Cậu Ấy Đang Lén Lút Học Tập
Tai Bay Vạ Gió
Cậu Ấy Đang Lén Lút Học Tập thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bùi Tiềm vừa bước đến đầu cầu thang tầng ba đã 'ai nha' một tiếng, rồi ngồi phịch xuống bậc thềm.
"Anh hai, mẹ bảo em không được lên trên đó."
Tầng ba là lãnh địa riêng của Bùi Lĩnh. Bình thường, ngoài dì giúp việc dọn dẹp ra thì không ai trong nhà được phép bước vào, huống chi là mẹ kế và Tiểu Bùi Tiềm.
Bùi Lĩnh lùi lại một bước, nhìn Tiểu Bùi Tiềm mũm mĩm đang ngồi trên bậc thang, hỏi: "Lúc anh không có ở nhà, em cũng không lên sao?"
Tiểu Bùi Tiềm đỏ mặt, lí nhí nói: "Anh hai, em đã đi đến tận chỗ đó rồi." Ngón tay nhóc chỉ vào bậc thềm cao nhất, "Mẹ phát hiện ra nên em phải đi xuống."
"Em không cố ý đâu!" Tiểu Bùi Tiềm hấp tấp giải thích.
Bùi Lĩnh đưa tay, "Anh biết rồi. Đi thôi, anh dẫn em lên."
"Có anh hai là nhất rồi ~"
Bùi Lĩnh bật cười: "Đúng là vua nịnh hót."
Phòng trưng bày đầy rẫy LEGO cùng đủ loại đồ chơi khác. Bùi Lĩnh để Tiểu Bùi Tiềm tự chọn một món đồ chơi. Tiểu Bùi Tiềm phấn khởi mở to mắt, vui sướng nhảy cẫng lên tại chỗ, cuối cùng chọn một con robot LEGO nhỏ màu vàng óng ánh, miệng ngọt xớt nói: "Cảm ơn anh hai~"
"Không cần cảm ơn. Xuống dưới đi, anh phải thu dọn đồ đạc." Bùi Lĩnh xoa đầu Tiểu Bùi Tiềm, "Một mình xuống được không?"
"Được ạ. Em giỏi lắm đó nha."
Sáng nay Bùi Hồng Hào đã hoàn tất thủ tục cho Bùi Lĩnh, không lâu sau, Lý Văn Lệ cùng dì giúp việc trong nhà đã mang đồ dùng hàng ngày đến. Dì giúp việc bận rộn trải giường, còn Lý Văn Lệ dù sao cũng là mẹ kế, bình thường không thân thiết với Bùi Lĩnh, không rõ kích cỡ đồ dùng nên chỉ sắp xếp đồng phục, giày dép.
Đồng phục trường Anh Hoa có đồ thể dục, đồ học chính thức, đủ cả bốn mùa xuân hạ thu đông.
Buổi trưa Bùi Lĩnh đã kiểm tra qua, giờ chỉ cần thu dọn một ít đồ lót, vớ, dây sạc, tai nghe là xong, thêm cả đồng phục chơi bóng đã được gửi đến. Cậu nhét tất cả những thứ này vào một cái túi, còn chiếc ba lô thì nhét đầy sách. Trên kệ sách thế mà còn có , nội dung bên trong không chênh lệch nhiều, cậu mang tất.
Tầng một phòng khách.
Bùi Tiềm đang khoe với mẹ: "Anh hai tặng quà cho con nè ~"
"Oa! Mẹ xem nè! Mẹ, mẹ thấy không, là anh hai tặng cho con đó!"
"Anh hai tốt bụng quá à ~"
Năm phút trước, con trai cầm món đồ chơi xuống dưới nhà, miệng không ngừng lải nhải, lặp đi lặp lại mấy câu đó. Lý Văn Lệ lòng lặng như nước, đã chấp nhận chuyện "Bùi Lĩnh bán Bùi Tiềm, mà Bùi Tiềm còn vui vẻ đếm tiền giúp Bùi Lĩnh."
"Đẹp lắm. Nếu con thích, mai mẹ mua cho con cái khác."
"Không cần đâu. Con có anh hai rồi, mẹ không được lãng phí." Tiểu Bùi Tiềm sửa lời mẹ: "Lãng phí thì không phải em bé ngoan."
Lý Văn Lệ: ... Mẹ chỉ muốn mua chuộc con để duy trì tình cảm mẹ con chúng ta thôi. Thôi bỏ đi, chỉ có thể tự mình cố gắng.
Lúc Bùi Lĩnh xách một đống đồ xuống nhà, phát hiện mẹ kế có vẻ nhiệt tình với mình, cậu hoang mang mất một giây rồi cũng bắt đầu diễn theo.
"Giờ Tiểu Lĩnh đi luôn hả con? Mang theo mấy thứ này đi, đều là hoa quả đã rửa sạch, con nhớ ăn đấy."
"Tối mà đói bụng thì có đồ ăn vặt. Đi học đừng để bản thân mệt quá, có cần gì thì cứ gọi điện cho dì, dì sẽ nhờ người mang tới."
Bùi Lĩnh cũng cười thật lòng: "Vâng dì, con nhớ rồi ạ."
"Dì để trên xe cho con, trên đường chú ý an toàn, chú Lý lái xe chậm một chút." Lý Văn Lệ tự mình cầm túi hoa quả và đồ ăn vặt đặt vào trong xe, nở nụ cười thân thiết và nhiệt tình: "Muốn ăn gì, đợi thứ Sáu con về dì làm cho con."
Bùi Lĩnh cười càng tươi: "Được ạ. Con muốn ăn thịt nướng, cá nướng và thịt heo cay cắt lát."
Lý Văn Lệ: ...
"Được, vậy đợi con về. Tiềm Tiềm chào anh trai đi con."
Tiểu Bùi Tiềm không hiểu vì sao anh trai và mẹ mình đều cười tươi như vậy, nhưng không sao, nhóc cũng cười rất vui vẻ, một tay giơ con robot nhỏ anh trai tặng, tay còn lại ra sức vẫy vẫy: "Bai bai anh hai~, anh hai ơi Tiềm Tiềm sẽ nhớ anh hai."
"Bai bai~" Bùi Lĩnh véo má nhóc mũm mĩm, cười tươi rồi lên xe.
Qua cửa sổ xe, mẹ kế và Tiểu Bùi Tiềm vẫn đang cười rất tươi.
Ha ha ha ha ha, tốt lắm. Bùi Lĩnh nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của mình trên cửa kính xe, cậu cũng đang cười theo.
***
Trường Anh Hoa có tiết tự học buổi tối. Mỗi tối sẽ có một giáo viên khác nhau đúng giờ lên lớp, nhưng không phải để giảng bài mà là để quản lý kỷ luật. Nếu học sinh nào muốn hỏi bài cũng được. Tối nay đến lượt giáo viên tiếng Anh lên lớp.
Bùi Lĩnh từ trường về nhà rồi quay lại, tình cờ lại đến muộn.
Giáo viên trông coi tiết tự học buổi tối không quá nghiêm khắc, chỉ cần không nói chuyện lớn tiếng hay làm ồn thì bình thường đều mắt nhắm mắt mở cho qua. Chẳng qua học sinh cũng không dám làm càn, vì mỗi đêm sẽ có giáo viên chủ nhiệm đi tuần tra kiểm tra. Nếu học sinh nào bị bắt gặp chơi điện thoại đều sẽ bị tịch thu điện thoại, và mời phụ huynh đến nhận.
Vì vậy, học sinh đều lén lút chơi. Để không bị bắt gặp, có người nghĩ ra đủ loại cách thức đối phó nhưng chưa ai có thể che giấu hoàn toàn.
Bùi Lĩnh đeo cặp sách đi từ ký túc xá đến khu học. Con đường tắt ngắn nhất là con đường nhỏ phía sau tòa nhà thực nghiệm.
Con đường nhỏ toàn đá cuội, hai bên là cây xanh được cắt tỉa cẩn thận quanh năm thấp thoáng vài bụi cỏ dại, lại chưa có đèn đường. Chẳng qua đây là trong trường học, an toàn không thành vấn đề. Bùi Lĩnh không sợ ma, cậu tin vào khoa học – sau đó lại nhớ ra chuyện mình xuyên vào một quyển tiểu thuyết.
Gặp chuyện không thể giải quyết, thì nỗ lực học tập.
Phía trước, cách khoảng năm mét bên bờ tường, có một bóng người đang cố sức đỡ một bóng người khác, hai tay vung lên, dáng người thon dài lại nhanh nhẹn nhảy lên trên tường. Dưới góc tường còn một người đứng nhìn, đè nén cổ họng gọi khẽ: "Anh Dã, kéo em lên với."
Bùi Lĩnh nhận ra hai kẻ leo tường này chính là trùm trường và đàn em Trương Gia Kỳ của hắn. Nhưng Bùi Lĩnh chỉ muốn làm một người qua đường im lặng, nên không hề phát ra chút tiếng động nào, định cứ thế lặng lẽ đi qua hai người kia.
"Ai ở đó!"
Cùng với một giọng nam trung niên lớn tiếng đe dọa còn có tia sáng từ đèn pin cầm tay từ đằng xa chiếu tới đây.
"Mẹ nó, là lão Vương. Nhanh nhanh nhanh, Anh Dã cứu em!"
"Hai cái chân ngắn của lão Vương sao mà chạy nhanh thế được. Anh Dã, tay em, đứt tay em bây giờ mất."
Tần Trì Dã trên tường lẩm bẩm chửi thề, "Tự mày lên đi." Rồi trực tiếp buông tay.
Nếu Trương Gia Kỳ có sức bật như Anh Dã thì còn đến nỗi này sao? Trương Gia Kỳ ở góc tường không kịp để ý, cánh tay chống đỡ bắt đầu bò lên nhưng lão Vương càng lúc càng đến gần. Có thể là do chạy gấp quá, ánh sáng từ đèn pin sáng rõ chiếu thẳng vào người qua đường Bùi Lĩnh.
"Mẹ nó, Bùi Lĩnh? Cậu đứng đó làm gì? Đến đây từ lúc nào? Cậu cũng đến trèo tường à?"
Bùi Lĩnh: ......Không, tôi chỉ đi ngang qua thôi.
Cuối cùng Tần Trì Dã từ trên tường nhảy xuống. Không ai chạy đi, Trương Gia Kỳ vì Anh Dã mà nghĩa khí đang định 'vỗ mông ngựa' thì lão Vương đã đến. Đèn pin cầm tay quét qua hai người bên bồn hoa, một giây sau chuyển một góc 45 độ chiếu sang người qua đường Bùi Lĩnh.
"Ba đứa các em, được lắm." Lão Vương nổi giận đùng đùng, "Đến đây xếp hàng!"
Bùi Lĩnh ngửa mặt 45 độ nhìn trời, nước mắt lưng tròng. Em chỉ đi ngang qua thôi mà.
Tần Trì Dã và Trương Gia Kỳ từ bồn hoa đi ra. Lão Vương thấy rõ là ai thì nói: "Lại là hai cái đứa này. Tần Trì Dã, em nói xem bao nhiêu lần rồi hả? Trốn tiết tự học buổi tối lại còn leo tường. Tường cao như vậy, lỡ té gãy chân thì làm sao?"
"Sao mà té được thầy, chân Anh Dã của em dài như thế, sẽ không té đâu—" Trương Gia Kỳ còn chưa nói xong câu.
Chủ nhiệm Vương nổi giận, đừng tưởng ông không nghe thấy câu 'hai cái chân ngắn' đó: "Đừng có mà cợt nhả với tôi. Đàng hoàng đi, Trương Gia Kỳ, thầy còn chưa nói em đâu đấy."
Trương Gia Kỳ im lặng, chỉnh đốn thái độ. Chủ nhiệm Vương quay đầu xem xét người còn lại, thanh tú lịch sự, vừa nhìn đã biết là học sinh ngoan, sao lại cũng làm cái việc trèo tường trốn học như thế này: "Em học lớp nào? Tiết tự học sao không lên lớp, ở đây làm gì?"
"Thưa thầy, em lớp 11-2."
Chủ nhiệm Vương chống nạnh tức giận: "Lại là 11-2."
"Thưa thầy, em tên là Bùi Lĩnh. Hôm nay em làm thủ tục nội trú ở trường, buổi chiều tan học em về nhà một chuyến để thu dọn đồ đạc. Em vừa mới quay về, đang định đến lớp tự học buổi tối ạ." Bùi Lĩnh giải thích với giáo viên. Cái tội trèo tường này cậu không nhận đâu!
Trương Gia Kỳ nhanh trí: "Đúng đúng đúng, tụi em đi cùng nhau đó thầy."
"Đúng cái gì mà đúng." Chủ nhiệm Vương không tin. Ông nhìn về phía Bùi Lĩnh đang đeo cặp sách, trông rất lễ phép, so với Tần Trì Dã đúng là không giống nhau. Chủ nhiệm Vương tin đến bảy, tám phần, mặt mày uy nghiêm nói: "Về sau thầy sẽ điều tra xem có phải như vậy không. Em về phòng học trước đi."
Trương Gia Kỳ vội vàng: "Thầy, tụi em thật sự đi cùng nhau mà. Đồ đạc của bạn học Tiểu Bùi nhiều quá, tụi em bận giúp bạn ấy."
"Thật à?" Chủ nhiệm Vương cười lạnh một tiếng: "Bạn học nhỏ, em nói xem."
Bùi Lĩnh: "..." Vì sao cứ phải làm khó một người qua đường như tôi?
"Đồ của em không nhiều lắm, một mình em có thể tự làm xong ạ." Bùi Lĩnh mỉm cười.
Chủ nhiệm Vương sao mà không rõ được, ông nói: "Trương Gia Kỳ, em còn dám nói dối ngụy biện. Bản kiểm điểm ba nghìn chữ, chào cờ thứ Hai em và Tần Trì Dã lên đọc."
"Về lớp hết đi. Lần sau mà còn để thầy bắt gặp là sẽ mời phụ huynh đấy nhé."
Chủ nhiệm Vương nói xong thì đuổi ba người về. Con đường nhỏ mới nãy còn vắng bóng người, thế mà giờ lại có thêm ba bạn học. Đối mặt với ánh mắt của Trương Gia Kỳ, vẻ mặt Bùi Lĩnh vô cùng bình tĩnh nói: "Chủ nhiệm Vương vẫn còn ở phía sau nhìn chúng ta đấy."
"..." Trương Gia Kỳ há hốc mồm. "Có phải tôi muốn làm gì đâu. Đều là bạn học với nhau sao cậu không nói giúp bọn tôi, tình nghĩa bàn trước bàn sau của chúng ta đâu mất rồi!"
Lại còn có kiểu tình nghĩa như thế này nữa à?
Bùi Lĩnh: "Nói Tần Trì Dã ở trên bờ tường giúp tôi tìm bút, hay là nói cậu ngồi ở góc tường tìm sách giáo khoa giúp tôi?"
"Là sao? Tìm cái gì?" Trương Gia Kỳ không hiểu mô tê gì cả.
Tần Trì Dã lạnh lùng nói tiếp: "Người ta bảo mày lấy cớ quá tệ."
"À." Trương Gia Kỳ nghĩ cũng đúng, lại đánh chủ ý lên người khác: "Thì chẳng phải vừa nãy do tôi vội quá à, lát nữa về còn phải viết ba nghìn chữ kiểm điểm. Bạn Tiểu Bùi—"
Bùi Lĩnh mỉm cười: "Tôi lại mách thầy đó~"
Trương Gia Kỳ: "......Cậu mấy tuổi rồi còn chơi cái trò mách giáo viên."
Ra khỏi con đường nhỏ, ba người dần giãn khoảng cách. Bùi Lĩnh đi đầu tiên, Tần Trì Dã một tay cầm túi, không nhanh không chậm nhàn nhã theo sau, hiển nhiên là không vội về lớp học. Trương Gia Kỳ đi bên cạnh, thỉnh thoảng nhìn bóng dáng nhỏ bé của bạn học Bùi phía trước, lí nhí nói: "Anh Dã, chuyện bạn học Tiểu Bùi thích anh hẳn là lời đồn rồi. Nếu thật sự thích anh sao có thể trơ mắt nhìn anh viết ba nghìn chữ kiểm điểm được chứ. Đúng là mẹ nó trái tim sắt đá mà."
"Nắm đấm của tao cũng cứng lắm." Tần Trì Dã liếc mắt sang bên cạnh: "Còn nữa, bản kiểm điểm của tao, mày viết đi."
Trương Gia Kỳ: "...Vâng." Đêm nay đúng là bắt cậu nhận cái tội này mà. "Bên đó vắng vẻ, lão Vương không thường kiểm tra, đầu tường cũng thấp, ai ngờ lại xui xẻo như vậy chứ."
***
Trong tiết tự học buổi tối, Bùi Lĩnh làm xong bài tập giáo viên giao buổi sáng. Chuyện này không mâu thuẫn gì với việc trở thành học thần. Đợi khi làm xong hết bài tập, sẽ có bạn học hỏi: "Oa, sao bạn học Bùi lại giỏi vậy?/ Bình thường cậu còn làm gì nữa?/ Sao thành tích của cậu có thể tăng nhanh như vậy?" thì cậu có thể thản nhiên nói một câu: "Bình thường tôi chỉ làm chút bài tập, ở lớp tùy tiện nghe giảng một chút giống như mọi người thôi mà."
Chẳng lẽ mọi người không như vậy sao?
Hì hì hì.
Vui vẻ.
"Bùi Lĩnh, tớ có thể hỏi cậu bài toán này không?" Từ Liễu ngồi cùng bàn đưa vở qua: "Bài này khó quá, tớ nghĩ cả ngày rồi mà không ra."
Bùi Lĩnh nhìn lướt qua đề bài: "Đáp án là 0.2."
Từ Liễu: ???
"Tính như thế nào?"
"Đơn giản mà. Bước đầu tiên cậu làm sai rồi, chỗ này phải là một, sau đó tính tiếp là được." Bùi Lĩnh nói như chuyện đương nhiên.
Từ Liễu: "Để tớ tính lại." Nhưng mà cô không hiểu, vì sao bước đầu tiên lại là một mà mình lại tính ra là 2.3? Bùi Lĩnh nói đơn giản nhưng cô lại cảm thấy rất khó, nếu hỏi lại thì lại xấu hổ quá. Chắc là do mình ngốc quá, thôi thì hỏi người khác vậy.
Tiết tự học có thể đổi chỗ ngồi, có thể nhỏ giọng trao đổi. Từ Liễu bỏ trống đề bài đó, làm xong bài khác thì cầm vở đi lên phía trước hỏi bạn bè quen thuộc.
"Đề này Tô Hạ biết làm. Cậu ấy mới giảng cho tớ xong."
Từ Liễu hỏi Tô Hạ, Tô Hạ sảng khoái giảng bài cho cô. Tô Hạ cầm giấy nháp viết từng bước một. "Cậu hiểu chỗ này chưa? Như vậy nè, sau đó thì dùng công thức này..."
"Tớ hiểu rồi. Cảm ơn cậu Tô Hạ." Từ Liễu bỗng nhiên hiểu ra, vui vẻ nói: "Cậu giảng dễ hiểu ghê. Vừa rồi tớ hỏi bạn cùng bàn, cậu ấy đọc trực tiếp đáp án cho tớ, tớ chẳng biết sao lại ra thế nữa."
Ngòi bút Tô Hạ dừng lại: "Là Bùi Lĩnh sao? Môn Toán của cậu ấy giỏi lắm hả?"
"Không biết nữa, dù sao ban ngày tớ thấy cậu ấy chẳng nghe giảng mấy, không ngủ thì lại ngẩn ngơ nhìn trời, bài tập cũng làm qua loa, tốc độ rất nhanh." Từ Liễu nói.
"Vậy chắc là lên mạng tìm đáp án rồi, thảo nào lại làm nhanh như vậy." Bạn cùng bàn của Tô Hạ giành nói trước.
Tô Hạ cười nói: "Bài tập là làm cho mình, bản thân tự làm mới được chứ."
"Hạ Hạ nói rất đúng, tớ cũng nghĩ như thế. Dù không biết cũng sẽ hỏi cậu, cậu thông minh vậy mà."
"Không có, tớ chỉ tương đối nỗ lực thôi."
Bùi Lĩnh còn không biết mình đã trở thành đề tài nói chuyện của nhóm nhỏ của vai chính. Mà cho dù biết, cậu cũng sẽ vui vẻ, vì có bạn học giúp cậu xây dựng hình tượng 'chép đáp án trên mạng', 'dốt nát kém cỏi' thì đến khi có kết quả thi đua, so sánh với độ tương phản này, hiệu quả của học thần càng mạnh!
Vị bạn học này đúng là người tốt mà!
Tiết tự học buổi tối kết thúc lúc mười giờ. Chín giờ rưỡi Tần Trì Dã và Trương Gia Kỳ đi vào từ cửa sau, giáo viên tiếng Anh không hề kinh ngạc, không hỏi một tiếng.
Có thể thấy tiếng tăm của trùm trường lớn đến mức nào.
Trương Gia Kỳ vừa vào lớp đã bắt đầu lấy điện thoại ra chơi, cọ tới cọ lui, móc bút ra viết chưa được hai chữ thì chuông tan học vang lên. Cậu ta vươn vai lười biếng: "Mệt chết mất, rốt cuộc cũng tan học. Anh Dã, chơi bóng không?"
Áo đồng phục!
Bùi Lĩnh ngồi bàn trước xoay người lại, đặt tay lên bàn bên cạnh Tần Trì Dã đang ngồi sau, nói: "Hôm trước cậu đưa tôi tới phòng y tế, tôi làm bẩn đồng phục của cậu. Tôi mới mua một cái mới y hệt, trả lại cậu."
Tần Trì Dã còn chưa kịp nói gì, Trương Gia Kỳ vừa rồi còn 'mệt chết' lập tức tỉnh táo, đủ sức buôn chuyện.
"Ai nha, bạn học Tiểu Bùi làm sao biết Anh Dã mặc áo size nào?"
Vì Bùi Lĩnh si mê Tần Trì Dã, nên chuyện biết Tần Trì Dã mặc áo size bao nhiêu không phải là chuyện đơn giản hay nhẹ nhõm.
Nhưng Bùi Lĩnh bây giờ đã khác xưa, chững chạc đàng hoàng, lạnh lùng nói: "Khoảng cách tiêu chuẩn quốc tế của khung bóng rổ cách mặt đất là 3.05 mét, độ cao của Tần Trì Dã khi ở dưới rổ, cùng với chiều dài cánh tay, nhìn một chút đại khái cũng tính ra được."
"Đây là trí tuệ đó, bạn học Trương nghe có hiểu không?"
Trương Gia Kỳ: "Tôi nghe hiểu cậu đang nói tôi ngu."
"Vậy cậu vẫn còn rất thông minh." Bùi Lĩnh động viên.
Trương Gia Kỳ: "Tuy tôi không vui nổi nhưng vẫn cảm ơn cậu."
Tần Trì Dã liếc mắt nhìn Bùi Lĩnh, một đôi mắt đen nhánh không khỏi cắt ngang màn tấu hài của hai người.
"Không cần."
Trương Gia Kỳ cảm thấy Anh Dã nhìn mình, liền nói theo: "Anh đại của bọn tôi có bệnh sạch sẽ, không nhận quà của người khác, đặc biệt là quần áo. Không cần đưa đâu."
"Vậy cũng tốt, để tôi mặc." Bùi Lĩnh quay người thu dọn sách vở.
Tần Trì Dã không khỏi nhìn bóng lưng Bùi Lĩnh thêm một lát. Có thể tưởng tượng ra, chiếc áo đồng phục này mà mặc trên người Bùi Lĩnh...
Chắc chắn là như cái bao tải.