Chương 24: Áp lực

Cẩm Niên

Chương 24: Áp lực

Cẩm Niên thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khương Cẩm Niên nuốt lời định nói xuống, đôi môi đỏ mọng mềm mại. Mái tóc buông dài bên tai cô trông thật dịu dàng, vẻ đẹp ấy khó có bút mực nào có thể tả xiết.
Ban đầu Phó Thừa Lâm chỉ muốn chạm vào tóc cô, nhưng bàn tay đưa ra mới được nửa đường đã đột nhiên thay đổi ý định. Đầu ngón tay anh vuốt nhẹ bên tai cô, vành tai trắng nõn lập tức ửng hồng với tốc độ có thể nhìn thấy rõ bằng mắt thường. Anh nghĩ trong lòng, đáng yêu quá.
Khương Cẩm Niên cúi đầu hỏi anh: "Anh còn muốn ăn sủi cảo nữa không?"
Thực ra Phó Thừa Lâm rất đói nhưng vẫn phải giả vờ giả vịt: "Em đút cho tôi đi. Hình như là do em gắp nên mùi vị ngon hơn nhiều."
Khương Cẩm Niên thấy người đàn ông này đúng là được nước làm tới. Rõ ràng cô có hàng nghìn lý do để từ chối thế nhưng hành động lại vô cùng thành thật. Cô cầm cái bát lên, gắp sủi cảo cho anh... Cứ lặp lại như vậy năm sáu lần, cánh cửa phòng bếp chợt mở ra. Khương Cẩm Niên quay đầu nhìn, hóa ra là đệ ấy, em trai cô.
Khương Hoành Nghĩa hiểu biết còn hạn hẹp, chưa từng được mở mang tầm mắt. Đệ ấy không ngờ rằng một cặp tình nhân khi ăn lại còn phải đút cho nhau từng miếng một, làm thế không thấy mất vệ sinh sao? Đệ ấy nhất thời không biết phải đối đáp ra sao, cuống quýt giải thích: "Bố mẹ đều đã về phòng nghỉ ngơi, phòng khách không bật đèn, đệ cứ nghĩ là hai người đi rồi. Đệ tới bếp tìm đồ ăn, hoa quả ở trong tủ lạnh..."
Phó Thừa Lâm đỡ lấy bát sủi cảo từ tay Khương Cẩm Niên, tay còn lại mở tủ lạnh, ung dung điềm đạm hỏi đệ ấy: "Đệ muốn ăn quả gì? Ở đây có táo và cam, anh có thể gọt vỏ cho đệ."
Nụ cười trên môi Khương Hoành Nghĩa cứng đờ.
Vốn dĩ đệ ấy cho rằng sủi cảo vừa nấu cũng có phần của mình, nhưng xem ra là không rồi. Phó Thừa Lâm gọt cho đệ ấy một quả táo rồi đẩy nhẹ lưng đệ ấy, ôn hòa nhưng không kém phần dứt khoát đẩy đệ ra khỏi bếp.
Khương Hoành Nghĩa bị anh làm nảy sinh tâm lý phản nghịch. Đệ ấy đứng dựa vào cửa bếp, chăm chú lắng nghe tiếng cười nói vọng ra từ bên trong, còn nghe thấy Khương Cẩm Niên nói một câu: "Bạn học Phó, có đôi khi anh xấu xa lắm đấy."
Phó Thừa Lâm trầm giọng trả lời: "Em cũng không biết tôi có thể xấu xa tới mức nào..."
Khương Hoành Nghĩa không nghe nổi nữa.
Đệ ấy đập vào cửa phòng bếp ra hiệu cho Phó Thừa Lâm bớt phóng túng lại một chút.
Vài giây sau, cửa bếp lại mở. Tay trái Phó Thừa Lâm cầm bát, tay phải cầm đũa, vội vàng liếc đệ ấy một cái rồi nói: "Anh và chị em về trước, em đi ngủ sớm đi, đừng thức khuya. Ngày mai có kết quả thi tốt nghiệp trung học rồi, em còn phải bận rộn với việc chọn trường chọn ngành nữa."
Khương Hoành Nghĩa còn chưa sắp xếp được câu từ thì Phó Thừa Lâm đã nhanh chóng chủ động chuyển chủ đề, nhiệt tình đưa ra vài gợi ý, bao gồm cả định hướng phát triển trong tương lai, những điều cần chú trọng trong cuộc sống đại học, vân vân mây mây... Anh hoàn toàn áp đảo, thành công khiến Khương Hoành Nghĩa bị nói đến mức mơ hồ, quên béng đi suy nghĩ ban đầu của bản thân mà chỉ chăm chăm tiễn bọn họ ra ngoài.
*
Gió đã ngừng thổi, ánh trăng trải dài trên mặt đất.
Trong tiểu khu không có mấy người, tường được lát bằng gạch đỏ. Phó Thừa Lâm đi phía ngoài, còn Khương Cẩm Niên đi phía trong. Cô đưa tay vỗ lên bờ tường một cái, lòng bàn tay dính một lớp bụi mỏng.
"Để tôi lau cho em." Phó Thừa Lâm lên tiếng.
Anh lại nắm lấy cổ tay cô như lúc ở trong phòng bếp tối nay. Ngón tay anh nhẹ nhàng vuốt ve lòng bàn tay cô, lưu luyến không rời, lặp đi lặp lại. Rốt cuộc anh có lau bụi trên tường hay không, Khương Cẩm Niên đã không còn để ý nữa.
Đoạn đường còn dài.
Anh một mực không buông tay.
Khương Cẩm Niên cảm thấy bản thân từ lâu đã không còn là một cô gái nhỏ nữa, vì thế phải bớt ảo tưởng lại, ngừng mơ mộng hão huyền. Nhưng Phó Thừa Lâm không giống những người khác. Anh khơi dậy những cảm xúc nồng nhiệt mà cô đã đánh mất từ lâu. Cô thực sự sợ hãi cảm giác này sẽ tan biến ngay sau một giây.
Nhưng anh không tiến thêm một bước nào nữa.
Anh nói với Khương Cẩm Niên: "Ngày kia tôi phải tới New York công tác, phải ít nhất một tuần sau mới trở về... bận rộn không có thời gian rảnh để nghỉ ngơi. Sau đó đầu tháng bảy còn phải bay tới Frankfurt một chuyến. Làm một phép tính toán đơn giản thì trong hai mươi mấy ngày tới, tôi và em sẽ không được gặp nhau."
Khương Cẩm Niên ngước mắt lên nhìn anh. Dường như anh đang rất mong chờ cô đáp lời.
Anh nhìn cô chăm chú như thế khiến nhịp tim cô lại đập nhanh hơn một chút. Cô không phải là động vật máu lạnh, không có khả năng khống chế tình cảm, nhưng chắc chắn cô có thể kiểm soát được lời nói của mình: "À, vậy thì vất vả cho anh rồi. Chú ý giữ gìn sức khỏe, ăn uống điều độ nhé. Quả nhiên tiền mà dân tài chính kiếm được đều là mồ hôi nước mắt cả..."
Chỉ vậy thôi.
Cô không nói thêm gì khác.
Anh siết chặt ngón tay cô, trầm giọng đáp ứng. Hai người sánh bước bên nhau trên con đường rải đầy ánh trăng vàng. Phó Thừa Lâm còn nói: "Tôi sẽ cố gắng một chút, để xem có thể nhanh chóng trở về hay không."
Khương Cẩm Niên không tin vào lời hứa chắc nịch của anh.
Cô khẽ cười một tiếng.
Khoảng thời gian sau đó, cuộc sống của cô trở nên bình lặng hơn. Công việc bình thường không có gì thay đổi, chuyện gia đình cũng vậy, bình ổn, không một gợn sóng. Mặc dù kết quả thi đại học của đệ ấy không được như mục tiêu đã đặt ra nhưng cũng có thể nộp nguyện vọng vào một trường đại học không tồi. Mọi người trong nhà cả ngày bàn bạc xem nên chọn chuyên ngành nào, cuối cùng chính đệ ấy đề nghị được theo ngành máy tính. Quyết định này nhận được sự ủng hộ của Phó Thừa Lâm.
Phó Thừa Lâm không để ý đến chênh lệch múi giờ, gọi điện cho Khương Hoành Nghĩa. Khương Cẩm Niên không biết bọn họ nói gì với nhau, chỉ là từ đó về sau, cứ mỗi khi nhắc tới Phó Thừa Lâm là đệ ấy toàn nói những lời hay ý đẹp về anh ta.
Khương Cẩm Niên cảm thấy buồn cười.
Cuộc sống vẫn cứ tiếp diễn, cô vừa sắp xếp công việc, vừa bí mật khoanh tròn một ngày trên tờ lịch, chờ Phó Thừa Lâm cuối tháng về nước.
Mãi cho đến một hôm, đột nhiên cô bị mất ngủ.
Mười hai giờ đêm hôm đó, cô nằm trên giường mệt mỏi, uể oải. Lẽ ra cô đã sớm chìm sâu vào giấc ngủ, thế nhưng mỗi khi nhắm mắt lại, trong đầu lại hiện lên đủ thứ chuyện kéo đến. Cô không ngừng bật điện thoại, cứ mỗi lần mở màn hình lại là một lần nhìn đồng hồ, cứ liên tiếp như vậy từ 1 giờ đêm đến 5 giờ sáng. Rèm cửa dần dần bị ánh mặt trời chiếu sáng, ánh bình minh nhẹ nhàng lặng lẽ buông xuống.
Khương Cẩm Niên đăng một bài đăng lên vòng bạn bè: "Bầu trời lúc 5 giờ sáng."
Kèm theo đó là một tấm ảnh ánh nắng ban mai được chụp ngay tại thời khắc ấy.
Phó Thừa Lâm là người đầu tiên ấn like.
Mặc dù trong khoảng thời gian này bọn họ không gặp nhau nhưng việc nhắn tin trò chuyện lại trở thành thói quen hàng ngày. Bất kể là ngày hay đêm, chỉ cần hai người có chút thời gian là nhất định sẽ nói chuyện với nhau.
Vì thế Khương Cẩm Niên mới vô thức cùng anh nói chuyện phiếm, anh trả lời một câu: "Mấy ngày nay vẫn làm việc không ngừng." Một lát sau, anh lại hỏi: "Em thì sao? Đang bận bịu chuyện gì thế?"
Khương Cẩm Niên mơ hồ gửi tin nhắn thoại: "Mấy hôm nay công ty đang làm tổng kết đánh giá nửa đầu năm. Có lẽ vì vậy mà cả đêm tôi không ngủ được, trong đầu toàn là chỉ số tăng trưởng của các doanh nghiệp vừa và nhỏ trên sàn giao dịch chứng khoán Thượng Hải... Tôi còn phải phụ trách theo dõi 80 công ty đã niêm yết."
Cô đợi một lúc lâu mới nhận được tin nhắn trả lời của Phó Thừa Lâm: "Trong 80 công ty em phụ trách có công ty công nghệ mạng Long Thất không?"
Khương Cẩm Niên từ trên giường đầu bù tóc rối đứng dậy. Trạng thái ngơ ngác như một chú chuột đang lẩn trốn bốn phía của cô, giờ đây đã bị Phó Thừa Lâm phá tan bằng một câu nói. Cô cực kỳ tỉnh táo hỏi: "Long Thất Võng có vấn đề gì sao?"
Tốc độ gõ của Phó Thừa Lâm hơi chậm, anh còn chưa gõ xong một đoạn văn thì Khương Cẩm Niên đã nói: "Anh không cần phải trả lời tôi đâu... Để tôi tự tìm hiểu."
Kết quả điều tra khiến cô kinh hãi.
Với tư cách là một công ty đã niêm yết trên sàn chứng khoán, báo cáo quý II của Long Thất Võng sẽ được công bố trong khoảng thời gian từ ngày 01.07 đến ngày 30.8, do đó hiệu quả hoạt động giảm mạnh của quý II đã sớm bị phơi bày. Trang web này sử dụng một phần kinh phí vào việc quảng cáo, phần còn lại được dùng để mua lượng truy cập ảo. Lượng truy cập thực tế của trang web này thậm chí còn không lọt vào top 10 trang web cùng ngành.
Long Thất Võng đã ngừng giao dịch một ngày trước đó với lý do "tái cơ cấu các khoản chi quan trọng". Bình thường, việc tiếp tục giao dịch trong tình huống này thường mang đến kết quả tích cực. Nhưng hiện tại, nó lại cho thấy kết quả ngược lại. Tin tức tràn lan khiến tổ công tác của Khương Cẩm Niên đang phải đối mặt với nhiều áp lực.
Đặc biệt là La Hạm, tinh thần không tốt, sắc mặt rất tệ.
Từ năm ngoái, tức là từ đầu năm 2015, thị trường chứng khoán đã chứng kiến 3 lần sụp đổ. Phần lớn các công ty quản lý quỹ đầu tư đều trải qua một lần chạm đáy, các chỉ số đòn bẩy của các danh mục đầu tư khác nhau đều bất thường. Duy nhất chỉ có La Hạm không những không lỗ quá nhiều mà còn giúp khách hàng bảo vệ được ít nhất 3.76% lợi tức.
Từ tháng một năm 2019, sau khi nhà nước áp dụng "cơ chế ngắt mạch chứng khoán", thị trường lại chứng kiến một màn gió tanh mưa máu. Mà La Hạm luôn giỏi bơi ngược dòng. Tỷ ấy luôn tự nhận mình là người nhiều kinh nghiệm, chắc chắn sẽ không bị lật thuyền trong mương nhưng không ngờ vừa mới đưa Long Thất Võng làm đối tượng trọng điểm thì đã bị thực tế tát cho một cái thật đau điếng.
Khương Cẩm Niên còn dằn vặt hơn cả tỷ ấy.
Ban đầu Khương Cẩm Niên đã không đánh giá cao công ty này. Nhưng về sau, cô khiến cô dao động, chỉnh sửa đề án của bản thân, đồng thời nộp báo cáo ngành cùng báo cáo điều tra nghiên cứu công ty, thành công đưa Long Thất Võng trở thành một công ty chủ chốt.
Mặc dù các cô đều hiểu rõ sự thay đổi nhanh chóng trong thị trường chứng khoán A là chuyện bình thường, các công ty quản lý quỹ đầu tư khác cũng rất kỳ vọng vào Long Thất Võng, thế nhưng cảm giác nhìn thấy hơn trăm triệu bốc hơi ngay trước mắt là một sự tra tấn.
Hai ngày sau, công ty công nghệ mạng Long Thất lại một lần nữa ra thông báo ngừng giao dịch, tạm thời rút khỏi thị trường.
Đây vốn là một công ty được đánh giá cao nhất trong thị trường doanh nghiệp tăng trưởng, tốc độ tăng trưởng bình quân hai năm trước tăng cao tới 363%, nói cách khác, đây đã từng là một cỗ máy kiếm tiền cho tất cả mọi người.
Xét thấy kết quả hoạt động không ngừng đi lên, tiềm năng phát triển rộng lớn của công ty cùng xu hướng mạng di động ngày càng phát triển, La Hạm thậm chí đã bắt tay cùng các quỹ đầu tư khác hợp tác thúc đẩy việc tăng vốn chủ sở hữu của Long Thất Võng.
Nhưng còn chưa kịp bắt đầu tăng thì đã một lần nữa ngừng lại.
Cái gọi là "ngừng lại" này chính là bị đình chỉ giao dịch chứng khoán.
Cuối cùng thì Long Thất Võng chọn cách "kéo dài" để giải quyết vấn đề khi khủng hoảng ập đến.
Thời gian cứ bị trì hoãn hết lần này đến lần khác, nhiều công ty không còn cách nào khác đành hạ thấp giá trị vốn hóa thị trường của Long Thất Võng. Con số ghi nhận được trong báo cáo cuối ngày là 28.65 tệ một cổ phiếu, trong khi đánh giá của các công ty quản lý quỹ đầu tư chỉ còn 13.28 tệ, hạ xuống mức thấp hơn 50%, trong ngành gọi đây là một "nhát chém ngang lưng".
Do thiệt hại nghiêm trọng, nội bộ công ty bắt đầu truy cứu trách nhiệm, tra xét kỹ lưỡng, cuối cùng trách nhiệm rơi thẳng xuống đầu Khương Cẩm Niên. Cô là quản lý quỹ đầu tiên bị khiển trách, sau đó bị phạt tiền. Nhóm khách hàng của công ty họ còn phàn nàn nhiều hơn... Những người có thể diện sẽ không chửi bới, nhưng họ biểu thị sự bất mãn bằng nhiều cách khác nhau, qua bưu phẩm, điện thoại, thậm chí là trong các cuộc xã giao cũng bị đặt một loạt chất vấn.
Những cái giá quá đắt này dồn vào một lúc nói cho Khương Cẩm Niên biết một sự thật nghiệt ngã, rằng cô có chủ kiến, nhưng không đủ kiên định, còn rất dễ bị ảnh hưởng bởi các quyết sách của cấp trên. Cô hoài nghi bản thân 'gió chiều nào xoay chiều ấy', có lẽ không phù hợp để làm đầu tư.