64. Chương 64: Sau này anh mới hiểu một điều

Cảnh Đẹp Lương Trần – Đại Cô Nương

Chương 64: Sau này anh mới hiểu một điều

Cảnh Đẹp Lương Trần – Đại Cô Nương thuộc thể loại Linh Dị, chương 64 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mẹ Kiều vắt một chiếc khăn lạnh, đưa tới và hỏi: “Ai gõ cửa vậy?”
Kiều Vũ đứng trước cửa, tay nhét sâu trong túi quần, siết chặt tuýp thuốc mỡ bằng nhôm, đáp: “Là thợ sửa chữa.”
Mẹ Kiều không hỏi thêm, chỉ tay về phía chiếc ghế trước bàn: “Vào ngồi đi.” Kiều Vũ im lặng bước vào, ngồi xuống. Bà lấy khăn đắp lên má phải của cậu. Việc đánh nhau cùng những hệ lụy khiến bà vừa giận vừa lo, tức đến mức giáng cho cậu một cái tát thật mạnh.
Bà tự hỏi, bao năm qua bà đã đánh Kiều Vũ được mấy lần? Đếm trên đầu ngón tay cũng đủ. Vì cậu vốn là đứa chăm chỉ, nghe lời, luôn đi đúng con đường mà bà vạch ra, chưa từng lệch hướng. Dù đôi lúc chính bà cũng thấy mình khắt khe, cậu chưa từng than vãn. Trong mắt người ngoài, cậu là thiên tài, là thần đồng học tập. Nhưng bà nghĩ, nếu cậu cố thêm chút nữa, sẽ còn xuất sắc hơn nữa.
Bà cảm thấy khăn đã ấm, liền rút xuống, cẩn thận nhìn vết đỏ và dấu tay thâm tím trên má cậu, khẽ hỏi: “Có đau không?”
Kiều Vũ im lặng một lúc: “Không đau.” Cậu nói bình thản.
Mẹ Kiều bỗng dưng mắt ửng đỏ, đứng dậy giả vờ che giấu cảm xúc, vắt thêm chiếc khăn lạnh khác, đưa cho cậu. Kiều Vũ nhận lấy: “Con tự làm được.”
Cậu ấn khăn lên má, cảm giác nóng rát, rồi cái lạnh lập tức phản ứng, nhanh chóng tê bì.
Mẹ Kiều không kìm được nước mắt, vừa khóc vừa rấm rứt. Dù người ta có ghét bà đến đâu, hẳn cũng phải thầm cảm thán: ngày trước, bà ôm cậu bé nhỏ từ Tân Cương về Thượng Hải, không người thân, trú tạm trong căn nhà cũ, công việc bận rộn, nếm trải bao gian truân và lạnh nhạt của đời, một thân một mình nuôi con khôn lớn. Bà không đi đường tắt, sống ngay thẳng. Nếu có lỗi lầm, ấy là vết sẹo thời đại để lại, đáng để tha thứ.
Còn Kiều Vũ, cậu hiểu hơn ai hết: mẹ đã từ bỏ cả một đời vì cậu — người chồng, mái ấm, hạnh phúc riêng. Bà chỉ có mỗi mình cậu. Họ nương tựa nhau mà sống.
Một cảm giác ăn năn dâng lên như cơn sóng lớn đập ầm ầm vào người, mạnh hơn bất kỳ lúc nào trước đó. Cậu nghẹt thở, tim đập thình thịch nơi cổ họng, như muốn nhổ cả tim ra. Giá như không có tim, có lẽ nỗi đau cũng tan theo.
Nếu ngày nhỏ cậu đã hiểu chuyện, có ai chịu lắng nghe tiếng lòng, cậu thà chết cũng không muốn mẹ phải hy sinh chính mình. Tính cậu nhạy cảm, mong manh, không chịu nổi gánh nặng đời, cũng không chịu nổi sự nhẹ bẫng của đời.
Mẹ Kiều càng khóc càng thấy không cam: “Lần này dù là kỷ luật cảnh cáo hay kỷ luật nặng, học sinh ba tốt của thành phố coi như xong, kỳ thi đại học mất cơ hội cộng điểm. Trường Trung học Lô Loan hàng năm có suất bảo đảm vào Phúc Đán hoặc Giao Thông, con cũng không còn tư cách được chọn…”
Cậu bỗng thì thầm: “Mẹ yên tâm, con không cần cộng điểm hay suất bảo đảm, con vẫn có thể thi đỗ những trường như Phúc Đán hay Giao Thông.”
“Ai mà biết được! Đừng tự tin quá.” Mẹ Kiều nghĩ con còn quá trẻ: “Kỳ thi đại học như muôn ngàn binh mã qua cầu khỉ, bao học sinh tưởng chắc chắn đỗ đại học lại sa chân. Có suất bảo đảm còn tốt hơn! Con lại đi đánh nhau với mấy đứa hư, tự chôn vùi cơ hội của mình…”
“Con buồn ngủ rồi, mai còn phải đi học.” Cậu lên giường ngủ. Nghe tiếng mẹ ngồi dưới đèn vẫn lải nhải không ngừng. Không cần nghe rõ, cậu cũng biết bà đang kể lại bao gian khổ năm xưa, những hy sinh, những công lao không được đền đáp — phải thốt ra mới hả giận.
Cậu trở mình, quay mặt vào tường, tay vẫn nắm chặt tuýp thuốc mỡ Lương Ly đưa, rồi thiếp đi.
Trần Hoành Sâm tắm xong bước ra, chị gái và anh rể không có nhà. Chú Trần có thói quen ăn khuya, cô Đào bèn lấy phần hoành thánh còn dư từ bữa tối chiên vàng rồi mang sang. Mẹ Trần ngồi bên cạnh, gọi Trần Hoành Sâm lại, hỏi thẳng: “Rốt cuộc vì sao đánh nhau? Nói là tranh thắng thua bóng rổ thì quỷ mới tin.”
Trần Hoành Sâm đáp: “Mẹ mắng thầy hiệu trưởng là quỷ đó kìa!”
Mẹ Trần sầm mặt, liếc sang chú Trần đang ăn hoành thánh chiên: “Ăn, ăn hoài, chỉ biết ăn, con trai cũng không lo. Giờ thì hay, bị ghi kỷ luật xử phạt, nhà họ Trần coi như vẻ vang lắm rồi!”
Chú Trần nói: “Hoành thánh này chiên ngon ghê, hai mặt vàng giòn, nhai thơm ngậy, chấm thêm chút dầu ớt thì càng đậm đà.”
Cô Đào nghe khen, không nhịn được: “Ông đợi chút, tôi đi rót dầu ớt ra.”
Chú Trần cười bảo phiền quá, rồi gắp một cái đưa mẹ Trần nếm thử. Thấy bà không ăn, ông cắn một miếng, vừa nhai vừa nói: “Nó chịu nói vậy thì chắc có lý do. Mình cần gì ép quá? Cũng đâu còn trẻ con, nặng nhẹ nó biết. Nhắm một mắt, mở một mắt cho qua thì có sao.”
Mẹ Trần liếc ông: “Chính vì mình nuông chiều nên nó mới không coi ai ra gì.”
Thấy tình hình tạm lắng, Trần Hoành Sâm thừa cơ hội cô Đào mang dầu ớt tới, lén chuồn về phòng. Cậu lôi từ dưới gầm giường ra một cuốn Playboy, lật vài trang rồi thấy chẳng thú vị gì, liền nhét lại chỗ cũ. Cậu kéo công tắc, đèn tắt phụt. Mắt cậu tối sầm, dần quen, phía trước vẫn mờ mờ sáng. Ngoài cửa sổ đối diện đường Hoài Hải, biển quảng cáo khổng lồ gắn đèn neon, chớp nháy mảng đỏ lờ mờ hắt vào phòng. Mơ màng nghe tiếng gõ cửa, cậu hỏi: “Ai đó?”
Cửa “kẽo kẹt” mở ra, một cô gái thò đầu vào, mím môi cười: “Anh ngủ rồi à? Vậy em đi đây!”
“Đi cái gì mà đi, vào đây cho anh.” Trần Hoành Sâm chưa kịp nghĩ tối nay Lương Ly đến làm gì, chỉ muốn giữ cô lại.
Lương Ly bước đến bên giường, tay giấu sau lưng, chỉ cười nhìn cậu. Trần Hoành Sâm hơi bực: “Cười gì đó? Chưa thấy trai đẹp phong lưu hả?” Rồi cậu hỏi: “Có chuyện gì thì nói mau! Giữa trai chưa vợ gái chưa chồng, lửa gần rơm dễ cháy lắm!”
Lương Ly cúi xuống, giọng ngọt như ngậm kẹo trái cây vừa tan: “Em hỏi anh, lúc em chạy ngang trước mặt anh hôm nay, anh có phản ứng lớn, có… dựng cao không?”
Trần Hoành Sâm huýt sáo. Con bé này cởi mở ghê thật!
Trêu ghẹo, trêu ghẹo trắng trợn!
Cậu vươn tay chộp lấy tay cô, kéo ngã vào lòng. Lương Ly đứng không vững, ngã sấp xuống. Cậu ôm chặt eo cô, lật người đè lên: “Muốn biết phải không? Tự em sờ thử đi, tự sờ!”
Cậu cảm thấy thân thể khỏe mạnh, nhưng lại thở gấp như con ngựa vừa chạy vạn dặm.
“Đồ lưu manh, công tử phong lưu. Em đâu có mắc lừa.” Lương Ly giãy giụa dưới thân cậu, nhưng không hề tức giận. Nụ cười ngọt như muốn lấy mạng người.
Phải rồi, đó mới chính là chim hoàng ly nhỏ của cậu!
“Không sờ hả!” Cậu thở hổn hển: “Không sờ thì thôi, anh nói cho em biết — sau này anh nhất định sẽ cưới em!”
Cậu cúi xuống hôn lên mặt, lên môi cô. Bàn tay luồn vào áo len, nắm lấy…”
Một hồi còi xe chở phân dài và trầm vang lên, phá tan cảnh mộng mị trong đêm. Có người đàn ông hét vào cửa sổ: “Đổ bô! Nhanh lên, xe sắp chạy rồi!”
Chính là giọng cậu ruột của Lương Ly.
Cả tòa nhà vang tiếng chân như muôn ngàn quân ngựa đổ xuống. Trần Hoành Sâm bật ngồi dậy, mồ hôi đầm đìa trên trán.
Ngoài cửa sổ, ánh sáng trắng mờ dần rạng. Tiếng người ồn ào, tiếng chuông xe leng keng.
Cậu ngẩn người nhìn giường — nào có bóng dáng Lương Ly? Chỉ là một giấc mộng xuân mà thôi.
Cậu thay quần áo sạch, vào nhà vệ sinh rửa mặt, chẳng buồn ăn sáng, khoác cặp đi xuống nhà.
Trong ngõ, thấy Lương Ly đang đánh răng ở vòi nước, mắt ngái ngủ, miệng đầy bọt trắng. Nhưng trong mắt cậu, cô lại vô cùng xinh xắn.
Bất giác nhớ tới cảnh tối qua cậu ôm cô quấn quýt — dù chỉ là ảo ảnh, nhưng thực sự quá kích thích!
Mặt cậu bỗng đỏ bừng, chẳng nói lời nào, đạp xe ra khỏi ngõ. Cậu nghĩ, chắc mình đã phát điên rồi.
Sau này cậu mới hiểu ra một điều: Người tình trong mắt hóa Tây Thi.