Đọc Từ Đầu

Cẩm Niên

Đọc Từ Đầu

Cẩm Niên thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Editor:
Peachy
Nụ hôn đầu của Khương Cẩm Niên là khi cô 25 tuổi.
Thời tiết nóng nực, tiếng ve râm ran không ngớt càng khiến cô căng thẳng, suýt chút nữa cắn phải khóe môi Kỷ Chu Hành. Thấy thế, anh nghiêng đầu hỏi cô: "Khương Cẩm Niên, em thấy anh là người thế nào?"
Khương Cẩm Niên đáp lại: "Kỹ thuật hôn của anh Kỷ không tệ."
Kỷ Chu Hành đẩy cô ra một chút: "Em biết rõ ý anh không phải như vậy."
Ánh mắt anh, nhuốm màu đèn đường, càng thêm phần chăm chú: "Vậy đi, anh cho em thêm một cơ hội. Em mau trả lời lại, em đối với anh có cảm nghĩ đặc biệt gì không?"
Làm sao có thể không có?
Kỷ Chu Hành phù hợp với mọi yêu cầu của Khương Cẩm Niên về "bạch mã hoàng tử". Bọn họ có nhiều điểm rất giống nhau: cùng làm trong ngành tài chính, thích chơi tennis và trượt tuyết, ngay cả khi chơi game cũng phân minh công tư.
Khương Cẩm Niên nghĩ bản thân đã tìm được một người thích hợp.
Cô liền nhân cơ hội đó, kéo cà vạt Kỷ Chu Hành, ngón tay từ từ di chuyển lên phía trên, chờ anh cúi đầu một chút. Tới khi hơi thở gần kề, phả vào tai nhau, cô mới mở lời: "Hôm nay là sinh nhật em, còn chưa kịp ước nguyện."
Kỷ Chu Hành cười nói: "Chỉ cần em muốn là được."
Khương Cẩm Niên hỏi lại: "Bao gồm cả anh à?"
Kỷ Chu Hành nhìn cô, khẳng định: "Bao gồm cả anh."
Khương Cẩm Niên sững sờ.
Một chiếc xe con lưu thông trên đường nhấn còi kéo cô quay về thực tại. Cô nở nụ cười, ánh mắt trong veo lấp lánh: "Nghe nói anh có chút đào hoa, bạn gái cũ nhiều như sao trời. Thế nên, ước nguyện tuổi mới của em là tốt nhất đừng bị anh đá."
Kỷ Chu Hành véo cằm cô: "Còn đùa với anh."
Khương Cẩm Niên trêu lại: "Có gì buồn cười đâu."
Cô dùng giọng điệu đầy khiêu khích, lại nhìn anh không chớp mắt, ánh mắt quyến rũ khiến người ta mơ màng, suy nghĩ xa xôi.
Đêm ấy, cô mặc một chiếc váy liền ngắn màu xanh nhạt, cổ áo trễ khoe trọn xương quai xanh. Cô đeo một sợi dây chuyền, mặt dây là một chiếc chìa khóa bạc, thẳng thắn như chính ngành nghề của họ, vừa có nét phóng khoáng, lại thêm vài phần trong sáng như tuyết. Loại khí chất đối lập này càng khiến cô thêm hấp dẫn.
Khiến anh không khỏi mê hoặc.
Kỷ Chu Hành nắm lấy cổ tay cô, đẩy cô vào thân cây, trêu ghẹo nói: "Thứ nhất, đừng tin vào lời đồn. Dù người khác đều tin, nhưng em thì không được. Thứ hai, hãy để chuyện cũ ngủ yên, để chúng chỉ dừng lại ở quá khứ, ai mà chẳng có quá khứ phải không? Em biết những chuyện trước kia, anh cũng không để ý. Anh chỉ muốn biết tương lai của chúng ta sẽ thế nào."
Những lời này làm Khương Cẩm Niên vô cùng cảm động, nắm chặt tay anh.
*
Khương Cẩm Niên và Kỷ Chu Hành ở bên nhau 3 tháng, bà ngoại cô xin được một quẻ rất tốt.
Bà ngoại đã cao tuổi, thường hay đi miếu chùa thắp hương. Bà cực kỳ tin vào việc xem quẻ, không chút nghi ngờ: "Cẩm Niên, hôm nay bà xin cho con một quẻ nhân duyên, là quẻ cực tốt. Bà xem không hiểu, nhờ Đại sư luận giúp. Đại sư nói con Hồng Loan tinh động (*), có thể tìm được một tấm chồng tốt, đối với con hết lòng, dáng dấp đẹp trai, lại còn có tiền..."
(*) Hồng Loan tinh động: một trong ba sao liên quan đến vận đào hoa trong tử vi. Ngôi sao đại diện cho vị trí Đào hoa này vượng về đời sống hôn nhân, có quan hệ mật thiết tới chuyện vợ chồng có quan hệ tốt đẹp hay không. Chúng ta thường dùng câu nói "Hồng Loan tinh động" (sao Hồng Loan chuyển động) để hình dung tới một cuộc tình duyên tốt đẹp nào đó sẽ tiến tới hôn nhân.
Khương Cẩm Niên chưa bao giờ tin vào quỷ thần, nhưng mỗi ngày bà ngoại đều nhắc tới khiến cô cũng nửa tin nửa ngờ.
Thật trùng hợp, vào đầu mùa xuân năm thứ hai, Kỷ Chu Hành cầu hôn cô.
Khi đó Khương Cẩm Niên vừa tròn 26 tuổi, càng ngày càng ít cảm xúc nồng nhiệt. Lúc tìm thấy nhẫn kim cương cài trong hoa hồng tại nhà hàng, phản ứng đầu tiên của cô là mình đã nhặt được món trang sức quý giá của một vị khách nào đó đánh rơi.
Cô nói với Kỷ Chu Hành: "Phục vụ ở đâu? Em muốn trả lại cho người ta."
Kỷ Chu Hành nhấp một ngụm rượu vang, trong bầu không khí lãng mạn với ánh nến và hoa hồng, anh đáp: "Chiếc nhẫn này là của em, vị hôn thê của Kỷ Chu Hành."
Anh cầm ngón áp út của cô: "Có thể em sẽ nghĩ anh làm vậy hơi thô lỗ, rất đường đột. Thật ra anh đã chuẩn bị một tháng, muốn em gả cho anh. Tên của em đẹp lắm, Khương Cẩm Niên, cẩm tú niên hoa (*), có phải là ý nghĩa này không?"
Anh trịnh trọng đeo nhẫn cho cô: "Cẩm tú niên hoa, cả đời làm bạn."
(*) Cẩm tú niên hoa (锦绣年华): ngày tháng tươi đẹp
Nhân viên phục vụ của nhà hàng cao cấp không biết từ lúc nào đã xếp thành hàng, đồng loạt vỗ tay.
Lòng bàn tay Khương Cẩm Niên đổ mồ hôi, ly rượu suýt trượt khỏi tay cô.
Ánh nến phản chiếu trong mắt cô lấp lánh, sắc vàng đong đầy trong ly rượu. Cô giống như cô bé Lọ Lem được hoàng tử chọn lựa, chuẩn bị đón chờ một cuộc sống hạnh phúc.
Dù cô từng nghèo khổ, từng ngây ngô, từng thấp kém,...
Nhưng ít nhất cô không chọn đường vòng mà đi thẳng.
Hạnh phúc có đủ mọi hình dáng, nhưng lại lan tỏa một cách vô hình. Khương Cẩm Niên thường xuyên cùng Kỷ Chu Hành bàn luận về cuộc sống sau kết hôn: đi tuần trăng mật ở đâu, trang trí nhà cửa thế nào, khăn trải bàn màu gì, sau ba mươi tuổi sẽ cùng nhau có con,... Tất cả mọi việc cô đều suy nghĩ qua.
Thế nhưng, Khương Cẩm Niên chưa từng qua đêm với anh.
Lúc đầu Kỷ Chu Hành cho rằng Khương Cẩm Niên cực kỳ bảo thủ.
Thế nhưng anh nghĩ lại, mỗi người đều có một lối sống riêng, "bảo thủ" không hẳn không phải chuyện tốt. Mà anh thích Khương Cẩm Niên bởi vì cô thông minh lanh lợi, tính tình mạnh mẽ, có thể sắp xếp mọi chuyện ngăn nắp, gọn gàng. Hôn nhân không chỉ là trách nhiệm của người đàn ông, anh cần một người vợ hiền dâu đảm.
Đối với quá khứ của Khương Cẩm Niên, anh không biết gì cả.
Nhưng chuyện cũ không thể che giấu.
Trong một lần công tác, Kỷ Chu Hành tình cờ quen được bạn đại học của Khương Cẩm Niên.
Khi đã ngà ngà say, nhắc đến cô, bạn học nam này còn cố ý trêu chọc: "Cô ấy hả, biệt danh là bà béo, mặt mũi mũm mĩm sưng phù, tính tình lại nóng nảy, cực kỳ giống một con gấu trắng, vừa xấu xí vừa phiền phức."
Cậu ta đắc ý kể lại: "Cô ấy còn theo đuổi đại thần khóa trên của bọn tôi, theo đuổi đến điên cuồng nhưng người ta đâu có đáp lại. Sau này hình như trở thành sinh viên trao đổi, còn đi du học? Nghe nói điều kiện gia đình Khương Cẩm Niên không tốt, rất nghèo, còn nợ nần, làm thế nào cô ấy được đi Mỹ, tôi cũng không rõ lắm."
Kỷ Chu Hành mặt không đổi sắc, cầm điện thoại, mở bức ảnh Khương Cẩm Niên trong bộ vest rồi đưa ra trước mặt cậu ta.
Cậu ta liền kinh ngạc nói: "Đẹp thật đấy, đây là ai vậy?"
"Chân vừa dài vừa thẳng, eo cũng thon, ngực... hình như là cup D phải không. Dáng người này..." Cậu ta chép miệng, ra vẻ suy đoán, "Nữ sinh trường nghệ thuật à?"
Kỷ Chu Hành cười phủ nhận, nói một câu nước đôi: "Ở đâu ra nữ sinh viên vậy?"
Anh nói: "Đây là vị hôn thê của tôi, tháng sau đăng ký kết hôn, tháng mười một năm nay mới tổ chức hôn lễ."
"Chúc mừng, chúc mừng." Người kia khách sáo, sau đó không kìm được khen anh, "Đúng là diễm phúc lớn."
Cậu ta nhìn trộm ảnh của Khương Cẩm Niên rồi liền uống một ngụm rượu trắng, bộ dáng giống như thật sự không quen biết. Kỷ Chu Hành nghi ngờ cậu ta nhận nhầm người. Nhưng trường của Khương Cẩm Niên là đại học hạng nhất cả nước, bản thân cô lại là sinh viên xuất sắc của ngành tài chính... Sau bao suy tư, Kỷ Chu Hành liền tìm thêm vài bạn học cùng ngành cùng khoa khác của cô hỏi thăm. Có người khéo léo trả lời, có người lại nói thẳng, nói đi nói lại cũng đều tương tự với lời của bạn học nam hôm đó.
Thậm chí Kỷ Chu Hành còn nhận được ảnh chụp Khương Cẩm Niên lúc năm nhất.
Giống như người kia nói, ở Khương Cẩm Niên phảng phất hình ảnh của một con gấu trắng.
Kỷ Chu Hành so sánh ảnh chụp, nghiên cứu, không chắc chắn liệu Khương Cẩm Niên có phải đã trải qua phẫu thuật thẩm mỹ hay không.
Đối với chuyện phẫu thuật thẩm mỹ, quan điểm của anh giống với phần lớn đàn ông: Anh không quan tâm người phụ nữ khác có chỉnh sửa hay không, ngắm nhìn họ là một thú vui.
Nhưng anh không thể chấp nhận chuyện vợ mình trải qua dao kéo.
Anh dường như tìm được lý do cho sự "bảo thủ" của Khương Cẩm Niên.
Ngoại trừ vấn đề phẫu thuật thẩm mỹ nửa thật nửa giả, còn có một chuyện nữa khiến anh phiền muộn, trong lòng ngập tràn vướng mắc. Đó chính là những câu chuyện mà các bạn học truyền miệng, cô từng điên cuồng theo đuổi một vị nam thần nào đó.
Cứ đến mùa đông, Khương Cẩm Niên tham gia buổi tụ tập nội bộ của khoa nhất định phải ngồi cạnh nam thần. Có một bạn học lắm chuyện nói rằng, chỉ cần cậu uống hết bình rượu trắng này, bọn tôi sẽ "dâng" cậu ta tặng cho cậu.
Khương Cẩm Niên liền uống không chút do dự.
Đêm ấy, cô vừa gào thét vừa nôn ngay tại chỗ. Có kẻ tò mò quay lại video, đăng lên mạng, giật tít: "Đến đây, những người chứng kiến đều được biểu dương! Nữ sinh trong sáng say rượu vì đàn ông mà phát điên!"
Tiêu đề giành được sự chú ý, lượng truy cập vượt quá mười nghìn.
Bình luận lại vô cùng khó nghe.
Chuyện này vốn dĩ nên khắc sâu trong ký ức Khương Cẩm Niên, nhưng cô vẫn nhiệt huyết như lúc đầu, yêu người ta đến chết đi sống lại.
Cô còn tham gia câu lạc bộ văn học, đăng báo trường vô số thơ tình, trong đó có tác phẩm "Mối tình đầu" được lưu truyền rộng rãi. Lý do không phải vì Khương Cẩm Niên văn phong xuất sắc, mà là do cô hành động mạnh mẽ, ý thơ dâng trào không hề giống một cô gái yếu đuối. Các bạn học truyền tay nhau đọc tác phẩm của cô, rồi tiện thể lấy cô làm đề tài buôn chuyện lúc rảnh rỗi.
Thật ra Kỷ Chu Hành có thể hiểu được hành vi của Khương Cẩm Niên.
Lúc đó cô mười tám mười chín tuổi, hormone ở thời kỳ nổi loạn nhất, coi tình yêu quan trọng hơn tất cả.
Bỗng nhiên duyên tới, gặp được một nam sinh có điều kiện tốt liền si mê ngưỡng mộ, bất chấp hậu quả để làm người ta vui lòng, lại tự mình đa tình, tự ngộ nhận, tự đắc ý.
Không nhịn nổi cảm giác ghen tuông, Kỷ Chu Hành quyết định nói chuyện này với Khương Cẩm Niên.
Anh mở Wechat, gõ mấy chữ: "Cuối tuần vừa rồi anh gặp vài bạn học cũ của em."
Tin nhắn vừa gửi đi, Khương Cẩm Niên đã trả lời: "Đều là chuyện đã qua."
Cô nhẹ nhàng giải thích cho bản thân, rồi lại gửi cho anh mẫu rèm cửa mới chọn. Đây là mẫu rèm thiết kế theo phong cách vintage, màu xanh nhạt, cản sáng tốt, có tua rua, cực kỳ phù hợp với cách bài trí nhà mới của họ.
Mở nhật ký bạn bè của Khương Cẩm Niên, Kỷ Chu Hành thấy cô hàng ngày kiên trì kiểm soát cân nặng, mà nguyên nhân chỉ có anh mới biết. Cô nói bởi vì phải mặc áo cưới nên nhất định phải thật gầy, sau đó sẽ tặng anh một đêm tân hôn đáng nhớ. Khi đó Kỷ Chu Hành còn cười cô: "Gầy như vậy thì chỉ toàn xương sườn thôi."
Anh từng chút một nhớ lại những kỷ niệm khi hai người bên nhau, từ từ buông điện thoại.
*
Vài ngày sau, Kỷ Chu Hành cùng bạn bè tham gia một bữa tiệc.
Có người hỏi anh: "Tổng giám đốc Kỷ, sao hôm nay không đi cùng bà xã?"
Người khác liền hỏi: "Bà xã của Tổng giám đốc Kỷ là ai vậy?"
Kỷ Chu Hành nâng ly rượu, không lên tiếng. Đồng nghiệp bên cạnh liền nhanh nhảu: "Là Khương tiểu thư, làm trong ngành đầu tư chứng khoán..."
Người đó còn chưa nói hết câu, Kỷ Chu Hành đã chuyển chủ đề, mọi người xung quanh lập tức không tiếp tục bàn luận về Khương Cẩm Niên nữa. Đồng nghiệp của anh lại nhận ra điểm bất thường.
Bữa tiệc đã trôi qua một nửa thời gian, người kia không nhịn được nói: "Anh bạn, nghe tôi nói này. Buffett(*) có một câu tôi cực kỳ tâm đắc: Vụ đầu tư quan trọng nhất là chọn đúng bạn đời, nếu như cậu chọn sai, có trời mới biết cậu sẽ tổn thất bao nhiêu. Thời đại này, mỹ nhân đâu đâu cũng có thể tìm được... Tôi khuyên cậu nên suy nghĩ lại một chút."
(*) Warren Buffett: một nhà đầu tư, doanh nhân và nhà từ thiện người Mỹ.
Kỷ Chu Hành biết rõ hàm ý trong lời nói đó.
Diêu Thiên, bạn gái cũ của Kỷ Chu Hành cũng có mặt trong buổi gặp gỡ tối nay. Cô ta không chỉ có tuổi trẻ mơn mởn, hoạt bát, thông minh, mà còn môn đăng hộ đối với Kỷ Chu Hành. Vài năm trước, họ quả thực rất mặn nồng.
Hơn nữa, Diêu Thiên và Kỷ Chu Hành bên nhau đều được bạn bè lẫn người nhà anh đồng ý. Chỉ với điểm này, Diêu Thiên đã hơn hẳn Khương Cẩm Niên.
Nhưng như vậy thì sao?
Kỷ Chu Hành thầm bật cười, khẽ lắc ly rượu. Ánh mắt anh xuyên qua đám người, chạm phải ánh mắt của Diêu Thiên đứng cách đó không xa.
Diêu Thiên nhìn anh chằm chằm, nhấp một ngụm rượu mạnh.
Sau đó, cô hạ ly xuống, trực tiếp đi về phía anh.
Chỉ một đoạn đường ngắn, nhưng Diêu Thiên đi rất chậm. Khóe mắt cô khẽ liếc qua bóng hình mình phản chiếu trên cửa kính, giày cao gót 8cm, dáng người tao nhã, cổ thiên nga trắng muốt... Có điều chiếc váy trên người là kiểu dáng cũ.
Chiếc váy này là món quà sinh nhật mà Kỷ Chu Hành tặng cô mấy năm trước.
Thế nên, dù cô có thiếu sót cũng trở thành hoàn mỹ.
Quả nhiên Kỷ Chu Hành tiến đến chào hỏi cô: "Em mới từ Quảng Châu về à?"
Diêu Thiên cười một tiếng, thở dài nhàn nhạt: "Đúng vậy, nhà em ở đây, chẳng lẽ lại không về."
Diêu Thiên có hai lúm đồng tiền, khi cười khiến người khác vô cùng yêu thích. Cô ta vẫn nhớ, trước kia cùng Kỷ Chu Hành yêu đương, anh thường im lặng, khi nói chuyện thì toàn những câu đùa nhạt nhẽo. Anh luôn chọc cười, khiến cô vui vẻ.
Khi ấy cả hai người đều còn trẻ tuổi, cô lại kiêu ngạo. Một lần sau khi cãi nhau, Diêu Thiên nóng giận, liền theo mẹ đi Quảng Châu. Đợi điện thoại của anh mấy ngày liền không được, cô kiên quyết kéo anh vào danh sách đen.
Gần đây nghe nói Kỷ Chu Hành sắp kết hôn, trong lòng cô khó chịu vô cùng.
Đối tượng kết hôn của anh cũng chẳng phải dạng ưu tú, có lẽ anh chỉ nhất thời, muốn trả thù cô năm đó vô tâm nói đi là đi. Nghĩ vậy, Diêu Thiên tiến đến gần, đưa tay giúp Kỷ Chu Hành sửa lại cổ áo.
Khi ngón tay Diêu Thiên chạm gần yết hầu của Kỷ Chu Hành, ánh mắt hai người chạm nhau. Cô ta nhớ trước đây, khi bọn họ hôn nhau, anh thường cắn môi cô, lúc trên giường lại vừa ôn nhu, vừa mạnh mẽ.
Hình như cô đã bỏ lỡ một người đàn ông tốt.
*
Đã muộn nhưng Khương Cẩm Niên vẫn không liên lạc được với Kỷ Chu Hành.
Cô có dự cảm không lành, giống như đang mua cổ phiếu lúc giá cao nhất thì đột nhiên chạm đáy.
Bình thường bữa tối của cô chỉ có rau củ luộc, cùng một ly sữa bò. Nhưng hôm nay, Khương Cẩm Niên nấu một bát mì ăn liền, lén lút ăn trên ban công.
Khương Cẩm Niên ăn xong bát mì, thì cũng mất liên lạc với Kỷ Chu Hành.
Anh vốn dĩ nói chín giờ sẽ gọi điện cho cô, nhưng đến bây giờ không thấy tin tức gì, khiến Khương Cẩm Niên có chút lo lắng. Hơn nữa, hôm nay tài xế của Kỷ Chu Hành xin nghỉ phép, mà anh mỗi khi xã giao đều phải uống rượu... Nếu như anh say rượu cầm lái, khó mà lường trước được hậu quả.
Khương Cẩm Niên suy nghĩ một lát rồi cầm chìa khóa xe xuống lầu.
Mười giờ đêm, cô lái xe tới khách sạn mà Kỷ Chu Hành dự tiệc, đợi nửa tiếng đồng hồ. Chuông điện thoại ting một tiếng, cô mở Wechat, nhìn thấy một đoạn video được gửi tới từ một người phụ nữ họ Diêu, trong video là khung cảnh phòng khách sạn, quần áo của người đàn ông và người phụ nữ rải rác đầy sàn, trên tủ cạnh giường còn có đồng hồ, cà vạt và điện thoại của Kỷ Chu Hành.
Mái tóc dài của Khương Cẩm Niên tung bay trong gió đêm.
Cô mở cửa xe, đứng bên đường, đốt một điếu thuốc. Đến khi màu khói trắng trước mắt nhạt dần, cô mới nhận ra bản thân chỉ mặc một chiếc váy liền mỏng, gió đêm lướt qua, lạnh đến phát run.
Vài tên lưu manh đi qua cười cợt bắt chuyện: "Mỹ nữ đang chờ ai vậy? Có lạnh không, để bọn anh giúp cưng cởi quần áo sưởi ấm?"
Khương Cẩm Niên thuận miệng chửi thề: "F*ck you."
Một tên đầu xoăn không chịu buông tha: "Ầy, cứng đó. Cô em cũng mạnh miệng ghê, vậy cưng định dùng cái gì để 'f*ck'?"
Hắn vừa nói, mông vừa đẩy về trước, bày ra tư thế chống đẩy.
Khương Cẩm Niên cảm thấy phiền phức, ngậm điếu thuốc tiến về phía trước.
Mà phía trước cô lại chính là khách sạn.
Nhân viên đứng cửa mở cửa giúp cô, Khương Cẩm Niên do dự vài giây, rồi tự giễu cợt bản thân rốt cuộc đang sợ hãi điều gì?
Cô đặt chân qua cửa lớn.
Ngay từ khoảnh khắc bước vào khách sạn, Khương Cẩm Niên không ngừng gọi điện cho Kỷ Chu Hành. Mười phút sau, cuối cùng anh cũng nghe máy.
Cổ họng anh khản đặc: "Hôm nay anh uống nhiều quá, tiệc xã giao toàn người quen... Anh vừa rời khỏi đó, sẽ sớm về nhà thôi. Em vừa gọi nhỡ nhiều thế, có chuyện gì sao bà xã?"
Mấy ngày nay Kỷ Chu Hành không liên lạc với Khương Cẩm Niên. Hôm nay gọi cô một tiếng "bà xã", danh xưng này có chút đặc biệt, bất kể là nam hay nữ, đối với người nghe sẽ mang lại cảm giác an ủi.
Khương Cẩm Niên hít một hơi sâu, cả người nổi đầy da gà. Cô hỏi: "Diêu Thiên là gì của anh?"
Kỷ Chu Hành đáp: "Người quen."
Khương Cẩm Niên tiếp tục hỏi: "Cô ta gửi cho em một đoạn video, bối cảnh là bên trong một phòng khách sạn. Quần áo hai người chồng lên nhau, hôm nay cô ta mặc áo ngực màu hồng à?"
Trầm mặc một lúc lâu, Kỷ Chu Hành hỏi một đằng trả lời một nẻo: "Chuyện em năm nhất uống say bị quay video anh cũng chưa từng hỏi. Em trước hết cứ ngủ một giấc, chặn Diêu Thiên, quên cái video đó đi. Tuần sau chúng ta tới cục dân chính làm thủ tục đăng ký kết hôn. Trợ lý Vương nói với anh, anh ấy đã theo yêu cầu của em đặt tiệc vào tháng mười một rồi."
Khương Cẩm Niên lại nói: "Trợ lý Vương nói với tôi, tối nay anh đi xã giao. Nhưng có vẻ đấy chỉ là cái cớ..."
Kỷ Chu Hành thấy phiền, ngắt lời cô: "Em đừng dùng thái độ hùng hổ đó nói chuyện với anh."
Hiện tại anh đang đứng đợi thang máy khách sạn, thân thể có chút mệt mỏi. Anh đợi Khương Cẩm Niên chất vấn, nhưng cô tuyệt nhiên không nói một lời. Kỷ Chu Hành ngược lại có chút gấp gáp hỏi cô: "Tóm lại em muốn thế nào?"
Khương Cẩm Niên tháo nhẫn, cười: "Tôi không chặn Diêu Thiên. Cô ta nói tối nay hai người 'chiến' ba hiệp, thật đấy à? Không ngờ anh vẫn còn sung sức thế."
Cô chất vấn mà cứ như chuyện này không liên quan đến mình, mau tránh đường.
Kỷ Chu Hành kiềm chế đã lâu, trong chốc lát cơn giận dữ bùng phát.
Thang máy "ting" một tiếng, cửa thang máy mở ra.
Kỷ Chu Hành không bước vào, tầm mắt hướng về bầu trời đêm bên ngoài cửa sổ: "Xung quanh em có bao nhiêu đồng nghiệp hơn hai mươi tuổi còn thủ thân như ngọc? Có mấy đàn ông ra ngoài ăn chơi mà không gái gú? Bản thân em cũng hiểu, tại sao phải hỏi anh?"
Ngừng lại vài giây, anh thở dài: "Chờ em bình tĩnh chúng ta nói tiếp. Còn nữa, những chuyện xảy ra trước khi tốt nghiệp đại học, em cũng nên thành thật với anh..."
Khương Cẩm Niên mơ hồ, hai tai ù đi.
Dạ dày quặn lên từng cơn, cảm giác đau đớn âm ỉ không ngừng lan rộng bao trùm cả cơ thể cô, đau đến tan nát cõi lòng. Cô gần như chết lặng, chỉ còn có thể gượng cười: "Chuyện cưới hỏi dừng lại đi, chúng ta cũng nên sớm đường ai nấy đi. Kỷ Chu Hành, chúc anh chơi gái vui vẻ."
*
Bây giờ đang là giữa tháng Tư, gió xuân lay động cành liễu rủ, dường như phảng phất hơi lạnh của mùa đông sắp đến, bông liễu trắng bay ngợp trời.
Khương Cẩm Niên dọc theo thảm đỏ của khách sạn đi ra ngoài, trên váy lác đác vài bông liễu khiến cô không thể đưa tay phủi đi. Phủi mấy lần, nước mắt thoáng cái đã tuôn như mưa.
Trong phút chốc, cô ngỡ như bản thân quay về thời sinh viên, bị người ngoài đồng loạt chỉ trích: "Khương Cẩm Niên, cậu béo như heo sao xứng đáng so sánh với mấy hot girl."
Khi đó Khương Cẩm Niên nghĩ thầm, dựa vào cái gì mà không thể? Ai mà chẳng mong có cuộc sống tốt đẹp hơn, trở thành người tốt hơn...
Điều đáng buồn là cô không kiên định bảo vệ quyền lợi của một "heo mẹ", cố gắng trở thành mỹ nhân đúng nghĩa.
Cô không biết làm thế nào để ngăn chặn tinh thần sa sút và cảm giác dày vò trong tâm trí. Đầu nặng trịch, cả cơ thể lại nhẹ bẫng. Mọi mong chờ và hy vọng vào cuộc sống mới, vào thế giới chỉ có hai người sau khi kết hôn bỗng chốc hóa thành hư vô.
Cách đó vài mét, bữa tiệc xã giao kia đã kết thúc.
Một loạt các ông lớn đồng thời di chuyển ra bãi đỗ xe, cùng lúc vây quanh một người đàn ông. Người ấy khí chất xuất sắc, bóng lưng cao thẳng tắp, đứng giữa đoàn người vô cùng nổi bật.
Khương Cẩm Niên lại chẳng hề để ý đến anh.
Anh dừng bước, liếc nhìn Khương Cẩm Niên một chút, dưới ánh đèn đường ảm đạm, gò má anh mờ mịt không rõ.
Đợi cô đến gần, người ấy bỗng nhiên cười, gọi cô: "Bạn học Khương."
Khương Cẩm Niên đứng yên tại chỗ.
Đối với ánh nhìn chằm chằm từ cô, người ấy vui vẻ chịu đựng. Anh vừa tiến về phía cô, vừa cất chìa khóa xe Ferrari trở lại túi, con ngươi màu nâu sẫm phản chiếu ánh sáng, sâu thẳm tựa sông sâu biển lặng, càng khiến anh trở nên xuất chúng.
Hết chương 1
Tác giả có lời muốn nói:
Gợi ý chương sau:
Nước mắt tuôn rơi từ biệt người yêu cũ, đêm khuya say rượu trò chuyện cùng người đã từng là người trong mộng.
Biên tập viên cũng muốn góp lời:
Hơn 4400 chữ, gần 12 trang Word. Sức viết của tác giả thực sự rất tốt.