Chương 28: Lời hứa

Cẩm Niên

Chương 28: Lời hứa

Cẩm Niên thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khương Cẩm Niên đang dồn hết tâm trí vào bản báo cáo dự án P2P. Cô dùng đũa gắp một miếng sushi chấm vào bát gia vị, không chú ý tới vị cay nồng của mù tạt. Vị cay nồng của mù tạt đọng lại nơi cuống họng khiến cô sặc sụa, ho khan liên tục, mãi lâu sau mới dịu, hai mắt đỏ hoe ngấn nước như vừa khóc xong.
Phó Thừa Lâm đưa khăn giấy cho cô, tiện thể rót cho cô một cốc trà. Anh còn mở mai cua, gỡ thịt cua xếp ngay ngắn vào đĩa của cô. Sự quan tâm chu đáo, thân mật này khiến Khương Cẩm Niên cảm thấy có chút ngượng ngùng. Cô nâng cốc trà bằng hai tay, nhấp một ngụm nhỏ, giả vờ như vô tình nói: "Nhìn không ra anh cũng biết chăm sóc người khác đấy."
Phó Thừa Lâm dùng khăn ướt lau tay, đáp: "Cũng không hẳn là chăm sóc, chỉ đơn giản là anh muốn đối xử tốt với em hơn một chút. Nói ra có lẽ em không tin, anh không giỏi thể hiện những điều đó đâu."
Anh thật thà thổ lộ, lặng lẽ chờ cô đáp lời.
Khương Cẩm Niên không nói gì, anh hỏi: "Quý cô Khương này, em có thể cho anh mượn tay trái không?"
Phó Thừa Lâm biết thừa Khương Cẩm Niên là kiểu người ngoài miệng thì cứng rắn nhưng cơ thể lại rất thành thật. Anh thích cái tính cách ngoài lạnh trong nóng này của cô. Anh nhìn thấy cô do dự đưa tay trái ra thì lập tức nắm chặt cổ tay cô, rồi đeo cho cô một chiếc đồng hồ đôi được chế tác tinh xảo.
Động tác của anh hơi mạnh, khiến bàn ăn bị xê dịch một chút, chiếc đèn trúc hình bát giác khẽ đung đưa, tạo thành những cái bóng chồng lên nhau. Khương Cẩm Niên phát hiện ra nhiệt độ lòng bàn tay của anh cao hơn bình thường, có phải anh cũng có chút căng thẳng không?
Mặt sau chiếc đồng hồ nữ còn khắc ba chữ Khương Cẩm Niên, rõ ràng là do anh đặc biệt yêu cầu khắc.
Vẻ mặt của Khương Cẩm Niên dần bình tĩnh lại nhưng suy nghĩ lại trở nên rời rạc. Cô nhớ Phó Thừa Lâm đã từng nói, hai người họ có thể bắt đầu lại từ đầu, anh sẽ cố gắng để cô rung động một lần nữa.
Từ đầu, cố gắng, một lần nữa.
Bảy chữ này đã đánh trúng vào điểm yếu nhất của cô.
Lịch sử trò chuyện trên Wechat được cô giữ gìn như báu vật, ghi lại những câu chuyện phiếm giữa cô và Phó Thừa Lâm suốt hai tháng qua, kể từ ngày anh bắt đầu đi công tác. Trong nháy mắt bọn họ như quay trở về thời đại học, người tung kẻ hứng, trả lời tin nhắn của nhau rất nhanh.
Mặc dù vậy, Khương Cẩm Niên vẫn kiên quyết lấy lùi làm tiến. Cô xoay mặt đồng hồ, nhất quyết phải trêu anh: "Em có một nguyên tắc, đó là không nhận quà tặng có giá trị, dù bất kể là do ai tặng, em vẫn sẽ trả lại."
Cô ngồi cận kề bên anh, tiếc nuối nói: "Làm sao bây giờ? Em không nhận được, phải đưa lại cho anh thôi."
Đúng lúc này, nhân viên phục vụ mở cánh cửa kéo kiểu Nhật, quỳ xuống trước mặt họ để tiếp tục mang thức ăn lên.
Nhân viên phục vụ mặc một bộ yukata sáng màu, mái tóc được búi lại bằng một cây trâm cài tóc màu vàng xiên chéo. Chuỗi ngọc trên trâm cài dao động theo từng động tác bưng thức ăn thu hút sự chú ý của Khương Cẩm Niên. Khương Cẩm Niên ở gần nhân viên phục vụ, lúc cô gái đó kéo tay áo kết thúc, cô còn nhẹ giọng khen: "Trâm cài tóc mây."
Cô gái cười đáp: "Chúng tôi không rõ người Nhật búi tóc thế nào nên cứ tùy tiện dùng kanzashi."
Khương Cẩm Niên tiếp lời: "Không sao đâu, văn hóa Nhật Bản cũng chịu ảnh hưởng từ văn hóa Trung Quốc."
Cô gái cúi đầu đáp: "Văn hóa có sự kế thừa."
Chén rượu của Phó Thừa Lâm đã cạn, Khương Cẩm Niên tiếp tục hâm nóng rượu cho anh. Rõ ràng là cô cực kỳ thành thạo chuyện rượu chè, nhưng phong thái tự nhiên, trôi chảy của cô lại tạo cảm giác như "hồng tụ thiêm hương". Cô cầm bình rượu, thuận miệng nói: "Đây có phải ấm tử sa không? Ấm tử sa truyền thống có dáng bán nguyệt, văn đán, hoa dĩnh, đề lương, tần quyền... Nhưng chúng tương đối nhỏ, không phải ai cũng biết đến."
Đồ ăn đã được phục vụ đầy đủ, nhân viên không đáp lời, khép cửa rồi rời khỏi phòng.
Đầu tiên Phó Thừa Lâm hỏi cô: "Em còn nghiên cứu cả ấm tử sa nữa à?" Sau đó anh nói: "Em không lấy đồng hồ cũng được, anh tặng em nửa bộ trà đạo. Không những không phổ biến như đồng hồ, mà anh còn có thể tôn vinh sự nhã nhặn của em."
Khương Cẩm Niên chế nhạo: "Nửa bộ trà đạo là như nào? Anh nửa bộ em nửa bộ à?"
Phó Thừa Lâm vẫn đang nhấm nháp rượu: "Anh thấy như vậy cũng hay mà."
Sở dĩ Khương Cẩm Niên trêu đùa là vì muốn nhìn thấy vẻ hốt hoảng, khẩn trương, lo lắng, bất an hiếm thấy của anh. Nhưng lúc này anh đã trở về với tác phong thường ngày, hỉ nộ ái ố đều giữ kín bên trong, nhẹ nhàng phong độ, làm gì cũng có chiến lược.
Khương Cẩm Niên cảm thấy anh quá nhanh nhạy, chẳng vui vẻ chút nào.
Cô xoay qua xoay lại khiến chiếc đồng hồ lắc lư trên cổ tay, cuối cùng mới nghiêm túc nói: "Được rồi, em không cần nửa bộ trà đạo của anh đâu. Nể tình anh, chiếc đồng hồ này em nhận nhé."
Phó Thừa Lâm nhắc: "Đây là đồng hồ đôi." Anh kéo ống tay áo bên trái của mình lên, giơ ra cho cô nhìn, "Cái còn lại ở đây này."
Khương Cẩm Niên vừa uống rượu vừa tủm tỉm cười. Đến hơn 9 giờ, cô đã ngấm men say, ngả người vào lồng ngực anh. Anh cực kỳ quen thuộc ôm chặt lấy cô, cổ áo sơ mi trắng của anh dính một vết son môi của cô. Anh nghe cô liên tục cảnh báo: "Phó Thừa Lâm, nếu anh mà dám nói anh không thích em, em sẽ..."
Anh nhanh chóng thừa nhận: "Anh không dám."
Anh hôn nhẹ lên vành tai phiếm hồng của cô: "Cảm ơn em đã nguyện ý cho anh một cơ hội."
*
Tối hôm ấy, Khương Cẩm Niên lại được Phó Thừa Lâm đưa về nhà.
Hứa Tinh Thần đã quen với tình huống này. Lúc đầu cô ấy còn nơm nớp lo sợ nhưng càng ngày càng thành thạo, thậm chí còn có cảm giác bản thân đang thuận nước đẩy thuyền. Cô ấy hi vọng Khương Cẩm Niên có thể tìm được bến đỗ hạnh phúc của riêng mình nhưng lại có cảm giác bùi ngùi "con gái lớn không giữ được". Cô ấy nấu cho Khương Cẩm Niên một bát canh giải rượu, sau đó hỏi Phó Thừa Lâm: "Phó tổng, công việc tháng này bận rộn lắm ạ?"
Phó Thừa Lâm trả lời thật: "Ừ." Anh dừng lại một lát rồi tự giễu: "Tôi chẳng có lúc nào là hết bận rộn cả."
Anh lùi ra đến cửa, hiển nhiên là muốn cáo từ.
Hứa Tinh Thần vẫy tay tạm biệt anh, nhất thời quên mất vừa rồi muốn nói gì. Mãi đến khi cô múc canh giải rượu vào bát mới nhớ ra, ngày mai Khương Cẩm Niên muốn về nhà thăm bố mẹ và em trai. Vốn dĩ Hứa Tinh Thần muốn hỏi Phó Thừa Lâm có muốn về cùng Khương Cẩm Niên ra mắt phụ huynh, gặp mặt trực tiếp hay không.
Nhưng Phó Thừa Lâm đã đi rồi.
Hứa Tinh Thần lắc đầu, cô ấy quan tâm như vậy làm gì?
Ngày hôm sau thời tiết quang đãng, mặt trời chói chang, không một gợn mây. Những tán cây xanh rậm rạp trong công viên xum xuê, tỏa bóng mát. Nhiệt độ ngoài trời ở mức 32 độ C, so với cái nóng oi ả đến phát bực những ngày trước thì đã dễ chịu hơn nhiều.
Nhân cơ hội này, Khương Cẩm Niên mua một đống đồ xách về nhà bố mẹ. Cuối tuần được nghỉ học, em trai cô cũng về nhà một chuyến. Một nhà bốn người quây quần bên nhau, vui vẻ hòa thuận ăn một bữa cơm đoàn viên.
Sau bữa cơm, mẹ cô thu dọn bát đũa, bố cô gọi con trai và con gái vào phòng ngủ, lặng lẽ lấy ra một cái rương sắt cũ kỹ. Đồ đạc trong rương đều được bọc chặt trong vải nhung màu đỏ thẫm. Khi mở ra, bên trong toàn là mấy tảng đá trắng tuyền, đá phỉ thúy hoặc đá trong suốt.
Bố cô chỉ vào một khối đá xanh nói: "Con gái, bố không có tiền nên không thể đầu tư vào cổ phiếu... May mà bố có quen mấy ông bạn cũ làm ăn ở Tân Cương và Myanmar. Bọn họ đào được chút vật phẩm quý giá, đặc biệt bán lại cho bố với giá hữu nghị. Bố cũng sành điệu, học chút đầu tư từ mấy đứa trẻ như các con... Con nhìn xem, đây là Lục Tùng Thạch ở Thập Yển, Hồ Bắc. Nếu mua ở ngoài tiệm phải tới mấy vạn một viên."
Viên đá màu xanh ngọc có độ bóng mờ, tròn trịa nhẵn thín.
Ông lại cầm lên một viên đá vụn màu vàng trong suốt: "Đây là thủy tinh Giang Tô Đông Hải, chất liệu tốt nhưng giá không hề rẻ."
Ông cầm tấm vải nhung lau đi lau lại đáy rương, viên "Dương chi ngọc" kia cũng trắng nuột trơn nhẵn. Nhưng ông lại nhìn sang một góc khác, như thể đãi ngọc giữa biển khơi, trịnh trọng nói: "Hai đứa nhìn đây, san hô gỗ đàn đã được chạm trổ bởi nghệ nhân bậc thầy, là hàng thượng đẳng từ Đài Loan."
Ông lần lượt giới thiệu từng đồ vật mình cất giữ, rồi lại cẩn thận từng li từng tí cất chúng đi, sợ bị va đập như thể đang đối đãi với một gia tài kếch xù không dễ kiếm được.
Sắc mặt Khương Hoành Nghĩa trắng bệch, Khương Cẩm Niên vẫn giữ bình tĩnh: "Bố, năm vạn tệ con đưa cho bố đều dành để mua những thứ này ạ?" Vì đã từng tìm hiểu về cổ phiếu của các ngành văn hóa nghệ thuật nên Khương Cẩm Niên cũng nghiên cứu sâu. Tuy cô không phải người trong nghề nhưng chí ít cô cũng có thể phân biệt đâu là hàng dởm. Trong một khoảnh khắc, cô chỉ muốn lật ngược chiếc rương sắt xuống đất.
Bố cô phát hiện ra giọng nói của cô không vui, vội nói: "Thế hệ các bố rất tôn trọng chữ tín. Bạn bè đã quen nhau hơn ba chục năm, người ta có mấy căn nhà ở Bắc Kinh, ô tô lớn nhỏ thì chút tiền này của bố còn lâu mới để vào mắt."
Khương Cẩm Niên xót xa từng khúc ruột, không nói nên lời. Bố cô vẫn tiếp tục bảo: "Bây giờ nhân dân tệ đang bị giảm giá trị, đổi tiền thành những món đồ này còn có giá trị hơn so với vàng. Không chừng một viên này có thể bán lên mấy trăm vạn, thế là đủ tiền mua nhà cho con và em rồi."
Khương Hoành Nghĩa bực bội: "Bố, con không cần mọi người lo. Con là đàn ông con trai, con sẽ tự lực cánh sinh."
Bố cô đập vào lưng cậu một cái, ngắt lời: "Làm gì có con cái nhà nào hai mươi mấy tuổi đầu mua nhà mà không cần đến tiền của bố mẹ?"
Khương Cẩm Niên lên tiếng: "Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh. Bây giờ con chỉ có một yêu cầu duy nhất, đó là đừng phung phí số tiền con đưa cho mọi người. Con xin bố đấy, con kiếm tiền đâu dễ dàng gì. Mua một đống hàng giả về để làm gì? Bố không hiểu gì thì đừng lấn sân vào. Đừng nói thời đại các bố giữ chữ tín, họ làm sao bì được với thế hệ bọn con. Một nhóm người đã vì tiền thì có gì mà không dám làm? Làm giả vắc-xin, thực phẩm chứa chất có hại thì vài tảng đá này đã là gì? Con nói với bố này, con từng mất một năm học một khóa kiểm định, con chắc chắn với bố 100% rằng tất cả những thứ này đều là giả."
Cô nói xong một tràng khiến bố cô lúng túng. Chiếc rương sắt đã được ông đóng chặt, rồi lại mở ra, sau đó lại đóng lại. Ngón tay già nua đặt trên thành rương, đốm đồi mồi màu nâu sẫm bỗng nhiên cực kỳ chói mắt như những mũi gai nhọn hoắt liên tiếp đâm vào khiến hốc mắt Khương Cẩm Niên đỏ bừng.
Cô không biết phải nói gì nữa.
Hồi nhỏ, luôn là bố mẹ nghiêm khắc dạy dỗ, cô nghiêm túc lắng nghe. Bây giờ vật đổi sao dời, cảm xúc của cô dao động, cô khàn giọng đổi ngữ điệu: "Khương Hoành Nghĩa còn phải học đại học, phí sinh hoạt của nó con sẽ lo hết, bố mẹ không phải lo lắng... Công việc của con rất thuận lợi, cấp trên rất tốt... Con kiếm cũng được kha khá, bình thường cũng rảnh rỗi."
Bố cô vẫn không ngừng cụp mắt, chỉ bảo: "Nếu rảnh rỗi thì thường xuyên về thăm nhà nhé."
Khương Cẩm Niên gật đầu.
Cô vòng vo một lúc hỏi dò tên của mấy ông bạn già đó, có chút ấn tượng với một người. Cô nhớ đúng là người đó có buôn bán đá quý, thường xuyên qua lại giữa Miến Điện, Hồng Kông, Singapore... Ngoài ra, bọn họ còn có một vài sự trùng hợp trong vòng giao tiếp.
Khương Cẩm Niên không nói thêm gì nữa. Tối hôm đó, cô tham gia một buổi dạ hội.
Ban tổ chức buổi dạ hội này là mấy công ty công nghệ mạng mới nổi, với khách mời là giới tài chính và các nhân tài ngành IT.
Trước khi tới đây, Khương Cẩm Niên không nghĩ rằng cô sẽ chạm mặt Kỷ Chu Hành. Hơn nửa thời gian của bữa tiệc, cô luôn tránh mặt anh ta. Cho dù bọn họ rất dễ giao tiếp bằng ánh mắt, cô cũng quay mặt đi không giấu giếm, như đang tránh khỏi một tên ôn thần đáng ghét.
Buổi tiệc đã diễn ra được quá nửa, Phó Thừa Lâm mới thong thả xuất hiện.
Anh gặp vài người bạn rồi đi tới bên cạnh Khương Cẩm Niên. Hôm nay cô mặc một chiếc váy dài lụa màu trắng nhạt hở một phần ba lưng để lộ ra phần xương bả vai tuyệt đẹp. Phần eo váy được siết lại, y hương tấn ảnh càng khiến cô thêm phần quyến rũ.
Phó Thừa Lâm đứng ở một góc tường nói chuyện với cô. Không biết anh làm thế nào mà luôn khiến cho Khương Cẩm Niên quay lưng về phía bức tường, ngẩng đầu nhìn anh. Hai người tự nhiên cười nói, thậm chí còn không muốn phí thời gian tìm một nơi để ngồi xuống.
Mà Kỷ Chu Hành vừa hay đang ngồi cách đó không xa.
Thật ra cũng không phải là "vừa hay", mà là do anh ta cố ý.
Kỷ Chu Hành đi cùng một người bạn gái. Cô gái này tên là Tiền Nghiên, dáng vẻ thanh thuần, xấu hổ rụt rè, tay chân luống cuống. Kỷ Chu Hành chỉ coi cô ta như em gái, trong lời nói có đến tám phần chơi đùa, hai phần nghiêm túc, chẳng bằng đối xử lạnh nhạt còn hơn.
Ngay phía trước Kỷ Chu Hành là một người bạn mới quen của anh ta. Người đó tên là Ôn Lâm, con trai cả của công ty kỹ thuật Ôn Dung... Ôn Lâm có một cô con gái nhỏ mới lên hai nhưng không có mẹ. Kỷ Chu Hành hiểu vì sao người đàn ông này lại bỏ rơi mẹ của con gái mình. Thông qua mấy ngày tiếp xúc ngắn ngủi, anh ta đã 'đọc vị' được Ôn Lâm. Đây là một người tính tình điềm đạm nhưng lại là một con buôn xảo quyệt, rất thích tìm kiếm con mồi.
Người hiểu rõ tâm lý đàn ông nhất chính là đàn ông. Kỷ Chu Hành thường xuyên tiếp xúc với những kẻ "thanh sắc khuyển mã", anh ta cho rằng, Ôn Lâm chính là kiểu người nổi bật nhất trong số đó.
Ở một nơi trang trọng thế này nhưng Ôn Lâm vẫn cười nói hỏi anh ta: "Chu Hành, tôi nghe đồn bạn gái trước của anh cực kỳ xinh đẹp. Hôm nay cô ấy có ở đây không, giới thiệu cho bạn bè chút nhỉ?"
Kỷ Chu Hành đáp: "Cô ấy... Tính tình không được tốt cho lắm, nóng nảy cục cằn, không am hiểu chuyện đối nhân xử thế."
Ôn Lâm nhíu mày, sáng tỏ: "Khương Cẩm Niên ăn nói chua ngoa nhưng nội tâm như tấm đậu hũ."
"Cô ấy chẳng giấu miếng đậu hũ nào trong lòng đâu," Kỷ Chu Hành vẫn cứ khăng khăng, "Tính tình rất tệ, rất nhàm chán. Là kiểu phụ nữ sẽ khiến người ta tức giận ấy."
Anh ta cực lực khiến Ôn Lâm gạt bỏ sự quan tâm sang một bên thì Ôn Lâm càng cảm thấy có hứng thú.
Đúng lúc tối nay Tiền Nghiên đang ngồi bên cạnh Kỷ Chu Hành. Cô ta cuối cùng cũng tìm được một chủ đề có thể nói chuyện cùng bèn xen vào một câu: "Phó Thừa Lâm đã giới thiệu qua về Khương Cẩm Niên cho người trong nhà. Ông nội của em quen bà nội của anh ta, chuyện này là do bà nội anh ta kể vậy. Tháng trước em và Phó Thừa Lâm ăn với nhau một bữa cơm, anh ta chỉ biết cắm đầu vào bàn thức ăn, ăn suốt cả một buổi tối. Phó Thừa Lâm toàn đọc những loại sách không trong sáng gì. Nếu anh ta nói sớm với em thì có phải em đã không mất công tới nhà họ không?"