Chấn Động Với Điểm Tối Đa

Cậu Ấy Đang Lén Lút Học Tập

Chấn Động Với Điểm Tối Đa

Cậu Ấy Đang Lén Lút Học Tập thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trương Gia Kỳ tựa như một con khỉ, nằm bò trên bàn, tay cầm bài thi của Bùi Lĩnh. Các bạn học khác tranh thủ giờ giải lao chạy đến chiêm ngưỡng "kẻ siêu phàm đạt điểm tuyệt đối". Trương Gia Kỳ, như người đại diện của Bùi Lĩnh, hãnh diện giơ cao bài thi.
"Nhìn này! Nhìn này!"
"Thành tích này chỉ có thể nói là đỉnh của chóp! Bùi Lĩnh của chúng ta có thể đạt điểm tuyệt đối cũng có một nửa công lao của tôi đấy."
Tần Trì Dã nghe được hai chữ "chúng ta", ánh mắt chuyển từ đôi chân của Bùi Lĩnh sang mặt Trương Gia Kỳ. Trương Gia Kỳ không hề cảm nhận được ánh mắt của anh Dã, vẫn ba hoa chích chòe không ngớt: "Mấy người biết không? Hôm đó thi Toán, chính là tôi! Chính là tôi! Trương Gia Kỳ đã đưa cục tẩy đó cho Bùi Lĩnh. Đừng xem nhẹ cục tẩy đó nhé, tôi đã làm phép, cầu khấn qua rồi đấy..." Có lẽ vì quá kích động và phấn khích, bài thi điểm tuyệt đối này còn có một chút "huân chương chiến thắng" của cậu ta. Trương Gia Kỳ, như một con khỉ, vì quá vui mừng và phấn khích, không tự chủ được mà nhoài người về phía Bùi Lĩnh. Từ góc độ của Tần Trì Dã nhìn sang, dường như Trương Gia Kỳ đang nửa ôm Bùi Lĩnh.
Tần Trì Dã nhíu mày, đứng dậy. Đám đông đang hóng chuyện, nghe Trương Gia Kỳ ba hoa, lập tức im lặng hẳn. Đại ca khó chịu vì bọn họ quá ồn ào ư? Đại ca muốn đánh người sao?
Trương Gia Kỳ hồn nhiên không biết gì, vẫn tiếp tục vui vẻ: "Người anh em của tôi! Thành tích này của cậu là—" Sau đó, cánh tay cậu ta bị ai đó đập một cái. Trương Gia Kỳ theo bản năng nói "Làm sao", vừa nghiêng đầu nhìn thấy gương mặt lạnh lùng của anh Dã, lập tức vội vàng đổi giọng: "Sao vậy anh Dã?"
Tần Trì Dã không trả lời mà vươn tay đẩy Trương Gia Kỳ ra khỏi Bùi Lĩnh, lạnh lùng nói: "Ồn ào."
"?" Trương Gia Kỳ bừng tỉnh ngộ ra, sau đó quay sang trả đũa, nói với các bạn học đang vây xem: "Làm gì vậy, đứng đông đúc ở đây, líu lo lải nhải có phiền không hả..." Vừa nói, cậu ta vừa ngồi về chỗ của mình. Các bạn học vây xem thấy đại ca mặt lạnh, không dám hỏi lung tung nữa, đành phải rút lui. Có người nhỏ giọng nói với Bùi Lĩnh: "Bùi Lĩnh, cậu đổi chỗ ngồi đi, hàng phía trước yên tĩnh thích hợp học tập."
"Đúng đó, bàn ba bàn bốn cũng được, chúng ta có thể học hỏi lẫn nhau."
Cũng có người tò mò hỏi: "Trương Gia Kỳ, cục tẩy kia cậu cầu khấn ai vậy?"
Từ Liễu cũng nghiêng tai hóng chuyện. Cô vẫn còn đang sững sờ, hơi không tin được điểm tuyệt đối là thực lực của Bùi Lĩnh, cảm thấy chỉ là trùng hợp. Cô và Bùi Lĩnh ngồi cùng bàn, Bùi Lĩnh lên lớp thế nào cô đều thấy rõ, hoặc là nằm ngủ, hoặc là ngẩn người, làm bài cũng không nghiêm túc, làm sao có thể đạt điểm tuyệt đối được.
"Tô Hạ đó, lớp trưởng môn Toán." Trương Gia Kỳ thuận miệng nói.
"Tô Hạ á? Nhưng cậu ấy thi được 130 điểm mà thôi."
"Cậu nói hay thật đấy, 130 điểm mà lại bảo 'chứ mấy'."
"Đó không phải là so với điểm tuyệt đối sao..."
Mấy bạn học luyên thuyên mãi về chuyện chỗ ngồi. Bạn học vừa nãy đề cử bàn trước cho Bùi Lĩnh, về đến chỗ của mình còn chỉ chỉ vào vị trí còn trống, ý muốn nói buổi chiều chọn chỗ ngồi thì nhớ chọn ở đó. "Haizz, cậu không phải là thật sự muốn ngồi bàn trước chứ?" Trương Gia Kỳ vẫn còn rất tiếc nuối.
Bùi Lĩnh quay người, gõ gõ mặt bàn của Trương Gia Kỳ, "Bài thi."
Trương Gia Kỳ trả bài thi lại thì nghe Bùi Lĩnh khẽ thở dài, nói: "Thi Toán cũng là vì vận may tốt hơn một chút thôi, điểm mấy môn kia còn chưa biết mà. Hiện tại mấy cậu ấy cảm thấy tôi rất lợi hại, nếu mấy môn khác điểm kém, đến lượt tôi chọn chỗ ngồi cũng chẳng ai thèm, lại có thể chê cười tôi nữa."
"..." Trương Gia Kỳ ngớ người, nhìn bài thi 150 điểm đỏ chói, nhất thời không biết nên nói gì. Muốn chê cười thì phải chê cười cậu ta mới đúng. Môn toán của cậu ta, 45 điểm, vẫn sống phây phây. À không đúng, đứa nào dám chê cười cậu ta! Trương Gia Kỳ nắm chặt nắm đấm, nghĩa khí nói: "Tiểu Bùi đừng sợ, đứa nào dám chê cười cậu, xem tôi có đánh chết nó không!"
"Cậu đúng là người tốt Trương Gia Kỳ." Bùi Lĩnh thầm trao "thẻ người tốt". Tần Trì Dã liếc mắt nhìn Bùi Lĩnh "lo lắng" về điểm các môn sau. Ánh mắt hai người chạm nhau trong một giây, Bùi Lĩnh bình tĩnh quay đầu lại nghe Tần Trì Dã lạnh nhạt "ha" một tiếng.
!
Cái người này đang chê cười cậu! Lỗ tai Bùi Lĩnh giật giật, chẳng lẽ cậu quá lộ liễu sao? Không thể nào?
Tần Trì Dã nhìn thấy lỗ tai của Bùi Lĩnh hơi động đậy, gần như ngay lập tức vành tai cậu ửng hồng. Không hiểu sao, Tần Trì Dã dời mắt đi, không dám nhìn nữa.
Tiết thứ hai là môn Ngữ văn. Giáo viên môn Văn ôm chồng bài thi bước vào, nở nụ cười: "Phát bài thi đi. Thành tích Ngữ văn lần này của lớp chúng ta không tệ, có ba bạn đặc biệt tốt, cực kì đáng tuyên dương." Lưu Mẫn phát bài thi. Bài thi được xếp theo thành tích từ cao xuống thấp. Cô cúi đầu xuống, nhìn thấy tên thì sững sờ một chút. Lại là Bùi Lĩnh. "Lớp chúng ta có hai bạn đồng hạng nhất, Bùi Lĩnh và Lưu Mẫn." Giáo viên Ngữ văn đứng trên bục giảng cũng đồng thời nói. Cả lớp kinh ngạc: "Lại là Bùi Lĩnh." "Chết tiệt, Ngữ văn cũng hạng nhất sao?!" "Trời đất ơi, siêu thật, hai môn hạng nhất rồi."
Lưu Mẫn phát bài thi ra, bài thứ hai quả nhiên là của cô, hạng ba là Tô Hạ— "Tô Hạ xếp thứ hai, kém hai điểm, có hơi sơ ý, lần sau phải chú ý." Giáo viên Ngữ văn cười nói: "Mọi người cho bạn ấy một tràng pháo tay nào. Lần này ai thi không tốt cũng không cần nhụt chí, cố gắng học theo ba bạn học này." Ánh mắt cả lớp nhao nhao hướng về phía sau, nhìn về Bùi Lĩnh ở bàn thứ hai từ cuối lên, rào rào bắt đầu vỗ tay. Biểu hiện của Trương Gia Kỳ là kích động nhất: "Xuất sắc! Bạn Tiểu Bùi!" Nếu không phải đang trong lớp, Trương Gia Kỳ có thể gào vỡ cổ họng.
Bùi Lĩnh đắm chìm trong những ánh mắt lén lút đánh giá và ngưỡng mộ của cả lớp, bình tĩnh, tao nhã, mỉm cười.
Mình thật tuyệt vời!
Hi hi hi.
Từ Liễu nghiêng đầu muốn nhìn xem Bùi Lĩnh được bao nhiêu điểm Văn. Bùi Lĩnh tinh ý, quan tâm dời cánh tay đi để bạn ngồi cùng bàn có thể nhìn thấy điểm trên bài thi, nói: "Không phát huy tốt lắm, chỉ được có 141 điểm thôi." "Có hơi thụt lùi." Từ Liễu: ... Một lát sau là đến bài thi của Từ Liễu. Ngữ văn là môn học thế mạnh của cô, nhìn bài thi vốn dĩ cũng không tệ, 121 điểm. Đây là thành tích tốt nhất của cô, nhưng mỗi lúc Từ Liễu nghĩ đến chuyện này, trong đầu lại không tự chủ được mà hiện ra những câu nói "có hơi thụt lùi", "không phát huy tốt", "chỉ được 141 điểm" lặp đi lặp lại không ngừng. Từ Liễu trầm mặc, hốc mắt đỏ hoe.
Ban đầu Bùi Lĩnh cũng không chú ý lắm. Đến khi phát hiện ra, Bùi Lĩnh giật mình, chân thành an ủi nói: "Lần này cậu được điểm thấp cũng không sao đâu. Lần sau cố gắng là được rồi, đề Văn lần này cũng—rất khó." Thật trái lương tâm. Bùi Lĩnh thầm nghĩ, mình đúng là một người bạn cùng bàn tốt mà. Từ Liễu: Đề Ngữ văn lần này có hơi khó, cô đã dành nhiều thời gian nghiêm túc ôn tập, điểm số cũng rất tốt, có thể— Bùi Lĩnh cậu đừng có mà dùng biểu cảm "miễn cưỡng" để nói là đề khó!!! Tâm trạng Từ Liễu sụp đổ, gục đầu xuống bàn không thèm để ý tới Bùi Lĩnh. Cô chỉ muốn mắng người thôi, thế nhưng hiểu rõ người ta thi tốt là do thực lực của người ta, người ta cũng tốt bụng an ủi cô—càng khó chịu hơn. Tại sao Bùi Lĩnh lại an ủi cô chứ!! Nếu không thì đã có thể thầm mắng trong lòng!!!
Tâm lý của bạn cùng bàn dễ dàng suy sụp, nhưng may mắn là chiều nay đã có thể đổi chỗ ngồi. Vì sức khỏe của Từ Liễu, Bùi Lĩnh không thể tiếp tục làm màu nữa. Vậy thì chỉ có thể đổi một người có tấm lòng rộng lượng, một bạn cùng bàn có thể khiến cậu thoải mái làm màu. Bùi Lĩnh suy nghĩ một hồi, Trương Gia Kỳ phía sau cũng không tệ lắm. Tính toán đâu vào đấy, Bùi Lĩnh lại khẽ rung chân. Tần Trì Dã phía sau thấy vậy thầm nghĩ, cái tên họ Bùi này lại muốn giở trò gì nữa đây?
Chuông reo hết giờ, giáo viên Ngữ văn nói tan học, vừa mới rời đi, cả lớp đã nhốn nháo ồn ào. Các bạn học ngồi phía trước đều hướng về phía sau. Trương Gia Kỳ ngồi tại chỗ, giống như nhân viên bán vé, nói: "Ngồi đây lâu như vậy mà chưa bao giờ thấy hôm nào đắt khách như hôm nay." Bàn sau, ngoài việc dành cho những người cao lớn, còn là nơi của những người không chuyên tâm học tập, hơn nữa lại có Tần Trì Dã trấn giữ. Ngày thường trong lớp, lúc tan học, khu vực phía sau này không có bạn học nào tới "qua cửa". Ai muốn học bài hỏi đề thì đều chạy lên phía trước. Còn đây là lần đầu tiên các bạn bàn phía trước chạy về bàn phía sau.
"Bạn Tiểu Bùi mang vinh quang về cho chúng ta." Trương Gia Kỳ đắc ý. Tần Trì Dã không để ý Trương Gia Kỳ, nghe chữ "chúng ta" cũng chưa nói gì, chỉ là ánh mắt lại quét đến dưới bàn phía trước. Quả nhiên, lại bắt đầu rung rung rồi.
"Bùi Lĩnh, Bùi Lĩnh, Ngữ văn cậu được bao nhiêu thế?"
"Ngốc thật, giáo viên đã nói Lưu Mẫn với Bùi Lĩnh đồng hạng nhất, Lưu Mẫn 141 điểm."
"Chết tiệt, đúng là 141 thật. Ngữ văn hạng nhất, Toán cũng hạng nhất, quá siêu."
"Lợi hại thật."
Bùi Lĩnh cười cười, khiêm tốn nói: "Cũng tạm thôi, lần này đề không khó, rất đơn giản."
Từ Liễu không nhịn được nữa, đứng bật dậy, đập mạnh vào ghế phát ra tiếng vang. Những người khác nhìn qua nhưng Từ Liễu không để ý, trực tiếp đi đến bàn trước. Cô biết ngay Bùi Lĩnh nói đề khó là đang lừa người!!!
Bàn phía trước, Lưu Mẫn với Tô Hạ cùng mấy người đang tụ tập nói về bài kiểm tra cũng nghe được tiếng vang. Thấy Từ Liễu lại đây, Lưu Mẫn nhường chỗ cho Từ Liễu ngồi vào chỗ của mình: "Sao vậy? Ai chọc cậu không vui?"
Hốc mắt cô đỏ hoe nhưng ở tuổi này rồi, mọi người không tiện hỏi tại sao lại khóc.
"Còn có thể là ai, tớ không muốn ngồi cùng bàn với Bùi Lĩnh nữa!" Từ Liễu nói.
Trước kia cô ngại Bùi Lĩnh không học hành làm ảnh hưởng tới mình, còn bây giờ thì bị đả kích. Bùi Lĩnh không học hành mà thi còn tốt hơn cô. Nghe những lời kia... Cô không chịu nổi!
"Cậu ta nói cái gì? Ỷ lần này thi tốt mà không coi ai ra gì sao? Còn bắt nạt cậu nữa à?" Bạn cùng bàn Tô Hạ hỏi.
Từ Liễu: "Thật ra cũng không có gì, chỉ là—" Cô không muốn nói đề tài này, chẳng lẽ lại nói Bùi Lĩnh an ủi mình, nói mình học dốt!
"Quên đi, không nói cái này nữa." Tô Hạ nói đỡ. Lưu Mẫn nói tiếp: "Đúng vậy, thành tích nên so với bản thân mình, có tiến bộ là tốt rồi." Bạn cùng bàn Tô Hạ gật đầu, có chút không phục, nói: "Toàn bộ bài thi còn chưa phát hết đâu, cũng không chắc Bùi Lĩnh là hạng nhất. Tớ không tin cậu ta có thể được hạng nhất toàn bộ." Mấy người khác không tiếp lời, ai nấy đều trầm mặc. Bạn cùng bàn Tô Hạ cảm thấy mất mặt: "Thôi tùy đi, dù sao cũng chỉ là bài thi khảo sát thôi, không tính xếp hạng cả khối, chứ đừng nói là xếp hạng toàn tỉnh. Cậu ta giỏi như vậy cho dù đứng nhất lớp mình thì sao chứ. Lớp 11-1 của người ta mới là lớp chuyên, đề lớp mình không giống lớp 1. Bạn tớ ở lớp 1 mới gọi là đề khó. Tớ nhìn mà chẳng hiểu gì." "Đừng tức giận nữa, cố gắng là được rồi." Tô Hạ thất thần nói, trong lòng lại cảm thấy có chút sợ hãi. Cậu ta sợ Bùi Lĩnh thật sự thi tốt được hạng nhất cả lớp, không giống với những gì ở kiếp trước.
Tiết thứ ba vốn là tiết mỹ thuật nhưng lại bị giáo viên môn Hóa chiếm mất. Lão Nghiêm cầm chồng bài thi tổng hợp Lý Hóa bước vào lớp. Bình thường lão Nghiêm là một giáo viên vô cùng nghiêm túc, dữ dằn, thế nhưng hôm nay đứng trên bục giảng, trên mặt lão Nghiêm lộ ra một nụ cười, chẳng qua càng khiến cho học sinh dưới lớp càng thêm rùng mình im lặng. "Bài kiểm tra Lý Hóa tổng hợp lần này, lớp chúng ta có một học sinh thi vô cùng không tệ." Lão Nghiêm vừa mở miệng đã phát hiện ra cả lớp đồng loạt nhìn về phía sau. Đắm chìm trong ánh mắt quen thuộc, Bùi Lĩnh mỉm cười. "Đúng vậy, là lớp trưởng môn Hóa của lớp chúng ta Bùi Lĩnh, kiến thức nền tảng vẫn ổn, hạng nhất cả lớp. Đừng có mà kiêu ngạo, tiếp tục phát huy nhé."
Cả lớp: ... Vì sao từ lời nói của lão Nghiêm lại nghe được mùi vị quen thuộc. Bùi Lĩnh tự mình lên lấy bài thi. Đối với lời nói "đừng kiêu ngạo" của thầy Nghiêm, cậu vô cùng đồng ý. Trong các bài kiểm tra về sau, cậu sẽ tiếp tục không phát huy tốt, bình thường thôi, hình như làm sai rồi, làm sao bây giờ đề khó quá. Khiêm tốn như vậy là phẩm chất tốt đẹp! "Bao nhiêu điểm?" "Bùi Lĩnh cậu được mấy điểm?" Bạn học ngồi phía trước tò mò, thấy Bùi Lĩnh trở về chỗ ngồi nhỏ giọng hỏi thăm. Nếu là trước đây, đương nhiên sẽ không dám làm càn trong tiết của lão Nghiêm, thế nhưng hôm nay trông tâm trạng lão Nghiêm vô cùng tốt. Bùi Lĩnh khiêm tốn nói: "Bình thường thôi, cũng điểm tuyệt đối." "???" "!!!" "Chết tiệt." Có người nhịn không được buột miệng nói tục.
Lão Nghiêm liếc mắt, làm như không thấy, gõ gõ mặt bàn: "Hôm nay chữa bài thi. Có mấy người tôi không biết là đi học cho ai nữa. Toàn là bài tôi đã giảng qua mà vẫn làm sai được..." Tô Hạ căn bản nghe không vào. Trong đầu cậu ta bây giờ đều là Bùi Lĩnh được điểm tuyệt đối. Mà bạn cùng bàn Tô Hạ nghe được hai chữ "tối đa" cũng mặt dài ra. Bùi Lĩnh thế mà lại được điểm tuyệt đối môn Lý Hóa tổng hợp. Có phải là chép bài không, chứ sao lại được điểm tuyệt đối chứ... May mắn là tiết cuối cùng là tiết mỹ thuật, bạn học lớp 2 còn có thời gian để thở phào nhẹ nhõm. Chứ không nếu tiếng Anh lại có điểm thì đúng là sốc không chịu nổi. Điều khiến người ta kinh ngạc hơn cả sự bùng nổ thành tích chính là cảm giác khó thở. Đây là thế giới của người học giỏi ư?
Có người tính tổng điểm của Bùi Lĩnh. "Toán tuyệt đối 150, Lý Hóa tổng hợp tuyệt đối, Ngữ văn 141, chết tiệt 591."
"Đại thần, Bùi đại thần, buổi chiều chọn chỗ ngồi có thể ngồi với thần không?"
"Tớ có thể bao cậu bữa sáng."
"Đại thần, chọn tớ, chọn tớ."
Bùi Lĩnh: "Tôi không muốn ngồi bàn trước đâu, bởi vì tôi sẽ thường xuyên ngủ trong giờ học, khả năng là sẽ quấy rầy đến việc học hành của mọi người." Bạn học ngồi bàn trước: ... Ngủ trong lớp?? Làm màu gì chứ, nhưng nhớ lại, hình như đúng là Bùi Lĩnh ngủ trong giờ Toán còn bị chủ nhiệm lớp gọi vào văn phòng một chuyến. Cái thế giới thần kỳ quái quỷ gì vậy?
Trương Gia Kỳ ngăn cản: "Mấy người làm cái gì đấy. Bùi Lĩnh không thích ngồi đằng trước đâu, đừng có ồn ào nữa." Lại còn cảm động đến mức luyên thuyên: "Bạn Tiểu Bùi à, cậu thật sự không có ý định đổi chỗ ngồi à, vẫn ngồi phía sau? Tôi biết mà, cậu có tình cảm với bàn sau đúng không." Bùi Lĩnh nhìn Trương Gia Kỳ, không chỉ có tình cảm với bàn sau mà còn có tình cảm với cả cậu nữa đấy. Cậu về sau chính là công cụ sống để tôi làm màu!
"Tốt lắm, huynh đệ." Bùi Lĩnh vỗ vai Trương Gia Kỳ. Ánh mắt Tần Trì Dã đặt trên vai Trương Gia Kỳ. Hắn đứng dậy, nói: "Trương Gia Kỳ, chơi bóng." "Hầy, được thôi." Giữa trưa chơi bóng thì không thể cùng Bùi Lĩnh đi căng tin. Bọn họ quen chơi bóng trước, chơi xong thì tắm rửa rồi đi căng tin ăn trưa. Dù sao thì buổi sáng ăn nhiều cũng không đói bụng, nếu ăn no rồi thì không chơi bóng được. Một mình Bùi Lĩnh đi ăn cơm trưa, phát hiện nhiều bạn học đổ dồn ánh mắt nhìn mình. Cậu còn chưa biết sáng sớm nay lúc có điểm, cái tên "Bùi Lĩnh lớp 11-2" đã truyền khắp khối 11 ban tự nhiên.
Môn Toán tuyệt đối!
Lý Hóa tổng hợp tuyệt đối!
Ngữ văn 141!
Lên lớp toàn nằm ngủ, không nghe giảng bị chủ nhiệm lớp phê bình, nghe nói còn dám cá cược nếu thi tốt thì từ nay về sau lên lớp muốn ngủ thế nào cũng được. Nghe nói dám đi trễ tiết Hóa của lão Nghiêm, kết quả lại khiến mọi chuyện đảo ngược, tiết tiếp theo lão Nghiêm lập tức cho làm lớp trưởng môn học, là bảo bối đầu tim của lão Nghiêm....
Trong ký túc xá, Chu Hiện kể chuyện giống như đang ngâm thơ, chân run rẩy, nói luyên thuyên, thỉnh thoảng lại chùi nước miếng. "...Tớ nghe tên của cậu xong, chết tiệt, trực tiếp kinh ngạc, lay lay người ta hỏi có phải là lớp 2 không, có phải là Bùi Lĩnh tên cậu không, bạn tớ nói phải. Siêu thật huynh đệ ơi, quá siêu." Chu Hiện liên tục buột miệng nói tục biểu đạt mức độ kinh ngạc của cậu ta. Bùi Lĩnh trầm tư hai giây, nói: "Chu Hiện, quan hệ của cậu với Trương Gia Kỳ nhất định rất tốt nhỉ." "Hả? Sao cái này mà cậu cũng biết? Quả nhiên siêu thật, học sinh xuất sắc quả nhiên thông minh." Chu Hiện vui vẻ: "Bọn tớ học chung cấp hai, còn có đại ca Tần nữa, về sau đều học Anh Hoa, chẳng qua là không cùng lớp." "Trương Gia Kỳ nói với cậu à?" Bùi Lĩnh lắc đầu: "Không phải. Khí chất trên người hai người bọn cậu quá giống nhau." Đều vô cùng ngu ngốc nhưng nghĩa khí. Thích hợp để làm màu, vậy mà không nhìn ra.