34. Làm nũng trong game, ấm áp ngoài đời

Cậu Ấy Đang Lén Lút Học Tập

Làm nũng trong game, ấm áp ngoài đời

Cậu Ấy Đang Lén Lút Học Tập thuộc thể loại Linh Dị, chương 34 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Người anh em, được lắm."
Trương Gia Kỳ giơ ngón tay cái lên, vẻ mặt đầy ngưỡng mộ nói: "Tôi còn tưởng cậu phải ôn tập để lấy hạng nhất, nên không dám làm phiền cậu đây." Dù đã hẹn cuối tuần này chơi game, nhưng lớp phó lại vừa thông báo kỳ thi tháng sẽ diễn ra ngay sau kỳ nghỉ Quốc khánh.
"Đã hẹn rồi mà, không sao." Bùi Lĩnh thản nhiên nói.
Trương Gia Kỳ đang tâng bốc. Tần Trì Dã nhìn hai người bọn họ nói chuyện, vô thức liếc nhìn xuống gầm bàn, quả nhiên, chân của bạn cùng bàn mình lại đang đung đưa.
Hôm nay tan học Bùi Hồng Hào không đến đón Bùi Lĩnh. Đêm qua ông gọi điện thoại cho Bùi Lĩnh nói hôm nay phải đi Kinh Đô và Ma Đô, mãi đến Quốc khánh mới trở về. Có thể là sợ Bùi Lĩnh tức giận, trong điện thoại Bùi Hồng Hào hứa hẹn rằng kỳ nghỉ Quốc khánh sắp tới sẽ có mấy ngày, Tiểu Lĩnh muốn đi đâu, cả gia đình sẽ cùng đi du lịch ở đó.
Cậu cũng không phải là học sinh tiểu học, sao lại vì người nhà không đến đón tan học mà tức giận được. Qua điện thoại Bùi Lĩnh nói không giận, còn dặn dò cha mình uống ít rượu thôi, chú ý giữ gìn sức khỏe.
Bùi Hồng Hào vô cùng cảm động. Ngay sau khi kết thúc cuộc gọi, ông lập tức đăng một dòng trạng thái khoe con trai lên vòng bạn bè, đúng kiểu người lớn tuổi.
Bình An Phú Quý: [Chuẩn bị đi công tác, Tiểu Lĩnh vừa dặn tôi chú ý sức khỏe không được uống nhiều rượu. Thằng bé này từ nhỏ đã biết quan tâm cha rồi.]
Bùi Lĩnh nhìn dòng trạng thái này, vẻ mặt bất đắc dĩ, khóe môi khẽ cong lên, sau đó bấm "thích" một cái cho cha mình.
Sếp Bùi "Bình An Phú Quý" đăng dòng trạng thái xong, những người khác đương nhiên phải vào khen ngợi. Trợ lý Lý cũng lập tức nhấn "thích", chưa kể đến những đối tác kinh doanh khác. Chu Ngôn Lễ đương nhiên cũng nhìn thấy, không chỉ "thích" mà còn bình luận trêu: [Tôi biết ông Bùi có một đứa con trai hiếu thảo rồi nhé.]
Bình luận xong, Chu Ngôn Lễ quay đầu châm chọc với phu nhân Chu, nói: "Bùi Hồng Hào đúng là kẻ quê mùa, lúc nào cũng khoe mình có cậu con trai ưu tú. Lần trước anh mời ông ta uống trà nói chuyện hợp tác, chỉ cần anh nhắc đến Tần Trì Dã là lập tức đổi đề tài sang Anh Hoa, nói chuyện Bùi Lĩnh đạt điểm tuyệt đối, rồi kể Bùi Lĩnh học hành ưu tú như thế nào, quan tâm em trai mình ra sao. Nếu không phải anh kiên quyết đổi chủ đề, ngày hôm đó đừng nói chuyện làm ăn, có lẽ anh phải nghe ông ta khoe con trai cả ngày mất."
"Lúc sau anh cũng không dám nhắc Trì Dã nữa. Ông Bùi này đúng là cuồng con trai, trước đây sao mình lại không nhận ra chứ."
Phu nhân Chu ôm con trai mới một tuổi, nói: "Tiểu Lĩnh cũng không tệ lắm. Lần trước anh cũng thấy rồi, thằng bé kia mới mười bảy, mười tám tuổi, có thể kiên nhẫn chơi cùng Tiềm Tiềm, con của Văn Lệ, không hề tỏ ra khó chịu, đúng là một đứa bé ngoan."
"Đúng là không tệ." Chu Ngôn Lễ liếc mắt nhìn người vợ xinh đẹp trẻ tuổi của mình, hiểu rõ ý tứ ngầm trong lời vợ, rằng cô đang chê bai Chu Thần với ông, đều là con của vợ trước, đều là anh trai, nhưng lại một trời một vực.
Nhưng cũng không phải là không có lý.
"Tiểu Thần có vẻ hơi cô độc." Chu Ngôn Lễ đương nhiên hy vọng gia đình hòa thuận. Tính cách trọc phú của Bùi Hồng Hào quả thật Chu Ngôn Lễ không ưa nhưng còn việc xử lý các mối quan hệ trong gia đình thì lại là một cao thủ.
Tại cổng trường Anh Hoa.
"Mẹ ơi, một lát nữa anh hai mới ra, mẹ đừng có gấp nha." Tiểu Bồi Tiền ngồi sau ô tô, múp míp vỗ vỗ vào cánh tay mẹ, an ủi nói.
Lý Văn Lệ trừng mắt nhìn cậu bé, "Mẹ không có vội. Mẹ vội gì chứ, không phải người vội là con à?"
Tiểu Bồi Tiền ở nhà ôm chân bà làm nũng đòi đi đón anh hai tan học, nếu không anh hai quên đường về nhà. Ông trời ơi, con có quên chứ anh con mới không quên đâu. Lý Văn Lệ đành bó tay với Tiểu Bồi Tiền nhà mình, đành phải đưa con trai đến trường đón anh.
Thật ra đây là lần đầu tiên bà tới đón Bùi Lĩnh tan học. Khi ngồi trong xe, Lý Văn Lệ có chút bồn chồn. Trước đây lúc có mặt Bùi Hồng Hào, bà với Bùi Lĩnh sẽ giả vờ hòa hợp để giữ thể diện, cảnh tượng đó thật khó coi. Bây giờ Bùi Hồng Hào đi công tác, bà với Tiểu Bồi Tiền chưa báo trước đã đến, Lý Văn Lệ có chút lo lắng.
Việc không giữ thể diện cho bà thì không sao, chuyện này cũng không quan trọng. Bà chỉ sợ Bùi Lĩnh không giữ thể diện cho Tiểu Bồi Tiền.
Đó mới là điều Lý Văn Lệ lo sợ.
"Mẹ ơi, tan học rồi." Tiểu Bồi Tiền dùng tay cào cào lên cửa kính xe, mở to mắt nhìn phía trước. Nhìn thấy nhiều người xuất hiện ở cổng trường giống như ở trường mẫu giáo của nhóc lúc tan học, Tiểu Bồi Tiền nhận ra tín hiệu, hưng phấn vỗ tay, quay đầu làm nũng: "Mẹ ơi~, con có thể xuống dưới chờ anh hai không?"
Lý Văn Lệ: ... Đừng tưởng con làm nũng là mẹ sẽ mềm lòng đấy nhé.
"Nhiều người lắm, lát nữa người lạ bắt cóc con mất."
"Đi mà mẹ ~~", Tiểu Bồi Tiền giơ tay lên, "Tiềm Tiềm thông minh lắm mà, mẹ ơi ~~"
"...Thôi được rồi." Lý Văn Lệ mở cửa xe ra, cho con trai xuống xe, "Con đứng ở đó đi, không được chạy lung tung, nếu không mẹ sẽ kéo con lên xe lại đấy." Rồi hạ cửa kính xe xuống. Trong lòng Lý Văn Lệ vẫn lo lắng, bảo tài xế xuống xe để mắt tới.
Về phần bà không xuống xe, việc bà không báo trước mà đến đón Bùi Lĩnh tan học đã là quá đủ rồi. Nếu gặp được bạn cùng lớp với Bùi Lĩnh, bà còn không biết phải giới thiệu mình thế nào. Vì để tránh chuyện này xảy ra, Lý Văn Lệ quyết định ngồi trên xe.
Bùi Lĩnh về ký túc xá một chuyến, đeo cặp sách và xách theo túi đồ dơ. Hứa Văn Hàn cũng vậy. Hai người đi cùng nhau ra cổng trường. Bùi Lĩnh biết Hứa Văn Hàn không thích xã giao nên cũng không chủ động bắt chuyện, kết quả Hứa Văn Hàn lại hỏi trước: "Cậu về có phải đi học thêm không?"
"Không có."
Hứa Văn Hàn: "Tôi còn có lớp học thêm cho nên thứ Sáu tan học phải đi sớm, không ở lại trường."
Bùi Lĩnh gật đầu, ngẫm nghĩ một lát rồi nói: "Tôi ở trường cũng không làm gì, về nhà thì tốt hơn, có thể chơi một chút." Cũng có thể học bài.
"Cưa cưa ~..."
Tiểu Bồi Tiền nhìn thấy anh trai đi ra, vui vẻ nhảy cẫng lên tại chỗ, vẫy vẫy tay, nói lắp bắp. Bùi Lĩnh biết hôm nay cha mình không tới, còn tưởng chỉ có bác tài, không ngờ Tiểu Bồi Tiền cũng đến.
"Sao em lại tới đây? Đi với ai?" Bùi Lĩnh nhìn ra phía sau Tiềm Tiềm, thấy bác tài đứng cách đó không xa.
Tiểu Bồi Tiền tiến lên muốn xách cặp sách cho anh trai. Bùi Lĩnh cũng buông tay ra, dù sao chiếc cặp cũng không nặng. Cậu nói với Hứa Văn Hàn: "Em trai tôi, Bùi Tiềm."
"Em chào anh." Tiểu Bồi Tiền ôm cặp sách của anh trai, ngoan ngoãn chào hỏi, lại vui vẻ nói: "Em đi với mẹ. Mẹ ở trên xe."
Hứa Văn Hàn không mắc "hội chứng ám ảnh xã hội" khi đối diện với trẻ con, giọng nói vẫn rất ấm áp, chào lại cậu bé.
Bùi Lĩnh định chào tạm biệt với Hứa Văn Hàn rồi rút lui nhanh chóng. Trong chuyện này, cậu tuyệt đối không khách sáo, Hứa Văn Hàn không quen xã giao, sẽ cảm thấy khó chịu. Ai mà biết được Lý Văn Lệ vốn đang ngồi yên trên xe lại bước xuống, nhiệt tình chào hỏi Bùi Lĩnh: "Tiểu Lĩnh, là bạn học của con à? Chào cháu."
"..." Bùi Lĩnh quay đầu, giới thiệu với Hứa Văn Hàn: "Đây là dì tôi."
Hứa Văn Hàn: "Chào dì ạ, cháu là Hứa Văn Hàn."
"Chào cháu, chào cháu." Lý Văn Lệ nhìn thấy bên cạnh Bùi Lĩnh có bạn học, nếu bà đã ở đây mà không xuống chào hỏi thì sẽ không phải phép, dù sao bà cũng là người lớn.
Bùi Lĩnh: "Không phải cậu muốn đi học thêm à. Tạm biệt, đi đi kẻo muộn."
Hứa Văn Hàn thở phào nhẹ nhõm, trước khi rời đi còn nói: "Chào dì ạ, có dịp lại gặp ạ."
"Ừ chào cháu nhé, có dịp lại gặp." Lý Văn Lệ cười và vẫy tay.
Khi lên xe, Lý Văn Lệ có chút mất mát. Bà tự ngẫm nghĩ, có phải vừa nãy mình không nên xuống xe không nhỉ, bầu không khí vừa rồi thật ngượng ngùng.
"Hứa Văn Hàn mắc hội chứng ám ảnh xã hội, không thích khách sáo với người lạ." Bùi Lĩnh ngồi ở hàng sau giải thích.
Lý Văn Lệ lập tức vui vẻ, "Đúng rồi, đúng rồi, dì thấy thằng bé kia điềm đạm nho nhã nên cũng đoán được phần nào." Rồi lại không nhịn được nói, "Cha con đi công tác, trong nhà chỉ có ba chúng ta. Mấy hôm trước dì đã hứa cuối tuần này sẽ đưa Tiểu Bồi Tiền về nhà bà ngoại chơi, con có muốn đi cùng không? Ở vùng ngoại thành nông thôn, không xa lắm..."
Cuối cùng Bùi Lĩnh cũng biết tính tình phổi bò và lạc quan của Tiểu Bồi Tiền là giống ai rồi.
Còn Lý Văn Lệ ngồi phía trước thì lại bắt đầu hối hận. Bà là người cứ hễ xúc động là sẽ moi ruột gan ra đối đãi. Bùi Lĩnh đã tạo cho bà một lối thoát, giống như đang dẫn dắt vậy. Bây giờ nói xong, bà lại thấy hối hận, có phải mình đã quá chủ động và nhiệt tình không?
Dù sao cũng là mẹ kế, trước kia quan hệ cũng không thân thiết lắm, có lẽ nên từ từ hơn một chút?
"Có thể ạ." Bùi Lĩnh cảm nhận được sự thấp thỏm của mẹ kế, liền đồng ý.
Tiểu Bồi Tiền vui vẻ reo hò, "Tốt quá, anh hai đi về nhà bà ngoại với mình rồi ~~
Sự thấp thỏm của Lý Văn Lệ lại chuyển thành sự đắc ý, bà liên tục nói những điều tốt đẹp.
-
Buổi tối Bùi Lĩnh và Trương Gia Kỳ hẹn nhau chơi game Mộng Tiên Kiếm, Tần Trì Dã cũng chơi. Ba người mở mic, Trương Gia Kỳ hỏi: "Tôi mới quen được một người chơi hỗ trợ, có muốn thêm không? Là con gái, nói chuyện rất ngọt ngào."
"Không." Tần Trì Dã lạnh lùng từ chối.
Đồng thời, Bùi Lĩnh lại nói: "Thêm đi, thêm đi, thêm đi!"
Trương Gia Kỳ: ...
"Tôi nên nghe ai đây?"
Bùi Lĩnh: "Cậu thêm đi. Tôi muốn đánh chiến sĩ, hồi máu cho hai người các cậu không đủ đâu." Cậu chơi nhân vật này có thể vừa làm chiến sĩ vừa làm người hỗ trợ nhưng ba người cùng một đội, Trương Gia Kỳ là công kích pháp thuật, Tần Trì Dã là công kích vật lý, đội hình không có người hỗ trợ, cậu chỉ có thể chơi người hỗ trợ, đánh đội hình sẽ không thoải mái chút nào.
Tần Trì Dã muốn nói cậu như thể chuyên hồi máu cho tôi nhưng lại không nói gì.
"Được, vậy để tôi thêm." Trương Gia Kỳ thấy Anh Dã không phản đối lập tức thêm cô bé đó vào đội hình.
ID của cô bé là Tiên Tiên LU, chơi nhân vật người hỗ trợ tiên nhân, hình tượng phiêu dật thanh thuần, toát lên vẻ tiên khí. Vừa mới vào, cô bé đã căng thẳng đến mức nói lắp bắp, "Có, có thật là Anh Thiên Trì Nhất Khoát không? A a a a được gặp người thật rồi sao? Hu hu hu hu, em hồi hộp quá, không biết nói gì bây giờ..."
Trong lúc Tiên Tiên LU vẫn còn đang trong chế độ nịnh nọt, Bùi Lĩnh sợ tốn thời gian, nhấn phím để nhân vật nhảy ra trước mặt cô bé.
Cô bé: "?" Ngơ ngác nhìn nhân vật nữ trong đội hình.
Bùi Lĩnh: "Nhìn ID của tôi đi."
Cô bé: "Thiên Trì Nhất Khoát bà-" xã.
???!!!!
Hóa ra lời đồn là thật.
"Cậu, cậu đang nói giọng nam sao? Thật hay giả vậy, hay là dùng máy đổi giọng?" Cô bé lắp bắp.
Bùi Lĩnh: "Là nam. Đi được chưa?"
"Được, được." Tiên Tiên LU buồn rầu nói, có cảm giác như đang theo đuổi đại ca, nhưng lại bị chính cung nhảy ra thị uy.
Một đội bốn người, thú cưỡi của Tiên Tiên LU là một linh thú tròn xoe, trông giống gấu trúc nhưng lại không phải gấu trúc, dù sao thì cũng rất đáng yêu. Khi Tiên Tiên LU nhảy lên, trang phục trên người cũng có hiệu ứng đặc biệt màu xanh lấp lánh, trông vô cùng xinh đẹp.
Như một nàng tiên rừng.
Bùi Lĩnh hiện đang ở trạng thái chiến sĩ. Nhân vật của cậu mặc một bộ đồ chiến đấu bằng vảy rồng đỏ đen bó sát người. Thành thật mà nói thì bộ đồ này không xấu, trông vô cùng sắc bén. Trên đầu còn có hai cái sừng rồng, trên người có hoa văn rồng, nhìn qua vô cùng hung bạo. Cậu nhìn lại linh thú của cô bé, rồi nhìn lại bản thân.
"Chồng ơi, em gái khác đều có quần áo xinh đẹp, vì sao em không có?"
"Người ta cũng muốn đồ đẹp cơ!"
Trương Gia Kỳ trượt chân ngã khỏi kiếm.
Không phải chứ, Bùi Lĩnh cậu có hai nhân cách sao? Sao cứ vào trò chơi thì lại không ngừng nói lời cợt nhả? Trương Gia Kỳ ngự kiếm từ trên trời rơi xuống, thanh máu giảm đi một vạch. Cậu ta bò dậy từ trên mặt đất, ngồi vững trở lại, tự thêm máu cho mình, lén lút nhìn Anh Dã.
Đừng bảo là tức giận không chơi nữa nhé?
Tiên Tiên LU cũng đang xem kịch vui. Truyền thuyết nói Thiên Trì Nhất Khoát rất lạnh lùng và kiêu ngạo, không thèm để ý đến bất cứ ai. Những kẻ đến tận cửa tỏ tình, ăn vạ đều bị đồ sát, lột sạch đồ, đánh đến mức ôm bóng ma tâm lý, hễ nhìn thấy Thiên Trì Nhất Khoát là phải vòng đường khác mà đi.
"Túi đồ của cậu, nhấn nhận đi." Một lát sau, giọng nói lạnh lùng của Tần Trì Dã vang lên.
Tiên Tiên LU và Trương Gia Kỳ: ...!!!