Cải Tà Quy Chính Tôi Bẻ Cong Nam Chính Rồi
Chương 94: Ngoại truyện 02
Cải Tà Quy Chính Tôi Bẻ Cong Nam Chính Rồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 94 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thân phận của Giang Dữ Mặc nhanh chóng bị phơi bày hoàn toàn. Hơn nữa, có người còn đăng bài nặc danh trên diễn đàn trường, nêu đích danh Giang Dữ Mặc là con riêng của nhà họ Giang sa sút. Chỉ trong hơn mười phút ngắn ngủi, bài viết đã leo lên top đầu, rõ ràng là muốn biến Giang Dữ Mặc thành mục tiêu chỉ trích của mọi người.
"Bọn họ thật sự quá đáng! Như vậy là xâm phạm quyền riêng tư của người khác!"
"Nhưng nếu những lời đó là thật..."
"Thật thì thế nào? Giả thì sao? Tôi chỉ biết Mặc Mặc mà tôi thấy tốt bụng hơn người khác rất nhiều!"
Trong một góc phòng học, hai nữ sinh đang lòng đầy căm phẫn thay cho Giang Dữ Mặc!
Cô gái đeo kính cột tóc hai bím đồng tình nói: "Cậu nói rất đúng!"
Một thiếu nữ khác có làn da màu lúa mạch, mặc đồ thể dục, nói: "Dù sao thì tôi cũng cảm thấy rất ghê tởm. Mặc Mặc đâu có khoe khoang, cậu ấy chỉ yên tĩnh học tập, ngày thường còn thường xuyên giúp đỡ mọi người, có cản trở gì đến họ đâu? Kẻ đăng bài đó rõ ràng là ghen tị!"
Cả hai người họ đều từng được Giang Dữ Mặc tiện tay giúp đỡ vài lần. Hơn nữa, Giang Dữ Mặc lại lớn lên sạch sẽ, xinh đẹp như vậy, ngày thường đi học cũng rất yên tĩnh, không gây chuyện. Tuy rằng trông cao ráo, khoảng 178 centimet, nhưng lại gầy gò, chỉ nhìn thôi đã khiến người ta thương tiếc.
Cô gái đeo kính nói: "Nếu Mặc Mặc nhìn thấy nhất định sẽ rất buồn."
Cô gái đeo kính nhìn quanh bốn phía, phát hiện một số bạn học nhìn Giang Dữ Mặc với ánh mắt khó chịu: "Mấy đứa gió chiều nào theo chiều đó này! Trước đó thích làm thân với Mặc Mặc như vậy, giờ xảy ra chuyện này, ai nấy đều nhìn cậu ấy với ánh mắt ghét bỏ."
Cô gái mặc đồ thể thao hừ lạnh: "Hừ, mặc kệ bọn họ, chúng ta đi cổ vũ cho Mặc Mặc!"
Tiếng chuông tan học vang lên.
Theo tình hình bình thường, học sinh lớp mười hai Trường Trung học số Một có tiết tự học tối, nhưng nếu muốn học ngoại trú cũng có thể nộp đơn xin, và Giang Dữ Mặc chính là một trong số đó.
Cậu nhét hết chồng bài kiểm tra cần làm tối nay vào trong cặp. Sau khi sắp xếp gọn gàng lại mặt bàn, cậu quay người lại thì thấy hai cô bạn học đi đến trước mặt.
Hai cô đặc biệt đến nói với Giang Dữ Mặc rằng họ tin tưởng cậu, không cần lo lắng những lời đồn đại vớ vẩn đó, họ càng tin vào con người Giang Dữ Mặc mà họ vẫn thấy hàng ngày.
Giang Dữ Mặc không bỏ lỡ việc các bạn học khác đều đang vểnh tai nghe ngóng ở đây. Cậu như nói đùa: "Nếu những lời của bọn họ là thật thì sao?"
Cô gái đeo kính và cô gái mặc đồ thể thao nhìn nhau: "Cho dù là thật, cậu nhất định cũng có nỗi khổ."
Trong nhà phá sản, nói không chừng còn mắc không ít nợ.
Thiếu gia nhà giàu ngày xưa một sớm phá sản, nợ hơn trăm vạn, vì trả tiền, chỉ có thể ủy thân cho người đàn ông lớn tuổi.
Hai người này ngày thường vốn đã rất thích xem truyện tranh Hàn, lại cực kỳ ăn ý, chỉ cần liếc mắt đã hiểu rõ suy nghĩ của đối phương. Họ không nhịn được che miệng, mắt đỏ hoe, vẻ mặt đau lòng nhìn Giang Dữ Mặc.
Hệ thống: [Ha ha ha, Ký chủ, anh đùa lớn rồi.]
Giang Dữ Mặc: "..."
Thấy hai người này nói đỡ cho mình, Giang Dữ Mặc hiếm khi lên tiếng: "Lời đồn là giả đấy, anh ấy không phải đàn ông già."
"!!!"
Vậy là thật sự bị bao nuôi sao?
Hai nữ sinh không khỏi suy nghĩ miên man, nói không chừng Mặc Mặc còn phải tự thôi miên mình rằng người kia đang yêu đương với cậu, mới có thể chịu đựng áp lực lớn như vậy mà không bị tinh thần thất thường.
Quá đáng thương.
Giang Dữ Mặc bị hai cô nhìn với ánh mắt thương tiếc đến mức sởn gai ốc, vội vàng tìm cớ rời đi: "Ôi, tài xế của tôi gọi rồi, tôi đi trước đây."
Cậu vừa đi, khắp nơi vang lên tiếng xì xào bàn tán.
"Các cậu nghe thấy không? Cậu ta thế mà thừa nhận!"
"Nói gì mà không phải đàn ông già, vậy chẳng phải thừa nhận có người này sao?"
"Cậu ta thật không biết xấu hổ, chuyện truyền ra thế mà đến mặt cũng chẳng đỏ một tí."
Trong một góc phòng học, hai thanh niên đầu vàng liếc nhìn nhau.
"Cái chính là có tiền tiêu thôi."
"Ha ha, nếu cậu ta không cho, chúng ta sẽ đi báo cáo cậu ta với chủ nhiệm lớp."
Ánh hoàng hôn màu cam rải xuống khắp nơi. Giang Dữ Mặc bước lên nền đất vàng óng, nhảy nhót bước vào chiếc Maybach đang đỗ ở cổng trường trong ánh mắt kinh ngạc của các bạn học.
Vừa lên xe, mới đóng cửa lại, thậm chí còn chưa kịp ngồi vững thì cậu đã bị một bàn tay kéo vào trong vòng tay mạnh mẽ. Cùng lúc đó, một bóng dáng đè xuống, đôi môi lập tức bị chặn lại.
Đối phương có vẻ tức giận, vừa bắt đầu đã mút cắn rất mạnh, bá đạo tiến tới như vũ bão, không cho Giang Dữ Mặc bất kỳ đường lui nào.
Như một kẻ độc tài, không cho cậu có cơ hội đáp trả.
Cuối cùng, không biết đã qua bao lâu, Giang Dữ Mặc mới được buông ra.
"Ha."
Đôi mắt cậu mê man, đầu lưỡi ngơ ngác thè ra trong không khí, lại bị người đàn ông khẽ cắn một chút, cậu mới chợt rụt về như tỉnh khỏi cơn mơ.
Giang Dữ Mặc che miệng lại, giữ chặt cà vạt chỉnh tề của Cố Ngu: "Anh không phải đi công tác còn cần hai ngày nữa mới về sao?"
Hai ngày?
Không trở về nữa, anh sẽ biến thành đàn ông lớn tuổi thật rồi!
Cố Ngu lúc này lại trở về vẻ đứng đắn thường ngày. Nếu không phải màu môi anh sẫm hơn bình thường, thì chẳng ai nhìn ra anh vừa rồi lại điên cuồng và mê loạn đến thế.
"Xong việc thì về trước thôi."
Cố Ngu cầm cặp sách trên vai cậu đặt sang bên, rồi nắm sau gáy trắng ngần của cậu xoa nhẹ: "Đi thôi, đi ăn cơm trước đã."
Buổi tối khi trở lại chung cư, đồ ăn đã được đưa đến.
Sau bữa tối, Cố Ngu bận việc trong phòng sách. Giang Dữ Mặc tắm rửa xong, viết xong bài tập thì nằm trên giường đợi anh.
Cậu cho rằng Cố Ngu sẽ có điều gì đó để nói về chuyện ban ngày, cậu cũng có chút ít mong chờ. Nhưng kết quả không ngờ là cho đến khi cậu ngủ rồi cũng chưa thấy anh về.
Hôm sau, Giang Dữ Mặc với mái đầu bù xù tỉnh lại, nhìn Cố Ngu trong bộ tây trang phẳng phiu, hoàn toàn phô bày dáng người hoàn hảo của anh.
Cậu ngồi bên bàn ăn với bữa sáng phong phú, nhìn chuyên viên trang điểm bận rộn trước sau, hết chỉnh đầu tóc lại xịt nước hoa, muốn nói rồi lại thôi.
Cố Ngu là nam chính, tác giả đã chồng chất lên người anh vô số từ ngữ hình dung.
Trông anh không giống một sếp tổng tập đoàn công ty lớn, mà ngược lại càng giống một người mẫu thu hút mọi ánh nhìn trên sàn catwalk.
Ngày thường vốn dĩ đã đủ đẹp trai, hiện tại càng lóa mắt đến mức khiến người ta rung động.
Ngay cả chuyên viên trang điểm cũng nhìn anh đến ngây người. Khi hoàn hồn lại thì mặt cô đỏ bừng, vừa nhìn đã biết là trái tim đã rung động rồi. Cô ấy đến cả một câu cũng không dám nói, trực tiếp chuồn đi luôn.
Đàn ông xuất sắc thì không thường có, nhưng cô ấy càng không muốn mất công việc lương tháng mấy vạn này!
Giang Dữ Mặc duỗi tay ra, đẩy Cố Ngu đang định đứng dậy khỏi ghế sofa, đồng thời nhấc chân ngồi thẳng lên đùi anh, chạm vào cơ đùi săn chắc trong chớp mắt, rồi chọc chọc vào vai anh: "Hửm? Hôm nay anh ăn diện đẹp trai như vậy, muốn làm gì?"
Nghĩ đến chuyện sắp làm, tai Cố Ngu ửng đỏ, nhưng trên mặt anh vẫn bình thản. Anh bóp chặt eo cậu, đặt cậu xuống đất: "Khụ, không có gì, công việc hôm nay tương đối đặc biệt."
Giang Dữ Mặc còn muốn hỏi thêm, Cố Ngu đã cầm thẳng cặp sách nặng mười mấy cân của cậu lên: "Đi thôi, đến giờ đi học rồi."
Mãi cho đến khi ô tô dừng lại ở cổng trường, Giang Dữ Mặc vẫn không có được đáp án.
Cậu cởi đai an toàn, vừa định xuống xe thì cửa xe lại không mở khóa. Giang Dữ Mặc quay đầu lại.
Cố Ngu đang nhìn chăm chú cậu.
Giang Dữ Mặc chợt mỉm cười, thò người lại gần hôn một cái chụt lên môi anh.
Hừ, thật là càng ngày càng dính, không chịu nổi.
Sau đó cậu mở cửa xuống xe.
Lúc này có không ít học sinh trước cổng trường, ai nấy đều ngáp ngắn ngáp dài với vẻ mặt buồn ngủ đi vào trong trường.
Có người chú ý thấy Giang Dữ Mặc bước xuống từ trên xe. Các bạn học cùng lớp lại càng chú ý hơn khi trước lúc cửa xe đóng lại, họ đã nhìn thấy bên trong xe quả nhiên có một người đàn ông mặc quần tây, giày da.
Họ nhìn bóng lưng Giang Dữ Mặc với vẻ mặt phức tạp.
"Tôi đệt, không ngờ lời đồn thế mà là thật!"
Sau hai tiết sáng, khi Giang Dữ Mặc tập thể dục giữa giờ xong, trở về đến quầy bán quà vặt mua chai nước, lúc lên cầu thang thì bị hai thanh niên đầu vàng chặn lại.
"Giang Dữ Mặc! Nghe nói mày cặp kè với đàn ông già, cho bọn tao chút tiền tiêu chơi!"
"Đúng! Nếu mày không cho, tao sẽ đến chỗ hiệu trưởng báo cáo mày, nói mày làm tổn hại danh dự của trường!"
Giang Dữ Mặc chẳng thèm để ý đến bọn họ nửa điểm, cậu cười khẩy giơ ngón giữa lên: "Đồ ngu, đừng chặn đường."
"Mày!" Hai tên đầu vàng đang định dạy cho cậu một bài học thì đột nhiên có bạn học từ trong phòng học chạy ra, ghé vào hành lang nhìn xuống.
Bốn phía một mảnh ồn ào, hai tên đầu vàng nhân lúc hỗn loạn mà rời đi.
Trên đường Giang Dữ Mặc trở lại phòng học, cậu nghe thấy các bạn học bên cạnh lớn tiếng bàn tán.
"Đậu má! Đó là ai? Thế mà có thể khiến lão già hiệu trưởng đi cùng?"
"Mẹ ơi! Anh ấy trông đẹp trai quá! Tôi rất thích!"
"Vai rộng, dáng người tam giác ngược, eo thon săn chắc... nghĩ cũng không dám nghĩ làm vợ anh ta có bao nhiêu hạnh phúc."
Trong lòng Giang Dữ Mặc khẽ động, cậu chợt nhớ đến buổi sáng người nào đó đột nhiên như nổi điên, với hành vi khoe mẽ như một con công. Cậu quay đầu, đứng trên hành lang nhìn xuống.
Như trời cao định sẵn, người đàn ông đang nghe hiệu trưởng nói chuyện, rồi thỉnh thoảng gật đầu như có cảm giác mà ngẩng đầu lên, đối diện ánh mắt Giang Dữ Mặc. Sau đó, anh chợt nghiêng đầu, cười nhẹ với cậu.
Bốn phía tức thì vang lên tiếng hét chói tai, họ đâu biết Cố Ngu đang cười với cậu.
Giang Dữ Mặc đột nhiên cảm thấy một sự kích thích như hai người đang tán tỉnh trước công chúng, trước mặt mọi người. Cậu sờ mũi, hơi đỏ mặt.