Cảnh Đẹp Lương Trần – Đại Cô Nương
Chương 47: Việc học
Cảnh Đẹp Lương Trần – Đại Cô Nương thuộc thể loại Linh Dị, chương 47 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mẹ Kiều khóc nức nở, nước mắt tuôn rơi không ngớt, cũng là bởi vì đã kìm nén từ lâu lắm rồi.
Căn phòng chật chội, không khí ngột ngạt, mồ hôi nhỏ tong tong, giọng nói như sôi sục trong cổ họng, từng lời như lửa đốt: “Con một mình nuôi Kiều Vũ, ai cũng biết con ly hôn về, bị khinh thường, việc nặng lương bèo, tiền thưởng phúc lợi chẳng có gì, con cũng chịu. Căn phòng nhỏ xíu này đông thì lạnh, hè thì nóng, tường vách hút hơi nóng nắng chiều, đêm đến bốc hơi ra, con phải thức quạt cho Kiều Vũ suốt đêm, con cũng chịu. Bao năm nay, con cầm chắt từng đồng, quần áo chỉ có hai bộ, mua ở đường Hoa Đình, nghe nói là đồ ngoại, giặt đi giặt lại vẫn còn mùi lạ. Biết làm sao được, con cũng chịu. đủ thứ chuyện lớn chuyện nhỏ, con luôn nhịn hết… Cả đời này như vậy thôi, gửi gắm mọi hy vọng vào Kiều Vũ, mong nó học hành chăm chỉ, sau này ngẩng cao đầu, có tiền đồ tươi sáng, thoát khỏi cảnh khổ này. Nó không có hộ khẩu nên không vào trường trọng điểm được, nghĩ đến là tức giận, theo lời kêu gọi của Nhà nước đi xây dựng biên cương, chúng con có sai đâu, sao giờ bị đối xử bất công như vậy?”.
Mẹ Thẩm đứng dậy, lấy khăn lau mặt, ngồi xuống an ủi: “Có gì mà sai? Ai cũng không sai, cuộc sống vốn thế, không có con đường bằng phẳng nào cả, tự trách làm gì, vẫn phải nhìn về phía trước. Giờ hộ khẩu của Kiều Vũ đã về, trở thành cư dân Thượng Hải, có cơ hội thi vào trường trọng điểm, chẳng phải tốt sao! Đừng cứ mãi nghĩ về chuyện không may trước đây, lo lắng chi nữa. Kiều Vũ là đứa hiểu chuyện, ngoan ngoãn và biết chăm sóc, nó biết nỗ lực phấn đấu, thực hiện tâm nguyện của con, đó chính là phúc lớn của con rồi!”.
Mẹ Kiều khóc một trận, nghe lời mẹ Thẩm, lòng nhẹ nhõm hẳn. Mẹ Thẩm nói: “Nói đến chuyện phiền lòng, dì cũng có chuyện này, Bảo Trân sắp được cử đi Mỹ du học, dì thật sự không nỡ.”
Mẹ Kiều nói: “Con thấy đó là chuyện tốt! Có gì mà không nỡ! Bảo Trân có tiền đồ, được cử đi khó lắm đó, dù ở lại hay về nước sau này, cũng không lo thiếu tiền. Dì không thấy trước cửa đại sứ quán người ta xếp hàng dài, ai cũng mong muốn đi sao, giờ Bảo Trân có cơ hội, dì nên ủng hộ mới đúng. Sau này Kiều Vũ có thể ra nước ngoài, con nhất định không ngăn cản!”.
Mẹ Thẩm nói: “Bảo Trân là con gái, trôi dạt đến đất người, dì sợ nó chịu thiệt, không biết tự chăm sóc bản thân.”
“Bảo Trân chịu thiệt?” Mẹ Kiều nhếch mép: “Dì suy nghĩ lại xem, nó có khi nào chịu thiệt chưa? Trong nhà các người, nó là đứa ương bướng nhất đó.” Rồi bà cười hỏi: “Chẳng lẽ sợ nó đem về một anh rể Tây sao?”
Một câu nói trúng tim mẹ Thẩm: “Đúng vậy, không dám nghĩ tới!”
Mẹ Kiều thở dài: “Đàn ông ra nước ngoài, như Thẩm Hiểu Quân, thật chẳng có gì phải lo. Con gái thì chung quy cũng lo thôi.” Bà nghiêng tai nghe: “Bên ngoài có phải sấm chớp không?”
Mẹ Thẩm lắng nghe: “Đúng là sấm, chắc sắp mưa rồi.”
Bà đứng dậy cáo từ, mẹ Kiều nói: “Con đi cùng dì xuống, tiện đón A Ly với Kiều Vũ.”
Lương Ly dẫn Kiều Vũ đến ngã tư đường Yến Đãng ăn hoành thánh gỗ củi: “Đây là dì giới thiệu, nói là ngon, nước súp hoành thánh của họ ninh bằng gà mái già.”
Kiều Vũ vừa đi vừa nhíu mày: “Xa quá, bài tập anh còn chưa làm xong, phí thời gian!”
Lương Ly thở dài: “Anh ngày nào cũng chỉ biết học, thật sự không mệt sao! Khó khăn lắm mới ra ăn được bát hoành thánh nhỏ, vậy mà còn lo chuyện làm bài tập.”
Kiều Vũ không đáp, chỉ vào quán bánh bao đêm ven đường: “Ăn hai cái bánh bao cũng được, nhân cải muối thịt cũng ngon lắm, hơn nữa xem trời hình như sắp mưa.”
“Các cậu sao lại ở đây?” Trần Hoành Sâm đeo cặp sách, tay xách lưới bóng rổ đi tới, cậu vừa thi đấu xong ở Cung Thiếu Niên, tắm rửa xong, người toả ra mùi thuốc xà phòng Hoàng Kỳ hiệu Lợi Quần.
Lương Ly nói: “Em định dẫn Kiều Vũ đi ăn hoành thánh gỗ củi, anh ấy chê xa, nói ăn bánh bao là được rồi.”
“Chê xa? Quán ở ngã tư đường Yến Đãng đó hả?” Thấy cô gật đầu, Trần Hoành Sâm cười: “Xa gì đâu, qua hai con đường ngang là tới rồi, anh cũng đói, đi chung đi, anh mời!”
Kiều Vũ cố chấp dừng bước: “Tôi còn chưa làm xong bài tập…” Trần Hoành Sâm cắt ngang: “Tốn của cậu bao nhiêu thời gian chứ, đi đi đi.” Cậu khoác vai Kiều Vũ lôi đi: “Ngày nào cũng học, sắp thành mọt sách rồi.”
Kiều Vũ ghét người ta gọi mình là mọt sách, bị ép đi theo. Lương Ly chợt phát hiện, Trần Hoành Sâm đã cao hơn Kiều Vũ nửa cái đầu, mặc áo ba lỗ thể thao và quần đùi ngang gối, cánh tay rắn chắc toàn là cơ bắp.
Quán hoành thánh ở ngã tư Yến Đãng đông khách, trên bàn bày đầy muối, bột ngọt, tiêu, dầu ớt, hành cắt khúc…, một chậu muỗng chẳng sạch sẽ gì, một chồng bát lớn. Một người phụ nữ mồ hôi nhễ nhại đang gói hoành thánh nhỏ, tay nghề cực kỳ thành thạo, dùng miếng gỗ nhỏ quẹt chút thịt bằm trong chậu, đặt vào giữa miếng vỏ mỏng như sa giấy, bóp một cái liền ném vào đống hoành thánh. Kiều Vũ nói: “Chẳng có thịt gì cả, toàn ăn vỏ với uống nước thôi.”
Trần Hoành Sâm gọi ba bát, đúng lúc bên cạnh có người ăn xong rời đi, bọn họ ngồi xuống, bàn ăn dính đầy nước mỡ của khách trước, người dọn bàn làm lấy lệ, lấy giẻ lau qua loa rồi bỏ đi, vệt dầu từ bên trái quét sang bên phải, còn mấy cọng hành bị nước canh thấm dính trên bàn chưa lấy đi. Kiều Vũ trông thấy, tỏ ra chán ghét: “Thật là dơ bẩn!”
Cậu đi xin mấy tờ giấy, chậm rãi lau sạch.
Lương Ly hỏi Trần Hoành Sâm: “Hôm nay anh chơi bóng rổ, được giải quán quân không?” Trần Hoành Sâm gật đầu, rồi chợt nhớ ra, mở cặp lấy ra một hộp dài đưa cô, Lương Ly mở ra, là một cây bút máy Parker mới tinh, sáng loáng ánh vàng. Cậu nói: “Bút máy anh nhiều quá, cái này là giải thưởng, tặng em.”
Kiều Vũ thì mắt tinh nhìn thấy mấy tờ đề thi, liền cầm lên lại gần ngọn đèn dầu.
Lương Ly vui vẻ cảm ơn, ba bát hoành thánh cũng được mang tới, cô húp một muỗng nước, cười híp mắt nói: “Ngon đến rụng cả lông mày.”
Rồi cô hỏi Kiều Vũ có ngon không. Kiều Vũ lòng dạ để hết trên mấy tờ đề thi, ậm ừ một tiếng cho có, vẫn vừa ăn vừa đọc.
Lương Ly bĩu môi, quay sang nói chuyện với Trần Hoành Sâm: “Kiều Vũ siêng học như vậy, còn anh ngày nào cũng chơi bóng rổ, không sợ thi trượt à?”
Trần Hoành Sâm ghé sát tai cô: “Anh ở trung học bộ của trường Lô Loan, lên cấp ba đã thi nội bộ rồi, danh sách trúng tuyển có tên anh.” Rồi cậu nói tiếp: “Đừng cho Kiều Vũ biết, ảnh hưởng tâm trạng trước kỳ thi.”
Lương Ly gật đầu, trong lòng cô đã có chút vừa hâm mộ vừa ghen tỵ, huống chi là Kiều Vũ, Kiều Vũ nghĩ ngợi nhiều, lòng dạ cũng không rộng bằng cô.
Kiều Vũ bất chợt ngẩng lên nhìn hai người: “Nói cái gì thế, lén lút vậy?”
Lương Ly lập tức nghiêng đầu, Trần Hoành Sâm không để ý, cái miệng lém lỉnh chạm ngay vào tai cô.
Lương Ly kêu lên một tiếng, lấy tờ giấy thừa bên cạnh Kiều Vũ lau tai, trừng mắt với cậu: “Đồ lăng nhăng! Sao mà xấu vậy chứ!”
Trần Hoành Sâm tỏ vẻ vô tội: “Ngẫu nhiên thôi, hoàn toàn không cố ý!”
Lương Ly nói: “Anh đem hết váng trứng trong bát cho em thì em tha.”
Kiều Vũ còn truy hỏi: “Hai người vừa nói gì?”
Trần Hoành Sâm múc váng trứng bỏ vào bát của Lương Ly, cả rong biển cũng đưa qua, vừa cười vừa nói: “Tôi nói sau khi tốt nghiệp, sẽ đưa hết tài liệu ôn tập và ghi chép cho A Ly, nhất định em ấy cũng phải thi vào trường Lô Loan.”
Một tiếng sấm nổ rền ở chân trời, Kiều Vũ trả lại đề thi cho cậu, cúi đầu ăn hoành thánh: “Tôi nói rồi mà, sắp mưa rồi kìa!”
Ừm, hoành thánh này đúng là ngon, không uổng công đi xa vậy!
–
Thẩm Hiểu Quân trải giường vải bố ngủ trong ngõ, đến lúc gần sáng, từng hạt mưa lớn rơi xuống, mọi người bắt đầu chạy vào trong nhà, anh cũng gấp giường mang về. Mẹ Thẩm ngủ rất say, ngáy như thổi còi, Bảo Trân phải đi làm sớm, mơ màng nghe thấy tiếng động, dụi mắt hỏi mấy giờ rồi. Hiểu Quân nhìn đồng hồ: “Sáu giờ rồi!”
Bảo Trân lầm bầm một tiếng, còn có thể nấn ná thêm nửa tiếng nữa mới dậy.