Chương 4

Cẩm Nang Hồi Sinh Người Yêu Cũ thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thỉnh thoảng Mạnh Hạ Nhĩ cũng tự suy nghĩ lại, cảm thấy bản thân đúng là có lúc làm sai.
Không nên có lúc lười rửa bát, không nên nói quá nhiều lời tục tĩu, không nên trò chuyện với người khác giới quá lâu... Nhưng sai lầm lớn nhất trong muôn vàn sai lầm là yêu đương với Dương Hạo Tư.
Hai người họ dọn về ở chung rất nhanh, ngủ với nhau được mấy lần là dọn về sống cùng rồi.
Theo ý của Mạnh Hạ Nhĩ, anh muốn ở một khu căn hộ mới hơn, nơi bọn họ đang ở cách âm kém, thang máy cũng cũ, diện tích thì quá rộng, chỉ hai người ở quá lãng phí.
Nhưng Dương Hạo Tư lại thích nơi này, cậu cảm thấy ở đây ánh sáng tốt, nhiều cây xanh, phong cách trang trí kiểu Pháp hợp gu cậu, nói gì cũng muốn ở đây.
Tiền thuê nhà không rẻ, vị trí lại đẹp, diện tích cũng rộng nhưng Mạnh Hạ Nhĩ sẵn lòng chi trả cho bạn trai. Có tiền mà, thích thì cứ ở thôi.
Anh khá truyền thống, cảm thấy hẹn hò thì không thể để đối phương trả tiền, tất nhiên đã coi Dương Hạo Tư như "bạn gái", nên không cho cậu trả tiền thuê nhà.
Ban đầu Dương Hạo Tư không đồng ý, nhất quyết muốn đưa tiền cho anh. Nhưng Mạnh Hạ Nhĩ bảo: "Em đưa anh bao nhiêu tiền trả tiền thuê nhà thì anh lấy tiền đó mua quà cho em luôn." Một lần hai lần, Dương Hạo Tư đành để anh làm theo ý mình.
Phần lớn thời gian Mạnh Hạ Nhĩ đều chiều theo cậu "tổ tông bé" này (chú thích: trước khi chia tay gọi là "tổ tông bé", sau chia tay đổi thành "thằng ngu"), anh cảm thấy đàn ông tốt thì phải nuông chiều "bạn gái", nhường nhịn một chút cũng chẳng sao.
Không ngờ nhường một chút rồi, Dương Hạo Tư bèn không còn kiêng dè gì nữa.
Dương Hạo Tư thích đi bar nhảy nhót, còn Mạnh Hạ Nhĩ lại ưa ở nhà, thích chơi game, xem hoạt hình, cảm thấy quán bar quá ồn ào, đèn nhấp nháy loạn xạ, loa đập ầm ầm, anh không thể thích nghi nổi.
Đúng là anh đã yêu đương với Dương Hạo Tư, nhưng trong lòng anh vẫn còn có chút e ngại với cộng đồng đồng tính. Vào bar thấy một đám công bóng bẩy, lòe loẹt đến sờ mông anh, xin WeChat, anh nói đã có người yêu mà vẫn không chịu buông tha, cực kỳ khó chịu.
Mà Dương Hạo Tư lại cũng là một trong số những kẻ lòe loẹt ấy. Theo mắt nhìn bảo thủ của Mạnh Hạ Nhĩ, cậu luôn mặc đồ quá hở hang.
Đồng tính mặc hơi lạ thì anh hiểu được, nhưng cái gì mà quần short siêu ngắn, chỉ cần cử động một chút là lộ nửa mông, đàn ông gì mà ăn mặc kiểu đó?
Anh chỉ cảm thấy bộ áo hoodie xanh lam lần đầu gặp nhau là đẹp, đơn giản và tinh tế.
Mỗi lần chọn quần áo xong, Dương Hạo Tư luôn hỏi anh: "Ông xã, cho bao nhiêu điểm?"
Mạnh Hạ Nhĩ nằm dài trên sofa: "Cho cái quần què gì, trông như cái chổi lông gà, không điểm."
Dương Hạo Tư lập tức mắng anh là thằng đàn ông thẳng không biết thẩm mỹ, Mạnh Hạ Nhĩ cũng chịu, anh thật sự không thấy đẹp, chỉ thấy bạn trai mình ăn mặc hở hang quá đáng. Ngực hở, eo nhỏ cũng hở, quần thì ngắn, lơ là một chút là như cậu sắp trần truồng chạy ra đường vậy.
Hai người cãi nhau suốt.
Mạnh Hạ Nhĩ nói: "Em có thể mặc hở, nhưng hở cho anh xem thôi, đừng có quyến rũ những người đàn ông khác được không?"
Dương Hạo Tư càng tức: "Em chỉ giao tiếp bình thường thôi! Là anh suy nghĩ bẩn thỉu, sống mãi trong thời Thanh!"
Mạnh Hạ Nhĩ tức giận: "Anh chẳng lẽ không biết tay bọn đàn ông đó đặt ở đâu? Mắt chúng nó nhìn chỗ nào anh cũng thấy rõ cả!"
Anh hết nói nổi, còn cảm thấy Dương Hạo Tư không biết giữ khoảng cách khi giao tiếp.
Dương Hạo Tư cũng thường hay dẫn người về nhà tụ tập, một đám đồng tính ăn mặc lòe loẹt, ồn ào cười nói, hỏi han đủ thứ chuyện, làm Mạnh Hạ Nhĩ không được yên ổn.
Bữa tiệc xong, Dương Hạo Tư vui vẻ xong thì nhà cửa trở thành một mớ hỗn độn, cậu chẳng thèm dọn dẹp, leo lên giường nói một câu "Ông xã tẩy trang giúp em" rồi ngủ luôn.
Dương Hạo Tư chỉ giả vờ thanh lịch thôi, ngày nào cũng chê anh bừa bãi, bản thân cậu cũng chẳng thích dọn dẹp.
Hôm sau, cậu vừa lau nhà vừa la: "Mạnh Hạ Nhĩ, anh có biết làm việc nhà không, cả ngày chỉ biết chơi game thôi à!"
Mạnh Hạ Nhĩ đáp: "Mẹ kiếp, có phải anh rủ bạn bè về phá đâu, tự dọn đi!"
"Đây là nhà của chúng ta, anh giúp em một chút thì có sao đâu chứ!" Dương Hạo Tư ném cây lau nhà xuống, quát khiến anh nhức cả đầu: "Nhà to thế này, anh muốn em mệt chết à, anh còn yêu em không!"
"Không phải vì em nhất quyết thuê cái nhà to này sao? Nếu nghe anh thuê căn nhỏ thì đâu phải khổ sở thế này!"
"Nhà nhỏ không dọn cũng bẩn như nhau! Họ Mạnh, anh còn lôi chuyện cũ ra nói à? Phòng anh bẩn đến mức không thể đặt chân xuống được nữa là gì!"
"Ghét anh bẩn thì mẹ nó đừng ngủ với anh!"
...
Lại là cãi nhau, khóc lóc, chiến tranh lạnh, rồi cuối cùng Mạnh Hạ Nhĩ lại là người xuống nước xin lỗi, mua cho cậu vài cây son, vài bảng phấn mắt, vài bộ quần áo mới.
Hai người sống chung thật khó nói ai siêng năng hơn ai, một người lười nhiều, một người lười ít, chẳng ai chịu làm việc nhà, cãi vã một trận xong rồi cùng nhau ngủ đến trưa.
Cuộc sống cứ ồn ào như vậy, nhưng Mạnh Hạ Nhĩ luôn cảm thấy những ngày cãi nhau xem ai đi đổ rác sẽ cứ tiếp diễn như thế mãi.