Tiếu định quay về sảnh tiệc, trên đường về phải đi qua một cái sân, đêm tối, trong sân không có đèn, tối đen như mực, Nguyên Tiếu định bước nhanh hơn, lúc đang vội vã quay về, đột nhiên nghe thấy một tiếng thở dốc dồn dập: "Anh ơi, nhẹ một chút."
Nguyên Tiếu hơi khựng bước chân, đôi mắt đẹp mở to.
Giọng nói này vô cùng quen tai, cô không nhịn được khẽ dịch bước chân, đi qua một lùm cây cao bằng người, khuôn mặt với đường nét xương quai hàm nổi bật lọt vào tầm mắt.
Là Cố Ngu.
Nguyên Tiếu vừa định qua đó chào hỏi, hình ảnh kế tiếp lại khiến cô ngạc nhiên trợn tròn mắt, bước chân vừa định bước ra lập tức rụt về.
Chỉ thấy Cố Ngu dùng sức khóa chặt Giang Dữ Mặc vào lòng, bóp chặt cằm cậu, cúi đầu hung hăng cắn lên môi thiếu niên.
Nguyên Tiếu nhìn rõ vẻ hung ác và say mê trên mặt Cố Ngu, cô hơi dời mắt, tầm mắt dừng lại trên mặt Giang Dữ Mặc.
Thiếu niên đang nhắm mắt lại, ngẩng cằm cố gắng đón nhận sự xâm nhập của đối phương.
Đầu ngón tay Nguyên Tiếu trở nên trắng bệch vì siết chặt.
Giấc mơ kia quả nhiên là giả.
Đang trong lúc xuất thần, Nguyên Tiếu bất ngờ đối diện ánh mắt sâu thẳm đen kịt của Cố Ngu, trong lòng Nguyên Tiếu giật thót, cô xoay người bỏ chạy như thể vừa chịu cú sốc cực lớn.
Tiếng bước chân dồn dập khiến Giang Dữ Mặc mở mắt, cậu định quay đầu xem đã xảy ra chuyện gì, nhưng lại bị tay Cố Ngu chặn lại.
Người đàn ông trầm giọng nói: "Đừng phân tâm."
Giây tiếp theo, Giang Dữ Mặc một lần nữa bị ngậm lấy môi, vươn đầu lưỡi bị Cố Ngu dẫn dắt cùng hòa theo.
Nguyên Tiếu thất thần trở lại sảnh tiệc, Vương Nguyệt Vi phát hiện vẻ mặt bạn tốt không ổn, lập tức tiến lên quan tâm hỏi han.
Nguyên Tiếu lắc đầu: "Tớ không sao."
Chỉ là sau đó vẫn luôn không thể tập trung tinh thần.
Cho đến khi buổi tiệc sắp kết thúc, Cố Ngu mới dẫn Giang Dữ Mặc cùng nhau ra về.
Trước khi rời đi, họ đến chào hỏi gia chủ nhà họ Từ trước, chỉ là trước khi rời đi, Cố Du Du đột nhiên ôm bụng: "Ưm, chờ em một chút, em đi vệ sinh đã."
Lúc đang chờ, Từ Phi Diệu đột nhiên gọi Cố Ngu lại: "A Ngu, tôi có chuyện muốn nói riêng với cậu một chút."
Từ Phi Diệu liếc nhìn xung quanh, nhấn mạnh: "Một mình."
Vẻ mặt hắn quá mức nghiêm trọng, Cố Ngu hơi kinh ngạc, nhưng vẫn đồng ý.
Tim Từ Thành Anh đập thình thịch, giữ chặt tay hắn, kinh hoảng kêu lên: "Anh!"
Từ Phi Diệu kéo tay cậu ra, vỗ vỗ đầu cậu: "Yên tâm, anh có chừng mực."
Cố Hiên và Giang Dữ Mặc đều đang nhìn cậu, Từ Thành Anh chỉ có thể buông tay.
Trong lòng lại đang bất an, không thể nào, chắc sẽ không nói chứ, hơn nữa có nói thì anh Ngu cũng chắc chắn sẽ không tin, anh cậu ta chắc sẽ không bốc đồng như vậy chứ? Đã nhịn đến bây giờ rồi mà.
Nhưng chính là bởi vì đã nhịn đến bây giờ.
Tuy biết Cố Ngu đang ở thế mạnh, nhưng đã hiểu rõ phẩm tính của Giang Dữ Mặc, hắn làm sao có thể cứ đứng ngoài bàng quan, mà không nhắc nhở A Ngu phải cẩn thận người bên gối?
Có thể nhịn được một khoảng thời gian dài như vậy, đã hao phí toàn bộ sức lực của Từ Phi Diệu.
Mà ngay lúc họ chờ đợi, người giúp việc nam vừa rồi dẫn Cố Du Du đi vệ sinh đi tới cung kính nói: "Cô Cố nói có việc muốn tìm cậu Giang một chút ạ."
Cố Hiên đứng dậy: "Du Du em ấy có chuyện gì? Tôi là anh em ấy, cậu dẫn tôi đi tìm em ấy đi."
Người giúp việc nam vẻ mặt khó xử: "Nhưng cô Cố nói muốn tìm cậu Giang này."
Ánh mắt Giang Dữ Mặc nhìn chằm chằm hắn ta không rời.
Giang Dữ Mặc trầm ngâm, vẻ mặt người giúp việc nam cứng đờ.
Cố Hiên: "Tôi là anh con bé, sao lại không được chứ?"
"Em đi vậy." Giang Dữ Mặc đùa rằng: "Anh cả anh cứ ngồi đi, hết cách rồi, ai bảo em và Du Du quan hệ tốt chứ."
"Thật vậy."
Cố Hiên đặt mông ngồi trở lại: "Vậy các em về nhanh nhé, lát nữa chúng ta phải đi rồi."
Giang Dữ Mặc phất phất tay, đi theo người giúp việc nam rời đi.
Người giúp việc nam dẫn cậu đến một gian phòng nghỉ, đẩy cửa ra một nửa: "Cô Cố ở ngay bên trong ạ."
Giang Dữ Mặc như thể không nhận ra điều bất thường, trực tiếp đẩy cửa bước vào.
Xì!
Một người đột nhiên vụt ra từ sau cánh cửa, cầm bình xịt nhắm thẳng vào mặt Giang Dữ Mặc xịt tới tấp.
Giang Dữ Mặc không hề phòng bị, hít vào hơn nửa, đầu óc choáng váng, cậu chỉ kịp nhìn thấy Cố Du Du đang nằm trên sofa, rồi nhắm mắt ngã xuống.