Chương 58: Chuyện đời trước thật ly kỳ

Cầm Kịch Bản Máu Chó, Tôi Nhìn Thấy Bình Luận Trôi

Chương 58: Chuyện đời trước thật ly kỳ

Cầm Kịch Bản Máu Chó, Tôi Nhìn Thấy Bình Luận Trôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 58 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Chị không biết người ba em nói là ai, sao ông ta lại để ý đến chị?" Cố Âm hỏi Tần Nhạc.
Tần Nhạc gãi đầu, vẻ mặt đầy bối rối: "Lúc đó trên biển hỗn loạn quá, em phát hiện họ đang tìm chị liền nhanh chóng đưa chị đến bệnh viện khác, nghĩ họ sẽ không phát hiện. Không ngờ vừa tỉnh lại, họ đã tìm tới ngay. Họ nói chị biết chuyện em không phải con ruột nhà họ Tần, sợ chị về kể lại cho mọi người biết."
"Hả?" Cố Âm ngơ ngác, "Chị biết cái gì chứ?"
"Sao em biết tại sao chị lại biết?" Tần Nhạc nói một câu nghe rối tai, "Lúc chị tỉnh lại, chị mất hết trí nhớ, bác sĩ nói có thể do thiếu oxy nên bị mất trí nhớ tạm thời. Em sợ họ ra tay hại chị nên đã nói với họ là chị hoàn toàn không nhớ gì cả. Chỉ cần chị không bao giờ nhớ lại, là được."
"...Vậy sao chị chỉ quên mỗi Thẩm Niệm Lâm?"
"Chị còn nói nữa? Chị giấu chuyện với anh rể kỹ đến mức em chưa từng nghe chị nhắc đến anh ấy, chứ đừng nói gì đến Nhuận Nhuận!" Tần Nhạc nghĩ đến việc bị cô lừa bao nhiêu năm liền, cảm giác chị mình diễn sâu quá mức, không chút sơ hở nào, "Bác sĩ nói chị chỉ mất trí nhớ tạm thời, em sợ sau này chị sẽ dần hồi phục, nên đã nhờ một người tạo ra một đoạn ký ức giả để che giấu thân phận thật sự của em. Như vậy, dù chị có nhớ lại, cũng chỉ nhớ đến ký ức giả đó mà thôi. Em dựng đoạn ký ức đó dựa trên những chuyện chị từng kể về thời đi du học, thêm thắt vào cho hợp lý. Vì chị chưa bao giờ nhắc đến anh rể và đứa bé, nên dĩ nhiên em không biết gì về họ."
"...Thế cũng được sao?"
"Sự thật đã chứng minh rồi đó, khi chị dần hồi phục trí nhớ, chị chỉ nhớ được ký ức em đã sắp đặt."
Thẩm Niệm Lâm – từ nãy im lặng – bỗng lên tiếng: "Chỉ vì Cố Âm biết thân phận thật của em thôi sao? Dù chuyện này có bị nhà họ Tần phát hiện, kết quả tệ nhất cũng chỉ là dì và chú ly hôn thôi."
Cố Âm cũng thấy kỳ lạ: "Đúng vậy, chuyện ngoại tình trong hôn nhân đâu có hiếm, sao phải giết người diệt khẩu?"
Tần Nhạc: "Em cũng không hiểu, họ nói liên quan đến phân chia tài sản gì đó, kiểu gì cũng sẽ không tha cho chị. Lúc đó em làm vậy chỉ để cứu chị thôi!"
[Chắc chắn còn chuyện khác!]
[Tôi cũng nghĩ vậy, có lẽ Âm Âm biết điều gì đó sâu xa hơn]
[Không, Âm Âm đừng hồi phục trí nhớ nữa [che mặt]]
Cố Âm: "......"
Bình luận thế này càng khiến cô hoang mang, giờ cô cũng không biết mình thực sự biết gì hay không.
Thẩm Niệm Lâm nhìn Tần Nhạc, ánh mắt sắc bén quan sát khiến Tần Nhạc cảm giác như ngồi trên đống lửa.
"Em đã nói hết những gì em biết rồi chứ?"
"Dạ, em chỉ biết có vậy thôi. Em biết chuyện này tưởng nhỏ, nhưng họ lại phản ứng quá đà. Nhưng thật sự, tất cả chỉ có vậy!" Tần Nhạc giơ tay thề, "Sao em nỡ hại chị chứ? Nghe chị muốn hồi phục trí nhớ, em hoảng loạn liền, chạy theo hai người sang nước Z! Em còn phải trốn học để đi! Nếu không lo cho an toàn của chị, em đi làm gì cho mệt?"
Cố Âm: "Em trốn học đến đây? Dì có biết không?"
Nghe nhắc đến dì, Tần Nhạc mím môi, quay đầu sang bên: "Em đang cãi nhau với bà ấy, chưa làm hòa đâu."
Cố Âm nhớ lại cuộc điện thoại trước đó dì gọi cho cô, giọng nghẹn ngào: "Hai người cãi nhau cũng đừng giận lâu thế? Ba em có thể không rõ, nhưng mẹ em chắc chắn là dì."
Tần Nhạc: "......"
"Không lẽ hai người cãi nhau vì chuyện này?" Cố Âm bỗng tỉnh táo, "Chị nhớ lúc đó mới nói em biết chị đang điều trị tâm lý."
Tần Nhạc im lặng một lúc rồi gật đầu: "Em sợ chị nhớ lại, họ sẽ ra tay hại chị tiếp, nên rất lo. Em nghĩ nếu em không ngăn được thì mẹ em có thể can thiệp. Em định tìm bà ấy nói rõ mọi chuyện. Ai ngờ chưa kịp nói gì, hai mẹ con đã cãi nhau to."
Vì vậy, lần này sang nước Z, cậu chỉ đi một mình.
"Không lẽ nhiều năm qua chú nhỏ chưa từng nghi ngờ gì sao?" Thẩm Niệm Lâm bỗng hỏi, nhớ lại lúc trước Cố Âm từng thắc mắc Tần Nhạc không giống chú mình.
Câu trả lời có phần lúng túng.
Tần Nhạc hừ một tiếng: "Hai người không biết mẹ em lợi hại thế nào đâu. Ban đầu, bà ấy quen ba em, cả hai là mối tình đầu, nhưng không hiểu sao lại chia tay. Sau đó bà ấy mới quen ba em – à, ông Tần."
Từ khi biết Tần Dụ không phải cha ruột, mỗi lần gọi ba, Tần Nhạc đều thấy chột dạ.
"Bà ấy chọn ông Tần vì ông ấy giống người yêu cũ của bà ấy."
Cố Âm: "......"
Chưa bao giờ cô nghĩ, ngay cả chuyện 'thế thân' cũng xuất hiện trong đời thật.
[Mịa, chuyện đời trước kịch tính quá]
[Dì nhỏ nhìn là biết người có nội tâm sâu sắc [cười khóc]]
[Ghê thật, bố nam chính chạy theo người trong lòng, dì nữ chính tìm thế thân người trong lòng]
[Xin hỏi có thể xem phim đời trước ở kênh nào? [đầu chó]]
"Sau khi kết hôn, mẹ em tưởng đã quên hết quá khứ, nhưng khi sang nước Z công tác, bà ấy gặp lại người yêu cũ," Tần Nhạc vừa nói vừa mắng, "Tình tiết kiểu phim máu chó, nhưng nó lại xảy ra thật! Hai người gặp nhau không kiềm chế được, một đêm say đắm rồi có em."
[Một đêm say đắm, thú vị đấy]
[Rất thú vị, tôi thấy mấy từ này trong vô số tóm tắt truyện ha ha ha]
[Dì nhỏ mang thai rồi bỏ trốn à? Thiếu gia hắc đạo và người vợ bỏ trốn: Mẹ ơi, đừng chạy?]
[Ha ha ha cười sặc, bình thường các bạn đọc gì thế]
[Chuyện dì nhỏ quá gay cấn, tôi xin gọi là kiệt tác]
Cố Âm: "......."
"Aizzzz, tuổi trẻ em gánh cả bầu trời drama." Tần Nhạc thở dài, "Cha ruột em là con lai, nhìn ngoài khá giống ông Tần, nên nhiều năm qua không ai phát hiện."
"...Thôi được rồi, em ăn cơm đi." Cố Âm ăn một miếng dưa to đủ no rồi, cô chưa từng nghĩ chuyện tình cảm của dì nhỏ lại kịch tính đến vậy.
Thẩm Niệm Lâm không động đũa, ánh mắt nghiêm túc hỏi Tần Nhạc: "Bọn họ có biết em đến nước Z không? Có còn điều tra Cố Âm không?"
Miếng thịt trong miệng Tần Nhạc bỗng trở nên đắng ngắt. Sao không đợi cậu ăn xong rồi hỏi? Cậu buông đũa, mất hết khẩu vị: "Thật ra em vừa từ chỗ họ đến đây. Em đã nói với họ hai người chỉ đến du lịch, chị thì hoàn toàn mất trí nhớ."
Thẩm Niệm Lâm nhíu mày: "Họ sẽ không tin. Có thể họ đã âm thầm theo dõi em đến đây."
Tần Nhạc hoảng hốt: "Không thể nào?"
Cố Âm cũng căng thẳng: "Vậy giờ phải làm sao?"
Thẩm Niệm Lâm nắm tay cô, trấn an: "Đừng sợ, anh sẽ lo."
Lòng bàn tay anh ấm áp, truyền cho cô cảm giác an tâm.
"Anh đã đầu tư vào nhà hàng này. Anh biết một lối thoát bí mật, chỉ ông chủ mới dùng. Lát nữa chúng ta sẽ đi đường đó."
Cố Âm nghe xong, sững sờ: "Anh còn nhiều tài sản mà em không biết à?"
Thẩm Niệm Lâm cười: "Về nước, anh sẽ nhờ luật sư lập báo cáo tài sản cho em xem nhé?"
"Làm, phải làm!"
Tần Nhạc: "......."
Thật sự phiền toài, cơm chưa ăn được miếng nào, đã bị đút nguyên bụng cơm chó.
Đồ ăn vừa bưng lên chưa kịp đụng đũa, Cố Âm không nỡ lãng phí nên nhờ nhân viên gói lại mang về. Khi rời đi, nhân viên không dẫn họ theo lối cũ, mà đưa vào văn phòng ông chủ, mở một cánh cửa sau kệ sách, dẫn ra bãi đỗ xe.
Thẩm Niệm Lâm không dùng chiếc xe ban đầu, mà chọn một chiếc khác trong gara, chở Cố Âm và Tần Nhạc rời đi theo lối bí mật.
Cố Âm chú ý quan sát xung quanh, thấy không có ai theo dõi mới thở phào: "Nhưng mà họ biết chỗ chúng ta đang ở không? Về đó có nguy hiểm không?"
Thẩm Niệm Lâm nhíu mày: "Không về đó nữa."
"......" Cố Âm cười khẽ nhìn anh, "Anh còn bất động sản khác à?"
Thẩm Niệm Lâm mỉm cười: "Tài sản của anh là của em. Chúng ta tuy hai mà một."
Tần Nhạc ngồi sau xe, nổi da gà cả người.
Thẩm Niệm Lâm lái xe đến một biệt thự trong thành phố. Bảo vệ ở đây chuyên nghiệp hơn hẳn chỗ trước, và khi xe dừng lại, Cố Âm phát hiện xung quanh còn có nhiều vệ sĩ tuần tra.
Cố Âm xách theo hai chiếc máy tính xuống. Một chiếc cô mang từ trong nước, vì thường xuyên làm việc dọc đường nên luôn để trong xe. Chiếc còn lại là máy cũ ở nhà trước, chứa rất nhiều ảnh và video của cô với Thẩm Niệm Lâm. Cô cố tình mang theo, định mở xem lúc di chuyển.
May mà cô mang theo, không thì giờ muốn quay lại lấy cũng chẳng tiện.
Tần Nhạc cũng ở lại đây, tuy hành lý còn để ở khách sạn nhưng cậu không dám mạo hiểm quay lại, đành để đó tạm thời.
Khác với ngôi nhà trước, biệt thự này có rất nhiều phòng. Thẩm Niệm Lâm và Cố Âm ở phòng chính, còn Tần Nhạc tự chọn phòng. Sau khi đến nơi, Thẩm Niệm Lâm gọi cho Bách Ngật, thông báo tình hình, dặn bạn điều tra kỹ lại quá khứ, đồng thời cử thêm vệ sĩ đến bảo vệ.
Bách Ngật không ngờ chuyện cũ lại giấu kín điều lớn lao đến thế, nhất thời cũng sửng sốt: "Chuyện này quá đặc sắc. Phương Mạn Đình đúng là nữ trung hào kiệt, người làm việc lớn."
Thẩm Niệm Lâm im lặng. Bách Ngật ho khan, vội thu giọng điệu đùa cợt: "Cậu nghi ngờ chính bọn họ là người ra tay năm đó?"
"Ừ." Sau khi nghe Tần Nhạc kể, Thẩm Niệm Lâm mới nhận ra bấy lâu nay họ đi sai hướng. Thực ra, không có ai thuê người phía sau – chính họ mới là kẻ ra tay.
Tất nhiên, lý do không chỉ đơn thuần là Cố Âm biết thân phận Tần Nhạc. Chắc chắn còn điều gì đó quan trọng hơn, đang ẩn sâu dưới lớp vỏ bọc này.
"Thế thì giờ người bên đó có an toàn không? Hay về nước trước đi. Nước Z là địa bàn của họ, về nước họ sẽ không dám làm liều."
"Ừ, tớ cũng nghĩ vậy. Tớ sẽ bàn với Cố Âm, mau chóng mua vé về."
"Được, hai người cẩn thận. Tớ sẽ cử người bên đó theo dõi, có gì sẽ báo ngay."
"Ừ."
Thẩm Niệm Lâm vừa tắt máy thì Cố Âm bước vào phòng. Thấy anh thần bí, cô tinh nghịch hỏi: "Anh gọi cho ai vậy? Không phải định lén chuyển tài sản đi đấy chứ?"
Thẩm Niệm Lâm kéo tay cô ngồi xuống giường: "Chuyển hết sang tên em luôn nhé."
"Đừng, chừa lại chút cho Nhuận Nhuận."
Anh bật cười: "Chúng ta ở lại đây sẽ nguy hiểm. Tốt nhất là về nước càng sớm càng tốt."
"Được." Dù Cố Âm rất muốn tìm lại trí nhớ, nhưng cô càng trân trọng mạng sống hơn. Bây giờ bị họ theo dõi, về nước chắc chắn an toàn hơn.
"Để anh mua vé máy bay."
"Ừ, mua luôn cho Tần Nhạc nữa."
"Ờ." Thẩm Niệm Lâm nhìn cô, hỏi tiếp: "Sao em biết ba Tần Nhạc không phải chú?"
Cố Âm: "Em mất trí nhớ mà."
Thẩm Niệm Lâm véo nhẹ má cô: "Anh không hỏi trước kia. Anh hỏi hôm nay. Lúc em cố tình lợi dụng anh để bẫy thằng nhóc, tên ngốc đó khai tuốt tuồn tuột."
Cố Âm không đồng tình: "Không hẳn vì nó ngốc. Nếu là người khác, chưa chắc đã tin. Chủ yếu là nhờ tiếng tăm đáng sợ của Thẩm tổng bên ngoài đó."
Thẩm Niệm Lâm: "Ừm, vậy rốt cuộc sao em biết?"
"À..." Cố Âm không thể nói do thấy bình luận, đành đưa mẹ ra làm lá chắn, "Thật ra em từng nghe mẹ nói, bà ấy cũng không chắc, chỉ đoán thôi. Anh biết rồi đó, bà luôn nhạy cảm với mấy chuyện này. Trước kia em mang thai Nhuận Nhuận, chẳng phải cũng bị mẹ nhìn thấu sao? Dì nhỏ là em ruột bà ấy, chắc chắn bà cũng đã nhận ra điều gì đó."