Cậu Ấy Đang Lén Lút Học Tập
Chương 18
Cậu Ấy Đang Lén Lút Học Tập thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cả nhóm quét dọn lề mề mãi đến nửa buổi mới xong. Đi kèm với đó là tiếng Trương Gia Kỳ càu nhàu không ngừng.
"Tạm được rồi, tôi thấy sạch lắm rồi. Bảng đen còn muốn lau đến mức nào nữa? Phiền phức quá đi. Kê bàn phải ngay ngắn, Bùi Lĩnh cậu có phải bị chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế (OCD) không đấy?"
Bùi Lĩnh cũng lớn tiếng đáp lại Trương Gia Kỳ: "Tôi không mắc bệnh sạch sẽ, cũng chẳng bị OCD. Đây đều là những việc cần làm khi quét dọn, thuộc phần phải kiểm tra. Cậu làm qua loa không đạt tiêu chuẩn, ngày mai lớp phó học tập kiểm tra mà không đạt thì lại phải tiếp tục quét dọn. Một lần bị phạt là đủ rồi, tôi không muốn có lần thứ hai đâu."
Trương Gia Kỳ không cãi lại được, đành chịu phận ngoan ngoãn tiếp tục lau dọn. Quét được một nửa, cậu ta chợt hỏi: "Vậy nếu ngày mai tôi lại đến trễ thì chẳng phải tôi sẽ tiếp tục phải quét dọn vệ sinh sao? Thế nên bây giờ cần gì phải cần mẫn đến vậy?"
"Thiếu niên, rất thông minh." Bùi Lĩnh khen ngợi.
Ba người bị phạt chia thành một nhóm nhỏ quét dọn, hôm nay quét dọn không tử tế thì ngày mai cả ba lại bị phạt tiếp. Thế nên hôm nay Trương Gia Kỳ có không chịu làm thì cũng chẳng sao, cậu ta chắc chắn ngày mai sẽ lại đi muộn thôi. Nếu Trương Gia Kỳ phủi tay không làm, Bùi Lĩnh không muốn ngày mai lại phải tiếp tục quét dọn, vì vậy phần vệ sinh hôm nay Bùi Lĩnh phải hoàn thành thật tốt.
Trương Gia Kỳ nghĩ đến đây liền muốn vênh váo. Cậu ta cũng không phải muốn bắt nạt Bùi Lĩnh, chỉ là muốn thắng khẩu chiến mà thôi.
"Khà khà khà-" Trương Gia Kỳ vừa đắc ý mở miệng. Bùi Lĩnh đã cười hì hì ngắt lời.
"Làm gì đấy?" Trương Gia Kỳ đột nhiên cảnh giác.
Bùi Lĩnh vô tội buông tay, "Không có gì đâu, tự nhiên muốn cười vậy thôi."
"..." Trương Gia Kỳ không tin, mặt đầy vẻ nghi ngờ, cảm thấy Bùi Lĩnh đang mưu tính chuyện gì đó. Bùi Lĩnh giặt giẻ lau, bắt đầu lau bảng đen, nói: "Trương Gia Kỳ, cậu không muốn làm thì thôi. Cậu về trước đi, không sao, một mình tôi làm cũng được."
Lạ lùng thật. Trương Gia Kỳ nghĩ thầm, nhưng quả thật so tài với Bùi Lĩnh thì cậu ta không có cửa thắng.
Chắc không phải còn có chiêu trò gì nữa đấy chứ?
Trương Gia Kỳ nghĩ đến đây, mắt nhìn sang Dã ca rồi phát hiện Dã ca đang nhìn chằm chằm vào bóng dáng Bùi Lĩnh trên bục giảng.
Hừ, quả nhiên là đang bẫy cậu ta.
Nếu cậu ta mắc bẫy, Bùi Lĩnh sẽ mách Dã ca, giống như lần thỏa thuận trước, đánh cậu ta để đổi lấy việc làm cổ động viên.
Bùi Lĩnh trên bục giảng thật sự không nghĩ nhiều như Trương Gia Kỳ. Cậu chẳng hề bẫy Trương Gia Kỳ gì cả, chiêu vừa rồi chỉ là một chiến thuật tâm lý. Còn chuyện đi mách Tần Trì Dã ư? Bùi Lĩnh còn đang ôm hận vì Tần Trì Dã gọi cậu là hoa khôi, làm sao có thể chứ.
"Để tôi lau." Tần Trì Dã đứng sau lưng Bùi Lĩnh, đưa tay lấy khăn lau từ tay cậu.
Não Bùi Lĩnh đang chuẩn bị ghi nhớ mối thù lớn ngày hôm nay, bị hành động của người phía sau làm cho giật mình. Đến khi phản ứng lại, khăn lau đã nằm gọn trong tay Tần Trì Dã.
"Cậu làm gì thế?" Bùi Lĩnh trợn tròn mắt nhìn về phía "kẻ thù"!
Tần Trì Dã cúi đầu đối diện với ánh mắt của Bùi Lĩnh. Hắn hất cằm ra hiệu tránh ra, đừng cản đường.
"Tôi làm một nửa rồi!" Bùi Lĩnh không phục.
Tần Trì Dã: "Thì sao? Tránh ra đi."
Bùi Lĩnh nhận ra sự chênh lệch về thể lực giữa hai người – không cần nhìn cũng biết, lần thi bơi trước đã nói rõ rồi. Tuyệt đối không đánh lại, vì vậy cậu từ bỏ tranh chấp, nghiến răng ken két tránh ra, nói: "Cậu thích làm thì làm đi."
Phòng học không còn gì để làm. Lâm Khả lau sàn, Trương Gia Kỳ đi đổ rác.
Bùi Lĩnh đi rửa tay. Tay cậu cầm giẻ lau dính phấn viết làm da hơi đỏ, lại còn ngứa nữa.
?
Tần Trì Dã không phải vì chuyện này nên mới giúp cậu lau bảng chứ?
Bùi Lĩnh tấm lòng lương thiện, do dự một lát rồi tạm thời gạch tên Tần Trì Dã khỏi danh sách "kẻ thù" của mình.
Nếu Tần Trì Dã về sau không gọi cậu như vậy nữa thì thôi bỏ qua, người rộng lượng không chấp kẻ nhỏ mọn.
...Quét tước xong xuôi đã là nửa tiếng sau.
Sau khi khóa cửa sổ, cửa lớp học, bốn người cùng ra về. Lâm Khả là học sinh ngoại trú, nhà ở ngay cạnh trường. Cậu ta lề mề xách cặp đi ở ngoài cùng, thỉnh thoảng lại liếc Bùi Lĩnh một cái.
Bùi Lĩnh cảm nhận được ánh mắt của đối phương, đi tới cổng trường mà đối phương vẫn không nói lời nào.
"Lâm Khả, cảm ơn cậu đã ở lại giúp đỡ."
"Không sao không sao, giữa bạn bè giúp đỡ nhau là chuyện nên làm mà." Lâm Khả gãi gãi đầu, "Thật ra cũng không hẳn là vậy. Tớ muốn quan hệ tốt với cậu, về sau tớ có bài tập không hiểu có thể hỏi cậu một chút không?"
Trong lòng Bùi Lĩnh thầm khen ngợi. Một người bạn học yêu thích học tập với tấm lòng rộng mở như vậy, đương nhiên là hoan nghênh.
"Được chứ, tôi thích nhất là giúp đỡ bạn bè."
"Bùi Lĩnh cậu tốt thật đấy, lại còn học giỏi nữa."
Khóe miệng Tần Trì Dã giật giật, thật sự không thể nghe lọt tai. Hắn quay đầu nói với Trương Gia Kỳ, "Đi ra ngoài ăn."
"Mấy người không đi căn tin hả? Muốn đi ăn ở đâu?" Bạn học Bùi đói bụng cũng không muốn đi căn tin "còn thừa cái rắm".
Trương Gia Kỳ: "Đi ăn ngon, nếu không thì cùng đi?" Nói xong thì nhìn sang Dã ca.
Mặt Tần Trì Dã không chút biểu cảm, chỉ nói, "Muốn ăn thì đừng nói nhảm."
"Vậy Bùi Lĩnh cậu mau đi đi. Tớ về nhà ăn cơm đây. Ngày mai gặp nhé." Lâm Khả vẫy tay ôm cặp sách vội vàng chạy đi.
Bùi Lĩnh vẫy tay. Vừa khách sáo với Lâm Khả xong xuôi, cậu quay đầu lại đã thấy Tần Trì Dã và Trương Gia Kỳ đi mất rồi.
"Sao đi nhanh thế?"
"Có phải không chào đón tôi không?"
"Tần Trì Dã, cậu đối xử với bạn cùng bàn mới của mình sao không có tình nghĩa gì cả thế?"
Tần Trì Dã đang đi nhanh phía trước đột nhiên dừng lại. Bùi Lĩnh ở phía sau vất vả lắm mới đuổi kịp, kịp thời phanh lại, xoa xoa trán mình, "Suýt nữa thì đụng phải-"
"Đi được chưa?" Tần Trì Dã hỏi.
Bùi Lĩnh gật đầu lia lịa, vung tay lên đầy phóng khoáng: "Đi thôi."
Lại tiếp tục lên đường, Trương Gia Kỳ đi bên cạnh bị bỏ rơi: ???
Không phải chứ, khi nào thì Dã ca có tình cảm với bạn cùng bàn mới?
Tại sao cậu ta không biết còn có thể loại này?
Tần Trì Dã quả nhiên là đại ca trường, đi khắp các quán ăn ngon xung quanh trường học – nói cụ thể hơn là tìm những quán ăn có hương vị tuyệt vời. Quán mì bò này, mặt tiền vô cùng sạch sẽ, nước dùng thơm ngon, thịt bò dai vừa vị, sợi mì do chính tay chủ quán tự làm.
Ăn uống xong xuôi, Tần Trì Dã tính tiền. Bùi Lĩnh móc điện thoại ra: "Có phải là 23 tệ không? Một tô mì, một chai nước. Đọc số WeChat của cậu để tôi thêm rồi chuyển tiền cho cậu."
"Chút tiền này, nể tình nghĩa bạn cùng bàn mới, Dã ca sẽ không so đo đâu." Trương Gia Kỳ nói với vẻ kỳ lạ.
Bùi Lĩnh quay đầu: "Trương Gia Kỳ, có phải cậu ghen không? Ôi chao~"
"..." Trương Gia Kỳ đối mặt với ánh mắt bất ngờ từ Dã ca, điên cuồng phủ nhận: "Em không phải, em không có. Bùi Lĩnh đừng bịa đặt. Tôi với Dã ca là trai thẳng chính hiệu!!!!"
Bùi Lĩnh: "Ai bảo cậu nói chuyện linh tinh."
Trương Gia Kỳ: "Tôi sai rồi."
"23 tệ." Tần Trì Dã móc điện thoại ra, đồng ý lời yêu cầu kết bạn trước rồi bật mã thanh toán, "Quét đi."
Bùi Lĩnh quét thanh toán xong, quay đầu nhìn dáng vẻ Trương Gia Kỳ đang mắt tròn xoe mồm há hốc, cố ý nói: "Yên tâm đi, hai bọn tôi tính toán rõ ràng, không cần ghen đâu. Dã ca của cậu vẫn là của cậu." Nói xong thì vui vẻ đi về trường học.
Tần Trì Dã cất điện thoại, vẻ mặt lạnh tanh quay đầu nhìn Trương Gia Kỳ.
"Tìm chỗ luyện một chút."
Trương Gia Kỳ nhìn nắm đấm của Dã ca, rất muốn quỳ lạy Bùi Lĩnh. "Dã ca, thật sự không đến mức này chứ. Bùi Lĩnh cố ý hãm hại em đó. Em là trai thẳng, em thích Chu Văn lớp 1 anh cũng biết mà."
"Em vừa nãy mắt tròn xoe mồm há hốc còn nói chuyện như vậy không phải là em có ý gì với anh đâu, chẳng qua là em cảm thấy anh đối xử với Bùi Lĩnh không bình thường. Có 23 tệ mà thôi, ngày thường anh căn bản sẽ không thèm để ý chút tiền này vậy mà lại thật sự để Bùi Lĩnh trả. Còn có cái gì mà tình cảm bạn cùng bàn với em, rồi đánh em đổi lấy Bùi Lĩnh làm cổ động viên, chỗ nào cũng không bình thường cả."
Một khi Trương Gia Kỳ đã nói thì không có điểm dừng. Tần Trì Dã lạnh lùng không ngắt lời, nghe cậu ta nói hết. Thế nên Trương Gia Kỳ nói nhiều mãi mới nhận ra có gì đó không ổn, từ từ hạ giọng, "Dã ca, sao vậy?"
"Buổi tối không đi tiết tự học, bao quán net qua đêm đi." Tần Trì Dã nói.
Trương Gia Kỳ vui vẻ ra mặt, có thể chơi suốt đêm liền quên béng chuyện đang rối rắm lúc nãy.
Gần trường học có một quán cà phê net, điều kiện tốt, có phòng riêng.
"Dã ca, Mộng Tiên Kiếm, trước làm một ván rồi tìm một phó bản khó nhé?" Trương Gia Kỳ khởi động máy đăng nhập tài khoản. Khó có được dịp Dã ca chơi game, có đại ca ở đây mà không đánh phó bản cấp S thì làm cái gì!
Tần Trì Dã thờ ơ "ừ" một tiếng, đăng nhập vào tài khoản chính, nhìn thấy trong danh sách bạn tốt là cái tài khoản [Vợ của Thiên Trì Nhất Khoát] đang xám xịt.
Hắn đối xử với Bùi Lĩnh rất tốt sao?
Rất đặc biệt sao?
Trong trò chơi Bùi Lĩnh gọi hắn như vậy, hắn gọi hoa khôi Bùi.
Thì có gì mà đặc biệt chứ?
Trương Gia Kỳ nói linh tinh.
"Mày tự chơi đi." Tần Trì Dã bực mình, từ chối đề nghị của Trương Gia Kỳ.
Trương Gia Kỳ: ??? Không phải vừa rồi mới nói được à?
Nhưng rõ ràng Dã ca đang tức giận. Trương Gia Kỳ không dám hỏi có chuyện gì, yên lặng mở phó bản cấp B vừa đánh vừa nghĩ? Vì sao Dã ca lại tức giận? Cuối cùng cậu ta cũng lờ mờ nhận ra, hình như vừa nãy ăn mì xong, Bùi Lĩnh cố ý nói những lời đó tuyệt đối chọc tức Dã ca khiến anh ấy thấy phiền.
Cho dù có là trai thẳng đi chăng nữa thì ai nghe xong những lời như vậy cũng đều tức giận. Trương Gia Kỳ bị boss đánh tụt nửa cây máu càng thêm bực mình. Chờ lần sau tìm được cơ hội, cậu ta cũng muốn học hỏi một phen!
-
Bùi Lĩnh giành hạng nhất lớp 11-2 trong kỳ thi khảo sát, độ nổi tiếng trong lớp tăng lên, chủ đề bàn tán cũng cao, cậu được hưởng chút chút vị trí học thần. Còn chưa vui vẻ được bao lâu, Bùi Lĩnh vừa mới thêm hai mươi điểm vào thanh tiến độ học thần của mình, khoe khoang chưa được bao lâu thì đã có bạn học nói: "Tôi cảm thấy chưa đến mức học thần. Tôi có bạn học lớp 11-1 làm đề lớp mình, người ta cũng được điểm tối đa, còn nói là đặc biệt đơn giản."
"Đúng vậy, chỉ là thi khảo sát mà thôi, nếu Bùi Lĩnh vào lớp 1 thì đoán chừng cũng không được."
"Người ta mới là học thần hàng thật giá thật."
"Bùi Lĩnh cùng lắm cũng chỉ là học bá thôi."
Lúc nghỉ giữa giờ mọi người thảo luận càng lúc càng hăng say, chẳng ai đè nén âm thanh.
Bùi Lĩnh gục mặt xuống bàn giả vờ ngủ, nghe được những lời này thì lầm bầm trong lòng. "Bạn học vừa nãy gọi tôi là học bá kia, nhớ đó, về sau đừng nói là học bá, có gọi ba ơi cũng không giảng bài cho cậu đâu! Cậu ích kỷ như vậy đấy."
Bùi Lĩnh nghĩ xong thì tự kiểm điểm bản thân. Bạn học nói cũng đúng, con đường làm học thần còn dài, cậu diễn chưa tới! Phải cố gắng hơn nữa! Bùi Lĩnh xin thề!
Buổi chiều thứ Sáu có tiết thể dục, tuần trước là học bơi, tuần này thời tiết dễ chịu không nóng không lạnh nên cả lớp sinh hoạt ở bên ngoài.
"Tiền Dương, em cùng với một vài bạn nữa đi lấy đệm ra. Hôm nay chúng ta gập bụng, hoàn thành xong nội dung thì tự do hoạt động."
Phong cách lên lớp của giáo viên thể dục chính là như vậy. Ai cũng muốn tự do hoạt động nên giáo viên sẽ sắp xếp thời gian hoàn thành nhiệm vụ trước. Các bạn học vì muốn được chơi nên sẽ tập luyện hết sức, ngoan ngoãn hoàn thành hạng mục.
Tiền Dương gọi mấy học sinh nam đi lấy đệm.
Giáo viên thể dục nói: "Các em tự mình thương lượng chọn đội. Một người giữ chân đếm cho bạn rồi đổi lại. Không được gian lận, nam nữ tách riêng."
Chủ nhiệm Vương gần đây đang truy bắt những học sinh yêu sớm, cả ngày đi tuần tra khắp ngõ ngách. Tối hôm qua ở khu bồn hoa nhỏ sau dãy phòng thí nghiệm, Chủ nhiệm Vương đã bắt được một cặp đôi học sinh lớp 12 đang lén lút hẹn hò. Sáng hôm nay trong lúc họp hội đồng, Chủ nhiệm Vương ra lệnh cho các giáo viên phải luôn chú ý, tách biệt nam nữ. Bình thường giáo viên thể dục cũng sẽ không nói như vậy, hôm nay lại bổ sung thêm một câu cuối như thế, những học sinh nghe phong thanh chuyện tối qua đều hiểu. Trong lớp có học sinh nam gan dạ ồn ào cười lớn.
"Cô ơi, thời buổi này yêu sớm cũng không nhất định là nam nữ."
"Nam nam cũng có thể mà ~"
"Em giơ tay yêu cầu cho bạn nữ áp chân!"