8. Chương 8: Lễ cưới

Cảnh Đẹp Lương Trần – Đại Cô Nương thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cánh cửa chưa khép hẳn, Lương Ly đẩy nhẹ rồi thò đầu vào gọi: “Dì!”
Tuyết Cầm kéo cô ngồi xuống, tay vẫn cắm cuộn băng mới mua vào máy cassette, bấm nút “play”. Bảo Trân ngồi xếp bằng trên giường, lật tờ *Điện Ảnh Đại Chúng*, bỗng nghe tiếng nhạc vang lên liền hét: “Trương Quốc Vinh, *Thiện nữ u hồn*!”
“Mình nhờ người chép lại đó.” Tuyết Cầm cười, mở ngăn kéo lấy ra một hộp bánh thiếc nhập khẩu, mở nắp đưa trước mặt Lương Ly: “Muốn ăn gì thì tự lấy đi.”
Hộp đầy kẹo bọc giấy bóng đủ màu, Lương Ly trố mắt, quên ngay mục đích đến đây, hí hửng cúi đầu chọn, cái nào cũng muốn.”
Tuyết Cầm thì thầm với Bảo Trân: “Mình có linh cảm, anh mình sắp giải nghệ khỏi làng nhạc rồi!” Bảo Trân không tin: “Anh ấy còn đoạt giải Bài hát kim khúc nữa đó, tiếng tăm đang lên, sao có thể chớ!”
Tuyết Cầm quả quyết: “Cuối năm, chậm nhất cuối năm, nhất định có chuyện lớn.”
Bảo Trân chỉ vào bìa tờ *Điện Ảnh Đại Chúng* có in Phí Tường: “Cậu nói mình nghe một bí mật đi, năm kia sau chương trình mừng xuân, mình cũng viết thư kết bạn gửi Đài Truyền hình Trung ương, sau mới biết họ nhận cả bao tải thư làm quen, ai cũng muốn làm bạn gái Phí Tường, yêu đương với anh ấy hết.”
Tuyết Cầm mỉm môi cười khẽ: “Cậu gửi thư kết bạn, không sợ Tiểu Triệu ghen à?”
Bảo Trân bĩu môi: “Đừng nhắc tới anh ấy, nghe tên là mình tức.”
“Sao vậy?” Tuyết Cầm hỏi.
Bảo Trân hạ giọng: “Mẹ mình hối cưới gấp, Tiểu Triệu nói không có nhà, cưới về phải ở gác xép. Mình biết khổ ở gác xép rồi, chật chội, mùa đông lạnh, mùa hè nóng, bức bối ngột ngạt, hơn nữa chẳng cách âm gì, anh chị mình ở trên đó…”
Cô ghé sát tai Tuyết Cầm thì thầm, Lương Ly vểnh tai nhưng không rõ, chỉ thấy Tuyết Cầm mặt đỏ cười: “Thiệt là tạo nghiệp!”
“Đúng đó, nên mình có chết cũng không chịu ở gác xép.” Bảo Trân nói: “Mấy bữa trước, anh ấy lại bảo chú họ anh ấy bên Phố Đông có căn nhà, cuối năm tính đi nước ngoài, chịu bán cho anh ấy hai mươi ngàn.”
“Ở khúc nào vậy?”
“Gọi là đường Lạn Nê Độ gì đó, toàn nhà lá và ruộng đất, so với Phố Tây khác xa một trời một vực.” Bảo Trân ủ rũ: “Thà mua cái giường bên Phố Tây, chớ thèm căn nhà bên Phố Đông, mình nhất định không đi.”
Tuyết Cầm ngẫm nghĩ: “Mình nghe nói chính phủ năm tới sẽ quy hoạch khai phá Phố Đông, tương lai chắc hẳn sáng sủa, cậu với Tiểu Triệu mua căn đó đi, tuy bây giờ cực khổ, ráng nhịn một chút, sau này sẽ dễ chịu hơn.”
Bảo Trân chẳng buồn nghe: “Mấy năm trước cũng đồn ầm vậy, tới giờ có thấy động tĩnh gì đâu, chắc lại là pháo lép thôi. Hơn nữa hai mươi ngàn đâu phải con số nhỏ, lỡ lỗ là tiêu tán cả gia tài, không đáng đâu!” Cô không muốn nói thêm, chỉ vào tờ *Điện Ảnh Đại Chúng*: “Số tới bìa là Tề Tần, nhớ mua nghen!”
“Khỏi mua, mình đăng ký nguyên năm ở bưu điện rồi, bưu tá đem tới tận cửa.” Tuyết Cầm nói: “Cậu có album *Sói 1* của anh ấy đó, mới bày lên kệ là bán sạch trơn.”
Bảo Trân nói: “Mình thua đường dây của cậu rồi, hèn chi mua không nổi, cho mình mượn nghe vài bữa.”
Lương Ly đã ăn hết hai viên kẹo nhân đào và một viên sô-cô-la, bụng thòm thèm được dỗ dành, chợt nhớ chuyện chính, vội vàng nói: “Dì, chú Triệu đang đợi dì trên lầu.”
“Chú Triệu nào?” Bảo Trân chưa kịp phản ứng, Tuyết Cầm bật cười: “Bạn trai cậu đó, quên luôn rồi hả!”
“Nó đột nhiên nói tiếng phổ thông, mình không quen.” Bảo Trân cũng bật cười, xuống giường mang dép định đi. Tuyết Cầm đưa cho cô băng của Tề Tần, đúng lúc máy vừa hát xong một mặt: “Băng Trương Quốc Vinh cậu muốn nghe thì mình cho mượn luôn!”
Bảo Trân gật đầu, Tuyết Cầm đưa cho Lương Ly cầm, cô nhìn bìa in chàng trai tuấn tú, chợt tỉnh ngộ: “Chú Triệu giống anh ấy ghê!”
Bảo Trân và Tuyết Cầm sững ra chút, rồi chăm chú ngắm nghía, cuối cùng đi đến kết luận: ánh mắt con nít quả thật khác người.
Lúc thay giày ngoài cửa, Trần Hoành Sâm tắm xong đi ngang, tóc vẫn ướt sũng, Lương Ly ngửi thấy mùi hương dễ chịu, không phải xà bông thơm.
Triệu Khánh Văn và Bảo Trân dắt nhau đi dạo ngoài phố, Thẩm Hiểu Quân và Trương Ái Ngọc ôm ghế nhỏ ra đầu hẻm hóng mát, cũng là cách ngầm hiểu không nói thành lời.
Mẹ Thẩm kéo cái chậu gỗ lớn ra giữa phòng, Thẩm Hiểu Quân đã châm sẵn hai bình nước nóng bằng vỏ mây, thêm một thùng nước lạnh dựa vách.
“A Ly cởi đồ đi, tắm rửa nghen!” Mẹ Thẩm vừa rót nước vô chậu vừa kêu.
Lương Ly dù học lớp bốn, biết xấu hổ, mặc áo ba lỗ và quần đùi nhất quyết không chịu cởi: “Con tự tắm được mà!”
Mẹ Thẩm ghé lại ngửi tóc cô: “Hôi chua quá trời. Mau cởi ra đi!” rồi gỡ sợi dây thun chót bím, tóc xõa tung ra.
“Con tự tắm, ngoại ra ngoài đi!” Lương Ly vẫn cố chấp chống cự, mẹ Thẩm vốn không hiểu tâm tư trẻ nhỏ, lại nóng tính, chẳng thèm ba bảy hai mốt, lột phăng một cái đã trần như nhộng, kéo đẩy ép cô vô chậu gỗ.
“Nóng nóng nóng… thêm nước lạnh vô đi.” Lương Ly sống chết không chịu ngồi xuống, mẹ Thẩm thử nước bằng ngón tay: “Nước nguội nhanh lắm, nghỉ chút là bớt nóng à.”
Rồi bà ngồi trên ghế con, xắn tay áo, trước tiên gội đầu cho cô.
“Đau đau đau…” Nhưng mẹ Thẩm mặc kệ, bứt một cục kem gội, cào lên da đầu chà cho ra bọt, lại lấy lược chải từng tép tóc, vừa chải vừa tặc lưỡi: “Tóc rối hết trơn, mai dắt bả đi tiệm cắt, xén kiểu đầu nấm cho dễ chải.”
Lương Ly òa khóc, vừa rên vừa hờn, tức tối nói: “Ngoại, con ghét ngoại quá!”
Mẹ Thẩm cười: “Thiệt vô ơn” nhưng tay không ngừng, chà cánh tay nhỏ của cô đỏ hỏn như củ cà rốt.
Thẩm Hiểu Quân và Trương Ái Ngọc ngồi ngoài đầu gió, thấy mẹ Thẩm dắt Lương Ly qua, bèn nhường ghế con cho hai người, Trương Ái Ngọc trở vô phòng, Thẩm Hiểu Quân ngậm điếu thuốc đi coi A Bảo mấy đứa chơi bài.
Ban ngày trong hẻm thì vắng lặng xa xăm, nhưng hễ đèn đường lên thì nơi này liền náo nhiệt sống động.
Mấy chiếc ghế mây, ghế con bỏ trống ban ngày giờ ngồi kín người, có người còn khiêng ra cả giường xếp vải sọc xanh trắng. Cha của Tôn Lão Ngũ tắm xong, mặc áo may-ô quần đùi nằm phịch lên, bên cạnh đặt cái ghế con, bày ấm trà đại mạch bằng tử sa, mở đài phát thanh, tay phe phẩy cái quạt mo cũ, ngửa mặt ngắm vài ngôi sao lấp lánh trên bầu trời hẹp dài. Mẹ Thẩm thay Lương Ly quạt mát, cùng nhau nghe tiếng r*n r* ngân nga từ radio.
Một thanh niên cũng đang hóng gió, cười hỏi: “Sư phụ Tôn, vở kịch *Thượng Hải* này tên gì vậy? Khóc la nghe buồn dữ dằn luôn nè!”
Sư phụ Tôn mặt đầy vẻ tiền bối, cao giọng rầy: “Cái này mà cũng không biết à? *Bích Lạc Hoàng Tuyền*, đoạn hay nhất chính là Chí Siêu đọc thư, do nghệ sĩ hí kịch Thượng Hải Vương Bàn Thanh hát đó. Nhóc à, tôi nói cho nghe, phải chịu khó đọc sách, coi báo, động não nhiều, không thì sẽ không theo kịp thời đại, bị thời đại đào thải à nghen!”
Anh thanh niên vô cớ bị mắng, nhưng cũng chẳng giận, vì cả con hẻm đều biết tính ông già này, lúc nào cũng cái giọng tự cao tự đại đó, cậy già hống hách.
“Sư phụ Tôn ăn dưa hấu, mẹ Thẩm dì cũng ăn nghen.” Một người đàn bà cao gầy, da trắng giọng ngọt ngào đi ngang, Lương Ly vốn sắp lim dim, bỗng tỉnh cả người — phía sau dì ấy, người bưng cái mâm dưa hấu.