Cẩm Niên
Chương 22: Tiết Lộ Chuyện Cũ
Cẩm Niên thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cái đuôi mèo màu quýt lướt trên sàn nhà, vung vẩy lắc lư sang trái rồi lại sang phải khi nó bước đi.
Nền gạch lát lạnh và cứng càng làm nổi bật sự mềm mại của chú mèo. Khương Cẩm Niên không kìm được đưa tay ra chạm vào, đặc biệt là đôi tai đang dựng đứng của nó. Mỗi lần vuốt ve là trái tim cô lại rung động.
Ui, cô thích nhất là vuốt lông mèo.
Cô cảm động nói: "Mèo đúng là món quà của tạo hóa."
Phó Thừa Lâm ngồi bệt xuống đất. Anh phủi mấy sợi lông mèo dính trên quần áo, tháo hai khuy măng sét, hai tay đặt trên đầu gối. Khương Cẩm Niên lén nhìn anh, thấy anh nhàn nhã, thư thái hệt như hồi còn là sinh viên. Cô biết, những lúc rảnh rỗi anh vẫn luôn thích tới công viên ngắm cảnh, ở dưới tán cây, ngồi cạnh hòn non bộ hóng mát. Lúc những tia nắng lấp lánh bị tán lá che khuất, những vệt sáng lốm đốm rơi xuống người anh, đậm nhạt không đều, yên lặng đung đưa.
Đoạn ký ức này thật đẹp.
Cô khẽ thở dài, ôm con mèo vào lòng: "Dù sao đi nữa đây cũng là mèo của cậu. Đợi sau này dành dụm tiền, tôi sẽ mua một ngôi nhà và một bé mèo của riêng mình."
Nước cờ này của Khương Cẩm Niên khiến Phó Thừa Lâm không ngờ tới. Anh thuận miệng nói: "Phân chia rạch ròi như vậy làm gì chứ? Tôi chỉ giúp em nuôi nó... Trước tiên cho nó một cái tên đi."
Khương Cẩm Niên không từ chối nữa, đắn đo một lúc rồi trả lời: "Vậy thì gọi là Tỉ Giá Hối Đoái nhé."
Cô tham khảo ý kiến của Phó Thừa Lâm một chút: "Nghe thuận tai không?"
Thế nhưng Phó Thừa Lâm lại hỏi một đằng, trả lời một nẻo: "Kết quả của cuộc trưng cầu dân ý về tư cách thành viên EU của Anh đã được công bố rồi. 51.3% người dân ủng hộ việc rời EU, thị trường tỉ giá hối đoái lao dốc. Em còn nhớ những gì chúng ta đã cược với nhau bên bể bơi không?"
Khương Cẩm Niên lập tức quay đầu đi.
Phó Thừa Lâm quay mặt cô lại. Đầu ngón tay anh nhẹ nhàng đặt lên cằm cô. Gần hơn một chút sẽ thành thô lỗ, xa hơn một chút lại quá xa cách. Anh thực sự rất muốn lại gần cô, rồi âu yếm như cách cô đang vuốt ve chú mèo nhỏ. Sự thôi thúc ấy không biết bắt nguồn từ đâu, nếu con người hiểu rõ cơ chế hoạt động của từng giác quan trong cơ thể thì có lẽ ngành sinh học đã có một bước phát triển nhảy vọt rồi.
Có lẽ Khương Cẩm Niên đã đoán được anh không phải là kiểu tọa hoài bất loạn [1] như Liễu Hạ Huệ. Hai người mặt đối mặt nhìn nhau một lúc lâu, cuối cùng vẫn là cô chịu thua, ôm mèo vào lòng, chậm rãi cúi đầu che đi gò má ửng hồng.
Cô bảo: "Không sai, tôi thừa nhận tôi thua. Theo như báo chí đưa tin, một trận mưa lớn ở Anh đã khiến một số điểm bỏ phiếu đứng ở London phải hủy bỏ, một phần nào những người ủng hộ ở lại EU ngại phải đi ra ngoài... Nếu như tổ chức bỏ phiếu một lần nữa, tôi cam đoan với cậu kết quả chắc chắn sẽ không như bây giờ."
[1] Tọa hoài bất loạn: ngồi mà trong lòng vẫn không loạn. Đây là một câu tục ngữ về Liễu Hạ Huệ, một người nổi tiếng có khả năng chống lại cám dỗ về sắc dục.
Phó Thừa Lâm bắt lấy đuôi chú mèo, thì thầm: "Em đã nói, nếu thua sẽ theo họ tôi mà."
Giọng anh trầm hơn: "Bạn học Phó Cẩm Niên."
Khương Cẩm Niên không giữ lời hứa, phản ứng rất mạnh mẽ: "Đừng gọi tôi như thế."
Phó Thừa Lâm lại gọi cô: "Niên Niên?"
Hai chữ vừa thốt ra như những hạt ngọc trai liên tiếp lăn vào lòng, tạo thành những thanh âm văng vẳng lặp đi lặp lại trong đầu cô. Sao anh có thể như vậy? Sao có thể tùy tiện gọi nhũ danh của người khác như thế, thật đáng xấu hổ! Đáng ra Khương Cẩm Niên nên tức giận, nhưng đôi mắt cô như biển nước sóng sánh nhìn thẳng vào đôi mắt lay động của anh.
Anh kéo ngăn tủ bên cạnh ra. Bên trong là một chiếc tủ lạnh mini. Trong ngăn kéo có mấy loại đồ uống, anh lấy cho mình một lon bia rồi hỏi Khương Cẩm Niên có muốn uống gì không. Cô lắc đầu, ngồi bên cạnh nhìn anh uống bia.
Anh nâng vòng tròn trên nắp lon lên, đặt vào giữa các ngón tay, các đốt tay hơi cong cong. Anh còn chưa lên tiếng, dường như muốn nói rồi lại thôi.
Nhưng Khương Cẩm Niên lại cảm thấy rất mới mẻ... Có bao giờ Phó Thừa Lâm có nỗi niềm khó nói đâu? Nếu như cô đang ngồi ở vị trí của anh, nhất định sẽ tùy cơ ứng biến, ba hoa chích chòe... Cô còn đang ảo tưởng chưa được bao lâu, Phó Thừa Lâm đã hỏi: "Em vẫn còn để ý chuyện tối hôm qua sao?"
Khương Cẩm Niên khẽ nhấp môi, ý cười thấp thoáng, như có như không.
Phó Thừa Lâm uống một ngụm bia rồi nói tiếp: "Vậy còn chuyện hồi đại học thì sao? Hồi ấy em chịu không ít ấm ức. Những chuyện này nếu không nói ra sẽ giống như một cái gai mãi găm vào trong lòng."
Anh có ghế không ngồi, cứ nhất quyết ngồi dưới sàn. Anh chống một chân, lon bia đặt hồi lâu trên đầu gối, tay phải đặt một bên, vừa thoải mái vừa căng thẳng chờ Khương Cẩm Niên trả lời.
Khương Cẩm Niên đáp: "Nói những chuyện đó để làm gì? Chẳng có ý nghĩa gì cả, cậu còn từ chối tôi một lần..."
Cô còn chưa nói hết câu, Phó Thừa Lâm đã cười: "Khi đó, dù có là tiên nữ hạ phàm đứng trước mặt tôi cũng không có hứng thú."
Hai tay Khương Cẩm Niên ôm lấy con mèo hỏi tiếp: "Vậy sau này thì sao? Nếu có tiên nữ đến, cậu có thích không?"
Phó Thừa Lâm khẽ bóp lon nước. Chiếc lon bằng hợp kim nhôm lõm vào trong, tạo thành hai ba đường vân ngoằn ngoèo, nhìn rất thảm hại. Cánh tay anh bị âu phục che mất, có lẽ đang dùng lực, nổi đầy gân xanh. Chung quy lại, anh vẫn khoác lên mình vẻ của một tên lưu manh có học thức.
Chắc chắn anh cũng là kiểu đàn ông coi trọng ngoại hình, chắc chắn anh cũng không phải ngoại lệ.
Vậy mà anh lại nói: "Tôi vừa tặng cho tiên nữ một bé mèo đấy."
Khương Cẩm Niên nhất thời xấu hổ: "Ai biết được cậu từng tặng mèo cho bao nhiêu cô gái chứ?"
Trong lời nói của cô mang theo sự hờn ghen mà ngay cả bản thân cô cũng không phát hiện ra. Đương nhiên, nếu sớm phát giác được, cô đã không dùng câu nói này làm câu trả lời.
Phó Thừa Lâm đặt lon bia xuống, chậm rãi đứng lên, đi đến trước mặt Khương Cẩm Niên. Cô đang ngồi trên chiếc ghế gia công màu trắng, mèo quýt nằm sấp trên đùi cô. Có lẽ cảm nhận được bầu không khí đang dần trở nên căng thẳng, chú mèo nhảy theo một đường vòng cung xuống sàn nhà, nhanh như chớp chui xuống gầm ghế sô pha.
Khương Cẩm Niên cho rằng Phó Thừa Lâm sẽ lại hôn cô mà không báo trước, điều này tuyệt đối không thể xảy ra được. Cô giống như một con chim đang phản ứng dữ dội, một con chim nhỏ đứng trước loài mãnh cầm, dữ dằn nhìn anh chằm chằm. Tiếc là ánh mắt hung dữ của cô chẳng có tác dụng gì với anh vào giây phút này cả.
Anh đứng cách cô một bước chân, nghiêm túc đề nghị: "Nếu như em thực sự để ý tới chuyện cũ thì đừng nghĩ tới nữa, tôi cũng sẽ không nhắc lại. Chúng ta có thể bắt đầu lại từ đầu... Tôi sẽ cố gắng để em rung động một lần nữa."
Bầu trời đã chuyển màu đen kịt, ánh đèn lấp lánh trong ánh mắt anh, trong suốt và ấm áp.
Khương Cẩm Niên há hốc miệng, muốn nói nhưng lại không thể thốt ra lời. Trên mặt cô lại xuất hiện một vệt đỏ bừng, đây thực sự là một biểu cảm bất bình. Cô ngồi trên ghế, hai tay đặt chặt thành ghế, chống cằm lên tay, có ý thức che đi nửa gương mặt.
Sau đó, cô cười vô tâm: "Trước đây tôi thầm mến cậu, nhưng đó chỉ là một sự ngưỡng mộ rất thuần khiết. Tôi chưa từng nghĩ đến những chuyện phù phiếm, chỉ đơn giản là muốn ngắm nhìn cậu ở một khoảng cách vừa đủ. Cậu hiểu không? Giống như các cô gái 18, 19 tuổi theo đuổi thần tượng thôi."
Câu trả lời của Khương Cẩm Niên vượt ngoài dự tính của Phó Thừa Lâm. Anh đang muốn tiếp tục câu chuyện cùng cô thì tiếng chuông điện thoại đã cắt đứt khoảng thời gian ở bên nhau của họ. Anh nhìn thấy màn hình điện thoại hiện ba chữ "Khương Hoành Nghĩa", Khương Cẩm Niên lập tức bấm nghe, lên tiếng: "Alo, gọi chị có chuyện gì vậy?"
Em trai cô ấp úng nói trong điện thoại: "Chị ơi em bị lạc đường rồi."
*
Khương Hoành Nghĩa nhỏ hơn Khương Cẩm Niên 8 tuổi, vừa mới thi đại học xong, đang trong thời gian chờ kết quả.
Năm đó, vì sự ra đời của Khương Hoành Nghĩa mà bố mẹ cô ầm ĩ, mâu thuẫn qua lại. Lúc đầu Khương Cẩm Niên rất ghét người em trai này, cậu như từ trên trời rơi xuống, đột nhiên làm xáo trộn sinh hoạt gia đình của họ. Đứa trẻ khóc nỉ non cả đêm, bố mẹ cô nhao nhao cho ăn rồi thay bỉm, chi tiêu trong nhà như nước chảy. Vốn dĩ điều kiện kinh tế gia đình đã không khá giả, bấy giờ lại càng tồi tệ hơn.
Mãi đến khi Khương Hoành Nghĩa dần hiểu chuyện, tình cảm chị em mới tốt đẹp hơn.
Sau khi cậu lên lớp 12, việc học ngày càng bận rộn nhưng tuần nào cậu cũng dành thời gian gọi điện cho Khương Cẩm Niên. Bố mẹ không cho cậu tiếp xúc với điện thoại thông minh, thế nên hiện tại cậu vẫn đang dùng một chiếc Motorola đã bị thời thế "khai tử". Ngoại trừ nhắn tin và gọi điện thoại thì gần như không còn chức năng nào khác.
Thế nên lúc bị lạc đường, cậu mới không thể tìm cách xem định vị chỉ đường.
Tối hôm ấy, Khương Cẩm Niên tìm thấy cậu ở đường Bắc Tân Hà, bên cạnh một ngôi chùa.
Khương Cẩm Niên bắt taxi tới đây, không ngăn được Phó Thừa Lâm đi cùng. Anh bảo tài xế tìm một chỗ dừng xe, sau đó xuống xe vòng qua lề đường, nhìn Khương Hoành Nghĩa rồi lại nhìn về phía chùa Thiên Ninh. Trong đêm tối, tháp chùa hình bát giác nhọn hoắt như một mũi tên chọc trời, nhưng hoa văn ở cổng trước lại nhuốm màu thời gian, cũ kỹ và tồi tàn.
Đầu tiên Khương Hoành Nghĩa không để ý đến anh, hướng về phía xa gọi một tiếng: "Chị ơi!"
Cậu đeo cặp sách, dáng người cao ráo nhưng vẫn thấp hơn Phó Thừa Lâm một chút. Cậu không quá tình nguyện ngẩng đầu lên nhìn anh chào hỏi: "Em chào anh ạ."
Phó Thừa Lâm cảm thấy vô cùng hứng thú: "Em biết anh sao?"
Khương Hoành Nghĩa có vẻ ngoài trắng trẻo, đẹp trai, sống mũi thẳng tắp, khuôn mặt nhỏ dài. Mặc dù ngoại hình không tinh tế như chị gái nhưng tổng thể lại mang một nét đẹp rất khó nói. Nhưng biểu cảm chun mũi và vểnh môi của cậu khiến nét mặt có chút quái dị.
Cậu ăn ngay nói thật: "Hồi còn là sinh viên, chị em về nhà nghỉ hè. Trên bàn học dán tận năm, sáu bức hình của anh, xung quanh còn dán hình trái tim." Cậu ngại ngùng cúi đầu, ra chiều suy tư: "Trái tim hay trái đào nhỉ? Dù sao cũng là một màu hồng phấn xiêu vẹo."
Bên môi Phó Thừa Lâm hiện ra một ý cười đậm: "Em biết tên anh không?"
Khương Hoành Nghĩa còn chưa trả lời, Khương Cẩm Niên đã túm lấy cậu, quắc mắt nhìn cậu trừng trừng như một con quỷ: "Sao em lại ở đây, không phải bây giờ em nên ở nhà đợi kết quả sao?"
Vì sao?
Nói ra rất dông dài.
Khương Hoành Nghĩa giải thích, ngày mai các cậu sẽ biết điểm thi đại học, tối nay lớp học tổ chức một bữa tiệc tri ân thầy cô. Lường trước được kết quả ngày mai không tốt, có vài bạn học còn không có mặt mũi nào gặp giáo viên... Thầy chủ nhiệm biết nghề nghiệp của Khương Cẩm Niên nên nhờ cậu hỏi chị gái xem bây giờ giá trị cổ phiếu có đáng để tham gia thị trường hay không, cổ phiếu nào thì phù hợp với nhà đầu tư nhỏ lẻ, tỉ giá có lớn không, lợi nhuận hàng năm có thể cao tới mức nào?
Giáo viên chủ nhiệm còn bảo, tất cả tiền mặt của ông ấy đều đã gửi ngân hàng, lãi suất quá thấp. Nếu muốn mua nhà ở Bắc Kinh thì số tiền này không đủ. Tính đi tính lại, thay vì gửi ngân hàng chi bằng đầu tư nhỏ lẻ.
Khương Hoành Nghĩa mơ hồ, hỗn độn không đáp ứng. Giáo viên chủ nhiệm có chút tức giận, nói thẳng rằng đã bồi dưỡng cậu hai năm, bây giờ sắp rời trường đã không biết thầy cô là ai. Thành tích tốt là một chuyện, học làm người còn quan trọng hơn. Sau này ra xã hội, không ai có thể đơn thương độc mã mà xông pha khắp nơi.
Khương Cẩm Niên nghe xong thì hỏi: "Chỉ vì chuyện này thôi sao?"
Khương Hoành Nghĩa sụt sịt một cái.
Chị gái đứng bên phải nhón chân xoa đầu cậu, ôn hòa bảo: "Lần sau còn gặp phải tình huống này thì cứ trực tiếp ném tiền của công ty chị vào mặt ông ta..."
Phó Thừa Lâm đứng bên trái cậu tiếp lời: "Trong ngành chứng khoán, nếu cứ thường xuyên tiết lộ tin tức nội bộ thì gần như là phạm pháp. Lòng dạ giáo viên chủ nhiệm của các em đen tối thật đấy."