Cải Tà Quy Chính Tôi Bẻ Cong Nam Chính Rồi
Chương 97: Ngoại truyện 05 – Trò Chơi Của Tiểu Mặc
Cải Tà Quy Chính Tôi Bẻ Cong Nam Chính Rồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 97 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sự cưng chiều của Giang Dữ Mặc dành cho Cố Ngu đã xoa dịu phần lớn nỗi lo lắng trong lòng anh. Sau gần nửa năm sắp xếp người theo dõi Giang Dữ Mặc sát sao, nỗi lo lắng và cảm giác bất an của Cố Ngu đã dần vơi đi, mọi thứ dường như đang trở lại quỹ đạo bình thường.
Chỉ là, anh đã quen với việc có thể biết được thậm chí nhìn thấy thiếu niên bất cứ lúc nào, nên đến giờ vẫn duy trì thói quen này.
Ngay cả khi đang trong yến tiệc xã giao, trong khoảng thời gian nghỉ ngơi, anh cũng sẽ lấy điện thoại ra xem Giang Dữ Mặc hôm nay đã làm gì.
Bị đối tác bên cạnh nhìn thấy và trêu chọc vài câu, Cố Ngu vẫn giữ vẻ mặt bình thản, ôn hòa đối đáp. Không ai biết được tính cách thật sự ẩn sau vẻ ngoài ấm áp ấy của anh.
Yến tiệc kết thúc, Cố Ngu không nán lại thành phố này lâu.
Anh đã đi công tác bốn ngày, dù mỗi ngày đều có thể liên lạc với Giang Dữ Mặc qua điện thoại, nhưng anh vẫn nóng lòng về nhà, rất muốn ôm chặt cậu vào lòng.
Khoảng cách cũng không quá xa, đi đường cao tốc mất hơn ba tiếng, anh về đến chung cư lúc hai giờ rạng sáng.
Anh gột rửa đi hết phong trần mệt mỏi, lúc này mới bước vào phòng ngủ.
Trên chiếc giường lớn rộng hai mét, Giang Dữ Mặc nằm bên trong với thân hình thon dài, cao gầy. Ga trải giường màu tối càng làm nổi bật làn da trắng như tuyết của cậu, đôi môi non mềm hồng hào như cánh hoa.
Ánh mắt Cố Ngu sâu thẳm. Anh đã từng hôn vô số lần, biết rõ nơi này hôn thích đến nhường nào.
Anh đã dồn ép công việc của cả tuần vào bốn ngày, về cơ bản mỗi ngày chỉ ngủ vài tiếng. Hiện tại đầu anh ong ong hơi đau, anh nhẹ nhàng ngậm lấy môi thiếu niên, dịu dàng hôn, đồng thời ôm cậu vào lòng, thỏa mãn thở dài một tiếng. Vừa nhắm mắt, anh đã chìm vào giấc ngủ sâu.
Trở lại môi trường quen thuộc, lại có Giang Dữ Mặc bên cạnh, giấc ngủ này của Cố Ngu vô cùng an tâm.
Anh một đêm không mộng mị, sáng hôm sau tỉnh dậy chỉ cảm thấy tinh thần sảng khoái. Nhưng rất nhanh, anh đã nhận ra điều bất thường. Cố Ngu mở to mắt, đây không phải ảo giác: cổ tay phải của anh bị dây lưng trói chặt, một đầu khác nối với dây thừng buộc vào cột đầu giường; tay trái cũng tương tự.
Mà kẻ chủ mưu gây ra mọi chuyện này chính là thiếu niên đang ngồi ở mép giường.
Cố Ngu vùng vẫy một chút, phát hiện bị trói rất chắc, nhất thời không thể thoát ra. Lòng anh giật thót khi đối diện ánh mắt của thiếu niên: “Tiểu Mặc, dù là chuyện gì, em có thể cởi trói cho anh trước được không?”
Giang Dữ Mặc khoanh tay, nghiêng đầu, dứt khoát từ chối: “Không được.”
Cậu lần lượt đặt những thứ đã chuẩn bị sẵn ra bên cạnh. Cố Ngu nhìn mà một chút xấu hổ của người đứng đắn ập đến trong lòng, khuôn mặt đẹp trai tuấn lãng rất nhanh đã ửng thêm chút sắc đỏ.
Giang Dữ Mặc nhìn thấy mà lòng ngứa ngáy, những lúc có thể khiến Cố Ngu thẹn thùng chẳng nhiều lắm, cậu cảm thấy máu trong người cũng nóng lên rồi.
“Anh còn nhớ đêm giao thừa qua Nguyên Đán trước đó không?” Giang Dữ Mặc kéo áo ngủ của anh lên đến ngực, liên tục x** n*n cơ bụng.
Bụng Cố Ngu căng siết. Nghĩ đến lần đó, hầu kết anh khẽ lăn: “Ưm, sao thế em?”
Giang Dữ Mặc buồn cười nói: “Vậy anh chắc chắn cũng còn nhớ rõ chuyện sáng ngày hôm sau nhỉ.”
Chuyện đó đã qua gần một tháng rồi. Lúc ấy, sau khi mọi chuyện xong xuôi, Cố Ngu cũng tự kiểm điểm, cảm thấy mình đã làm quá mức. Nhưng sau đó anh cũng chưa nghe Giang Dữ Mặc nhắc tới, cho rằng việc này đã trôi qua. Sau đó, dù có lại đ*ng t*nh, Cố Ngu cũng không còn quá đáng như lúc ấy nữa.
Nhưng anh không ngờ, khoảng thời gian yên ả vừa qua, là để hôm nay tính sổ, tất cả đều đang chờ anh ở đây.
Ánh mắt Cố Ngu hơi lóe lên: “Anh biết lỗi rồi.”
Giang Dữ Mặc buồn cười nhìn vành tai đỏ bừng của anh, nâng tay s* s**ng vài cái: “Không sao, em không trách anh.”
Cố Ngu khẽ kéo tay, nhướng mày.
Giang Dữ Mặc đánh trống lảng sang chuyện khác: “Anh trai, hôm nay đúng là thứ Bảy, chơi với em một trò nhé.”
Dù sao thì cái thể diện đó cậu tuyệt đối phải lấy lại!
Giang Dữ Mặc đã nói như vậy rồi, Cố Ngu còn có thể làm gì đây? Anh mím môi, không nói gì. Giang Dữ Mặc biết anh đã cam chịu, lập tức lộ ra nụ cười rạng rỡ, vui vẻ.
Giang Dữ Mặc đã đặc biệt nghiên cứu một chút, cậu biết chỉ cần kiểm soát tốt thời gian thì sẽ không có bất kỳ di chứng nào.
Để Cố Ngu thả lỏng cảnh giác, cậu cúi người xuống trước. Thân thể Cố Ngu hơi nảy lên, sáng sớm cơ thể vốn đã dễ kích động, hơn nữa còn cấm dục gần một tuần, Cố Ngu bây giờ chỉ cần một chút k*ch th*ch cũng sẽ có phản ứng rất lớn.
Giang Dữ Mặc đã dự kiến từ trước, cậu lấy ra một cây ngọc mảnh dài cỡ milimet, nửa centimet, một đầu có luồn một sợi dây thừng mỏng.
Nó đã được khử trùng trước.
Cố Ngu trơ mắt nhìn cậu với vẻ mặt ngây thơ vô tội, làm những chuyện hoàn toàn không liên quan đến sự đơn thuần.
Tầm mắt Cố Ngu di chuyển theo động tác của cậu: “Chờ một chút…”
Nhưng đã quá muộn, Giang Dữ Mặc hành động rất nhanh gọn.
Cố Ngu chợt ngửa ra sau, hầu kết nhấp nhô điên cuồng: “Ặc.”
Giữa mày anh nhăn thành rãnh sâu, giọng khàn khàn nói: “Anh thật sự sai rồi, Tiểu Mặc, em có thể…”
“Không thể.”
Giang Dữ Mặc cười: “Nó không phải rất hăng hái sao? Anh trai, anh cứ thích miệng nói một đằng lòng nghĩ một nẻo, haiz ~”
Gân xanh trên thái dương, cổ Cố Ngu giật thình thịch.
Giang Dữ Mặc tiếp tục: “May mà em hiểu lòng người.”
Cậu bước qua, rồi ngồi xuống, chợt run lên, không yên phận mà túm lấy cơ ngực rắn chắc.
Ưm, cảm giác còn khoa trương hơn trước.
Giang Dữ Mặc trước đây từng học cưỡi ngựa, bây giờ cậu cảm thấy mình như đang cưỡi ngựa. Có lẽ là do trước đây cậu luôn là người chủ động, hơn nữa với sự thêm thắt một chút đồ vật, phản ứng của Cố Ngu vô cùng lớn.
Giang Dữ Mặc không ngừng vỗ ngực anh, để anh bình tĩnh một chút, để lại vô số dấu tay trên làn da trắng nõn ửng hồng. Nhưng việc đó không có bất kỳ tác dụng gì, chỉ khiến Cố Ngu càng thêm điên cuồng.
Trước khi bị khoái cảm nuốt chửng, Giang Dữ Mặc híp đôi mắt ngấn nước, mơ màng.
Thất sách rồi, đáng lẽ ra nên buộc cả eo anh vào cột giường…
Hơn nửa tiếng sau, Giang Dữ Mặc lười nhác nằm sấp trên người Cố Ngu. Cố Ngu lại không hề thoải mái, hàm răng cũng sắp bạnh ra vì căng cơ.
“Tiểu Mặc, được không?” Lúc này, cơ bắp anh cũng sắp co rút run rẩy vì cảm giác không chỗ giải phóng, song anh vẫn khàn khàn giọng, dịu dàng lễ phép hỏi Giang Dữ Mặc đã nguôi giận chưa.
Anh hoàn toàn không nhận ra dáng vẻ hiện tại của mình đáng thương đến mức nào, khiến người ta trìu mến đến thế.
Nhịp tim Giang Dữ Mặc đập nhanh thêm vài phần.
Cậu ôm tim như Tây Thi, ngẩn người vài giây, rồi muộn màng cảm thấy có chút ngại ngùng.
Giang Dữ Mặc cúi đầu, nắm lấy dây thừng rồi chợt kéo. Ước chừng vài phút, nắm tay Cố Ngu không ngừng siết chặt rồi lại buông ra, siết chặt rồi lại buông ra, dường như không thể chịu đựng thêm được nữa.
Giang Dữ Mặc như nguyện thấy được một Cố Ngu hoàn toàn mới, hậu quả chính là sau khi cởi trói cho Cố Ngu, cậu bị đè xuống và hung hăng “dạy dỗ” một, hai, ba trận.
Tiếp theo đó là mông đau ba ngày, ch*m đau ba ngày. Mà Cố Ngu đã có ba điều quy ước với Giang Dữ Mặc: hạn định một tuần ba lần, đừng tuổi còn trẻ mà sa vào việc này quá nhiều.
Giang Dữ Mặc buồn cười lắng nghe, một mặt cười mà không nói gì.
Cũng không biết là ai thích làm chuyện này hơn nữa, thôi kệ, dù sao cũng không phải cậu.
Nhưng với tính cách của Cố Ngu, anh vẫn thật sự kiềm chế lại, kiên quyết chấp hành quy định đã đặt ra. Có một lần Giang Dữ Mặc hỏi anh, Cố Ngu im lặng thật lâu rồi nói: “Chuyện này làm nhiều không có chỗ tốt, anh không hy vọng sau này cơ thể em xuất hiện vấn đề.”
Chẳng biết anh từ đâu tìm được một lão trung y, mua ngọc thuốc*, mỗi ngày ôn dưỡng một khoảng thời gian, lại còn thực sự có chút tác dụng.
* Kusudama (ngọc thuốc) là những vật trang trí hình cầu được dệt từ hoa và cành cây. Có nguồn gốc từ Đạo giáo, chúng thường được sử dụng để chữa bệnh và ngăn ngừa bệnh tật bằng cách nhồi gia vị và thảo mộc vào viên ngọc rỗng.
Không có những người khác quấy nhiễu, Giang Dữ Mặc thi đại học và đỗ vào trường đại học tốt nhất trong nước giống như kiếp trước, ngay tại thành phố A, tránh được cảnh yêu xa bối rối với Cố Ngu.
Cậu không thích làm những chuyện giống như kiếp trước, một lần nữa chọn một chuyên ngành mà mình cảm thấy hứng thú.
Lúc này, Cố Ngu đã dần dần không còn lo lắng nghiêm trọng như khi họ chia cách trước đây. Cố Ngu cũng không muốn tước đoạt quyền kết bạn của cậu, cho nên khi Giang Dữ Mặc học năm nhất, cậu đã trọ ở trường.
Chỉ là, diện mạo tốt, lại còn có tiền, quan trọng hơn là đối tượng của Giang Dữ Mặc lại đẹp đến vậy, vô ưu vô lo, giống như người thắng cuộc trong cuộc đời, như chiếc bánh kem mật ong màu hổ phách dưới ánh mặt trời, luôn sẽ thu hút những kẻ phiền phức.
Sau khi trải qua một số chuyện vu khống từ bạn cùng phòng “cực phẩm”, tuy cuối cùng sự thật đã sáng tỏ, người nọ cũng bị thôi học vì mưu hại ác ý, nhưng Giang Dữ Mặc vẫn quyết định dọn đến một căn chung cư bên cạnh trường học mà Cố Ngu đã mua từ sớm.
Cố Ngu luôn vượt qua hơn nửa thành phố A để ở cùng với cậu. Cuối tuần, hai người lại về nhà cũ của nhà họ Cố.
Cha Cố và mẹ Cố, sau nhiều năm như vậy, cũng đã hoàn toàn chấp nhận sự thật con trai thứ hai của mình tìm nam sinh làm đối tượng. Họ dồn sự chú ý lên người Cố Hiên cả ngày chơi bời lêu lổng.
Cố Du Du thì lại một mực đi theo Giang Dữ Mặc, học hành chăm chỉ, được trúng tuyển Đại học thành phố A với điểm suýt soát. Hơn nữa, cô bé còn tính sau khi tốt nghiệp sẽ không về nhà họ Cố, một lòng một dạ muốn đi theo Giang Dữ Mặc để làm việc cho cậu.
Cả đời Giang Dữ Mặc vẫn luôn mất đi, những thứ cậu có được rất ít ỏi. Hiện tại, cậu lại đang nhận được tất cả từ Cố Ngu.
Nghĩ lại thật khó tin.
Vào một buổi chiều yên bình ấm áp, Giang Dữ Mặc lười biếng dựa vào người Cố Ngu để phơi nắng. Cậu đã quen với những nụ hôn khẽ như chuồn chuồn lướt nước của Cố Ngu, hai mắt cũng chẳng chớp lấy một cái.
Cậu đột nhiên nghĩ đến một vấn đề, hỏi hệ thống: “Hệ thống, mày sẽ đi à?”
Dù sớm từ năm 4 tuổi đã tận mắt chứng kiến người thân quan trọng nhất rời đi, nhưng Giang Dữ Mặc dường như vẫn luôn không quen với sự ly biệt. Vừa nhớ đến là đáy lòng lại dâng lên chút chua xót nhẹ nhàng.
Hệ thống im lặng trong chốc lát, không biết cậu hỏi câu này có ý gì.
Nó lôi giao diện nhiệm vụ của mình ra nhìn một lát, thận trọng hỏi: [Cái đó, tôi hình như phải ngừng ở nơi này một khoảng thời gian rất dài. Ký chủ QAQ, anh đã bắt đầu ghét bỏ tôi sao?]
Nhiệm vụ là phải đảm bảo Giang Dữ Mặc cả đời không thể làm chuyện xấu nữa. Nếu nó đi rồi, nhiệm vụ sẽ thất bại, và nó sẽ bị đưa về lò nấu lại.
Giang Dữ Mặc cọ đầu vào hõm vai Cố Ngu, dụi dụi cổ anh, nheo mắt lại cảm nhận ánh nắng rơi trên mặt, thầm nghĩ: “Hừ, không cần phải bắt đầu, mà vẫn luôn rất ghét bỏ rồi. Nhóc vô dụng mày chỉ biết chơi game lướt phim suốt ngày.”
Đừng tưởng cậu không biết, cả ngày mày lén dùng giá trị năng lượng network happy đấy!
Hệ thống khiếp sợ: [Ký chủ, sao ngài biết?]
Giang Dữ Mặc đắc ý: “Đó đương nhiên là mày trục trặc rò âm rồi, đồ ngốc.”
Hệ thống vội vàng chạy về để kiểm tra lại chương trình.
Giang Dữ Mặc cong khóe môi, má dụi dụi vào cằm Cố Ngu. Ánh mắt cậu tràn đầy ý cười đối diện ánh mắt thắc mắc dịu dàng của Cố Ngu, khẽ cười, lời nói thoát ra từ khe môi dán sát vào nhau: “Anh trai, em vui lắm.”
Có thể làm lại một lần, thật sự rất vui.
Giang Dữ Mặc nghĩ, cứ để cậu tham lam một chút đi. Cả đời cậu cũng sẽ không để Cố Ngu biết mình chính là Giang Dữ Mặc của kiếp trước trùng sinh.
Sự thật này, cậu sẽ mãi mãi chôn sâu trong lòng.
----
Lời tác giả:
Thêm một chương ngoại truyện về kết hôn nhé [trà sữa]
Ngày mai sẽ cố gắng viết thêm chương ngoại truyện IF!
Ngoại truyện tiếp theo sẽ viết về việc nam chính Cố Ngu hồn xuyên, đứng nhìn đôi người yêu nhỏ đi tìm Mặc Mặc. [Để tôi xem nào]