Chương 23: Ánh trăng

Cẩm Niên

Chương 23: Ánh trăng

Cẩm Niên thuộc thể loại Linh Dị, chương 23 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khương Hoành Nghĩa nghe xong lời nhận xét của Phó Thừa Lâm, liền nói đỡ cho giáo viên chủ nhiệm đôi lời khách sáo: "Thầy ấy có hai đứa nhỏ, vợ lại không đi làm, mọi gánh nặng cuộc sống đều do một mình thầy lo liệu."
Khương Cẩm Niên cười khẩy: "Dù có như vậy thì cũng chẳng đến lượt em phải bận tâm."
Cô kéo Khương Hoành Nghĩa lại gần, nghiêm mặt dạy dỗ cậu: "Đàn ông con trai phải mạnh mẽ lên. Em lúc nào cũng lo lắng cho người khác thì liệu người ta có vì em mà lo lắng không? Chị nói cho em nghe, ra ngoài xã hội có những kiểu bạn bè chỉ muốn bóc lột em từng chút một, lúc nào tìm đến em cũng ân cần hỏi han, nếu không phải để vay tiền thì cũng là để dò la tin tức. Ngược lại, em mà có chuyện cần tìm họ, thì còn lâu người ta mới đoái hoài đến em..."
Đêm đầu hạ, gió mát thổi rất thoải mái.
Mặt trăng lững lờ nơi chân trời xa tít tắp, rải ánh sáng dịu dàng xuống trần gian.
Nhân lúc ngắm trăng, Khương Cẩm Niên lặng lẽ liếc nhìn ra sau lưng. Đúng như cô mong muốn, Phó Thừa Lâm vẫn chưa rời đi, anh đón lấy ánh mắt cô rồi hỏi: "Hai chị em muốn đi đâu thế?"
Khương Hoành Nghĩa thay chị gái trả lời: "Về nhà ạ."
Phó Thừa Lâm gọi điện thoại cho tài xế. Cuộc trò chuyện vừa kết thúc, anh nói: "Đứng đây đợi một lát, anh đưa hai người về nhà. Tàu điện ngầm cách đây 500m, giờ mà đi qua đó thì phiền phức lắm."
Khương Cẩm Niên không ngại phiền phức.
Nhưng em trai cô đã thoát khỏi sự khống chế của cô.
Khương Hoành Nghĩa chạy một mạch về phía Phó Thừa Lâm, ba lô sau lưng nảy lên theo từng bước chạy, tóc mái che khuất nửa đôi mắt, khuôn mặt lộ vẻ nghiêm túc kiên định. Mặc dù cậu có việc muốn nói với Phó Thừa Lâm, đã mở miệng định cất lời nhưng còn đang ngập ngừng suy nghĩ nên nói thế nào.
Phó Thừa Lâm thấy cậu tự động chui vào bẫy, tinh quái đưa tay về phía cậu, dễ dàng tóm lấy ba lô của Khương Hoành Nghĩa. Khương Hoành Nghĩa còn chưa kịp phản ứng, Phó Thừa Lâm đã cầm chặt ba lô của cậu không buông, cũng không hề có ý định trả lại... như thể một người sắp phá sản đang chăm chú bảo vệ món cổ phiếu cuối cùng đang tăng trưởng.
Bọn họ chỉ có thể cùng nhau đứng ở ven đường đợi xe.
Phó Thừa Lâm hiểu rõ "muốn tán cô chị thì phải làm thân với cậu em". Chỉ cần em trai đi cùng anh thì cô chị cũng không thể nào chạy thoát.
Suy nghĩ của anh rất rõ ràng và mạch lạc, nhưng không hiểu sao nghe có vẻ hơi... cầm thú.
Lúc này, Khương Hoành Nghĩa bỗng nhiên mở lời nói chuyện với anh: "Lần trước họp phụ huynh, bố mẹ có việc bận nên chị em đi. Có một người anh thân thiết với em nhìn thấy chị thì rung động trong lòng, còn gọi em là em vợ..."
Phó Thừa Lâm lại trả lời lạc đề: "Loại bạn có ý đồ xấu này chỉ cần cho cậu ta một đấm là sẽ biết điều ngay."
Anh nâng cánh tay Khương Hoành Nghĩa lên, véo nhẹ cánh tay gầy gò của cậu bé một cái. Cánh tay gầy guộc, rõ ràng là thiếu tập luyện thể dục thể thao. Anh liền đổi sang một lý do khác để thoái thác: "Hồi anh bằng tuổi mấy đứa cũng thích suy nghĩ lung tung lắm."
Khương Hoành Nghĩa lắc lắc cánh tay, hỏi vòng vo: "Anh bảo em dạy dỗ người ta làm gì, trong lòng anh không vui sao? Anh và chị em có quan hệ gì với nhau phải không?"
Dưới tán cây che bóng, Phó Thừa Lâm cười mờ ám nói mấy chữ: "Thật ra anh cũng muốn..."
Muốn điều gì?
Anh không nói tiếp.
Trẻ con đang đứng trước mặt nên anh có chút né tránh.
Bên cạnh là một thân cây ngọc lan trắng thẳng tắp, những đóa hoa nở rộ tỏa hương thơm ngào ngạt. Nhưng từ nhỏ Khương Hoành Nghĩa đã bị dị ứng phấn hoa. Cậu bị sặc đến mức hắt hơi dữ dội, mơ hồ nói: "Em nhất định phải nhấn mạnh điều này cho anh biết, nếu anh không nhanh tay, chị em sẽ nắm tay người khác mà chạy mất đấy. Mẹ em lo rằng chị chỉ tập trung vào sự nghiệp, không lập gia đình, cảnh về già cô độc nên dạo gần đây luôn tìm đối tượng cho chị. Mọi mối quan hệ từ thân thích cho đến những người xa lạ nhất đều được mẹ huy động. Bạn học của em kém chị tận 8 tuổi mà vẫn có thể động lòng, thì nói gì đến những người đàn ông tầm tuổi chị, anh nói xem đúng không?"
Phó Thừa Lâm bỏ qua chủ đề "đàn ông lớn tuổi" đầy nhạy cảm. Quả thực là anh không thể cùng một cậu bé còn chưa bước chân ra khỏi cổng trường cấp ba tranh luận về vấn đề tuổi tác.
Anh thận trọng hỏi: "Trong nhà đã xác định được đối tượng rồi à?"
Vốn dĩ Khương Hoành Nghĩa muốn nói một câu "Suýt chút nữa đã là Kỷ Chu Hành", thế nhưng ba chữ "Kỷ Chu Hành" này là điều cấm kỵ trong gia đình cậu. Từ khi Kỷ Chu Hành và Khương Cẩm Niên chia tay, chuyện hôn sự không thành, bố mẹ luôn không thể ngẩng mặt lên trước họ hàng thân thích. Hai ngày nay, bố mẹ còn bàn bạc rằng con rể chạy mất rồi, Tết năm nay nhất quyết không về quê nữa.
Khương Hoành Nghĩa hắng giọng, thành thật đáp: "Vẫn chưa ạ. Có điều bố mẹ em cứ thúc mãi, chắc hẳn chị sẽ cảm thấy rất phiền lắm, trước giờ tính tình chị ấy cũng không được tốt lắm đâu..." Nói được một nửa, cậu tự ý thức được rằng không thể nói xấu bất cứ điều gì về Khương Cẩm Niên trước mặt Phó Thừa Lâm được, vội vàng đính chính: "Thế nhưng em cảm thấy chị cứ như vậy là tốt nhất, thẳng thắn, thông minh, đáng yêu..."
Trong lúc Khương Hoành Nghĩa đang vắt óc ca ngợi chị gái lên tận mây xanh, vì chuyện đại sự trăm năm của chị mà cống hiến chút sức lực, thì chiếc xe cùng tài xế của Phó Thừa Lâm đã tới.
Anh mở cửa xe đẩy Khương Hoành Nghĩa vào trước, trong lòng anh lập tức cảm thấy an tâm. Sau đó anh mới vẫy tay gọi Khương Cẩm Niên, nhìn cô bước tới một cách miễn cưỡng, giống như một nàng tiên cá bị anh dùng mồi mắc câu.
Anh đã tính cả rồi nên mới đẩy Khương Hoành Nghĩa vào ghế phụ.
Khương Hoành Nghĩa lúng túng chào hỏi tài xế: "Cháu chào chú."
Tài xế mỉm cười gật đầu: "Xin chào xin chào." Sau đó lại hỏi: "Cháu biết cô Khương à?"
Khương Hoành Nghĩa có trở ngại tâm lý khi giao tiếp với người lạ.
Trong mắt cậu, Phó Thừa Lâm không được coi là người lạ. Bởi ảnh của Phó Thừa Lâm đã từng được treo trên bàn học của Khương Cẩm Niên. Ngày nào cũng vậy, Khương Hoành Nghĩa cứ ngày ngày đối mặt, từ lâu đã quen mặt anh.
Còn vị tài xế này thực sự là người lạ.
Khương Hoành Nghĩa quay đầu nhìn về phía chị gái, ánh mắt tha thiết bày tỏ bản thân muốn ngồi cùng chị.
Khương Cẩm Niên và cậu như có thần giao cách cảm, ngượng ngùng lên tiếng: "Ngại quá, có thể để em trai tôi..."
Phó Thừa Lâm ngắt lời: "Nhà hai người ở đâu nhỉ? À, chờ một chút, chúng ta còn chưa ăn cơm tối." Anh ngồi vào ghế, nghiêng người lại gần Khương Cẩm Niên: "Em muốn ăn gì? Không phải hỏi em trai em đâu, cậu ấy ăn rồi."
Khương Hoành Nghĩa ngồi phía trước thở dài, mơ hồ cảm thấy Phó Thừa Lâm đang qua cầu rút ván... Người ta vẫn bảo anh rể và em vợ trời sinh đã không hợp, cậu có thể vì chị gái mà hi sinh. Cậu như ngồi trên đống lửa khi ở cạnh một người xa lạ, hai chân khép chặt, run rẩy không ngừng, nghe thấy chị gái ngồi ở ghế sau hỏi: "Cậu có đói không? Trong nhà tôi chắc là có sủi cảo đấy, ăn ngon hơn sủi cảo trong căng tin trường nhiều."
Năm đó Phó Thừa Lâm lên đại học, không hiểu vì sao lại rất thích ăn sủi cảo ở căng tin.
Thỉnh thoảng Khương Cẩm Niên lại đưa cơm cho anh. Lúc anh bận tối mắt tối mũi trong thư viện, cô lại cầm hộp đồ ăn dùng một lần từ căng tin chạy tới cầu thang chờ anh, anh vừa xuất hiện cô đã đưa cái túi đồ ăn cho anh, ngoảnh đầu bước đi, không mảy may đòi hỏi một lời cảm ơn nào.
Thật ra Khương Cẩm Niên không mấy vui vẻ gì với đoạn thời gian này.
Cô ho nhẹ một tiếng, hơi nghiêng chân trái, duỗi thẳng mũi chân.
Hôm nay cô đi một đôi giày cao gót thắt nơ đen, dây ruy băng bị tuột ra một bên. Phó Thừa Lâm âm thầm xoay người giúp cô thắt lại nơ giày. Dù anh không nói một lời nhưng vẫn không thể tránh khỏi việc chạm vào mắt cá chân của cô.
Cô cắn môi không chịu thừa nhận, cô không muốn nhìn xem rốt cuộc anh đang làm cái gì.
Nhịp tim đập nhanh như trống bỏi, cô bất lực cam chịu, dứt khoát nghiêng đầu ngắm nhìn bóng mình phản chiếu trên cửa sổ xe. Sau đó, tầm mắt phóng xa dần về phía màn đêm, màn đêm tối đen như mực khiến cô dần buông lỏng cảnh giác.
Cô tính toán chỉ số của quỹ ngày mai, rồi lại thấp thỏm lo lắng về thành tích thi tốt nghiệp trung học phổ thông của em trai. Đương nhiên cậu làm bài tốt, nhưng nhỡ đâu điểm số không được như mong muốn thì chuyện điền nguyện vọng, tìm trường học, tìm thầy hướng dẫn,... một loạt vấn đề đang chờ chính bản thân cậu giải quyết.
Cô bật ra một câu: "Khương Hoành Nghĩa, em đã suy nghĩ kĩ xem muốn học chuyên ngành gì chưa?"
Ngữ khí của Khương Hoành Nghĩa có vẻ không vui: "Tài chính ạ."
Phó Thừa Lâm thản nhiên lấy lòng cậu: "Có rất nhiều người lựa chọn học tài chính. Tại sao? Vì triển vọng công việc rất rộng mở. Nếu em chọn con đường này, chúng ta có thể cùng nhau làm một điều gì đó thiết thực..."
Anh còn chưa nói xong, Khương Hoành Nghĩa đã nói tiếp: "Đúng là nguyện vọng 1 của em là ngành tài chính, nhưng em sợ trong đầu sẽ nảy ra những ý tưởng khác."
Phó Thừa Lâm nhìn chị gái cậu chằm chằm, sau đó đáp: "Em có thể cân nhắc quản trị mạng, kỹ thuật máy tính, thương mại, kiến trúc, y học, hóa học,... Những lĩnh vực này anh đều có bạn bè thân quen cả."
Xe đã sắp tới điểm đến, tốc độ chậm lại, những tòa nhà cao tầng dần biến mất trong tầm mắt chỉ còn lại khung cảnh nhà gạch trắng ngói đỏ - đây là nơi ở của bố mẹ Khương Cẩm Niên. Gia đình họ đã từng ở trong ngõ của một khu phố cũ đơn sơ hơn rất nhiều, không có giấy tờ chứng minh quyền sở hữu, vẻn vẹn chỉ có giấy thuê nhà.
Sau này Khương Cẩm Niên đi làm kiếm tiền, làm việc cật lực vì gia đình, điều kiện của bố mẹ tốt lên đáng kể, đã chuyển sang một chỗ ở mới, có lẽ là ở mức trung bình khá. Nhưng cô không thể không thừa nhận, gia cảnh của cô so với Phó Thừa Lâm vẫn còn kém xa một trời một vực.
Phó Thừa Lâm theo hai chị em họ đi vào trong nhà.
Em trai thề son sắt rằng bố mẹ không có nhà mà đã qua nhà người ta đánh bài rồi, chưa tới 11h thì sẽ chưa về nhà. Vậy mà cửa chính vừa mở, hai bố mẹ lại đang kề vai ngồi trên ghế sofa say sưa xem TV.
Mẹ nhìn thấy Khương Cẩm Niên thì hớn hở: "Niên Niên về đấy à, hôm nay không bận sao con? Sao không nói với mẹ một tiếng."
Khương Cẩm Niên đẩy em trai ra phía trước, có điều Phó Thừa Lâm sừng sững đứng đó, cô muốn giấu cũng không thể giấu được. Anh đường hoàng đứng trong phòng khách nhà họ, một tay cầm ba lô màu đen của Khương Hoành Nghĩa, khiến người ta cảm thấy anh rất thân thiết với Khương Hoành Nghĩa.
Bố mẹ đang muốn mở miệng, Khương Cẩm Niên đã nói trước: "Đây là... bạn học của con."
Ôi...
Giải thích nhạt nhẽo quá.
Đột nhiên cô cảm thấy vừa ảo não vừa hối hận.
Đáng ra cô không nên tuổi trẻ bồng bột mà gắn ảnh anh lên tường.
Khương Hoành Nghĩa còn nhận ra anh, cớ gì mà bố mẹ cô lại không thể. Giá mà Phó Thừa Lâm có vẻ ngoài đại trà khiến người ta nhìn một cái là quên ngay. Có trách thì hãy trách anh không có gương mặt phổ biến. Quả nhiên bố mẹ Khương Cẩm Niên liếc mắt một cái đã biết ngay anh là ai, rót trà mời nước, gọt hoa quả, không ngừng vồn vã đón tiếp anh.
Anh liên tục nói lời cảm ơn và nhận lấy, thỉnh thoảng lại liếc nhìn Khương Cẩm Niên một cái, cô hiểu rõ ý anh, chỉ có thể nói: "Cậu ngồi xuống đây chờ chút, tôi nấu cho cậu một bát sủi cảo."
Khương Cẩm Niên vừa bước đi, Phó Thừa Lâm đã đi theo ngay sau. Khương Hoành Nghĩa thấy vậy cũng muốn len vào phòng bếp góp vui. Cơ bản là tối nay cậu ăn chưa được no, cũng muốn ăn thêm vài cái sủi cảo. Nhưng cậu vừa bước về phía đó một bước, mẹ cậu đã nắm chặt tay cậu ngăn lại: "Đừng quấy rầy chị con, con còn không nhìn ra sao?"
Khương Hoành Nghĩa làm mặt quỷ về phía phòng bếp.
Diện tích phòng bếp vừa nhỏ vừa hẹp, chỉ vừa đủ hai người đứng song song.
Khương Cẩm Niên tìm được sủi cảo ở trong tủ lạnh, bật bếp gas, bắc nồi nước lên đun. Phó Thừa Lâm như một cái cọc gỗ đứng ở đằng sau, cô hơi mất kiên nhẫn thì nghe Phó Thừa Lâm hỏi một câu: "Em lớn lên ở đây à?"
Khương Cẩm Niên lắc đầu: "Không phải, ở một nơi có hoàn cảnh khó khăn hơn rất nhiều, cậu không thể tưởng tượng nổi lại có một nơi như thế đâu."
Sau đó cô không nói gì thêm.
Phó Thừa Lâm chuyển sang chuyện khác, cùng cô hàn huyên một lúc về tình hình chứng khoán, biến động tỷ suất hối đoái và xu thế thị trường cho đến khi sủi cảo được nấu xong, từng chiếc bánh trắng phau lần lượt nổi lên. Cô dùng muôi vớt chúng ra, đặt vào trong một cái bát sứ sạch sẽ. Cô còn mở cửa sổ phòng bếp để gió lạnh thổi vào cho sủi cảo nguội nhanh hơn.
Cô ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm: "Đêm nay ánh trăng đẹp thật đấy."
Hơi thở của Phó Thừa Lâm phả vào tai cô, có lẽ anh đã kề sát mái tóc của cô. Anh hỏi: "Có phải như tôi đang nghĩ không?"
"Không đâu." Khương Cẩm Niên đáp, "Chỉ đơn thuần là một câu cảm thán thôi."
Mọi người đều biết, ba chữ "I love you" đã được nhà văn người Nhật Bản Natsume Soseki dịch một cách rất thơ là "Đêm nay ánh trăng đẹp thật đấy."
Tiếc là Khương Cẩm Niên lại bảo, cô chỉ đang cảm thán.
Phó Thừa Lâm quay lại vị trí ban đầu, không hề mất hứng cũng chẳng thở dài. Anh cầm lấy một chai dấm Sơn Tây lâu năm, mở nắp rót vào bát. Sao có thể đổ nhiều dấm như vậy? Khương Cẩm Niên cho rằng anh đói đến sốt ruột rồi nên tranh thủ cầm một đôi đũa lên, anh nhân tiện cúi đầu, cô cũng không suy nghĩ nhiều mà gắp một miếng sủi cảo đút cho anh.
Nhưng anh thực sự rất phiền, ăn xong một cái còn nói: "Nóng."
Khương Cẩm Niên cho là thật: "Rất nóng à?"
Ánh mắt anh sâu thẳm, không giống như đang giả vờ.
Khương Cẩm Niên cầm bát sứ lên, đang muốn tự mình nếm thử thì anh đã chớp lấy thời cơ nắm lấy cổ tay cô. Ban đầu cô còn muốn tránh, về sau chẳng hiểu sao lại từ bỏ chống cự. Vì anh lại nhìn ra bầu trời lần nữa, nói với cô: "Mặc dù hơi nóng một chút, nhưng quả thực sủi cảo nhà em là ngon nhất. Cách biểu đạt này có phải sáng tạo hơn cả câu 'Đêm nay ánh trăng đẹp thật đấy' không?"