Cát, Thời Gian, Cây Mưa - Thần Hôn Tuyến
Nhiệt Sa Travel và những bất ngờ thú vị
Cát, Thời Gian, Cây Mưa - Thần Hôn Tuyến thuộc thể loại Linh Dị, chương 40 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tôi là một cây bút tự do, đây là lần đầu tiên tôi đặt chân đến Ai Cập.
Từ quê nhà xa xôi sang đây không hề dễ. Trước khi đi, tôi đã tìm hiểu rất kỹ mấy công ty du lịch đón khách tại Ai Cập có tiếng tăm trên thị trường, so sánh kỹ lưỡng từ giá cả, chất lượng phục vụ, khả năng tiếp nhận khách cho đến cách sắp xếp lịch trình. Cuối cùng, tôi chọn một công ty du lịch tư nhân, hoạt động độc lập – Du Lịch Nhiệt Sa.
Nghe nói công ty này nổi tiếng về sự nhiệt tình, nhưng khi ông chủ đích thân ra sân bay đón tôi, tôi vẫn không khỏi bất ngờ. Ông chủ trông trẻ hơn tôi tưởng rất nhiều. Ai Cập ít mưa, cát bụi dày đặc, khung cảnh buổi sáng xám xịt, mờ mịt, trái ngược hoàn toàn với điều đó, trang phục và tác phong của ông chủ, cũng như chiếc Mercedes chở khách, đều toát lên vẻ gọn gàng, sạch sẽ. Ông chủ nói anh tên là Hứa Định.
"Xin chào quý khách, cảm ơn ngài đã chọn Công ty Du lịch Nhiệt Sa!"
Ông chủ Hứa rất nhiệt tình. Quả đúng như tên công ty - Nhiệt Sa* vậy.
*Nhiệt Sa (热砂): cát nóng.
Ông chủ Hứa nói sẽ đưa tôi về khách sạn trước để nhận phòng, nghỉ ngơi, điều chỉnh múi giờ. Đến giờ ăn tối, anh sẽ tới đón tôi đi chợ Khan el-Khalili để thưởng thức đặc sản Ai Cập. – Lịch trình nhẹ nhàng và cách phục vụ chu đáo, đó cũng là lý do tôi chọn Nhiệt Sa.
Từ sân bay về khách sạn còn một đoạn đường, ông chủ Hứa bắt đầu trò chuyện với tôi: "Quý khách từ đâu tới vậy?"
Tôi đáp: "Tôi là người Thượng Hải, đến từ Thượng Hải."
Ông chủ Hứa nói: "Thật trùng hợp. Tôi học đại học ở Thượng Hải đó."
"Trường nào thế?"
"Sư Đại ở Mẫn Hàng."
"Ồ! Vậy đúng là trùng hợp thật, tôi học Giao Đại ở Mẫn Hàng."
Ông chủ Hứa mỉm cười: "Người yêu tôi cũng tốt nghiệp Giao Đại. – À đúng rồi, quý khách đã đăng nhập mini app của bên tôi chưa?"
"À, chưa."
Nhiệt Sa còn có một điểm đặc biệt. Dù quy mô công ty không lớn, nhưng lại sở hữu một mini app* độc quyền. Thông qua ứng dụng này, bạn có thể xem một cách trực quan lịch trình những ngày sắp tới.
*Mini app: ứng dụng nhỏ chạy trong một nền tảng lớn (như Facebook, Zalo hoặc các nền tảng thương mại điện tử), không cần cài đặt riêng, mở là dùng ngay, thường để làm các việc nhanh như xem thông tin, đặt dịch vụ hay quản lý lịch trình.
Ban đầu tôi chỉ biết có vậy thôi. Đến lúc đăng ký xong mới phát hiện ra ứng dụng này còn nhiều điều thú vị hơn tôi nghĩ.
Ví dụ như có kết nối với Google Maps, có thể xem đánh giá của các nhà hàng xung quanh.
Ví dụ như ở những vị trí nổi bật nhất có ghi rõ số điện thoại khẩn cấp 24 giờ, thông tin đại sứ quán, đường dây báo cảnh sát Ai Cập, số cấp cứu bệnh viện... khiến tôi cảm thấy vô cùng yên tâm.
Thậm chí còn có hai nhân viên chăm sóc khách hàng dưới dạng hoạt hình, tích hợp mô hình ngôn ngữ lớn*, một con gấu trúc đỏ bướng bỉnh và một con gấu túi ngơ ngác. Tôi hỏi: làm thế nào để thuê xe tự lái ở Ai Cập, con gấu túi lập tức đưa ra một bản hướng dẫn chi tiết từng bước.
*Mô hình ngôn ngữ lớn (LLM) là hệ thống AI được huấn luyện trên lượng văn bản khổng lồ, có thể hiểu và tạo ra ngôn ngữ tự nhiên như con người, dùng để trò chuyện, trả lời câu hỏi hoặc hỗ trợ xử lý thông tin. Ví dụ như ChatGPT, Claude, Gemini.
"Con gấu túi này!" Tôi buột miệng kêu lên.
"À, là nó đó. Dễ thương lắm phải không!"
"Nó có tên không?"
"Có chứ. Nó tên là A Giá."
"A Giá?"
"Trần A Giá."
À, còn có cả họ tên đầy đủ. "Thế còn con gấu trúc đỏ thì sao?"
"Gấu trúc đỏ............." Không hiểu sao ông chủ lại im lặng rất lâu, "Tên thì vẫn chưa nghĩ ra."
"Vậy anh mau nghĩ đi, ông chủ Hứa."
Ông chủ Hứa lái xe rất vững. Người đi bộ và chó hoang chạy loạn xạ trên phố, anh vẫn bình thản, xử lý tình huống một cách nhẹ nhàng, như thể đã quá quen thuộc với mọi ngóc ngách trên con đường xa lạ này. Thành thạo, vững vàng, thậm chí có thể nói là từng trải, nhưng anh lại trẻ đến vậy, khiến tôi bỗng nảy sinh chút tò mò về con người này.
Tôi tìm một chủ đề để nói chuyện: "Ông chủ Hứa, cái mini app này là anh thuê công ty ngoài làm à?"
Ông chủ Hứa mỉm cười: "Người yêu tôi làm đó."
Niềm vui và sự tự hào hiện rõ trên khuôn mặt anh.
Tôi không khỏi cảm thán: "Ồ. Vậy thì cô ấy giỏi quá."
"Ừm, em ấy giỏi lắm. Ngay cả ở ngôi trường của quý khách, em ấy cũng từng là một truyền thuyết rồi."
"Hả? Truyền thuyết?"
"Em ấy, ngay từ khi còn học đại học, đã đăng rất nhiều bài trên các tạp chí học thuật hàng đầu, thi đấu thì giành vô số giải thưởng. Thầy hướng dẫn nhất quyết muốn giữ em ấy lại học thẳng lên thạc sĩ, tiến sĩ, vậy mà em ấy đã từ chối. Sau đó vào làm lập trình viên cho một tập đoàn lớn, chính là người đã tạo ra tựa game MMO* rất hot mấy năm trước, tên là......"
*MMO: trò chơi trực tuyến nhiều người chơi, nơi rất nhiều người cùng tham gia trong một thế giới ảo chung, có thể tương tác với nhau theo thời gian thực.
Có thể thấy ông chủ Hứa thực sự rất yêu người yêu mình. Khi kể lại những chuyện huy hoàng ấy, trong mắt anh còn ánh lên từng đốm sáng.
Nếu đổi sang một hướng dẫn viên khác, chắc tôi đã nghĩ anh ta đang khoác lác rồi. Lần tôi đi Bắc Mỹ, hướng dẫn viên địa phương cứ đứng trước mặt tôi khoe mình tốt nghiệp thạc sĩ Ivy League, đã tự do tài chính nhờ buôn hàng xách tay từ lâu, đi làm hướng dẫn viên chỉ vì sở thích cá nhân. Kết quả là tôi tận tai nghe anh ta bị tổng đài Ctrip* mắng té tát, không kịp ngẩng mặt lên.
*Ctrip: nền tảng đặt dịch vụ du lịch trực tuyến lớn của Trung Quốc, cung cấp đặt vé máy bay, khách sạn, tour du lịch và các dịch vụ liên quan.
Nhưng ông chủ Hứa thì khác, anh ấy không giống kiểu người nhàm chán như vậy.
"Em ấy không chỉ biết lập trình, mà còn biết chơi trống. Trước đây em ấy từng thành lập một ban nhạc, tên là Tây Thế Lợi Tần."
Ông chủ Hứa vẫn tiếp tục kể, nói mãi không dứt, nhưng lạ thay lại không hề khiến người ta cảm thấy khó chịu.
"Sau này em ấy còn tự học đàn oud, đàn qanun, và cả sáo kawala của Ai Cập. Đĩa nhạc đang bật trên xe bây giờ chính là tác phẩm của em ấy."
*Đàn oud, đàn qanun, sáo kawala.
"À?"
Lần này thì tôi thật sự kinh ngạc. Bản nhạc mang màu sắc dị vực đang vang vọng trong xe, tôi còn tưởng là đĩa nhạc Ả Rập chuyên nghiệp, "Nhưng sao bài này nghe hơi... quen quen?"
"Là《Chúng ta hãy cùng khua mái chèo》, phiên bản nhạc cụ Ả Rập."
"Ồ..... hả?"
"Bài tiếp theo là《Chiếc thuyền nhỏ màu trắng》, phiên bản nhạc cụ Ả Rập."
".....?"
Người yêu của ông chủ Hứa quả thực rất giàu ý tưởng.
"Hay không?" Ông chủ Hứa nhìn tôi qua gương chiếu hậu.
Dù không thể hiểu nổi tư duy sáng tác này, tôi vẫn đáp: "Hay đó. Mà nói thật nhé ông chủ Hứa, anh đúng là rất yêu người yêu mình. Người đàn ông tốt như anh chắc trên đời chẳng có mấy đâu."
Mặt ông chủ Hứa lập tức đỏ bừng, anh đưa tay xoa xoa sống mũi: "Thì... cái này là... ừm..."
"Người yêu anh cũng may mắn thật đấy, anh đẹp trai thế này, hồi trước chắc không thiếu người theo đuổi đâu nhỉ."
Mặt ông chủ Hứa đỏ bừng hẳn lên.
"À, quý khách nhìn bên kia đi! Tòa nhà kia chính là trụ sở của Công ty du lịch Nhiệt Sa!"
Anh muốn lảng sang chuyện khác, tôi liền nhìn theo hướng anh chỉ tay. Một tòa nhà hiện đại, mới tinh, đứng sừng sững bên bờ sông Nile, là kiến trúc hiện đại hiếm hoi dọc suốt con đường.
Ông chủ Hứa nói: "Trước đây chúng tôi ở khu Giza, năm nay mới chuyển vào trung tâm thành phố."
"Wow, cả tòa nhà đều là của bên anh à?"
"Ha ha ha, không đâu, chúng tôi chỉ thuê một tầng thôi."
Như vậy cũng đã rất giỏi rồi. Một người nước ngoài, ở Ai Cập, lại thuê được hẳn một tầng làm văn phòng. Hơn nữa ông chủ Hứa trông còn chưa đến ba mươi, trong lòng tôi không khỏi nảy sinh vài phần kính nể.
Hôm nay trời âm u, không có nắng, đúng là thời tiết lý tưởng để ngủ nướng. Về đến khách sạn, tôi ngã ra ngủ ngay. Phải nói thêm một câu, khách sạn mà Nhiệt Sa sắp xếp có chất lượng rất tốt. Khách sạn mới mở, trên Booking chỉ xếp bốn sao, nhưng cả môi trường lẫn dịch vụ đều không thua gì chuẩn năm sao quốc tế.
Tôi bị một cuộc gọi của ông chủ Hứa đánh thức.
Vội vàng thay đồ chạy xuống dưới, anh đã ngồi chờ sẵn trên ghế sofa ở sảnh khách sạn.
Tôi nói: "Ông chủ Hứa, anh đợi lâu chưa? Xin lỗi nhé."
Ông chủ Hứa đáp: "Không sao. Ngủ ngon chứ? Chỗ này dùng bộ chăn ga nhập từ châu Âu, tôi từng nằm thử rồi, thấy rất ổn."
Tôi lập tức gật đầu: "Tôi vừa chạm đầu vào gối là ngủ liền. Trời ơi ông chủ Hứa, anh chọn khách sạn đúng là mát tay thật."
Rồi tôi chợt nhận ra phía sau ông chủ Hứa có thêm một người đàn ông Trung Quốc, cao hơn anh ấy một chút, tóc ngắn rẽ ngôi giữa, làn da mang tông lạnh, đối lập hẳn với ông chủ Hứa. Không hiểu vì sao, người đó cứ nhìn chằm chằm vào tôi.
Tôi nổi da gà: "Anh, anh nhìn tôi làm gì?"
Ông chủ Hứa bước sang một bên, cười nói: "Đây là người yêu tôi. Em ấy nghe nói quý khách là cựu sinh viên cùng trường, thế nào cũng đòi ra gặp cho bằng được."
"À."
Não tôi đứng hình mất hai giây rồi mới phản ứng được: thì ra ông chủ Hứa... Tất nhiên tôi không có thành kiến gì với người đồng tính, để chứng minh điều đó, tôi bước tới, đưa tay về phía vị đại thần trong truyền thuyết: "Chào đàn anh, ông chủ Hứa nói trước đây anh là một truyền thuyết của trường chúng ta."
Đại thần nhìn tôi, cũng trịnh trọng đưa tay ra, rồi "bốp" một tiếng, đặt một tờ giấy vào lòng bàn tay tôi.
"?"
Nhìn kỹ lại mới thấy, đó không phải tờ giấy bình thường, mà là phiếu giảm giá 30% cho cà phê xay tại chỗ của cửa hàng tiện lợi Lawson (chi nhánh Đại học Giao thông Thượng Hải).
"......."
".........."
Chúng tôi nhìn nhau trân trân (thật ra chỉ có mình tôi nhìn anh ấy). Đàn anh dường như chẳng định giải thích. Tôi lại quay sang nhìn ông chủ Hứa, ông chủ Hứa đỡ trán cười khổ: "Ban đầu tôi không đồng ý cho em ấy ra ngoài đâu. Em ấy là vậy đó, quý khách đừng để ý."
"Nhưng... sao lại đưa tôi cái này... Tôi tốt nghiệp mấy năm rồi mà..."
"Đừng hỏi vì sao. Em ấy làm việc gì, có khi vốn dĩ chẳng cần lý do."
Tôi giật giật khóe miệng: "Được rồi."
Ông chủ Hứa cũng gật đầu: "Được rồi."
Đàn anh này khiến tôi cảm thấy thật kỳ lạ.
Tôi nhét tờ phiếu giảm giá cà phê Lawson (chi nhánh Đại học Giao thông Thượng Hải) vào túi, coi như chuyện này chưa từng xảy ra. Còn ông chủ Hứa thì huých khuỷu tay vào bụng đàn anh, hạ giọng nhưng tôi vẫn nghe rõ: "Trước đó anh dạy em thế nào hả, đối xử với khách cho đàng hoàng chút."
"Ha ha ha..." Tôi vội xua tay: "Không sao đâu, không sao đâu. Đàn anh thích thế nào thì cứ vậy đi."
Đàn anh như một cỗ máy vừa nhận lệnh, bỗng nhiên đưa tay về phía tôi: "Chào quý khách. Chào mừng đến với Ai Cập. Tôi là Trần Quân Triết, mã số RS005, lập trình viên được chỉ định duy nhất của Công ty du lịch Nhiệt Sa."
"Ờm. Chào anh. Tôi là..." Tôi ngẩn ra: "Trần Quân Triết? Đại thần Quân Triết? Đại thần Trần Quân Triết trong truyền thuyết!?"
Ông chủ Hứa quả nhiên không hề nói điêu. Trần Quân Triết quả thật là nhân vật cấp truyền thuyết trong viện. Lý do là anh vừa giành được suất học thẳng lên thạc sĩ, tiến sĩ, chưa đầy hai tháng đã chủ động xin thôi học. Phòng đào tạo khuyên thế nào cũng không lay chuyển được, uổng phí mất một suất của thầy hướng dẫn năm đó. Anh trở thành ví dụ phản diện để cảnh tỉnh các thế hệ sinh viên sau này.
Tôi ngơ ngác: "Vậy anh bỏ học, là để sang Ai Cập tìm bạn trai à?"
Ông chủ Hứa vội lắc đầu, còn đàn anh Trần thì gật đầu: "Ừ."
"Trời ơi... trời ơi... vậy cũng lãng mạn quá rồi đấy."
Đàn anh Trần lại gật đầu: "Tôi đang tìm kiếm cách sống thoải mái nhất, cuối cùng nhận ra, chỉ ở nơi có Hứa Định, tôi mới cảm thấy tự do."
Ông chủ Hứa khẽ "a" một tiếng, quay mặt đi che giấu sự ngượng ngùng.
Tôi cũng cạn lời: "Bọn tôi... ai cũng không hiểu vì sao anh đang yên đang lành lại bỏ học... hóa ra là vì tình yêu."
"Ừ. Định Cưng một mình ở Ai Cập, tôi không yên tâm."
"Định, Định Cưng...?"
Định Cưng, chắc không phải là chỉ ông chủ Hứa đó sao.
Không ngờ đàn anh Trần trông thì lạnh lùng, nói năng khô khan, như thể không cho ai lại gần, vậy mà miệng lại tuôn ra lời ngọt ngào không ngớt (còn chẳng thèm để ý tới một người ngoài đang đứng đây như tôi).
Không, đàn anh Trần hình như hoàn toàn không quan tâm đến sự tồn tại của tôi. Anh đưa tay xoa đầu ông chủ Hứa... bị ông chủ Hứa gạt ra. Lại xoa đầu lần nữa... lại bị gạt. Cuối cùng thì bế luôn ông chủ Hứa lên: "Định Cưng, anh có gì muốn nói không?"
"Em thả anh xuống."
"Không."
"Em mau thả anh xuống đi!"
"Không!"
"Khách còn đang nhìn——"
Đàn anh Trần ôm "Định Cưng" của anh ấy xoay một vòng tại chỗ: "Thả anh xuống rồi đó."
Quào. Tôi cảm giác mình đang phát sáng hết công suất, đúng là một cái bóng đèn to đùng.