96. Ngoại truyện 04

Cải Tà Quy Chính Tôi Bẻ Cong Nam Chính Rồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 96 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Giang Dữ Mặc không hề lo lắng trước người đàn ông thành đạt giàu có kia, cậu trực tiếp ngồi xuống đối diện Cố Ngu. Vừa mới ngồi xuống, trước mặt cậu đã xuất hiện một hộp giữ ấm quen mắt.
Trong ánh mắt nghi hoặc và ngạc nhiên của những người khác, Cố Ngu tự mình mở hộp giữ ấm, lần lượt lấy những món ăn nóng hổi bên trong ra đặt trước mặt Giang Dữ Mặc.
Món ăn đầy đủ cả sắc, hương, vị quen thuộc, lập tức áp đảo đồ ăn căn tin trước mặt những người khác trên bàn.
Hiệu trưởng và các lãnh đạo trường liếc nhìn phần cơm bình thường nhạt nhẽo trước mắt mình, bỗng tặc lưỡi, cảm thấy món ăn ngon đến mấy cũng mất đi khẩu vị.
"Anh trai, mấy món này em ăn một mình không hay lắm đâu?" Giang Dữ Mặc cúi đầu, có chút ngượng ngùng nói.
Hiệu trưởng già ưỡn ngực: "Ôi, học sinh bây giờ đúng là rất tôn trọng thầy cô."
Giang Dữ Mặc ngẩng đầu nhìn về phía Cố Ngu, đồng thời dưới bàn, cậu khẽ đạp vào chân anh một cái rất nhẹ, vô tội và đơn thuần nói: "Anh trai lớn ơi, chúng ta cùng ăn đi."
Hai người gần như đồng thời lên tiếng.
Giang Dữ Mặc nghi hoặc nghiêng đầu: "Dạ? Hiệu trưởng ngài nói gì?"
Các lãnh đạo trường khác vội vàng nhịn cười nói mấy câu giảng hòa.
Trợ lý chuyển đồ ăn trước mặt Cố Ngu qua trước mặt mình, dù sao sếp Cố cũng chưa ăn, anh ấy không chê.
Giang Dữ Mặc đặt ba món một canh ở giữa hai người. Cố Ngu rất tự nhiên chia một nửa suất cơm đã chuẩn bị sẵn đặt trước mặt Giang Dữ Mặc. Mức độ chăm sóc người thành thạo ấy, người ở đây không phải kẻ ngốc, lúc này đều hiểu ra vấn đề.
"Sếp Cố, ngài quen biết vị bạn học nhỏ này sao?" Một lãnh đạo trường hỏi.
Giang Dữ Mặc cũng rất tò mò anh sẽ nói thế nào.
Cố Ngu cho người trông chừng Giang Dữ Mặc rất chặt chẽ, nên hiểu biết về cậu còn nhiều hơn cả Giang Dữ Mặc.
Anh biết những người bạn cùng lứa tuổi này, có người ghen tị với Giang Dữ Mặc, có người chán ghét Giang Dữ Mặc, nhưng nhiều người hơn vẫn thích cậu.
Sự yêu thích của bạn bè cùng lứa tuổi thiếu niên thường ngây ngô, đơn thuần nhưng cũng tiến tới không chút ngần ngại, tràn đầy nhiệt huyết.
Cố Ngu rất muốn công khai tuyên bố quyền sở hữu, nhưng mà...
Anh ngước mắt, nhìn thấy ánh mắt trong sáng, đầy tin cậy của Giang Dữ Mặc.
Để người khác biết họ đang bên nhau không có lợi ích gì.
Họ vẫn sẽ cho rằng Giang Dữ Mặc vì tiền mà bán đứng thân thể, phần lớn người đều sẽ nghĩ là anh bao nuôi Giang Dữ Mặc, chứ không cho rằng họ là tình yêu đôi lứa.
Cố Ngu đầu tiên mím môi, nhưng rất nhanh lại nhếch khóe môi, ánh mắt dịu dàng như gió xuân: "Biết chứ, Tiểu Mặc là em trai tôi."
"Đó chắc chắn là quen biết rồi, bởi vì anh trai là bạn trai con!"
Giọng Giang Dữ Mặc rất lớn, trong trẻo êm tai, vô cùng rõ ràng truyền vào tai mỗi người gần đó.
Bốn phía yên tĩnh một thoáng.
Ánh mắt họ đầy khó tin, có số người thậm chí cảm thấy Giang Dữ Mặc điên rồi, vì muốn bám víu nhà giàu mà nói năng lung tung.
Nhưng nhiều người hơn sau khi phát hiện Cố Ngu không phản bác, biết được đây là sự thật, họ lập tức ngó sang vẻ mặt của lãnh đạo trường.
Học sinh thẳng thừng nói về việc yêu sớm ngay trước mặt lãnh đạo trường!
Trời ơi!
Không muốn học nữa sao? Cho dù đối tượng là Cố Ngu, nghi ngờ sắp trở thành ông lớn tài trợ mới của trường, nhưng phơi bày thẳng thừng trước mặt nhiều người như vậy, lãnh đạo trường có muốn xử lý êm đẹp cũng không được.
Cảm giác hiệu trưởng già cũng sắp tan nát rồi.
Nhưng cũng có một bộ phận người, kích động ôm nhau trong góc, hưng phấn thì thầm hét lên: "A a a a tôi biết ngay họ là một đôi mà, a a người đàn ông hơn tuổi chững chạc chín chắn ẩn nhẫn, học sinh cấp ba sạch sẽ thanh thuần vô thức tán tỉnh, tuyệt phối a a a!"
Các bạn học ăn được một quả dưa to như vậy, đũa rơi đầy đất, sau khi nhặt lên thì cơm cũng không ăn, chỉ vờ gắp không khí ở đó, thực tế nghiêng tai cố gắng nghe lén.
Hiệu trưởng già cố gắng trấn tĩnh bản thân đang tan nát: "Ha ha, không ăn cơm nữa sẽ nguội mất, nhanh ăn cơm đi."
Ông sợ nói xong lời này, sếp Cố lại buông một câu, đúng vậy chúng tôi yêu nhau, khiến ông khó xử không biết phải làm sao.
Nhưng cũng may, sếp Cố chính là sếp Cố, sẽ không làm chuyện khiến người khác xấu hổ này.
Hiệu trưởng già liếc nhìn Giang Dữ Mặc một cái, lắc đầu.
Người trẻ tuổi, còn nhỏ, cho dù bây giờ yêu đương thật, sau này thời gian dài, được nuông chiều mà kiêu ngạo như vậy, không chừng khi nào đó sẽ chia tay.
Nhóm lãnh đạo trường ngồi cùng bàn đều vùi đầu ăn, giống như đồ ăn căn tin là món ngon mỹ vị siêu tuyệt.
Cố Ngu tuy không tán thành, nhưng càng không phản đối!
Anh ăn một bữa cơm mà vẫn thường xuyên nhìn Giang Dữ Mặc, rất nhiều lần ngẩng đầu, ánh mắt đều có chút kỳ lạ. Các bạn học nhìn không thấy, nhưng lúc trợ lý nhặt đũa rơi xuống đất lên, lại thấy chân được bọc trong quần đồng phục màu lam kia của Giang Dữ Mặc như mài như cọ làm xằng làm bậy ghẹo chân ông chủ của anh ấy.
Trợ lý hít sâu một hơi, đột nhiên liền nhớ vợ.
Sau khi ăn xong, Giang Dữ Mặc về phòng học trước, ghé vào bên cửa sổ, nhìn chăm chú Cố Ngu rời khỏi trường học dưới sự vây quanh của các lãnh đạo trường.
Sau sự việc bữa trưa ở căn tin, Giang Dữ Mặc lập tức biến thành người nổi tiếng trong trường.
Một đồn mười, mười đồn trăm, cho dù bạn học ngồi xa một chút không nghe rõ, nhưng bạn học ngồi gần thì nghe thấy rất rõ.
"Tôi thề, Giang Dữ Mặc nói là bạn trai thật đấy, mà sếp Cố kia, cũng không phủ nhận chút nào!"
"Có lẽ do người ta không muốn để Giang Dữ Mặc khó xử thì sao? Sếp Cố kia vừa nhìn là người làm chuyện lớn, chút phong thái này vẫn phải có."
"Bữa trưa cậu không ở căn tin đúng không? Cậu không nhìn thấy chứ, hộp giữ ấm mà trợ lý đặc biệt của sếp Cố kia xách theo một đường, trực tiếp đưa cho Giang Dữ Mặc ăn, hơn nữa người còn là cùng ăn với sếp Cố! Thế còn không thật?"
"Thật ra tôi đã sớm phát hiện, hai người họ đeo đồng hồ đôi đấy! Này chẳng phải người yêu à? Chuẩn!"
Chung Oánh Oánh và Trần Lệ vừa về đến phòng học đã không ngăn được hưng phấn đến hỏi Giang Dữ Mặc: "Hai người, là một đôi thật sao?"
Trần Lệ chụm hai ngón tay cái vào nhau, tươi cười trêu chọc.
Giang Dữ Mặc không tránh né, cũng không từ chối trả lời, cậu gật đầu, thừa nhận gọn gàng dứt khoát: "Đúng vậy."
Hai nữ sinh bộc phát ra tiếng cười bén nhọn kinh người, với sự nhảy nhót khó có thể tin.
Các cô có rất nhiều vấn đề muốn hỏi, nhưng e ngại là chuyện riêng tư nên đều nhịn lại, chỉ là: "Cậu nói như vậy không có vấn đề gì chứ? Đối tượng của cậu sẽ không giận sao? Hơn nữa, người khác đã biết rồi, sau này chắc chắn cậu không sống yên ổn trong trường được."
Chắc chắn sẽ có rất nhiều người hoặc hâm mộ, hoặc ghen tị, hoặc khinh thường, sẽ nảy sinh rất rất nhiều phiền phức.
Sắc mặt Giang Dữ Mặc hơi dịu lại: "Không sao, không cần lo lắng."
Hai người còn tưởng cậu có biện pháp nào, kết quả chờ ngày hôm sau, lúc nhìn thấy vị trí của cậu trống không, đi hỏi giáo viên chủ nhiệm mới biết được, Giang Dữ Mặc xin "học ngoại trú", ngày thường không cần tới trường, chỉ cần lúc thi trở về một chút, sau đó tham gia thi đại học sang năm luôn.
Cậu như vậy lập tức khiến một số âm mưu đang manh nha trong bóng tối trực tiếp không có đất dụng võ.
Giang Dữ Mặc ban ngày có đôi khi ở nhà ôn tập, nhưng có đôi khi cũng sẽ đến văn phòng của Cố Ngu để ôn tập.
Bởi vì cậu, văn phòng của Cố Ngu bây giờ đã không còn sự lạnh lẽo trống vắng lúc trước nữa.
Ngay đối diện bàn làm việc của Cố Ngu, đặt thêm một bàn đọc sách gỗ đặc, bên trên chất đầy bài thi và sách phụ đạo tổng ôn tập thi đại học các môn, thùng rác bên chân chất đầy giấy nháp và ruột bút viết hết.
Giang Dữ Mặc đầu óc linh hoạt, nhưng cậu kiếp trước tốt nghiệp nhiều năm, có số thứ đến lúc sau đều quên gần hết rồi.
Hệ thống không có khả năng để cậu gian lận, nhưng giá trị năng lượng lại có thể cho cậu một số lợi ích, tăng hiệu suất học tập của cậu, tiết kiệm đáng kể thời gian của Giang Dữ Mặc.
Lúc cảm nhận được tiến độ học tập được cải thiện, thời gian đã đến Nguyên Đán.
Mấy hôm trước tin tức đưa tin có một trận mưa sao băng, địa điểm ngắm sao tốt nhất ở gần trang viên của Cố Ngu. Đêm đó hai người nằm trong phòng kính trên sân thượng tòa nhà Sang Nguyên, trên chiếc ghế bập bênh to rộng giữa những bông hoa nở rộ với màu sắc khác nhau nhưng rực rỡ xung quanh. Giang Dữ Mặc nằm trên người Cố Ngu, bị kích thích bởi sự rung lắc của ghế bập bênh, co quắp ngón chân lại. Trước khi lên đến cao trào, giọng nói trầm ấm của Cố Ngu khàn khàn vì dục vọng vang lên: "Tiểu Mặc, là sao băng, mau ước nguyện đi."
Từng cụm sao băng kéo theo đuôi vụt qua trên đỉnh đầu. Giang Dữ Mặc cắn môi, ánh mắt ngấn nước mê mang.
"Ước gì thế?" Cố Ngu cắn bờ môi cậu.
Giang Dữ Mặc gồng cơ mông: "Không nói cho anh, nói ra sẽ không linh nghiệm."
Cố Ngu quỳ dậy, cơ thể cường tráng của nam giới trưởng thành hoàn toàn ôm trọn lấy thiếu niên vừa mới trưởng thành. Giang Dữ Mặc cảm thấy mình sắp bị ăn sạch, sợ hãi bắt đầu giãy giụa, kết quả lại chỉ bị ôm chặt hơn một cách mạnh mẽ trong ngực anh.
Bị xâm nhập sâu hơn, đôi chân thon dài trắng nõn của Giang Dữ Mặc vùng vẫy loạn xạ, trong cổ họng phát ra giọng hơi sợ hãi, cuối cùng lại bị người đàn ông nuốt trọn, cực kỳ bá đạo.
Giang Dữ Mặc không biết Cố Ngu vì sao kích động như bị kích thích vậy, cơ thể ướt đẫm mồ hôi, da thịt kề sát. Sau khi nghỉ ngơi chốc lát, ngoài miệng còn đang nhẹ nhàng hôn lên đầy an ủi, hành động lại mạnh bạo và tàn nhẫn đến mức cậu phải quỳ xuống.
Vào thời khắc chuyển giao sang năm mới, lúc Giang Dữ Mặc gần như sắp bị xuyên thấu, tiết ra quá nhiều dịch, cậu không thể chịu đựng thêm mà trợn trắng mắt, ngất lịm trong lời tỏ tình sâu sắc bên tai.
"Tiểu Mặc, Tiểu Mặc?"
Cố Ngu không chờ được đáp lại, anh nâng mặt thiếu niên lên, mới biết cậu ngất rồi.
Cố Ngu hôn cậu thật sâu, ngậm lấy đầu lưỡi nhỏ của cậu, gân xanh trên cổ nổi lên. Sau khi cứng đờ một lát rồi sau một trận run rẩy liên hồi, anh thở hổn hển tựa vào lưng Giang Dữ Mặc, dính sát vào hôn đỏ vành tai cậu.
Nhìn kỹ thì, trên người thiếu niên gần như không còn chỗ nào lành lặn.
Hôm sau, khi Giang Dữ Mặc tỉnh lại còn rất buồn ngủ, cảm thấy cơ thể rã rời như vừa leo núi Thái Sơn.
Cậu cựa quậy, mới phát hiện người đàn ông thế mà suốt đêm cũng không đi ra ngoài, hơn nữa vì do sáng sớm, nhanh chóng trở nên tràn đầy năng lượng.
Sắc mặt Giang Dữ Mặc lập tức biến đổi.
Cậu cảm thấy gần đây người đàn ông sau sự việc đó, ham muốn đã trở nên ngày càng mãnh liệt.
Giang Dữ Mặc cảm thấy mình có hơi không chịu nổi, hơn nữa cậu còn muốn đi vệ sinh.
Chỉ là cậu bị Cố Ngu ôm rất chặt, hơi cử động chút, Cố Ngu đã ôm chặt cậu hơn, giọng nói khàn khàn quyến rũ: "Sao vậy em?"
"Anh buông em ra, em muốn đi tiểu ngay." Giang Dữ Mặc đẩy anh ra, nhanh chóng chống dậy, kết quả lúc đã sắp rời khỏi, Cố Ngu trực tiếp vòng tay qua eo kéo cậu lại.
"Ưm." Khóe mắt Giang Dữ Mặc lập tức ầng ậng nước: "Không, đợi lát đã, em thật sự sắp không nhịn được nữa rồi."
Bàng quang của cậu sắp vỡ rồi.
"Anh giúp em."
Cố Ngu hôn bên má cậu, động tác nhẹ nhàng như đang đối đãi món đồ dễ vỡ, nhưng mà hành vi của anh lại cực kỳ ác liệt, trực tiếp nâng chân cậu như xi tiểu cho trẻ, đôi chân rắn chắc vững vàng đáp xuống đất, ung dung đi về phía phòng vệ sinh.
Một đường qua đó, những giọt nước trong suốt tí tách rơi xuống đất.
"Được rồi." Cố Ngu dịu dàng dỗ cậu: "Có thể đi rồi."
Giang Dữ Mặc khẽ 'ư' một tiếng. Trong gương, cậu cắn chặt môi, đôi lông mày nhíu lại, ánh mắt mơ màng đầy tình ý. Cậu muốn giãy giụa để Cố Ngu buông ra, nhưng không ngờ Cố Ngu lại càng dứt khoát hơn. Bàn tay với những đốt ngón tay thon dài, trắng nõn của anh giúp cậu nhắm thẳng vào bồn cầu. Sức mạnh cốt lõi được rèn luyện kỹ lưỡng ngày thường của anh phát huy tác dụng to lớn vào lúc này, dù có ôm một nam sinh hơn 50kg cũng dễ như trở bàn tay.
Tiếng nước chảy kéo dài vài phút, trong phòng vệ sinh vang lên một tiếng nức nở thút thít, rồi sau đó tiếng nước chảy ngắt quãng kéo dài vài phút.
Cố Ngu lần này thật quá đáng, Giang Dữ Mặc lên án mắng anh hồi lâu, một tuần cũng chẳng để Cố Ngu chạm vào cậu.
Sau đó vào đêm thời gian 'trừng phạt' kết thúc, Cố Ngu như bị ám ảnh bởi khao khát da thịt, vội vã ôm ấp người yêu, kết quả Giang Dữ Mặc lấy ra một khăn bịt mắt, cười gian: "Anh trai, muốn em tha thứ cho anh cũng được, nhưng anh phải nghe em nhé."
Hừ hừ, sao chỉ có thể cậu mất mặt chứ? Cậu nhất định phải cho Cố Ngu cũng trải nghiệm một lần cảm giác mất mặt.