Cẩm Niên
Chương 73: Ứng tuyển
Cẩm Niên thuộc thể loại Linh Dị, chương 73 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Phó Thừa Lâm cảm thấy cực kỳ hài lòng với lời khen ngợi của Khương Cẩm Niên nhưng ngoài mặt anh vẫn giữ vẻ khiêm tốn: “Hồi đó là vì kiếm tiền thôi chứ chưa có hoài bão lớn lao gì, nên anh cũng chưa gọi là giỏi đâu.”
Khương Cẩm Niên đầy hứng thú hỏi: “Vậy thế nào mới được coi là hoài bão lớn lao?”
Phó Thừa Lâm không nói gì, chỉ nhìn cô một lúc, ánh mắt vô cùng chăm chú.
Tim Khương Cẩm Niên đập nhanh, mặt đỏ bừng như sốt. Cô kéo cửa sổ xe xuống, để mặc gió lạnh tràn vào trong xe. Cơn gió thổi qua khiến đầu óc cô tỉnh táo hơn. Cô nhìn đăm đăm vào những cành cây đan xen trong bụi rậm đằng xa. Đột nhiên, cổ cô được quàng thêm một chiếc khăn len cashmere, Phó Thừa Lâm ở sau lưng cô nói: “Đừng để bị lạnh.”
Cô tự đắc khoe: “Em chăm chỉ tập luyện, thể chất tốt lắm đó.”
Phó Thừa Lâm tán đồng: “Đúng là cũng ổn, chạy hai nghìn mét mà không tốn chút sức nào.”
Anh nói nhỏ: “Anh nhớ năm đó em chạy tám trăm mét mà khóc thảm thiết.”
Khương Cẩm Niên vỗ mạnh vào đùi anh: “Đừng có nhắc lại chuyện tám trăm mét với em…” Ngón tay cô khựng lại, dường như nhớ ra điều gì đó, cô cân nhắc rồi hỏi: “Có một câu hỏi, em đã muốn hỏi anh từ rất lâu rồi, nhiều năm nay cứ canh cánh trong lòng.”
Phó Thừa Lâm sẵn sàng: “Mời em.”
Vẻ mặt nghiêm túc của anh lúc này trông buồn cười lạ, Khương Cẩm Niên khẽ mỉm cười hỏi anh: “Ngày kiểm tra thể chất tân sinh viên năm nhất, tại sao anh lại cổ vũ cho em?”
Cô rút ánh mắt về, không nhìn anh nữa, nắm chặt góc khăn quàng cổ, ngón tay siết chặt rồi lại buông lỏng: “Em chưa từng thấy anh cổ vũ cho bất kỳ ai khác.”
Trong xe chìm vào im lặng trong chốc lát.
Giọng của Khương Cẩm Niên vốn dĩ rất nhẹ, Trịnh Cửu Quân ngồi phía trước nghe loáng thoáng vài câu. Anh ta cảm thấy câu hỏi của Khương Cẩm Niên khá đơn giản, ngay cả anh ta cũng biết câu trả lời.
Trịnh Cửu Quân liền chen vào nói: “Vừa mới nhập học, Phó Thừa Lâm đã để ý đến cô rồi.”
Từ hàng ghế sau vang lên tiếng cười khúc khích.
Khương Cẩm Niên cười xong, hơi rướn người về phía ghế phụ, bình thản nói: “Nói thật với anh, lúc đó tôi nặng cả trăm cân.”
Sao có thể chứ?
Trịnh Cửu Quân không thể tin được.
Những năm trước anh ta vốn là một dân chơi, sống phóng túng vô độ, đã gặp qua vô số mỹ nhân, nhưng sau này dần dần mất hứng, hay còn gọi là “chơi chán rồi”. Anh ta tự nhận mình có con mắt nhìn phụ nữ rất tinh tường. Khương Cẩm Niên chắc chắn là kiểu con gái xinh đẹp từ bé đến lớn và rất biết cách giữ mình.
Nhưng cô lại khẽ thở dài: “Thôi không nhắc nữa, quá khứ là quá khứ, hiện tại là hiện tại.”
Phó Thừa Lâm cuối cùng cũng tiếp lời: “Sự chật vật của em lúc đó khiến anh nhớ đến chính bản thân mình.” Anh nói rất thản nhiên và bình thản. Khương Cẩm Niên chợt nhận ra bản chất anh là người trầm tính. Cũng không hiểu tại sao năm đó mọi người đều nghĩ anh sôi nổi, cởi mở.
Cô nói: “Thì ra là vậy.”
Ngoài câu đó ra, cô không nói gì thêm.
Vì có Trịnh Cửu Quân ở đây, Khương Cẩm Niên thu lại những cử chỉ thân mật. Cô ngắm cảnh ngoài cửa sổ cho đến khi tiếng chuông điện thoại vang lên, màn hình hiện một số lạ. Cô nhấc máy, ngay lập tức một người đàn ông lên tiếng: “Xin hỏi cô Khương phải không ạ?”
Cô hỏi lại: “Xin hỏi ai vậy ạ?”
Người đàn ông trả lời: “Tôi là Phó giám đốc của một công ty săn nhân tài, họ Thường, cô cứ gọi tôi là Tiểu Thường. Tôi và Hạ Tri Thu là bạn học đại học… Hạ Tri Thu đã đưa thông tin liên hệ của cô cho tôi. Hiện tại tôi đang có hơn mười vị trí quản lý quỹ tại các công ty, cô có muốn thử không?”
Anh ta nói xong, đợi hai giây mà không thấy Khương Cẩm Niên trả lời.
Anh ta thầm than: Hạ Tri Thu thật là hại người, có lòng tốt mà lại làm hỏng việc.
Quả nhiên Khương Cẩm Niên hỏi lại: “Hạ Tri Thu?”
Ba chữ này vừa thốt ra, Phó Thừa Lâm cũng nghiêng đầu, ánh mắt dò xét dừng trên chiếc điện thoại. Anh nghe thấy người trong điện thoại nói: “Đúng vậy, Hạ Tri Thu, đồng nghiệp cũ của cô. Cậu ấy nói với tôi cô họ Khương, năng lực hàng nhất, thích làm việc tại quỹ, tốt nghiệp tại Đại học New York…”
Khương Cẩm Niên khéo léo từ chối: “Cảm ơn anh và giám đốc Hạ, để tôi suy nghĩ thêm vài ngày nữa.” Đầu dây bên kia cũng đồng ý, hai người kết thúc cuộc trò chuyện.
Phó Thừa Lâm cười: “Hạ Tri Thu giúp người khác tìm việc mà không nói trước với em một tiếng nào sao?” Anh lấy ra một bình giữ nhiệt, mở nắp, hương trà thơm lừng tỏa khắp nơi, anh nói: “Dù Giám đốc Thường là bạn học của Hạ Tri Thu thì cậu ta cũng nên bảo vệ quyền riêng tư của em, đáng lẽ phải báo trước với em một tiếng.”
Thực ra, nói về các mối quan hệ xã hội, Khương Cẩm Niên không phải là hoàn toàn không có. Ngoài “át chủ bài” Phó Thừa Lâm, cô cũng quen biết rất nhiều đồng nghiệp cùng ngành. Cô không muốn hạ mình nhờ vả người khác chủ yếu vì hai lý do: Một là, cô chưa đến mức đường cùng. Hai là, cô muốn chọn lọc kỹ càng, tìm một doanh nghiệp phù hợp.
Cô suy nghĩ: “Giám đốc Hạ cũng là có ý tốt thôi.”
Cách cô gọi “Giám đốc Hạ” thay vì tên “Hạ Tri Thu” cho thấy mối quan hệ giữa hai người chỉ dừng lại ở mức công việc.
Phó Thừa Lâm đánh giá Hạ Tri Thu tích cực hơn: “Ừm, cậu ta cũng biết quan tâm đồng nghiệp đấy.”
Anh lại mở laptop, chọn vài tập tin nén rồi gửi vào email của Khương Cẩm Niên. Anh bảo cô: “Đây là tài liệu giới thiệu chi tiết về một số công ty, có lẽ sẽ có ích cho em. Sau khi em đưa ra quyết định, không cần liên hệ với ai khác, cứ tìm anh là được.”
Khương Cẩm Niên cúi đầu xem email trên điện thoại, khẽ gật đầu.
*
Ngày hôm đó, Khương Cẩm Niên ở lì trong văn phòng của Phó Thừa Lâm.
Khi anh bận rộn công việc, gọi điện thoại, rồi lại sang phòng bên cạnh họp hành, Khương Cẩm Niên lấy một tờ giấy trắng ra ghi chép. Cô phân tích vài công ty, khoanh tròn tên những công ty đó… rất nhiều nơi trước đây cô đã từng thấy qua, trên WeChat cũng có liên hệ với những công ty đó.
Cô nhanh chóng chỉnh sửa hồ sơ xin việc (CV), gửi đi tổng cộng bốn bản.
Tốt rồi, hôm nay đã hoàn thành bước đầu tiên trong quá trình tìm việc!
Cô tự nhủ, mọi thứ rồi sẽ tốt đẹp lên thôi. Nghĩ lại lúc cô mới từ Mỹ về, tình hình còn khó khăn hơn hiện tại gấp trăm lần. Gia đình thiếu tiền, sức khỏe bà ngoại lại không tốt, cô lại thiếu kinh nghiệm làm việc trong nước. Còn điểm xuất phát hiện tại của cô đã cao hơn lúc đó rất nhiều.
Chiều tối, Phó Thừa Lâm quay lại văn phòng thì thấy Khương Cẩm Niên đang cuộn tròn trên sofa ngủ gật.
Anh lặng lẽ mở tủ gỗ, lấy ra một chiếc chăn lông vũ mỏng đắp lên người cô. Thấy hai tay cô nắm chặt, anh không biết cô đang mơ thấy gì, liền ngồi bên cạnh cô một lúc.
Cô ngủ rất yên tĩnh, không hề phát ra tiếng động, cũng chưa từng nói mớ câu nào.
Mỗi khi Khương Cẩm Niên và Phó Thừa Lâm ngủ cùng nhau, anh nói với cô vài câu, giọng cô sẽ nhỏ dần, cho đến khi không còn chút âm thanh nào, nghĩa là cô đã chìm vào giấc ngủ.
Phó Thừa Lâm đã nắm rõ thói quen sinh hoạt của cô. Anh không còn ép Khương Cẩm Niên chuyển đến ở cùng nữa, vì anh nhận ra trạng thái hiện tại của họ, về cơ bản cũng như đang sống chung rồi.
Anh đảo mắt nhìn quanh.
Trên bàn trà có một tờ giấy ghi tên một vài công ty. Phó Thừa Lâm nhìn qua là đoán ngay Khương Cẩm Niên đã chọn những công ty nào. Niềm đam mê với công việc và sự nghiệp của cô vẫn không hề suy giảm. Nghĩ đến đây, anh hơi cúi người, vén một lọn tóc trên trán cô.
Tiếng gõ cửa vang lên.
Thật không đúng lúc. Phó Thừa Lâm thầm nghĩ.
Khương Cẩm Niên cũng bị đánh thức. Cô mở to đôi mắt trong veo, sáng ngời như những vì sao buổi sớm, nhìn anh chằm chằm hỏi: “Anh đang làm gì đó?”
Phó Thừa Lâm ngồi thẳng dậy đáp: “Ngắm người đẹp ngủ.”
Khương Cẩm Niên kéo chăn trùm kín đầu: “Anh đừng trêu em nữa.”
Phó Thừa Lâm nhìn về phía cửa, đầy ẩn ý: “Em ôm chăn vào phòng nghỉ bên cạnh đi, trong đó có giường. Trịnh Cửu Quân đang gõ cửa, anh phải mở cửa cho cậu ấy.”
Lúc này Khương Cẩm Niên mới nhận ra bên ngoài có người. Cô ôm theo chăn, ba chân bốn cẳng chạy nhanh, biến mất hút, “rầm” một cái đóng chặt cửa phòng nghỉ, khóa trái, rồi cùng chiếc chăn mềm mại ngã nhào xuống chiếc giường đơn.
Cô nghe thấy tiếng Trịnh Cửu Quân bước vào.
Trịnh Cửu Quân hơi do dự, anh ta dẫn theo vị Vương tổng kia đến.
Phó Thừa Lâm không hề ngạc nhiên, còn pha một ấm trà mời họ, cười nói: “Bảy giờ tối có một buổi họp mặt, Cửu Quân cũng biết rồi. Chúng ta chỉ có hai mươi phút để nói chuyện. Vương tổng có thể nói ngắn gọn được không?”
Vương tổng cất lời: “Cậu Phó, tôi hiểu suy nghĩ của cậu. Thị trường hiện nay không tốt, nhiều người làm ăn mà không giữ chữ tín, hôm nay dính melamine, ngày mai lại xôn xao Sudan đỏ… Tôi ghét nhất là những thương nhân chơi trò lừa gạt. Có vài chuyện nói qua điện thoại không tiện, trước mặt cậu, tôi xin nói thẳng. Hôm nay tôi đi tàu cao tốc đến Bắc Kinh, mang theo vài quyển sổ đỏ. Cậu xem những thứ này cộng lại có đổi được một trăm triệu tiền vốn không?”
Phó Thừa Lâm không mở lấy một quyển sổ đỏ nào.
Anh tựa lưng vào ghế, thành thật nói: “Giá nhà ở Bắc Kinh đang tăng mạnh, chú đang có nhà ở Bắc Kinh thì bán sớm cũng sẽ được giá tốt. Tốc chiến tốc thắng, đó cũng là cách nhanh nhất. Những năm gần đây chất lượng không khí Bắc Kinh không tốt, các thành phố lân cận cũng đều đang xử lý ô nhiễm. Nhà máy hóa chất của chú đi theo con đường huy động vốn thì hệ số rủi ro rất cao.”
Vương tổng vẫn không chịu bỏ cuộc.
Ông ta bàn luận vấn đề từ mọi góc độ, tiêu tốn hết hai mươi phút. Phó Thừa Lâm nhìn đồng hồ, lại liếc nhìn Trịnh Cửu Quân. Trịnh Cửu Quân hiểu ý, kéo tay áo Vương tổng ngắt lời: “Để vài ngày nữa chúng ta hẹn lại nhé chú Vương, cháu tiễn chú ra cửa.”
Vị Vương tổng này đứng dậy, lau mồ hôi lạnh trên trán.
Trên hành lang, ông ta đi song song với Trịnh Cửu Quân.
“Chú đổ mồ hôi à?” Trịnh Cửu Quân hỏi, “Nhiệt độ điều hòa trong phòng cao quá sao ạ?”
Vương tổng lắc đầu đáp: “Tôi bị tiểu đường, ăn cơm tối xong mới đến, mệt quá rồi, từ lúc đi đường đã đổ mồ hôi. Thời thế thay đổi nhanh thật, một ông già mắt mờ như tôi đã vô dụng rồi.”
Mồ hôi trên trán ông ta cứ vã ra từng đợt. Ông ta xé một gói khăn giấy liên tục lau mồ hôi, khăn giấy thấm ướt kết thành cục, để lại những mảnh giấy trắng bệch. Ông ta còn nói: “Insulin là thứ hại người, tiêm rồi là không dừng được, liều lượng ngày càng lớn, không kham nổi.”
Trịnh Cửu Quân không đành lòng, lấy ví của mình ra: “Phó Thừa Lâm làm việc rất cẩn trọng, nhưng tâm địa rất tốt, chú đừng trách cậu ấy. Tiền dư dả cháu cũng không có nhiều, giúp chú cứu nguy một chút thì được…” Vừa nói anh ta vừa viết chi phiếu.
Một tờ chi phiếu trị giá 200.000 đô la tại HSBC Hong Kong.
Vương tổng từ chối không nhận: “Không được, sao chú có thể lấy tiền của cháu?” Ông ta gọi một thư ký đang đứng đằng xa: “Tiểu Lý, đi thôi.” Cậu thư ký họ Lý chạy lại, giơ điện thoại: “Dạ, đặt được xe rồi, hai phút nữa xe tới ạ.”
Trịnh Cửu Quân nhét tờ chi phiếu vào túi áo của Vương tổng. Ông ta dường như không nhận ra cũng không chú ý, đi theo thư ký Lý rời khỏi công ty. Trịnh Cửu Quân tự nhận mình đã làm được một việc thiện, tích được công đức, còn mong Vương tổng sớm khỏi bệnh, chiến thắng bệnh tiểu đường.
Cho đến đêm 30 Tết năm đó.
Tuyết rơi lả tả, dinh thự rộn ràng.
Rất nhiều người thân của Trịnh Cửu Quân tụ tập lại để mừng thọ ông cụ Trịnh. Ông cụ sinh ra vào đêm Giao thừa. Hàng năm vào ngày này, mọi người vừa đón Tết vừa mừng sinh nhật ông, không khí vô cùng hòa thuận và ấm cúng.
Đứa cháu được ông cụ Trịnh cưng chiều nhất chính là Trịnh Cửu Quân. Thời còn trẻ, ông cụ từng đóng quân ở vùng thảo nguyên Mông Cổ, tay không giết sói, móc tim từ đống máu, không sợ hãi chút nào, đầy khí phách anh hùng. Đến tuổi xế chiều lại bất ngờ thay đổi tính nết, trong nhà thờ tượng Phật, mỗi ngày đều tự mình dâng hương.
Ông cụ nói với Trịnh Cửu Quân: “Năm mới, ông có một tâm nguyện. Tiểu Cửu có thể tạo dựng được sự nghiệp. Trong tiệc mừng thọ ông đã nhắc một lần, lúc bái Phật lại nhắc thêm một lần nữa…”
Trịnh Cửu Quân cười đáp: “Vậy thì chắc chắn sẽ thành công rồi ạ.”
Đúng lúc này, trợ lý gọi điện cho anh ta. Ban đầu anh ta không định nghe, nhưng ông nội khuyên: “Đêm Giao thừa mà tìm cháu thì chắc chắn là có việc gấp.”
Trịnh Cửu Quân đành miễn cưỡng nhấc máy: “Alo? Có chuyện gì gấp vậy?”
Trợ lý tường thuật rành mạch: “Vị Vương tổng ngành hóa chất đó… ông ta đã mượn danh nghĩa công ty chúng ta để phát hành riêng lẻ các sản phẩm huy động vốn ở Thiên Tân. Trên mạng đã đăng ảnh chụp chung của hai người, ông ta còn nói Trịnh Cửu Quân cũng đầu tư 200.000, và ông ta có một tờ chi phiếu do chính tay anh viết.”
Trịnh Cửu Quân chửi thề: “Đúng là một lão lừa đảo.”
Anh ta cảm thấy phiền phức ở chỗ, thỉnh thoảng làm việc thiện một lần mà lại là do mình đa tình tự rước họa vào thân.
Ông nội vỗ nhẹ mu bàn tay anh ta: “Một lần ngã là một lần khôn.”
Trịnh Cửu Quân lại hỏi: “Phó Thừa Lâm biết chưa?”
Trợ lý ấp úng trả lời: “Chắc là sắp rồi ạ…”
Tại thời điểm này, tâm trạng Phó Thừa Lâm đang rất tốt. Anh đang đón Tết ở nhà Khương Cẩm Niên. Tính cả bố mẹ và em trai Khương Cẩm Niên, năm người cùng chen chúc trong phòng khách để gói sủi cảo. Đây là lần đầu tiên trong đời Phó Thừa Lâm tham gia nhào bột. Anh cho quá nhiều nước, bị cậu em vợ cười nhạo: “Há há há, anh rể tôi chỉ biết hòa bột loãng thôi!”
Mẹ của Khương Hồng Nghĩa gõ đầu con trai: “Nói chuyện với anh rể đoàng hoàng vào.”
Khương Cẩm Niên làm mẫu cho em trai cách nói chuyện đúng mực: “Phó Thừa Lâm đang rút ra kinh nghiệm và bài học từ thất bại đấy.”
Phó Thừa Lâm gật đầu đáp: “Vẫn là vợ anh hiểu anh nhất.”