Cậu Ấy Đang Lén Lút Học Tập
Học Thần Trổ Tài
Cậu Ấy Đang Lén Lút Học Tập thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trương Gia Kỳ lại cười phá lên.
"Ha ha ha ha ha ha bạn học Tiểu Bùi hài hước thật đấy."
Bùi Lĩnh kiên quyết phủ nhận hình tượng hài hước, "Tôi lạnh lùng."
"Ha ha ha ha ha ha ha." Lần này thì Trương Gia Kỳ cười đến mức đau cả hông.
Tần Trì Dã khó chịu vì ồn ào, đôi chân dài dưới gầm bàn đá nhẹ vào Trương Gia Kỳ đang ngồi đối diện một cái. Trương Gia Kỳ nhận được lời cảnh cáo, đành phải nén cười, dù không còn khoa trương như vậy nhưng vẫn nói: "Anh Dã, cái này đâu trách em được. Ai bảo bạn học Tiểu Bùi hài hước vậy làm gì."
"So với mày, người ta là lạnh lùng." Tần Trì Dã nói.
"Không cần đâu." Bùi Lĩnh chậm rãi ăn đĩa rau xanh trước mặt, "Đừng so sánh tôi với ngỗng kêu."
Trương Gia Kỳ bị gọi là "ngỗng kêu" cũng không để bụng, cười hì hì hai tiếng, nói: "Học được một tuần rồi mà hôm nay mới phát hiện ra cậu cũng thú vị ra phết."
Mặc dù là quan hệ bàn trước bàn sau nhưng trước đó quả thật không hề có ấn tượng gì.
"Mỗi ngày chỉ cần ngẩng đầu lên là chỉ thấy bóng lưng của cậu với bạn cùng bàn, không phải làm bài thì cũng ghi chép không ngừng."
"À đúng rồi, cậu có biết Chu Văn lớp 11-1 khối xã hội không?"
(*) Chi tiết này chương 2 tác giả để là lớp 11-3, chương này thì lại là 11-1. Mình xin phép giữ nguyên nhé.
Bùi Lĩnh suy nghĩ một chút, có chút ấn tượng, "Lớp 10 học cùng lớp với tôi, không quen." Nên có muốn hỏi han gì cũng vô ích.
Trương Gia Kỳ cười toe toét, chuẩn bị bắt chuyện thì Tần Trì Dã nhanh như chớp ăn xong bữa, bưng khay cơm đứng dậy.
"Ai, anh Dã chờ em với." Trương Gia Kỳ vội vàng xúc hai thìa cơm, cắn dở cái đùi gà rán rồi cong chân đuổi theo.
Bởi Tần Trì Dã không đợi bất cứ ai.
Trời nóng bức, thời gian nghỉ trưa ở Anh Hoa khá dài. Học sinh ngoại trú có thể nằm úp mặt xuống bàn ngủ một lát, học sinh trọ ở trường có thể trở về ký túc xá. Ký túc xá cách căn tin tương đối gần, đi đường tắt về khoảng năm, sáu phút. Thủ tục ở trọ của Bùi Lĩnh sáng nay đã hoàn tất hết. Phòng ở chung với các bạn cùng lớp đã hết nên chỉ đành ở chung với lớp khác.
Bốn người một phòng, ban công, phòng tắm vòi sen riêng biệt, có hai bồn rửa mặt, có máy điều hòa không khí.
Không có giường tầng, giường đơn rộng một mét ba, cuối giường là tủ quần áo và bàn học có ghế. Ký túc xá trước kia có hai người, Bùi Lĩnh chuyển vào nhận giường bên cửa, đối diện giường trống không, đồ đạc lộn xộn chất đống.
Giường chiếu đã được dọn dẹp gọn gàng ngăn nắp, không cần nghĩ cũng biết là dì giúp việc trong nhà đến thu xếp.
Bên cạnh ban công trái phải có hai cái giường, một bên thì kéo rèm giường, một bên thì có người mang tai nghe chơi game. Bùi Lĩnh ra ban công rửa tay, lúc đi ngang qua cái giường có rèm che không kìm được mà nhìn kỹ thêm một chút.
Cái này hay này, kéo lại thì tuyệt đối riêng tư. Buổi tối có thể trùm chăn lén học bài.
Bùi Lĩnh cảm thấy rất tuyệt, lập tức mở di động tìm kiếm. Cậu muốn tìm một cái rèm che sáng cực tốt, để người trong phòng không thể nhìn thấy.
Học thần mà bị phát hiện lén học bài thì còn thể diện gì nữa!
Việc xây dựng hình tượng học thần lạnh lùng và việc yêu thích học tập làm bài là hai chuyện khác nhau. Cái trước là vỏ bọc ung dung, còn cái sau là cuộc sống học đường phong phú.
Mình thích làm bài, mình thích học tập. Học tập khiến mình vui vẻ.
Được rồi, cái này tốt, ngày mai sẽ giao đến. Nhanh chóng thanh toán, Bùi Lĩnh hài lòng đặt điện thoại xuống, cuộn mình trong chăn vui vẻ nhắm mắt lại. Vừa nghĩ đến đêm mai có thể lén học bài trong chăn, khóe miệng Bùi Lĩnh không khỏi khẽ cong lên.
–
Tiệm net.
"Anh đại, đám nhóc bang Tứ Hải đã online rồi kìa." Trương Gia Kỳ nhìn thấy thông báo, vội vã gọi anh đại.
Tần Trì Dã: "Tọa độ."
Trương Gia Kỳ lại cười hì hì, báo xong tọa độ lại tiện tay dùng loa lớn thông báo toàn server, kiêu ngạo thách thức.
[Đám cháu trai bang Tứ hải, ông nội Thiên Trì của chúng mày sắp tới, thời gian để cả đoàn chúng mày bị diệt còn ba giây]
Một tuần trước, Trương Gia Kỳ ở trong game bỏ tiền mua một món vũ khí quý hiếm, sau đó cậu làm nhiệm vụ nạp tiền và nhận được kim loại quý, lập tức kết hợp cả hai để chế tạo ra một thanh đao tuyệt thế, có thể nói là tốn bao nhiêu tiền của, công sức mới có được. Kết quả thanh đao này còn chưa dùng được bao lâu, tối hôm qua Trương Gia Kỳ trốn tiết tự chọn buổi tối để đi chơi, bị người bang Tứ Hải giết người cướp đồ, thanh đao này đã thuộc về người khác.
Trương Gia Kỳ mà bỏ qua thì mới là lạ.
Giữa trưa cậu ta nói hết lời ngon ngọt mới có thể mời Tần Trì Dã lên mạng, cuối cùng cũng tóm được đám nhóc này.
Thiên Trì là tên tài khoản của Tần Trì Dã.
Đến tọa độ, Trương Gia Kỳ gõ chữ với tốc độ sấm sét, với tư cách đàn em, tự giác buông lời hung hăng.
[Tụi mày đây là muốn hai đánh sáu?]
[Nghĩ mình thật sự là Thiên Trì nhất các đấy à?]
Bang Tứ Hải vừa mới nói được vài câu, còn chưa kịp nói thêm gì thì người được gọi là Thiên Trì ở phía đối diện, mặc một bộ trang bị trung cấp, lập tức xông đến.
Ừ, đừng nói nhảm nữa, ra tay đi.
Sau một phút, một mình địch sáu, Thiên Trì mất nửa thanh máu, sáu người đối diện bị tiêu diệt toàn bộ.
"Anh đại đỉnh thật!"
Trương Gia Kỳ bị một loạt thao tác của anh Dã làm cho lóa mắt, tung hô anh đại nhà mình xong lập tức đi đến chỗ thi thể mò lại thanh đao bị mất của mình. Đại thù được báo, Trương Gia Kỳ không khỏi lảm nhảm, "Anh đại, trên người tụi này còn có không ít đồ tốt nè, em nhặt cho anh–"
"Ba cái thứ rác rưởi này, không cần." Tần Trì Dã không hứng thú.
Trương Gia Kỳ đánh chữ: [Anh đại của bọn tao chướng mắt với đám trang bị rác rưởi của bọn mày, mau cút đi.]
Bị đè ra đánh, còn bị nhục nhã, bang Tứ Hải không nhẫn nại được, thả lời trên kênh chat.
[Có bản lĩnh thì lại hẹn một lần.]
[Cuối tuần này online, ai không tới thì làm cháu trai.]
Bang Tứ Hải chửi xong lập tức rút lui, sợ nếu không đi nhanh, người đối diện đổi ý thì trang bị trên người bọn họ sẽ bị lột sạch không còn gì.
"Mẹ nó, bọn cháu trai này, chạy còn nhanh hơn thỏ." Trương Gia Kỳ nhìn sáu người đối diện đen sì, biết ngay là đã offline chạy trốn. "Tôi còn chưa đồng ý nữa. Anh đại, bọn nó hẹn cuối tuần làm trận nữa."
Tần Trì Dã kiên quyết từ chối, "Không tới."
"Không tới thì phải làm cháu trai."
Tần Trì Dã nhìn sang: "Đó cũng là mày tự chịu."
Trương Gia Kỳ: ...
Giờ nghỉ trưa kết thúc, hai người về phòng học. Trương Gia Kỳ mua nước uống, nhìn bàn phía trước chọc chọc cô bạn học nữ, "Bạn ngồi cùng bàn của cậu đâu?"
"Không biết nữa, còn chưa tới."
Tâm tình Trương Gia Kỳ đang vui, nói nhiều hai ba câu, vặn chai nước uống hai hớp: "Bạn học Tiểu Bùi thế mà còn chưa tới, sắp vào lớp đến nơi rồi. Được đấy, cậu này đúng là ngang tàng hơn chúng ta nữa, tiết đầu tiên là của lão Nghiêm đấy."
Thầy Nghiêm thật ra không già, năm nay mới năm mươi tuổi, tóc hói kiểu Địa Trung Hải, mỗi ngày đều nhăn mặt nên trông già hơn tuổi. Thầy Nghiêm dạy hóa học, kinh nghiệm dạy học lâu năm, trường học bỏ một đống tiền mời đến, gần đây đang được đề cử làm tổ trưởng bộ môn, đặc biệt coi trọng kỷ luật.
Tiếng chuông reo.
"Học sinh ngoan mà cũng dám đến trễ, đỉnh thật." Trương Gia Kỳ không khỏi giơ ngón tay cái về phía chỗ ngồi trống không ở phía trước.
Tần Trì Dã chuẩn bị ngủ trưa, điều chỉnh lại tư thế ngủ.
Trên giường ký túc xá, Bùi Lĩnh bị tiếng chuông đánh thức. Cậu cầm điện thoại xem giờ, thôi rồi, quên đặt báo thức mất rồi. Bạn cùng phòng đã không thấy đâu rồi, Bùi Lĩnh xỏ giày chạy đến khu giảng đường.
Cậu muốn làm học thần lạnh lùng nhưng không muốn đi trễ, trốn học.
Chạy một đường, lại còn leo lầu, chờ đến lớp Bùi Lĩnh chỉ còn lại tiếng thở hổn hển.
Không thể phá vỡ hình tượng được, bình tĩnh, bình tĩnh.
Gần đây nhiệt độ tăng trở lại như trở về đầu hè, lớp 11-2 hơn năm mươi con người chen chúc trong một phòng học, không bật điều hòa. Thầy Nghiêm nói mình không chịu được máy lạnh, hễ là tiết của thầy, dù thời tiết nóng thế nào cũng chỉ được mở quạt, không cho phép bật điều hòa.
"-Cho dung dịch axit sunfuric 10% vào..."
"Thưa thầy."
Bùi Lĩnh đứng ngoài cửa báo cáo.
Lão Nghiêm trên bục giảng bị ngắt lời, ngừng một lát, không nhìn ra cửa mà tiếp tục giảng: "Phần trăm khối lượng của axit sunfuric trong dung dịch thu được là bao nhiêu? Ai đứng lên trả lời. Tô Hạ, em trả lời đi."
Tô Hạ đứng lên, "Thưa thầy, 30% ạ."
"Giỏi lắm, nhìn bài tiếp theo. Mấy em đây là làm sao vậy? Từng đứa đến trường học hay là ngủ, đều không có quy củ gì. Nhìn lên bảng đây..."
Lần này thì Bùi Lĩnh hiểu rõ, giáo viên hóa học cố ý làm lơ cậu.
"Thưa thầy." Lần thứ hai.
"Dùng 20g NaOH để tạo 250 ml dung dịch, lấy ra 5ml..." Lão Nghiêm không dừng lại mà vẫn giảng bài như cũ.
Bùi Lĩnh suy nghĩ một chút rồi đi thẳng đến bục giảng.
Lão Nghiêm đang giảng bài trôi chảy, thấy thế nhất thời sững sờ tại chỗ. Mà bạn học trong lớp bị quạt thổi đến mức sắp ngủ gật bị màn xuất hiện bất ngờ của Bùi Lĩnh làm chấn động, trong nháy mắt tỉnh cả ngủ.
Đây là muốn làm gì?
Không phải là muốn quậy đấy chứ?
"Mẹ nó, bạn học Tiểu Bùi đỉnh thật. Anh Dã nhìn kìa, đánh nhau đến nơi rồi." Trương Gia Kỳ cũng không buồn ngủ, đôi mắt mở to như chuông đồng, càng thêm bạo dạn, không sợ chết mà đánh thức Tần Trì Dã đang ngủ bên cạnh.
Trong mắt Tần Trì Dã toàn là lửa giận.
"Em muốn làm gì?" Trên bục giảng, lão Nghiêm gằn giọng hỏi.
Bùi Lĩnh: "Đáp án là 2 mol/L. Thưa thầy, em đến muộn, em xin lỗi thầy. Vừa rồi thầy không nghe thấy nên em đi vào báo cáo với thầy."
Toàn bộ bạn học: ???
Chỉ vậy thôi???
Bùi Lĩnh xin lỗi đầy thành ý nhưng lão Nghiêm vẫn chưa hết nhăn mặt. Vừa rồi trong khoảnh khắc đó, ông còn cho rằng học sinh này muốn gây rối. Ông hắng giọng một tiếng, "Em tên gì?"
"Bùi Lĩnh."
Lão Nghiêm hừ lạnh một tiếng, "Được, Bùi Lĩnh. Trả lời được đề này thì về chỗ, nếu không cứ đứng ở cửa." Rồi viết lên bảng đen một đề bài mới.
Bùi Lĩnh vừa nhìn đã biết nội dung này vượt quá chương trình học hiện tại. Ông thầy này vẫn sĩ diện và thù dai. Cậu cầm phấn, lưu loát viết đáp án.
"Thưa thầy, em viết đúng chưa ạ?"
Lão Nghiêm: "...Tạm được. Lần sau còn đến trễ thì phạt đứng."
"Cảm ơn thầy." Bùi Lĩnh xuống bục giảng, giữa một loạt ánh mắt chú ý của cả lớp, nhanh chóng về chỗ ngồi.
Trương Gia Kỳ nói: "Bạn Tiểu Bùi, cứ tưởng cậu đỉnh lắm ai ngờ cũng chịu thua nhanh như vậy."
"Cái này gọi là sức mạnh trí tuệ." Bùi Lĩnh lạnh lùng sửa lại.
Trương Gia Kỳ còn muốn nói gì nữa thì cảm nhận được ánh mắt bên cạnh, lập tức biểu diễn màn "quỳ gối chân chính".
"Anh Dã, em sai rồi. Lỗi của em, anh ngủ tiếp đi."
Tần Trì Dã lại nằm xuống trên bàn, chẳng qua lại không còn buồn ngủ nữa, ngẩng đầu lên là có thể nhìn thấy Bùi Lĩnh ngồi phía trước.
Người này không mặc áo khoác đồng phục, chỉ mặc áo thun cổ tròn màu xanh trắng. Đồng phục mùa hè tay ngắn, kiểu dáng của tất cả mọi người đều giống nhau nhưng trên người Bùi Lĩnh lại có vẻ khác biệt. Tần Trì Dã không quen Bùi Lĩnh. Một tuần qua đi hắn chỉ biết người này ngồi phía trước mình nhưng lại không nhớ mặt mũi ra sao, ấn tượng duy nhất là buổi trưa hôm đó ở sân bóng rổ.
Trời nóng như vậy còn mặc đồng phục tay dài, quệt lên ngực hắn một vệt máu mũi khiến hắn phải vứt chiếc áo chơi bóng.
Chiếc áo ngắn tay làm lộ ra cánh tay mảnh khảnh, chỉ cần bẻ nhẹ một chút là có thể gãy.
Chẳng trách không chơi bóng rổ. Cái này mà lên sân, chỉ cần một cú chắn bóng cũng đủ ngất xỉu rồi. Tần Trì Dã nghĩ thế, không có gì thú vị, liền dời ánh mắt đi. Bùi Lĩnh bàn trước cúi đầu lộ ra một đoạn gáy trắng nõn. Ánh mắt Tần Trì Dã rơi xuống, lại dời mắt lên một chút. Chỗ gáy của Bùi Lĩnh có một túm tóc vểnh lên.
Trông có chút ngốc nghếch.
Vốn dĩ Bùi Lĩnh muốn tiếp tục ngẩn người, tiếp tục con đường làm học thần nhưng giáo viên hóa học dường như muốn làm khó cậu, một tiết học thỉnh thoảng lại gọi Bùi Lĩnh đứng lên trả lời bài. Cậu suy nghĩ một chút, phương pháp ngụy trang học thần cũng có.
Nhìn thì có vẻ không nghe giảng nhưng mỗi lần bị giáo viên gọi lên trả lời bài đều có thể đáp đúng.
Được, con đường này cũng có thể đi theo.
Càng thêm đỉnh!
Cuối cùng cũng tan lớp.
Lão Nghiêm dạy quá giờ một phút, nói: "Tan lớp. Còn nữa, từ nay, đại diện môn hóa học của lớp sẽ là Bùi Lĩnh."
Bùi Lĩnh: ???
Một tiết hóa học này, Bùi Lĩnh "một trận thành danh", vừa có danh tiếng ở lớp 11-2, vừa có sự hiện diện rõ ràng. Bạn cùng bàn một tuần rồi chưa nói được mấy câu bỗng nhiên nói: "Bùi Lĩnh, cậu học hóa giỏi ghê á. Sau này tớ có thể hỏi bài cậu không?"
Không thể, tôi muốn làm học thần lạnh lùng!
"Được."
"Tốt quá, cậu tốt thật đấy." Bạn nữ ngồi cùng bàn nở nụ cười, "Tớ là Từ Liễu."
Bùi Lĩnh thu được thẻ người tốt cũng không quá nhiệt tình, đã nói là phải làm học thần lạnh lùng...
Nhưng tiến độ học thần hôm nay tiến triển vô cùng thuận lợi. Toàn bộ lớp đều biết cậu học hóa không tệ, đại diện môn hóa cũng không tồi, khiêm tốn cộng thêm 0.2 vào tiến độ.
Tiến độ học thần: 0.4, rất tuyệt.
–
Cuối cùng cũng tan học.
Chiếc xe biển số Hạ AA8866 đã chờ sẵn từ lâu.
Bùi Lĩnh thấy quản gia trong nhà, liền đi trước mở miệng nói câu đầu tiên là: "Đừng gọi cháu là cậu chủ."
"Được, cậu chủ lên xe đi."
Bùi Lĩnh: ...
Thôi thì cứ vậy đi, đã không còn gì để mất Bùi Lĩnh lên ghế sau, lấy từ điển tiếng Anh từ trong cặp ra, miệt mài học từ vựng.
Vừa mới xuống xe, Tiểu Bồi Tiền đã lon ton chạy tới đón, "Anh hai ơi anh hai~" giọng điệu líu lo bay bổng.
Bùi Lĩnh bị nhóc béo bất ngờ lao tới, đứng vững lại, bóp má Tiểu Bồi Tiền, nói: "Làm cái rì (*) đấy?"
(*) "Cái gì" tiếng Trung là "Shénme 什么", ở đây Bùi Lĩnh nói trại đi là "Sēn mò" nên mình để là "Làm rì đấy?". Sau này Tiểu Bồi Tiền cũng dùng từ "Sēn mò" rất nhiều nên thấy "Làm rì" thì các bạn tự hiểu chỗ này nhé.
"Anh hai, hôm nay em lại được một bông hồng nhỏ đó~" Tiểu Bồi Tiền đưa bông hoa nhỏ cho anh trai, "Cho anh hai nè."
Lý Văn Lệ phía sau nghiến răng. Thằng nhóc này được thưởng bông hoa nhưng bà chỉ có thể đứng nhìn, nói là muốn tặng cho anh hai, nói thế nào cũng không chịu đưa cho mẹ!
Bùi Lĩnh lấy thị lực 5.3 thấy được vẻ mặt chua chát của mẹ kế, khẽ cười một chút, nhận lấy bông hoa nhỏ bị Tiểu Bồi Tiền nắm dúm dó: "Cảm ơn em, đẹp quá."
"Dì, Tiểu Bồi Tiền tặng con một bông hoa."
Lý Văn Lệ mỉm cười: "...Nó nhớ con nên mới giành được phần thưởng đứng nhất của giáo viên."
Rất tốt, Bùi Lĩnh không hề biến sắc, không ngờ vị trà xanh trước kia càng lúc càng đậm rồi.
"Cha con còn chưa về. À đúng rồi, hôm nay có đồ chuyển phát nhanh đến, đã đặt trong phòng con."
"Cảm ơn dì." Bùi Lĩnh nhớ tới bộ đồng phục bóng rổ kia, cùng thành phố nên giao hàng khá nhanh. Cậu nói: "Con không ăn cơm tối, lát nữa thu dọn một chút rồi về trường học."
"Anh hai muốn đi học à?" Tiểu Bồi Tiền đôi mắt mong chờ.
Bùi Lĩnh: "Ừ. Đi nào, anh tặng em một món quà coi như đáp lễ."
Lý Văn Lệ khách sáo, "Tiềm Tiềm, không thể nhận quà của anh hai đâu. Nghe lời mẹ đi, mẹ mua cho con cái khác."
"Muốn mà muốn mà, anh hai cho Tiềm Tiềm~" Tiểu Bồi Tiền bi bô làm nũng với mẹ.
Trái tim Lý Văn Lệ lại rỉ máu.
Bùi Lĩnh bây giờ biết rõ điểm yếu của bà, chuyên dùng Bùi Tiềm làm con bài, Bùi Tiềm còn giúp đếm tiền...
Hai anh em lên tầng ba. Nhóc béo hấp tấp đi theo sau. Lý Văn Lệ ngồi trên ghế sa lông, thở dài thườn thượt trong hai giây. Bà cũng phải đổi kịch bản thôi.
Trong tv đang chiếu một bộ phim trạch đấu. Con trai ruột hầu phủ chất vấn mẹ ruột vì sao lại đối xử với đại ca tốt như vậy, cái gì cũng phải cho đại ca, rõ ràng hắn mới là con ruột. Phu nhân hầu phủ, cũng là mẹ kế, lúc này mới yếu ớt nói: Con trai ngốc, mẹ đây là phủng sát (*).
Lý Văn Lệ: ...
Tác giả có lời muốn nói:
Lý Văn Lệ: Phủng sát sao? Mua phiên bản giới hạn cho Bùi Lĩnh!
(*) Phủng sát (捧杀): bề ngoài tán dương khích lệ hoặc thổi phồng quá mức khiến người khác tự mãn kiêu ngạo, dẫn đến đình trệ thụt lụt, thậm chí làm cho người kia sa đọa, thất bại.