Có Anh

Cát, Thời Gian, Cây Mưa - Thần Hôn Tuyến thuộc thể loại Linh Dị, chương 39 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Một ngày nào đó Trần Quân Triết sẽ kết hôn, ý nghĩ này khiến Hứa Định khó lòng chịu nổi. Khi trợ giảng Trần đeo ba lô bước vào lớp học từ cửa trước, cô sinh viên khóa dưới bên cạnh khẽ hít một hơi. Hứa Định chợt nhận ra, Trần Quân Triết chính là mẫu đàn ông trưởng thành được săn đón trên thị trường hôn nhân theo quan niệm thế tục. Còn anh, anh đã lặng lẽ đến gặp Trần Quân Triết lần cuối, rồi bỏ chạy về vùng hoang mạc cách Thượng Hải 8378 km.
Anh và Trần Quân Triết quen nhau tròn một năm, nhưng đối với anh, khoảng thời gian ấy dài như cả một thế kỷ. Thế mà khi thật sự thu dọn những dấu vết Trần Quân Triết để lại trong cuộc đời, anh chỉ tìm thấy vỏn vẹn từng ấy thứ: một lon nước rỗng, lon coca mà Trần Quân Triết từng mời anh uống; một cây bút, cây bút Trần Quân Triết đã để quên ở chỗ anh; một chiếc dùi trống bị gãy, mùa hè năm đó Trần Quân Triết đánh quá mạnh khiến nó gãy đôi, anh đã nhặt nó về từ thùng rác; một mảnh ghép, một miếng trong bức tranh ghép khổng lồ 5000 mảnh của Trần Quân Triết, anh đã lén lấy đi; một cuốn sách, anh mang theo tâm tư thầm kín, mua cuốn《Đi tìm thời gian đã mất》từng xuất hiện trong phim《Thư tình》để tặng Trần Quân Triết, nhưng cậu ấy lại nói không hứng thú, không muốn đọc; và vô số lá thư tình, những chương thơ rực rỡ cuối cùng của tuổi thanh xuân anh......
Anh gom tất cả vào chiếc hộp gỗ, khóa lại cẩn thận, rồi để nó ở quê nhà trước khi máy bay cất cánh.
Ba năm sau, Hứa Định nhìn chiếc hộp gỗ còn nguyên vẹn xuất hiện trong tay Hồ Bân. Một cơn phẫn nộ – hay đúng hơn là nỗi bi thương gần như hóa thành phẫn nộ – trào dâng trong lòng anh như lũ dữ.
Đêm đó, anh giật lấy chiếc hộp, chạy điên cuồng dọc theo quốc lộ, bỏ lại Hồ Bân, Hứa Việt và cả Công ty Du lịch Nhiệt Sa phía sau. Khu vực mất điện diện rộng, vùng ngoại ô tối đen như một thế giới nguyên thủy. Giữa đất trời rộng lớn, chỉ còn ánh trăng lặng lẽ soi sáng con đường đất dưới chân anh.
Trần Quân Triết.... Trần Quân Triết... Trần Quân Triết!
Anh hận. Hận Trần Quân Triết đã lấy đi tim gan anh từ lâu mà vẫn giấu kín không nói. Hận Trần Quân Triết cứ thế nhét nó vào vali, để anh xách lên đặt xuống. Anh thậm chí còn nhớ đến một bộ phim trinh thám cũ, nơi người lao công vô tình giúp hung thủ vứt xác, vứt chính xác người phụ nữ của mình. Họ khác gì nhau đâu chứ.
Chạy đến nơi không còn bóng người, Hứa Định mới dừng lại.
Chiếc khóa vẫn còn đó, thậm chí mật mã vẫn là 520.
Một tiếng "cạch" rất khẽ vang lên, tim Hứa Định như ngừng đập.
Có lẽ Trần Quân Triết đã nhớ lại tất cả, nên mới nhờ Hồ Bân chuyển thứ này cho anh. Bảo anh hãy cút đi. Bảo anh đừng tìm cậu ấy nữa. Bảo anh hãy tự mang theo cả những nhớ nhung ấy mà quay về.
"Trần Quân Triết...... Trần Quân Triết....."
Hứa Định run rẩy mở hộp gỗ. Trước mắt anh hoa lên, anh không thấy sách, bút, dùi trống hay từng xấp thư tình chồng chất. Trong chiếc hộp trống trơn chỉ còn lại một chiếc điện thoại, điện thoại của Trần Quân Triết.
"Điện, điện thoại?"
Anh dám chắc trong mấy ngày qua ở bên nhau, Trần Quân Triết chỉ có duy nhất một chiếc điện thoại, chính là chiếc cậu ấy thường cầm trên tay gõ gõ bấm bấm. Điện thoại còn chưa mang theo, vậy Trần Quân Triết về nước bằng cách nào?!
Điện thoại không khóa, pin còn 35%. Hứa Định quệt nước mắt lung tung. Qua màn nước mờ mịt, anh chỉ thấy trên màn hình chính có một ứng dụng duy nhất.
《Nhật ký quan sát Hứa Định》
Thời gian là 2:30 sáng, tại khu vực T3, sân bay quốc tế Cairo, Ai Cập.
Trần Quân Triết đang ngồi ở khu Lost and Found, trên hai chiếc vali chồng lên nhau, và ngồi sát bên cậu là Hứa Tiểu Đĩnh.
"Hứa Tiểu Đĩnh à, hình như chúng ta xong rồi."
"Không đâu, không đâu. Trần Quân Triết phải tin Hứa Định chứ."
Hai giờ sáng, ngay cả sân bay cũng lặng như tờ. Hành khách trên những chuyến bay đêm tựa vai, dựa lưng vào nhau ngủ say. Vài nhân viên trực ca bước đi trong đôi giày da cổ cao mà không hề phát ra tiếng động. Trong thần thoại Ai Cập cổ, thần Ra cưỡi con thuyền Mặt Trời, mỗi đêm băng qua cõi chết. Ngài vung quyền trượng, cất lời sấm truyền, mang tia sáng vàng đầu tiên đến đôi bờ sông Nile. Nhưng ngài không thể đưa người yêu đến bên kẻ đang đi tìm tình yêu.
Trần Quân Triết khép đôi mắt nặng trĩu.
"Trần Quân Triết——"
Hứa Tiểu Đĩnh nhảy phắt xuống khỏi vali. Trần Quân Triết giật mình tỉnh dậy, nhìn thấy nơi cửa vào sân bay phía xa, Hứa Định đã vượt qua hàng kiểm tra, chạy về phía cậu.
Bỗng chốc muôn vàn âm thanh ùa vào tai Trần Quân Triết: hơi thở, nhịp tim, tiếng cười, tiếng khóc. Hứa Định chạy đến trước mặt cậu, dừng lại, người đầy bụi bặm, phong trần và mệt mỏi.
Trần Quân Triết đứng dậy đón cơn gió ấy: "Hứa Định......"
Hứa Định còn chưa kịp nói gì, mắt đã đỏ hoe.
"Trần Quân Triết, sao cậu còn ở đây?"
"Em......"
Anh chống nạnh, khí thế hầm hầm: "Cậu có biết chuyến bay quốc tế ba ngày mới có một chuyến không? Lỡ chuyến này là phải đợi tới mốt! Cậu có biết mua lại vé thì giá sẽ đội lên mấy lần không? Tôi nói cho cậu biết, công ty du lịch của bọn tôi tuyệt đối không trả tiền đâu, cậu tự mà xoay xở đi——"
Anh lo lắng đến mức nào mà mắng cậu dữ dội như vậy, rõ ràng đã thở không ra hơi, nhưng vẫn không chịu dừng lại. Như thể chỉ cần ngừng một giây thôi, nước mắt sẽ rơi xuống.
Trần Quân Triết đưa tay nâng khuôn mặt đẫm nước mắt, lấm lem bụi đất của anh. Anh trông như một con mèo hoa nhỏ, cậu nhẹ nhàng lau khóe mắt cho anh.
"Em không đi nữa."
"Hứa Định."
Hứa Định ngẩn ngơ nhìn cậu, nước mắt từng giọt từng giọt lăn xuống: "Gì cơ?"
"Em không đi nữa."
Hứa Định bật cười trong ngỡ ngàng, lùi nửa bước, rồi lại che miệng khóc nấc lên. Anh cố gắng đè thấp âm thanh, nhưng hai bờ vai vẫn run lên dữ dội, không sao khống chế nổi.
"Trần Quân Triết.... Trần Quân Triết...... tôi cầu xin cậu đừng đùa với tôi nữa..... Cậu ở lại Ai Cập làm gì, cậu về học tiến sĩ đi, vào tập đoàn lớn mà kiếm tiền, Ai Cập thì có cái gì chứ......"
Trần Quân Triết lặng lẽ nhìn anh. Mặt anh bẩn lắm, như vừa lăn lộn trong đất cát một vòng. Nhưng thôi, gió Ai Cập vốn dĩ đã mang theo cát vàng. Trần Quân Triết bước tới, dùng tay áo lau sạch nước mắt lẫn cát bụi trên mặt anh: "Có anh."
Hứa Định chợt hít mạnh một hơi, tiếng tim đập thảng thốt vang lên trong lồng ngực.
"Những gì cậu viết trong điện thoại, đều là lừa tôi, đúng không?" Anh vẫn không thể tin nổi.
Trần Quân Triết lắc đầu.
"Cậu viết bao nhiêu thứ kỳ quặc như thế, chẳng qua là trêu tôi thôi, đúng không?" Anh vẫn không thể tin nổi.
Trần Quân Triết lại lắc đầu.
Hai chân Hứa Định dần mềm nhũn, loạng choạng rồi lại đứng vững. Anh bật cười lớn, vừa cười vừa khóc: "Tôi biết rồi, Trần Quân Triết, có phải cậu vẫn chưa nhớ ra không? Tôi nói thật cho cậu biết nhé, cậu mẹ nó là trai thẳng, cậu mẹ nó đã từ chối tôi từ lâu rồi, từ chối cực kỳ dứt khoát, bởi vì cậu mẹ nó là trai thẳng!"
Trần Quân Triết im lặng nghe hết, rũ mắt, ánh nhìn tối sầm: "Em thấy an ninh sân bay đều mang súng thật. Hai người đàn ông như chúng ta hôn nhau, có bị bắn chết không?"
Không đợi câu trả lời, Trần Quân Triết nắm lấy cánh tay anh, kéo sát lại. Hơi thở của cậu phủ xuống trước, rồi mới đến đôi môi. Đó không phải một cái chạm khẽ rồi rời đi, mà là một nụ hôn sâu, mang theo sự chiếm hữu.
"Ưm........"
Có thể sẽ khiến người qua đường dừng lại hít một hơi, có thể bị cảnh sát lấy cớ [hành vi không đứng đắn] mà đưa đi điều tra, có thể là ánh nhìn khinh miệt, những câu hỏi dồn dập, nỗi hoảng loạn khi bị kéo vào đồn...... nhưng tất thảy những 'có thể' đó đều chẳng đáng bận tâm. Trong khoảnh khắc này, chúng đều trở thành thứ tạp âm nền nhạt nhòa. Chỉ có hơi ấm nơi môi răng của Trần Quân Triết là chân thật và rõ ràng nhất.
"Hứa Định, em có một bí mật mà anh vẫn chưa biết. Thật ra, đến giờ em chỉ từng nói với mỗi Ông Lâm thôi."
[Xin lỗi, Ông Lâm. Tôi vô tình nhìn thấy bài đăng của ông trên mạng xã hội. Làm phiền ông lúc đêm khuya là tôi muốn nói rằng, những rắc rối ông gặp phải trong chuyến đi lần này, phần lớn đều xuất phát từ tình trạng sức khỏe cá nhân của tôi, nên Công ty Du lịch Nhiệt Sa cần dành cho tôi sự chăm sóc đặc biệt. Đã mang đến phiền phức cho chuyến đi của ông và gia đình, tôi thật sự rất xin lỗi, và sẵn lòng bồi thường tương ứng. Có thể phiền ông xóa bài đăng đó được không?]
Một bệnh nhân có kỹ năng xã hội kém, đã lần theo những bí quyết đối nhân xử thế sưu tầm trên mạng, học cách viết thư xin lỗi, từng chữ từng chữ một.
Họ tên: Trần Quân Triết
Giới tính: Nam
Tuổi: 14
Ngày khám: Lần đầu 05.11.2012 / Lần cuối 12.06.2014
Khoa khám: Khoa Sức khỏe Tâm thần - Chuyên khoa Rối loạn phổ tự kỷ
Bác sĩ tiếp nhận: Lý Du, bác sĩ điều trị chính
Kết luận chẩn đoán: Rối loạn phổ tự kỷ chức năng cao (F84.5)
Phương án điều trị:......... Thông qua huấn luyện nhạc cụ nhằm nâng cao năng lực điều tiết cảm xúc của bệnh nhân, rèn luyện khả năng tập trung và sự đồng cảm trong tương tác xã hội.
"Xin lỗi, Hứa Định. Xin lỗi vì đã không thể hiểu anh. Xin lỗi."
"Em đã yêu anh, từ rất lâu rồi."