32. Lời Đồn Về Bùi Lĩnh Và Cuộc Chiến Tranh Lạnh

Cậu Ấy Đang Lén Lút Học Tập

Lời Đồn Về Bùi Lĩnh Và Cuộc Chiến Tranh Lạnh

Cậu Ấy Đang Lén Lút Học Tập thuộc thể loại Linh Dị, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Mày biết chuyện gì đúng không?" Trương Gia Kỳ nghi hoặc nhìn Chu Hiện vừa lỡ lời.
Chu Hiện luống cuống, cứng giọng đáp: "Anh Dã chẳng phải trai thẳng sao? Mày hỏi cái này làm gì?"
"Anh Dã là trai thẳng nhưng đôi khi lại..." Nét mặt Trương Gia Kỳ vô cùng phức tạp, tặc lưỡi: "Từ ngày anh Dã ném bóng rổ trúng đầu Bùi Lĩnh, cậu ấy đã có chút không bình thường. Thật ra mấy ngày nay cứ là lạ..."
Chu Hiện tò mò: "Lạ thế nào?"
"Cậu ấy đối xử với Bùi Lĩnh khác hẳn, rất đặc biệt. Trước kia chưa từng thấy anh Dã đối xử với ai như vậy cả." Trương Gia Kỳ lấy bản thân ra làm ví dụ: "Mày, tao, anh Dã, bọn mình học cùng cấp Hai, tình bạn từ những trận đánh mà ra, mày đã bao giờ thấy anh Dã vặn nắp chai nước cho ai chưa?"
Chu Hiện lại "đậu má": "Đỉnh vậy sao? Đây chẳng phải là đãi ngộ dành cho con gái sao?"
"À, đến con gái bên cạnh anh Dã cũng không có đãi ngộ này."
Trương Gia Kỳ, với vẻ từng trải, vỗ vai Chu Hiện: "Anh Dã chơi bóng, mày ở bên cạnh gào thét 'Cố lên! Cố lên!' xem?"
"Chắc chắn tao sẽ bị đánh chết." Chu Hiện rất tự giác hiểu rõ bản thân, lại cười hề hề: "Nếu là một chị gái xinh đẹp cổ vũ thì tao không có vấn đề gì."
Trương Gia Kỳ: "Bùi Lĩnh cổ vũ."
Chu Hiện: ...
"Anh Dã đang ngủ, mày đã thấy ai lay anh Dã dậy chỉ để nhường chỗ cho mình đi ra ngoài chưa?"
Nghe xong, da đầu Chu Hiện tê rần: "Bùi Lĩnh dũng cảm đến mức đó luôn sao?"
Nếu Trương Gia Kỳ biết hút thuốc, giờ này cậu ta hẳn sẽ kẹp điếu thuốc giữa hai ngón tay, hít một hơi thật sâu, thể hiện sự tê dại không kém. Đáng tiếc, bọn họ là một đám chuyên trốn tiết, chơi game, vô học, đánh nhau, nhưng lại không hề biết hút thuốc.
Ai bảo anh Dã mắc bệnh sạch sẽ, không thích mùi thuốc lá cơ chứ.
"Kỳ lạ đúng không." Trương Gia Kỳ có vẻ đắc ý: "Hôm thứ Ba, Bùi Lĩnh với anh Dã đi ăn sáng cùng nhau, lúc quay lại hình như đang có chuyện gì đó ầm ĩ, nhưng cũng không cãi vã lớn tiếng gì, chỉ là không nói lời nào. Gần đây tính tình anh Dã hơi lạnh lùng, ngay cả bóng rổ cũng không thích chơi."
Vậy thì chuyện này hẳn phải cực kỳ nghiêm trọng rồi.
Chu Hiện thầm nghĩ, nhưng cậu ta cũng là huynh đệ của Bùi Lĩnh, đã hứa giúp Bùi Lĩnh giữ bí mật.
"Vậy cũng không hẳn là mối quan hệ đó. Vả lại, nghe mày nói vậy thì cũng là anh Dã yêu thầm Bùi Lĩnh, liên quan gì đến Bùi Lĩnh?"
Trương Gia Kỳ kẹp cổ Chu Hiện: "Mày rốt cuộc là huynh đệ của ai hả? Sao lại nói giúp Bùi Lĩnh?" Cậu ta nói tiếp: "Cũng không phải tao nói anh Dã thích Bùi Lĩnh. Cái kiểu thích này, tao không tin chỉ mấy ngày ngắn ngủi mà có thể thành chuyện gì. Hơn nữa thời gian hai người bọn họ ở chung cũng không nhiều lắm, tình bạn cũng không sâu đậm. Có lẽ anh Dã đối xử với Bùi Lĩnh như bạn bè thôi."
Bản thân cậu ta nói xong cũng cảm thấy không có logic, câu nào cũng đầy lỗ hổng, câu sau đá câu trước.
Chu Hiện nghe xong đầu óc đầy dấu hỏi: "Vậy mày tìm tao rốt cuộc muốn nói cái gì?"
"Thật ra còn một chuyện." Trương Gia Kỳ không thèm đếm xỉa, hạ thấp giọng: "Tao nghe Chu Văn lớp 11-1 nói, lúc Bùi Lĩnh học lớp 10 đã yêu thầm anh Dã..."
Trong lòng Chu Hiện dậy sóng, ngoài miệng lại nói: "Chỉ là mấy đứa con gái bà tám với nhau mà thôi, sao đến mày cũng bà tám thế?"
"Vậy mày có biết ID Mộng Tiên Kiếm của Bùi Lĩnh là gì không?"
"Là gì?"
Trương Gia Kỳ cười khan: "Vợ Của Thiên Trì Nhất Khoát."
"Đậu má!!!" Chu Hiện lại kinh ngạc, nắm lấy tay áo Trương Gia Kỳ: "Những lời này mày có nói trước mặt anh đại không? Biểu cảm của anh đại thế nào? Không tức giận à?"
Anh đại Trương Gia Kỳ run chân: "Không chỉ không tức giận mà còn dùng Thiên Mã chở Bùi Lĩnh nữa. Đến tao còn chưa được sờ qua con ngựa đó."
Thiên Mã là thú cưỡi hiếm hoi mà Tần Trì Dã mở khóa được trong phó bản cao cấp nhất, lúc chơi game chưa bao giờ thấy Tần Trì Dã dùng nó để chở người.
Chu Hiện, sau khi hoàn hồn, liếc nhìn Trương Gia Kỳ: "Có phải mày sợ anh đại thích Bùi Lĩnh, còn Bùi Lĩnh là trai thẳng nên không thích anh đại không?"
"Tao cũng không có nghĩ như thế... thôi quên đi. Tao nghĩ, lỡ như mà, tao nói là lỡ như anh Dã có thích Bùi Lĩnh thật, nếu Bùi Lĩnh là trai thẳng thì anh Dã thảm quá rồi." Vẻ mặt Trương Gia Kỳ có chút nghiêm túc: "Mặc kệ là gì, dù sao bây giờ anh Dã đối với Bùi Lĩnh đúng là không hề tầm thường. Hai người bọn họ tốt nhất đừng có chiến tranh lạnh, nếu không người bị thương chỉ có tao thôi."
"Vậy mày yên tâm, Bùi Lĩnh đúng là như vậy." Chu Hiện còn chưa nói trắng ra.
Trương Gia Kỳ đang sửng sốt—
"Hai đứa tụi mày đang to nhỏ chuyện gì đấy?"
Một giọng nói quen thuộc, lạnh lùng, vô tình vang lên từ phía trên đầu hai người.
"Mẹ nó, anh Dã!"
Bùi Lĩnh nằm trên giường, bật đèn ngủ làm bài tập Vật lý.
"Tốt lắm, hoàn hảo."
Sau khi kiểm tra đáp án đúng 100%, Bùi Lĩnh đặt bút xuống, vui vẻ nằm ngửa ra giường. Hôm nay học xong có thể đi ngủ sớm. Cậu tắt đèn ngủ, bên trong màn giường tối om. Đại não còn đang trong trạng thái hưng phấn vì giải xong bài tập, nhất thời chưa thể ngủ được.
Bùi Lĩnh bắt đầu rơi vào trạng thái suy nghĩ vẩn vơ trước khi ngủ.
Cậu nhớ đến Tần Trì Dã. Hai người bọn họ đã "chiến tranh lạnh" được hai ngày rồi. Bùi Lĩnh không phải kẻ ngốc, là cậu cố ý gây sự trước.
Bùi Lĩnh thích con trai. Ở cái thế giới xa xôi không thể quay lại kia, từ lúc học cấp Hai cậu đã biết bản thân mình không giống người khác. Lúc đó, trong tiết học giáo dục giới tính, giáo viên đã dạy một số kiến thức về tâm sinh lý nam nữ, Bùi Lĩnh nhận ra có điều gì đó không đúng nhưng cũng không cố ý tìm hiểu sâu. Dần dần đến lớp 11, Bùi Lĩnh tự mình khẳng định xu hướng tính dục của bản thân.
Cho nên Chu Hiện hiểu lầm, cũng không tính là lừa gạt cậu ấy.
Cậu đúng là thích con trai.
Bùi Lĩnh chưa từng thích ai, trong đầu cậu không khỏi hiện lên hình ảnh của Tần Trì Dã. Tần Trì Dã rất đẹp trai, chơi bóng rổ đẹp trai, nhìn cũng đẹp trai. Dáng người lúc bơi lội không giống những bạn học khác, có lớp cơ bắp mỏng, khung xương cũng vô cùng hoàn mỹ và đẹp đẽ.
Ừ, Bùi Lĩnh là nhan cẩu (*), cậu tự biết điều đó.
(*) Từ ngữ phổ biến trên internet, chỉ loại người không có sức phản kháng với tất cả những gì có giá trị sắc đẹp cao.
Lần trước lúc trở về từ nhà họ Chu, trong xe, Bùi Lĩnh có nhắc đến Tần Trì Dã với cha mình, mà Bùi Hồng Hào cũng không phản đối việc cậu thích con trai.
Ngôi nhà mới khá hạnh phúc.
Bùi Lĩnh trở mình, nghĩ đến cuộc chiến tranh lạnh hai ngày qua. Thật ra cũng không có gì to tát cả, cậu chính là thích nhan sắc của Tần Trì Dã, giai đoạn này thì cứ như vậy đã, chuyện tương lai ai mà biết được. Biết đâu hảo cảm với Tần Trì Dã chỉ dừng lại ở hiện tại, một lớp "đẹp trai" bề ngoài kia...
Không nghĩ nữa, không nghĩ nữa.
Bùi Lĩnh rất nhanh đã chìm vào giấc ngủ.
Ngày hôm sau Bùi Lĩnh thức giấc, kéo màn giường ra lập tức hoảng sợ. Chu Hiện xách ghế ra ngủ luôn ở đó, cách giường cậu không xa, quanh người vẫn quấn cái chăn nhét trong cặp sách tối hôm qua.
Toàn thân vặn vẹo chen chúc trên cái ghế đó.
Vậy mà cậu ta cũng có thể ngủ được, còn không tỉnh giấc?
Sau khi Bùi Lĩnh bình tĩnh lại thì thầm bội phục, mang dép đi rửa mặt. Ở ban công, Hứa Văn Hàn đang học từ đơn nhưng lần này không phải hướng ra ngoài cửa sổ mà là nhìn vào bên trong phòng, ánh mắt hướng về phía Chu Hiện đang ngồi đần thối trên ghế.
"Tình hình thế nào?" Bùi Lĩnh hỏi.
Hứa Văn Hàn năm giờ mười lăm đã dậy, sau đó thì học bài, quy tắc không bao giờ thay đổi, cậu nói: "Lúc năm rưỡi thì về, xách ghế ra ngồi bên cạnh giường của cậu." Lại nhìn về phía Bùi Lĩnh.
Bùi Lĩnh vô tội nhún vai: "Tôi không có thiếu tiền cậu ta."
"Chu Hiện là một kẻ lập dị." Cuối cùng Hứa Văn Hàn kết luận, sau đó tiếp tục vừa học từ đơn vừa nhìn chằm chằm vào bộ dạng ngu ngốc của Chu Hiện, từ đơn sáng nay có thể học thêm mấy từ nữa.
Hứa Văn Hàn và Chu Hiện thường công kích lẫn nhau, gọi đối phương là kẻ lập dị. Bùi Lĩnh tập mãi thành quen, bình tĩnh đánh răng rửa mặt.
"Mẹ nó, Bùi Lĩnh? Bùi Lĩnh đâu rồi? Cậu ta đi rồi sao?"
Trong phòng đột nhiên vang lên tiếng nói của Chu Hiện, âm thanh cực lớn không che giấu sự sợ hãi, ngay cả Hứa Văn Hàn đang đeo tai nghe cũng có thể cảm nhận được. Cậu ta tháo tai nghe xuống, nhìn Chu Hiện đang hốt hoảng: "Đang trong phòng vệ sinh."
"Làm tôi sợ muốn chết, không đi là được." Chu Hiện thở phào nhẹ nhõm, vội vàng đi về phía ban công.
Bùi Lĩnh đang ở trong phòng vệ sinh nghe thấy rõ ràng, vô cùng sợ hãi Chu Hiện chặn cửa nhà vệ sinh — cái này đúng là quá mức biếи ŧɦái rồi. May mắn là cậu đã đứng dậy, mặc quần, đẩy cửa ra, Chu Hiện chạy tới cửa ban công, Bùi Lĩnh: !!!
"Cậu làm gì đấy, tránh xa tôi ra một chút! Có chuyện gì muốn nói thì cứ đứng xa xa mà nói."
Chu Hiện bây giờ trông giống hệt zombie thức đêm.
Bùi Lĩnh đe dọa "thây ma" Chu, rồi đi rửa tay. Chu Hiện có việc cầu người, cào cửa ban công, than vãn: "Bùi Lĩnh ơi, tớ có phải là huynh đệ tốt của cậu không? Giúp tớ một việc được không, chỉ có thể được thôi, nếu không nhất định tớ sẽ chết mất."
"Xin cậu đừng có mang cái đạo đức bắt cóc đó ra." Bùi Lĩnh lau nước trên tay, nói nghiêm túc: "Phải thành khẩn một chút. Nếu cậu cứ giữ thái độ 'nhất định phải giúp, không giúp không phải là bạn bè' thì thôi, không nói gì nữa hết."
Chu Hiện đường đường là con trai cao một mét tám mấy, có lẽ còn chưa tỉnh ngủ, não bộ còn chưa hoạt động, ngoan ngoãn đứng ở khung cửa, vẻ mặt buồn bã nói: "Xin cậu đó, tớ là kẻ bắt cóc vô đạo đức. Chuyện này chỉ có cậu mới cứu được cái mạng chó của tớ với Trương Gia Kỳ thôi."
Còn có Trương Gia Kỳ nữa?
Có thể làm cho Chu Hiện về sớm túc trực bên giường của cậu — Bùi Lĩnh nghĩ đến: "Cậu với Trương Gia Kỳ nói xấu tôi với Tần Trì Dã sao?"
"Làm sao cậu biết?" Đầu óc Chu Hiện toàn là gỗ, gãi gãi mặt: "Cũng không phải nói xấu."
Bùi Lĩnh có chút hứng thú, ánh mắt linh động: "Cậu thử nói trước đi, tôi sẽ cân nhắc xem có bao che giúp cậu không."
Ngay khi Chu Hiện vừa nói "Tớ" thì đã bị Bùi Lĩnh cắt ngang: "Tôi có thể nhìn ra cậu có nói dối hay không, hãy biết quý trọng cơ hội này đi."
"Tớ... để tớ nghĩ đã." Chu Hiện lập tức bỏ ngay những lời nói dối đã tập cả đêm với Trương Gia Kỳ, không dám làm loạn, châm chước từng câu, thành thật trả lời: "Tối hôm qua tớ với Trương Gia Kỳ nói một chút về cậu, cũng không phải nói xấu gì đâu, thật đó, chuyện của cậu tớ cũng không nói."
"Trương Gia Kỳ nói cậu với anh đại đang chiến tranh lạnh, chúng tớ đây là quan tâm bạn bè, không ngờ anh Tần lại nghe được."
Chu Hiện nhớ lại tối hôm qua cậu ta với Trương Gia Kỳ nói xấu sau lưng, anh Tần đột nhiên xuất hiện cắt ngang khiến cả hai sợ tới mức đổ mồ hôi lạnh.
May mắn, may mắn—
"Anh đại hỏi bọn tớ đang nói cái gì, nghe thấy bọn tớ nhắc tên cậu. Lúc đó hai bọn tớ có chút hoảng loạn, Trương Gia Kỳ nói: 'Chu Hiện vừa mới nói gần đây tâm trạng của Bùi Lĩnh không tốt'—" Chu Hiện kể tới đây vẫn còn khiếp sợ, lúc đó không biết anh Tần có nghe được toàn bộ không hay chỉ nghe được tên của Bùi Lĩnh.
Bùi Lĩnh gật đầu, ra hiệu cho Chu Hiện tiếp tục.
Để xem hai đứa này có thể bịa ra chuyện gì.
"Đến phiên tớ, mặt anh đại quá dọa người, đầu óc tớ lúc đó cũng không biết nghĩ thế nào lại nói cậu lén khóc trong ký túc xá."
???
Vẻ mặt Bùi Lĩnh đầy dấu hỏi, giận quá hóa cười: "Tôi? Lén khóc? Mau nói cho rõ xem nào."
"Tớ sai rồi." Chu Hiện quỳ xuống, suýt chút nữa là giơ tay ôm đùi Bùi Lĩnh khóc tu tu: "Chẳng phải bọn tớ đang nói cậu với anh đại đang chiến tranh lạnh sao, chỉ nghĩ mọi người là bạn học với nhau thôi, không cần thiết vì chút chuyện cỏn con mà cãi nhau có phải không?"
"Nói nhảm ít thôi, nói tôi lén khóc, rồi sao nữa?" Bùi Lĩnh vô cùng lạnh lùng.
Chu Hiện: "Sau đó anh đại hỏi vì sao cậu khóc, tớ nói hai ngày gần đây, lúc về ký túc xá tâm trạng của cậu không được tốt lắm, nghe Trương Gia Kỳ giải thích cậu đang có mâu thuẫn với anh đại cho nên có lẽ vì chuyện này mà thương tâm khổ sở..."
"Mấy người được lắm." Bùi Lĩnh thầm nghĩ, diễn còn giỏi hơn cả mình: "Tần Trì Dã có biểu hiện gì không?"
Chu Hiện bây giờ không dám không nói: "Thì anh ấy không chơi game nữa, về trường từ sớm. Anh đại bao hết một phòng VIP tốn nhiều tiền, tớ thấy tiếc quá cho nên cùng với những người khác chơi một hồi, hơn năm giờ mới quay về."
Đúng là biết tiết kiệm tiền cho anh đại nhà cậu đấy nhỉ. Bùi Lĩnh cười khẩy.
Tác giả có lời muốn nói:
Bùi Lĩnh: "Nghe nói tôi đang lén khóc?"