Hòa Hợp Giữa Cãi Vã: Chú Chó Tương Mè

Cẩm Nang Hồi Sinh Người Yêu Cũ

Hòa Hợp Giữa Cãi Vã: Chú Chó Tương Mè

Cẩm Nang Hồi Sinh Người Yêu Cũ thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Người ta thường nói, nguyên nhân các cặp đôi cãi vã là do trái tim họ dần xa cách, khiến họ phải lớn tiếng mới có thể nghe thấy nhau.
Nếu theo lý thuyết đó, Dương Hạo Tư và Mạnh Hạ Nhĩ hẳn là một cặp đôi lúc gần lúc xa đến lạ. Vừa giây trước còn quấn quýt bên nhau không rời, giây sau đã cãi vã ầm ĩ.
Vậy sao hai người không chia tay? Bạn bè hai bên đều thắc mắc như vậy.
Mạnh Hạ Nhĩ thì gia trưởng, thô lỗ; Dương Hạo Tư lại tiêu tiền như nước và liên tục gây chuyện. Thế mà tại sao họ vẫn không chia tay?
Người trong cuộc trả lời: bởi vì hai người cực kỳ hòa hợp trên giường, đời sống t*nh d*c phong phú và đa dạng.
Không có mâu thuẫn nào mà một cuộc ân ái không thể hóa giải. Dù cãi nhau đến mức muốn động tay động chân, chỉ cần vô tình chạm vào nhau, chẳng hiểu sao họ lại lăn thẳng lên giường.
Những trận cãi vã biến thành những màn trêu chọc, những lời giận dỗi hóa thành những nụ hôn cuồng nhiệt. Hai người quấn quýt không rời, bất chấp hoàn cảnh, thậm chí ngay cả trước mặt chú chó cưng.
Tội nghiệp chú chó nhỏ, thấy hai chủ nhân cãi nhau, nó theo bản năng muốn can ngăn, đôi chân ngắn tủn chạy đến cắn gấu quần. Thế nhưng chưa được bao lâu, hai người đã "làm hòa" ngay trên ghế sofa.
Chú chó con tủi thân vô cùng, vì đói bụng, nó tha chiếc bát cơm đến đặt trước mặt hai người, nhưng chẳng ai buồn để ý đến nó.
"Cún ngoan, chờ chút, chờ chút... Mạnh Hạ Nhĩ, đau! Anh là chó à, đừng cắn! Ưm..."
"Vậy em là gì? Đồ sói mắt trắng chưa thuần dưỡng..."
...
Chú chó con làm sao hiểu được, nó chỉ muốn được ăn thôi.
Nhắc đến chó con, đó là chú chó họ nuôi khi yêu nhau được hai tháng.
Đó là điều thứ ba trong danh sách "hai mươi việc mà các cặp đôi nên làm cùng nhau" mà Dương Hạo Tư đã nài nỉ đòi thực hiện: cùng nhau nuôi một chú thú cưng.
Đó là một chú chó rất nhỏ, tai nhọn, mũi đen, lông trắng như tuyết, phần lông ở cổ dày như quàng khăn, đuôi vểnh lên xòe ra như bông hoa.
Dương Hạo Tư vừa gặp đã yêu, một chú chó Pomeranian trắng tinh, xinh xắn như đồ chơi.
Rõ ràng Mạnh Hạ Nhĩ không hề thích, vì loài chó này nhát người, lại hay sủa, y hệt như một phiên bản thu nhỏ của Dương Hạo Tư. Một mình cậu ta đã đủ phiền phức rồi, giờ lại thêm một đứa nữa ư?
Hơn nữa, đàn ông đích thực sao lại nuôi Pomeranian? Trông quá "nữ tính", chỉ mấy cô gái hoặc gay mới nuôi, đàn ông thật sự phải nuôi Becgie hay Doberman mới đúng.
Không chịu nổi cảnh Dương Hạo Tư lải nhải bên tai mỗi ngày, rằng nếu không mua thì cậu sẽ không yên, Mạnh Hạ Nhĩ cuối cùng đành bỏ ra ba bốn ngàn để tậu về một chú cún Pomeranian con được cho là có huyết thống đẹp.
"Đặt tên gì giờ? Q-chan? Lili-chan?" Dương Hạo Tư nâng niu cục bông nhỏ trong lòng bàn tay, nghĩ suốt hai ngày, đăng cả trăm trạng thái vẫn chưa chọn được cái tên ưng ý, chỉ hận không thể tìm thầy bói đặt tên.
Lúc đang chuẩn bị ăn lẩu, Mạnh Hạ Nhĩ thuận miệng nói: "Gọi là Tương Mè đi."
Dương Hạo Tư nhất định không chịu: "Nó màu trắng mà!"
Chọn nhà anh đã nhường, chọn chó anh cũng nhường, nhưng lần này thì không. Mạnh Hạ Nhĩ gõ lên lọ tương mè, kiên quyết nói: "Hôm nay dù ông trời có đến thì nó cũng phải gọi là Tương Mè! Không thì bây giờ anh cho nó xuống nồi lẩu đấy."
Dương Hạo Tư nuôi chó cực kỳ cưng chiều, ôm chó lên giường, sáng tối đều chải lông cho Tương Mè.
Mạnh Hạ Nhĩ đôi khi nghĩ, may mà cậu không thể sinh con, nếu không chắc nuông chiều con đến mức không thể đánh mắng.
Tương Mè rất thông minh, dưới sự huấn luyện kiên nhẫn của Mạnh Hạ Nhĩ, nó học được nhiều khẩu lệnh. Lúc lớn bằng cuộn giấy vệ sinh đã biết xoay vòng, nằm xuống theo lệnh.
Lớn thêm chút nữa, nó còn biết nghe lời đi lấy giấy, tha dép. Mạnh Hạ Nhĩ thỉnh thoảng còn khoe trên Weibo rằng mình dạy chó giỏi đến mức nào.
Nhưng dù Tương Mè có thông minh đến đâu thì nó cũng không phải người, nó đâu hiểu thế nào là chia tay. Nó chỉ biết rằng, người vẫn thường chơi đùa cùng mình mỗi ngày giờ đã vắng đi một, không còn ai chải lông cho nó hằng ngày nữa.