Cẩm Niên
Chương 7: Sắc nước
Cẩm Niên thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
La Hạm không hề biết về quá khứ của Khương Cẩm Niên và Phó Thừa Lâm. Vì vậy, ý nghĩ của La Hạm rằng hai người có thể ôn lại chuyện cũ là hoàn toàn phi thực tế đối với Khương Cẩm Niên.
Thế nhưng, vào tối hôm đặt chân đến Thượng Hải, Khương Cẩm Niên chợt nhận ra khách sạn 5 sao mà cô và La Hạm chuẩn bị nhận phòng... chính là "Khách sạn Sơn Vân" thuộc quyền kinh doanh của gia đình Phó Thừa Lâm.
Nghe nói, tên khách sạn được lấy cảm hứng từ một câu Tống từ: "Hồi thủ Nam Kha mộng, tĩnh đối Bắc Sơn vân."
Mặc dù cái tên mang vẻ trang trọng và cổ điển, nhưng nội thất bên trong lại vô cùng hoa lệ, chẳng hề ăn nhập chút nào với khí chất thanh đạm của "Sơn Vân" – đó là những cảm nhận trực quan đầu tiên của Khương Cẩm Niên. Nếu không phải đi cùng La Hạm, cô sẽ chẳng bao giờ đặt chân vào một khách sạn mang cái tên "Sơn Vân" như vậy.
Cô và La Hạm đã đặt trước hai phòng đơn, mỗi người một thẻ.
Nhân viên lễ tân ở đại sảnh đưa thẻ phòng cho Khương Cẩm Niên, nhiệt tình giới thiệu: "Chào quý khách, nhà hàng buffet của chúng tôi ở tầng hai, quý khách có thể dùng bữa sáng và bữa tối miễn phí."
Sáng thì có thể ăn thoải mái, nhưng tối thì không nên – Khương Cẩm Niên thầm nghĩ.
Một tay cô kéo vali hành lý, tay kia cầm thẻ phòng, tiện miệng hỏi: "Khách sạn có phòng tập gym không?"
Nhân viên lễ tân gật đầu đáp: "Bể bơi nằm ở tầng trệt, phòng tập gym ở tầng sáu, còn spa làm đẹp và massage thì ở tầng bảy..."
Đi dọc đại sảnh về phía bên trái, Khương Cẩm Niên thấy một lan can bằng kính, ánh đèn chiếu vào khúc xạ thành những bóng ảo mơ hồ. Cô tiến lại gần lan can, phóng tầm mắt xuống bên dưới liền nhìn thấy bể bơi ở tầng trệt mà nhân viên lễ tân vừa nói đến.
Cô cảm thấy khách sạn Sơn Vân hoàn toàn có thể đổi tên thành công viên nước mà chẳng có trở ngại gì.
Bể bơi tầng trệt được chia làm hai khu: một khu ngoài trời và một khu khép kín. Bể bơi ngoài trời nằm ở hướng đông nam, đón trọn ánh sáng, thiết kế vô cùng tinh tế. Phần giữa được chia thành hai tầng cao thấp, nước chảy róc rách như một dòng thác nhỏ.
Lúc đó là tám giờ tối, có khoảng sáu, bảy người đang mặc đồ bơi ngồi chơi bên thành bể, nghịch nước, nô đùa... Khương Cẩm Niên ngưỡng mộ nhìn họ, thậm chí không để ý tiếng La Hạm gọi mình.
"Sáng mai chị có hẹn." La Hạm nói, "Thế này nhé, sáu giờ ba mươi chúng ta sẽ khởi hành từ khách sạn đến tháp Thượng Hải trước. Thư ký của công ty công nghệ mạng Long Thất sẽ đợi chúng ta ở văn phòng. Trước mười một giờ đêm mai, em cố gắng gửi cho chị bản phác thảo sơ bộ của báo cáo nghiên cứu. Ngày hôm sau công việc sẽ nhẹ nhàng hơn, buổi sáng em có thể nghỉ ngơi, buổi chiều cùng chị tham dự hội nghị đối tác tài chính ngành thương mại điện tử. Em đã nắm rõ lịch trình chưa?"
Khương Cẩm Niên lấy điện thoại ra, ghi lại thời gian vào một bản ghi chú, đáp: "Em rõ rồi ạ, đã ghi lại đầy đủ."
La Hạm ra dấu "OK" với cô.
Hai người cùng bước vào thang máy lên tầng mười một, rồi tạm biệt nhau ở hành lang để về phòng riêng. Phòng sạch sẽ, gọn gàng, diện tích không lớn, là kiểu phòng đơn tiêu chuẩn phổ biến của khách sạn.
Khương Cẩm Niên đặt túi đeo lưng và hành lý xuống, cởi giày cao gót, rồi ngả mình lên chiếc giường lớn êm ái.
Thật thoải mái.
Nệm êm vô cùng.
Quả không hổ danh là khách sạn Sơn Vân.
Khương Cẩm Niên không ngừng cảm thán, sau đó cầm quyển sổ màu đen đặt trên đầu giường lên xem phần giới thiệu khách sạn. Cô phát hiện ra mỗi bộ chăn ga gối đệm ở đây có giá bán ngoài thị trường là 1768 nhân dân tệ.
Quá đắt, không thể mua nổi. Mỗi tháng cô còn phải trả tiền thuê nhà, rồi tiền mua xe trả góp.
Khương Cẩm Niên ném quyển giới thiệu sang một bên, mở laptop ra ghi chép tình hình thị trường chứng khoán. Cô nghiên cứu đường kháng cự gần đây, trong đầu vừa dự đoán lợi nhuận dự kiến theo chỉ số P/B, vừa nghi ngờ liệu tin tức tài chính kinh tế có phần kích động của hai ngày trước có liên quan đến nhà cái hay không. Những cổ phiếu cô nhắm tới có thông số nền tảng tốt, nhưng chúng thay đổi rất nhanh. Vậy sự tăng trưởng này có ý nghĩa gì? Nghĩ đến đây, bỗng nhiên cô cảm thấy hơi đói.
Buổi trưa ăn quá ít, bữa tối còn chưa có gì vào bụng.
Dịch vụ buffet miễn phí của khách sạn sẽ ngừng phục vụ vào chín giờ tối.
Khương Cẩm Niên chải tóc rồi cầm thẻ phòng ra ngoài.
Cửa vừa mở ra, cô liền chạm mặt một người đàn ông trên hành lang.
Người đó chừng ba mươi tuổi, mắt phượng, sống mũi cao thẳng, dáng vẻ tùy tiện, cà lơ phất phơ, có chút bất cần đời. Khương Cẩm Niên không hề quen biết anh ta, và sau chuyện Kỷ Chu Hành ngoại tình, cô càng ghét loại công tử bột trông có vẻ không đứng đắn như thế này.
Người đàn ông nhìn cô bằng ánh mắt dò xét khiến cô cảm thấy khó chịu toàn thân.
"Tôi là Thẩm Đạt Quan." Anh ta đưa cho cô một tờ danh thiếp.
Anh ta cúi đầu nhìn giờ trên chiếc đồng hồ hàng hiệu đeo ở cổ tay. Đúng lúc Khương Cẩm Niên định mở miệng nói chuyện, anh ta liền giơ ngón trỏ đặt lên môi làm động tác "suỵt". Sau đó, anh ta gập ngón trỏ lại, cười một tiếng, không rõ tâm tình mà hôn lên đầu ngón tay.
Khương Cẩm Niên thầm nghĩ: Phó Thừa Lâm tiêu rồi, khách sạn của Phó gia mà cũng có loại dịch vụ đặc biệt này ư.
Thẩm Đạt Quan cũng chẳng kiêng kị gì mà nói thẳng: "Cô có thể hẹn trước, nam hay nữ đều được, tôi không ngại. Yêu cầu thế nào, sở thích là gì, thích kiểu nào cứ nói thẳng cho tôi. Thời gian phục vụ mỗi lần là một giờ. Công ty chúng tôi đặt sự hài lòng của khách hàng lên hàng đầu. Nếu quý khách không hài lòng sẽ được khuyến mãi thêm mấy tiếng nữa, cho tới khi thực sự vui vẻ thì thôi..."
Khương Cẩm Niên nghe xong liền giật mình: Thêm vài tiếng nữa ư? Eo của anh ta chịu nổi không, không biết mệt là gì sao? Tiền kiếm được đúng là mồ hôi nước mắt, cái nghề này cũng thật vất vả.
Cô không nhịn được nói: "Tôi không cần kiểu phục vụ này, anh chú ý giữ gìn sức khỏe nhé."
Lời nói còn chưa dứt, cánh cửa bên cạnh đã mở tung.
La Hạm mặc một chiếc đầm dài màu xanh đậm, nghiêng người tựa vào khung cửa, nói với Thẩm Đạt Quan: "Cậu thôi đi, vừa phải thôi, đừng có trêu cô ấy nữa. Vào trong nói chuyện đi."
Cô ấy chỉ vào Thẩm Đạt Quan, giới thiệu với Khương Cẩm Niên: "Đây là anh Thẩm, nhân viên môi giới chứng khoán. Chị quen cậu ta được hai năm rồi."
Thẩm Đạt Quan cười đùa: "Không biết cô Khương nghĩ tôi là ai nhỉ."
Khương Cẩm Niên xấu hổ cười: "Tôi cứ tưởng là..." Cô dừng một chút rồi kịp thời bổ sung: "Là nhân viên nội bộ của khách sạn Sơn Vân."
Thẩm Đạt Quan tiến lên một bước, giữ khoảng cách với Khương Cẩm Niên, dáng vẻ cợt nhả lúc nãy đã thay đổi hẳn: "Quản lý La, nghe nói chị đến Thượng Hải tôi rất vui. Công ty chúng tôi gần đây đang nghiên cứu về roadshow, không biết chị có hiểu biết về lĩnh vực này không..."
Thẩm Đạt Quan đứng thẳng tắp, ánh mắt chuyên chú.
Dáng vẻ này tạo ấn tượng ban đầu rất tốt cho người khác. Nghe anh ta giới thiệu cổ phiếu cũng không mất mát gì, mà thái độ ung dung của anh ta khi đối mặt với Khương Cẩm Niên vừa rồi càng khiến La Hạm đánh giá cao.
La Hạm thầm thở dài, năm tháng đúng là chẳng buông tha ai, mấy chàng trai trẻ có hứng thú cũng chẳng còn tình nguyện tán tỉnh cô ấy nữa. Có điều, cũng may là thanh niên dù có tự cao đến mấy, lấy tuổi trẻ ra kiêu ngạo với người khác rồi cuối cùng cũng sẽ già đi.
***
Khương Cẩm Niên ở trong phòng La Hạm cùng cô ấy và Thẩm Đạt Quan hàn huyên một lát, sau đó cô lấy cớ có việc phải đi trước, nhanh chóng đến sảnh buffet ở tầng hai.
Ở đây có đủ loại đồ ăn thức uống, nhưng cô chỉ dám ăn cháo.
Đến khi ăn uống xong xuôi cũng đã chín rưỡi.
Vừa hay đi dạo một chút, vừa giúp tiêu hóa lại vừa đốt cháy mỡ thừa.
Cô bước dọc theo từng bậc thang, không biết từ lúc nào đã đi xuống tầng trệt. Bể bơi lúc này đã không còn một bóng người. Thác nước hình thành do sự chênh lệch độ cao vẫn nghiêng mình chảy tí tách, lan rộng thành từng bọt sóng nhỏ trong suốt.
Cô ngồi xổm bên bờ, tựa như một con mèo không dám nghịch nước.
Cảnh vật phản chiếu trên mặt nước tạo thành những hình ảnh trùng điệp với vô vàn màu sắc. Những gợn sóng tinh tế lại giống như những sợi chỉ bạc khiến cô liên tưởng đến chỉ số tổng hợp SSE.
Giữa khung cảnh ấy bỗng nhiên xuất hiện một hình bóng cô đã vô cùng quen thuộc: thon dài, thẳng tắp, cách cô chẳng bao xa, cùng lắm chỉ một mét, mờ mờ ảo ảo như hoa trong gương, tựa trăng dưới nước.
Khương Cẩm Niên không quay đầu, trực tiếp gọi một tiếng: "Phó Thừa Lâm? Cậu đúng là xuất quỷ nhập thần."
Phó Thừa Lâm đứng sau lưng cô đáp: "Tôi đi qua tầng một thì thấy cậu đang ngẩn người bên bể bơi... Tôi nhớ là cậu không biết bơi."
Anh lập tức đưa ra lý do: "Cứ cho là tôi không có trách nhiệm với cậu, nhưng tôi phải có trách nhiệm với khách sạn."
Khương Cẩm Niên cười nhạt, bị chọc giận mà không có chỗ phát tiết: "Sao nào, cậu tưởng làm ông chủ thì ghê gớm lắm à?"
Phó Thừa Lâm phủ nhận: "Tôi không phải ông chủ, quyền quản lý vẫn do ông nội tôi toàn quyền quyết định. Ông nội tuy đã già nhưng mắt sáng tai tinh, sinh hoạt có quy luật, tâm tình rất tốt, đáng để những người đang làm việc trong thị trường chứng khoán như chúng ta học hỏi."
Khương Cẩm Niên hỏi anh: "Cậu có muốn trở thành một doanh nhân làm rung chuyển đất trời không?"
Phó Thừa Lâm đảo mắt qua, nói ra suy nghĩ trong lòng: "Làm doanh nhân không hề đơn giản, không có mấy người có thể đạt đến trình độ làm rung chuyển đất trời đâu. Bên trên có người quản, bên dưới có người để ý... Đối với tôi mà nói, im lặng kiếm tiền vẫn hơn, kiểm soát tốt dòng tiền, bình thường thì khiêm tốn một chút, chỉ nên đốt tiền vào các hoạt động từ thiện."
Khương Cẩm Niên vòng tay ôm lấy đầu gối, ánh mắt nhìn về phía xa xăm. Mấy giây sau, cô lại hỏi: "Vậy, thần tượng của cậu là ai?"
Phó Thừa Lâm trả lời: "James Simons, một nhà đầu tư định lượng. Tỷ suất lợi nhuận bình quân cao hơn Buffett, ông ấy còn tặng cho Đại học Thanh Hoa một tòa nhà. Riêng chuyện tặng nhà này đã khiến tôi cực kỳ hâm mộ."
Phó Thừa Lâm biết những điều mình vừa nói đều là thừa thãi. Khương Cẩm Niên cũng không phải người ngoài ngành, anh không cần giới thiệu với cô về đầu tư định lượng. Nhớ lại hồi còn học đại học, anh và Khương Cẩm Niên lập thành một nhóm, dùng MATLAB để vẽ đồ thị là chuyện thường ngày... Khi đó, dù chỉ là vài chuyện lặt vặt nhưng bọn họ có thể nói từ sáng đến tối, thật đúng với câu nói "nói thi từ ca phú, rồi lại bàn nhân sinh triết học".
Nếu nói những chuyện bọn họ hàn huyên phần lớn đều là nội dung quan trọng thì cũng không hẳn. Chỉ là họ chơi chung rất ăn ý, kẻ tung người hứng, bao gồm cả chuyện học tập và sinh hoạt hằng ngày, tựa như búa rìu tạc vào năm tháng.
Nghĩ sâu hơn, nếu giữa anh và Khương Cẩm Niên có tình cảm, thì đó cũng chỉ là một loại tình cảm không mấy sâu sắc, ít nhất là không đủ để tạo thành một sự ràng buộc khiến họ giữ liên lạc với nhau. Thời gian chưa tới đã đường ai nấy đi.
Lúc nghe tin Khương Cẩm Niên sắp kết hôn, Phó Thừa Lâm có chút mất mát. Lúc ấy anh còn không biết dáng vẻ cô ra sao, chỉ nghe được từ người khác rằng: Có một tiểu bạch kiểm tên là Kỷ Chu Hành, tình cảm với bạn gái rất đằm thắm, sắp kết hôn. Bạn gái anh ta tên là Khương Cẩm Niên, đang làm nghiên cứu ở một công ty quản lý quỹ đầu tư.
Chỉ vậy thôi.
Sau này, anh nửa đêm đưa Khương Cẩm Niên về nhà, nghe cô một mạch chửi bới Kỷ Chu Hành. Anh muốn lên tiếng nhưng lại không biết nói gì.
Cũng giống như hiện tại, anh trầm mặc không nói gì mà chỉ nhìn cô.
Khương Cẩm Niên cũng không để ý đến cái nhìn chăm chú từ anh. Cô tiếp lời anh vừa mới nói, cảm thán: "James Simons đã vượt ngưỡng thành công, thực sự rất giỏi, tôi nể phục. Năm 2008 có Paulson với kế hoạch cho vay ngắn hạn, tôi cũng nể phục."
Cô cắn môi, thầm nói một câu: "Phó Thừa Lâm của công ty tài chính Tĩnh Bắc cũng khiến tôi rất nể phục. Mặc dù cậu ấy không có danh tiếng gì, cũng không nghe ngóng được cậu ấy kiếm tiền ra sao."
Phó Thừa Lâm đứng thẳng người, vẫy tay gọi cô. Không biết ma xui quỷ khiến thế nào, cô đi theo anh đến trước một cánh cổng chính. Muốn vào thì phải có thẻ.
Người gác cổng không cản được Phó Thừa Lâm. Anh lấy từ trong túi ra một tấm thẻ, mở cửa chính dễ như trở bàn tay, dẫn cô vào một bể bơi khép kín. Khương Cẩm Niên không hiểu anh đưa mình đến một nơi hoang vắng không một bóng người này làm gì. Anh liền tự nhiên giải thích: "Tôi muốn nói vài điều với cậu về hợp đồng tương lai trong thị trường ngoại hối. Ở đây không có người, nói chuyện gì cũng được."