Khi bí mật bị phơi bày

Cát, Thời Gian, Cây Mưa - Thần Hôn Tuyến thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

09.
Trần Quân Triết mãi mãi không biết rằng, đêm cắm trại ở sa mạc Trắng ấy, vào khoảng bốn giờ sáng, Hứa Việt đã ngủ say, còn Hứa Định thì ôm khẩu shotgun lảng vảng bên ngoài lều cậu. Anh tưởng tượng khẩu súng trong tay mình là thật, tưởng tượng mình chui vào lều, kề nòng súng vào đầu cậu rồi bóp cò.
10.
Hứa Định thì biết rất rõ.
Nếu Trần Quân Triết là trai thẳng, liệu cậu ấy có chắc chắn thích Hứa Việt không? Sai rồi.
Cái suy nghĩ “Trần Quân Triết là trai thẳng thì chắc chắn sẽ thích Hứa Việt” ngu ngốc chẳng khác nào câu nói “người đồng tính nhìn thấy đàn ông là sẽ thích” vậy.
Lúc Hồ Bân mới biết xu hướng tính dục của anh, đêm nào cũng khóa cửa ngủ. Trước kia thường cởi trần đứng trước cửa cho đỡ nóng, giờ hễ thấy anh là lập tức che ngực. Hứa Định chỉ cảm thấy thằng nhóc này đúng là ngu ngốc hết phần thiên hạ.
Hứa Định chợt bừng tỉnh, thì ra bản thân mình cũng ngu y như Hồ Bân.
Hứa Định ôm khẩu shotgun lảng vảng quanh lều Trần Quân Triết, nước mắt không ngừng tuôn rơi.
Trần Quân Triết không thích Hứa Việt, nhưng cậu ấy đã thích người khác rồi...
Lòng anh rối bời như phát điên, rối đến mức tự hát lảm nhảm. Hát cái gì ấy nhỉ? “Nghĩ đến sa mạc là nghĩ đến nước, nghĩ đến tình yêu lại nghĩ đến cậu...” Nước và tình yêu đều là những thứ cực kỳ quan trọng trong đời sống nơi sa mạc, mà giờ đây anh chẳng còn tình, cũng chẳng còn nước.
Anh hận Trần Quân Triết đến tận xương tủy.
Anh rút con dao quân dụng Thụy Sĩ trong túi ra, bật lưỡi dao; tìm mép cửa lều, kéo khóa. Bầu trời ngoài kia sao sáng lấp lánh, còn trong lều của Trần Quân Triết tối đen như mực, tối đến mức đầu óc anh cũng trống rỗng. Anh không biết mình đang làm gì nữa. Anh chạm vào túi ngủ của Trần Quân Triết, mềm mại ấm áp, nhưng thực ra đó là túi ngủ của chính anh. Liệu Trần Quân Triết có nhận ra không?
Anh nín thở, rồi chui vào trong.
Cho đến lúc này anh vẫn đang khóc, nước mắt không sao ngừng được, từng giọt từng giọt thấm lên túi ngủ. Lớp vải ngoài chống nước, không thấm ẩm, nước mắt đọng lại thành giọt trên những nếp gấp, rung rinh sắp rơi.
Anh hận Trần Quân Triết đến chết được.
Nếu phải nói, thì cả đời này của anh coi như bị Trần Quân Triết hủy hoại rồi.
Dù Trần Quân Triết chẳng làm gì sai cả. Chỉ là trời sinh hai người vốn dĩ không phải cùng một loại.
Anh đưa bàn tay không cầm dao che mắt Trần Quân Triết lại. Anh không muốn để cậu nhìn thấy gương mặt lem nhem nước mắt của mình.
Anh đặt lưỡi dao nhỏ lên bên cổ Trần Quân Triết. Nếu Trần Quân Triết tỉnh dậy lúc này, anh sẽ dùng dao rạch toạc cổ họng cậu.
“Trần Quân Triết...”
“Trùng hợp quá. Sao lại trùng hợp đến thế...”
“Chạy đến tận Ai Cập rồi mà anh vẫn không thoát khỏi cậu.”
Anh cúi đầu, trong bóng tối lần tìm được đôi môi của cậu. Rồi hôn xuống. Chắc chắn đây là một nụ hôn vặn vẹo, quái dị và xấu xí nhất thế gian này. Anh nhắm mắt lại, nhẹ nhàng hôn cậu, nước mắt mặn chát rơi xuống nơi môi hai người chạm nhau. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, Hứa Định gần như tham lam ghi nhớ sự mềm mại đó. Khi hôn đến cạn nước mắt, anh hoảng loạn rút lui, siết chặt con dao quân dụng trong tay, thở dốc như sắp ngất.
Trần Quân Triết không hề thức giấc, vẫn chìm trong giấc mơ. Còn những giọt nước mắt vừa cạn kiệt của anh lại tiếp tục tuôn trào.
Anh tự hỏi, sao Trần Quân Triết lại sắp kết hôn? Nhưng rồi lại nghĩ, cũng chẳng có gì lạ. Trần Quân Triết là kiểu người mà hễ gặp đúng người mình muốn cưới, dù đối phương cách xa vạn dặm, cậu cũng sẽ lập tức chạy đến bên người ấy. Không màng chi phí, không màng cái giá phải trả.
Anh nức nở chửi thề. Anh chưa bao giờ nghĩ mình sẽ gặp được Trần Quân Triết ở Ai Cập.
Nhiệt độ ngày và đêm trong sa mạc chênh lệch cực lớn, đêm đến phải mặc áo dày. Anh thấy lạnh buốt, muốn chạm môi cậu thêm một lần nữa. Lần đầu quá vội vàng, anh chẳng nếm được chút gì. Lẽ ra anh nên mạnh bạo hơn, nên đưa lưỡi vào, nên giữ chặt gáy cậu, vùi cả người vào đó.
Lỡ như anh đánh thức Trần Quân Triết thì sao?
Lỡ như Trần Quân Triết vì nụ hôn của anh mà nôn ngay tại chỗ thì sao?
Rất lâu sau, Hứa Định cứ lặng lẽ ngồi trong bóng tối, chờ Trần Quân Triết tỉnh dậy.
Nhưng Trần Quân Triết vẫn yên lặng ngủ say.
Anh bắt đầu nghĩ, người kia sẽ là ai? Bạn học? Đồng nghiệp? Bao nhiêu tuổi, trông ra sao, tính tình thế nào, làm sao có thể chịu được cái nết của Trần Quân Triết? Chắc là một bậc thánh nhân nào đó rồi.
Anh lại nghĩ tiếp, nếu đã sắp kết hôn, sao Trần Quân Triết không dẫn người ấy đi tuần trăng mật trước, hay là cậu đang tận hưởng kỳ nghỉ độc thân cuối cùng trước khi kết hôn?
Nhưng nghĩ mãi cũng chẳng có câu trả lời.
Anh lặng lẽ chui ra khỏi lều, lau sạch những giọt nước mắt còn sót trên mặt.
Bầu trời đầy sao xoay chuyển, dải Ngân Hà lấp lánh, lặng lẽ trôi trên đỉnh đầu.
Người ta nói nguyên nhân hình thành sa mạc Trắng là vì nơi đây từng là biển trong thời kỳ địa chất, xác sinh vật biển tích tụ hàng triệu năm mới tạo thành lớp đá vôi trắng. Vào khoảnh khắc này, Hứa Định như một con cá chìm xuống đáy biển sâu – thối rữa, tan rã, không thể thở nổi.
Thật ra có rất nhiều chuyện, anh đã nghĩ thấu từ lâu.
Hứa Định nhắm mắt lại, hướng lên bầu trời. Kính gửi thần bầu trời Nut*, con thề đây là lần cuối cùng. Sau khi mặt trời mọc, con sẽ chôn vùi tất cả tình cảm dành cho Trần Quân Triết vào sa mạc này. Và, thưa nữ thần vĩ đại, mẹ của muôn vì sao, thích trai thẳng là một chuyện bi thảm. Xin người đừng để con thích thêm một gã trai thẳng nào nữa.
*Nut là nữ thần bầu trời và thiên đường, nằm trong Bộ chín vĩ đại của Heliopolis trong tôn giáo Ai Cập cổ đại.
Phần thời gian còn lại, anh ngồi một mình trên một tảng đá.
Khoảng ba mươi phút trước bình minh, anh mở điện thoại, đứng trên khoảng đất trống, bật một bài hát thiếu nhi chào buổi sáng của BabyBus, đồng thời hô to: “Dậy xem mặt trời mọc đi! Dậy xem mặt trời mọc đi!”
Người đầu tiên bò ra là ba Lâm, vươn vai một cái: “Ra xem mặt trời mọc thôi.”
Tiếp theo là Lâm nhỏ và Lâm lớn: “Ra xem mặt trời mọc thôi!”
Rồi đến mẹ Lâm, vừa khoác áo cho con vừa nói: “Ra xem mặt trời mọc thôi.”
Hứa Định mỉm cười, quả thật anh thích nhất là được dẫn cả gia đình như thế này. Cuối cùng là Trần Quân Triết. Cậu chui ra khỏi lều, im lặng nhìn anh, vẻ mặt không chút cảm xúc. Còn Hứa Định, đôi mắt sưng húp như quả óc chó, nhưng vẫn mỉm cười vẫy tay: “Ra xem mặt trời mọc đi!”
Từ khi người xuất hiện trên bầu trời phương Đông, cho đến khi người chìm xuống dãy núi phương Tây. Amon*, xin cho con được dõi bước theo người.
*Amon (còn gọi là Amun) là một trong những vị thần quan trọng nhất của Ai Cập cổ đại. Ban đầu, ông là thần của không khí và sự sáng tạo. Về sau, Amon được hợp nhất với thần Mặt Trời Ra để trở thành Amon-Ra, "Vua của các vị thần" - vị thần Mặt Trời tối cao và quyền năng.
Trên đường về, ông Lâm muốn tự mình lái xe. Hứa Định vui vẻ đồng ý, bởi đường sa mạc còn dễ đi hơn cả ở trường lái. Hứa Việt thì từ chối đi cùng Trần Quân Triết, chạy sang xe nhà họ Lâm. Hứa Định cũng vui vẻ chấp nhận. Ngay cả việc phải một mình chở Trần Quân Triết trên suốt chặng đường, anh cũng chẳng nghĩ ngợi gì nhiều.
Anh dùng tay trần đào xuống cát, cho đến khi móng tay gãy nát, hai bàn tay rướm máu. Anh trút hết tình cảm vào đó, rồi lấp cát thật kín. Cuối cùng, anh tin chắc rằng đời này mình sẽ không còn nhớ đến nữa.
Trần Quân Triết ngồi vào ghế phụ, Hứa Định khởi động chiếc xe. Vừa đạp chân ga, Trần Quân Triết nói: “Hứa Định, anh còn định giả vờ đến bao giờ?”
---
Tác giả:
Hơi tự đánh giá cao bản thân rồi... Sáng nay thức dậy mới phát hiện tay phải không cử động được... Nhưng còn thiếu 5.000 chữ so với kế hoạch, thực sự không muốn đứt gánh giữa đường, cuối cùng vẫn cố gắng viết tiếp.
Lẽ ra không nên vội vàng như thế, có nhiều nguyên nhân gây ra tình trạng này. Về sau, tôi sẽ cố gắng tránh lặp lại...
Tiếp theo, tôi sẽ nghỉ ngơi vài ngày, chờ tay hồi phục... Xin lỗi mọi người rất nhiều.