Cậu Ấy Đang Lén Lút Học Tập
Bữa sáng giảng hòa, bí mật hé lộ
Cậu Ấy Đang Lén Lút Học Tập thuộc thể loại Linh Dị, chương 33 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Bùi Lĩnh, tớ biết việc bảo cậu thừa nhận mình đã lén khóc trước mặt anh đại thì hơi mất mặt một chút...”
“Thật ra thì cũng khá tốt.”
Bùi Lĩnh sờ sờ cằm, nghĩ đến điều gì đó đột nhiên mỉm cười, “Tôi thấy chơi trò này khá thú vị đấy.”
“?” Lần này đến phiên Chu Hiện ngây ngẩn cả người. Chuyện này có gì mà thú vị? Chơi cái gì chứ? Nhưng cậu ta nhìn nụ cười trên mặt Bùi Lĩnh có chút sợ hãi, cũng không dám thắc mắc, “Anh Bùi à, anh thật sự định giúp bọn em sao?”
Cậu ta còn chưa kịp nói sẽ mua bữa sáng một tháng để bồi thường đâu.
Bùi Lĩnh gật đầu, “Chỉ cần đừng để Tần Trì Dã biết là được.”
“Đương nhiên rồi.” Vốn dĩ Chu Hiện muốn lừa anh đại, sao có thể để anh đại biết được. Chẳng qua thái độ của Bùi Lĩnh thật sự rất kỳ lạ. Giờ đây Chu Hiện đã qua cơn nguy kịch, cậu ta chân thành hỏi Bùi Lĩnh với vẻ tò mò: “Anh Bùi à, em có thể hỏi tại sao anh lại đồng ý không? Còn cái thú vị anh nói là thú vị ở điểm nào?”
Chuyện này là sao chứ?
Bùi Lĩnh bảo Chu Hiện tránh đường, đợi khi cậu ta đi rồi mới nói: “Tôi muốn xem Tần Trì Dã ngoài việc đẹp trai ra thì còn có ưu điểm nào khác không...”
???
Một loạt dấu hỏi hiện lên trong đầu Chu Hiện. Nếu nói về ưu điểm của anh Tần, cậu ta cũng biết rất rõ. Ngoài việc đẹp trai ra, anh đại còn trượng nghĩa, chơi bóng rổ giỏi, nhà giàu, chơi game cũng giỏi. Nhưng Chu Hiện cảm thấy những gì mình biết khác xa so với những gì Bùi Lĩnh muốn tìm hiểu.
Thôi bỏ đi, không quan trọng. Cứ báo tin cho Trương Gia Kỳ đã.
Lớp 11-2.
Bùi Lĩnh xách cặp đến lớp, vừa liếc mắt đã thấy Tần Trì Dã đang ngồi ở chỗ của mình. Cậu đi đến bàn mình, Tần Trì Dã dựa ghế vào bàn phía sau để chừa lối đi, rồi liếc nhìn Bùi Lĩnh. Bùi Lĩnh không nhìn thấy, bước vào chỗ ngồi của mình thì thấy trên bàn đã có bữa sáng.
Một hộp sữa bò và bánh sandwich.
Tần Trì Dã đặt chân xuống, kéo ghế về vị trí cũ, không nhìn Bùi Lĩnh mà nhìn thẳng về phía trước, nói: “Bữa sáng, tôi mua.”
“Vậy cậu để sai chỗ rồi.” Bùi Lĩnh cầm bữa sáng dời sang một bên. Mới nói được một nửa, Tần Trì Dã đã nhăn mặt, nói từng chữ: “Tôi mua cho cậu.”
Bùi Lĩnh đột nhiên hiểu ra, “Không phải cậu không thèm để ý tới tôi sao? Sao tự nhiên lại mua bữa sáng cho tôi làm gì?”
“Ai mới là người không thèm để ý chứ?” Tần Trì Dã im lặng. “Rõ ràng cậu không thèm để ý tới tôi trước, buổi tối còn lén lút...”
“Lén lút gì chứ?” Bùi Lĩnh hỏi.
Tần Trì Dã đưa mắt nhìn sang chỗ khác, nói: “Không có gì.” Hắn muốn giữ chút thể diện cho họ Bùi.
“Đại lão gia à, đừng có lải nhải nữa, mua cho cậu ăn thì cứ ăn đi.”
Thấy trùm trường sắp xù lông đến nơi, Bùi Lĩnh không trêu chọc nữa. Cậu cầm ống hút đâm vào hộp sữa, hút một ngụm rồi nói: “Cảm ơn.”
Tần Trì Dã hừ lạnh một tiếng, nghe tiếng mở bánh sandwich bên cạnh thì mới thư thái nói: “Đều là người lớn cả rồi, đâu đến mức phải vậy chứ. Hơn nữa, là cậu không nói chuyện với tôi trước, tôi cũng đâu có giận.” Hắn còn tự nhủ trong lòng: “Còn bản thân thì lại lén khóc thầm.”
Ừ, cậu không giận đâu, chỉ là hai ngày nay không nói chuyện thôi. Bùi Lĩnh vừa gặm bánh sandwich vừa thầm mắng.
Tần Trì Dã tự mình nói chuyện một mình, nhưng thấy người bên cạnh không trả lời nên quay đầu nhìn sang. Bùi Lĩnh đang há miệng cắn bánh sandwich, mép dính nước sốt, liếm môi trông giống hệt một chú mèo con. Bùi Lĩnh hình như cũng nhận ra ánh mắt của hắn, liền nhìn sang.
Vừa vặn bị bắt gặp.
Tần Trì Dã lại nhìn sang chỗ khác. Vài giây sau, hắn thật sự không thể nào hiểu nổi.
“Hai ngày trước cậu nổi cơn điên gì vậy?”
Bùi Lĩnh: ...Đáng ra không nên cho trùm trường thể diện.
“Cậu liệu mà dùng từ cho cẩn thận, nếu không thì chúng ta lại tiếp tục chiến tranh lạnh đấy.”
Tần Trì Dã “chậc” một tiếng, lại muốn lén khóc nữa rồi. Hắn cảm thấy mình là đại lão gia, co được dãn được, đã hạ mình nhường nhịn họ Bùi rồi, nên nói lại: “Hai ngày trước ăn sáng xong cậu bị làm sao vậy? Sao lại giận dỗi?”
“Để tôi nhắc lại một chút cho bạn học trùm trường này nhớ: "Hai đứa con trai mà hẹn hò cái gì, có ghê tởm hay không"." Lúc đó Bùi Lĩnh vẫn chưa đi xa. “Cậu rất có ý kiến về việc hẹn hò giữa hai người con trai, cho nên sáng hôm sau, sau khi ăn sáng xong, tôi nói thanh toán thì có vấn đề gì không?”
Tần Trì Dã không ngờ nguyên nhân lại là chuyện này.
“Chỉ vậy thôi sao? Đây là do Trương Gia Kỳ nói trước mà.”
Bùi Lĩnh nhún vai, “Chỉ vậy thôi. Cậu khó chịu khi tôi nói thanh toán, tôi khó chịu khi cậu nói ghê tởm.”
“Sao cậu lại giống con gái vậy chứ, vì chuyện này mà còn lén lút...” Tần Trì Dã nói được một nửa thì im bặt, lỡ chọc cho họ Bùi khóc nữa thì không đáng chút nào. Tâm trạng Tần Trì Dã không tệ, nói: “Đúng là hoa khôi Bùi.”
Bùi Lĩnh: ...Nói trùm trường là đồ cục sắt thô lỗ thì quả không sai chút nào.
Không phải cố ý muốn chiến tranh lạnh tiếp đấy sao?
Một lát sau, Bùi Lĩnh ăn xong bánh sandwich, Tần Trì Dã nghiêm túc nhìn sang. Bùi Lĩnh nghĩ: “Cuối cùng thì cậu ta cũng đã nhận ra vấn đề trong cuộc nói chuyện vừa rồi sao?”
Hai đứa con trai hẹn hò cái gì, ghê tởm.
Nếu là người thông minh thì từ những lời này có thể nhận ra được một vài chuyện, ví dụ như cậu vô cùng nhạy cảm với chuyện này, xu hướng tính dục của cậu có thể là thích nam...
“Vừa rồi cậu nói tôi tức giận vì cậu nói thanh toán sao? Tại sao tôi phải khó chịu vì chuyện này?” Tần Trì Dã vô cùng sĩ diện, nhấn mạnh: “Tôi không khó chịu vì chuyện này. Cậu nói trả tiền, tôi hiểu, cái này thì đáng giá mấy đồng chứ. Tôi cũng không vì chuyện này mà tức giận đến mức chiến tranh lạnh, cũng đâu phải trẻ con một, hai tuổi, cậu nghĩ tôi với cậu giống nhau sao?”
Bùi Lĩnh: ...Tức giận nữa đi, trùm trường.
“Tần Trì Dã, bây giờ cậu im lặng thì chúng ta vẫn còn có thể làm bạn cùng bàn.”
“Lại sao nữa chứ?” Tần Trì Dã không thể hiểu được.
Bùi Lĩnh không muốn nói chuyện nữa, chuyển sang chế độ tự kỷ.
Trương Gia Kỳ thong dong đến muộn, ngáp một cái. Cậu ta biết Chu Hiện đã thuyết phục Bùi Lĩnh bao che cho hai người họ. Bây giờ thấy anh Dã và Bùi Lĩnh đang nói chuyện, Trương Gia Kỳ âm thầm thở phào nhẹ nhõm. Cậu ta cười toe toét chào hỏi, nói: “Bạn Tiểu Bùi, ăn gì đấy?”
“Anh Dã của cậu mua bữa sáng để xin lỗi tôi.”
Mặt Tần Trì Dã đỏ bừng, “Cái gì mà xin lỗi cậu? Tôi không sai, tôi là thấy cậu lén lút...”
“A!” Trương Gia Kỳ khoa trương cắt ngang, nháy mắt ra hiệu, nói: “Anh Dã à, nể tình thể diện một chút đi.”
Tần Trì Dã có chút phiền lòng. Họ Bùi này sao lại mít ướt thế, hễ một tí là khóc. Chuyện này không được nói, chuyện kia cũng không được nói. Tần Trì Dã chỉ đành chịu tội, nói: “Được được được, coi như tôi xin lỗi.”
“...” Bùi Lĩnh hít một hơi, nói như chém đinh chặt sắt: “Bạn học Tần đã lớn như vậy chắc hẳn là chưa từng nói chuyện yêu đương đúng không?”
Trương Gia Kỳ nói xen vào: “Làm sao cậu biết hay vậy? Quả nhiên là học sinh giỏi, liệu sự như thần.”
“Cậu ta còn ăn nói như vậy thì chắc chắn sẽ không thể có bạn gái, cả đời ế vợ.” Bùi Lĩnh nghiến răng.
Tần Trì Dã nghe ra họ Bùi đang giễu cợt mình, liền nói một cách vô cùng tàn khốc: “Tôi nói chuyện mà còn phải xem sắc mặt của bạn gái thì có ý nghĩa gì nữa.”
Cực kỳ hung ác.
Tần Trì Dã, hãy nhớ kỹ những lời hôm nay!
Cuộc chiến tranh lạnh vì chuyện “lén khóc” cuối cùng cũng kết thúc. Ngược lại, mối quan hệ giữa Bùi Lĩnh và trùm trường Tần Trì Dã đã tiến thêm một bước mới. Biểu hiện cụ thể là trùm trường không còn kiêu ngạo và lạnh lùng như trước nữa, mà có thể ầm ĩ đấu võ mồm với Bùi Lĩnh, bộc lộ một số tính cách chỉ dành cho bạn bè thân thiết.
Chỉ là vẫn còn rất ngây thơ.
Quả nhiên, sự ngây thơ trong tiểu thuyết chính là điểm đáng yêu và nổi bật nhất của trùm trường Tần Trì Dã. Trước kia Bùi Lĩnh đúng là thích vẻ ngoài của Tần Trì Dã, nhưng nhờ chuyện ngoài ý muốn lần này lại khiến cậu cảm thấy thú vị hơn một chút.
Nhưng để Bùi Lĩnh chủ động theo đuổi ư?
Tuyệt đối không thể nào.
Từ lời phát biểu của nam tử đại trượng phu trai thẳng Tần Trì Dã, Bùi Lĩnh xin thề, nếu có ai theo đuổi thì cũng phải là Tần Trì Dã chủ động theo đuổi cậu!
“Tần Trì Dã, cậu muốn đi ra ngoài sao?” Bùi Lĩnh ngồi yên tại chỗ, lười di chuyển, đưa ly nước cho bạn cùng bàn rồi nói: “Cậu làm ơn lấy giúp tôi một cốc nước nóng được không?”
“Tôi đi chơi bóng, cậu lại bảo tôi lấy nước cho cậu à?”
Bùi Lĩnh nhíu mày. Tần Trì Dã cho rằng thằng nhóc này lại sắp khóc, lập tức đầu hàng: “Được rồi, chờ đấy.”
“Cảm ơn nhé.” Bùi Lĩnh nở một nụ cười.
Cả người Tần Trì Dã hơi lảo đảo, ôm ly nước có hơi chạy trối chết.
Mấy cô nàng ở hàng ghế đầu túm tụm bàn tán: “Tớ vừa nhìn thấy trùm trường đi lấy nước cho học bá kìa.”
“?” Một bạn nữ khác có chút không tin nổi, lớn giọng hóng hớt: “Thật sao?”
“Sáng hôm nay tớ đi sớm, trùm trường còn mua bữa sáng cho Bùi Lĩnh rồi đặt lên bàn cậu ấy nữa.” Một bạn khác bổ sung thêm.
“!!!”
Bạn nữ đó sửng sốt, “Quan hệ giữa hai người tốt như vậy sao? Sẽ không phải là có gì thật chứ?”
“Hôm trước cậu còn nói trùm trường không phải thế này, bây giờ lại thế sao.”
Ở gần đó, Tô Hạ đương nhiên cũng nghe thấy tiếng bàn tán xôn xao của các bạn nữ. Kết quả bài kiểm tra lần trước không trùng khớp với kiếp trước, Bùi Lĩnh thi rất tốt khiến Tô Hạ có chút lo lắng và sợ hãi. Cậu ta sợ tương lai thay đổi, bàn tay vàng cũng không còn nữa.
Bây giờ nghe các bạn nữ bàn tán, Tô Hạ thầm nghĩ có phải là vì kiếp này Tần Trì Dã đối xử với Bùi Lĩnh rất tốt, bạn bè ở chung khiến Bùi Lĩnh vui vẻ nên mới học tốt không?
Nếu Bùi Lĩnh tỏ tình với Tần Trì Dã và lại bị từ chối, giống như kiếp trước, tâm lý của Bùi Lĩnh chắc chắn sẽ suy sụp.
Điều này sẽ khiến quỹ đạo trở lại như ban đầu.
Tô Hạ cho là mình đã hiểu ra. Bây giờ cậu ta chỉ có thể đợi Bùi Lĩnh tỏ tình với Tần Trì Dã...
Nhưng nếu không thổ lộ thì sao...
“Thật ra năm lớp mười, học bá đã thích trùm trường rồi.”
“Thật sao?”
“Tống Minh Minh lớp 11-3 ban xã hội nói đó. Tống Minh Minh kể lúc học lớp Mười, cậu ấy ngồi cùng bàn với học bá, hai người là bạn bè thân thiết với nhau, quan hệ cũng rất tốt nên chắc hẳn sẽ không nói sai đâu.”
“Tớ còn nhớ trước kia Bùi Lĩnh còn hay đi ăn trưa với Tống Minh Minh, nhưng gần đây rất lâu rồi không thấy Tống Minh Minh tìm Bùi Lĩnh nữa.”
“Tống Minh Minh đang hẹn hò với bạn của tớ, cho nên tớ mới biết được chuyện này. Ai bảo thành tích lần này của học bá lại cao như vậy, tớ tò mò hỏi thăm về học bá năm lớp Mười thế nào, ai ngờ chị em tốt của tớ lại tuồn ra tin tức động trời như thế chứ.”
“!!!”
“Tớ còn nghe nói, trước kia Bùi Lĩnh cố ý đến sân bóng là vì muốn nhìn trùm trường chơi bóng rổ.”
“Không chừng Tống Minh Minh vì muốn theo đuổi bạn của cậu mà ăn nói lung tung. Chuyện này đừng có phát tán thì hơn.”
“Đúng đó, bọn mình âm thầm nói với nhau thôi, nếu bị tuồn ra ngoài thì không hay lắm đâu.”
“Suỵt, đừng nói nữa, trùm trường đến rồi kìa.”
Các bạn nữ hạ thấp giọng, ngừng nói chuyện. Tô Hạ bên kia lại lắng nghe chăm chú. Cậu ta biết Bùi Lĩnh thầm mến Tần Trì Dã nhưng không biết được nhiều đến thế. Tô Hạ cắn môi dưới. Nếu tin tức này tuồn ra ngoài, tâm trạng Bùi Lĩnh có thể sụp đổ không? Liệu có giống với quỹ đạo của kiếp trước không?
Nhưng làm như vậy không hay lắm, vẫn là nên chờ một chút, chờ Bùi Lĩnh chủ động tỏ tình với Tần Trì Dã.
Cuối cùng cũng đến thứ Sáu. Sau khi tổng vệ sinh xong, lớp phó học tập thông báo: “Thông báo cho mọi người một chút, sau kỳ nghỉ Quốc khánh, chúng ta sẽ có một kỳ thi tháng. Kỳ thi tháng lần này sẽ xếp hạng cả khối, cho nên hai ngày cuối tuần này mọi người cũng đừng thả lỏng, hãy nắm chắc thời gian ôn bài.”
“Lớp phó à, cậu làm phiền tâm trạng vui vẻ tận hưởng cuối tuần của tôi rồi.”
“Còn nửa tháng nữa mới đến Quốc khánh, sao lại thông báo sớm vậy chứ?”
Cả lớp không ngừng kêu ca.
Lớp phó bất lực: “Không phải tớ muốn phá hỏng tâm trạng của mọi người. Chủ nhiệm lớp nhờ tớ nhắc nhở mọi người một chút, để sớm chuẩn bị, tránh bị cập rập. Đây là lần xếp hạng cả khối đầu tiên, chúng ta lại là lớp 2. Nếu tổng điểm xếp hạng bị lớp sau vượt mặt thì không hay lắm. Áp lực của chủ nhiệm lớp cũng rất lớn, mọi người phải thông cảm cho cô ấy.”
“Có gì mà sợ. Có bạn Tiểu Bùi ở đây, tổng điểm của cậu ấy sẽ kéo cả lớp lên, đúng không?”
Mọi người bất giác quay lại nhìn về phía học sinh hỏi của lớp 2, lại nghe thấy Trương Gia Kỳ to mồm nói: “...Vậy buổi tối có cần gọi cậu không? Không cần chuẩn bị chiến đấu học tập sao?”
“Chơi chứ, online thì gọi tôi.” Trước toàn bộ ánh mắt chăm chú của cả lớp, Bùi Lĩnh thoải mái vui vẻ nói: “Cuối tuần là để chơi, học hành gì mà học hành.”
Cả lớp: ???