86. Bữa Tiệc Và Những Âm Mưu

Cải Tà Quy Chính Tôi Bẻ Cong Nam Chính Rồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 86 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tình huống này quả thực dễ gây hiểu lầm.
Người bình thường đều không muốn điện thoại của mình bị người khác xem, đặc biệt là người thân mật nhất bên cạnh. Họ sẽ cảm thấy bị phản bội, chỉ cần một câu "Em không tin tưởng anh" cũng đủ để bùng nổ một cuộc cãi vã dữ dội.
Huống hồ Giang Dữ Mặc quả thực muốn xem Cố Ngu đã nhìn thấy tin nhắn gì vừa rồi. Dù thần sắc và động tác của Cố Ngu không chút sơ hở, nhưng trực giác mách bảo cậu rằng Cố Ngu đã giấu giếm điều gì đó.
Vì vậy cậu muốn xem thử, để phòng ngừa những biến cố nằm ngoài tầm kiểm soát, chỉ là chưa kịp bắt đầu đã bị phát hiện.
Người bình thường đều sẽ tức giận phải không?
Giang Dữ Mặc chờ Cố Ngu hỏi cậu, nhưng Cố Ngu lại như không nhìn thấy, chỉ nói một câu: "Anh quên lấy quần áo" coi như giải thích cho việc đi mà quay lại.
Đợi người kia một lần nữa vào phòng tắm, Giang Dữ Mặc chớp chớp mắt, hồi thần lại từ trong ngơ ngác, ôm lấy điện thoại ngả người ra sau trên giường, lăn qua lăn lại.
Hệ thống suýt chút nữa tưởng rằng nam chính sắp cãi nhau với ký chủ, không ngờ mọi chuyện lại trôi qua dễ dàng như vậy.
Nó không bỏ lỡ nụ cười tươi rói của ký chủ, vui vẻ đến mức híp cả mắt, tiếng cười "hê hê hê" mang theo chút khoe khoang nhỏ bật ra từ miệng.
[Ký chủ, bị nam chính nhìn thấy anh nghi ngờ anh ấy, sao anh lại vui mừng vậy?]
Thông thường trong tình huống này, ai cũng sẽ kinh hồn bạt vía, sợ nam chính giận dữ phải không?
"Mày không hiểu."
Chỉ lấy Giang Dữ Mặc để nói, nếu có người dám lấy đồ của cậu, cậu tuyệt đối sẽ khiến người kia ăn không hết gói mang về.
Nếu người này là Cố Ngu, đổi vị trí suy nghĩ, Giang Dữ Mặc cũng sẽ nghi ngờ anh muốn làm gì. Nhưng Cố Ngu hoàn toàn không thèm để ý việc mình động vào đồ của anh, cảm giác này, Giang Dữ Mặc cũng không biết nói thế nào, dù sao trong lòng rất vui vẻ.
[Hừ. Không nói thì không nói, tôi mới không thèm.]
Hệ thống kiêu ngạo chống nạnh.
Nó lật đến kho vàng nhỏ của mình, nhìn giá trị năng lượng bên trên mà chảy nước miếng.
Hê hê hê, nhiệm vụ lần này cuối cùng cũng không uổng phí.
Nhiều giá trị năng lượng như vậy, đợi đến khi nhiệm vụ hoàn thành rời đi nhất định sẽ xả láng một trận thật đã.
Họ ở nhà Cố một đêm, hôm sau ăn xong bữa sáng thì rời đi. Mẹ Cố vốn muốn họ ở lại thêm mấy ngày, nhưng ba Cố nói nên cho con cái nhiều tự do. A Ngu vừa mới thoát ế, sống cùng bố mẹ chắc chắn có nhiều bất tiện. Mẹ Cố thấy cũng phải, liền không ép buộc nữa.
Hai người phần lớn vẫn sống tại căn hộ cao cấp kia ở trung tâm thành phố. Mối quan hệ của họ đã được công khai. Nhà họ Cố hoàn toàn không có ý định che giấu, nên những người thường xuyên chú ý đến họ đều dễ dàng nắm bắt được tin tức này.
Không biết bao nhiêu trái tim thiếu nữ của các thiên kim đã tan vỡ.
Trong giới nhà giàu, nhiều gia đình có thiên kim vừa đến tuổi kết hôn đều cảm thấy khó tin. Đó chính là nhà họ Cố đấy.
"Không thể nào nhỉ, nhà họ Cố sao có thể đồng ý để Cố Ngu tìm một người đàn ông làm đối tượng?"
"Cho dù nhà họ Cố đồng ý, liệu đám cổ hủ trong hội đồng quản trị có chấp nhận không? Bọn họ sẽ không có ý kiến gì sao?"
"Nghe nói là rất có ý kiến, còn cùng nhau tạo áp lực cho sếp Cố, nhưng năng lực của Cố Ngu rõ như ban ngày, bao nhiêu năm qua anh ấy đã sớm nắm giữ vững chắc tập đoàn trong tay, liệu có sợ mấy lão già kia không?"
"Nói cũng đúng. Tôi cảm thấy bây giờ là tập đoàn không thể thiếu Cố Ngu, chứ không phải Cố Ngu không thể thiếu tập đoàn."
"Nhưng tiếc thật. Sớm biết Cố Ngu thích nam, tôi đã giới thiệu con trai tôi rồi."
"Với đứa con trai to như con gấu của ông, đừng làm sỉ nhục ánh mắt của Cố Ngu. Tôi nghe nói bạn trai nhỏ của anh ấy trông rất đẹp."
Những cuộc đàm luận tương tự diễn ra khắp giới thượng lưu.
Tập đoàn Cố thị giờ đây do Cố Ngu một tay định đoạt, quả thực như một vị hoàng đế độc tài. Họ tìm đủ mọi cách, muốn giành một chút lợi ích từ ba Cố, mẹ Cố và Cố Hiên, nhưng tất cả đều vô vọng.
Nhà họ Cố kiên cố như một thùng sắt. Họ từng nghĩ rằng Cố Du Du – người được tìm về không lâu trước đây – sẽ là một cơ hội, nhưng vì nhà họ Cố đã nợ cô ấy quá nhiều nên bảo vệ cô rất chặt chẽ, họ tìm mãi mà không có cơ hội.
Nhưng bây giờ thì khác. Thiếu niên 18 tuổi, vừa trưởng thành, gia cảnh lại thê thảm: mẹ mất sớm, bị cha ruột, mẹ kế và anh em kế ngược đãi. Những chuyện về Giang gia này, họ chẳng cần tốn sức cũng có thể điều tra ra rõ ràng.
Bọn họ đều cảm thấy đây là một cơ hội tuyệt vời.
Một người bị nuôi dưỡng như chó mười mấy năm, hệt như một kẻ ăn xin trắng tay. Nếu không gặp Cố Ngu, cậu ta bây giờ tám phần sẽ sống còn thê thảm hơn.
Loại người này, họ đã thấy nhiều rồi.
Dụ dỗ không được thì ép buộc, thử từng chiêu, thế nào cũng tìm ra được nhược điểm của cậu ta. Có nhược điểm thì có quyền kiểm soát, đến lúc đó bảo cậu ta "thổi gió bên gối" Cố Ngu, những thứ mà tập đoàn Cố thị tùy tiện để lọt ra cũng đủ để họ ăn nên làm ra mấy năm.
Vì thế, Giang Dữ Mặc gần đây nhận được một xấp thiệp mời rất dày. Giang Dữ Mặc đương nhiên không thể tham dự hết. Cậu hỏi Cố Ngu từng cái một, rồi dựa vào mức độ thân thiết mà lập một bảng xếp hạng.
Lúc đó hai người đang ngồi trên sofa tựa vào nhau xem chương trình giải trí hài hước trên TV. Cố Ngu ít khi xem TV, nếu có xem thì cũng là tin tức kinh tế tài chính, không hề hứng thú với những chương trình giải trí này.
Nhưng giờ nghe tiếng cười vui vẻ của Giang Dữ Mặc, cảm nhận được cơ thể cậu run rẩy vì cười, lại cảm thấy hoạt động xem TV này cũng không tồi.
Nhìn Giang Dữ Mặc chia một đống thiệp mời thành hai chồng dựa theo mức độ thân thiết, Cố Ngu lo lắng cậu sẽ cảm thấy khó chịu, liền đề nghị: "Thật ra những buổi tiệc này em không cần đi cũng được."
"Khó mà không đi được, mấy nhà này chắc chắn có quan hệ tốt với anh mà."
Giang Dữ Mặc dùng kiểu câu nghi vấn, nhưng giọng điệu lại là câu trần thuật: "Chẳng hạn như nhà họ Từ và nhà họ Chu này, là bạn bè thân thiết của anh mời, em chắc chắn phải nể mặt anh mà đi."
Thiếu niên ngẩng cằm nhỏ, đặc biệt kiêu căng nhìn Cố Ngu, như thể đang nói rằng cậu nhận lời mời đều là vì nể mặt Cố Ngu.
Cố Ngu buồn cười, khóe môi giật giật vài cái rồi không nhịn được bật cười thành tiếng. Anh xoa tóc Giang Dữ Mặc đến rối bù, lời nói đầy ý cười: "Không ngờ mặt mũi của anh lại lớn như vậy. Em vì anh làm những việc này, vậy anh không báo đáp em thật tốt chẳng phải sẽ thành kẻ máu lạnh vô tình sao?"
Giang Dữ Mặc khoát tay rất có phong thái: "Không cần, ai bảo em chiều anh quá làm gì!"
"Khó mà làm được." Cố Ngu nghiêm túc nói: "Sao anh có thể được chiều mà làm kiêu? Anh nhất định phải báo đáp em thật tốt, bằng không lòng anh khó yên!"
"Hê hê hê, đây là anh nói đấy nhé."
Ánh mắt Giang Dữ Mặc giảo hoạt như chú hồ ly nhỏ đang tính toán điều gì đó. Cậu bóp cơ ngực rắn chắc mà xoa mãi không chán: "Vậy em cần phải chuẩn bị thật tốt, tuyệt đối sẽ không làm anh thất vọng!"
Cố Ngu có đôi khi cảm thấy Giang Dữ Mặc thật sự chỉ mới 18 tuổi sao? Vì sao cậu luôn có thể nói ra những lời khiến người khác đỏ mặt tía tai, mà bản thân cậu lại hoàn toàn không đỏ mặt?
Cố Ngu một tay đè cậu xuống sofa, hôn không ngừng, lấp kín miệng cậu, không cho cậu tiếp tục nói ra những lời khiến người ta ngượng ngùng, nóng bừng mặt.
E hèm.
Khóe môi Giang Dữ Mặc nở nụ cười mãn nguyện, bám chặt Cố Ngu như gấu Koala ôm cây. Cậu thích cảm giác hoàn toàn chìm đắm vào lòng đối phương này. Một cảm giác nặng nề, ngột ngạt, như thể cậu đang chìm sâu vào trái tim Cố Ngu.
Khiến người ta say mê.
·
"Thế nào? Tìm hiểu rõ chưa?"
Một góc không người trong sân của biệt thự cao cấp nhà họ Từ, một người đàn ông trung niên đang kéo một nam giúp việc sốt ruột hỏi thăm.
Người đàn ông trung niên này chính là Giám đốc Ngô lúc trước đã kéo Cố Ngu đến câu lạc bộ của anh em Tiền thị. Đêm đó câu lạc bộ bị đột kích, Giám đốc Ngô, với tư cách khách mua dâm, bị bắt vào trại tạm giam một tháng.
Việc này rất trọng đại. Các công ty khác có thể không rõ lắm, nhưng tập đoàn Cố thị luôn chú trọng đến danh tiếng. Hơn nữa, chuyện này ồn ào đến mức hầu hết các vị khách đều bị phóng viên chụp ảnh đưa lên mặt báo. Vì danh dự, Cố thị đã nhanh chóng sa thải Giám đốc Ngô.
Từ sau lúc đó, Giám đốc Ngô đã ghi hận Cố Ngu trong lòng.
Có người đàn ông nào không đi chơi gái đâu chứ?
Ông ta chỉ làm chuyện mà đàn ông bình thường vẫn làm, tại sao lại phóng đại vấn đề để đuổi việc ông ta?
Giám đốc Ngô phấn đấu gần mười năm mới leo lên vị trí có lương trăm vạn một năm này. Sau lần này, ông ta không phải không đi xin việc ở các công ty khác, nhưng mỗi lần đến vòng kiểm tra lý lịch thì đều không qua được.
Giám đốc Ngô lại không cam lòng đến làm ở những công ty nhỏ với mức lương vài ngàn đồng ít ỏi, cho nên thời gian qua vẫn luôn tìm cách.
Nhưng nào có đơn giản như vậy?
Các công ty lớn đều có kênh thông tin riêng của mình. Ông ta lại không có khả năng phong tỏa tin tức, nên những việc này chỉ cần điều tra một chút là rõ.
Cho nên Giám đốc Ngô tìm hơn một tháng, không biết vấp phải bao nhiêu lần trắc trở, hiện tại vẫn là một kẻ thất nghiệp lang thang.
Càng họa vô đơn chí là vợ ông ta sau khi biết chuyện này, thẳng thừng đuổi ông ta ra khỏi nhà.
Để tiết kiệm tiền, giờ đây ông ta đang sống dưới tầng hầm, cả ngày mơ màng hồ đồ. Trước hôm nay, Giám đốc Ngô còn nhận được đơn kiện ly hôn, cảm thấy trời đất như sụp đổ.
Nếu ông ta không dẫn sếp Cố đến câu lạc bộ, thì câu lạc bộ sẽ không bị dẹp bỏ. Không bị dẹp bỏ thì ông ta sẽ không bị tạm giam. Không bị tạm giam thì sẽ không bị sa thải. Không bị sa thải thì vợ ông ta sẽ không ly hôn, và ông ta cũng sẽ không bị đuổi khỏi nhà!
Tất cả việc này đều là lỗi của Cố Ngu!
Giám đốc Ngô dồn hết thù mới hận cũ lên đầu Cố Ngu. Người em họ làm giúp việc nhà họ Từ này của ông ta, biết được buổi tiệc lần này nhà họ Từ đặc biệt mời Cố Ngu và bạn trai anh ấy.
Giám đốc Ngô đã cảm thấy cơ hội đến.
Ông ta liên tục xác nhận thời gian, địa điểm và các chi tiết của buổi tiệc với người em họ làm giúp việc, sau đó vội vàng rời đi từ cửa nhỏ sân sau.
Chỉ một mình ông ta thì không đủ, nhưng ông ta tìm hiểu được bạn trai của Cố Ngu là đứa con út bị người ghét bỏ của Giang gia, mà bây giờ Giang gia tan hoang đến mức đó, cũng không thoát khỏi liên quan đến Giang Dữ Mặc.
Vì thế Giám đốc Ngô bèn tìm đến Giang Sùng Nguyên.
Hai người tỉ mỉ lên kế hoạch, chỉ chờ thực thi vào buổi tiệc ngày đó. Một khi thành công, vậy tiền sẽ cuồn cuộn không ngừng, lấy không xuể.
Giang Dữ Mặc trước kia thì không quen biết Giám đốc Ngô, đương nhiên không rõ lắm còn có người âm thầm tính kế. Cậu gần đây sống cùng với Cố Ngu vô cùng thư thái, điểm trừ duy nhất là tối đến Cố Ngu vẫn bị ác mộng quấy rầy.
Giang Dữ Mặc có thể cảm nhận được tình yêu của Cố Ngu dành cho mình, hơn nữa không phải chỉ là một chút thích. Rất nhiều lúc, bất kể cậu muốn làm gì, Cố Ngu đều sẽ chấp nhận tất cả.
Cứ như thể Giang Dữ Mặc muốn làm gì anh cũng được vậy.
Cậu có thể cảm nhận được tình yêu của Cố Ngu đối với mình ngày càng lớn.
Nhưng vấn đề ngay tại đây.
Thích càng ngày càng đậm sâu, thì tần suất rơi vào ác mộng sẽ càng ngày càng nhiều. Hơn nữa cậu còn đã từng một lần nữa sử dụng giá trị năng lượng tiến vào ác mộng của Cố Ngu, phát hiện cảnh trong mơ đại khái tương tự với giấc mơ mà cậu đã bảo hệ thống điều tra rõ khi còn ở bệnh viện trước đó.
Điểm khác biệt duy nhất là, sự chất vấn của những "người" đó đối với Cố Ngu càng ngày càng nhiều, càng ngày càng kịch liệt.
Giang Dữ Mặc không ngốc, chỉ cần suy nghĩ sâu một chút là có thể đưa ra một kết luận đáng kinh ngạc.
Giấc mơ là sự phản ánh tiềm thức của một người. Cố Ngu như vậy, tám phần là vì anh ấy càng ngày càng thích cậu, nhưng trong lòng vẫn luôn không thể vượt qua được rào cản rằng mình lại thích hung thủ đã hại chết thân hữu ở kiếp trước.
Tối hôm nay, Giang Dữ Mặc sẽ cùng đến nhà họ Từ dự tiệc với Cố Ngu.
Lễ phục do Cố Ngu một tay chuẩn bị. Lần trước vì thời gian gấp gáp nên mới phải đến tận cửa tiệm may đo, sau lần đó, Cố Ngu đã trực tiếp dặn thợ may riêng làm sẵn mấy bộ, sau khi hoàn thành sẽ gửi thẳng đến nhà.
Lúc này chuyên viên trang điểm đã hoàn tất những bước cuối cùng cho hai người. Từ kiểu tóc đến lễ phục đều tinh xảo, ưu nhã, mùi nước hoa nam thoang thoảng, toát lên vẻ cao quý, thanh lịch.
Vốn không định gọi chuyên viên trang điểm, chỉ là gần đây quầng thâm mắt của Cố Ngu quá nặng. Để không làm mẹ Cố lo lắng, cũng như không để người khác nghĩ rằng tập đoàn đang gặp vấn đề, anh đặc biệt gọi chuyên viên trang điểm đến để che đi một chút.
Giang Dữ Mặc có thể thấy rõ sự mệt mỏi trong mắt anh. Mí mắt khép hờ, khuôn mặt tuấn tú lúc này không biểu cảm gì, trông vô cùng lạnh lùng.
Anh chắc là nhận thấy được tầm mắt của Giang Dữ Mặc, bèn ngước mắt. Rồi trong khoảnh khắc đối diện với thiếu niên, nụ cười lan tỏa từ khóe môi.
Giang Dữ Mặc cũng không khỏi cười, nhào tới hôn mạnh một cái lên môi anh.
Buổi tiệc lần này của nhà họ Từ là sử dụng danh nghĩa từ thiện. Trong tình huống bình thường, các ông lớn kinh doanh đều rất bận rộn, các hoạt động từ thiện bình thường đều sẽ để trợ lý đi thay.
Nhưng loại tiệc tối từ thiện do đích thân nhà họ Từ tổ chức này, việc quyên góp vật phẩm và tiền bạc chỉ là thứ yếu, mục đích chính vẫn là mở rộng mạng lưới, trao đổi hợp tác.
Giang Dữ Mặc và Cố Ngu đến không sớm cũng không muộn. Lúc họ đến, trong buổi tiệc đã có không ít các ông lớn kinh doanh đều có mặt.
Họ nâng chén cụng ly, nói chuyện trời đất. Mỗi câu nói đều xoay quanh đủ loại dự án thương mại, một câu tùy tiện cũng có thể là một kho báu không nhỏ đối với một số công ty.
Thân phận của Cố Ngu hiển nhiên, vừa bước vào đã thu hút ánh mắt của mọi người. Họ không khỏi cũng chú ý đến thiếu niên bên cạnh anh.
Hai người tay nắm nhau. Họ còn nhìn thấy Cố Ngu cúi đầu nói gì đó bên tai thiếu niên, khiến thiếu niên bật cười.
Xem ra Cố Ngu đối với cậu ta còn rất nghiêm túc?
"A Ngu, con đã đến rồi." Ba của Từ Phi Diệu đến chào hỏi Cố Ngu. Từ Phi Diệu và Từ Thành Anh đều đi theo phía sau. Nhìn ba Từ tươi cười ôn hòa, ông chuyển hướng sang Giang Dữ Mặc: "Cuối cùng cũng chịu dẫn đối tượng của con ra rồi sao? Vị này chính là Tiểu Mặc phải không?"
Cố Ngu kéo tay Giang Dữ Mặc, nói bên tai cậu: "Đây là ba của Từ Phi Diệu."
Giang Dữ Mặc liền ngoan ngoãn chào hỏi: "Cháu chào chú ạ."
Giang Dữ Mặc hiện tại đã quen với việc sắm vai một người ngoan ngoãn, vô hại.
Ba Từ càng nhìn cậu càng thấy thuận mắt, đưa món quà gặp mặt đã chuẩn bị sẵn: "Đây là quà gặp mặt cho con."
Giang Dữ Mặc liếc nhìn Cố Ngu, Cố Ngu gật đầu, cậu mới nhận lấy: "Cháu cảm ơn chú."
Ba Từ chào hỏi xong rồi đi theo các ông lớn khác xã giao trò chuyện. Từ Phi Diệu và Từ Thành Anh thì ở lại, mấy người họ đi đến một góc gần cửa sổ, trò chuyện dăm ba câu.
Từ Phi Diệu và Từ Thành Anh sau nhiều ngày chuẩn bị, giờ đây họ đã có thể nói chuyện với Giang Dữ Mặc mà không đổi sắc.
Chỉ là muốn trở về sự thong dong và thân mật trước kia lại không dễ. Mỗi khi đến gần một chút, biểu cảm và động tác của hai người đều có một thoáng cứng đờ.
Kỹ thuật diễn vụng về khiến Giang Dữ Mặc bật cười thầm trong lòng, nhưng khiến cho cậu để ý hơn là phản ứng của Cố Ngu.
Cố Ngu không có khả năng không nhìn ra, anh sẽ làm thế nào đây?
Giang Dữ Mặc cúi đầu nhấp ngụm rượu, che giấu trầm tư trong mắt.
"Có đói bụng không?" Cố Ngu cúi đầu hỏi.
Thường thì những buổi tiệc thế này tuy nói là để xã giao, nhưng đồ ăn và rượu cần có cũng không thiếu. Chỉ là không có mấy người đến đây để thực sự ăn uống mà thôi.
Họ thì đã quen rồi, Giang Dữ Mặc lại không quá quen. Cậu sờ sờ bụng: "Có hơi đói thật."
Thật ra là rất đói bụng.
"Anh đi lấy vài món cho em."
Cố Ngu đi đến bàn ăn cách đó không xa. Dáng vẻ chăm sóc và đáng tin cậy này khiến anh em nhà họ Từ nhìn mà nheo mắt.
Từ Thành Anh liếc nhìn Từ Phi Diệu một cái, hy vọng anh mình có thể nhịn xuống, ngàn vạn lần đừng bị kích động…
Ngay sau khi ý nghĩ đó vừa lóe lên.
Từ Phi Diệu đột nhiên đứng dậy, nói với em trai: "Em cũng đói bụng đúng không? Anh đi lấy mấy món cho em."
"Anh..."
Từ Thành Anh không kịp ngăn cản, Từ Phi Diệu đã bước nhanh đến bên cạnh Cố Ngu.
Từ Thành Anh rất lo anh mình sẽ xúc động làm ra chuyện gì. Từ Phi Diệu vốn dĩ tính cách tùy ý, phóng khoáng, ngay cả Từ Thành Anh cũng bất ngờ khi hắn có thể nhịn lâu đến vậy.
Nhưng thật đến lúc này, cậu ta lại rất thấp thỏm, do dự hồi lâu vẫn cảm thấy không ổn, đang định qua đó trông chừng anh mình.
Giang Dữ Mặc lại gọi cậu ta lại, vẻ mặt chân thành tha thiết hỏi cậu ta gần đây có chuyện gì? Vì sao dạo này không đi tìm cậu cùng ra ngoài chơi?
"Hay là nói, anh kỳ thị tình yêu đồng giới?" Giang Dữ Mặc buồn lòng nói: "Anh cảm thấy tôi không xứng với anh trai sao?"
Thiếu niên tủi thân vô cùng, mặt mày xụ xuống vì thất vọng, dáng vẻ ủ rũ cụp đuôi khiến Từ Thành Anh cảm thấy tội lỗi trong lòng.
Từ Thành Anh không được tự nhiên vô cùng. Ký ức kiếp trước và kiếp này giằng xé trong lòng. Cậu ta khó khăn lắm mới tạm thời gạt bỏ ký ức kiếp trước, kéo về hồi ức kiếp này, nhếch khóe môi: "Sao lại thế được? Cậu là bạn của tôi, cậu có thể ở bên anh Ngu tôi đặc biệt vui vẻ!"
Giang Dữ Mặc kinh ngạc: "Thật vậy sao?"
Từ Thành Anh gật đầu.
Giang Dữ Mặc hỏi: "Vậy sao gần đây anh đều…"
Từ Thành Anh chỉ đành tìm cớ, nói gần đây vào công ty nhà mình hỗ trợ nên mới không có thời gian, sau này đảm bảo sẽ liên lạc nhiều hơn.
Khuyên can mãi cuối cùng cũng dỗ dành được cậu ta, Từ Thành Anh vuốt ngực, đột nhiên sững sờ.
Chết tiệt, sao cậu ta lại bị Giang Dữ Mặc dắt mũi đi rồi?
Từ Thành Anh ngẩng đầu, Giang Dữ Mặc vô tội nhìn cậu ta. Từ Thành Anh cười, cầm một ly đồ uống từ khay của nam giúp việc đi ngang qua như để che giấu: "Nếm thử cái này đi, món mới đầu bếp nhà tôi làm, uống ngon lắm."
Không bao lâu, Cố Ngu bưng đồ ăn đã trở lại. Từ Thành Anh thấy hai người thần sắc bình thường, đoán anh mình hẳn chưa nói gì.
Từ Thành Anh thở phào nhẹ nhõm, sau đó rất nhanh lực chú ý đã bị sự âu yếm, ân ái của Giang Dữ Mặc và Cố Ngu thu hút mất.
Không chỉ cậu ta, rất nhiều khách khứa nhìn thấy đều không khỏi kinh ngạc, không ngờ sếp Cố ngày thường ôn tồn, lễ độ như vậy, khi yêu đương lại dính người đến thế.
Không lâu sau, ba Cố, mẹ Cố dẫn theo Cố Hiên và Cố Du Du cũng đến.
Họ và nhà họ Từ vốn có quan hệ rất thân thiết, những người khác cũng hoàn toàn không bất ngờ trước sự xuất hiện của họ. Nhưng tất cả đều mở to mắt, muốn xem có phải họ thật sự chấp nhận tên nhóc trắng tay kia như lời đồn không?
Sau đó, họ liền nhìn thấy Cố Du Du – thiên kim vừa được tìm về – bay đến trước mặt Giang Dữ Mặc như một chú bướm lộng lẫy, vui vẻ ríu rít như chú chim sẻ.
Cố Hiên cũng cười chào hỏi với họ thì thôi, nhưng ba Cố và mẹ Cố thế mà cũng tỏ ra bình thản, thậm chí ba Cố còn mỉm cười nói vài câu với Giang Dữ Mặc.
Tin đồn Giang Dữ Mặc được nhà họ Cố chấp nhận hóa ra là thật!
Ba Cố và mẹ Cố nói vài câu, liền chạy đi tìm mấy người ba Từ.
Trưởng bối đi rồi, không khí ở góc này hòa hợp hơn nhiều.
Cố Ngu và Từ Phi Diệu nói chuyện kinh doanh dăm ba câu, nhưng tay anh vẫn không ngừng đặt món mà anh cảm thấy Giang Dữ Mặc sẽ thích trước mặt cậu.
Cố Hiên và Cố Du Du đều đã quen với cách thức ở chung của hai người họ, nhưng những người khác lại lần đầu tiên thấy, suýt chút nữa rớt hàm. Trong lòng họ đều đang thán phục, Giang Dữ Mặc này rốt cuộc có bản lĩnh gì mà có thể khiến một tổng giám đốc tập đoàn yêu thích đến mức này?
Không ngờ nhìn có vẻ đơn thuần vô hại, nhưng thủ đoạn lại cao minh đến thế?
Điều này khiến những người vốn muốn mua chuộc Giang Dữ Mặc trong lòng không khỏi có chút thấp thỏm.
Lúc này, một nam giúp việc đứng dựa tường cách đó không xa, lén lút liếc nhìn góc này bằng khóe mắt. Hắn ta nương theo bồn hoa che chắn, dùng điện thoại gửi tin nhắn cho ai đó.
Không bao lâu, hắn ta nhận được một tin nhắn, nhíu mày, không hài lòng cho lắm. Nhưng nghĩ đến những lợi ích mà Giám đốc Ngô đã hứa hẹn, hắn ta nghiến răng, quyết định liều một phen.
Không ai chú ý đến việc có một nam giúp việc lén lút rời đi.