Bất ngờ điểm tuyệt đối

Cậu Ấy Đang Lén Lút Học Tập

Bất ngờ điểm tuyệt đối

Cậu Ấy Đang Lén Lút Học Tập thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bùi Lĩnh tay trái tay phải mỗi bên cầm một chai nước, dáng vẻ như đang nâng tạ, đi đến sân bóng rổ thì thấy mọi người đã giải tán hết cả rồi.
"Có chuyện gì thế?" Cậu ta chỉ đi mua nước một lát thôi mà cứ như vừa trải qua một trận bóng rổ vậy.
Trương Gia Kỳ nhìn Tần Trì Dã, không biết có nên kể là khi Bùi Lĩnh vừa rời đi, đám học sinh lớp 4 buông lời trêu chọc cậu ta ẻo lả, sau đó bị Tần Trì Dã mắng cho một trận rồi ngừng chơi hay không.
"Không, không có gì đâu nhỉ?" Trương Gia Kỳ không chắc chắn lắm, nhìn sang Tần Trì Dã.
Tần Trì Dã cầm cặp sách trên ghế, không trả lời câu hỏi mà chỉ nói: "Nước."
"Cứ coi mình là đại gia thật nhỉ." Bùi Lĩnh bĩu môi, đưa nước qua, "Có cần tôi mở giúp cậu luôn không?"
Tần Trì Dã liếc nhìn cổ tay mảnh khảnh của Bùi Lĩnh rồi dời mắt đi. Hắn nhận lấy chai nước, vặn nắp, rồi hỏi lại: "Cần tôi mở giúp cậu luôn không?"
Bùi Lĩnh: ...Đây là đang coi thường ai đấy chứ!
"Vậy cậu vặn giúp tôi đi." Bùi Lĩnh đưa chai nước trên tay mình cho Tần Trì Dã.
Sức lao động của đại ca trường, không dùng thì phí mất.
Tần Trì Dã: ...
Trương Gia Kỳ đứng bên cạnh ngó nghiêng. Vừa nãy Tần Trì Dã còn tức giận đến mức như muốn lao vào đánh người, vậy mà giờ lại thế này? Đấu võ mồm với Bùi Lĩnh, còn vặn nắp chai cho cậu ta nữa chứ. Rồi cậu ta hỏi: "Còn tôi thì sao? Cậu không phải đi mua nước à, sao lại không có phần của tôi?"
Bùi Lĩnh nhìn Trương Gia Kỳ, lý lẽ rành mạch nói: "Đánh cậu một trận để đổi lấy việc tôi làm cổ động viên tạm thời cho Tần Trì Dã, giờ còn đòi mua nước à?"
Học thần vẫn cần giữ thể diện chứ! Tưởng bắt bẻ được học thần là dễ lắm sao?! Nghĩ gì vậy.
"Cậu đúng là đồ keo kiệt." Trương Gia Kỳ la lớn. Cậu ta vừa bị đánh, lại không được uống nước, sau đó còn tận mắt chứng kiến Tần Trì Dã vặn nắp chai nước của Bùi Lĩnh rồi trả lại.
Bùi Lĩnh cũng không khách khí, nhận lấy nhấp một ngụm nước, còn chép miệng thưởng thức.
"Tôi đi đây." Bùi Lĩnh nói khẽ chào tạm biệt. Nếu không chơi nữa thì cổ động viên cũng giải tán. Đi được hai bước, cậu chợt nhớ ra điều gì đó, quay đầu lại, lấy phiếu ăn từ trong túi ra, "Tần Trì Dã, thẻ của cậu này."
Tần Trì Dã bình thản nhận lấy phiếu ăn cất đi.
Trương Gia Kỳ trợn tròn mắt, há hốc mồm.
Vừa nãy Tần Trì Dã tìm Bùi Lĩnh nói chuyện, Trương Gia Kỳ bị bạn học trên sân bóng kéo lại hỏi Bùi Lĩnh là ai, căn bản không chú ý tới cuộc đối thoại của hai người ngoài sân bóng, nên không biết việc mua nước lại dùng tiền của Tần Trì Dã.
"Anh Dã, đây là phiếu cơm của anh sao?" Đầu óc Trương Gia Kỳ như chập mạch.
Tần Trì Dã liếc nhìn Trương Gia Kỳ, ý bảo: nói nhảm à. Trương Gia Kỳ ngậm miệng lại, đúng là Tần Trì Dã.
Thật ra, việc dùng phiếu cơm của Tần Trì Dã cũng không phải chuyện gì đặc biệt. Tần Trì Dã hào phóng, có đôi khi cậu ta quên mang phiếu ăn, đi căn tin cũng không thành vấn đề, cứ tùy tiện cầm lấy quẹt. Giống như hôm nay chơi bóng mệt mỏi, quẹt phiếu ăn của Tần Trì Dã để mua nước cũng không có gì, đương nhiên là cậu ta sẽ chạy đi mua nước.
Mỗi một chuyện riêng lẻ thì đều hết sức bình thường, nhưng gộp lại thì lại vô cùng kỳ lạ.
Đầu tiên là Tần Trì Dã đồng ý với Bùi Lĩnh, đánh cậu ta để Bùi Lĩnh làm cổ động viên, rồi lại mua nước, còn cả việc vừa nãy vặn nắp chai cho Bùi Lĩnh nữa chứ...
Kỳ lạ, quá kỳ lạ.
Mặc dù nói là cá cược, nhưng không phải với ai Tần Trì Dã cũng đối xử như vậy.
Trương Gia Kỳ lẩm bẩm đi theo phía sau, lúc này cậu ta còn không biết chuyện trưa hôm qua, khi trò chơi kết thúc, Bùi Lĩnh đã tạo một tài khoản nữ.
Bùi Lĩnh trở lại ký túc xá, Chu Hiện không có ở đó, còn Hứa Văn Hàn thì đang học bài. Cậu chưa từng thấy Hứa Văn Hàn ở ký túc xá mà không học. Không tiện quấy rầy bạn bè, nhưng vì quá nhàm chán, Bùi Lĩnh đeo tai nghe bắt đầu lướt điện thoại.
Không bao lâu sau thì Chu Hiện quay về. Chưa thấy bóng người mà tiếng đã ồn ào đi trước: "Bùi Lĩnh, huynh đệ, vừa rồi có phải cậu đi đánh nhau trên sân bóng rổ không?" Vừa nói, cậu ta đã vọt tới mép giường Bùi Lĩnh.
"?" Bùi Lĩnh tháo một bên tai nghe, lộ ra vẻ mặt ngơ ngác, "Tôi? Tôi làm sao cơ?"
Chu Hiện thấy Bùi Lĩnh vẫn lành lặn, điện thoại còn đang mở One Piece, dưới ánh mắt của Bùi Lĩnh, cậu ta gãi đầu, "Không có gì, cậu không bị đánh à? Tớ vừa nghe lớp 4 nói gì đó ở sân bóng, bảo là muốn đánh cậu."
"Muốn đánh tôi ư?" Bùi Lĩnh lập tức tinh thần, đặt điện thoại xuống, tháo tai nghe, chăm chú lắng nghe.
Không phải ngày mai mới có điểm thi à? Sao chưa gì đã muốn đánh mình rồi? Không đúng, nếu muốn đánh cậu thì cũng phải là bọn trong lớp chứ, liên quan gì đến lớp 4?
Chu Hiện bị vẻ mặt "ai muốn đánh tôi nói cẩn thận một chút" của Bùi Lĩnh làm cho sợ đến mức lùi lại nửa bước. Không biết đây là tâm lý gì nữa, nhìn Bùi Lĩnh cứ như rất mong chờ người khác đánh cậu ta vậy – chắc là không phải đâu nhỉ?
"Tớ vừa mới ăn ở căn tin xong thì tổ đội chơi game. Nghe lớp 4 nói, bảo là cậu gây rối ở sân bóng, muốn đánh cậu một trận, nếu không phải đại ca Tần che chở cho cậu..." Chu Hiện tạm ngừng, "Cậu với đại ca có quan hệ rất tốt à?"
Bùi Lĩnh cảm thấy vô lý, "Tôi với Tần Trì Dã là bạn học, ngồi bàn trước bàn sau, bạn học bình thường thôi."
"À à."
"Ai nói tôi ồn ào?" Bùi Lĩnh hỏi.
Chu Hiện: "Hình như là Lý Minh, Vương Tuyên Hạo, dù sao mấy đứa lớp 4 chơi bóng cũng là bọn đó. Cậu hỏi làm gì?"
"Không sao, hỏi một chút thôi." Giọng Bùi Lĩnh nhẹ nhàng, cậu mở phần ghi chú, gõ vào: "Lý Minh, Vương Tuyên Hạo lớp 4 mắng mình, còn muốn đánh mình."
Chu Hiện nhìn thấy tất cả: ...
Cậu ghi thù không cần trắng trợn như vậy đâu, tôi còn chưa đi mà.
"Bùi Lĩnh, hai đứa bọn nó to cao lắm, cậu không phải đối thủ đâu. Dù sao chúng nó cũng chưa đánh cậu thật, thôi bỏ qua đi." Chu Hiện nhắc nhở.
"Tôi còn chưa nói là muốn đánh người cơ mà?" Bùi Lĩnh thuận miệng nói: "Tôi lại không phải Tần Trì Dã."
Tần Trì Dã lại bị lôi ra làm bia đỡ đạn.
Chu Hiện không rõ Bùi Lĩnh nói bao nhiêu phần là thật, nhưng bây giờ cũng không có chuyện gì xảy ra nên đành thôi.
Tiết tự học buổi tối, tất cả mọi người đều không có tâm trạng học bài.
Bùi Lĩnh vừa mới vào phòng học, cặp sách còn chưa kịp đặt xuống, Từ Liễu ngồi cùng bàn đã hỏi ngay: "Cậu đến rồi à?"
?
"Ngày mai là có điểm thi rồi, cậu có căng thẳng không?" Ngay sau đó Từ Liễu lại hỏi.
Bùi Lĩnh không biết vì sao bạn ngồi cùng bàn của mình đột nhiên lại nhiệt tình như vậy. Nhưng! Chủ đề này cũng không hề tẻ nhạt. Bùi Lĩnh ngồi xuống, chậm rãi lấy sách ra, thành thật gật đầu, nói: "Căng thẳng chứ. Haiz, lần này tôi làm bài không được tốt lắm."
Dùng xúc xắc để điền bài thi thì phải là ông trời phát huy chứ liên quan gì đến cậu? Nhưng bây giờ Từ Liễu không có tâm trạng mỉa mai, cô khảy móng tay nói: "Sáng nay tớ cảm thấy làm bài rất tốt. Vừa nãy so đáp án một lượt, chết chắc rồi, hình như không phải đúng toàn bộ."
"Cậu so với ai?" Bùi Lĩnh tò mò.
Từ Liễu kể tên mấy bạn học giỏi trong lớp, có chút lo lắng, không có tâm trạng đọc sách.
"Đã thi xong rồi, đừng suy nghĩ nữa. Nếu lần này thi không tốt thì lần sau cố gắng là được."
Từ Liễu: "Dù sao cậu cũng thế rồi, thôi quên đi, nói cậu cũng không hiểu đâu." Cô xoay người đi bàn trước tìm người khác.
Bùi Lĩnh: ...Nói chuyện không hiểu.
"Haiz." Bùi Lĩnh thở dài.
Tần Trì Dã và Trương Gia Kỳ vào từ cửa sau, vừa vặn nghe thấy Bùi Lĩnh thở dài. Trương Gia Kỳ giơ tay chọc lưng Bùi Lĩnh, "Làm sao vậy? Ai bắt nạt cậu?"
"Ngày mai có kết quả thi rồi..." Vui vẻ gì đâu.
Trương Gia Kỳ hiểu lầm. "À, chuyện này à. Đừng sợ, không sao đâu, huynh đệ - tôi, tôi tôi nói là, tôi có kinh nghiệm rồi, cậu có kém cũng còn có tôi mà, dù sao cũng không thể kém hơn tôi được chứ đúng không?"
"Chắc là không đến mức đó." Bùi Lĩnh giữ vẻ khiêm tốn.
Tần Trì Dã kéo ghế ra ngồi xuống, ánh mắt nhìn Bùi Lĩnh. Đôi mắt đen láy, ẩn chứa sự xảo quyệt, nhưng không hề có vẻ khổ sở.
Không biết cậu ta lại định làm trò gì nữa.
Ngày hôm sau, Tần Trì Dã đã biết Bùi Lĩnh làm trò gì.
Tiết đọc bài buổi sáng, bầu không khí trong lớp vô cùng căng thẳng. Trong sự căng thẳng còn có sợ hãi, trong sợ hãi còn có chờ mong, trong chờ mong...
Cấm búp bê Matryoshka.
Cuối cùng cũng vượt qua tiết đọc Tiếng Anh buổi sáng, chào đón tiết Toán đầu tiên. Chủ nhiệm lớp Triệu Ngọc bước vào, tay cầm xấp bài thi Toán đặt lên bàn giáo viên.
Cả lớp yên lặng.
"Đã có điểm rồi." Triệu Ngọc mở miệng, đảo mắt một vòng cả lớp, "Lần kiểm tra này, trong lớp có một bạn làm cô vô cùng kinh ngạc..."
Dưới lớp có người xì xào bàn tán, ai cũng biết ý của chủ nhiệm là gì. Lớp 2 có một vị học sinh xuất sắc đạt điểm tối đa môn Toán.
"Cũng có người không hề muốn thi, nộp giấy trắng." Triệu Ngọc nói xong những lời này thì ánh mắt rơi vào bàn cuối.
Cả lớp lập tức biết đây là đang điểm danh phía sau, không cần đoán cũng biết người nộp giấy trắng là Tần Trì Dã. Từ Liễu thấp thỏm, không dám đối diện với ánh mắt của chủ nhiệm lớp. Chắc là không phải nói mình đâu, mình thi vẫn được mà. Nếu mà kém thì chắc là đang nói Trương Gia Kỳ và Bùi Lĩnh đúng không?
Hai người này đều là đổ xúc xắc.
"Được rồi. Tô Hạ phát bài đi." Triệu Ngọc lấy một xấp nhỏ bài thi ra để riêng, còn lại giao cho Tô Hạ, "Trong tay cô là top 10 môn Toán của lớp chúng ta, lát nữa cô sẽ đọc điểm số, còn lại thì không đọc."
"Chờ đến khi có đủ điểm, đến buổi chiều sẽ sắp xếp lại chỗ ngồi. Top 10 sẽ được chọn trước."
Các bạn học đều đã sớm biết tin này, ai nấy cũng hâm mộ, bàn tán xôn xao, muốn đổi bàn cũng không đổi được.
Từ Liễu thì nhất định phải đổi, dù không phải mười hạng đầu cũng muốn đổi. Dù sao Từ Liễu cũng không muốn ngồi với Bùi Lĩnh, quá ảnh hưởng đến việc học tập của cô.
Tô Hạ cầm bài thi lần lượt phát ra. Bạn học nhận được bài thi có người không quan tâm, cũng có người không cam lòng vì biết top 10 chắc chắn không có mình. Tô Hạ rất khẩn trương. Nhìn bài thi trong tay càng lúc càng ít, vừa phát cậu ta thầm hi vọng: "Đừng có mình, đừng có mình."
Còn lại mấy bài.
Tô Hạ đi về phía cuối cùng, "Trương Gia Kỳ, của cậu này. Tần Trì Dã." Cậu ta quay người đến bàn thứ hai từ dưới đếm lên, trong tay Tô Hạ vẫn còn dư một bài.
Từ Liễu sửng sốt, cô thi được top 10 Toán của lớp rồi sao?!!!
"Từ Liễu, của cậu này." Tô Hạ đưa tờ bài thi cuối cùng cho Từ Liễu.
Nụ cười trên mặt Từ Liễu đông cứng, nhất thời đầu óc cô choáng váng. Cô cầm lấy bài thi của mình xem kỹ. Chữ "Từ Liễu" thật to trên giấy là tên cô, là do cô viết, nội dung bài thi cũng là của cô. Đây đúng là bài thi của cô.
Tại sao lại như vậy?
Tại sao không phải là Bùi Lĩnh?
Bài thi của Bùi Lĩnh đâu?
Có phải vẫn chưa phát xong không? Cô Triệu để sót bài đúng không?
Từ Liễu mờ mịt nhìn Bùi Lĩnh, "Bài thi của cậu đâu?"
"Chắc là ở trên đó." Bùi Lĩnh khiêm tốn trả lời. Bạn ngồi cùng bàn của cậu ta không giấu nổi vẻ vui vẻ.
Từ Liễu cầm bài thi của mình, thật ra cũng không tệ lắm. Tối đa 150 điểm, cô được 92 điểm, so với thành tích môn Toán trước kia đã khá hơn nhiều, có tiến bộ. Nhưng tưởng tượng Bùi Lĩnh dựa vào việc đổ xúc xắc mà có thể lọt vào top 10, quả thật không thể tin được.
"Bây giờ là top 10, cô gọi tên ai thì người đó lên lấy bài." Triệu Ngọc bắt đầu đọc, gọi tên sẽ kèm theo điểm, "Lưu Mẫn, 107. Lý Đình, 110..."
Trương Gia Kỳ vịn mép bàn, thò nửa người lên bàn trên.
"Trời ơi, cậu đổ xúc xắc mà lại lọt vào top 10, vận may nghịch thiên gì vậy nè!!!"
"Phục cậu luôn." Giọng điệu đầy sự ngưỡng mộ và ghen tị với sự may mắn của huynh đệ mình. Tại sao cậu ta cũng lắc mà chỉ được 45 điểm?
Bùi Lĩnh: ...Trước mặt Trương Gia Kỳ, cậu ta chẳng hề có cảm giác thành tựu chút nào!
Người này thật sự nghĩ cậu ta đổ xúc xắc mà lọt được vào top 10 sao?
"Yên lặng nào." Triệu Ngọc giữ trật tự, tiếp tục: "Tô Hạ, 130 điểm, rất tốt, tiếp tục phát huy." Vẫn còn một bài thi cuối cùng.
Cả lớp xúm xít ghé tai nhau, căn bản không thể kiềm chế nổi lòng hiếu kỳ.
"Ai vậy?"
"Là ai? Ai còn chưa cầm bài thi?"
"Ai được điểm tối đa vậy?"
Từ Liễu nghiêng đầu nhìn thấy mặt bàn trống trơn của bạn ngồi cùng bàn, hốt hoảng nuốt một ngụm nước bọt, không dám trả lời rằng người chưa cầm bài thi chính là bạn ngồi cùng bàn của mình.
Làm sao có thể?
Bùi Lĩnh ném xúc xắc, cô tận mắt nhìn thấy mà.
"Bài cuối cùng, hạng nhất môn Toán của lớp chúng ta, điểm tối đa." Nét mặt Triệu Ngọc hơi xúc động, nhưng càng nhiều hơn là vui mừng, "Bùi Lĩnh, 150 điểm, lên nhận bài về đi em."
"Mẹ nó!!!"
Trương Gia Kỳ kêu to nhất, gần như là buột miệng thốt lên.
Triệu Ngọc trừng mắt nhìn Trương Gia Kỳ, cậu ta mới kiềm chế lại, vỗ tay bốp bốp bốp bốp, "Má nó, trâu bò thật. Huynh đệ, cậu ném xúc xắc mà được điểm tối đa? Lát nữa nhớ đi mua vé số."
"Trương Gia Kỳ, em còn muốn làm gì nữa?" Triệu Ngọc đập bàn. Trước mặt giáo viên mà dám bảo đi mua vé số à?
"Không có gì, vừa rồi em giỡn thôi mà cô." Trương Gia Kỳ ủ rũ về chỗ ngồi.
Bùi Lĩnh ngồi ở bàn thứ hai từ dưới đếm lên, đi ra lấy bài thi từ lối đi nhỏ, trải qua ánh mắt chăm chú của cả lớp, cậu ta vẫn thong dong, bình tĩnh, đầy phong thái học thần.
Rất tuyệt.
"Cô hỏi em thi thế nào, em nói làm không tốt lắm? Có phải em muốn đùa cô không?"
Bùi Lĩnh khiêm tốn nói: "Đâu có đâu cô. Lúc đó em viết nhanh quá, đoạn cuối có hơi ngoáy một chút." Cậu lật bài thi xem lại bài cuối, vẻ mặt "không biết nói dối", nói: "Lúc đó em không chú ý, bây giờ nhìn lại chữ viết vẫn khá là đẹp."
Triệu Ngọc: ...
"Đi xuống đi."
Bùi Lĩnh cầm bài thi trở về chỗ ngồi. Từ Liễu liếc mắt, xác nhận là điểm tối đa, nhất thời không biết nên nói gì cho phải.
Thời gian còn lại, giáo viên sửa đề thi thế nhưng cả lớp không có mấy người nghe. Tâm trạng của Tô Hạ bàn trước vô cùng phức tạp, còn có chút sợ hãi. Rốt cuộc là chỗ nào đã xảy ra vấn đề? Vì sao mọi chuyện lại diễn ra không giống đời trước?
Bùi Lĩnh rõ ràng làm bài không tốt, vì sao lại giành hạng nhất?
Nếu không giống như trong trí nhớ của cậu ta, vậy những...
Tô Hạ hoảng sợ suốt cả một tiết, trong đầu rối bời, không nhịn được mà lộ hết ra mặt. Sau khi tan học, bạn ngồi cùng bàn nói: "Hạ Hạ sao cậu không vui? Cậu thi tốt mà, tận 130 điểm lận, tớ hâm mộ quá."
"Không sao, tớ có là gì đâu, Bùi Lĩnh còn được điểm tối đa mà." Tô Hạ không muốn tìm cớ, trả lời hời hợt.
Bạn cùng bàn cũng cảm thấy không thể tưởng tượng nổi. "Không ngờ Bùi Lĩnh có thể thi được điểm tối đa. Chẳng phải cậu ta đi học không nghe giảng à?" Nhìn thấy sắc mặt Hạ Hạ không tốt, vội vàng an ủi, "Không sao đâu, mới một môn Toán thôi mà, hơn nữa lần thi này rất đơn giản."
Đúng vậy, chỉ mới một môn thôi. Ánh mắt Tô Hạ sáng lên, nói không chừng điểm các môn khác của Bùi Lĩnh không tốt sẽ kéo điểm tổng xuống.
Trong lớp hò hét ầm ĩ, mọi người đều vây quanh người đạt điểm tối đa.
"Mẹ nó đúng là tối đa."
"Bùi Lĩnh lợi hại, cậu làm cách nào thế?"
"Đúng vậy, lợi hại thật đấy. Bình thường cậu học thế nào?"
Cuối cùng cũng tới bước này!!!
Bùi Lĩnh phấn khởi gác chân dưới gầm bàn, giả vờ xua tay, nói: "Cũng tạm được thôi. Lần này đề Toán là kiến thức cơ bản, không có gì khó cả. Tôi cũng không có phương pháp học tập gì đặc biệt, chỉ cần nghe giảng một chút là được rồi."
Các bạn học vây xem đang muốn thỉnh giáo phương pháp học tập: ...
Bọn họ quên mất, trước đó Bùi Lĩnh ngủ gật trong tiết Toán còn bị chủ nhiệm lớp gọi vào văn phòng phê bình.
Tần Trì Dã ngồi hàng sau nghe âm thanh nhốn nháo ồn ào, cơ thể dựa vào lưng ghế, theo quán tính dựng sát vào tường. Đôi chân thon dài buông lỏng, chỉ cần nhìn thoáng qua cũng có thể thấy rõ chân của Bùi Lĩnh đang lắc lư trước mặt.
Vui vẻ quá nhỉ.
Làm ra vẻ!