Cẩm Niên
Chương 27: Lưu luyến
Cẩm Niên thuộc thể loại Linh Dị, chương 27 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nhân viên thẩm mỹ viện này rất thích giữ chân khách quen, bởi vì một phần thu nhập của họ đến từ việc được khách chỉ định đích danh. Nếu khách hàng yêu cầu được phục vụ bởi một nhân viên cụ thể, người đó sẽ nhận thêm tiền thưởng.
Nam nhân viên số 27 biết Diêu Thiên là một khách hàng giàu có nứt đố đổ vách. Cô ta trẻ đẹp, dáng chuẩn, sẵn sàng chi tiền cho ngoại hình. Cô ta có tiềm năng trở thành khách VIP của tiệm.
Thế là cậu ta nhẹ nhàng hỏi: “Hôm nay cô Diêu có hài lòng với sự phục vụ của tôi không? Mỗi ngày chúng tôi chỉ được phục vụ một lượng khách nhất định để đảm bảo chất lượng dịch vụ tốt nhất.”
Diêu Thiên xoay người nằm trên chiếc giường đơn mềm mại, uốn cong eo và mông để lộ đôi chân thon dài miên man cùng thân hình bốc lửa, cân đối. Vậy mà khuôn mặt nam nhân viên này vẫn căng thẳng như cũ.
Diêu Thiên liếc nhìn cậu ta từ đầu đến chân, đùa cợt hỏi: “Ơ kìa, cậu có phải đàn ông không thế?”
Nam nhân viên không dám nói dối: “Tôi... tôi thích đàn ông.”
Gương mặt Diêu Thiên không hề lộ chút chán ghét nào. Cô ta giật chiếc khăn lụa đang quấn trên người xuống, nằm thẳng, có chút không tự nhiên hỏi dò: “Các cậu là gay, bình thường nhìn thấy đàn ông mới có phản ứng à? Hay là gặp đàn ông cũng không có phản ứng?”
Nam nhân viên không nói nên lời, chỉ biết cười trừ, hai tay liên tục vân vê tạp dề.
Vài giây sau cậu ta mới đáp: “Tôi đối với các chị em như cô chỉ là yêu thích đơn thuần thôi.”
Diêu Thiên quen chủ thẩm mỹ viện này nhưng hôm nay mới đến đây lần đầu tiên. Cô ta không thích mấy tay lõi đời, miệng lưỡi dẻo quẹo nhưng lại rất lươn lẹo. Trong mắt cô ta, những nam nhân viên như vậy hơn nửa là không đáng tin. Cũng giống như một số huấn luyện viên thể hình, dù thể lực không đạt tiêu chuẩn nhưng vẫn được đánh giá cao chỉ vì biết cách nói chuyện, biết tạo không khí.
Ấn tượng của cô ta với nhân viên massage số 27 này không tồi, cô cho cậu ta một phiếu đánh giá hài lòng kèm chút tiền boa.
Lúc cô ta bước ra từ cửa chính thẩm mỹ viện, đèn hoa cũng vừa lên, nhìn xa xa đèn đường như hợp thành một hàng nối tiếp nhau, muôn vàn ánh sáng rực rỡ hội tụ thắp sáng thành phố không ngủ này.
Cô ta bỗng nhiên nổi hứng muốn đi dạo phố một mình. Tình nhân, người già, trẻ nhỏ,... không đếm xuể bao nhiêu người đã lướt qua cô. Cô ta âm thầm quan sát từng người, càng cảm thấy mình chính là cô gái đẹp nhất con đường này. Kỷ Chu Hành không niệm tình xưa mà bỏ rơi cô ta là bởi vì anh ta có mắt như mù. Cô ta sẽ không lãng phí thêm một giây phút nào cho anh ta nữa.
Thế nhưng cô ta vẫn cảm thấy lạc lõng.
Tựa như một chú hề đang cháy hết mình trên sân khấu nhưng những khán giả ngồi phía dưới không ai có phản ứng gì.
Đúng lúc ấy, Diêu Thiên đi ngang qua một cửa tiệm cho thuê băng đĩa, trong tiệm đang phát một bài hát có tựa đề "Phô Trương", lời bài hát viết: “Người cho rằng tôi quá phô trương, phô trương là do tôi rất sợ...”
Cô ta nghe thấy những ca từ này, bước chân lại càng nhanh hơn.
*
Gia đình Diêu Thiên đang điều hành "công ty cho vay tài chính Quyển Ngưu". Suốt nửa năm qua, họ vẫn luôn phát triển sản phẩm và tìm kiếm những nhà đầu tư lớn tiềm năng. Cuối cùng, kế hoạch hợp tác đầu tư này được chuyển đến tay La Hạm sau khi đã qua nhiều người.
Một tháng nay, cuộc sống của La Hạm không hề dễ dàng.
Mỗi đêm, cô ấy phải dùng thuốc ngủ mới có thể chợp mắt.
Năm nay, công ty đã thay đổi hệ thống đánh giá với nhiều ràng buộc nghiêm ngặt và chặt chẽ hơn. Cô ấy cảm thấy nếu tình trạng này còn tiếp tục thì chẳng thà chuyển sang làm ở một quỹ đầu tư tư nhân... Đây là quỹ có giá trị ròng giảm sâu nhất trong số những quỹ cô ấy từng quản lý, hầu hết khách hàng đều chịu tổn thất. Vì là quỹ hỗn hợp, cô ấy chỉ có thể đảm bảo mọi người không bị lỗ quá mức cho phép.
Quỹ đầu tư còn được hiểu đơn giản là một nhóm khách hàng đưa tiền cho anh để giúp họ đầu tư, kiếm lợi nhuận và sau đó anh thu một khoản phí quản lý hợp lý.
Khi tỷ suất hoàn vốn tăng cao, khách hàng của La Hạm không một lời bình luận, kiên trì giữ nguyên tắc "im lặng là vàng". Nhưng khi tỷ suất hoàn vốn giảm cũng là khởi đầu của mọi rắc rối, là gốc rễ của những điều xấu xa nhất, lúc đó cô ấy sẽ biến thành một cỗ máy bị đòi bồi thường.
La Hạm cảm thấy Khương Cẩm Niên có tâm lý không vững vàng, y như chính bản thân cô ấy hồi trẻ. Thế nên cô ấy bảo vệ Khương Cẩm Niên khỏi những điều tiếng tệ hại nhất bên ngoài. Nhưng Khương Cẩm Niên không thể không gánh vác trách nhiệm, điều gì cần phê bình thì nhất định phải phê bình, cần cố gắng thì vẫn phải tiếp tục cố gắng.
Cô ấy nói với Khương Cẩm Niên: “Em xem qua dự án P2P này xem, công ty mẹ của họ đang chuẩn bị lên sàn.”
Khương Cẩm Niên nhận lấy đề xuất.
La Hạm còn bảo: “Dạo gần đây, thị trường cổ phiếu A lại nổi lên một số lĩnh vực mới đầy hứa hẹn. Chị đánh giá rất cao WeChat. Em hãy chú ý đến các công ty phát triển trí tuệ nhân tạo và công ty phần mềm trong nước nhé...”
La Hạm còn chưa nói xong, Khương Cẩm Niên đã tiếp lời: “Đầu tuần trước, em đã tham gia buổi giới thiệu về tình hình phát triển của các công ty đó do bên môi giới tổ chức. Em sẽ sớm nộp báo cáo nghiên cứu.”
Trên bàn đặt một ly trà đắng.
La Hạm bưng ly lên, nhấp một ngụm trà, ngả người ra sau khẽ dựa vào lưng ghế: “Chắc chị không cần nói thêm về tình hình hiện tại của chúng ta nữa. Chỉ còn ba tháng nữa thôi, tất cả các thứ hạng của quỹ đầu tư chúng ta sẽ được công bố trên nền tảng ứng dụng và cạnh tranh trực tiếp với hai mươi công ty khác. Xếp hạng của chúng ta trong công ty đang đếm ngược từ dưới lên, còn xếp hạng người dùng trên nền tảng đó cũng chẳng khá hơn là bao...”
Thật mất mặt, Khương Cẩm Niên nghĩ thầm.
La Hạm có mối quan hệ thân thiết với các quản lý quỹ đầu tư khác trong công ty. Vào thời điểm khủng hoảng năm 2015, thái độ của những người đó đối với La Hạm cực kỳ khiêm tốn, thường xuyên trao đổi với cô ấy, rất giống kiểu xin bí quyết trở thành "con nhà người ta" từ một người thực tế.
Mà sự kiện Long Thất Võng vừa xảy ra cũng khiến tình bạn phai nhạt dần.
Đối với Khương Cẩm Niên, nơi làm việc không có chỗ cho tình bạn chân chính. Tựa như giữa hai quốc gia hợp tác, lợi ích luôn được đặt lên hàng đầu, tình cảm chỉ là thứ yếu.
Cô cam đoan với La Hạm: “Em sẽ dốc hết sức để giá trị ròng của quỹ đầu tư chúng ta... tăng trở lại.”
La Hạm đã nghe cấp dưới thề thốt nhiều lần. Cô ấy vuốt tóc mái, thản nhiên nói: “Không chỉ vì chúng ta mà còn vì khách hàng nữa. Họ sử dụng dịch vụ ở quỹ đầu tư của chúng ta là vì lo lắng đồng nhân dân tệ để trong tài khoản ngân hàng sẽ bị mất giá. Quỹ đầu tư cũng là một hình thức đầu tư. Chúng ta đã nhận tiền từ họ, thì cũng phải giành được cả sự tín nhiệm nữa.”
Khương Cẩm Niên rất hiểu đạo lý đó.
Ngay chiều hôm ấy, cô bắt đầu nghiên cứu xem dự án P2P trong tay có đáng để đầu tư hay không.
Người đứng đầu dự án P2P này là họ Diêu, tên Diêu Duệ Chí. Khương Cẩm Niên không cần nghĩ cũng biết Diêu Thiên là con gái duy nhất của Diêu Duệ Chí, và hai cha con họ còn đang thầu một làng du lịch ở Hải Nam.
Các kết quả thu thập và phân tích dữ liệu trên web cho thấy đánh giá của Internet về công ty này rất tích cực. Họ từng đạt giải thưởng "Doanh nghiệp ứng dụng công nghệ thông tin trong ngành Tài chính xuất sắc lần thứ ba". Không ít người đã đầu tư hàng chục nghìn nhân dân tệ và thu về lợi nhuận hậu hĩnh.
Nhưng Khương Cẩm Niên không dám làm việc thiếu suy nghĩ nữa.
Cô vẫn chưa hồi phục sau đả kích từ Long Thất Võng.
Tối hôm đó, Phó Thừa Lâm mời cô dùng bữa.
Anh vội vàng tranh thủ thời gian đi từ một trung tâm hội nghị nào đó đến. Đường vành đai đang vào giờ cao điểm, đường sá tắc nghẽn, Phó Thừa Lâm không may đến muộn năm phút. Anh đi từ bãi đỗ xe thẳng đến nhà hàng, không tránh khỏi cảm thấy hơi mệt mỏi.
Đây là một nhà hàng Nhật Bản nổi tiếng. Trong thực đơn, sushi và cơm lươn là hai món đặc trưng hấp dẫn vô số thực khách của nhà hàng. Nhưng lý do Phó Thừa Lâm chọn nơi này chỉ đơn giản là vì nó rất gần công ty của Khương Cẩm Niên. Cô ấy chỉ mất năm phút đi bộ để đến đây, sẽ không làm mất thời gian của cô.
Nhà hàng phục vụ bánh tôm và canh miso miễn phí. Lúc Phó Thừa Lâm đến, hai bát canh vẫn còn nóng hổi.
Khương Cẩm Niên ngồi ở một bên bàn, hai chân đặt trên giá đỡ chân bằng gỗ bên dưới bàn. Trong quán không được mang giày, đôi cao gót của cô đã được cất trong tủ giày cạnh cửa.
Phó Thừa Lâm ngồi xuống cạnh cô.
Anh mở thực đơn hỏi cô: “Tối nay em có muốn uống không? Rượu sake và rượu gạo khá nhẹ đấy.”
Tay phải của anh che mất mấy bức ảnh màu sắc trên thực đơn. Khương Cẩm Niên nhìn không rõ nên xích người về phía anh, chân vô tình va phải chân anh.
Anh cong môi, khẽ cười.
Khương Cẩm Niên bảo: “Đừng nghĩ em cố tình.”
Trên đỉnh đầu treo một chiếc đèn lồng, bên ngoài làm bằng giấy đỏ khảm những nhánh trúc xanh, tạo nên không khí cổ kính.
Ánh đèn hắt nhẹ lên làn da mịn màng của Khương Cẩm Niên.
Cô ghé mắt nhìn anh, thỉnh thoảng liếc qua thực đơn.
Phó Thừa Lâm gọi nhân viên phục vụ mang hai bình rượu sake cùng một vài món ăn được đề cử. Sau khi khép thực đơn lại, anh kể: “Trưa nay bận làm thống kê, trợ lý đưa cho anh một hộp cơm. Đến khi nhớ ra phải ăn thì cơm đã nguội hết rồi.”
Khương Cẩm Niên lật xem hóa đơn: “Vừa rồi anh gọi... sushi, cua và mì lạnh đều là đồ nguội cả. Vậy, để em hâm cho anh chút rượu làm ấm bụng nhé.”
Phó Thừa Lâm chỉ thuận miệng kể vậy, nhưng Khương Cẩm Niên đã bảo phục vụ mang rượu và chén đến. Cô thuần thục hâm rượu, còn tự mình nếm thử trước một chén.
Chén rượu còn lại cô đưa cho Phó Thừa Lâm.
Anh nhận lấy, nhâm nhi thật lâu.
Khương Cẩm Niên đã hơi chuếnh choáng say, lẩm bẩm: “Hai ngày nay em đang nghiên cứu nền tảng P2P của nhà Diêu Thiên...”
Phó Thừa Lâm nghĩ Khương Cẩm Niên và Diêu Thiên không đội trời chung, cô sẽ không tìm hiểu hay nghiên cứu dự án đầu tư của nhà cô ta. Nhưng anh không ngờ Khương Cẩm Niên có thể gạt bỏ hiềm khích sang một bên, dùng góc nhìn của người thứ ba để phân tích.
Cô nói: “Số liệu khách hàng của họ rất tích cực, lợi tức đầu tư cao hơn mức trung bình thị trường.”
Phó Thừa Lâm ngắt lời: “Trước đây, quản lý La Hạm của các em đánh giá cao Long Thất Võng cũng vì chuyện này. Tỷ lệ khách hàng tiềm năng cao, và lợi nhuận tạm thời không có dấu hiệu giảm.”
Khương Cẩm Niên nghe ra ý tứ không bình thường: “Anh cảm thấy nền tảng P2P của nhà họ Diêu không thể đáp ứng kỳ vọng của nhà đầu tư à?”
Cô vừa nói xong câu đó, nhân viên phục vụ đã mang một đĩa cua và một thuyền gỗ nhỏ đầy sushi vào.
Phó Thừa Lâm như thường lệ đặt thức ăn bày trước mặt Khương Cẩm Niên, không cần biết cuối cùng cô có ăn hay không. Sau đó anh mới trả lời: “Anh cảm thấy họ sẽ bị vùi dập giữa chợ, đúng theo nghĩa đen đấy.”
Khương Cẩm Niên hoài nghi hỏi: “Sao anh lại chắc chắn như vậy?”
“Vì họ làm bất động sản ở đảo Hải Nam, anh cũng kinh doanh khách sạn ở đó. Làng du lịch của họ rất có thể sẽ trở thành một mớ hỗn độn.” Phó Thừa Lâm hạ giọng nói nhỏ bên tai cô: “Anh cá với em, họ chỉ có thể chống đỡ thêm ba tháng nữa thôi.”
Khương Cẩm Niên đã sớm rút ra bài học: “Lần này em sẽ không đánh cược với anh nữa, em tin anh.”