Cảnh Đẹp Lương Trần – Đại Cô Nương
Chương 28: Quán Mì
Cảnh Đẹp Lương Trần – Đại Cô Nương thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ông bà chủ quán mì tìm đến nhà mẹ Thẩm và Thẩm Hiểu Quân.
Bà chủ vừa khóc vừa kể, ngày trước hai vợ chồng từ quê ở An Huy lên Thượng Hải tay trắng lập nghiệp, từng ngủ nhờ ở ga Bắc cũ, qua đêm dưới cầu Ngoại Bạch Độ, làm đủ nghề: giao sữa, xúc phân, làm ôsin, bán vải ở Đổng Gia Độ, buôn quần áo sỉ ở đường Thất Phổ. Lúc bị người lừa, lúc lại đi lừa lại người. Vất vả lắm mới dành dụm được chút vốn mở quán mì, coi như tạm yên ổn. Kiến Cường thi đậu đại học, Kiến Phong đang học tiểu học, cuộc sống vừa thấy ánh sáng hy vọng thì không ngờ Kiến Cường lại dính vào chuyện này. Bà nói như trời sụp, từng nghĩ đến việc nhảy xuống sông Hoàng Phố tự vẫn.
Mẹ Thẩm nghe xong cũng xúc động, rơi mấy giọt nước mắt, an ủi: “Cô đừng nghĩ quẩn, chuyện giờ vẫn chưa rõ ràng, huống chi không phải mỗi mình Kiến Cường gặp nạn. Cứ đợi thêm xem sao đã!”
Ông chủ rút bao thuốc Ngẫu Đơn mời Thẩm Hiểu Quân. Anh từ chối: “Nhà có người già, có trẻ nhỏ, hút thuốc khói mù mịt, không tiện đâu!”
Ông chủ van nài: “Tụi tôi dân ngoại tỉnh, ngày thường thấy công an còn né, giờ thì hết đường rồi. Không biết Kiến Cường trong đó thế nào, sống chết ra sao. Hiểu Quân à, cậu là người Thượng Hải, quan hệ rộng, có người quen nào trong ngành không? Giúp dò chút tin tức, báo cho biết còn sống bình an, để lòng chúng tôi cũng yên chút được không?”
Thẩm Hiểu Quân suy nghĩ một lát: “Tôi có thằng bạn thân làm ở đồn công an, còn A Bảo thì chạy taxi, thường xuyên qua lại với mấy anh công an. Tối nay nó về, tôi dẫn anh chị đến hỏi thử xem sao.”
Hai vợ chồng cảm ơn rối rít. Mẹ Thẩm nói: “Có gì mà cảm ơn, ai sống cũng khó khăn, lại ở chung một nhà, trên dưới lầu, giúp được thì giúp thôi!”
Tiễn họ đi rồi, Bảo Trân về sớm, tan ca mà mặt mày uể oải, chưa kịp rửa mặt đã vật ra giường. Mẹ Thẩm hỏi: “Lại bị ai làm cho dỗi hả, về nhà nằm như thây vậy?”
Thẩm Hiểu Quân cười: “Là một nhân vật lớn làm em nó buồn.”
“Là ai?” Mẹ Thẩm gặng hỏi.
Thẩm Hiểu Quân đáp: “Mẹ không biết đâu, Trương Quốc Vinh đó, ngôi sao ca nhạc Hồng Kông nổi đình nổi đám, vừa tuyên bố rút lui khỏi làng nhạc, không hát nữa.”
“Ai nói mẹ không biết!” Mẹ Thẩm trợn mắt: “A Ly mang bưu thiếp về cho mẹ xem rồi, nói Tiểu Triệu giống hệt ông ấy. Quả thật, mắt với chóp mũi giống nhau, khóe miệng cười cong cong cũng na ná…”
Thẩm Hiểu Quân ho khẽ một tiếng, bà liền hiểu ý, vội chuyển chủ đề: “Sắp Tết rồi, cuối tuần rảnh thì dọn dẹp nhà cửa, đứa nào cũng phải làm, đừng ai nghĩ trốn việc!” Nói rồi bà ra ban công, trời u ám sắp mưa, vội thu chăn màn phơi ngoài vào.
Thẩm Hiểu Quân bật tivi xem tiếp phim “Xuân đi xuân lại về”. Bảo Trân càng thêm chán, tựa gối đọc tiểu thuyết Quỳnh Dao mượn của Tuyết Cầm.
Tụi nhỏ trong nhóm Lương Ly bắt đầu nghỉ đông, vui mừng khôn xiết vì Tết sắp đến.
Nhà nào cũng tất bật dọn dẹp: tháo cửa lưới, dùng bàn chải lông mềm chấm bột giặt chà nhẹ; kính lau bằng giẻ lau thì dính lông, đành phải dùng báo lau lại một lượt. Tủ quần áo, tủ năm ngăn, giường, ghế, bàn ghế dù toàn đồ cũ, nhưng vẫn phải lau chùi sạch sẽ từ đầu đến cuối, góc kẽ nào cũng không bỏ sót, kể cả chân tủ thấp nhất. Nền nhà không dùng cây lau, mà quỳ xuống, một tay cầm giẻ ướt, một tay giẻ khô mà lau, ít nhất hai lượt. Nước trong thùng xối ra xối vào, từ đen sì dần chuyển sang nhạt màu, lúc ấy mới thở phào, người cũng mệt nhoài. Nhưng vẫn chưa xong, công đoạn khó nhất là dọn bếp – nơi dầu mỡ bám đầy cực kỳ khó tẩy. Dì Tiết mách bí quyết: “Dùng baking soda, giấm trắng, thêm muối, kem đánh răng, pha với nước sôi, xịt lên rồi chà mạnh, dầu mỡ bay sạch.”
Sư phụ Tôn lắc đầu: “Rườm rà quá, lấy xút quẹt một cái là sạch ngay.”
Dì Tiết trợn mắt: “Xút độc hại lắm đó, ông không sợ chết chắc!”
Sư phụ Tôn thì không sợ chết, nhưng mẹ Thẩm và mọi người còn muốn sống lâu, nên đành làm theo cách của dì Tiết. Kết quả thật sự hiệu quả. Sau đó nấu một nồi nước sôi, đem chén, đĩa, muỗng, đũa bỏ vào trụng sạch.
Dọn dẹp xong, cả nhà bắt tay vào chuẩn bị Tết. Trong căn bếp nhỏ những ngày cận Tết luôn thoang thoảng mùi thơm. Máy xay thịt kêu “cót két” suốt ngày, giết gà mổ ngỗng, tự làm thịt muối, cá muối, có khi còn mua nguyên cái đầu heo về, ngồi ngoài hẻm tỉ mỉ dùng nhíp nhổ sạch lông, rồi treo lên sân thượng phơi. Làm hoành thánh trứng, viên thịt, xíu mại, chiên bánh phồng tôm, chuẩn bị đậu tằm hoa, da heo, nấu rượu nếp, trứng muối, gói bánh trôi, làm cơm tám bảo. Ai thích tự tay làm thì chuẩn bị nguyên liệu đầy đủ, ai ngại thì nhờ Thẩm Hiểu Quân ra quán Quang Minh Thôn mua hộ. Cũng là một kiểu tình nghĩa, bởi vì cứ đến Tết, trước cửa Quang Minh Thôn đã xếp hàng dài từ sáng đến tối, mà chưa chắc đã mua được.
Đêm giao thừa, bọn trẻ nhất định phải được đưa đi tắm ở nhà tắm công cộng. Lương Ly bước ra từ phòng nữ trước, khuôn mặt ửng hồng. Trần Hoành Sâm cũng vừa tắm xong, hỏi cô: “Có đói bụng không?”
Mẹ Thẩm vốn là người tiết kiệm, đã bỏ tiền đi tắm thì phải tắm cho đã, cho “đủ vốn”, nên nhất định không chịu ra, ngồi trong đó đến hai ba tiếng đồng hồ.
Thời gian lâu, không khí lại nóng bức, quả thật hao tổn sức lực. Bụng Lương Ly sôi ục ục, cô gật đầu: “Đói!”
Trần Hoành Sâm nói: “Anh mời mày đi ăn mì.”
Lương Ly nghiêng đầu cười nhìn cậu: “Dì Trần không cắt tiền tiêu vặt của anh rồi sao?”
Trần Hoành Sâm cũng cười: “Không phải tại mày đó à? Nhưng chị vẫn lén đưa cho anh.”
Lương Ly chạy vào nói với mẹ Thẩm, bà đang ngồi trên ghế dài để người ta kỳ lưng, ừ một tiếng: “Đi nhớ cẩn thận! Kỳ mạnh tay chút, mạnh nữa!”
Cô vội chạy ra, cùng Trần Hoành Sâm bước sánh vai về hướng đường Hoài Hải. Dọc đường, hai thằng nhóc nghịch ngợm đang chơi pháo, thấy Lương Ly có vẻ hiền lành liền ném pháo về phía cô. Trần Hoành Sâm quát lớn một tiếng, tụi nó lập tức bỏ chạy, đứng cách chừng mười bước rồi quay đầu lại nhìn.
Lương Ly hỏi cậu: “Ba anh có về ăn Tết không?”
Trần Hoành Sâm lắc đầu: “Chắc là không, tàu của họ còn đang ngoài khơi.”
Lương Ly nói: “Anh đừng buồn, Tết này em không chỉ không gặp được ba, mà mẹ với em trai cũng không gặp.”
Trần Hoành Sâm nhìn cô: “Anh không buồn, mày cũng đừng buồn. Chia ly là điều không thể tránh trong đời, cần học cách chấp nhận bằng một trái tim bình thản.” – Đó là câu mà ba cậu thường dạy.
Lương Ly nghe mà mơ hồ. Chẳng lẽ quen dần thì mọi chuyện sẽ ổn sao?
Trên đường, họ gặp Vương Học Chí – bạn học cùng lớp của Trần Hoành Sâm. Cậu ta liếc hai người, cười tủm tỉm: “Ê, hai đứa hẹn hò đi dạo phố hả?”
Trần Hoành Sâm trợn mắt: “Nói bậy gì đó? Tụi tôi là hàng xóm, anh mời em nó đi ăn mì thôi.”
Vương Học Chí nói: “Ăn mì à? Thế thì cho tôi đi cùng!”
“Chỉ đủ tiền hai tô, không dư đâu!” Trần Hoành Sâm từ chối dứt khoát. Vương Học Chí tiu nghỉu bỏ đi.
Rẽ vào đường Tư Nam, đi thêm trăm bước nữa là tới một quán mì nhỏ không treo biển. Quán mở lúc mười một giờ, còn năm phút nữa. Một bà cụ ngồi ở cửa, thắt tạp dề, trước mặt là thau cá chim vàng. Bà thong thả nhặt một con lên, cạo vảy, cắt vây, mổ bụng, bỏ đầu bỏ ruột, rửa sạch, rồi bỏ vào thau khác. Ngón tay bà đỏ ửng vì lạnh, mùi tanh nồng của cá chim vàng xộc thẳng vào mũi Lương Ly, cô nhíu mày, thầm nghĩ không biết ăn có ngon không.
Trần Hoành Sâm liếc đồng hồ, gọi lớn: “Bà ơi, tới giờ rồi!” rồi kéo Lương Ly bước vào. Không gian quán chật hẹp, chỉ kê ba cái bàn.
Chẳng mấy chốc, hai tô mì cá chim vàng nóng hổi được bưng ra. Cũng chẳng khác mì Tô Châu là mấy: nước dùng pha xì dầu, sợi mì nhỏ, vài lát thịt cá trắng nõn, rắc thêm chút hành xanh.
Trần Hoành Sâm hỏi: “Ngon không?” Lương Ly vừa nhai vừa đáp: “Ngon đến rụng lông mày.”
Cậu gắp phần cá trong tô mình sang cho cô. Lương Ly ngạc nhiên: “Anh không ăn sao?”
Trần Hoành Sâm nói: “Anh ăn riết rồi, mày ăn nhiều đi.” Rồi lại múc một muỗng thịt xào dưa muối rắc lên mì: “Cái này cũng ngon lắm!”
Đang ăn, một cô gái trẻ đeo kính râm bước vào. Tóc ngắn, uốn phồng rất thời thượng, mặc cả cây đồ da đen, trông cực kỳ sành điệu. Một người đi theo giục: “Chị ăn nhanh lên, sắp tới giờ rồi!”
Cô gật đầu, tiện tay tháo kính râm đặt sang một bên.
Lương Ly như phát hiện ra châu lục mới, thì thầm: “Có phải là ca sĩ hát bài ‘Tư Niệm’ không?” Bảo Trân có băng cassette của cô ấy, rảnh là mở nghe suốt.
Trần Hoành Sâm quay lại nhìn, rồi thản nhiên quay đi: “Có gì lạ đâu, ở đây thường xuyên gặp ca sĩ, diễn viên mà.”
Cậu ăn rất nhanh, chỉ một loáng là tô mì chỉ còn nước.
Còn với Lương Ly, đây là một cuộc gặp gỡ kỳ diệu. Về sau, dù cô có trở lại quán mì vài lần, nhưng chưa bao giờ gặp lại người đó nữa.