72. Chương 72: Nguồn lực và lời đề nghị

Cẩm Niên

Chương 72: Nguồn lực và lời đề nghị

Cẩm Niên thuộc thể loại Linh Dị, chương 72 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khói hương trong chùa nghi ngút, bên ngoài đại điện, sương khói mờ ảo.
Khương Cẩm Niên quay đầu lại, vừa vặn chạm mắt với Phó Thừa Lâm.
Phó Thừa Lâm hỏi cô: “Em đã cầu nguyện điều gì vậy?”
Lúc đầu Khương Cẩm Niên không muốn nói thật. Nhưng dù sao cũng đang ở trong chùa, nói dối thì không hay, cô đành tiết lộ: “Cầu cho anh sức khỏe và bình an. Em chỉ có duy nhất tâm nguyện này thôi.”
Phó Thừa Lâm im lặng hồi lâu, hạ giọng nói: “Sao em không cầu tài lộc, may mắn cho bản thân?”
“Em sợ cầu nhiều quá e rằng sẽ không linh nghiệm,” Khương Cẩm Niên đan hai tay vào nhau, cảm thán: “Làm người không nên quá tham lam, anh thấy vậy không?”
Phó Thừa Lâm trả lời: “Anh không thể khẳng định cũng không thể phủ nhận, vì bản thân anh là một người rất tham lam.”
Khương Cẩm Niên trêu chọc anh: “Tham, sân, si?”
Phó Thừa Lâm giải thích cặn kẽ: “Tham là bị dục vọng trói buộc. Sân là dễ nổi nóng. Si là u mê, không phân biệt được đúng sai, không màng nhân quả. Em thấy anh thuộc loại nào?”
Anh tiến sát đến trước mặt Khương Cẩm Niên. Cô ngẩng đầu, đối diện với ánh mắt anh: “Có lẽ đều không phải.”
Trong sân chùa, cây đại thụ cao vút, cành lá sum suê, những tấm thẻ gỗ treo dây đỏ đung đưa trong gió. Từ gian nhà của các tăng nhân vang lên tiếng gõ mõ đều đặn. Tường bao quanh chùa không ngăn nổi cái lạnh thấu xương, gió lạnh từ bên ngoài thổi vào khiến Khương Cẩm Niên khẽ rùng mình hắt hơi một cái.
Phó Thừa Lâm đưa cô về xe.
Họ đi xuyên qua một cánh rừng, một quãng đường khá dài.
Một đồng nghiệp của Phó Thừa Lâm là người tín Phật, yêu triết học, thường ngày ăn chay và hay đàm đạo thiền cơ với các vị sư. Vị này yêu cầu tài xế đỗ xe thật xa, khuất tầm nhìn khỏi ngôi chùa mới thôi. Phó Thừa Lâm thấy vậy cũng hợp lý nên đồng ý.
Lúc này trên xe không có tài xế. Phó Thừa Lâm tranh thủ mở máy tính xem báo cáo phân tích dữ liệu. Khương Cẩm Niên ngồi bên cạnh tò mò liếc nhìn sang.
Anh cười hỏi: “Em có thấy hứng thú không?”
Khương Cẩm Niên e dè đáp: “Có một chút.”
Ngón tay Phó Thừa Lâm đặt ở mép bàn phím, khẽ gõ gõ không thành tiếng: “Công ty anh đang thiếu nhân sự. Năng lực của em anh hiểu rất rõ, anh cũng rất tin tưởng em. Làm việc ở chỗ anh, em sẽ không phải chịu thiệt thòi, càng không phải chịu uất ức gì, đãi ngộ cực kỳ tốt.”
Khương Cẩm Niên cười cười: “Đãi ngộ tốt ư? Vậy có tặng kèm sếp cho em không? Anh sếp họ Phó ấy, em đã nhắm anh ấy từ lâu rồi.”
Trong ánh sáng mờ ảo của xe, ánh mắt anh tối sầm: “Cũng không phải là không được. Tặng em luôn.”
Khương Cẩm Niên hỏi anh: “Lần nào tuyển người anh cũng chân thành thế này sao?”
Phó Thừa Lâm đáp lại đầy hứng thú “Đây là lần đầu tiên anh tặng kèm bản thân mình đấy.”
Anh hỏi: “Được không?”
Được hay không nhỉ?
Câu hỏi này khiến Khương Cẩm Niên phân vân.
Cô do dự vài phút rồi chốt lại: “Không được.”
Ngoài dự đoán nhưng cũng hợp tình hợp lý. Phó Thừa Lâm nghĩ thầm. Anh đóng tài liệu hợp đồng lại, nhường một bước: “Em muốn đến công ty nào thì nói với anh một tiếng nhé, có lẽ anh có bạn bè quen biết ở đó.”
Khương Cẩm Niên như chú báo nhỏ xù lông: “Không cần đâu, cảm ơn!”
Cô thay đổi mục tiêu nghề nghiệp: “Em sẽ chuyển sang làm quỹ tư nhân vài năm để tích lũy kinh nghiệm, sau đó tự lập đội ngũ đầu tư riêng, như vậy thì sẽ không bao giờ bị lãnh đạo cấp cao nghi ngờ nữa.”
Phó Thừa Lâm nhận xét: “Em có suy nghĩ như vậy là rất hay. Nhưng lập đội ngũ riêng không có nghĩa là vạn sự hanh thông. Không có lãnh đạo nghi ngờ thì sẽ có khách hàng nghi ngờ. Anh biết nhiều quỹ tư nhân không trụ nổi đã phải thanh lý, tháo chạy rồi. Nhiều quỹ tư nhân phải tìm doanh nghiệp nhà nước góp vốn, tìm chính phủ làm chỗ dựa, em nên cân nhắc kỹ những rắc rối tiềm ẩn trong đó.”
“Em không có quan hệ,” Khương Cẩm Niên tỉnh táo nói, “Hai năm du học ở Mỹ, em chỉ biết điên cuồng tập gym và vùi đầu vào bài tập… Làm ở công ty cũ, em cũng ít khi xã giao.”
Cô cúi đầu: “Em nghèo lắm, không có vốn khởi nghiệp.”
Cô nheo mắt: “Năm nay em 27 tuổi rồi.”
Ngả đầu ra sau, Khương Cẩm Niên khẽ lẩm bẩm: “Em không có tuổi trẻ, cũng chẳng có thanh xuân.”
Phó Thừa Lâm gập máy tính xuống: “Đợi đến khi em năm, sáu mươi tuổi nhìn lại bây giờ, em sẽ thấy lúc này mình vẫn còn rất trẻ. Thanh xuân chỉ là một khái niệm tương đối. Vả lại, không phải em còn có anh sao?” Anh khẽ chạm lên mu bàn tay cô: “Em thiếu tiền hay thiếu quan hệ, chúng ta có thể hợp tác.”
Khương Cẩm Niên không hợp tác: “Anh nói chuyện hợp tác sao lại sờ tay con gái nhà người ta? Thì ra anh là người như vậy.”
Phó Thừa Lâm nhập vai: “Xin lỗi, thành thật xin lỗi, hay là để em sờ anh đi.”
Khương Cẩm Niên nâng tay phải của anh lên, áp vào má mình, cọ cọ. Làn da cô trắng mịn, dù không dùng kem nền hay cushion vẫn có độ bóng như ngọc trai, đúng là hiếm thấy.
Phó Thừa Lâm bị cô dụi như vậy làm cho ngứa ngáy trong lòng, tay anh dịch sang bên khiến Khương Cẩm Niên như chú chim non mất thăng bằng, theo đà ngã vào đùi anh.
Phó Thừa Lâm ăn miếng trả miếng: “Cô Khương lúc bàn chuyện hợp tác sao lại ngã vào đùi đàn ông thế này?”
Khương Cẩm Niên cáu kỉnh: “Vì em thích.”
Phó Thừa Lâm khẽ véo má cô: “Nhìn ra được là em thích thật.”
Khương Cẩm Niên nghẹn lời. Còn anh thì luồn tay vào cổ áo cô, động tác thuần thục xoa nhẹ, khẽ hỏi: “Thoải mái không?” Cô ôm lấy cánh tay anh, gật đầu: “Chồng ơi xoa cho em chút nữa đi.”
Phó Thừa Lâm lại từ chối: “Không được.”
Khương Cẩm Niên lật mặt: “Anh keo kiệt vậy!”
Cô trách: “Vừa nãy còn hào phóng lắm mà, giờ thì sao?”
Phó Thừa Lâm nhìn ra con đường nhỏ quanh co bên ngoài cửa sổ: “Mọi người sắp ra rồi. Em cũng vậy, đừng có nhiều ý nghĩ không đứng đắn nữa. Vừa rồi chúng ta đang bàn chuyện công việc, em lại nằm lên đùi anh rồi bắt anh xoa bóp là thế nào?”
Khương Cẩm Niên vội vàng ngồi thẳng dậy, lưng thẳng tắp.
Cô mắng thầm: “Quỷ kế đa đoan.”
Phó Thừa Lâm lại nắm lấy tay cô lần nữa. Lần này cô không dám nói gì, chỉ nghe anh thì thầm: “Tối nay anh nhất định sẽ hào phóng.”
Mặt Khương Cẩm Niên đỏ bừng vì ngượng ngùng. Rất lâu sau, cô vẫn không chịu nhận, lạnh giọng đáp: “Ai thèm chứ!”
Đúng lúc đó Trịnh Cửu Quân và tài xế quay lại xe, vừa vặn nghe thấy ba chữ “Ai thèm chứ!” của Khương Cẩm Niên.
Trịnh Cửu Quân tưởng rằng Khương Cẩm Niên và Phó Thừa Lâm đang cãi nhau. Thảo nào họ chỉ ở trong chùa một lúc đã biến mất, hóa ra là trốn vào xe cãi nhau. Thật không ngờ.
Thế là anh ta đứng ra hòa giải: “Thừa Lâm nói với tôi rồi, cậu ấy muốn sớm được kết hôn với cô, tốt nhất là trong năm nay. Hôm nay cậu ấy đến chùa chủ yếu cũng là để cầu tình duyên. Cô đừng giận dỗi cậu ấy, vợ chồng khó tránh khỏi những xích mích nhỏ.”
Khương Cẩm Niên không tin.
Cô phụ họa cho có lệ: “Thật vậy sao?”
Sau đó nhìn Phó Thừa Lâm đầy khiêu khích.
Phó Thừa Lâm á khẩu không trả lời được.
Khương Cẩm Niên đắc ý: “Em thích nhất là nhìn bộ dạng anh lúc ăn phải trái đắng.”
Phó Thừa Lâm cười: “Em cũng dễ thỏa mãn thật.”
Ở hàng ghế trước, Trịnh Cửu Quân lấy lại tinh thần, chen vào:: “Thừa Lâm, tôi vừa nhận điện thoại của Vương tổng ở Thiên Tân. Ông ấy muốn vay một trăm triệu tệ, dùng đất đai của mình để làm tài sản thế chấp.”
Phó Thừa Lâm hỏi: “Nhà máy của ông ấy ở Trương Gia Oa, Thiên Tân. Mảnh đất thế chấp cũng ở đó à?”
Trịnh Cửu Quân đáp phải.
Phó Thừa Lâm cất laptop đi, dứt khoát nói: “Phi vụ này không làm được. Mở miệng đã đòi một trăm triệu, coi chúng ta là máy in tiền chắc? Mảnh đất đó không đáng giá đến thế.”
Trịnh Cửu Quân do dự: “Cậu đã đến nhà máy của ông ta chưa?”
Phó Thừa Lâm đáp: “Chưa.”
Trịnh Cửu Quân hòa hoãn: “Hay là phái một đội đi khảo sát thực tế, tôi cũng chưa từng tiếp xúc với các hạng mục đầu tư gọi vốn bao giờ.”
Phó Thừa Lâm phân tích: “Vương tổng có hai nhà máy hóa chất đã hoạt động hơn mười năm, thiết bị hao mòn, cũ kỹ, thị phần cũng thấp. Tôi đoán ông ấy nói với cậu rằng, chỉ cần có tiền đổi thiết bị mới là có thể nối lại vài hợp đồng, kiếm được rất nhiều tiền để hoàn vốn cho chúng ta.”
Tiếng vỗ tay vang lên, Trịnh Cửu Quân cảm khái: “Cậu gắn máy nghe trộm trong điện thoại tôi à? Thế mà cũng đoán trúng.”
Anh ta nghiêng đầu nhìn Phó Thừa Lâm.
Xe chạy êm ru về phía trước.
Lúc này Khương Cẩm Niên mới nhận ra mọi người đang trở về công ty rồi. Cô cứ thế mà đi theo sao? Thật không ra thể thống gì, cô là kẻ thất nghiệp, dọc đường lại nghe trộm toàn bí mật. Nhưng cô không nhịn được mà nghĩ, công ty đầu tư của Phó Thừa Lâm trải rộng đủ mọi lĩnh vực: cổ phiếu, kỳ hạn, ngoại hối, trái phiếu… Anh bận như vậy mà vẫn có thời gian yêu đương với cô.
Phó Thừa Lâm lại lên tiếng: “Nếu mà máy nghe trộm thật thì tôi sẽ lắp cho mình trước, rồi gửi bản ghi âm cho cậu để cậu khỏi phải nghi ngờ. Ý tôi là rủi ro cao thì lợi nhuận cao, công ty không làm những phi vụ không chắc chắn. Trước kia Vương tổng khai thác than đá ở Sơn Tây, kiếm được một khoản lớn. Sau đó ông ấy bán mỏ than cho người khác, trong tay vẫn còn chút vốn liếng.”
Vị Vương tổng này thực ra là bạn của bố Trịnh Cửu Quân.
Bố anh ta từng dặn dò Trịnh Cửu Quân: “Các con có giúp được thì giúp, không giúp được thì thôi, không cần liên lạc. Trên thương trường, lòng người phải cứng rắn.”
Còn Vương tổng thì cầu xin trong điện thoại: “A Quân à, chú cũng nhìn con lớn lên. Chú đem cả nhà máy lẫn đất ra thế chấp… Tình hình của chú không trông chờ vào ngân hàng được. Chú lo đến mức ngày đêm không yên giấc. Công nhân còn cả gia đình trông chờ chú phát lương, họ không phải công nhân bình thường mà đều là bạn bè đã hơn mười năm. Người ta không có cơm ăn, chú hận không thể bán chính mình.”
Trịnh Cửu Quân động lòng trắc ẩn: “Hay là mình khảo sát thực địa trước, làm một bản quy hoạch, nhỡ đâu có cơ hội kinh doanh thì sao?”
Phó Thừa Lâm lại nói: “Kiểu đầu tư gọi vốn này là biến nợ của công ty họ thành sản phẩm, hấp dẫn khách hàng mua. Họ vay tiền, chúng ta làm trung gian, khách hàng là nhà đầu tư…”
Anh khẽ ho một tiếng: “Đến hạn mà họ không trả được tiền thì chúng ta sẽ là nhà họ Diêu tiếp theo.”
Trịnh Cửu Quân chần chừ: “Một trăm triệu tiền mặt, với chúng ta không phải con số trên trời. Hai ta cũng không đến mức rơi vào kết cục như Diêu Thiên đâu nhỉ.”
Khương Cẩm Niên bị dọa sợ.
Cô nghiêng người, tựa vào cửa sổ, nhớ đến quy mô vốn mà La Hạm và Hạ Tri Thu quản lý đều đã lên tới hàng trăm triệu, nhưng đó là tiền gom góp từ rất nhiều khách hàng.
Chiếc xe lao nhanh về phía trước, ánh sáng và bóng tối đan xen liên tục chiếu lên gương mặt Khương Cẩm Niên. Phó Thừa Lâm nhìn cô, rồi từ chối: “Nhà tôi quản lý tiền rất nghiêm khắc. Từ nhỏ đã không được cho nhiều tiền tiêu vặt, thường phải tự chơi chứng khoán, tự kiếm thêm.”
Câu nói này… sao nghe cứ quen quen?
Trịnh Cửu Quân chợt nhớ ra, anh ta từng xem rất nhiều phỏng vấn người nổi tiếng, như con gái của Trump, hay nhà sáng lập Snapchat, ai cũng tự nhận xuất thân giàu có nhưng từ nhỏ đều dựa vào bản thân, gần như chưa từng nhận tiền tiêu vặt.
Khương Cẩm Niên lại rất dễ bị dính chiêu.
Cô chống cằm, nhìn Phó Thừa Lâm, trong mắt ánh lên vẻ ngưỡng mộ: “Thì ra từ nhỏ anh đã giỏi như vậy rồi à.”