92. Chương 92: Kết Thúc

Cải Tà Quy Chính Tôi Bẻ Cong Nam Chính Rồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 92 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Căn nhà này mỗi tầng là một căn hộ riêng, được thiết kế trần rất cao, đến mức chỉ cần nói lớn tiếng một chút cũng có thể nghe thấy tiếng vọng.
Những va chạm nồng nhiệt của hai người sưởi ấm cả căn phòng khách vốn trống trải, lạnh lẽo.
Nghe tiếng vọng của những tiếng rên nhẹ và sự *mờ ám* trong phòng khách, Giang Dữ Mặc hiếm khi cảm thấy xấu hổ đến vậy. Cậu càng siết chặt cơ thể nóng bỏng của người đàn ông, cắn vào vai anh để cố kìm nén âm thanh. Nhưng sau mỗi lần đón nhận sự nhiệt tình ấy, tiếng rên vẫn không thể kìm được mà thoát ra từ chóp mũi.
Cố Ngu đè nặng, vây cậu giữa anh và chiếc sofa. Mỗi cú nhấp xuống vừa mạnh vừa dồn dập, như đang trút bỏ cảm xúc, tốc độ càng lúc càng nhanh, tiếng va chạm vang vọng khắp căn phòng, không ngừng bên tai.
Trong lúc *ân ái*, Giang Dữ Mặc cảm nhận được Cố Ngu nồng nhiệt hơn bao giờ hết.
Trong tầm nhìn chao đảo dữ dội, cậu chăm chú nhìn ánh mắt sâu thẳm của Cố Ngu. Giữa đôi mày anh nhíu lại đầy ẩn nhẫn, những giọt mồ hôi trên chóp mũi anh chao đảo theo từng động tác, cuối cùng nhỏ tách xuống ngực cậu.
Giang Dữ Mặc khẽ rụt người, túm lấy mái tóc ướt đẫm mồ hôi của anh, vùi đầu. Trong cơn co rút run rẩy, cậu bất chợt cắn lên ngực phải anh, và sau đó nhận được sự đáp trả nồng nhiệt đúng như dự liệu.
Cơn *nồng nhiệt* trong phòng khách kéo dài hơn một giờ, cuối cùng kết thúc trận *chiến* trước cửa sổ sát đất, đối mặt với bầu trời rộng lớn bên ngoài.
Giang Dữ Mặc áp vào cửa sổ lạnh lẽo, khẽ rụt cổ khi vai bị cắn một cái: "Lạnh."
Cố Ngu một tay bế bổng cậu lên.
Giang Dữ Mặc hừ một tiếng, nhìn đống bừa bộn dưới đất, bất mãn túm tai và tóc Cố Ngu: "Tối nay em còn muốn đi xem pháo hoa, anh làm em ra nông nỗi này thì làm sao mà gặp người được chứ?"
Cố Ngu không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn chăm chú người trong lòng, ánh mắt sâu nặng khiến Giang Dữ Mặc ngược lại thấy hơi áy náy.
Chậc.
Bây giờ cậu cảm thấy Cố Ngu sinh ra là để khắc chế cậu.
Mặc dù cũng rất *sướng* đấy.
"Thôi bỏ qua chuyện này đi." Giang Dữ Mặc định lảng sang chuyện khác: "Người em dính quá, anh thả em xuống đi, em muốn đi tắm."
Cố Ngu lại nói: "Anh bế em đi tắm."
Giang Dữ Mặc vòng tay ôm cổ anh, sắc mặt khẽ biến: "Cứ thế này ư?"
Không phải, "Nếu không thì anh rút ra đi?"
Cố Ngu mặt không đổi sắc, nghiêm túc như đang bàn chuyện làm ăn bạc tỷ: "Anh muốn ở bên trong."
Vừa nói, anh đã đi vào phòng tắm.
"Ặc." Giang Dữ Mặc bám chặt lấy bờ vai anh. Với điểm tựa *kì lạ* đó, cậu vô cùng mất cảm giác an toàn, chỉ có thể dùng hết sức bám trên người anh như một con Koala.
Mới xuất viện đã phải trải qua một trận vận động kịch liệt như vậy. Mới ngâm nước ấm được vài phút, Giang Dữ Mặc đã mệt đến mức ngủ thiếp đi.
Cố Ngu mím môi, để cậu nằm trên người mình, ôm chặt.
Chỉ có như vậy, lòng anh mới cảm thấy an tâm.
Anh không muốn trải qua cảm giác mất mát đó thêm một lần nào nữa.
Hơn nữa, nếu anh có thể tìm thấy Giang Dữ Mặc sớm hơn, thì có lẽ cậu đã không bị thương, không, chắc chắn sẽ không bị thương.
Cố Ngu dùng mũi dụi vào gáy thiếu niên, không ngừng đặt xuống những nụ hôn.
Anh từ từ rút ra, hết sức dịu dàng và tỉ mỉ tắm rửa cho Giang Dữ Mặc. Dù vậy, cậu vẫn không tỉnh lại, chỉ bất mãn hừ vài tiếng.
Nhìn khắp nơi trên cơ thể thiếu niên đều là những dấu vết *xanh tím* anh để lại, nỗi bất an trong lòng Cố Ngu tạm thời tan biến.
Lau khô người rồi ôm cậu lên giường, điện thoại anh đột nhiên reo.
"Ông chủ, mọi thứ anh cần đã đến đủ rồi."
Cố Ngu ừ một tiếng, ngón tay rất nhẹ nhàng *vuốt ve* khắp cơ thể thiếu niên. Do dự một lát, anh mới nói với vệ sĩ vẫn đang đợi chỉ thị: "Đem hết đồ đến đây, đặt ở cửa."
Nói xong, anh cúp máy.
Khi Giang Dữ Mặc tỉnh lại, từ trong xương cốt cậu toát ra vẻ lười biếng thỏa mãn.
Cơ thể cậu dường như còn lưu giữ ký ức, nhớ rõ cảm giác của mấy tiếng trước, khẽ cử động một chút cũng thấy run rẩy.
Cố Ngu đang ở ngay bên cạnh, xem tài liệu bằng máy tính bảng.
Chân hai người kề sát nhau, Giang Dữ Mặc khẽ đạp vào đùi anh: "Em ngủ bao lâu rồi?"
Cố Ngu tháo kính chống ánh sáng xanh xuống: "Hai tiếng bốn mươi phút."
Cố Ngu ngày thường không đeo kính. Giờ đeo kính gọng vàng, khi anh ít nói cười, trông rất giống một vị gia trưởng uy nghiêm.
Tạo nên một cảm giác *phá vỡ* mọi luân lý đạo đức.
"Khoan đã." Giang Dữ Mặc *liếm* môi: "Đeo kính lại đi."
Cố Ngu lại một lần nữa đeo kính lên.
Giang Dữ Mặc tay chân mềm nhũn ghé vào người anh, ngón trỏ vẽ trên ngực anh: "Anh trai, anh thế này đẹp trai quá đi mất."
Cố Ngu đẩy đầu gối, Giang Dữ Mặc liền ngồi lên người anh: "Tối em còn muốn ra ngoài thì đừng có chọc anh nữa."
Giang Dữ Mặc lập tức đánh trống lảng: "Ôi chao, tự nhiên bụng em đói cồn cào."
Mới ăn có một bát mì, lại vận động lâu như vậy, còn ngủ mấy tiếng đồng hồ, không đói mới là chuyện lạ.
Bữa trưa gọi bếp riêng mang cơm đến, đầy bàn đều là thức ăn thanh đạm. Giang Dữ Mặc vừa mới xuất viện lại còn vận động mạnh, chỉ có thể ăn đồ thanh đạm, nhưng cậu cũng không phàn nàn gì.
Ăn uống xong, buổi chiều cả hai ở trong nhà.
Giang Dữ Mặc hỏi hệ thống có muốn làm nhiệm vụ nữa không.
Hệ thống thực ra rất nhân tính hóa, trước đó vì cậu nằm viện nên đã đặc biệt miễn nhiệm vụ. Hiện tại dù đã xuất viện nhưng vẫn cần chăm sóc cơ thể.
Hệ thống liền nói có thể không làm, chờ cơ thể hoàn toàn bình phục rồi tính.
Dù sao, mục đích thật sự của hệ thống không phải là làm việc tốt, mà là muốn khuyên nhủ Giang Dữ Mặc hướng thiện — đây cũng là mục tiêu cuối cùng mà hệ thống không nói cho ký chủ biết.
Nó chỉ cần đảm bảo chuyện Giang Dữ Mặc kiếp trước 'làm gỏi' (phá hoại) nhóm nhân vật chính, dẫn tới thế giới tiểu thuyết đi về phía diệt vong, sẽ không xảy ra nữa là được.
Buổi chiều, Cố Ngu bận rộn công việc trong phòng sách, còn Giang Dữ Mặc thì nằm trên sofa đối diện anh, dùng máy tính bảng ôn tập kiến thức các môn cấp ba.
Tháng sau cậu sẽ phải trở lại trường học. Kiếp trước Giang Dữ Mặc thi đại học đạt điểm tốt, nhưng sau đó cậu đã nhiều năm không tiếp xúc với kiến thức cấp ba. Bây giờ cậu cần ôn tập trước một chút, học kỳ sau mới có thể đi thẳng vào giai đoạn tổng ôn.
Giang Dữ Mặc xem rất nhập tâm, đến nỗi Cố Ngu giữa chừng ra khỏi phòng sách một chuyến cậu cũng không hề hay biết.
Bữa tối vẫn được dùng tại nhà.
Sau khi ăn xong, Giang Dữ Mặc vuốt bụng đi dạo quanh phòng khách, đứng trước cửa sổ, tay khẩy khẩy cây phát tài đặt bên cạnh.
Thời gian gần đến, hai người đều phải ra ngoài. Chỉ có điều, Giang Dữ Mặc thì đến bờ sông xem màn trình diễn pháo hoa, còn Cố Ngu thì phải đi xã giao.
Đứng ở cửa thay giày, Giang Dữ Mặc ngồi thẳng dậy, thấy Cố Ngu tay cắm trong túi, dường như muốn nói gì đó nhưng rồi lại thôi.
"Sao thế?"
Cố Ngu khẽ thở dài, trong mắt hiện lên vẻ tự ghét bỏ: "Không có gì, chúng ta đi thôi."
Màn trình diễn pháo hoa diễn ra tại bờ sông. Chưa đến giờ mà trên đường đã đông nghịt xe cộ.
Quãng đường thường ngày đi mất nửa tiếng, bây giờ phải mất hơn một tiếng mới tới nơi.
Trên quảng trường cạnh bờ sông đã đông nghịt người, tất cả đều vì đại hội pháo hoa buổi tối.
Giang Dữ Mặc và nhóm bạn đã đặt một vị trí xem pháo hoa cạnh bờ sông, trên ban công tầng hai bên quảng trường. Nơi đây gần bờ sông hơn cả quảng trường, phong cảnh tuyệt đẹp.
Cố Ngu đưa cậu đến cửa vào. Giang Dữ Mặc cởi dây an toàn, tay ấn chốt mở cửa, đột nhiên như nhớ ra điều gì, quay đầu hỏi người đàn ông vẫn luôn chăm chú nhìn mình trên ghế lái: "Bộ anh không có gì muốn nói với em à?"
Cố Ngu sững sờ một thoáng: "Hửm, em đã nói rõ với nhóm Du Du sẽ gặp nhau ở đâu chưa?"
"Không phải cái này." Giang Dữ Mặc hơi nghẹn lời. Trước kia cậu thấy Cố Ngu rất táo bạo, sao lúc này lại đột nhiên nhát gan đến vậy.
Cố Ngu đang nghi hoặc, thì nghe thấy thiếu niên với vẻ mặt không chút biểu cảm khác thường nói: "Anh không phải có thứ gì muốn tặng cho em sao?"
Cố Ngu từ từ trợn tròn mắt, đồng tử chợt mở lớn rồi nhanh chóng thu nhỏ lại, ngữ điệu bình tĩnh hỏi: "Em nghe ai nói?"
Giang Dữ Mặc nhìn anh với vẻ mặt như thể anh đang coi thường cậu: "Cái này còn cần nghe ai nói à? Tay anh trước đó vẫn luôn đút trong túi, giờ cũng vậy, bên trong không phải là thứ muốn tặng cho em sao?"
Giang Dữ Mặc lườm anh một cái: "Hay là anh muốn tặng cho người khác?"
"Không có người khác, nhưng cái này..." Cố Ngu không muốn cậu hiểu lầm. Vốn dĩ anh đã chuẩn bị cho Giang Dữ Mặc, nhưng thật sự đến lúc này, anh lại chùn bước.
Nhưng Giang Dữ Mặc không cho anh một chút thời gian chùn bước nào, trực tiếp lướt qua bảng điều khiển trung tâm, tay không chút khách sáo vươn thẳng vào 'sào huyệt địch' – vói vào trong túi đối phương.
"Để em xem là thứ gì nào?"
Động tác của Giang Dữ Mặc quá nhanh, không hề chần chờ. Cố Ngu có lẽ không kịp phản ứng, hoặc có thể anh đang ôm một niềm mong chờ *kì lạ* trong lòng, tóm lại là anh cứ lặng lẽ nhìn chăm chú, chờ đợi phản ứng của Giang Dữ Mặc.
Mặc kệ Giang Dữ Mặc có mắng anh là *biến thái* hay thần kinh, Cố Ngu đều sẽ chấp nhận tất cả, nhưng tuyệt đối đừng nghĩ đến việc chạy trốn khỏi anh vì sợ hãi.
Giang Dữ Mặc đánh giá món đồ trong tay.
Nó trông như một huy hiệu cài áo, là viên đá quý lan tử la mà mẹ Cố Ngu đã tặng cậu trước đó, nhưng bên trong còn được gia công thêm một chút.
Một camera mini cực nhỏ dường như được đặt bên trong chiếc vương miện đá quý nhỏ bằng vàng nạm trên đỉnh.
Giang Dữ Mặc lật qua lật lại xem, thỉnh thoảng lại nhìn Cố Ngu với ánh mắt tràn ngập vẻ *kì lạ*.
Yết hầu Cố Ngu khẽ trượt xuống một cách mất tự nhiên: "Anh, anh chỉ là muốn mọi lúc đều biết em đang ở đâu."
Gặp ai, làm chuyện gì.
Nhưng nếu nói ra, chắc chắn sẽ bị coi là *biến thái* nhỉ.
Môi Cố Ngu cũng trắng bệch vì mím chặt.
Anh cũng không biết mình bị làm sao, chỉ là khi không nhìn thấy Giang Dữ Mặc, anh sẽ rất hoảng loạn, đặc biệt hoảng loạn.
"Cái này khá đẹp đấy, hay anh giúp em đeo lên nhé?"
Tiếng nói trong trẻo đầy sức sống của thiếu niên lọt thẳng vào tai, Cố Ngu còn tưởng mình nghe lầm. Anh ngước mắt nhìn lại, khuôn mặt trắng nõn xinh đẹp đang nở nụ cười nhẹ nhàng vui vẻ, không hề có chút miễn cưỡng nào.
Cố Ngu ngây người vài giây. Tiếng còi xe phía sau vang lên như thúc giục, Giang Dữ Mặc liền kéo tay Cố Ngu: "Đừng chần chừ nữa, nhanh lên."
Cố Ngu run rẩy hạ tay. Lúc cầm lấy huy hiệu đá quý cài áo, anh còn suýt làm rơi. Khi cài lên áo cậu, vì tay run quá mức mà mấy lần cũng không cài được.
Giang Dữ Mặc trực tiếp nắm lấy ngón tay Cố Ngu cùng cài: "Anh trai, từ từ thôi."
Cạch!
Đã cài xong.
Giang Dữ Mặc ưỡn *ngực* nhỏ: "Đẹp không?"
Thật ra bộ đồ cậu mặc hôm nay không hợp lắm với chiếc huy hiệu đá quý đắt tiền và đẹp đẽ như vậy, nhưng thì sao chứ, ai bảo cậu thích nó cơ mà.
Dù không hợp đi nữa.
Cố Ngu cũng nói: "Đẹp."
Giọng nói vừa thốt ra, anh mới nhận ra giọng mình khàn đặc. Ho khan vài tiếng hắng giọng, Cố Ngu nói: "Khi nào xong, em gọi điện cho anh trước, anh sẽ đến đón em."
Giang Dữ Mặc mở cửa xuống xe. Trước khi đóng cửa, cậu thấy Cố Ngu nhìn mình với ánh mắt đầy mong chờ. Nghĩ đến mình được đi chơi, còn anh thì phải đi xã giao công việc, nhất thời cậu cảm thấy anh thật đáng thương.
Lập tức khom người thò vào, đồng thời kéo cà vạt trước ngực Cố Ngu.
Chụt chụt chụt chụt chụt.
Cậu hôn chụt chụt lên má trái, má phải, chóp mũi anh như một cơn bão, nhưng không hôn môi. Khi cậu định đứng thẳng người thì bị Cố Ngu vòng tay ôm cổ kéo lại, hôn thật mạnh lên môi.
Nụ hôn không quá lâu, chỉ *ngậm* vài giây, rồi buông ra.
Nếu không, Cố Ngu e rằng mình sẽ không thể rời đi được.
Tiễn Cố Ngu đi, Giang Dữ Mặc gọi điện cho Cố Du Du: "Em ở đâu thế? Anh đang ở chỗ đài phun nước này. Mặc quần áo gì à? Thì áo dệt kim cổ lọ màu trắng, quần đen bình thường thôi!"
Đột nhiên bị người nào đó vồ đến choàng cổ từ phía sau, Giang Dữ Mặc lảo đảo về phía trước hai bước. Vừa quay đầu lại, cậu thấy gương mặt tươi cười phóng đại của Từ Thành Anh.
Cố Du Du ở phía sau chạy chậm đến. Hai người này không biết từ bao giờ lại thân thiết với nhau.
"He he he, vừa nãy tôi đã bảo đó là cậu, Du Du còn nói không phải!"
Từ Thành Anh dùng ngón trỏ và ngón áp út kéo mí mắt xuống dưới, đồng thời lè lưỡi, làm mặt quỷ với Cố Du Du.
Cố Du Du lúc này chạy đến, hơi đỏ mặt: "Ừm, em chỉ là không muốn qua đó làm phiền anh hai."
Giang Dữ Mặc gỡ cánh tay của Từ Thành Anh khỏi vai mình: "Đừng có quậy phá, đi đứng cho đàng hoàng."
Cậu không dấu vết xoa nhẹ eo. Bây giờ eo cậu đau muốn chết, đùi cũng nhức nhối. Đi lại thì được, chứ làm gì khác thì thôi khỏi.
"Được thôi."
Từ Thành Anh vừa định nói gì đó, đột nhiên chỉ vào cổ cậu, ngạc nhiên thốt lên: "Đờ mờ, anh Ngu cũng quá không phải người rồi!"
Từ Thành Anh lòng đầy căm phẫn: "Cậu vừa mới xuất viện, vậy mà anh ấy đã *thú tính* như vậy, vl vl, không ngờ anh Ngu thế mà là loại người này!"
Giang Dữ Mặc túm vạt áo lên che cổ, nghĩ cũng biết đó là dấu hôn, dấu răng linh tinh. Cậu khụ một tiếng, dựng cổ áo dệt kim cổ lọ lên: "Giờ còn thấy được không?"
Cố Du Du mặt đỏ phừng phừng: "Che gần hết rồi ạ."
Giang Dữ Mặc nói: "Vậy thì được."
Trên quảng trường khắp nơi đều là người chen chúc. Vì đã có thông báo hoạt động trước, nên các tiểu thương hàng rong ở khu vực lân cận nghe tin đã đến, sau khi được cấp phép đã xếp thành hàng dài, biến thành một phố ăn vặt tạm thời.
Ở đó, ai cũng gần như đều dìu già dắt trẻ, nếu không thì là đến cùng người yêu. Người độc thân ngược lại rất ít.
Tuy có Từ Thành Anh và Cố Du Du bầu bạn bên cạnh, Giang Dữ Mặc đã không còn cô đơn một mình như trước. Nhưng khoảnh khắc này, điều cậu nghĩ lại là, nếu ban nãy Cố Ngu không đi thì tốt rồi.
Giang Dữ Mặc đã ăn rồi, cậu tạm thời cũng không ăn được đồ nặng bụng, chỉ đi dạo phố xem Từ Thành Anh và Cố Du Du ăn.
Ăn uống xong xuôi, mấy người đến ban công.
Trên ban công có sofa, bàn ghế và người phục vụ. Gọi mấy ly đồ uống, Giang Dữ Mặc dựa vào lưng ghế sofa cạnh đó, nhìn xuống quảng trường bên dưới.
Mấy ban công bên cạnh cũng tương tự là một số nam nữ trẻ tuổi ăn mặc sang trọng.
Giang Dữ Mặc lười nhác quay đầu, ngẩn ngơ chờ pháo hoa bắn lên.
Phía dưới bỗng ồn ào, đám người đều đổ dồn về một phía. Mấy người nhìn sang bên đó, hóa ra màn trình diễn pháo hoa đã sắp bắt đầu rồi.
Piu!
Piu piu!
Tiếng 'piu' không ngớt vang lên, những đường lửa vụt lên bầu trời đêm rồi nổ tung. Từng đóa pháo hoa rực rỡ sắc màu hoàn hảo xua đi bóng tối, cảnh đêm đèn đuốc rực rỡ lộng lẫy khiến người ta không kịp nhìn ngắm hết.
Những pháo hoa này, có hình tròn, có kiểu lông công, lại có loại tựa cành liễu rũ xuống, càng có từng chùm pháo hoa khối màu mờ ảo như tường mây bảy sắc.
Giang Dữ Mặc trước kia chưa từng chú ý đến pháo hoa, chưa bao giờ biết hóa ra pháo hoa lại có nhiều chủng loại khác nhau đến thế.
Cậu nghe thấy Cố Du Du vốn luôn thẹn thùng, hướng nội cũng gân cổ lên hú hét. Còn Từ Thành Anh thì cầm điện thoại chụp lia lịa. Tim Giang Dữ Mặc đập hơi nhanh, cậu cầm lấy điện thoại, đột nhiên liền rất muốn gặp Cố Ngu.
Trước khi gọi điện, cậu cúi đầu, nhìn chiếc huy hiệu đá quý cài trên ngực. Bây giờ Cố Ngu có thể nhìn thấy không?
"Alo? Sao thế em?"
Không hiểu sao, Giang Dữ Mặc nghe thấy bên Cố Ngu hơi ồn ào. Cậu chỉnh lớn âm lượng, mới có thể nghe rõ giọng anh.
Giang Dữ Mặc ngửa đầu, pháo hoa đủ màu sắc chiếu lên làn da cậu: "Anh ơi, em hơi nhớ anh."
Rõ ràng vừa mới chia tay, rõ ràng xung quanh rất náo nhiệt, cậu gần như chẳng nghe thấy tiếng nói của mình. Rõ ràng Cố Du Du và Từ Thành Anh đều đang ở bên cạnh vui vẻ phấn chấn thưởng thức pháo hoa, nhưng Giang Dữ Mặc cứ cảm thấy cô độc.
Cậu nghĩ Cố Ngu thật sự có độc, nếu không tại sao cậu lại nghiện anh đến vậy chứ?
Bên tai truyền đến một tiếng cười nhẹ: "Em quay đầu lại đi."
Giang Dữ Mặc dường như có cảm giác mà quay đầu lại. Trước khi nhìn thấy người, mắt cậu đã tròn xoe. Chờ đến khi thật sự nhìn thấy anh, pháo hoa đột nhiên nở rộ nơi đáy mắt cậu, Giang Dữ Mặc liền nhào vào lòng người đàn ông.
"Sao anh… không phải anh nói có công việc sao?"
Cố Ngu xoa xoa gáy Giang Dữ Mặc: "Anh muốn ở bên em."
Lúc này, ba Cố đang ở khách sạn nâng ly cụng chén cùng đối tác, bị một cuộc điện thoại của Cố Ngu gọi ra ngoài. Một bên ông cười nói chuyện với người ta, một bên trong lòng thầm chửi rủa thằng con trai 'có vợ quên cha mẹ'. Ông cũng muốn đi xem pháo hoa với vợ mình mà.
Hì hì hì hì.
Giang Dữ Mặc buồn cười, bám trong lòng anh một hồi lâu cũng không chịu buông tay.
Cho đến khi Cố Du Du reo lên, gọi to: "Anh Giang, là máy bay không người lái!"
Giang Dữ Mặc kéo Cố Ngu đến cạnh ban công, hai người cùng ngẩng đầu nhìn lên.
Hàng trăm hàng ngàn máy bay không người lái bay lên bầu trời đêm, như từng ngôi sao sáng. Chúng tạo thành từng vòng tròn chậm rãi tỏa sáng, ở giữa hình tròn, pháo hoa màu lam, hồng nhạt, tím... rơi xuống theo thứ tự, tựa như đổ xuống một trận mưa pháo hoa, tạo nên từng khung cảnh tuyệt đẹp với sắc thái sặc sỡ.
Giữa khung cảnh hàng ngàn đóa pháo hoa nổ tung tuyệt đẹp như mây trời trước mặt, Giang Dữ Mặc hoàn toàn chìm vào vòng tay rộng lớn của Cố Ngu.
Đáy mắt Giang Dữ Mặc phản chiếu pháo hoa lộng lẫy trên bầu trời: "Anh ơi, đẹp quá!"
Cố Ngu nhìn cậu: "Ừm, rất đẹp!"
-HẾT-